Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 8, 2008

Bộ mặt nhân quyền của CSVN: ai lầm đường, ai cướp bóc, ai dàn dựng, đấu tố khủng bố người lành ?

Ai ngậm máu phun người ????? Ai bán nước cầu vinh ??

  

Lê Thanh Tùng – kẻ lầm đường lạc lối

Thứ Bảy, 26/04/2008, 09:31

 

http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=22873&ChannelID=80

(ANTĐ) – Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều qua (25-4) đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

Chân dung kẻ cơ hội

Được coi là đàn em của những đối tượng luôn tìm cách chống phá đường lối xã hội chủ nghĩa như Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Lý, Phạm Hồng Sơn…, Lê Thanh Tùng cũng tỏ ra hết sức ngoan cố và trắng trợn.

Tháng 3 năm 1992, anh ta xuất cảnh trái phép sang Campuchia và cưới một phụ nữ bản địa, sinh được một cậu con trai. Tháng 4-2001, Tùng nhập cảnh trái phép về nước qua cửa khẩu Đức Cơ – Gia Lai, và 4 tháng sau đó, anh ta cưới một cô gái làm nghề buôn bán ở Phố Chợ, xã Phù Lỗ.

Theo tài liệu xác minh của cơ quan chức năng, từ năm 1992 đến năm 2007, Lê Thanh Tùng đã 3 lần xuất – nhập cảnh trái phép ra vào Việt Nam. Trong thời gian này, Lê Thanh Tùng đã chủ động, trực tiếp tìm gặp, tham gia các tổ chức phản động người Việt lưu vong ở nước ngoài.

Thời gian ở Campuchia, Tùng gặp Nguyễn Hữu Phu, tức Tư Phu, người của cái gọi là đảng nhân dân hành động do Nguyễn Sỹ Bình cầm đầu và xin gia nhập tổ chức này nhưng bị từ chối. Cuối năm 2002, Tùng tham gia tổ chức “Yêu tự do” do Lê Sỹ Đức cầm đầu cùng một số đối tượng khác hoạt động tại Campuchia.

Tuy nhiên do mâu thuẫn cá nhân, nghi ngờ nhau về tiền bạc nên mối quan hệ của Tùng không được lâu bền. Tháng 4-2007, khi ở Campuchia, qua một sóng phát thanh phản động, Lê Thanh Tùng nghe được bài phỏng vấn Lê Trí Tuệ, một đối tượng chống đối Đảng, Nhà nước Việt Nam, và biết Tuệ đã trốn từ Việt Nam sang Campuchia. Tùng tìm cách gặp Tuệ để hỏi về tình hình trong nước.

 —-

Tháng 9-2007, Lê Thanh Tùng móc nối với số đối tượng chống đối chế độ trong nước đã bị xử lý bằng pháp luật và tự nguyện xin gia nhập khối 8406 (danh xưng của cái gọi là “Tổ chức của những đối tượng đấu tranh cho tự do, dân chủ”) do Nguyễn Văn Lý cầm đầu. Sự mù quáng của Tùng bị Nguyễn Khắc Toàn (đối tượng từng bị truy tố 11 năm về tội làm gián điệp, hiện đang bị quản chế tại địa phương) lợi dụng.

Nguyễn Khắc Toàn hướng dẫn Tùng viết tài liệu ủng hộ khối 8406 và hứa hẹn cung cấp tiền cho Tùng để chi phí hoạt động và nuôi vợ con nếu… bị bắt. Toàn đồng thời hướng dẫn Tùng các phương thức để lôi kéo người vào tổ chức và đưa cho Tùng hơn 10 đầu tài liệu về tán phát tại địa phương.

Toàn còn cho Tùng tiền, điện thoại di động, tivi và chỉ đạo đi các tỉnh móc nối với các đối tượng chống đối để thống nhất hoạt động.

Những hoạt động chống phá chế độ của Lê Thanh Tùng khiến dư luận người dân địa phương cực lực lên án, phẫn nộ. Cơ quan công an cũng đã phát hiện và nhiều lần khuyên can anh ta ăn năn hối cải.

 

 

 

 

 

Ngày 9-10-2007, Lê Thanh Tùng đã tự viết bản tường trình gửi cơ quan Công an Việt Nam, trong đó có đoạn: “Sau khi về Việt Nam, tôi thấy rõ đời sống xã hội Việt Nam thực sự là một chế độ công bằng xã hội, đời sống nhân dân được ấm no, hạnh phúc chứ không phải như những luận điệu tuyên truyền của đài Chân trời mới cũng như đài Châu Á tự do…

Đặc biệt, là sau khi tôi được cơ quan Công an Việt Nam cũng như những người thân trong gia đình và bà con xóm giềng, khối phố giải thích, giáo dục, tôi đã nhận thấy những hành vi chống đối chế độ Nhà nước Việt Nam của tôi cũng như của các đối tượng trên là hoàn toàn sai trái, vi phạm pháp luật Việt Nam, đi ngược lại lợi ích của dân tộc Việt Nam”.

