Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 18, 2008

Thư giản, châm biếm

Ở trong 1 nhà nước độc tài toàn trị : sống và làm việc theo luật rừng, luật bảo vệ guồng máy độc tài toàn trị, bất công, phi lý, cực kỳ lãng phí !  Người dân được “bảo vệ”, quản lý rất chặt chẻ từ : tư tưởng, đi, đứng, tụ tập, ở, ăn, nói, nhìn, nghe, ngủ, ị … 
Rất tự do, dân chủ kiểu xhcn, nghĩa là phi dân chủ, phản tự do. Rất ổn định, sống dưới nòng súng, trong nhà tù, tòa án rừng xanh, như  trên “núi lửa” .
Tuyên truyền, băng rôn, khẩu hiệu, hình ảnh ĐẦY phố phường, đài radio TV, nhưng thực tế là MỘT số KHÔNG TO TƯỚNG !!  Có tật nên giật mình, phải che đâỵ bằng quảng cáo mị dân !!
Trên bưng bít, bịt miệng, lừa bịp gian dối; dưới luồn lách dối gian để tồn tại; cả nước nhà nhà cùng giả dối để ” thuận ý đảng ” phản lòng dân, với chính sách công an trị phản dân chủ, không tự do, phi nhân bản, đầy bất công !

1959:
Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1959

‘Điều 4

Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân. Nhân dân sử dụng quyền lực của mình thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân.
Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp và các cơ quan Nhà nước khác đều thực hành nguyên tắc tập trung dân chủ.” 
 

 

đcs núp bóng “nhân dân” , QH, … khá kỹ !


Hiến pháp Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam 1980

Điều 4

Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác – Lênin, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam.

Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp”

1975-1976-80 : csvn lòi đuôi cs ra, bỏ đảng Lao Động, cho MTGPMN về vườn.
1986 LX trên đà suy sụp, Chủ nghĩa Mac-Le sắp tiêu vong, ngưng viện trợ các nước xhcn “anh em”. Csvn buộc phải mở cửa để  “đổi mới” cứu đảng.
1987 csvn đề nghi Unesco “vinh danh HCM” vào năm 1990. Năm 1990 Unesco đã KHÔNG chấp thuận và không thực thi đề nghị này.  Nghĩa là csvn chuẫn bị “vực cái xác hcm dậy qua cái tư tưởng HCM” thay cho thuyết vô địch Mac-Le để cứu đảng không thành.
(lý do: bác Ho có NHIỀU ngày sinh, ngày chết; vụ thảm sát CCRĐ 1953-56; vụ giết vợ là Nông thi Xuân; vụ Mậu thân Huế 1968; vụ bác đạo văn qua tập thơ ” ngục trung nhật ký”; vụ “bac khiêm nhường” trong tập truyện “vừa đi đường vừa kể chuyện” mà Trần Dân Tiên chính là HCM; vụ  áp dụng tư tưởng của bác, gây cảnh vượt biên tìm tự do của đồng bào miền Nam sau 1975, chết khoảng 500 ngàn người; … vv)

1992:

Hiến pháp Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam 1992

“Điều 4

Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

Điều 4 này cũng là copy điều 6 của HP Liên Xô !
Các nước cs Đông âu, LX đã quăng Mac-Le và lá cờ đỏ búa liềm vào thùng rác từ 1989-1991.

—————-

- HOT: Ghi âm phỏng vấn Bộ GD&ĐT VN về biểu tình HSTS. Các công văn nghiêm cấm biểu tình

- Nóng phỏng tay: Ghi âm các sứ quán VN ở Châu Âu, Mỹ trả lời về biểu tình HSTS, Hiến Pháp…
- http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2004/12/041208_vietnam_airlines.shtml 
- SoOngVietNamAirline.mp3
- nguoioi PV cong an.mp3      điên đàm với anh công an “nhân dân”  để “giải quyết” chuyện C.A. bắt bớ SV  vì mang “tội yêu nước”.
- Dien_dam_quanChuc_cs  *

May 7, 2008

Ngọn đuốc Bắc Kinh tắt ngúm 3 lần. Điềm gì đây?

Ngọn đuốc Bắc Kinh tắt ngúm 3 lần. Điềm gì đây?

Phiếm luận chung quanh việc tắt đuốc –

Trần Việt Nữ

Đến hôm nay thì những câu chuyện xoay quanh vấn đề rước ngọn đuốc ô nhục Bắc Kinh tại thành phố Sài Gòn tạm thời lắng dịu vì ngọn đuốc đã đi qua chặng đường Việt Nam của nó được đôi ngày.

Sự kiện ngụy quyền Hà Nội chấp thuận cho ngọn đuốc được đưa vào Sài Thành vốn đã là một vấn đề gây nhiều bàn tán xôn xao trong cộng đồng người Việt khắp nơi trên thế giới. Các cuộc vận động kêu gọi tẩy chay lễ rước đuốc tại Việt Nam cũng đã được khởi xướng nhiều nơi trên mặt đất và trong giới cư dân blogger cũng như mạng Paltalk.

Chỉ trừ tập đoàn ngụy quyền Việt cộng, muốn làm vừa lòng “ông chủ” ngụy quyền Hán cộng, nên hí ha hí hửng dạ dạ vâng vâng, chuẩn bị rình rang lắm điều nhí nhố mà thôi, chứ con dân nòi Việt có ý thức từ trong ra đến ngoài nước đều chống đối. Nhất là sự kiện bọn bành trướng Tàu cộng Bắc Kinh nhập nhằng đánh lận, đưa địa danh và bản đồ Hoàng Sa vào trong bản đồ lộ trình rước đuốc, dài nhất thế giới từ trước đến nay của Olympic Bắc Kinh 2008, càng làm cho con dân Việt Nam sục sôi nỗi căm hờn.

Các cộng đồng người Việt hải ngoại, sống trên những đất nước tự do, với quyền ngôn luận được tôn trọng, đã thay phiên nhau, tổ chức phối hợp với các cộng đồng bạn Tây Tạng, Miến Điện, Pháp Luân Công và các phong trào dân chủ Trung Hoa cùng nhau tẩy chay các cuộc rước đuốc khi nó đi qua một số thủ đô các nước. Ở nơi đâu có người Việt định cư sinh sống, dù nhiều dù ít, ngọn cờ vàng ba sọc đỏ cùng khí thế kiên cường đấu tranh của người dân Việt đã gây được nhiều cảm tình dưới con mắt của truyền thông và cư dân bản xứ, người ta có cơ hội biết thêm về con người, về đất nước Việt Nam. Thậm chí tại đất nước Thái Lan, anh bạn trẻ du học sinh tại Đài Bắc, Lê Trung Thành, hào khí ngất trời, đơn thân độc mã, từ Đài Bắc bay về Bangkok, hình ảnh một mình mang theo tấm biểu ngữ “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam” đã lọt vào ống kính thế giới, được phát tán đi năm châu bốn bể.

Khỏi nói thì ai có theo dõi lộ trình ngọn đuốc xuyên quốc gia, đều thấy ngọn đuốc đi tới đâu, càng soi rọi cho thấy rõ ràng bộ mặt thật côn đồ, gian manh, xảo trá của Tàu cộng, qua hình ảnh sống động của các tay nhiếp ảnh nhà nghề, cũng như các nhà nhiếp ảnh.tình cờ. Điều này càng khiến cho cộng đồng thế giới Châu Âu mở mắt ra thêm trước một hiểm họa Tàu cộng với mưu đồ Hán hóa toàn cầu. Thế giới sẽ phản ứng như thế nào, điều mà ai nấy đều hồi họp chờ đợi.

Trở lại chuyện ngọn đuốc đi vào Việt Nam, một điều nhức nhối cho tất cả những người con dân yêu nước, bao nhiêu cuộc hội thảo, bí mật có, công khai có, nhiều lời kêu gọi, nhiều kế hoạch được đặt ra, hải ngoại phối họp với các anh chị em trong nước, mọi hoạt động tại VN tuy có khó khăn vì sự cản trở của chó săn Hán ngụy Việt ngụy rải ra cùng khắp nhưng tấm lòng của các em sinh viên trẻ nhiệt huyết vẫn không sờn, thề rằng sẽ phải làm một điều gì đó.

