Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

June 1, 2008

BÁC DẮT GIỐNG NÒI THÀNH” NÔ LỆ”.

TRƯƠNG MINH HÒA.

    Đảng cướp siêu Cộng Sản Việt Nam, tức là Việt Cộng, do tên đại quốc tặc Hồ Chí Minh thành lập ngày 2-3-1930 đến nay vẫn còn tồn tại là nhờ khai thác chủ nghĩa ” Nô Lệ” bằng nhiều hình thức, được ” điều nghiên” và canh tân cho phù hợp với tình hình thế giới; đảng Cộng Sản và Hồ Chí Minh ” biến nhân dân Việt Nam thành nô lệ” từ thế hệ nầy đến thế hệ khác bằng nhiều thủ đoạn tinh vi qua tuyên truyền lếu láo, lợi dụng mồ hôi, xương máu, sinh mạng của hàng triệu người dân Việt Nam qua chiêu bài:” đánh Tây dành độc lập, đánh Mỹ cứu nước”; đó là siêu tổ chức bất lương, với” nghiệp chuyên” khai thác nô lệ bằng nhiều hình thức, uyển chuyển theo tình hình, qua mặt được cả Liên Hiệp Quốc, các siêu cường dân chủ đương đại trên thế giới. Ngày nay tổ chức siêu buôn bán lệ vẫn hoạt động, khai thác tối đa:” con người là tư bản quí báu” như lời dạy của Hồ Chủ Tịch, khai thác nô lệ một cách đều đặn, được bao che bởi hệ thống luật rừng trong nước ” sáng tạo lẫn tối tạo” tự biên tự diễn và ” điều phối” với luật di trú từng  nước trên thế giới, phối hợp với pháp lý quốc tế về di dân…nên chế độ Việt Cộng vẫn tồn tại, tiếp tục buôn người một cách công khai.

   Đảng CSVN phát triển nghiệp vụ khai thác nô lê qua nhiều hình thức: bốc lột mồ hôi, xương máu, sinh mạng của nhân dân miền bắc sau 1954, biến họ thành:  ” Giai cấp nô lệ thời thượng”, được cổ động qua những văn nô như Đoàn Trung Thông:

” Bàn tay ta làm nên tất cả.

Với sức người, sỏi đá biến thành cơm”

   Và tập đoàn siêu cướp bốc lột tàn tệ sức con người: ” Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, ngày thường chưa xong, làm thêm ngày nghỉ” với những chiêu bài vắt cạn sức lao động con người qua hình thức thi đua được tổ chức, phát động rần rộ nhiều lần trong năm, là động cơ thúc dục nô lệ đem hết sức mình ra để làm theo chỉ tiêu của đám chủ nhân đưa ra:  ” Đây mùa thi đua nở trong lòng người, toàn dân Việt Nam ta quyết thi đua…thi đua, thi đua trừ đói; thi đua, thi đua trừ rét; thi đưa thi đua quân ngoại xâm..”. Cảnh đàn ông đi lính, đàn bà đi phu…. là thảm họa cho nhân dân miền Bắc dưới chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, làm ngày, làm đêm mà không đủ sống, đã thế mà còn bị hệ thống đảng cướp kiềm kẹp từ chi bộ đến chi đoàn, tinh thần luôn bị khủng hoảng bằng hình thức họp hành, tự kiểm, đấu tố lẫn nhau để tranh miếng ăn. Đây là chính sách khai thác nô lệ  ” hiện đại”, khiến cho người nô lệ bị mệt mỏi thể xác, tinh thần thường trực, nên khi được nghỉ, chỉ tìm giấc ngủ, mà không còn nghỉ đến chuyện đứng lên lật đổ chế độ. Ngày xưa, các bạo chúa Ai Cập, Tần Thủy Hoàng….bắt dân xây dựng những công trình đô sộ, người lao nô làm mệt cả ngày, nhưng họ không bị cảnh họp hành thường trực để tự phê, đấu tố…nên so ra thì nô lệ thời xưa còn thoải mái hơn nô lệ dưới chế độ Cộng Sản rất nhiều.

    Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thanh niên thuộc những gia đình quân nhân cán chính miền Nam bị lùa sang Miên để chết, đó là thứ” nô lệ bộ đội” với cuộc sống cơ cực: ăn uống như tù, ở thiếu phương tiện như thầy tu, nhưng phải phát biểu như lãnh tụ; họ phải vừa làm lao động cải hoạt cho đơn vị và vừa cầm súng theo lịnh đảng, đây là thứ nô lệ mặc đồng phục nón cối dép râu, được che đậy bằng chiêu bài ” nghĩa vụ quân sự”, bị vắt sức lao động qua:” cơm chùa, gạo chợ, nước sông, công lính”, trở thành công cụ cho cuồng vọng của tập đoàn đảng Cộng Sản. Đảng cướp Cộng Sản biến cả thế hệ thanh niên, phụ nữ, là mầm non đất nước thành nô lệ, lại được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cảm tác, động viên, động não, theo chính sách trước sau như một của đảng trong việc biến nhân lực thành nô lệ:” Em ở nông trường, em ra biên giới”, là nhạc sĩ gốc miền Nam, từng được ưu đãi, nhưng đây là thứ ” ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản”, được phong quân hàm thiếu tá bội đội Việt Cộng sau khi  ” nối Còng tay lớn” với Việt Cộng từ 1975, là người đồng lõa với đảng cướp và tổ chức buôn người thời đại nầy, thế mà vẫn có kẻ tâng bốc, đánh bóng  ” đóa hoa vô thường” ở hải ngoại.

    Sau 1975, tình trạng biến cả nước thành lao nô qua các công trình thủy lợi, lao động xã hội chủ nghĩa không được trả lương hàng năm đến vài ba tháng; tàn tệ hơn là lao nô phải tự mua sắm dụng cụ như dá, xẻn, cuốc…cơm, nước tự túc và khi bị tai nạn, thì lao nô đành phải  ” khắc phục” chịu đựng, không có  ” chế độ” bồi thường; tình cảnh nầy còn hơn cả thời các vua chúa Ai Cập bắt dân nô lệ xây Kim Tự Tháp cách đây hơn 4 ngàn năm. Thời kỳ đổi mới vì không kham nổi nền kinh tế lạc hậu, lại điều hành bởi những  ” đại kinh tế gia” có trình độ cao cấp, đỉnh cao trí tuệ, từ các  ” đại học sơ cấp trường làng” với lối quản lý kinh tế bằng súng, nhà tù, sau khi thành đồng vách sắt Liên Sô và toàn bộ các nước Đông Âu sụp đổ, thay đổi cán cân quyền lực quốc tế; tuy nhiên chủ trương” buôn bán nô lệ” vẫn là thượng sách để giữ đảng bền, cán bộ giàu, tiếp tục đè đầu cởi cổ dân như cũ, thì không bao giờ thay đổi, dù sông có thể cạn, núi có thể mòn, nếu chế độ Cộng Sản chưa bị sụp đổ. Tổ chức buôn bán nô lệ siêu đẳng Việt Cộng phát triển mạnh từ quốc nội đến hải ngoại, nâng cấp siêu quốc gia và vẫn hoạt động không ngừng:

1-TRONG NƯỚC:- Mời gọi và cấu kết chặt chẻ với các doanh nhân ngoại quốc bốc lột sức lao động rẻ mạt, nên hệ thống các công ty ngoại quốc có mặt tại nhiều nơi trên đất nước.- Từng đem lao nô sang trả nợ cho các nước trong khối Cộng Sản sau cuộc chiến Việt Nam, nên tại các nước Đông Âu, xuất hiện lớp nô lệ Việt Nam, làm việc cực nhọc, bị bại đãi tàn tệ. Lao nô phát triển không ngừng, nên hàng năm có hàng chục ngàn người bị đưa sang làm việc ở nhiều nước: Mã Lai, Nam Dương, Đài Loan, Nam Hàn, Trung Đông….song hành với nghề tú ông, tú bà, tú cô, tú cậu.. bán cả phụ nữ cho các động mãi dâm, những người đàn ông tàn tật, già nua ở các nước…bất cứ ai có tiền là mua được như một món hàng, thậm chí được quảng cáo trên internet, trưng bày giữa chợ ở Nam Hàn….do đó phụ nữ không khác gì món hàng” quốc doanh”, mà đảng viên Cộng Sản đánh giá là ” chất lượng cao” để trao đổi với những bạn hàng có dịch vụ mãi dâm trong tinh thần  ” lao tư lưỡng lợi”: phụ nữ do nhân dân sinh, nuôi lớn cung cấp ( được bọn buôn người Việt Cộng coi đây là mỏ phụ nữ không bao giờ cạn), đảng chỉ làm môi giới, làm thủ tục để bán là hoàn thành một cách xuất sắc  ” nghiệp chuyên bán phụ nữ”. Nô lệ ngày xưa bị những tay buôn người dùng vũ lực để bắt đem đi bán cho các chủ nhân giàu có, quyền thế; thì nô lệ ngày nay tại Việt Nam phải” tình nguyện” tự mình đưa tròng vào cổ để đi làm nô lệ vì bị gạt gẫm, tuyên truyền; muốn làm nô lệ cũng phải lo tiền, vàng, cầm cố nhà đất để được đưa sang làm nô lệ cho các nước xa lạ. Đó là sự sáng tạo, tàn bạo, dã man của tổ chức bán nô lệ siêu đẳng như Việt Cộng.