Lê Thanh Tùng hứa sẽ rút khỏi khối 8406, cam kết không viết bài nói xấu chế độ, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, không tiếp xúc với các phần tử cơ hội chính trị. 

Tuy nhiên ngay sau đó, những lời hứa của Lê Thanh Tùng đã bị anh ta rũ bỏ. Bản chất chống đối cực đoan của Tùng vẫn không thay đổi.

Đầu năm 2008, lợi dụng đám tang ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Khắc Toàn đã chỉ đạo Tùng mua 11 vòng hoa và làm 11 băng tang đại diện cho các tổ chức chính trị phản động lưu vong như “đảng Việt Tân”, “đảng Vì dân”, đài “Chân trời mới”… đến viếng nhằm đánh lừa số đối tượng chống đối ở bên ngoài rằng trong nước vẫn có người của các tổ chức phản động hoạt động để xin tiền tài trợ.

Hoạt động chống đối của Tùng ngày càng được các tổ chức phản động ở nước ngoài hướng dẫn hoạt động. Tùng còn đi gặp gỡ số người khiếu kiện chây ỳ tại Hà Nội để thu thập tình hình, đưa danh sách và nội dung khiếu kiện của họ lên mạng Internet, kích động tham gia các hoạt động chống đối Đảng và Nhà nước, không ngoài mục đích xin tài trợ về kinh tế của số đối tượng phản động, lưu vong ở nước ngoài.

Hiện, cơ quan chức năng xác định Lê Thanh Tùng đã viết, tán phát 21 tài liệu trên mạng Internet với nội dung xấu, bôi nhọ chế độ xã hội, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước; nhiều lần trả lời phỏng vấn phóng viên báo đài nước ngoài xuyên tạc tình hình trong nước…

Hãy dừng lại trước khi quá muộn

Đông đảo người dân hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, sau khi nghe ông Lê Tiến Dũng – Chủ tịch UBND xã Phù Lỗ công bố những hành vi sai trái của Lê Thanh Tùng đều tỏ ra hết sức phẫn nộ. Bác Trần Sỹ Ngự, nhà ở xóm Cầu, xã Phù Lỗ bức xúc: “Hành động của Lê Thanh Tùng đã đi ngược lại truyền thống yêu nước, dũng cảm hy sinh của người dân Sóc Sơn”, là “con sâu làm rầu nồi canh”.

Lê Thanh Tùng đừng nên trông chờ, dựa dẫm vào sự giúp đỡ của các thế lực thù địch, chống đối xã hội. Hãy biết dừng lại trước khi quá muộn”. Trở về từ chiến trường đang là thương binh nặng với những vết thương hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, anh Đoàn Văn Quân cũng không giấu nổi sự bất bình: “Tôi ngồi dưới hội trường nghe bà con nói về hành vi sai phạm của Lê Thanh Tùng, thực sự có giữ được bình tĩnh.

“Anh Tùng từng đứng trong quân ngũ, từng thuộc những điều kỷ luật của quân đội, từng đặt tay lên trái tim thề bảo vệ Tổ quốc. Mảnh đất Sóc Sơn của chúng ta hứng chịu bao nhiêu trận bom của kẻ thù trong chiến tranh. Xã Phù Lỗ có biết bao nhiêu liệt sỹ, thương binh nhưng không một ai đòi hỏi quyền lợi cho mình. Vậy mà riêng anh Tùng đã hành động đúng như một kẻ vô ơn, tung hô những kẻ phản động và nói xấu danh dự Quân đội nhân dân Việt Nam”.

Ngay cả người trong họ của Tùng cũng thất vọng. Bác Ngô Quang Hiển, ông bên ngoại nhà Lê Thanh Tùng có mặt tại buổi kiểm điểm cháu mình đau đớn: “Tùng, cháu có biết nghĩ không? Cháu xúc phạm quê hương, xúc phạm cả những người đã khuất. Bố mẹ cháu nơi suối vàng nếu biết hành động của cháu liệu có yên lòng? Rồi vợ con, bạn hữu nữa, cháu đang gây buồn khổ cho mọi người, hãy biết dừng lại đi”.