Điều mà mọi người mong đợi nhất là làm sao cho cây đuốc bị tắt đi, dù chỉ một lần trên chặng đường Việt Nam. Không ai hy vọng có thể phá vỡ được hệ thống an ninh của bọn ngụy quyền cộng sản sau khi nghe lời tuyên bố bằng mọi giá nhất quyết phải bảo vệ ngọn đuốc Bắc Kinh của tên Nguyễn Tấn Dũng (hắn không xứng đáng làm một vị thủ tướng của đất nước chúng ta). Hải ngoại nuôi hy vọng các anh chị em sinh viên trong nước sẽ làm được điều gì đó khả dĩ lọt được vào ống kính quốc tế hầu mong gây được một tiếng vang trong cộng đồng thế giới. Thậm chí còn có một quỹ yểm trợ tinh thần, cho các anh hùng dân tộc nào, vì nước hy sinh dám dập tắt ngọn lửa được thành lập, do sự tự nguyện của các Paltalkizen lên đến 18,000 Mỹ Kim Tuy nhiên, ước ao thì ước ao, và hy vọng có kỳ tích xảy ra là cho vui mà thôi, chứ không ai dám nghĩ, hay biết chắc rằng điều này sẽ xảy ra.

Tối 28 tháng 04 ở Hoa Kỳ, sáng 29 tháng 04 Việt Nam, được biết giờ giấc và lộ trình ngọn đuốc đã thay đổi từ 4 giờ chiều đổi thành 11 giờ trưa rồi lại đổi thành 6 giờ chiều, thiệt là rắc rối, kiểu này thì giờ giấc hẹn nhau của các anh chị em sinh viên cũng bị xáo trộn hết rồi, thì đành vậy, giao cho ông trời đi, âu đó cũng là một phương pháp mà nhà cầm quyền Việt Nam áp dụng hầu mong ngăn chận các cuộc biểu tình hữu hiệu hơn, lại nghe được tin các nhóm biểu tình ngoài Hà Nội, một số anh chị em bị công an đến giải tán, bị hành hung, bị bắt bớ.

Hồi họp, hồi họp, chờ đợi, chờ đợi mãi rồi thì cũng đến lúc. Ngày 29 tháng 04, một ngày hồi họp của cư dân mạng, 7 giờ sáng New York, tức 6 giờ chiều Sài Gòn, Diễn Đàn Tiếng Nói Tự Do Của Người Dân Việt Nam trên mạng hội thoại Paltalk đầy cứng người, mỗi room chứa được 250 người, phải mở 2 room vẫn không chứa hết, mọi người hồi họp nghe tường trình từ Việt Nam qua điện thoại về các diễn biến của cuộc rước đuốc, cờ đỏ nghênh ngang giữa đường phố Sài Gòn chị ơi, anh ơi, tủi quá, nhục quá, trời ơi là trời, công an dày đặc, không thấy bóng dáng anh chị em sinh viên đâu cả, không được đến gần đoàn người, chỉ đứng xa xa mà ..ngó, tội nghiệp người dân tôi, các đoạn đường ngọn đuốc đi qua bị giải tỏa, công an như ruồi, đoàn người đã đi đến đường này, đường kia, mọi người nín thở, chờ đợi một ..biến cố xảy ra, trời VN tối dần rồi, không thấy được gì nhiều nữa, một vài anh chị em khác tiếp tục tường trình, vẫn không có gì xảy ra. Ngọn đuốc đã đi hết lộ trình. Thôi, Xong! Ai nấy lấy làm …thất vọng.

Quả đúng như dự đoán của mọi người, ngụy quyền Việt Nam cũng còn biết e dè trước lòng căm phẫn của người dân Việt, sợ rằng trong lễ rước đuốc sẽ xảy ra sự cố làm bẻ mặt ông chủ bự Tàu phù, cho nên đã tăng cường lực lượng an ninh tối đa, nghe nói điều động cả quân đội dàn sẵn mọi nơi, chờ đêm hôm tăm tối, “bọn thù nghịch” có động tịnh gì thì sẽ ra tay ngay. Với lực lượng an ninh đông như kiến cỏ, tỷ số cứ 1 người dân thì 4 công an, thấy có ai khả nghi thì bọn chúng dở trò bắt bớ ngay, và cũng không ai được phép đên gần các địa điểm hành lễ, tuy nhiên, để qua mắt thiên hạ, những ai được chọn lựa đi theo cổ võ cho ngọn đuốc sẽ được trả cho số tiền 50,000 đồng, dân ở các nhà hai bên tuyến đường ngôn đuốc đi qua bị lùa ra đường và được phát cho một que cờ Olympic, ngồi chồm hổm bên đường mặt mày bí xị, hồi họp không biết sẽ có chuyện long trời nào sẽ xảy đến trên đầu của mình không. May là không có sự cố gì xảy ra cho họ.

Xem video trên báo Tuổi Trẻ Online, thấy thật là …xấu hổ, khai mạc vội vàng, đọc diễn văn vội vàng, tường trình báo cáo vội vàng, sợ ..có biến ấy mà, đoan chắc rằng những nhân vật đến dự buổi lễ khai mạc ngày hôm đó ai cũng …đánh lô tô trong bụng. Xem qua một vòng các tờ báo Online, tường thuật đơn sơ, vắn tắt, một sự kiện “trọng thị” mà sao đầu voi đuôi chuột vậy ta, kỳ hén!

Tưởng rằng mọi việc kết thúc …không kèn không trống như vậy rồi thôi. Ngờ đâu, cái chữ ngờ đâu này mới là quan trọng, đầu tiên thì thấy blog Ba Sàm la lên “Tin giật gân…chết liền”, cái anh Ba Sàm này, con mắt sao mà ..tinh thế, cái bức hình trên báo Tuổi Trẻ, mình có liếc sơ qua, cũng hỏng hứng thú lắm để xem mấy hàng chú thích, vậy mà anh Ba Sàm bắt ngay được cái hàng chú thích…giật gân “cây đuốc bị tắt phải mồi lại trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa trước khi đi qua cầu Công Lý” .

Ối giời! Có chuyện này nữa sao, thiệt hay chơi đây? Phao tin đồn thất thiệt làm hại tới oai danh của ông chủ bự Tàu cộng là lớn chuyện đó, hỏng phải chơi đâu, ông Ba Sàm, muốn bị …băng keo dán miệng hay sao chứ? Cho chắc ăn, bèn cuối xuống nhìn cho kỹ, và đi lục lạo một vài blog khác xem sao rồi hẳn nói luôn một thể. Ối giời! Quả là đúng mười mươi rồi còn gì! Chẳng những tắt ngúm thôi mà còn tắt tới 3 lần cơ. Úi cha mẹ ơi! Thế này thì còn ra cái thể thống gì cơ chứ! Lại còn có một anh chàng nào, không biết hấp ta hấp tấp thế nào, hay bị ma ám quỷ hù, rước đuốc quan trọng thế mà lại để cho bị té sứt mũi đổ máu ra, thế thì còn gì là thể diện cây đuốc nhà ông Ba Tàu phù cơ chứ, thiệt là …đồ chết tiệt mà!

Thế là! Chuyện khó tin nhưng có thật đấy các bạn ơi, vậy là chúng ta cũng được ..an ủi rồi, không phải là mình từng treo giải cho chuyện dập tắt đuốc hay sao chứ! Người xưa nói “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, khi nghe nói ngọn đuốc đã xong lộ trình mà không có biến cố gì xảy ra thì mọi người ai nấy đều thất vọng mà, bây giờ không có đổ máu mà cây đuốc vẫn bị tắt, đó không phải là điều đáng mừng sao? Rõ ràng là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên rồi còn gì nữa.

Vậy thì, cái chuyện tắt đuốc này là điềm gì đây ta?