2-HẢI NGOẠI: với khoảng 3 triệu người Việt tỵ nạn, dù thoát khỏi gông cùm Cộng Sản, nhưng cũng có nhiều người trở thành  ” NÔ LỆ GIÁN TIẾP” cho siêu tổ chức bán nô lệ nầy từ nhiều năm qua mà không hay biết, trái lại có nhiều người còn cảm thấy rất ư là ” hồ hởi phấn khởi  ” khi được về Việt Nam, tự nguyện trở thành” nô lệ” cho đảng Cộng Sản. Mức độ sử dụng nô lệ, khai thác mồ hôi người Việt hải ngoại nhằm phục vụ cho chế độ Cộng Sản càng gia tăng theo thời gian, nhất là sau khi tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton xã vận, bang giao, ký thương ước và sau cùng kết thúc bằng việc gia nhập khối WTO dưới thời tổng thống George.W.Bush. Số tiền chắt chiêu từ những năm tháng làm việc đổ mồ hôi, được gởi về từ thời cấm vận là vài trăm triệu, nay tăng dần từ hàng tỷ, chục tỷ Mỹ Kim..hàng năm, tăng mà không giảm, đó là công sức đóng góp thật  ” chất lượng” của những người bỏ nước ra đi tìm tự do, vì không sống được với Việt Cộng, nay nhờ cần cù, đóng góp tiền từ mồi hôi làm việc cực nhọc để nuôi đảng. Những món tiền” mồ hôi” của người Việt hải ngoại gián tiếp đóng góp chẳng khác nào làm nô lệ gián tiếp cho Việt Cộng từ nhiều nguồn gốc: chính thức gởi về thân nhân qua các ngân hàng, chuyển tiền lậu và nhất là những người về thăm quê hương với dạng du lịch, du dâm, du hý…Ngoài ra đảng siêu cướp Việt Cộng còn mở ra nhiều  ” chi nhánh khai nô lệ” ( Slave Branchise) ở ngay tại hải ngoại và cử nhiều chi nhánh khác từ trong nước len lõi vào các cộng đồng tỵ nạn, là hình thức khai thác  ” nô lệ” tinh vi, được ngụy trang bằng chiêu bài  ” từ thiện” hay” lạc quyên đóng góp xây dựng chùa, nhà thờ….nhờ mồ hôi của những  ” nô lệ hải ngoại” đóng góp nên đảng và nhà nước Việt Cộng nhẹ được gánh nặng ngân sách lo  ” xóa đói giảm nghèo” và từ đó nhân dân nghèo cảm thấy dể chịu, họ chỉ cám ơn những  ” người nô lệ” có tấm lòng VÀNG ở hải ngoại với” nhiễu điều phủ lấy giá gương  ” mà không nhìn thấy bàn tay ĐỎ bợ hết từ mồ hôi, công sức….nên dân trong nước an tâm làm  ” nô lệ” mà không đứng dậy lật đổ chế độ chủ chốt, đầu nậu nô lệ. Đó là lý do giải thích vì sao mà chế độ Cộng Sản đã hội đủ điều kiện ắt có và đủ để sụp đổ từ lâu do tham nhũng, bè cánh phân hóa trong nội bộ rả rời….thế mà đảng và nhà nước vẫn còn tiếp tục cai trị. Sự gia tăng, đóng góp túi tiền cho đảng cướp càng nhiều từ giai cấp  ” nô lệ gián tiếp” ở hải ngoại, trở thành nguồn tài chánh  ” vĩ đại” của đảng, nên nô lệ Việt kiều được đảng nâng cấp từ:  ” bọn đĩ điếm du côn” thành:” khúc ruột nghìn dậm nối liền”; cứ trung bình mỗi Việt kiều cũng phải tốn hàng chục ngàn Mỹ Kim cho mỗi lần về, thử hỏi con số hàng trăm ngàn người đổ về hàng năm vào những dịp Tết, Giáng Sinh, phải rất nhiều. Những người hay thường về Việt Nam để đóng góp  ” mồ hôi” cho siêu tổ chức bán nô lệ Việt Cộng có đời sống cơ cực như nô lệ, cày hai, ba jobs, tiết kiệm từng đồng, không dám chi tiêu như những năm chưa bén hơi chuyến về một lần an toàn, tất cả đều dồn vào” chuyến du lịch Việt Nam” sắp tới, sau khi đã làm xong một chuyến về quê  ” ăn chùm khế ngọt, thăm lại cây đa bến cũ” mà trút cạn hầu bao dành dụm bao năm và những chưn hụi chết; khi về thì hào sảng ăn chơi, lo lót với những người trong tổ chức bán nô lệ Việt Cộng từ phi trường đến địa phương…thật là đắng cay, đừng tưởng thoát khỏi chế độ” hộ khẩu” thì chế độ nô lệ tiếp tục. Người dân trong nước bị đảng và Bác biến thành nô lệ thì không có gì là ngạc nhiên, nhưng thực tế thì đảng Cộng Sản cũng đã biến những người hải ngoại thành nô lệ từ lâu mà lòng vẫn  ” phơi phới” sau những chuyến về thăm nhà ngắn ngũi với thời gian ít nhưng tốn tiền nhiều. Đảng siêu cướp Việt Cộng đã dùng  ” Blackmail” gia đình để khai thác tối đa cả cả mồ hôi của những người không còn bị ràng buộc bởi đảng và nhà nước nữa.

   Theo thống kê mới nhất, thì trong 6 tháng năm 2008, sơ sơ cũng có khoản 6 tỷ Mỹ Kim chính thức được gởi về qua hệ thống ngân hàng, chưa kể đến hàng cục tỷ khác lòn vào các cơ sở chuyển lậu như mạng lưới thiên la địa võng khắp từ Mường Tè đến mũi Cà Mau. Điều mà các tay đầu nậu bán nô lệ trực, gián tiếp Bắc Bộ Phủ rất ư là  ” hồ hởi phấn khởi”; số tiền của hàng chục ngàn lao nô gởi về cũng phải hàng tỷ Mỹ Kim…nên tiền thu được từ” bán nô lệ trực và gián tiếp  ” từ”con người là tư bản quí báu” hơn cả tổng số: xuất cảnh quốc gia ( gồm bán gạo, cà phê, dầu thô..), tiền cấp viện từ các ngân hàng quốc tế,…..như vậy tổ chức buôn bán và khai thác nô lệ siêu đẳng Việt Cộng chỉ cần ngồi không rung đùi mà lòng vui sướng vô cùng, đúng như hai câu ca dao thời đại:

” Tiền vô như nước sông Đà.

Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phim.

    Thế mấy biết cái nghề” buôn bán nô lệ”, là nghề không vốn, chỉ cần có thủ đoạn là vẫn tồn tại, thịnh hành, hình thái uyển chuyển, biến đổi, như con siêu vi trùng H.N trong di truyền bịnh cúm gia cầm, có khả năng thay đổi các chỉ số để phù hợp với môi trường. Như vậy, nhờ sức lao nô của toàn dân Việt Nam, từ quốc nội đến hải ngoại mà tổ chức siêu buôn bán nô lệ Việt Cộng càng thu nhiều lợi nhuận số tiền từ mồ hôi do con người lao nô đủ dạng mang về cũng tròm trèm 30 tỷ Mỹ Kim, giúp cho các chủ nhân Bắc Bộ Phủ trở thành triệu, tỷ phú Tiền Mỹ, từ đó họ có dư tiền để tấn chiếm hải ngoại, hầu khai thác” toàn bộ” sức lao động của khoản 3 triệu lao nô gián tiếp nhưng” cực kỳ chất lượng” nầy. Đó là lý do tại sao mà đảng Cộng Sản ban hành nghị quyết 36 từ 2004 do Phan Diễn ký.

      Thời tổng thống George.W.Bush cha, chính sách” Trật Tự Mới” nhằm đem thực phẩm, thuốc men giúp những nước nghèo ở Phi Châu để cải thiện tình trạng dân chủ, nhân quyền, với quan niệm” kinh tế làm thay đổi chính trị”. Sang đến thời ông tổng thống Bill Clinton, tiếp nối sách lược” Trật Tự Mới”, nhưng lại” đi chệch hướng” khi áp dụng với các nước Cộng Sản; ông Bill clinton hình như vẫn còn ngây thơ như dạo còn là sinh viên, trốn lính, ủng hộ cho phong trào phản chiến trong chiến tranh Việt Nam, nên không biết chiến lược cơ bản của Cộng Sản là:” khi thoái trào lùi tạm một bước, lúc cao trào, tiến lên ba bước”, cho nên ông đi xa hơn, gần gũi với Trung Cộng trở thành đối tác buôn bán, trao đổi cả những bí mật quốc phòng qua cái gọi là:” bạn hàng hợp tác” nhằm che đậy những bí ẩn bên trong. Sự kiện ông Bill Clinton nhận tiền của tình báo Trung Cộng qua tay điệp viên John Huang để trang trải cho chi phí vận động ứng cử tổng thống, là nguyên do mà ông Bill chịu nhiều áp lực, nhượng bộ Bắc Kinh dài dài, dù ngoài miệng thường lên án Trung Cộng vi phạm nhân quyền, nhưng đây là thủ đoạn” đưa cao đánh khẽ” cho có vẻ là một tay lãnh đại đệ nhất siêu cường; nhưng bên trong giúp cho Trung Cộng rất nhiều, đáng đồng tiền bát gạo là được qui chế tối huệ quốc, để dọn đường gia nhập vào WTO, nghênh ngang với các siêu cường Âu Mỹ. Hình như ông Bill Clinton chịu áp lực của Trung Cộng, hoặc có mật ước thế nào, nên ông Bill mới bị lọt vào:  ” tương kế tựu kế” của Bắc Kinh, xã vận cho Việt Cộng, và sau cùng là Việt Cộng luồn lách ăn tiền Mỹ mà làm đầy tớ trung thành cho Trung Cộng. Một điều dễ nhận ra là: sau khi Liên Sô sụp đổ, thì Trung Cộng thừa biết vị thế của mình trong khối Cộng Sản Quốc Tế tàn dư, trước sau gì cũng xỏ mũi được con chó đói Việt Cộng, do đó mới cho chuyện xã vận cho Việt Nam? Những bí mật nầy chắc phải đợi 25 năm mới biết qua luật giải mật.

   Sau 1975, nếu Hoa Kỳ áp dụng cấm vận trường kỳ, tức là cấm các công ty nào vào Việt Nam làm ăn, thời Reagan, bị phạt ít nhất 5 năm tù; nếu không xỏ lá như ông Bill Clinton hình như chịu áp lực, trúng kế Trung Cộng, thì Việt Cộng bị kiệt quệ kinh tế, và đã sụp đổ trước thiên niên kỷ thứ ba, là điều có khả năng lắm. Rất tiếc nhờ những ” nhà dân chủ” gốc phản chiến, có nhiều tham vọng chính trị nhưng không có nhiều tiền, nên Trung Cộng mới thừa thắng xông lên sau khi chi tiền, lòn vào tận tòa Bạch Cung, đi từ thắng lợi nầy sang thắng lợi khác, thế là các nhà đại tư bản phải mất hàng trăm tỷ Mỹ Kim hàng năm vì bị Trung Cộng chơi xỏ bằng hàng hóa nhái, giả, giá hạ rất nhiều. Những người ngây thơ nhưng với bộ mặt giả CẤP TIẾN đã vô tình làm lợi cho kẻ ác bằng cách CẤP TIỀN cho những nước Cộng Sản tàn dư, mà đáng lẽ ra thì các nước Cộng Sản còn lại phải sụp đổ như quân cờ Domino của ngoại trưởng Dallas, dưới thời tổng thống Eisenhower thời chiến tranh Đông Dương. Trong cuộc chiến tranh lạnh, tất cả nước nước Cộng Sản đều bị cấm vận, nên mọi giao thương chỉ giới hạn trong các nước cùng ý thức hệ; khi Liên Sô và toàn bộ hệ thống các nước Cộng Sản hùng mạnh, tiên tiến nhất ở Đông Âu sụp đổ, thì Việt Nam lâm vào tình trạng  ” cực kỳ khó khăn” nếu không có ông Bill clinton xã vận, bang giao, mở cửa, và từ đó người Việt  ” gánh dầu vượt biển” năm nào, nay hồ hởi phấn khởi” gánh tiền đô la” về giúp đảng Cộng Sản phục hồi. Nếu không thì Việt Cộng có khả năng sụp đổ từ lâu, đó là sự bất hạnh của dân tộc, mà trong số những nguyên do làm cho chế độ CSVN kéo dài là có cả bàn tay, mổ hôi của những người ” vượt biển tìm tự do” trước đây, nay trở thành” Việt kiều hồi hương yêu nước”.