Lê Thanh Tùng đã và đang bị các đối tượng phản động xúi giục, chỉ đạo, trở thành tay sai đắc lực cho chúng. Hoạt động chống đối của Lê Thanh Tùng thời gian qua rất nghiêm trọng, xâm hại đến an ninh quốc gia, có dấu hiệu phạm vào tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (Điều 88 BLHS), và tội “Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích hợp pháp của tổ chức và công dân” (Điều 258 BLHS). Hành vi của Lê Thanh Tùng đáng bị trừng trị bằng pháp luật.

Song đúng như suy nghĩ của ông Lê Tiến Dũng – Chủ tịch UBND xã Phù Lỗ, với tinh thần nhân văn của dân tộc ta, “đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại”, người dân địa phương luôn mong muốn, yêu cầu Lê Thanh Tùng quay đầu lại, chấm dứt ngay các hoạt động chống đối, trở về chính nghĩa với vòng tay yêu thương của cộng đồng.

Sự lầm lạc sẽ được tha thứ, bỏ qua nếu Lê Thanh Tùng biết nhìn thấy khuyết điểm, sai phạm của mình. Ngược lại, nếu Lê Thanh Tùng vẫn tiếp tục các hoạt động sai trái, cơ quan bảo vệ pháp luật cần kiên quyết xử lý nghiêm minh, không để anh ta tự do hoạt động chống đối gây phức tạp về ANTT địa phương.

Hoàng Quân

Video: Lê Thanh Tùng – Kẻ lầm đường lạc lối

 

(ANTĐ) -Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều 25-4 đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

 

Xem tiếp >>

 

 

Video: Lê Thanh Tùng – Kẻ lầm đường lạc lối

(ANTĐ) -Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều 25-4 đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

>>> Lê Thanh Tùng – kẻ lầm đường lạc lối

Việt Anh – Ngọc Anh -

DT

antg_ ve ltt1
antg_ ve ltt2
antg_ ve ltt3
antg_ ve ltt4
antg_ ve ltt5
antg_ ve ltt6
Thư Cho Con :
Sau Ba Mươi Ba Năm… Sợ
Thư Cho Con : Sau Ba Mươi Ba Năm… Sợ

——-
Ý kiến bạn đọc:
Bản chất của chế độ độc tài toàn trị cs là :
bưng bít, bịt miệng, luật rừng, tuyên truyền gian dối, bạo lực khủng bố !!
Mua chuộc, gài bẩy, vu khống, xuyên tạc, bóp méo sự thật, xách động quần chúng, đấu tố,  làm ngang nói ngược, nói lấy được, ngậm máu phun người, vừa ăn cướp vừa la làng, lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện, bất chấp lẽ phải, đạo lý, công bằng, sự thật. 
Bằng chứng:
cs nắm độc quyền ngành truyền thông, không có báo chí tư nhân !! Cộng thêm những luật, nghị định rừng rú độc tài về báo chí : hơn 700 tờ báo lá cải, đồng một nhịp, bưng bít, nói một chiều, xa rời sự thật, quần chúng  ! (phục vụ đảng thay vì phục vụ dân)
- Vụ sinh viên biểu tình chống TC về HS TS, báo chí VN IM RE, hoặc chỉ nói vài hàng sau sự việc.
- Khi đọc, nghe luận điệu của cs bôi bác, vu cáo, kết án ai, tổ chức nào, thì hãy đặt cs vào vị trí nạn nhân, sẽ đúng trên 95% !!!  (cs chuyên nghề vu cáo, chụp mũ, nói ngược là thế !)

May 6, 2008

Tháng 4, 1865 – Tháng 4, 1975

Phan Quang Tuệ & Đỗ Thái Nhiên

“… Văn hoá là quốc hồn. Văn hoá đi vắng. Quốc hồn bay xa. Lòng yêu nước của người dân mờ phai. Hiện nay, đa số người dân Việt gần như không nghĩ đến nghĩa vụ bảo vệ non sông. Trong khi đó …”

1
Lúc bấy giờ là đêm ngày 8 tháng 4 năm 1865, Đại tướng Robert Lee, thống lãnh quân đội miền Nam, cùng Ban Tham Mưu ngừng chân đặt bản doanh bộ chỉ huy trong một cánh rừng gần Toà Thị Xã Appomattox, thuộc tiểu bang Virginia. Sáu ngày liên tiếp trước đó đạo quân miền Nam đã đi không ngừng nghỉ tiến về phía Tây hướng về dãy núi Blue Ridge, nơi tướng Lee từng tuyên bố ông có thể cầm cự chiến đấu ít nhất là 20 năm. Nhưng đêm nay khi tướng Lee và Bộ Tham Mưu mệt mỏi của ông dừng quân tại Appomattox thì đạo quân miền Nam đang bị quân đội miền Bắc bao vây, lương thực cạn, hy vọng tiếp tế không có, hy vọng tăng viện cũng không. Xa xa tiếng đại bác xé màn đêm dội về… Tất cả hy vọng của tướng Lee lúc này chỉ còn đặt vào một vị tướng trẻ gan dạ, John Gordon. Vị tướng này sáng sớm hôm sau sẽ tiến quân chọc thủng phòng tuyến bao vây của quân đội miền Bắc.