Một sự kiện nhỏ xíu, tưởng chừng không quan trọng, nhưng nghĩ kỹ lại, quan trọng vô cùng các bạn ạ. Chúng ta hãy thử nghĩ xem, ông chủ bự Tàu cộng của bọn buôn dân bán nước Việt ngụy đã xem công trình tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008 này quan trọng như thế nào thì ai cũng biết rồi, ngọn đuốc đi đến đâu ông ta cũng không được hài lòng vì chuyện này chuyện nọ, vì mấy cái đám dân chủ chơi…xấc, dám cho đuốc đi …chui, dám tắt đuốc nhà ông, dám cho đuốc leo lên xe bus v.v..ông chắc mẫm phen này đuốc vào Việt Nam sẽ lấy lại thể diện cho ông, cái thằng đàn em…phải gió, tuy chẳng thương yêu gì nó, ông cứ quen thói bắt nạt nó, còn nó thì khiếp nhược quá, thâm tâm nó cũng chẳng ưa gì ông, nào có máu mủ tình thâm gì chứ, nó dựa vô ông là vì nó sợ mất ghế thôi, cũng chả biết ngày nào nó bám theo thằng ..phải gió khác thì nó lại..cắn vào hông ông đấy, nhưng bây giờ thì ông được thế ..to mồm, sai nó được thì ông cứ sai, ông bảo “mày mà không làm cho …”trọng thị”…coi cho được, là mày ..chết với ông đấy, nghe chửa, “mỉnh bú mỉnh bải”, “cẩu tạp chủng”! Thằng tay sai mặt trơ trán bóng, vô liêm sĩ, hèn hạ, trân tráo, khúm núm dạ dạ vâng vâng “Bẩm, bẩm, muốn chắc ăn thì Ngài hãy cứ cho công an, tình báo của quý quốc vào mà toàn quyền hành sự ạ, hẩu lớ, hẩu lớ!”.

Ai mà ngờ, nó lại dám để xảy ra cớ sự, cây đuốc nhà ông, ông thiết kế chắc chắn lắm mà, ông tốn không biết là bao nhiêu tiền bạc đấy, chỉ cốt cho cái đuốc đó cháy liên tục, cháy sáng mãi thì nó mới đem vinh quang đến cho nhà ông chứ, hồi tắt hồi cháy như thế kia thì rõ ràng là …xui tận mạng rồi, trục trặc kỹ thuật gì sao ở mấy nước khác nó không trục trặc đi, qua cái nước Việt Nam sớm muộn gì cũng sẽ là một cái tỉnh lẻ của Đại Hán nhà ông mà sao nó lại gặp trục trặc chứ, cái thằng cẩu tạp chủng kia lẽ nào dám …chơi ông sao, đố cha nó nó cũng không dám nữa, nó mà rục rịch gì thì cái đám tình báo nhà ông đã …xơi tái hắn rồi, vậy thì do đâu, không hiểu nổi là không hiểu nổi, tưởng là phen này đắc chí lấy lại mặt mũi, ai dè, thiệt là tức chết, tức chết đi được!

Phần II : Đoán điềm

Thưa quý ông bà cô bác anh chị em, cái nhà ông ba Tàu cộng này đêm nằm chắc chắn là sẽ không ngủ được đâu, tức tối quá mà, tức muốn ói máu lận, ai đời công trình người ta chuẩn bị hàng năm trời, tốn hàng tỉ bạc mà tới giờ phút long trọng thiêng liêng, tới lúc cần cho thế giới biết được rằng ông Ba Tàu cộng khổng lồ này có thằng …tay sai dễ dạy sẽ lấy lại mặt mũi cho ông một cách đẹp mắt đây, thì lại tắt mẹ cái ngọn lửa đi, thế có tức không cơ chứ.

Ha ha! Cho đáng đời bọn Tàu cộng nhà các ông đi, trời bất dung gian đảng đó mà, các ông không biết thế sao? Không biết thì …dỏng tai ra nghe bọn đàn bà con gái Việt Nam chúng tôi nói cho mà nghe nè.

Cái đầu luôn luôn nghĩ đến những chuyện tội ác xấu xa của các ông, làm sao mà biết được vì sao đuốc tắt chứ, các ông có điều tra đến muôn đời cũng không biết được đâu, nhưng chúng tôi, những người con dân nước Việt hào hùng bất khuất, không phải cái đám tay sai khiếp nhược hèn hạ chó săn cẩu tạp chủng ở Bắc Bộ Phủ đâu nhá, chúng tôi biêt rất rõ ràng, không những là biết nguyên nhân mà chúng tôi còn biết trước ngọn đuốc sẽ tắt khi nó đi vào Việt Nam nữa đó. Các ông có tin không? Bọn Tàu phù bành trướng giỏi mị dân, giỏi đầu độc chính con dân của các ông nữa! Các ông có muốn biết tại sao thì …dỏng tai ra mà nghe cho kỹ đây nhá.

Quý ông bà cô bác anh chị em có biết không? Phen này là cả bọn Tàu Cộng và Việt cộng gì cũng sẽ …tiêu điều đó quý ông bà cô bác anh chị em ơi, chúng ta chuẩn bị ăn mừng đi nha, cái nhà ông Tàu cộng rồi đây sẽ bị chia năm xẻ bảy, trở lại cái thời …xuân thu chiến quốc, có như vậy thì thế giới mới tránh được cái họa Hán hóa toàn cầu đó, phen này thế giới sẽ xúm lại …đập ông Tàu cộng ..te tua!

Quốc tổ Việt Nam chúng ta đã nổi giận rồi, lòng dân Việt Nam ta đã quá căm hờn rồi, những bước chân nghênh ngang cờ đỏ trên đường phố Sài Gòn là cả một sự phạm thượng đối với hồn thiêng sông núi nước Nam ta. Uất khí, hào khí xông lên thấu tận trời xanh rồi, nhất là trong cái ngày ngọn đuốc ô nhục ấy đi qua Sài Gòn, bước chân của đám du học sinh Tàu cộng hung hăng côn đồ, dẫm lên những phần đất mà ông bà tiên tổ chúng ta từng đổ không biết bao nhiêu huyết lệ mới gìn giữ được cho tới ngày hôm nay, đã làm cho hồn thiêng sông núi bao năm bị bóng ma của bọn giặc cờ đỏ trấn áp ngủ mê giờ đây đã bừng tỉnh dậy.

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư,
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”.

Bọn Tàu phù các ông đã từng khiếp vía vì những câu thơ này rồi, nhớ chửa?

“Tiệt nhiên định phận tại thiên thư” là sao biết không? Là ranh giới đất đai đã phân định rõ ràng, mà phân định theo các yếu tố thiên nhiên đấy, là mệnh trời đấy, không phải ai muốn ..vẽ thế nào thì vẽ đâu. Mà thế nào là yếu tố thiên nhiên? Nghe này nhé, chỉ cần lấy phép ngũ hành ra phân tích, các ông lại chẳng biết rằng giang sơn nhà các ông ở trên phía Bắc, phía Bắc thuộc Kim, còn phương Nam chúng tôi thuộc Hỏa, trời Viêm Việt đấy, các ông đem kim phương Bắc vất vào đống lửa phương Nam, thứ gì mà chẳng cháy tiêu, ngọn đuốc nhà các ông đi đông đi tây chẳng sao nhưng đi vào phương Nam chúng tôi với thái độ ngông cuồng ngang ngược thế kia càng làm cho lửa phương Nam thêm hừng, thêm rực, cái tinh cái thần ngọn đuốc Bắc Phương của các ông đã bay hồn, bạt vía mất rồi, nó tắt ngúm đi thì cũng chẳng có gì là lạ! Các ông có biết rằng bài thơ này chính là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của chúng tôi không? Nếu chưa nhớ thì từ nay hãy nhớ đấy!