     Trung Cộng là tay điếm đàng quốc tế, họ nhảy vào khi thấy có kết quả, như buôn bán, thấy có lời thì mới tiếp tục, bằng không thì” Chẫu” sớm, cho nên kỳ vận động ứng cử đảng Dân Chủ, nếu bà vợ của ông Bill là Hillary Clinton có khả năng trở thành ứng viên đảng, thắng ông Barack Obama, và hy vọng trở thành nữ tổng thống đầu tiên, thì họ không để bà Bill phải vất vả vừa  ” vận động lá phiếu và vừa vận động tài chánh, và dĩ nhiên là bà không cần phải lo thanh toán những cái Bills hơn 20 triệu, mọi thứ đều có các chú Ba trong bóng tối giúp mà. Một sự thật phủ phàng, đi ngược hoàn toàn giá trị đạo lý, tinh thần dân chủ là: tổ chức Liên Hiệp Quốc, các siêu cường có truyền thống dân chủ, tôn trọng nhân quyền; thế mà họ cho phép siêu tổ chức bán nô lệ cũng gia nhập, tiếp đón như thượng khách, nên tổ chức siêu buôn bán nô lệ Việt Cộng vẫn hoạt động công khai, thỉnh thoảng họ còn nhận được tiền để tổ chức hội thảo, ngăn ngừa nạn buôn bán phụ nữ theo chương trình Liên Hiệp Quốc. Tất cả các nước đều lên án bọn bất lương, nên những ai mua bán đồ gian, liên hệ đến kẻ gian… đều chịu trách nhiệm trước pháp luật; thế mà các lãnh đạo quốc gia dân chủ lại cấu kết với bôn buôn người Việt Cộng, đáng chê trách.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam tồn tại là nhờ chính những  ” kẻ thù” từ mọi giai cấp” trí, phú, địa hào”….ngày nay có cả người Việt hải ngoại đóng góp  ” mồ hôi” để cho nhà nước và đảng vẫn cai trị, khai thác ” MỎ NGƯỜI” bằng nhiều hình thức. Do đó, nếu người dân trong nước đồng loạt đứng dậy và người Việt hải ngoại thôi, không đóng góp mồ hôi cho đảng nữa, thì sự sụp đổ của đảng siêu cướp nầy không xa, có khả năng xảy ra bất cứ lúc nào. Đây là bài toán nan giải, nhưng chắc chắc là mỗi người Việt Nam đều có sẵn trong đầu một đáp số. ” Hảy vùng lên hởi các nô lệ ở thế gian..”/.

May 19, 2008

Thư gởi cộng đồng thế giới và Việt Nam

 

Kính Gửi :

                  Tổ chức theo dõi và giám sát Nhân quyền Quốc Tế

                  Cùng dư luận trong nước và toàn thể đồng bào hải ngoại và  công luận trên toàn thế giới.

 

       Tôi tên là Lê Thanh Tùng      Bút danh : Lê Ái Quốc

Quê Quán: Thôn Mai Đoài – xã Mai Đình – huyện Sóc Sơn -ngoại thành Hà Nội

Dân Tộc  :  Kinh           Quốc tịch : Việt Nam

      Như quý vị đã biết tôi là người đã từng chiến đấu bảo vệ và góp phần xây dựng cho chế độ của ĐCSVN tại Cambodia cũng như tại Việt Nam. Và tôi đã tình nguyện trở về Việt Nam để góp phần đấu tranh vì nền dân chủ, tự do, nhân quyền và công lý trên đất nước Việt Nam bằng các phương pháp ôn hoà bất bạo lực và hợp hiến từ đầu tháng 9/2007.

    Thế nhưng chính vì những hoạt động yêu nước và vì nhân quyền, dân chủ như vậy nên từ tháng 09/2007 tới nay, tôi đã bị công an của nhà cầm quyền CS Hà Nội rất nhiều lần bắt giữ,  giam cầm trái pháp luật, rồi đánh đập, lăng nhục, thu giữ hộ chiếu, chứng minh, 02 USB, điện thoại di động trái phép tổng cộng đã 7 lần. Cụ thể như sau :

    Lần thứ nhất ngày 06/10/2007 họ đã chỉ đạo công an huyện Sóc Sơn và Hà Nội thu giữ 01 chứng minh nhân dân, 01 hộ chiếu, 01 điện thoại di động của tôi khi tôi vừa trở về nước sau hơn 17 năm sống lưu lạc nơi đất khách quê người.

    Lần thứ hai ngày 27/11/2007 khi tôi đi dự phiên toà xét xử các luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài dù chỉ đứng bên ngoài hàng rào, nhưng họ đã bắt giữ tôi để giam trong đồn công an phường Trần Hưng Đạo nhiều giờ đồng hồ mới thả ra.

    Lần thứ ba ngày 16/12/2007 khi tôi đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm các đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước toà đại sứ Trung Quốc bên Hà Nội thì tôi đã bị công an bắt giữ và thu giữ 01 điện thoại di động.

    Lần thứ tư ngày 13/04/2008 khi tôi đi dự cuộc Liên hoan gặp mặt anh chị em dân chủ và khối 8406 năm 2008 đã bị công an Hà Nội bắt giữ, họ đã giam cầm và thẩm vấn tôi hơn 33 giờ cả vào ban đêm tại sở công an Hà Nội và họ đã đánh đập rất tàn nhẫn, rồi khám xét người trái pháp luật để thu giữ 02 điện thoại di động và một USB của tôi.

      Ngày 24/4/2008 công an CSVN thuộc TP -  Hà Nôi do ông đại tá Ngô Thái Chung lãnh đạo phòng PA -38 chỉ đạo đã đem tôi ra đấu tố sỉ nhục tàn khốc trước hàng trăm cán bộ đảng viên, thương binh CSVN và công an Hà Nội trong hơn 2 giờ đồng hồ tại quê nhà.

    Lần thứ năm ngày 07/05/2008 khi tôi đi chữa bệnh bên Hà Nội đã bị công an Hà Nội bắt giữ và bị tịch thu 02 điện thoại di động, 01 USB.

    Lần thứ sáu ngày 13/05/2008 khi tôi tiếp tục đi chữa bệnh bên Hà Nội đã bị công an theo dõi rồi bị họ bắt giữ, sau đó thu giữ 01 điện thoại di động của tôi.

    Lần thứ bảy ngày 15/05/2008 tôi cũng đi chữa bệnh bên Hà Nội và trong lúc chờ đợi  xếp hàng để được chữa bệnh thì tôi đã tranh thủ tới nhà anh Nguyễn Khắc Toàn nằm nghỉ cho tới hơn 10h trưa thì tôi ra ngoài đường để ăn cơm. Khi tôi vừa ra tới ngoài đường thì đã bị ba bốn ( 3-4) tên công an Hà Nội bắt giữ rồi họ xông vào đánh đập tôi rất dã man làm gãy một chiêc răng hàm số 7 vị trí ở hàm phải bên dưới (những công an này tôi còn rất nhớ mặt khi họ theo dõi khủng bố tôi từ hồi đám tang cụ Hoàng Minh Chính ngày 16/02/2008 và hôm tổ chức cuộc gặp mặt Liên hoan ngày 13/04/2008 nhưng tôi không biết tên thôi )

    Sau đó một tên công an thuộc TP Hà Nội tên là Tuấn Anh (nhỏ) bắt và đưa tôi vào công an phường Tràng Tiền. Tại đây tên công an Tuấn Anh (nhỏ) bóp cổ tôi và chửi bới thậm tệ, lăng mạ xúc phạm danh dự tôi.

    Đến 14h30′ trước khi đưa tôi về công an Sóc Sơn thì có một tên công an to lớn mặc áo kẻ vàng vào trong phòng giam giữ tôi nói rằng : “ tôi tha cho anh về nhưng còn số tiền 1.035.000 đồng VN thì tôi chỉ cho anh 35.000 đồng VN còn 1 triệu thì tôi thu bởi vì đây là tiền của anh Nguyễn Khắc Toàn vừa cho anh….”.

    Trước việc bị vu cáo và cướp đoạt trắng trợn tiền mua thuốc chữa bệnh như vậy của tôi, nên tôi không chịu và giằng co cùng anh ta để lấy lại, song tên công an Tuấn Anh (nhỏ) xông vào cản tôi lại và để tên công an kia đi mất, việc thu giữ số tiền này xảy ra ngay trong trụ sở công an phường Tràng Tiền mà chúng không hề lập biên bản gì cả. Như vậy  rõ ràng đây là hành vi ăn cướp tài sản của công dân do công an CSVN  TP Hà Nội là thủ phạm gây ra.

Rồi ít phút sau thì tên công an Tuấn Anh (nhỏ) cùng một người nữa tôi không biết tên đưa tôi ra lên xe về công an huyện Sóc Sơn.

       Khi ra tới dốc Bác Cổ trên tuyến đường có rất nhiều xe cộ đi lại thì tên Tuấn Anh (nhỏ) nói : “ mày có muốn ăn bánh xe ô tô không ? “.Tôi đáp : “con chó nó ăn cứt nó còn muốn sống huống chi con người, nhưng tao cũng không sợ chết như chúng mày nghĩ đâu.”

      Đi tới cầu Chương Dương thì chúng cố tình lái chiếc xe đi vào lối dành cho xe gắn máy sát với thành cầu, lúc này tên Tuấn Anh (nhỏ) nói : “mày muốn tao ném mày xuống sông Hồng này không? “. Tôi đáp : “chúng mày có giỏi thì cứ giết tao đi, tao cũng chỉ chết có một lần thôi, tao không sợ đâu !”.

       Một tên công an già khoảng 50 tuổi nói : “nước sông Hồng mùa này nhỏ cạn thế này chắc nó không chết được đâu, thôi ta tha cho nó để lần sau giết nó cũng chưa muộn !”.

      Như vậy là các tên công an CS nói trên vừa có bản chất của một lũ côn đồ, lưu manh, vừa là bọn cướp của và có âm mưu giết người rất tàn ác. Chúng coi thường mạng sống của người dân vô tội không ra gì cả. Chúng muốn bắt ai, đánh ai, cứớp tiền bạc và tài sản cá nhân của bất cứ ai là tuỳ thích, chúng muốn giết hại ai là tuỳ ý chúng cả và hoàn toàn được pháp luật của chế độ gọi là XHCN tại Việt Nam hiện nay che chở, dung túng…

       Còn tình hình ở tại địa phương tôi ở hiện nay thì luôn luôn có khoảng từ 25 đến 30 công an, mật vụ an ninh phong toả khắp chợ, khắp các quán Internet và khắp các bến xe ô tô để bao vây mọi sinh hoạt của cả gia đình tôi. Khi tôi vào bất cứ quán internet nào là lập tức quán đó bị công an bắt chủ quán phải đuổi tôi ra ngay. Còn khi tôi lên xe ô tô buyt để sang Hà Nội chữa bệnh thì lập tức công an bám theo và khi tôi xuống xe và ghé vào đâu đó là liền bị công an địa phương hỏi giấy tuỳ thân để lấy cớ bắt giữ tôi. Và thế là chúng cứ mặc sức bắt giam tuỳ tiện rồi đánh đập tôi luôn. Mà trong khi đó giấy chứng minh và hộ chiếu của tôi thì công an huyện Sóc Sơn đã lừa vợ tôi đưa cho và thu giữ cho đến bây giờ chúng vẫn chưa trả lại.

    Đó là nội dung tôi tố cáo những hành động đàn áp về nhân quyền đối với bản thân tôi trong thời gian ngắn ngủi qua. Như vậy là thành tích về Nhân quyền, Tự do, Dân chủ…đang được từng bước cải thiện ngày càng tốt lên như ĐCSVN và chính phủ nước CHXHCN Việt Nam từng tuyên bố là như vậy đó !!!