Cách đó không xa, viên sĩ quan phụ tá của tướng Grant, thống lãnh quân đội miển Bắc, bước vào phòng riêng của tướng Grant để đánh thức ông dậy. Người sĩ quan hầu cận vội mang đến tướng Grant một tách cà phê nóng hổi. Tách cà phê dẫu có giúp nhẹ đi cơn nhức đầu nhưng không làm giảm bớt mối căng thẳng lo âu của tướng Grant. Sau cùng tướng Grant kéo ghế ngồi, và khởi sự thảo bức thư trả lời thư mới nhận được từ tướng Robert Lee. “Tôi rất muốn hoà”, tướng Grant viết, “và mong muốn kết thúc cuộc chiến mà không phải tổn thất thêm một nhân mạng nào nữa. Nhưng cuộc hội kiến do Đại Tướng đề nghị vào 10 giờ sáng hôm nay không có một lợi ích nào cụ thể và tôi không có thẩm quyền quyết định hoà hay chiến.” Nhưng bức thư của tướng Grant chưa kịp đến tay tướng Lee, tiếng súng đã lại bắt đầu nổ.

5 giờ sáng, sương mù còn bao phủ rặng đồi bên kia Appomattox. Loạt đạn đầu tiên xé màn sương, đánh thức sáng chủ nhật 9/Apr/1865, tiếp theo là tiếng thét tiến quân của quân đội miền nam. Từng đợt tấn công của tướng Gordon đã đánh bật tuyến phòng thủ đầu của quân miền Bắc, chiếm nhiều cỗ súng đại bác, đánh bạt hai bên mở rộng đường tiến quân, và ào ạt tiến lên đồi. Nhưng từ phiá bên kia đồi, quân miền Nam đã đụng phải một bức tường dày đặc, kéo dài hơn 2 dặm, cuả hai đơn vị bộ binh quân đội miền Bắc. Và ép từ phiá sau là hai đơn vị bộ binh khác của quân miền Bắc tiến lên. Quân miền Nam bị ép vào giữa, tiến không được, lui cũng không xong, và “chém vè” cũng không được.

Chỉ trong vòng 3 tiếng đồng hồ sau, tướng Lee được tin khấp báo của tướng Gordon “Quân sĩ của tôi đã chiến đấu hết mình. Trình Đại Tướng tôi không làm gì hơn được nữa!”. Lập tức tướng Lee triệu tập Ban Tham Mưu thâu hẹp để quyết định hoà hay chiến. Tướng Lee nói với các tướng bao quanh: “Giờ đây tôi chẳng còn làm gì hơn là đến trình diện và đầu hàng trước tướng Grant”.

Nơi được chọn để nghị hoà là một căn nhà nhỏ mái ngói thuộc Appomattox, một thị xã hẻo lánh nằm vào phiá Nam tiểu bang Virginia. Có độ chừng 20 căn phố, lèo tèo vài cửa hàng nhỏ, một lữ quán và toà thị xã. Khi mặt trời leo lên cao là lúc tướng Lee đã đến điểm hẹn, ông bước theo sự hướng dẫn của vị sĩ quan tuỳ viên và một sĩ quan tham mưu thuộc Bộ Tham Mưu của Tướng Grant. Tướng Lee, uy nghi trong bộ binh phục đại lễ, hông đeo trường kiếm, ngồi xuống cạnh một chiếc bàn gỗ nhỏ. Giờ đây ông đã có mặt ngay trong lòng đất đối phương.

Vào khoảng nửa tiếng sau, tiếng giày nện trên sàn gỗ và tướng Grant bước vào. Khác hẳn với tướng Lee, tướng Grant không đeo kiếm, không mặc quân phục, quần và đôi ủng lấm đầy bùn.

Theo lời yêu cầu của tướng Lee, tướng Grant đích thân thảo bản văn kiện chính thức đầu hàng của quân đội liên hiệp miền Nam và sau đó tự tay trao cho tướng Lee xem lại.

Chậm rãi, từ tốn, tướng Lee rút cặp kiếng đeo mắt, lấy khăn lau kỹ lưỡng, đeo kính lên và chăm chú đọc.