Chúng tôi đã nói, đã kêu gọi con dân nước Việt hãy lập lại bài học Nguyên Mông, và các ông cũng cần phải giở lại trang sử cũ này nữa đó, Thành Cát Tư Hãn xưa xua quân đến đâu thì thắng lợi đến đấy, bước chân Nguyên Mông nhà các ông đã vươn tới cả các nước Âu Châu chưa hề thất bại, nhưng một khi các ông léng phéng đến mảnh đất phương Nam của chúng tôi thì phải cuốn gói chạy dài, ngày xưa đã thế mà bây giờ và ngày sau cũng thế. Vì sao ư? Vì hồn thiêng dân tộc Việt Nam chúng tôi , một thứ tâm linh xuất phát từ đầu cây ngọn cỏ, từ chóp núi ghềnh sông từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, đã hòa quyện, đã ăn sâu vào dòng máu, vào hơi thở của từng con người già trẻ gái trai con dân chúng tôi từ hàng ngàn năm nay rồi. Các ông lại chẳng biết rằng, ngoài cái đám 14 con cá tra Bắc Bộ Phủ và 3 triệu lòng tong cá chốt của chúng chuyên ăn tàn cướp mạt dân đen, bán nước buôn dân, tham ô lừa đảo làm đủ chuyện ác ôn bại hoại khiến trời người ta thán, làm cho uất khí dân đen cuồn cuộn xông lên hòa quyện vào tận hang cùng ngõ hẹp, dưới biển trên trời, đâu đâu cũng một loại từ trường phẫn uất, v.v…Còn lại là 80 triệu con dân nước Việt bất khuất chúng tôi, 33 năm qua đã bị một lũ bạo quyền đàn áp bức bách quá mức chịu đựng rồi, bây giờ lại thêm cái màu cờ máu của các ông chọc vào mắt, sức mạnh âm ỉ lòng người con dân Việt Nam bất khuất chúng tôi bấy lâu lặng yên, vì không muốn gây ra chuyện anh em, tuy ông anh hiền hòa bị đứa em khờ dại nghe lời hàng xóm lấn lướt ông anh nhưng vì thương em nên nhường nhịn nó, không muốn gấu ó lẫn nhau, bây giờ cái tên hàng xóm ấy lại đã muốn xâm chiếm ngôi nhà của ông cha để lại thì người anh hiền hòa này không thể làm ngơ được nữa, cái sức mạnh âm ỉ trong lòng hôm nay đã bị quấy tung lên rồi, đã xông thấu trời xanh, đã hòa nhập vào hồn thiêng sông núi thành một màng từ trường có năng lực phi thường, màng từ trường mà con mắt người không thấy được, nhưng nó bao trùm vũ trụ không gian, nó có thể biến thành một trận hỏa tai, biến thành một cơn bão dữ, biến thành một trận cuồng phong có thể lật núi nghiêng sông thì sá gì một ngọn lửa tội ác đang bị chủ nhân của nó mập mờ đánh bóng, hầu mong che mắt thế giới bằng cái mác Thế Vận Bắc Kinh!

Dừng tay đi, các ông, Tàu cộng lẫn Việt cộng!

Các ông nên biết rằng, ngày nay vận mệnh của một quốc gia không phải nằm trong tay của bất cứ một chủ trương bá quyền nào hết, cả thế giới trong khuynh hướng dân chủ hóa toàn cầu sẽ nhúng tay can thiệp, các ông đã để lộ ý đồ thâm độc cho thế giới thấy cả rồi, hồn thiêng sông núi Việt Nam chúng tôi, tiếng nói chính nghĩa dân tộc Đại Việt chúng tôi không thua gì chủ nghĩa dân tộc Đại Hán của các ông đâu, lịch sử đã hùng hồn chứng minh như thế, thật là một điều phi lý khi các ông muốn nêu cao chính nghĩa dân tộc của các ông mà lại muốn đi tiêu diệt chính nghĩa dân tộc của quốc gia khác, không ai có thể chấp nhận điều này, các ông nên tỉnh mộng đi. Chúng tôi tin chắc rằng những người con dân chân chính yêu độc lập tự do của nhân dân Trung Hoa cũng không đời nào chấp nhận những điều này giống như dân tộc Việt Nam của chúng tôi.

Các ông, Tàu cộng, Việt cộng đều là thứ mị dân, sớm muộn cũng sẽ bị đập tan mà thôi! Nhớ đấy!

Trần Việt Nữ

Saturday May 3, 2008 – 01:16am (PDT) Permanent Link

April 24, 2008

Chuyện vui: CHA CON PHÂN TÍCH VÌ SAO VIỆT NAM LẠI SỢ TRUNG QUỐC NHƯ VẬY

(chuyện dzui nhưng đó là sự thật !)

Thường thì người ta nói “có tật sẽ giật mình”. Kẻ làm xấu, nói láo thì lúc nào cũng thấy nhột.
- Sao hôm nay mặt anh trông rầu rĩ vậy? Lại chuyện Hoàng Sa-Trường Sa chứ gì?
- Vâng. Thì còn chuyện gì ngoài chuyện ấy nữa.
- Bố đã dặn anh là không được đi biểu tình kia mà, thế sao anh vẫn đi?

 

- Cái gì con cũng nghe lời bố chứ trong chuyện này con không thể nghe lời bố được! Hai hòn đảo của mình sắp mất đến nơi rồi mà con thấy bố cứ bình chân như vại. Con không hiểu bố có còn là người Việt nữa hay không? Nhất là khi bố vẫn đang là đảng viên cao cấp. Thường ngày con vẫn thấy bố to mồm với mọi người lắm cơ mà?

- Này! Anh đừng có mà láo lếu. Chuyện đó đã có Đảng và nhà nước lo rồi nhé! Không phải việc của mấy anh đâu. Cứ nôn nóng biểu tình như mấy anh rồi sẽ sứt mẻ quan hệ ngoại giao với Trung Quốc, người đồng chí tốt, người anh em tốt của Việt Nam ta đấy!

- Thôi, con xin bố! Trung Quốc họ sáp nhập lãnh thổ của Việt Nam vào nước họ mà họ không sợ “sứt mẻ quan hệ” còn sinh viên chúng con biểu tình phản đối thì đảng ta lại bảo là không được, là làm sứt mẻ quan hệ giữa hai nước. Hôm nọ nghe ông Lê Dũng phát biểu rằng các cuộc biểu tình vừa rồi là “tụ tập trái phép” và nhà nước đã giải tán, v.v…

Con đỏ hết cả mặt. Nói thật với bố may ông ấy không phải là bố con, chứ không con chỉ có cách đào lỗ mà chui xuống đất và ra đường đố dám nhìn mặt mấy đứa bạn học cùng. Mà thưa bố, chuyện bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam là chuyện chung của tất cả mọi người Việt chứ? Sao chỉ là chuyện riêng của đảng được hở bố? Mà từ khi mất Hoàng Sa vào tay người “đồng chí tốt, anh em tốt” như lời bố đến nay đã 33 năm rồi mà đảng đâu có giải quyết được gì? Vẫn cái câu cũ rích “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử không thể chối cãi…” suốt mấy chục năm nay rồi có làm gì được họ đâu?

- Thế con bảo chúng ta phải làm gì? Hôm trước bố đã phân tích tương quan lực lượng giữa ta và Trung Quốc cho con thấy rồi đấy. “Xét một cách toàn diện” ta thua kém họ đủ mọi đường.

- Cái đó con biết! Tất cả chỉ tại cái nghèo mà ra cả. Mạnh vì gạo bạo vì tiền, chân lý thuộc về kẻ mạnh, cá lớn nuốt cá bé, phải không bố? Thế thưa bố, tại sao đã hơn 65 năm được đảng cộng sản quang vinh và muôn năm dìu dắt mà Việt Nam vẫn nghèo và hèn thế hở bố?

- Đó là chuyện khác! Việt Nam nghèo là do “các thế lực thù địch” gây ra, chứ đảng ta bao giờ cũng sáng suốt và đúng đắn…

- Con xin bố! Con đâu phải là đứa con nít học lớp một, con là một sinh viên sắp ra trường. Bố cứ việc lên đài, lên báo mà rao giảng đạo đức vì đảng đã trả tiền cho bố để làm việc đó. Còn với con bố nên nói thẳng thắn thì hơn, như vậy con mới có thể tôn trọng bố được.

- Thôi được rồi, thông cảm cho bố, bệnh nghề nghiệp mà con.

- Theo con chính vì sự nhu nhược của đảng ta mà Trung Quốc ngày càng lấn tới. Họ chiếm Hoàng Sa năm 1974, đảng vỗ tay. Họ chiếm mấy đảo trong Trường Sa năm 1988 đảng bất lực, họ bắn giết ngư phủ mình khi đang đánh cá trên vịnh Bắc Bộ đảng im lặng, họ tập trận gần Trường Sa, đảng coi như không thấy gì! Cho nên họ tiến thêm bước nữa là sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào tỉnh Hải Nam của họ. Và sau đó là gì nữa tiếp theo bố có biết không?