    Tôi tha thiết đề nghị các tổ chức bảo vệ Quyền Con Người ở khắp nơi trên thế giới, các chính phủ yêu chuộng, tôn trọng Tự do và Nhân quyền cũng như tất cả những ai đã và đang quan tâm tới vấn đề Nhân quyền ở Việt Nam hãy có cái nhìn khách quan hơn để bảo vệ cho quỳên Công Dân và quyền được Làm Người ở Việt Nam phải được tôn trọng và thực thi. Cuối cùng tôi xin chân thành cảm ơn tất cả các quý vị và những ai đã và đang quan tâm tới vấn đề Dân chủ, Nhân quyền tại Việt Nam trong đó có cảnh ngộ bi thảm của tôi đang bị bộ máy độc tài chuyên chế sắt máu hãm hại, trù dập.

 

Hà Nội ngày 16/5/2008

     

Kính thư   

 

Công dân Lê Thanh Tùng.

 Địa chỉ thường trú hiện nay : khối 13, phố Chợ, thị trấn Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn, Ngoại thành Hà Nội.

Email liên lạc : aiquocle@gmail.com

 

TÓM TẮT VỤ ÁN NGUYỄN VĂN HẢI (ĐiếuCày) “TRỐN THUẾ”

I.                   SƠ LƯỢC VỀ CÁC HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI CỦA ANH NGUYỄN VĂN HẢI

Bị can trong Vụ án “Trốn thuế” là Nguyễn Văn Hải (bút danh trên các trang blog là Điếu cày và các bài viết là Hoàng Hải). 

Anh VN Hải tham gia vào các hoạt động xã hội chính sau đây khiến nhà cầm quyền Việt Nam tìm cách tước đoạt tự do của anh:

1.                  Thành lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, quy tụ các cây bút tình nguyện viết về thực trạng xã hội Việt Nam hiện tại và phản ánh tâm tư nguyện vọng của người dân bị thiệt hại từ các chính sách trưng dụng đất đai, nhà cửa của Chính phủ.

2.                  Thành lập trang web mang tên “Dân Báo” đăng tải phóng sự và bài viết do những thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do thực hiện.

3.                  Lập blog riêng mang tên “Điếu cày” ghi lại những suy nghĩ cá nhân về thực trạng xã hội Việt Nam hiện tại và sưu tập những bài viết đáng chú ý về Việt Nam.

4.                  Tham gia các cuộc tuần hành lên án chính sách ngoại giao gây hấn của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa vào cuối năm 2007 và đầu năm 2008.

 

II.                PHẢN ỨNG CỦA NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM ĐỐI VỚI HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI CỦA ANH NV HẢI

Hoạt động xã hội của anh NV Hải và những thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do chỉ đơn thuần là sự bày tỏ hòa bình quan điểm cá nhân đối những vấn đề cấp thiết của xã hội.  Quyền bày tỏ quan điểm như vậy hoàn toàn hợp pháp và cần được tôn trọng.  

Tuy nhiên, trong mắt nhà cầm quyền Việt Nam, các hoạt động xã hội của anh NV Hải được xem là sự thách thức quyền cai trị của Đảng Cộng Sản đối với nhà nước và xã hội, bởi lẽ họ vẫn tiếp tục duy trì cách lý giải về sự đe dọa quyền lãnh đạo [độc đoán] của Đảng Cộng Sản như hiểm họa về “an ninh quốc gia” mà mọi người dân tuyệt đối không có quyền xâm phạm.

Họ đã sử dụng bộ máy công an liên tục quấy nhiễu anh NV Hải bằng cách triệu tập anh đến đồn công an làm việc, bất chấp giờ giấc sinh hoạt bình thường của một công dân tự do, hòng tạo áp lực tinh thần để anh NV Hải chấm dứt các hoạt động xã hội của mình.

Khi thấy không thể khuất phục anh về tinh thần, nhà cầm quyền Việt Nam tìm cách bức hại anh về sinh kế vì họ đơn giản nghĩ rằng triệt hạ nguồn thu nhập chính của anh sẽ tạo áp lực về vật chất khiến anh không thể tiếp tục các hoạt động khác. 

Nguồn thu nhập chính mà anh NV Hải có được là từ việc cho thuê nhà.  Gần 10 năm nay anh cho Công Ty Mắt Kính Hà Nội thuê căn nhà do anh làm chủ tại địa chỉ 57/3-4 Phạm Ngọc Thạch, Quận 1, Sài Gòn.  Hầu hết những hợp đồng thuê mà hai bên ký kết đều buộc bên thuê, tức là Công Ty Mắt Kính Hà Nội, phải nộp thuế thu nhập tính trên tiền thuê.  Mặc dù việc nộp thuế như vậy là nghĩa vụ của bên cho thuê, tuy nhiên luật pháp Việt Nam cũng công nhận sự thỏa thuận giữa các bên về ai là người nộp thuế. 

Mặc dù có thỏa thuận như vậy giữa anh NV Hải và Công Ty Mắt Kính Hà Nội, nhưng trên thực tế bên thuê vẫn không nộp thuế từ gần 10 năm nay.  Đây là sự vi phạm luật pháp và vi phạm thỏa thuận của Công Ty Mắt Kính Hà Nội, chứ không phải của anh NV Hải.  Thay vì truy cứu trách nhiệm của Công Ty Mắt Kính Hà Nội, cơ quan công an Việt Nam lại tìm cách thay đổi bản chất sự việc, tìm cớ quy tội để bắt giam anh NV Hải.  Họ thậm chí khuyến khích Công Ty Mắt Kính Hà Nội chối bỏ nghĩa vụ nộp thuế của mình và tìm cách đổ trách nhiệm trốn thuế cho anh NV Hải.

 

III.             SỰ KIỆN RƯỚC ĐUỐC VÀO NGÀY 29/4/2008 VÀ VIỆC KHỞI TỐ ANH NV HẢI

Vì biết anh NV Hải từng đi đầu trong các cuộc tuần hành lên án chính sách ngoại giao gây hấn của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa thời gian gần đây, nên nhà cầm quyền Việt Nam rất lo ngại khả năng anh sẽ tổ chức biểu tình phản đối việc rước đuốc Olympics tại Sài Gòn vào ngày 29/4/2008. 

Để loại trừ khả năng này, Công an Quận 3 TPHCM đã liên tục triệu tập anh NV Hải đến đồn công an thẩm vấn mỗi ngày từ 7giờ30 đến 23giờ, mà không cho ăn uống và nghỉ ngơi trong suốt thời gian thẩm vấn.  Điều này khiến sức khỏe của anh suy giảm nghiêm trọng. 

Nội dung thẩm vấn xoanh quanh hoạt động của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, trang web Dân Báo và các hợp đồng cho thuê nhà.  Họ thừa hiểu rằng anh NV Hải hoàn toàn không vi phạm pháp luật trong các hoạt động xã hội và cả việc cho thuê nhà.  Tuy nhiên, việc triệu tập bất chấp giờ giấc này là cách duy nhất mà họ có thể làm để “quản chế” anh.

Khoảng giữa tháng 3/2008, vì không chấp nhận cách thức thẩm vấn vi phạm nhân quyền và dân quyền của Công an Quận 3 TPHCM và trước tình trạng sức khỏe ngày một suy giảm của mình, anh NV Hải rời khỏi nơi ở để đi nghỉ dưỡng một thời gian.  Điều này càng khiến sự lo ngại vô cớ của Công an Quận 3 TPHCM về việc anh NV Hải có thể tổ chức biểu tình phản đối việc rước đuốc Olympics tại Sài Gòn vào ngày 29/4/2008 càng gia tăng. 

Họ điên cuồng truy tìm anh NV Hải như một tội phạm bất kể anh đang là công dân tự do trước pháp luật.  Họ thậm chí vô cớ thẩm vấn gia đình và những người bạn quen biết của anh NV Hải theo cách thức vốn chỉ áp dụng với những người phạm tội đã bị khởi tố và bắt giam.

Sau hơn một tháng truy lùng với đủ mọi thủ đoạn, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt anh NV Hải vào trưa ngày 19/4/2008 tại Đà Lạt và áp giải về Sài Gòn ngay trong ngày.  Lệnh khởi tố vụ án “trốn thuế” và khởi tố bị can được Viện Kiểm Sát Nhân Dân Quận 3 TPHCM phê chuẩn vội vã vào cùng ngày để hợp thức hóa việc bắt giam bất hợp pháp của công an.

Cùng với anh NV Hải, người vợ cũ của anh là cô Dương Thị Tân cũng bị khởi tố vì “đồng phạm” mặc dù cô hoàn toàn không liên quan đến việc cho thuê nhà.  Mục đích đưa cô DT Tân vào vụ án này là để khám nhà và thu thập chứng cứ mà khi bắt giam anh NV Hải phía cơ quan công an hoàn toàn không có.

Ngày 21/4/2008, Công an Quận 3 TPHCM tiến hành khám nhà riêng của anh NV Hải và nhà riêng của chị DT Tân, đồng thời tịch thu một số tài liệu và vật dụng cá nhân.

IV.             BẢN CHẤT VỤ ÁN VÀ NHỮNG VI PHẠM CỦA NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM

Thực chất của vụ án này không phải là “trốn thuế” như nhà cầm quyền Việt Nam tạo dựng để bắt giam anh NV Hải.  Đây là một vụ án chính trị nhằm trấn áp tiếng nói bất đồng chính kiến trong phê phán các chính sách của chính phủ và Đảng Cộng Sản.  Họ đã dựng đứng những sự việc không có thật để tạo ra “chứng cứ” quy tội “trốn thuế” cho anh NV Hải.

Toàn bộ những cuộc thẩm vấn mà Công an Quận 3 TPHCM thực hiện đối với gia đình và bạn bè anh NV Hải hầu như đều tập trung vào những hoạt động xã hội mà anh làm cũng như truy tìm ai là thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do xung quanh anh. 

Trước và sau khi bắt giam anh NV Hải, họ gặp gỡ những người dân sống gần nơi anh ở và giải thích rằng anh là “đối tượng phản động nguy hiểm” mà nhà nước trừng phạt.  Họ trấn áp và hù dọa những người quen biết anh NV Hải rằng anh là thành viên một tổ chức phản động chống phá nhà nước, nếu không tố giác anh sẽ bị xem là đồng phạm. 

Quả thật, “trốn thuế” và “phản động” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.  Trong vụ án này rõ ràng “trốn thuế” chỉ là cớ để trừng phạt điều mà luật pháp không thể cấm người dân làm, đó là tự do bày tỏ chính kiến một cách hòa bình.

Trên thực tế, cơ quan công an đã vi phạm nghiêm trọng luật pháp khi bắt giam anh NV Hải như sau:

1.                  Nhóm bắt giữ và thẩm vấn anh NV Hải không chỉ là đội cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế mà còn có Phòng An Ninh Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ và Chống Gián Điệp (PA 35) thuộc Công an TPHCM.

Thật khó hiểu khi tội “trốn thuế” lại khiến Phòng An Ninh Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ và Chống Gián Điệp nhọc công sức điều tra thay vì chỉ để một nhóm cảnh sát chuyên môn về tội phạm kinh tế tham gia điều tra.  Cần lưu ý rằng Phòng An Ninh Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ và Chống Gián Điệp của là cơ quan chủ lực trấn áp các nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam trong nhiều vụ án chính trị khác tại Việt Nam.