“….Vũ khí, đại bác và các tài sản công phải được liệt kê, sắp xếp và giao nộp cho một viên sĩ quan do tôi chỉ định. Những vũ khí này sẽ không gồm có vũ khí cá nhân của các sĩ quan, cũng như ngựa và tư trang của họ. Sau khi hoàn tất, mọi sĩ quan và binh sĩ sẽ được phép trở về nguyên quán, và sẽ không bị quấy nhiễu bởi các cơ quan cầm quyền chừng nào họ tôn trọng lệnh đầu hàng và tuân theo luật lệ địa phương nơi họ cư ngụ.

Lần đầu tiên trong buổi hội kiến, gương mặt của tướng Lee tươi hẳn. Như vậy có nghĩa là sĩ quan và binh sĩ dưới quyền của ông sẽ không bị giam giữ như tù binh chiến tranh. Có nghĩa là họ sẽ không bị đem ra bêu riếu diễn hành hạ nhục trên các đường phố. Có nghĩa là họ sẽ không bị mang ra toà truy tố về tội phản loạn.

Tướng Lee nói, “Thưa Đại Tướng, những điều kiện đầu hàng thế này sẽ có ảnh hưởng rất tốt với quân đội của tôi.” Và tướng Lee nói tiếp, “Nhưng thưa ngài, trong quân đội miền Nam cuả tôi, ngay cả binh sĩ khi gia nhập cũng mang theo ngựa của họ vào quân đội.

Tướng Grant nói ông sẽ không thay đổi gì trong văn kiện đầu hàng, nhưng sẽ ra khẩu lệnh cho phép mọi binh sĩ miền Nam được phép mang ngưạ và lừa về quê quán để sử dụng trong việc trồng trọt ở các nông trại.

Trận đánh quyết định tại Five Forks (Tháng Tư 1865)

Tướng Lee còn thêm một lời yêu cầu nữa. Ông trình bày cho tướng Grant biết ông còn giam giữ hơn một ngàn tù binh quân đội miền Bắc nhưng không có lương thực cung cấp cho họ và ngay chính quân đội của ông cũng không còn lương thực. Không ngập ngừng, tướng Grant đề nghị sẽ ra lệnh xuất kho cấp ngay khẩu phần cho hơn 25,000 quân sĩ của quân đội liên hiệp miền Nam.

Tướng Grant hỏi, “Như vậy, đủ chưa?”

Thưa, quá đủ, quá đủ, thưa đại tướng.” Tướng Lee trả lời.

Tướng Lee đứng dậy, lần lượt bắt tay các sĩ quan trong Bộ Tham Mưu của tướng Grant, bắt tay tướng Grant, nghiêng mình chào tất cả mọi người có mặt và bước ra khỏi phòng họp.

Tướng Grant và ban sĩ quan tham mưu đã đứng sẵn ở bao lơn trước căn nhà, nơi đôi bên nghị hoà. Khi ngựa tướng Lee rảo bước đi qua, cặp mắt của hai vị tướng quân chạm nhau trong giây phút, họ đồng ngả nón chào nhau. Trên bao lơn xung quanh tướng Grant và suốt trong sân trước căn nhà lịch sử, sĩ quan và binh sĩ miền Bắc đều đưa tay chào kính vị tướng bại trận quân đội liên hiệp miền Nam.

Tin đồn đầu hàng của tướng Lee tràn lan mau chóng như thuốc súng. Khắp nơi binh sĩ miền Bắc reo mừng. Họ liệng lên không trung mũ nón, giày, bao đạn, áo hay bất cứ vật gì có thể ném tung lên được. Họ ôm nhau, hôn nhau. Súng ống các loại, kể cả đại bác bắt đầu nổ. Thế nhưng tướng Grant nhanh chóng ra lệnh ngưng ngay tức khắc những biểu lộ nỗi vui mừng của binh sĩ miền Bắc. “Rồi sẽ có ngày mừng chiến thắng”, tướng Grant giải thích, “Nhưng không phải là ngày hôm nay. Quân đội miền Nam đã đầu hàng. Chúng ta không được phép reo mừng trên chiến bại của họ”. Điều quan trọng với tướng Grant là phải làm sao để thắng trận, đồng thời cũng phải gìn giữ cho bằng được sự toàn vẹn tình cảm giữa những người cùng trong cộng đồng dân tộc Hoa Kỳ.

4:30 chiều ngày 9 tháng 4, 1865, Bộ Trưởng Bộ Chiến Tranh tại Hoa Thịnh Đốn nhận được một điện văn ngắn ngủi của tướng Grant, “Tướng Lee đã buông súng đầu hàng quân đội miền Nam theo những điều kiện do tôi ấn định.