- Bố chưa nghĩ ra! Bộ Chính trị cũng chưa nghĩ ra. Không biết Trung Quốc đang âm mưu gì đây?

- Bố đùa hay là không biết thật vậy? Nếu sau vụ này mà Việt Nam không có phản ứng gì thì vào một ngày đẹp trời nào đó Trung Quốc sẽ cử một phái đoàn dân sự tỉnh Hải Nam với sự hộ tống của vài chục chiếm hạm đến để tiếp quản mấy hòn đảo còn lại trên Trường Sa, và nếu bộ đội ta không chịu nhường đảo thì sự việc lại diễn ra như hồi năm 1974 vậy. Con tin rằng với sự dũng cảm và quyết tử của các chiến sĩ Trường Sa thì cũng chỉ nội trong một ngày là Trung Quốc “giải quyết” xong chuyện Trường Sa.

- Thì đảng ta cũng thấy rõ nguy cơ đó nên đang tiến hành đàm phán với Trung Quốc bằng con đường ngoại giao. Trong việc này phải hết sức tế nhị con ạ.

- Chuyện quốc gia đại sự, liên quan đến lãnh thổ của cha ông ta để lại, tại sao đảng cứ giấm dúi và lén lút như buôn bạc giả vậy hở bố? Đất nước này là của riêng của đảng à?

- Không phải thế, nhưng có nhiều chuyện khó nói con à!

- Có gì mà khó nói! Ông Tân Cương ông nói rõ ra rồi còn gì? Ông ta bảo “Việt Nam nhìn nhận lịch sử khác nhau trong từng thời kỳ khác nhau”, ông ta nói thẳng đến cái công hàm mà ông Phạm Văn Đồng thay mặt ông Hồ và chính phủ Việt Nam gửi đến chính phủ Trung Quốc công nhận chủ quyền của họ trên hai quần đảo chứ gì?

- Hồi đó do “tình thế bắt buộc”, chúng ta đang cần lương thực và vũ khí để giải phóng miền

Nam…

- Cho nên đảng ta quyết định… bán bớt Hoàng Sa và Trường Sa chứ gì? Và rồi giờ “há miệng mắc quai” phải không bố?

- Không chỉ có thế đâu…

- Con biết bố định nói gì rồi! Con nghe đồn là nếu đảng ta không dẹp yên mấy vụ biểu tình như vừa rồi thì Trung Quốc sẽ công bố luôn mấy cái Hiệp định về biên giới mà Việt Nam mới ký với họ vào năm 1999 và năm 2000. Nếu mấy Hiệp định này được công khai thì đảng ta không biết phải ăn nói thế nào với dân chúng.

- Đúng là không có gì qua mắt được các anh. Mà sao chuyện gì anh cũng biết vậy?

- Thưa bố, thời đại internet mà bố. Muốn biết thì cái gì cũng có thể biết. Không cái gì có thể giấu được nhân dân đâu bố. Con còn nghe đồn là có mấy ông thầy phong thủy do đảng cộng sản Trung Quốc gửi qua để cố vấn cho Bộ Chính trị, không biết có phải do phong thủy thật không hay là muốn xóa bỏ dấu vết của lịch sử Việt Nam vì nhà Quốc hội nằm trong khuôn viên của Hoàng Thành Thăng Long, mà Bộ Chính trị nhất quyết phải xây dựng tòa nhà Quốc Hội mới ngay trên nền nhà Quốc Hội cũ vì theo lời mấy ông thầy này thì dưới tòa nhà Quốc hội có long mạch của đảng cộng sản Việt Nam, nếu dời đi cho khác thì đảng sẽ… toi.

- Bố cũng không rõ chuyện này, nhưng cũng có thể lắm. Các quan chức cộng sản từ nhỏ đến lớn giờ tin vào thần thánh là chính chứ mấy ai tin vào chủ nghĩa cộng sản, vào học thuyết Mác-Lênin nữa đâu.

- Thế sao suốt ngày đảng vẫn rao giảng chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh?

- Cứ cố được ngày nào hay ngày đấy con ạ, không nói thế thì đảng lấy đâu ra chính danh để “độc quyền lãnh đạo đất nước”, để một mình một chợ suốt hơn 60 năm qua hở con!

- Thưa bố, cái mà con không thể nào hiểu được là tại sao Bộ Quốc phòng Việt Nam, các Tướng Tá trong quân đội, rồi các trí thức lớn… không thấy ai lên tiếng cả vậy bố?

- Đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối mà con. Đảng “bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao”. Đảng bắt cả nước phải chịu… nhục chung với đảng chứ!

- Thưa bố, con nghĩ chuyện không còn là đơn giản và đùa cợt nữa đâu. Chuyện đã trở thành nghiêm trọng rồi đấy…

- Bố biết! Quả là không ai ngờ được, cả đảng ta lẫn “đảng cộng sản bạn”. Bố nghe nói “đảng bạn” khi hay tin việc biểu tình của nhân dân Việt Nam đã giật mình. Họ không thể ngờ rằng “lòng yêu nước” của người Việt Nam lại sống dai dẳng vậy! Họ cứ tưởng cũng như bên nước họ tất cả những điều tốt đẹp như lương tâm, công lý, tình người, đạo đức, lòng yêu nước, tinh thần dân tộc… dưới chế độ xã hội chủ nghĩa được lãnh đạo bởi đảng cộng sản đã “mất tiêu” từ lâu rồi. Rất nhiều người trong Bộ Chính trị đã bị “người đồng chí lớn” khiển trách…

- Ý bố muốn nói đến những kẻ nội gián, sẵn sàng bán rẻ tổ quốc mà đứng đầu là tập đoàn Mười-Anh-Mạnh và Tổng cục 2? Mà con không hiểu nổi tại sao hai ông già sắp chết này lại còn nhiều quyền uy thế? Có phải sức mạnh của họ nằm ở Tổng cục 2 không hở bố?

- Đúng đấy con ạ. Tất cả quan chức cao cấp, đặc biệt là các tướng lĩnh trong quân đội thì bản thân họ cũng như gia đình vợ con họ luôn luôn bị giám sát và theo dõi chặt chẽ, thậm chí ngay cả các cuộc điện thoại riêng tư cũng đều được ghi lại. Hầu hết tay họ đều nhúng chàm cả rồi, bố không “đớp” thì vợ con, anh em, họ hàng … Người của Tổng cục II, tức là tay chân của Mười-Anh nắm rất rõ. Bất cứ một hành động nào đi chệch đường lối mà họ áp đặt là họ có biện pháp mạnh ngay. Tất cả đều là con tin của đảng hay chính xác hơn là của một nhóm nhỏ giữ quyền lực tối thượng, có khả năng khống chế và uy hiếp người khác thông qua tay chân thân tín trong mạng lưới tình báo, an ninh mà họ đã kịp cất nhắc, gài cắm trước khi phải về hưu. Từ trung ương đến địa phương, há miệng mắc quai, nếu ngoan ngoãn nghe lời họ không những tránh được tai bay vạ gió, giữ được “nồi cơm”, mà còn có “cơ hội” tiếp tục được tham nhũng, làm giàu. Có khổ thì dân khổ chứ quan chức, thậm chí công chức nhà nước đâu có khổ? Con cũng biết đấy! Mức lương tối thiểu của Việt Nam rất thấp (khoảng 500.000VNĐ) nhưng riêng hai lực lượng là công an và quân đội lương rất cao (từ 3 triệu VND đến 5 triệu ND), chưa kể tiền “kiếm thêm”, với đồng lương họ cũng đủ sống để phục vụ đảng đến suốt đời. Một anh công an chuyên nhận hồ sơ ở cấp tỉnh cũng mang hàm trung tá và lương lậu các khoảng cũng gần 4-5 triệu/tháng.

- Thưa bố, theo con thì nhận những đồng lương cao này đâu có gì hãnh diện, đồng lương đó được lấy từ tiền đóng thuế của toàn dân, của chính những người bà con nông dân cực khổ, thiếu thốn trăm bề, với đủ mọi thứ thuế lên đến 130 các loại…

- Đúng vậy con à! Lấy tiền từ túi của người dân cùng khổ để trả lương cho công an và quân đội để họ giữ yên giấc ngủ cho các vị lãnh đạo đảng…

- Theo con đáng lý ra nên giảm bớt quân số trong quân đội và dành tiền để đầu tư cho các thiết bị và vũ khí hiện đại có tốt hơn không? Dù rằng chúng ta yếu và không muốn gây hấn với bất cứ ai nhưng mà yếu quá thì ai cũng có thể lấn lướt được mình, phải vậy không bố?