2.                  Cho đến thời điểm ban hành lệnh khởi tố và bắt giam anh NV Hải vào ngày 19/4/2008, cơ quan công an hoàn toàn không có trong tay đầy đủ các tài liệu liên quan đến việc cho thuê nhà giữa anh NV Hải và Công Ty Mắt kính Hà Nội, mà mãi sau khi khám xét nhà vào ngày 21/4/2008 họ mới thu được một số tài liệu nhất định.  Như vậy, việc khởi tố và bắt giam anh NV Hải hoàn toàn thiếu cơ sở pháp lý.  Điều này càng chứng minh rằng bản chất vụ án là chính trị, chứ không phải “trốn thuế” mà họ rêu rao.

 

V.                KIẾN NGHỊ

Vì những lý do nêu trên, chúng tôi cực lực phản đối hành vi trấn áp và bắt giam trái pháp luật của nhà cầm quyền Việt Nam đối với anh Nguyễn Văn Hải.  Rất mong cộng đồng quốc tế quan tâm đến vụ án này như một trường hợp điển hình về sự vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

 Nhóm bạn của Hoàng Hải và những người dân chủ
(ĐT)

May 10, 2008

Đạo diễn Song Chi mất hợp đồng làm phim vì biểu tình chống Trung Quốc

Trà Mi, phóng viên đài RFA
2008-05-10


Nữ đạo diễn Song Chi vừa bị khước từ hợp đồng với hãng phim truyền hình TFS thuộc đài truyền hình HTV (TP.HCM) vì đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc lấn chiếm Hoàng Sa-Trường Sa, cũng như có các bài viết thẳng thắn thể hiện quan điểm trên trang blog cá nhân.

Phần âm thanh

Tải xuống âm thanh

Người dân Việt Nam biểu tình chống ngoại bang thì bị gây khó như trường hợp nữ đạo diễn Song Chi.

Đạo diễn Song Chi từng hợp tác với hãng TFS trong hai bộ phim ; “Nữ bác sĩ” đoạt giải vàng Liên Hoan Phim Truyền Hình Toàn Quốc Tháng 1-2008, và phim “Phố Hoài” được giải khuyến khích Hội Điện Ảnh Việt Nam 2002. Đạo diễn Song Chi bất ngờ bị yêu cầu ngưng công tác đạo diễn cho bộ phim truyền hình nhan đề “Ai?” sắp khởi quay vào tháng 7 tới đây sau nửa năm hợp tác chuẩn bị cho bộ phim bấm máy.

Nhà đạo diễn trao đổi với phóng viên đài RFA Trà Mi những chi tiết liên quan:

Nữ đạo diễn Song Chi : Ngày mùng 2 vừa qua thì tôi có lên gặp ông Nguyễn Việt Hùng – Giám Đốc hãng phim TFS, ông Nguyễn Việt Hùng có thông báo cho tôi biết rằng là bên an ninh họ đến làm việc với Tổng Giám Đốc Đài và Ban Giám Đốc của hãng phim, đề nghị là không mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa vì lý do như họ nói là “có vấn đề về chính trị, có viết bài gửi các trang web bên ngoài, trả lời báo đài và có những mối quan hệ với những phần tử phức tạp về chính trị.

Trà Mi : Quyết định của hãng phim như vậy thì phản ứng của chị ra sao?

Nữ đạo diễn Song Chi : Hôm đó tôi có trình bày là từ hồi nào tới giờ thực tế tất cả những việc mà tôi đã làm, cái chuyện có là cái chuyện tham gia cùng với một số người bạn trong buổi biểu tình phản đối Trung Quốc về vụ Trường Sa – Hoàng Sa ngày 19-1-2008 trước cửa Nhà Hát Thành Phố. Ngay hôm đó tất cả chúng tôi đều được mời về công an, người bị giữ nhanh nhất là một ngày, người bị giữ lâu nhất là 30 tiếng.

Biểu tình để mà phản đối một quốc gia khác có hành động xâm lược đối với đất nước mình, thì chuyện đó là chuyện hoàn toàn hết sức bình thường ở bất cứ một quốc gia nào khác. Nhưng mà ở Việt Nam thì biểu tình là chuyện không được phép, dù biểu tình ôn hoà.
đạo diễn Song Chi

Chuyện thứ hai là tôi có viết một số bài trên blog bày tỏ quan điểm chính kiến của mình trước một số tình hình xã hội của đất nước. Thực tế là tôi không gửi các bài của tôi đi đâu cả. Còn cái chuyện trả lời báo đài thì cho tới lúc ngồi trước mặt Ban Giám Đốc TFS thì tôi chưa trả lời báo đài nước ngoài bao giờ cả. Nhưng mà sau hôm nay thì tôi cũng nói rằng chắc là tôi sẽ phải lên tiếng, phải đính chính rằng việc mình không được làm nghề nữa là vì lý do an ninh và lý do chính trị, chứ hoàn toàn không phải vì năng lực hay vì lý do nào khác.

Tôi cũng nói thẳng với Ban Giám Đốc rằng blog của tôi là công khai chứ không có ẩn danh và toàn bộ (những bài viết) đó là những bức xúc của người công dân thôi, đó là một thái độ chính trị chứ hoàn toàn đó chưa phải là một hành động chính trị. Một người công dân có những suy nghĩ, những cái bức xúc, những trăn trở trước cái tình hình chung của xã hội và lên tiếng với trách nhiệm của một công dân thôi. Đó là chuyện mà tôi thấy nó rất là bình thường trong bất cứ xã hội nào khác.

“Nỗi buồn mang tên Việt Nam”

đề mục blog của Song Chi

Vậy mà cái chuyện biểu tình ôn hoà, mà hơn nữa đây là biểu tình để mà phản đối một quốc gia khác có hành động xâm lược đối với đất nước mình, thì chuyện đó là chuyện hoàn toàn hết sức bình thường ở bất cứ một quốc gia nào khác. Nhưng mà ở Việt Nam thì biểu tình là chuyện không được phép, dù biểu tình ôn hoà. Và quý vị đã biết là trình bày những ý kiến như vậy cũng rất là mệt mỏi.

Trà Mi : Chị hiểu rõ những bất lợi đó, vì sao mà chị có thể vượt lên những nếp nghĩ cố hữu của số đông như vậy để bày tỏ chính kiến của mình và có những hành động gọi là thẳng thắng bày tỏ quan điểm của mình như vậy?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi nghĩ thế này, không lẽ mình lại không lên tiếng khi mà trong cái xã hội có quá nhiều những vấn đề như vậy, mặc dù rõ ràng là ở Việt Nam số lượng người im lặng nhiều hơn rất nhiều. Cái điều này tôi đã nói trong cái bài viết “Nỗi buồn mang tên Việt Nam”, đó là khi chúng tôi đứng chống Trung Quốc chứ chưa phải là chống phá nhà nước Việt Nam. Phản ứng từ phía chính quyền, cái điều đó thì ai cũng biết.

Đến một lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ phải dịch chuyển sang một chiều hướng tốt đẹp hơn. Chắc chắn là nó sẽ phải thay đổi thôi.
đạo diễn Song Chi

Nhưng mà cái điều đáng buồn hơn nhiều khi nó từ phản ứng của những người chung quanh. Con người ta có thể nhìn những người như mình mà cho là hơi điên rồ, đi làm những chuyện nó không có lợi, nhưng mà không lẽ không ai lên tiếng hay sao? Thì tôi nghĩ rằng vẫn còn có bạn bè, vẫn còn có nhiều người khác, và càng ngày thì cũng càng có nhiều người hơn nữa sẽ phải nói lên thôi.

Trà Mi : Trên báo chí Việt Nam thì đôi khi cũng xuất hiện những bài viết được gọi là lên tiếng để phê phán, chỉ trích nhà nuớc trong nhiều lãnh vực như là hành chánh, tham nhũng, v.v…, thì phải chăng những bài viết của chị nó quá thẳng khiến cho người ta cảm nhận là một sự đả kích?

Nữ đạo diễn Song Chi : Những bài bêu xấu trên tờ báo chính thống của nhà nước thì thực tế là cũng chỉ nói trong một phạm vi, mức độ nào đó thôi, chứ còn không bao giờ dám nói đến chuyện là vẫn còn chưa có được tự do dân chủ, hay là mình vẫn còn vi phạm nhân quyền. Những cái đó là những cấm kỵ.

Trà Mi : Làm thế nào để có thể vượt qua “Nỗi buồn mang tên Việt Nam” như tựa đề báo chí của chị? Chị có gì muốn chia sẻ với những người đã cũng như là chưa đồng cảm với chị?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi nghĩ là thời gian vừa qua, do tình hình diễn ra cuộc rước đuốc thì cũng rất nhiều những người văn nghệ sĩ cũng bị phiền nhiễu. Bản thân tôi thì lúc này công việc như bạn thấy chắc chắn không phải chỉ một bộ phim đâu mà có lẽ là trong một thời gian hay có thể là nhiều khi mà không được làm nữa luôn, thì điều đó tôi không thể biết được.

Trà Mi : Quả thực là một nỗi buồn mang tên Việt Nam, phải không chị ?!

Nữ đạo diễn Song Chi : Nhưng mà không. Chị không làm chuyện này thì chị làm chuyện khác, miễn là nó lương thiện. Tôi tin rằng dần dần thì mọi người cũng sẽ phải bày tỏ những cái suy nghĩ của mình. Đến một lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ phải dịch chuyển sang một chiều hướng tốt đẹp hơn. Chắc chắn là nó sẽ phải thay đổi thôi.

Trà Mi : Trước khi chị có những bài viết thể hiện quan điểm như vậy, chị có lường trước đựơc những sự việc sẽ xảy ra như thế này hay không ạ?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi không nghĩ về phía chính quyền là phức tạp như vậy, nhưng mà vì đã lớn lên, sống ở Việt Nam bao nhiêu năm, thì thành ra cũng không có gì là ngạc nhiên cả.

Trà Mi : Thế sau khi mọi việc đã xảy ra như thế thì chị có cảm thấy hối hận về những việc làm của mình vừa qua hay không?

Nữ đạo diễn Song Chi : Không đâu. Và nếu như quay trở lại thì chắc chắn là tôi cũng sẽ phản ứng như mọi người trong ngày 19 tháng 1 ấy, bởi vì điều đó là điều hoàn toàn tôi thấy không có gì là sai trái cả.

Trà Mi : Sau những gì đã xảy ra với chị thì một người có thể rút ra một kết luận riêng cho bản thân mình như thế này, có nghiã là khi mà vượt qua cái nỗi buồn chung thì để chỉ nhận lấy cho mình một nỗi sầu riêng thôi, cũng là một hạt cát ở sa mạc thôi, thì ý kiến của chị như thế nào?

Nữ đạo diễn Song Chi : Có lẽ là nhu vậy. Trong một số đông im lặng thì rõ ràng là chỉ có một thiểu số thì chắc chắn là rất mệt mỏi. Nhưng mà tối thiểu những điều mình làm có nhỏ xíu đi chăng nữa thì cũng vẫn phải làm. Nếu không thì mọi chuyện nó sẽ lại càng chậm hơn nữa.