Cách đó không bao xa, tướng Lee cỡi ngưạ trở về bản doanh của mình. Dọc hai bên đường, binh sĩ miền Nam nghiêm chào vị tướng lãnh mà họ tôn sùng. Nhiều người bật khóc, phủ phục bên đường. Tướng Lee cũng không cầm được nước mắt. Về đến đại bản doanh, trước mặt sĩ quan và binh sĩ đứng chờ, tướng Lee hướng về họ và nói: ”Tôi đã cố gắng làm tất cả những gì có thể làm được. Và nay lòng tôi nặng chĩu và không thể nói gì hơn”.

Bước đi vài bước, ông dừng lại và thêm: “Các anh em hãy trở về quê quán. Và nếu các ngươi sống được như những công dân tốt như các anh em đã từng chiến đầu như các chiến sĩ thì các ngươi sẽ thành công rồi. Và tôi sẽ luôn luôn hãnh diện vì các anh em.” Và tướng Lee biến mình vào trong lều vải của mình.

Điều kiện đầu hàng được hai tướng Lee và Grant ký kết tại Appomattox ngày 9 tháng 4, 1865 thì 3 ngày sau, ngày 12 tháng 4 mới là ngày quân liên hiệp miền Nam chính thức buông súng đầu hàng.

Hai đạo quân dàn đôi bên con đường chạy theo phiá Đông rừng Appomattox. Chỉ huy cánh quân miền Bắc và điều khiển buổi lễ là tướng Chamberlain, nguyên là một giáo sư đại học, Huy Chương Danh Dự, hai lần bị thương trên chiến trường.

Chỉ huy 28,000 sĩ quan và binh sĩ liên hiệp miền Nam là tướng Gordon, một trong những cận tướng can trường của Đại tướng Lee, 4 lần bị thương tại mặt trận, một lần bị trúng đạn xuyên qua mặt.

Tướng Chamberlain đã ghi lại trong hồi ký cuả mình: ” Từng đoàn, từng đoàn, họ tiến bước theo nhịp quân hành, ép chặt vào nhau giống như một giòng người đội vương miện màu đỏ ối, giương cao quân kỳ và hiệu kỳ. Đây là những người mà gian lao, đau khổ, nhọc nhằn, kể cả tử thần không bẻ cong được quyết tâm của họ. Họ đứng thẳng hàng trước mặt đoàn quân chúng tôi, một đoàn quân tơi tả, xương xẩu, nhưng hiên ngang, mắt sáng ngời chiến thắng, họ là những hình ảnh sống phản ảnh mối liên hệ thắm thiết chỉ có thể có giữa những đồng đội trên chiến trường”.

Không hề dự định trước, cũng như không hề được chuẩn y trước, tướng Chamberlain bất thần hô lớn ra lệnh, “Bồng súng chào!” cho quân đội miền Bắc. Một tiếng kèn lệnh vang lên, và lập tức toàn thể đoàn quân miền Bắc bồng súng lên vai, tiếng báng súng rập khuôn vang lên.

Phiá đối diện, tướng Gordon thúc nhẹ con tuấn mã khụy hai chân trước xuống, người và ngựa cùng cúi đầu, gươm tuốt trần chúc mũi trong một dáng đìệu hùng vĩ tuyệt vời. Cùng lúc, đoàn quân miền Bắc chuyển qua bồng súng nghiêm chào. Họ chào những “anh hùng bại trận”, họ bày tỏ sự kính trọng của những người Hoa Kỳ đối với những người Hoa Kỳ.

Và phiá hàng quân miền Bắc tiếp tục giữ đúng thế nghiêm. Không có thêm một tiếng kèn. Không có một tiếng trống. Không có một tiếng hô chiến thắng. Không có một tiếng nói. Không cả một tiếng thầm thì. Mà chỉ còn là một hàng quân im phăng phắc. Mọi nhịp thở như ngừng lại.