- Con đã trưởng thành rất nhiều rồi đấy! Thế theo con trong vụ Hoàng Sa và Trường Sa ta nên làm thế nào?

- Có gì khó đâu bố! Thì sinh viên chúng con đã làm rồi đấy thôi. Chúng ta không thể để Trung Quốc muốn làm gì thì làm, trong khi chúng ta không đủ thực lực để đương đầu với họ thì chỉ còn cách là chúng ta phải làm ầm lên cho dư luận thế giới được biết, nói văn vẻ thì là chúng ta cần quốc tế hóa việc tranh chấp này. Đưa vấn đề ra Liên Hợp Quốc, Tòa Án Quốc Tế, ASEAN…

- Ai người ta thèm giúp mình…

- Con biết là rồi sự việc sẽ không thuận lợi cho mình, nhưng mình yếu mình phải chơi bài “võ mồm”, cứ làm ầm ĩ lên là Trung Quốc lo sốt vó lên ngay. Trung Quốc không dại đem đổi nồi đồng lấy nồi đất đâu bố? Hơn ai hết Trung Quốc đang rất cần ổn định để phát triển kinh tế. Mà ra oai với một nước bé như Việt Nam thì đâu có oai gì, chỉ làm cho thế giới cảnh giác thêm mà thôi, nhất là Nhật, Ấn Độ và các nước ASEAN. Khi ta khuấy động dư luận lên thì các nước phải ủng hộ chúng ta, họ cũng lo là sau Việt Nam sẽ đến họ chứ, phải không bố?

- Ừ, nhưng bố vẫn thấy lo, rất khó lòng để Việt Nam có thể “ngang cơ” được với Trung Quốc…

- Đúng vậy, con đồng ý với bố là ta sẽ khó lòng đơn thương độc mã đối phó với ông bạn khó chơi này và vì thế ta cần phải có đồng minh mạnh để cân bằng lực lượng trong khu vực…

- Con muốn nói đến Hoa Kỳ chứ gì? Tên Mỹ này cũng khó chơi đấy! Năm 1974 Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa mà Mỹ đâu có phản ứng gì, dù hạm đội 7 đang nằm gần đấy!

- Giữa hai tên khó chơi ta bắt buộc phải chọn một tên ít khó chơi hơn để chơi. Người Mỹ rất thực dụng, họ không có bạn và không có kẻ thù truyền kiếp, người Mỹ chỉ biết đến quyền lợi của mình mà thôi. Hơn nữa muốn Mỹ đối xử với ta như thế nào thì trước hết ta phải đối xử với Mỹ như thế trước đã. Có nghĩa là muốn Mỹ chân tình và hết lòng với Việt Nam thì trước hết Việt Nam phải chân tình và hết lòng với Mỹ trước đã…

- Không được đâu con à! Chúng ta chỉ cần tiền của người Mỹ thôi chứ nghĩ, sống và làm việc như Mỹ thì đâu có được!

- Tại sao vậy bố?

- Như vậy có nghĩa là Việt Nam cũng phải tự do, dân chủ, đa nguyên đa đảng như Mỹ à? Cái này dứt khoát không được. Thế thì bố còn việc gì để làm ở cơ quan nữa? Bầu cử tự do thì cũng đồng nghĩa là đảng ta “tự sát” à? Dứt khoát là không được!

- Thế nhưng không thế thì chúng ta sẽ bị người anh em Trung Quốc ăn hiếp suốt đời? Rồi lãnh thổ Việt Nam có còn nguyên vẹn nữa hay không?

- Chuyện đó không quan trọng bằng việc bố phải “mất nghiệp” con à!

- Kìa bố! Tổ quốc là thiêng liêng hơn cả…

- Đủ rồi. Dù rằng trên lý thuyết bố đồng ý với anh nhưng anh đã đi quá xa rồi đấy. Ai muốn làm gì thì làm, ai muốn chửi cứ chửi, chứ bố anh là không muốn thay đổi hiện tại của bố anh đâu.

- Bố…

- Thôi, tôi đi ngủ đây, mà anh liệu hồn đấy, tôi cấm anh tham gia các vụ biểu tình tiếp theo. Sinh viên các anh đã đặt đảng vào một tình thế “tiến thoái lưỡng nan”, không đàn áp các anh thì quan thầy khiển trách, mà đàn áp các anh thì có nghĩa là đối đầu với cả lòng tự trọng của dân tộc. Bố khỉ! Đằng nào cũng chết…

Thatsat_hoaquyen

Thư Mục: Việt Nam hôm nay http://www.chaocovietnam.org/

Biếm Họa: :::Đuốc

Biếm Họa: :::Đuốc  

April 12, 2008

VĂN CHƯƠNG HÀ NỘI: văn hóa thời cs

“Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố
văn hóa. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi:”Này các cháu có biết nhà ông Xã trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?”Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn:”Biết, nhưng đéo chỉ!”

Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi:”Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh ?”.

Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc:”Ðéo biết!”

Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở:” Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!”

Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay:”Có dạy đấy chứ, nhưng
chúng nó đéo nghe!”

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả
lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

“Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v..v..
Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ:”dũng cảm là gì?”.

Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:

- Nghĩa là .. là .. đéo sợ !”

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông bộ trưởng giáo dục và đào tạo, liền đem chuyện thằng bé học trò đã
cắt nghĩa 2 chữ “dũng cảm” là: “đéo sợ!” cho ông nghe.

Nghe xong, ông bộ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm.
Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai ! ..

- !!!

” Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người dưới chế độ
này như thế đấy. Rồi đây, các thế hệ trẻ miền Nam cũng vậy thôi!
Làm sao tránh được?”

.. Đất nước kiểu này thì đéo khá …

http://www.take2tango.com/?display=196

( trích nguồn Take2tango )

_______________________________________________

April 9, 2008

video Thư giãn

Filed under: a1 Video, Thư giãn, phiếm luận, châm biếm — tudo @ 10:36 pm

Funniest Home Videos part 85 (New!)

Funniest Home Videos part 63

http://www.youtube.com/watch?v=opoCilsdCWk&feature=related

March 13, 2008

Đồng dola còn giữ ngôi bá chủ trong bao lâu ?

Filed under: Kinh tế, Thư giãn, phiếm luận, châm biếm — tudo @ 3:09 am

Phiếm luận 

Lược sử Dollar

        Được công nhận ngày 07/06/1785 U.S. Dollar dần dần trở thành tiền tệ chung cho cả thế giới.  Trong cuộc họp ngày 22/07/1944 gồm 730 đại diện của 44 quốc gia ở Bretton Woods, kinh tế gia John Meynard Keynes đề nghị thành lập một chỉ tệ chung cho việc giao thương quốc tế.  Với sự chấp thuận của hội nghị, Dollar được ấn định tương đương với US$35 một troy ounce.

        Vì số Dollar được lưu hành ở hải ngoại vượt quá trị giá vàng dự trữ của Mỹ nên năm 1971 TT Nixon tuyên bố không bảo đảm việc đổi Dollar lấy vàng nữa. Tổng số Dollar năm 1995 là 380 Tỉ, đến năm 2005 tăng lên gấp đôi tức 760 Tỉ, trong đó hai phần ba (2/3) được lưu hành ngoài nước Mỹ. 

        Cuối năm 2006 trị giá Dollar so với Euro giảm sút, và  610 Tỉ Euro tương đương với 802 Tì dollar. Một Euro năm 2000 tương đương với 86 cents, nay lên tới gần 1.50. Cuộc khủng hoảng bất động sản (Subprime crisis) mới xảy ra làm cho thế giới lo ngại kinh tế Mỹ sẽ đi xuống.  Sự thiếu tin tưởng và giảm đầu tư vào Mỹ khiến cho Dollar sụt giá thêm.