Vừa rồi là cuộc trao đổi với nữ đạo diễn Song Chi về việc bà bị khước từ hợp đồng với hãng phim truyền hình TFS vì những bài viết thẳng thắn bày tỏ quan điểm trên blog cá nhân, cũng như là tham gia biểu tình phản đối hành động bành trướng của Trung Quốc tại Trường Sa – Hoàng Sa. Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn với Ban Việt Ngữ BBC, ông Nguyễn Việt Hùng, giám đốc hãng TFS lại không nêu rõ lý do đó. Trả lời thắc mắc của đạo diễn Song Chi về lý do tại sao không nói đúng nguyên nhân khiến bà bị ngưng việc , ông Hùng nói rằng trả lời thế nào là quyền của ông, và ông nhấn mạnh:

“Đó là những vấn đề mà nhà nước này và người ta có đặt yêu cầu với trách nhiệm của Đài. Trong tiêu chí đó có rất nhiều, tiêu chí đó rất nhiều chuyện, thì trong đó đó là một ý kiến của người ta. Người ta không muốn thì người ta yêu cầu mình ngưng cộng tác thôi.”

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/director_Song_Chi_denied_film_contract_for_anti-China_protest_TMi-05092008182648.html

May 2, 2008

Báo CAND chơi trò “đánh dưới thắt lưng” đối với Điếu Cày !

http://blog.360.yahoo.com/blog-ioK86xowda6DlDgTuFsN_Nc-?cq=1&p=919  

Nguồn: Blog Công lý & Sự Thật (Tạ Phong Tần)

May 01, 2008

Báo CAND ngày 23/4/2008 đăng bài “Khởi tố bắt tạm giam Hải “điếu cày” vì tội trốn thuế”, nội dung hành vi “trốn thuế” nhắc lại y chang bài trên Báo Công an Thành phố HCM ngày 22/4/2008 nên trong phạm vi bài viết này tôi không cần phải nhắc lại. Mời đọc bài bình luận “HÀNH VI CỦA NGUYỄN VĂN HẢI – DƯƠNG THỊ TÂN KHÔNG CẤU THÀNH TỘI TRỐN THUẾ” tại đây.

Bài viết này chỉ bình luận những thông tin sai sự thật mà tác giả Nguyễn Đặng đã bịa đặt ra nhằm bôi nhọ cá nhân ông Nguyễn Văn Hải.

.

Thông tin sai sự thật

Bài báo viết: “Theo nhận định của cơ quan điều tra thì Hải “điếu cày” là một đối tượng lưu manh, nhiều thủ đoạn xảo trá”.

Từ điển Tiếng Việt giải thích “lưu manh” là “Người không chịu lao động, chuyên sống bằng trộm cắp, cướp của, lừa đảo, đâm thuê chém mướn, ma cô, chứa chấp, tiêu thụ tài sản bị chiếm đoạt”. “Thủ đoạn” là “cách hành động theo chiều hướng chuyển thiệt hại của người khác thành lợi ích của mình”. “Xảo trá” là khéo léo để lừa đảo, mang hình thức giả để che đậy thực chất. Như vậy, muốn gọi một người là “đối tượng lưu manh” thì phải có hồ sơ chứng minh hành vi lưu manh cụ thể như thế nào, xảy ra tại đâu, thời gian nào, lừa đảo ai, thiệt hại bao nhiêu, đã bị xử lý như thế nào? Cái sự “lưu manh” này phải được lặp đi lặp lại nhiều lần (chuyên) mới có thể gọi là “đối tượng lưu manh”.

Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định Cơ quan điều tra có nhiệm vụ “áp dụng mọi biện pháp hợp pháp để xác định sự thật của vụ án một cách khách quan, toàn diện và đầy đủ, làm rõ những chứng cứ xác định có tội và chứng cứ xác định vô tội, những tình tiết tăng nặng và những tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị can, bị cáo” (Điều 10 BLTTHS), và không có điều khoản nào cho phép cơ quan điều tra có quyền nhận xét này nọ về tư cách đạo đức, nhân thân của công dân.

Những hình ảnh chụp ngày 16/12/2007 khi Điếu Cày tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa cho thấy: Đến thời điểm ngày 16/12/2007 tên “lưu manh” (theo cách gọi của tác giả Nguyễn Đặng) vẫn đang sinh hoạt chung với nhóm Cựu chiến binh ở địa phương (hai phụ nữ lớn tuổi trong ảnh là Cựu chiến binh, đang thuyết phục Điếu Cày đừng biểu tình) và tên “lưu manh” lại là người rất thân thiết với vị Phó Chủ tịch phường nơi cư trú (người đàn ông mặc áo xanh).

Chẳng biết cơ quan điều tra nào lại đưa ra nhận xét như vậy, nhận xét tại văn bản nào? Nếu quả thật có cơ quan điều tra nào đó mà có văn bản nhận xét khơi khơi không có hồ sơ tài liệu chứng minh (như tác giả viết) thì thật đáng buồn cho trình độ hiểu biết pháp luật của cơ quan đó, và cần thiết phải thay đổi cả bộ máy điều tra nơi đó, nếu không thì sẽ làm oan sai rất nhiều người dân vô tội vì không hiểu nhiệm vụ, quyền hạn của mình tới đâu, không hiểu chứng cứ là gì. Việc nhận xét về tiền án, tiền sự, quá trình hoạt động bản thân của công dân là chức năng, nhiệm vụ của chính quyền cơ sở (phường, xã, thị trấn), không phải chức năng, nhiệm vụ của cơ quan điều tra. Ngay chính cơ quan điều tra khi làm lý lịch bị can vẫn phải đem lý lịch đến chính quyền cơ sở xác nhận thì mới hợp pháp.

Đề nghị tác giả Nguyễn Đặng nên đọc Điều 10, Điều 34, Điều 35 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự để biết rằng Cơ quan điều tra có chức năng, nhiệm vụ và quyền hạn như thế nào mà viết cho chuẩn, không nên mượn danh cơ quan điều tra như một thứ “bia đỡ đạn” để làm cho lời nói mình thêm “nặng ký” thì tội nghiệp cho cơ quan điều tra lắm.

Bài báo viết tiếp: “Ngoài hành vi trốn thuế nói trên, Hải còn sửa chữa, xây dựng nhà trái phép ở nhiều nơi khác như nhà 84 Trần Quốc Toản, nhà ở quận 1…”.

Cái sự “sửa chữa, xây dựng nhà trái phép ở nhiều nơi khác” cũng không thấy tác giả đưa bằng chứng chính quyền địa phương ra quyết định xử lý, không có hồ sơ xử lý, thì rõ ràng là bịa đặt.

.

Lấy râu ông nọ cắm càm bà kia

Tác giả bài báo viết: “Mặc dù bị tố cáo và đã có quyết định xử phạt của chính quyền địa phương nhưng Hải vẫn không chấp hành mà dùng nhiều thủ đoạn, khiếu nại, tuyên truyền nói xấu những cán bộ hưu trí tố cáo hắn rồi tìm cách chạy xin phép sửa chữa để đối phó”.

Tác giả đã đem quyết định phạt hành chính về hành vi gây rối trật tự công cộng gắn cho việc “sửa chữa, xây dựng nhà trái phép” trong khi thực tế không hề có quyết định xử phạt về việc xây dựng trái phép, gây sự nhầm lẫn cho người đọc rằng ông Hải bị xử phạt về hành vi “sửa chữa, xây dựng nhà trái phép”. Bài báo còn viết ông Hải “tìm cách chạy xin phép sửa chữa để đối phó”, xin hỏi tác giả ông Hải đã “chạy” đến cán bộ nào, “chạy” bao nhiêu tiền, ông Hải “chạy” như vậy thì xử lý hành vi “chạy” và người nhận hối lộ để làm trái kỹ cương phép nước như thế nào?

Cũng xin được nói rõ là vụ này ông Hải đã khởi kiện Công an phường Bến Thành ra Tòa hành chính, bạn đọc muốn biết nội dung như thế nào, mời đọc Bản tự khai ông Hải nộp cho Tòa.

Diễn biến phiên tòa phúc thẩm ngày 28/6/2007 hết sức khôi hài (Mời xem ở đây). Báo Người Việt nhận xét: “Không cần đợi tới hết phiên tòa, chỉ cần nghe Tòa mớm cung và biện luận, là cả ông Hải lẫn các bạn bè ông đang ngồi ở đó đã biết kết quả sẽ là thế nào: Ông lại thua, và ông trở thành kẻ gây rối trật tự chỉ vì không chịu để cho người hàng xóm Đảng viên tự tiện hàn kín cửa sổ nhà mình”. (Lệ làng giữa Sài Gòn: càng sửa càng sai).

Ngày 16/8/2007, báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh đăng bài “Vụ kiện trị giá 160.000 đồng”, mô tả ông Hải như là một kẻ lấn chiếm nhà người khác trong khi phần diện tích đó ông có giấy tờ chủ quyền hợp pháp. Sau khi báo CA Thành phố Hồ Chí Minh phát hành, ngay lập tức, ông Hải đã đến Tòa soạn báo CA Thành phố Hồ Chí Minh để khiếu nại, và khiếu nại liên tục trong thời gian 15 ngày mà báo CA TPHCM chưa có văn bản trả lời. Trong thời gian khiếu nại tại Tòa soạn báo CA TPHCM, ông Hải tường thuật lại sự việc khiếu nại trên blog của mình. (Mời xem tường thuật các lần ông Hải đến khiếu nại báo CA TPHCM tại đây: lần thứ 1, lần thứ 2, lần thứ 3, lần thứ 4, lần thứ 5). Báo CA TPHCM không chịu xin lỗi ông Hải, nhưng đã phải rút bài báo “Vụ kiện trị giá 160.000 đồng” xuống. Bài báo này hiện nay chỉ còn lưu lại trên blog Điếu Cày (xem link ở trên).

Buồn cười hơn là tác giả bài báo đã đem cả chuyện riêng tư gia đình người khác đưa lên mặt báo với lời lẽ hằn học, lên án, coi như đó cũng là “hành vi phạm tội”: “Bà Dương Thị Tân (vợ Hải, đã ly dị vào năm 2006) trình bày ở cơ quan Công an thì Hải cặp bồ với rất nhiều phụ nữ khác, khi bà Tân tỏ ý phản đối thì Hải đã đánh bà ta đến chấn thương sọ não vì tội “dám ghen”. Do không chịu nổi hành vi vũ phu này, bà Tân đã xin ly dị”.

Tác giả bài báo cũng không có tài liệu gì chứng minh bà Tân bị ông Hải đánh “chấn thương sọ não” và “cặp bồ với rất nhiều phụ nữ khác”. Việc bà Tân và ông Hải ly dị thuộc lĩnh vực hôn nhân, gia đình, việc “cặp bồ” (nếu có) cũng thuộc phạm trù đạo đức cá nhân, không liên quan gì đến “tội trốn thuế” mà cả bà Tân và ông Hải đang bị khởi tố. Nên nhớ rằng nếu bà Tân có trình bày thì cũng là trình bày với cơ quan Công an (Công an nào chưa biết), không phải trình bày với tác giả Nguyễn Đặng; và bà Tân, ông Hải cũng chưa hề cho phép tác giả Nguyễn Đặng đem chuyện riêng gia đình mình công khai trên báo chí. Đem chuyện riêng tư gia đình người khác ra công khai trước công chúng mà không xin phép là “xâm phạm bí mật đời tư” được quy định tại Bộ Luật Dân Sự. (Mời xem bài “Bí mật đời tư và quyền được thông tin của báo chí đến đâu?” tại đây).