Buổi lễ đầu hàng kéo dài 7 tiếng đồng hồ. Gần 28,000 người, trên 100,000 tấn vũ khí, đạn dược, quân kỳ, hiệu kỳ lần lượt bỏ xuống. Từng đơn vị tiến lên, gác súng, tháo bao đạn, và xếp súng xuống. Kế đến họ trìu mến cuốn hay xếp quân kỳ, hiệu kỳ, lắm cái tơi tả và lắm cái nhuộm máu đã khô, sau cùng họ khẽ đặt những lá cờ kia xuống mặt đất…
2
Bây giờ, xin tạm gọi ngày 09 tháng 04 năm 1865 tại Mỹ là tháng 04/1865, và 30/04/1975 tại Việt Nam là tháng 04/1975. Một số người cho rằng Mỹ là quê hương của “Cow Boy”. Mỹ là xã hội sống theo phương châm “Bắn nhanh thì sống, bắn chậm thì chết”. Mỹ là nơi “mắt đổi mắt, răng đổi răng”. Tại sao giữa những tin đồn hung hiểm như vậy, người Mỹ lại có được tháng 04/1865 tuyệt vời như thế kia? Tuyệt vời bởi lẽ sau nhiều năm quần thảo với nhau trên núi xương, sông máu, người Mỹ đã nhanh chóng làm hoà với nhau, lấy tình tự dân tộc làm gốc. Tuyệt vời bởi lẽ biến cố Tháng 04/1865 đã nêu bật tình cảm rằng cả người thắng lẩn kẻ bại đều thiết tha và chân thành tôn kính lẩn nhau. Tuyệt đối không có cảnh “nhảy múa trên đau khổ của kẻ bại”. Người đích thực là kẻ chiến thắng trong 04/1865 chính là dân tộc Hoa Kỳ.

Mang tháng 04/1865 đặt cạnh tháng 04/1975, mọi người, kể cả những người khác biệt chính kiến, đều có thể dễ dàng nhận ra những khác biệt lớn lao sau đây:

- Chiến bai trong 04/1865 là chiến bại thật. Chiến bại trong 04/1975 là chiến bại biểu kiến (thấy vậy mà không phải vậy). Chiến bại trong 04/1975 là chiến bại của một quân đội bị “Đồng Minh” đâm sau lưng.

- Sau 04/1865, quân Bắc Mỹ không hề trả thù quân Nam Mỹ. Tất cả hình thức ăn mừng chiến thắng đều bị ngăn cấm. Chẳng những không bị ngược đãi, quân Nam Mỹ còn được Bắc quân trao tặng hơn hai mươi lăm ngàn 25000 phần ăn như một lời chúc thượng lộ bình an trên con đường trở về quê hương gốc. Sau 04/1975, CSVN ra lệnh mang ra chợ xử bắn những quân cán chính nào của VNCH mà Hà Nội gán cho danh hiệu “ác ôn”. Mặt khác, tất cả thương bệnh binh của VNCH lập tức bị đuổi ra khỏi toàn bộ hệ thống quân y viện của Miền Nam Việt Nam. Đó là lý do giải thích tại sao những ngày đầu tháng 05/1975 vô số thương binh VNCH, kể cả những thương binh vết thương còn mới nguyên, lê lết khắp phố chợ làng quê…

- Không một người lính nào trong quân đội Nam Mỹ bị bắt giam như những tù binh. Ngược lại, tại Việt Nam 04/1975, CSVN bắt giam nhiều trăm ngàn quân nhân từ tướng đến binh (an ninh tình báo) của VNCH. Hành động bắt giam này được thực hiện bằng lời kêu gọi mang theo mười ngày lương thực nhằm tạo cho “nạn nhân” hiểu lầm là họ chỉ đi “học tập cải tạo” mười ngày. Trong thực tế 10 ngày có nghĩa là một hai thập niên tù khổ sai.

Khi mùa dứt chiến chinh trên quê hương tôi (Tháng Tư 1975)

- Tháng 04/1865 quân Bắc Mỹ chỉ tịch thu vũ khí cộng đồng, họ cho phép quan,quân miền Nam giữ lấy ngựa và vũ khí cá nhân như những tài sản riêng. Tháng 04/1975 nhà cửa, xe cộ của sĩ quan cao cấp của VNCH bị tịch thu, vợ con của quân nhân các cấp bị mất việc làm, bị đuổi đi kinh tế mới. Đặc biệt, không chỉ riêng gia đình quân cán chính VNCH mà ngay cả người dân bị goi là “dân vùng ngụy” cũng bị CSVN đánh đòn rất cẩn thận: đánh tư sản mại bản, đánh công thương kỹ nghệ gia, đánh tiểu thương, đánh văn nghệ sĩ, đánh tu sĩ các tôn giáo. Nói chung, tháng 04/1975 là ngày ghi dấu toàn bộ xã hội miền Nam Việt Nam biến thành địa ngục trần gian.