        Khủng hoảng cho vay dưới tiêu chuẩn (Subprime crisis)

        Vì giá nhà tăng nhanh trong những năm 2000 đến 2005, nên nhiều người, dù không đủ khả năng, cũng vay tiền mua nhà để ở hoặc mua đi bán lại để kiếm lời.  Các cơ quan tín dụng, các ngân hàng đã quá dễ dãi trong việc cho vay, hạ thấp tiêu chuẩn, không đòi chứng mình về lợi tức, hạ số tiền đặt cọc (downpayment) xuống, và có trường hợp không tiền cọc, cũng cho vay.  

        Vì sự dễ dàng trong việc vay muợn, và tin rằng lãi suất còn hạ, giá nhà sẽ còn tăng nên thiên hạ đổ xô đi mua, khiến giá tăng lên vùn vụt.

       Sau những vụ tịch biên (foreclosure) vì người vay không trả được nợ, nên giá nhà sau khi “lên voi lại xuống chó’’. Theo Realty Trac thì trong tháng 10 năm 2007 có 53 ngàn 609 người đã bị mất nhà vì không trả được nợ. 

      So với tháng trước số nhà bị mất tăng lên 2%, và so với tháng 9/06 thì tăng 94%. Sang năm 2008 tình trạng có thể còn bết bát hơn vì Lãi Suất Điều Chỉnh (Adjustable-rate mortgage ARM) lúc đầu hạ, khi hết hạn 2 hoặc 3 năm, được ấn định lại thì số tiền phải trả hàng tháng tăng lên. 

      Nhờ sự can thiệp của chính phủ, duy trì lãi suất ở mức hiện tại không tăng trong 5 năm, nên hi vọng ảnh hưởng tai hại của cuộc khủng hoảng sẽ giảm đi đưọc phần nào.

       Cuộc khủng hoảng này lan rộng tới các ngành khác. Trước kia những người có nhà lên giá có thể vay thêm tiền, nay vì tín dụng bị hạn chế không vay được nữa.  Việc cho vay được ấn định lại theo tiêu chuẩn chặt chẽ hơn nên nghề xây cất đi xuống, thất nghiệp trong ngành này tăng. Vì lỗ vốn nhiều nên việc cho vay giữa các ngân hàng với nhau cũng khó khăn hơn. Vì tín dụng bị hạn chế, số tiền lưu hành giảm bớt, người cần tiền không vay được nữa, người có tiền không dám chi, nên kinh tế có thể đi đến chỗ suy bại.         Nhiều công ty ngoại quốc như Anh, Đức, Pháp, Nhật, Trung Quốc … cũng bị thua lỗ.  Vì số tiền cần cho vay tăng lên nhiều, cần thêm vốn, nên các ngân hàng nghĩ ra cách “chứng khóan hóa’’ các món nợ. Việc này tạo cơ hội cho nhiều công ty ngoại quốc có thể tham dự vào việc cho vay. Chủ nợ loại một trực tiếp cho vay, chủ nợ bậc hai là các nhà đầu tư mua trái phiếu của chủ nợ bậc một. Cả hai loại chủ nợ đều bị thiệt hại.

        Theo báo Time số 12/18/07 thì Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang (Federal Reserve Bank, gọi tắt là Fed) dưới thời Alan Greespan đã sơ xuất trong việc áp dụng Luật 1994 theo đó Fed có nhiệm vụ qui định các nghiệp vụ cho vay mua nhà (mortgage lending). Nếu thi hành nghiêm chỉnh luật này thì trước khi cho vay ngân hàng phải có bằng chứng rõ rệt là người vay có đủ khả năng trả hàng tháng cả tiền vay lẫn thuế và bảo hiểm.  Vì Fed không áp dụng chặt chẽ luật này và ngân hàng muốn dụ dỗ khách hàng vay cho thật nhiều để được lời nhiều nên mới xảy ra khủng hoảng.

       Dollar xuống  giá, lợi cho ai, thiệt cho ai?

       Lợi cho Mỹ:

       Nhờ Dollar xuống giá so với tiền tệ nhiều nước khác, hàng của Mỹ rẻ hơn, cạnh tranh hữu hiệu hơn, xuất cảng được nhiều hơn. Mặt khác, hàng nhập cảng từ các nước vào tăng giá, nên dân Mỹ bớt tiêu thụ.  Nhờ vậy, khiếm hụt ngoại thương (Trade deficit) giảm bớt.  Theo Commerce Dept. thì khiếm hụt ngoại thương trong tam cá nguyệt (Tháng 7 đến tháng 9/2007) xuống mức thấp nhất từ 2 năm qua, giảm 5.5%, còn $178.5 Tỉ (Billion).

        Lợi cho người ngoại quốc đi du lịch và đầu tư vào Mỹ: 

        Các ngân hàng đầu tư (Investment Banks) bị thua lỗ quá nhiều trong vụ khủng hoảng Subprime đang cần tiền của ngoại quốc. Trung cộng có nhiều Dollar nhất đang tính bỏ tiền đầu tư vào các công ty Mỹ như Morgan Stanley, Bear Stearns…

        Vì đang cần giao dịch với Trung Cộng nên nhiều hãng tìm thầy dạy tiếng Quan Thoại (Mandarin Chinese) cho nhân viên. Người ngoại quốc, nhất là Âu châu, du lịch sang Mỹ đông hơn, đổi Euro sang Dollar được nhiều hơn, chi tiêu được nhiều hơn, mua hàng Mỹ rẻ hơn, ở khách sạn rẻ hơn, nên trong dịp Giáng Sinh năm nay nhiều người tới Mỹ sắm đồ.  Nhờ vậy dịch vụ cùng hàng hóa của Mỹ cũng bán được nhiều hơn.

        Ngược lại, dân Mỹ mua hàng nhập cảng hoặc đi du lịch sang các nước khác phải chi nhiều tiền hon.

        Tạo khó khăn cho nhiều nước trên thế giới.  

       Máy bay Airbus được sản xuất ở Âu Châu nhưng bán ra theo Dollar.  Dollar xuống giá 10% thì công ty bị lỗ 1 Tỉ Euro. Chương trình cẩi tổ Power 8 tính theo giá Euro $1.35, khi Dollar sụt xuống $1.48 công ty thiệt hại thêm. Airbus có thể phải sa thải công nhân hoặc bán bớt cơ xưởng.

        Ban Giám Đốc có chương trình xây cơ xưởng tại Mobile, Alabama.  Hãng xe Volkwagen trước kia có xưởng ráp ở Mỹ, sau thua lỗ phải ngưng, nay tính trở lại.  Rolls Royce sẽ di chuyển việc sản xuất một số bộ phận từ Liverpool sang cơ xưởng ở Mount Vernon, Ohio.

         Thiệt cho các nước có tiền dự trữ bằng Dollar.

        Hầu hết các nước không dự trữ bằng tiền của họ mà bằng Dollar.  Trong số 5700 Tỉ thì Trung Quốc có 1400 Tỉ, Nhật 1000 Tỉ.  Dollar xuống giá làm cho họ bị lỗ. Một số bị thua thiệt tìm đường thoát. Gisele Bundchen, chủ một công ty lớn về người mẫu ở Brazil, yêu cầu khách trả bằng Euro, thay vì Dollar.

        Quản lý Taj Mahal, một kỳ quan của thế giới tại Ấn Độ không nhận Dollar và xin trả bằng Rupees.

        Trung Hoa trước kia vẫn trả tiền bằng Dollar hoặc Yuan, đã bằng lòng trả 7 Tỉ Euro cho Areva, công ty Pháp theo hợp đồng cung cấp 2 máy nuclear centrifuges. Kuwait đã bỏ Dollar từ tháng 5 năm 2007 và một số các nước xuát cảng dầu cũng đe dọa sẽ bỏ dollar.

        Có thể gây ra khủng hoảng cho cả Mỹ lẫn thế giới

        Từ nước xuất cảng nhiều nhất thế giới Mỹ đã trở thành nước nhập cảng nhiều nhất. Tình trạng này do mức phát triển mau lẹ của các nước Á Đông.  Khiếm hụt ngoại thương (Trade deficits) năm 1992 là $84 Tỉ, năm 2007 lên tới $700 Tỉ. Riêng đối với Trung Cộng, khiếm hụt của Mỹ vào khoảng 5 Tỉ mỗi tuần, 260 Tỉ một năm.