.

Đạo đức nhà báo ở đâu?

Nghề báo là một nghề luôn được đánh giá cao ngay từ khi mới ra đời. Mục đích quan trọng nhất của nghề báo là cung cấp cho bạn đọc những thông tin thời sự chính xác và đáng tin cậy mà họ cần để có thể hành xử tốt nhất trong cuộc sống xã hội.

Báo chí còn có chức năng định hướng dư luận xã hội, nếu viết sai sự thật thì hậu quả khôn lường. Vì vậy, nhà báo không có quyền đưa ra những khẳng định chưa được kiểm chứng bằng phương pháp khoa học, không được thông tin sai sự thật, càng không được lợi dụng tờ báo để phục vụ cho mục đích khác. Nhà báo phải chịu trách nhiệm những gì mình viết nên không thể tự do, tùy tiện phát ngôn vô tội vạ làm ảnh hưởng xấu đến người khác, v.v… và v.v….

Nói khơi khơi, không có bằng chứng, ngang nhiên nói công khai trên phương tiện thông tin đại chúng (cụ thể là báo CAND) tức là phạm vào tội vu khống, được quy định tại Điều 112 Bộ Luật Hình Sự: “Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền…”

Hiện nay, cơ quan điều tra Công an quận 3 đã tạm giam Nguyễn Văn Hải và áp dụng biện pháp ngăn chặn không được phép đi khỏi nơi cư trú đối với Dương Thị Tân”. Có nghĩa là ông Hải hiện nay ngồi trong trại giam nên ông Hải không biết và không có khả năng phản kháng lại những gì người ta bịa đặt, loan truyền về ông nhằm xúc phạm danh dự cá nhân ông.

Ra tay “đánh” người khi đối phương không biết, không có khả năng tự vệ thì chẳng khác nào hành vi “đánh dưới thắt lưng”, thắng cũng không vinh quang, mà khi bị phát hiện là nói dối thì thật xấu hổ vô cùng.

.

Tạ Phong Tần


Khuyến mãi thêm:

Báo CAND đăng bài bôi nhọ người khác, khi bị phản ứng lại thì… im lặng (Mời xem ở đây).

Tags: điếucày

Thursday May 1, 2008 – 05:23pm (PDT) Permanent Link | 3 Comments

—————-
Nhận xét:
Khi đã hiểu rõ bản chất của cs, của cơ cấu tổ chức cs, thì :
- Gần như tất cả những gì cs (TV, radio, báo chí cs, công an, nhà nước, …) tố cáo, bôi nhọ, kết án ai khác (nhứt là những người đấu tranh dân chủ, nhân quyền, tự do, tôn giáo)   thì CHÍNH là những gì mà cs đã và đang làm đ/v những người ấy, vối với nhân dân !!!
Cs chuyên môn làm ngang, nói ngược, với nhiều thủ đoạn xảo trá, tàn độc, giả nhân nghĩa !!
Ngày nào ở VN không có tự do ngôn luận, tự do báo chí (báo chí tư nhân) thì KHÔNG thể tin những gì cs nói, kết án ai khác !! Chính cái cơ cấu độc tài (truyền thông, …) đã là bằng chứng của sự trí trá cs !!

April 22, 2008

Bộ mặt “Hán ngụy” đã rõ : Ông CA Nguyễn Tấn Dũng chấp thuận công an Trung Quốc chỉ đạo an ninh ngày “đuốc” 29 tháng 4 tại Sàigòn

  • Với sự hợp tác tích cực của các cơ sở kinh doanh  và thương mại ca Bắc Kinh ang khám xét nhà. Có khả năng CA khám xét cả nhà ở đường Trần Quốc Toản (nơi ở thường xuyên của Điếu Cày). Lúc 18h Điếu Cày đã bị áp giải đi tiếp, Đông A có nghe anh nói rằng họ giam anh ở quận 3 và bắt anh vì “tội trốn thuế” theo điều 161 Bộ luật hình sự. Như đã nói trên đây thì sau những đợt biểu tình thì Điếu Cày bị mời gọi liên tục và khoảng thời gian gần đây thì Công An đã liên tục truy vấn Điếu Cày về các hợp đồng thuê nhà của tất cả các căn nhà đứng tên anh, vợ anh hoặc con anh đang được cho thuê. Bạn bè Điếu Cày cũng như chính Công an rất hiểu rằng tiền thuê nhà là nguồn sống cơ bản nhất cho gia đình Điếu Cày.
  • Lùng bắt, đe doạ thủ tiêu, tai nạn giao thông …
  • Điếu Cày bị an ninh VN và Tàu bắt tại Đà Lạt và giải về SàiGòn

 

Tin từ Sài Gòn

Theo lời Anhba SG, khoảng 17 giờ ngày 21/4/2008, chính Anhba SG đến hiện trường cùng với Blogger Đông A SG khi đang có rất đông an ninh VN và Tàu đang đến nhà Điếu Cày tại số 57 Phạm Ngọc Thạch quận 3 (nơi đăng ký nhân khẩu thường trú). Cháu gái anh Điếu Cày cho biết anh bị áp giải về nhà trong tình trạng bị còng tay từ lúc khoảng 14h30′. Hiện nay, nơi đây bị phong tỏa không ai được phép ra vào vì công an đ

Cùng lúc Điếu Cày bị dẫn đi 16h thì blogger Đông A SG bị Công an mời về đồn làm việc vì lý do “không mang theo CMND”. Đông A là người thấy và nói chuyện với Điếu Cày cuối cùng khi anh bị dẫn đi.

______________________________________________________________________

 

VN ngăn chặn biểu tình rước đuốc

 21 Tháng 4 2008 – Cập nhật 10h08 GMT

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/04/080421_viet_torch_relay.shtml

 

 

Blogger Điếu Cày là thành viên chủ chốt của nhóm nhà báo tự do

Thông tin về việc rước đuốc Olympic Bắc Kinh cũng đang nóng lên tại Việt Nam, nơi ngọn đuốc sẽ được rước qua TP Hồ Chí Minh ngày 29/4 tới.

Trên mạng internet đã có những lời kêu gọi người dân tẩy chay việc rước đuốc, hoặc tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc nhân sự kiện này.

Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu bảo đảm an toàn tuyệt đối cho hoạt động rước đuốc.

Nhóm các nhà báo tự do tại TP HCM nói gần đây đã bị công an gọi lên thẩm vấn liên quan tới việc này.

Một người trong nhóm là blogger Thiên Sầu nói với BBC rằng nhà báo Hoàng Hải, tức blogger Điếu Cày, đã bị công an bắt hai ngày trước đây tại Đà Lạt.

Tuy nhiên trong cộng đồng dân mạng vẫn đang lưu truyền lời kêu gọi tẩy chay rước đuốc Olympic. Blogger Thiên Sầu nói:

“Tùy mỗi người sẽ có lựa chọn riêng của mình: không tham gia hay tham gia biểu tình phản đối việc rước đuốc”.

Sự kiện chính trị?

Trên nhiều diễn đàn, một số người Việt nhận định chính phủ Trung Quốc đã chính trị hóa việc rước đuốc, do vậy đây không còn là hoạt động thể thao đơn thuần.

Du học sinh Việt Nam tại Pháp Lê Minh Phiếu đã gửi thư cho Chủ tịch Ủy ban Olympics Quốc tế phản đối hành động này.

Tuần qua, sau khi về Việt Nam, sinh viên Lê Minh Phiếu đã được mời làm việc với nhà chức trách về vai trò rước đuốc của anh.

 

 

Lê Trung Thành cầm biểu ngữ nói ‘Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam’ tại biểu tình nhân rước đuốc ở Bangkok

Một du học sinh khác, Lê Trung Thành, đã từ Đài Loan bay sang Thái Lan nhân chặng rước đuốc Bangkok để tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Việc Trung Quốc thành lập tỉnh Tam Sa để quản lý hai quần đảo mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền đã dẫn tới các cuộc biểu tình rầm rộ của sinh viên thanh niên Hà Nội và TP Hồ Chí Minh hồi tháng 12/2007.

Lúc đó Hà Nội đã bị Bắc Kinh chỉ trích vì để cho các cuộc biểu tình này xảy ra.

Theo blogger Thiên Sầu, lần này nhà chức trách đã tới các trường đại học yêu cầu ban giám hiệu khuyên ngăn sinh viên đi biểu tình nhân dịp rước đuốc. Blogger này nói:

“Quyền của Trung Quốc là phản đối khi có việc liên quan tới thể diện quốc gia của họ.”

“Nhưng việc người Việt Nam lựa chọn ủng hộ hay phản đối cũng là bình thường.”

 

 

Dưới đây là tin mới nhận từ Sài Gòn:(20 tháng 4,VN)

  1. Liên quan tới vụ bảo vệ ngọn đuốc Thế Vận Hội  Bắc Kinh 2008 CA Sài Gòn tiến hành hàng loạt các vụ trấn áp nhằm vào các bloggers đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nhân vụ Trung Quốc thành lập huyện đảo Tam Sa, khẳng định chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
  2. Sáng nay lúc 9:00, Uyển Vũ chở Trăng Đêm đang đi trên đường đến ngã tư Trần Quốc Thảo – Ngô Thời Nhiệm để đến quán cà phê Bông Giấy thì bị bọn an ninh mặc thường phục chèn xe suýt ngã, một tên lu loa là Uyển Vũ quyến rũ chị chúng (tức Trăng Đêm), gây sự định đánh Uyển Vũ, rồi chúng kèm sát Uyển Vũ về tới tận nhà để hai người không còn có thể liên lạc được với ai. Tại nhà ở và Công ty nơi Uyển Vũ làm việc CA cho người canh gác 24/24.
  3. Cũng trong sáng nay nhà thơ trẻ Bùi Chát (trong nhóm nhà thơ tự do Mở Miệng) bị chủ nhà thông báo phải dời khỏi nhà thuê trong vòng 4 ngày vì lý do “không có hộ khẩu” (Bùi Chát không có hộ khẩu ở Sài Gòn). Đồng thời Bùi Chát cũng nhận được giấy mời sáng mai phải đến làm việc tại CA quận 9, mặc dầu Bùi Chát không hề liên quan gì tới vụ xô xát giữa nhân dân quận 9 và CA. Uyển Vũ cũng nhận được giấy mời tương tự.
  4. Đặc biệt nghiêm trọng là việc blogger Điếu Cày, bút danh Hoàng Hải (sinh năm 1952 tại Hải Phòng, địa chỉ 84D Trần Quốc Toản, quận 3, Sài Gòn) bị mất tích từ trưa hôm qua (19.04.08), cho đến nay các thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do không liên lạc được, là điều bất bình thường. Có khả năng Điếu Cày đã bị CA bắt bí mật, không thông báo cho gia đình.
  5. Đây là bước tiếp theo trong những hành động xách nhiễu  và trấn áp của CA.  Ngay từ đầu tháng tư, những người đã từng bày tỏ thái độ, viết bài phản đối TQ hoặc tham gia biểu tỉnh chống TQ đều bị theo dõi liên tục và bị triệu tập tới đồn, quận CA để “nhắc nhở”. Những người tham gia diễn đàn X-cafe bị mời lên thẩm vấn, bắt phạt hành chính và bắt cam kết không đựơc tiếp tục cộng tác với X-cafe nữa. Đặc biệt, CA chú ý tới các thành viên của nhóm Câu lạc bộ Nhà báo Tự do,  cho người canh chừng và theo dõi không rời, kể cả khi  ở Sài Gòn hay khi đi ra ngoài thành phố. Riêng trường hợp nhà báo Hoàng Hải tức blogger Điếu Cày do rời khỏi Sài Gòn đi thăm bè bạn cả tháng nay, CA bị mất dấu, nên truy lùng rất gay gắt.