        Từ nước chủ nợ lớn nhất, Mỹ trở thành nước thiếu nợ nhiều nhất. Theo báo Đức Spiegel, nếu Trung Cộng quyết định bỏ Dollar đổi sang Euro chẳng hạn, thì việc đó có thể gây rung động cho Mỹ cũng như cho thế giới giống như trận Pearl Harbor bị Nhật tấn công năm 1941.  Hàng triệu người sẽ bị thất nghiệp.  Kinh tế Mỹ sẽ bị khủng hoảng.

        Tăng, Giảm lãi suất

        Ben Bernanke, Chủ Tịch Federal Reserve Bank, đang ở thế lưỡng nan. Giảm lãi suất để tránh kinh tế xuống dốc thì có thể làm lạm phát tăng và giá Dollar giảm.  Thực ra lạm phát ngày nay không còn trong lãnh vực quốc gia nữa mà lan ra thế giới.

        Các nước ghép (peg) tiền của họ vào dollar như các nước phát triển Á Châu, các nước xuất cảng dầu ở Trung Đông, các quốc gia Trung, Nam Mỹ, hiện đang lo bị lạm phát do lương thợ tăng, giá thức ăn, giá dầu, giá nguyên liệu tăng, lại thêm việc phát hành giấy bạc của họ và nhận thêm tiền đầu tư ở các nước đem tới để đầu tư vì kinh tế phát triển nhanh có lời nhiều.

       Ở Mỹ, giá dầu và giá thức ăn tăng nên Mỹ cũng lo bị lạm phát.  Một đàng, muốn tránh lạm phát cần tăng lãi suất, một đàng cần giảm lãi suất để giảm đà đi xuống của kinh tế nên khó đối phó.

       Tăng tiết kiệm để phục hồi giá trị cho dollar.

      Thế giới than phiền vì chính phủ cũng như dân Mỹ (kể cả người gốc Việt) chi tiêu nhiều quá, không phải cho nhu cầu cần thiết, mà là bừa bãi, dư thừa, phí phạm.  Họ cho rằng Mỹ thiếu đứng đắn, thiếu tinh thần trách nhiệm, vì dùng tiền của người tiêu xài hoang phí để thỏa mãn nhu cầu phí phạm của riêng mình. 

      Dưới thời TT Bush Quốc trái (nợ của chính phủ) tăng từ 3.4 Tỉ lên 9,1 Tỉ.  Khiếm hụt ngoại thương (Trade deficit) năm 1992 có 84 Tỉ, năm 2007 tăng lên 700 Tỉ.

       Comptroller General David Walker cảnh cáo rằng dân Mỹ sống trong “thiên đàng của những kẻ điên khùng’’ và đà chi tiêu của Mỹ  có thể đưa dân tộc này đến chỗ phá sản. Thượng và Hạ Viện Mỹ biểu quyết một ngân sách chi tiêu 3416 trang mà không rõ trong đó có những khoản chi nào.

       Chính Phủ Liên Bang có những khoản chi riêng về Social Security đã tới 53 ngàn Tỉ (53 Trillion). Số người sinh sau Đệ Nhị Thế Chiến, khoảng 77 triệu, sắp về hưu sẽ là gánh nặng hết sức to tát cho ngân sách.

       Tính ra mỗi gia đình phải đóng góp $455,000. Việc đó tựa như một căn nhà gần nửa triệu mua để tặng người khác, còn chính mình không được ở.

        Chủ nghĩa hay thói quen chi tiêu (Consumerism)

        Do quảng cáo của các nhà buôn lẻ (retailer) dân Mỹ mắc bệnh nghiền chi tiêu (Spending Addiction) từ cả trăm năm nay.  Chủ nghĩa tiêu thụ cũng đem lợi ích lại phần nào, vì nhờ tiêu thụ nhiều mà kinh tế Mỹ phát triển và cũng nhờ Mỹ mà thế giới mới bán được nhiều hàng. Trong một thế giới ngày càng hỗn loạn, khủng bố ngày càng tinh vi, nguy hiểm, mạng sống của con người đã ngắn ngủi lại càng mong manh hơn, chẳng biết sống chết lúc nào, nên kiếm được tiền mà chỉ tích lũy thì dù có cả mấy chục Tỉ như Bill Gate lúc chết cũng không mang theo được, nên cũng cần hưởng thụ.

        Tuy nhiên, kiếm 1.0, tiết kiệm 0, chi tiêu 1.2 hay 1.5 để rồi bị vỡ nợ hay vào tù thì đó có phải là khôn ngoan không?   Ngoài ra, chi tiêu phí phạm làm hao tổn biết bao nhiêu tài nguyên, đáng lẽ được dùng vào việc khác ích lợi hơn.  Mỹ dùng quá nhiều nhiên liệu, gần một phần ba thế giới), thải chất độc lên không khí, làm thay đổi thời tiết …

        Không tin tưởng vào khả năng quản trị tài sản của Mỹ nên các nhà đầu tư ngoại quốc không muốn đem tiền vào đây nữa khiến Dollar giảm giá.  Việc cho vay bừa bãi để mua nhà nên đồng Dollar đang bị khủng hoảng, tín nhiệm đối với Mỹ Kim suy giảm, và thần tượng Dollar đang gặp nguy cơ bị sụp đổ.

        Chính Phủ Bush cũng mắc bệnh nghiền chi tiêu.  Cuộc chiến Iraq làm hao tổn công quỹ, tăng nợ nần, giảm giá đồng Dollar, và cũng đã làm mất cảm tình của thế giới.  Các nước đồng minh gọi đó là chiến tranh tự chọn (war of choice) không cần thiết, đơn phương (unilateral) không được sự chấp thuận của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, nên Tổng Thư Kỷ Kofi Annan, trước khi về hưu, đọc bài diễn văn gọi đó là chiến tranh bất hợp pháp (Illegal). Phí tổn chiến tranh Afghanistan và Iraq hiện nay, theo Nghị Sĩ Ted Stevens, lên tới 15 Tỉ một tháng (180 Tỉ một năm), nhiều hơn 20% so với 2007, và 60% so với 2006.

        Nếu Đạo Luật về Năng Luợng (Energy Bill) mà TT Bush vừa ký được thi hành nghiêm chỉnh thì số nhiên liệu dùng cho việc chạy xe sẽ làm tăng thêm 40%, Mỹ sẽ bớt lệ thuộc vào dầu nhập cảng (hơn 1 triệu thùng mỗi ngày) và bớt làm nhiễm độc không khí. Việc tiêu thụ điện cho bóng đèn, tủ lạnh, máy gìặt, máy sấy…cũng sẽ giảm bớt.

        Hầu hết những người giầu có đều có những ý nghĩ giống nhau: sống như những người trung lưu, không chi cho những món không cần thiết, chờ dịp sale hay discount … hãy mua cho được rẻ hơn.  Warren Buffet, người giầu thứ ba thế giới, vẫn cư ngụ trong căn nhà ở Nevada, mua với giá $31,500 từ 40 năm trước. Chủ nghĩa tiêu thụ đã làm cho dân Mỹ sống ngược lại đường lối đã đưa họ đến chỗ giầu có phú cường.  Nếu nghĩ rằng mình vẫn là những bậc đế vương, những công tử con nhà đại phú, chi tiêu không cần tính toán, thì ảo tưởng đó sẽ không thể tồn tại mãi được.

        Mong rằng chính phủ cũng như dân Mỹ sớm có biện pháp hữu hiệu để tránh tình trạng chi tiêu bừa bãi, đi sâu vào nợ, và không để cho phí tổn chiến tranh làm sụp đổ thần tượng Dollar, như cuộc chiến 10 năm tại Afghanistan đã làm nước Nga kiệt quệ về kinh tế và Đế Quốc Nga Sô sụp đổ, sau câu nói của TT Reagan về bức tường chia đôi Bá  Linh: “Ông Gorbachev, xin phá bỏ bức tường này!”      

Nguyễn Ngọc Nam

2007
(thoiluan)

February 12, 2008

video: đọc báo vẹm 44: gia đình ông Táo

1-

http://www.youtube.com/v/M2AnjA-hDWU

2-

3-

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.