http://www.doi-thoai.com/baimoi0408_277.html


March 21, 2008

Việt Gian Cộng Sản Răn Đe Sẽ Trừng Trị Dân Oan Lê Thị Kim Thu!!!

vgcs_hamhe_ltkthu1.jpgvgcs_hamhe_ltkthu2.jpgvgcs_hamhe_ltkthu3.jpg

Đây là tấm giấy ghi kế hoạch của hội phụ nữ thị trấn Vĩnh An. Tấm giấy này do mẹ của chị Lê Thị Kim Thu tìm thấy dưới đống gổ trước nhà. Nghĩa là có người nào đó đem tấm giấy này, nhưng thay vì đưa tận tay chị Kim Thu hay người nhà của chị Kim Thu thì họ lại để dưới đống gỗ. Mời quý bạn đọc tham khảo để tìm hiểu thêm kế hoạch giải quyết các vấn đề khiếu kiện của dân oan bằng cách “khủng bố”, “răn đe” như thế nào để cho những tên bí thư như Việt gian cộng sản Nguyễn Trọng Minh – thuộc thị xã Bà Rịa – Vũng Tàu – có thể xây được những căn biệt thư nguy nga tráng lệ.

 

Bí thư Nguyễn Trọng Minh ở một thị xã nhỏ bé mà lại có thể xây một căn biệt thự to lớn  thì quý bạn đọc có thể tưởng tượng được những tên bí thư của các tỉnh và thành phố lớn thì gia sản của chúng như thế nào!!!

VNE

March 20, 2008

audio Điện đàm, trao đổi 3/2008

PlayList_200803_Diendam_Hoiluan (6 tracks)
Playlist_Thu_doan_Toi_ac_cs1 (19 tracks)

  • 20080320 : Chuyện kể: bà bác sĩ Do Bích Ngọc (vợ phó đại sứ cs tại Ba Lê 1973) làm việc cho nhà nước cs từ 1959, bị cs đàn áp, khủng bố, ăn cướp tiền lương, … vì bà nói lên tiếng nói công tâm, “làm phiền” bọn cán bộ cs vô lại, vô lương tâm, tham tàn, bất lương.
    Chúng đang phá đảng hay cả cái đcsvn thối nát, tham nhũng, hiếp đáp dân lành, … đang cấu kết, ăn chia, bao che lẫn nhau, bán nước cầu vinh ? 
  • Biên giới Việt Trung: VN đã thực sự mất Ải Nam Quan, …  cho Tàu (csvn nói láo, giấu như mèo giấu cức)
  • Suy tư VN tị nạn tại Úc
  • 20080321 dân oan Kiều Chinh, Ở SaPa (Lào Cai), gia đình “cách mạng”, chồng cũ là công an “nhân dân”, anh em là bộ đội, cha mẹ theo “cách mạng”, bị tòa án cs cướp khách sạn, bỏ tù oan, xém bị đầu độc giết chết, bị cs khủng bố liên tục khi khiếu kiện hơn 10 năm qua.
    Khủng bố, đấu tố, răn đe, đảng = tổ quốc, nhân dân ???!!! Nói lấy được !
    Hệ lụy của chế độc cs độc tài toàn trị (toàn cướp mafia) mà quốc tế đã lên án là “tội ác chống nhân loại” (NQ 1481 hội đồng QH âu châu)   
    Thượng bất chánh hạ tác loạn !! Một xã hội ruỗng mục, đầy dẫy bất công, loạn, luật pháp rừng !!  Đảng lãnh đạo !
  • ….

March 17, 2008

Dân oan VN: thủ đoạn trả thù, đàn áp dưới chế độ cs

17/3/08

Nạn nhân: Mot dan oan la ba Nu Bac Si Do Ngoc Bich 75t tu Ha Noi (la vo cua cuu Pho Dai Su Bac Viet tai Paris 1973):

http://www.vnsr.net/

Tai lieu ve kinh te, lam phat:
- kinhte_MotKhuonKho.rtf    rat hay !!
- Chi-Thi_319khunghoang_lamphat.doc 

February 19, 2008

Dieu Cay Hai ngày làm việc vớí công an

http://blog.360.yahoo.com/blog-Fqy69mcyequwJv.MxrhJO_sXCZbkCw–?cq=1&p=4975

Ngày 16/2/2006, thứ bảy.

Tôi bật dậy vì tiếng đập cửa rất mạnh, tiếng Cảnh sát khu vực la lớn ở ngòai cửa “dậy đi, ông Hải dậy đi lên phường làm việc”. Tôi vừa mở cửa 2 người ập ngay vào nhà. Đó là Tình cảnh sát khu vực và Long đội trưởng đội chống bạo động, người thường xuyên làm việc với tôi, cả 2 yêu cầu tôi ngay lập tức phải lên phường làm việc. Tôi hỏi tại sao không đưa giấy mời trước, CSKV móc ngay giấy mời trong túi ra và nói “không cần mời trước, anh có đi không thì bảo!”. Tôi phản ứng “phải đưa giấy mời cho tôi trước 48 tiếng tôi mới làm việc”. Long phụ họa “nếu anh không đi, chúng tôi sẽ gọi phường đưa xe xuống, cưỡng chế anh lên để làm việc”. Họ yêu cầu tôi làm vệ sinh cá nhân, để lên phường ngay. Trong lúc tôi thay đồ, tôi yêu cầu họ bước ra khỏi phòng để tôi thay đồ nhưng họ nhất định không chịu, họ bảo tôi cứ thay đồ trước mặt họ. Họ nói nếu họ ra ngòai tôi sẽ đóng cửa “cố thủ” bên trong. Giằng co hơn nửa tiếng, họ kêu xe xuống và buộc tôi phải đi cùng họ.

Khi đến CA Phường Long lập tức xông vào giựt điện thoại di động trong thắt lưng của tôi, cách này lần naò hắn cũng làm như vậy đối với tôi. Người công an cử ra làm việc với tôi không phải là người được ghi trong thư mời, anh ta mặt thường phục tự giới thiệu là công an kinh tế. Tôi yêu cầu được làm việc với đúng người đã ghi trong giấy mời là anh Tình CSKV, tôi nói nếu không mặc cảnh phục và đeo bảng tên tôi sẽ không làm việc. Anh ta báo cáo với Long. Long chạy lên yêu cầu tôi phải làm việc với CA kinh tế nhưng tôi cương quyết từ chối. Long nói “nếu vậy thì anh kia về lấy giấy mời để làm việc với tôi” nhưng buộc tôi phải ngồi tại chỗ để chờ, dù có đến chiều cũng phải chịu. Tôi ngồi đó với một người an ninh trẻ đến 2h chiều mới thấy anh cảnh sát kinh tế quay lại với đầy đủ bảng tên và giâý mơì. Anh ta là Đào Chí Thanh mã số 277244, nội dung làm việc là “một số việc liên quan đến việc kinh doanh 84D Trần Quốc Toản, P8, Quận 3″ (đây là nhà hiện tôi đang ở). Chúng tôi làm việc đến 17h30p thì kết thúc nhưng Long vẫn không cho tôi về mà không nói lý do vì sao.

Đến 20h họ mớí mang điện thoại lên trả tôi và bảo tôi về.

Ngày 18/02/2008, thứ hai.

8h sáng tôi lại thức dậy với tiếng đập cửa rất mạnh, cũng lại là Tình và Long diễn lại cảnh cũ. Họ móc giấy mời từ trong túi và yêu cầu phaỉ đi ngay. Tôi phản ứng không đi. Long gọi điện cho Trưởng CA Phường cho xe và người xuống cưỡng chế tôi đi.

Đi thì đi, nhưng hôm nay tôi quyết không làm việc vơí họ.Họ không thể làm mãi vớí tôi như vậy.Tôi là một công dân tự do được pháp luật baỏ vệ chứ đâu phaỉ một con vật mà họ muốn keó đi lúc naò thì keó. Nhớ laị những lần làm việc trước Long nói sẽ làm cho không một ai dám thuê nhà tôi nưã,những phần xây dựng cách đây 6 năm có sai phạm sẽ được lật laị để đập nhà tôi. Những lờì đe doạ cuả Long đang được thực hiện. Tôi cảm nhận mình đứng dưới một cỗ máy nghiền nặng nề đang muốn nghiền nát tôi.

Lại tịch thu điện thoại, lại đe dọa nhưng tôi vẫn không làm việc. Tôi chỉ còn chút quyền nhỏ bé là không nói, không làm việc để tự bảo vệ mình. Nêú không lần sau họ sẽ vẫn keó tôi đi tức khắc như keó một con vật.

8h40′, Thanh đưa cho tôi tờ giấy yêu cầu tôi viết tường trình về lý do không làm việc.

Tôi ghi rõ lý do là họ không gưỉ cho tôi giấy mời trước 48h, khi xuống nhà mơí đưa giâý và cưỡng bức phaỉ đi ngay. Taị CA phường tịch thu điện thoaị và hành xử cưỡng bức hạn chế quyền công dân cuả tôi nên tôi không làm việc.

Thanh bỏ xuống nhà dươí để baó caó vơí Long ,lát sau lên yêu câù tôi viêt thêm vào bản tường trình theo ý của Thanh nhưng tôi không viêt. Long hậm hực: Cứ để ông âý ngôì đó suy nghĩ tiếp vài tiếng nưã, khi naò chịu làm việc thì kêu.

Họ triệu tập ngươì kinh doanh trong nhà tôi lên hạch hoỉ đến quá trưa. Chắc anh ta lo ngại vì tôi nghe thâý nhiều ngươì họ quát nạt ở dươí nhà.

14h. Thanh lên gặp tôi hỏi đã làm việc được chưa? Tôi noí hôm nay tôi không thể làm việc được! Thanh bảo tôi viêt bản tường trình nữa nhưng tôi không viêt.Đã 15h chiều,từ sáng đến giờ họ không hề cho tôi đi ăn .Buổi trưa tôi noí tôi phaỉ về nhà ăn cơm và nghỉ trưa nhưng họ ngăn cản không cho về. Tôi hỏi có phải các anh đang băt giữ tôi không? Họ nói chỉ mơì chứ không băt !???

Mặc dù Thanh là ngươì mơì tôi làm việc đã về từ 15h nhưng nhóm an ninh vẫn không cho tôi về.

16h45.Cảnh sát khu vực đem lên một thư mơì tôi làm việc tiếp ngày 19/02/2008.

Maĩ đến 17h họ mơí mang trả laị điện thoaị và bảo tôi về. 

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.