Cùng là CON NGƯỜI, tai sao người Mỹ đối xử với người Mỹ khác hẳn CSVN đối xử với người Việt Nam? Phải chăng văn hoá Mỹ khác với văn hoá Cộng Sản? Đúng rồi, văn hoá CS hoàn toàn phản lại văn hoá của loài người. Nhóm chữ “văn hoá CS” chỉ là kiểu dùng chữ tạm thời, giúp cho sự diễn đạt được nhanh chóng. Văn hoá là sự thăng hoa của văn minh, là cao diểm của văn minh NGƯỜI. Xuất phát từ tiền đề triết học duy vật( kim chỉ nam của đấu tranh giai cấp), trong tim óc của môn đồ Cộng Sản không có chỗ dành cho Con Người. Thoạt tiên Karl Marx dạy người CS hãy nhóm lên ngọn lửa đấu tranh giai cấp để thống tri xã hội. Thế nhưng trong thực tế ý niệm giai cấp rất mơ hồ. Ghét ai thì gọi người đó là phú nông, địa chủ. Thương ai thi goi người đó là “tư sản dân tộc”. Mặt khác, theo đà phát triển của văn minh loài người, triết học Marx đã hiện nguyên hình là một quái tượng tư tưởng vô cùng to lớn . Từ đó, người Cộng Sản, đặc biệt là CSVN, hoàn toàn mất hướng suy nghĩ. Tuy nhiên, trong cuộc đời mất hướng kia, thói quen đấu tranh giai cấp đã hằn sâu trên tim óc của người CS ba phương châm sống gọi là “ba ác” mà người CS cho là cực kỳ khôn ngoan:

(1). Ác một là: Sống tức là đấu tranh chống những người chung quanh (kể cả đồng chí) để vươn mình lên, để cai trị mọi người, để tước đoạt tài sản của người khác càng nhiều càng tốt.

(2). Ác hai là: Sẵn sàng thực hiện bất kỳ điều ác nào, kể cả giết cá nhân hay tập thể người, nhằm hoàn tất cho bằng được mục tiêu số (1)

(3). Ác ba là: Phương châm (1) và (2) phải được dấu tuyệt đối kín. Sống để bụng, chết mang theo. Nhằm tăng cường cho công việc dấu kín kia, người CS phải lòe bịp người đời bằng cách thường xuyên đề cao Trời Phật, tình Người, tình yêu tổ quốc, yêu nhân loại.

Muốn tìm ra lý do tại sao có sự khác biệt lớn lao giữa tháng 04/1865 và 04/1975 chúng ta hãy căn cứ vào “ba ác” kể trên để theo dõi hành động của đảng CSVN từ 1954 đến ngày nay, 2008.

1955 và các năm kế tiếp, CSVN nhân danh giai cấp bần cố nông đánh các mặt trận: Cải cách ruộng đất, Nhân Văn Giai Phẩm, vụ án xét lại chống đảng… Mục đích: cướp tài sản của quần chúng nhân dân và củng cố quyền thống trị của đảng.

1968 CSVN nhân danh giai cấp vô sản tàn sát nhiều vạn đồng bào cố đô Huế. Mục đích: khủng bố quần chúng Huế để cưởng bách Huế phải tuân phục Hà Nội.

1975, tháng 04, CSVN vẫn nhân danh giai cấp vô sản một mặt tống giam hàng trăm ngàn quân nhân và nhiều thành phần quần chúng khác nhau, mặt khác đánh tư sản, công thương gia , cưởng đoạt tài nguyên quốc gia, biến tài nguyên này thành tài sản riêng của đảng CS, xuất cảng thuyền nhân, phụ nữ, trẻ em, công nhân lao động… Tất cả những việc làm kia chỉ vì mục đích cướp tài sản của toàn dân và củng cố quyền thống trị.

1985 đến 2008, kinh tế quốc doanh của CS bắt buộc phải đầu hàng kinh tế thị trường, giai cấp tư bản đỏ ra đời ngay càng đông, càng giàu có một cách bất lương. CSVN bắt đầu đổi giọng, không còn nhắc đến giai cấp vô sản nữa, mặc dầu giai cấp nay ngày càng phình to. CSVN công khai phục vụ Trung Quốc, phục vụ doanh nhân quốc tế. CSVN không ngần ngại thẳng tay đàn áp sinh hoạt tôn giáo, những tổ chức yêu chuộng tự do dân chủ, công nhân, dân oan, thanh niên sinh viên biểu tình chống Trung Quôc xâm lược, chống Olympic Trung Quốc….

Quá trình hoạt động của CSVN trong các thập niên qua để lộ ra rằng CSVN cai trị đất nước dưới nhiều lớp áo khác nhau: bần cố nông, vô sản, tư bản đỏ, người bạn thân thiết của doanh gia ngoại quốc, kẻ tôi tớ trung thành của quân xâm lược Trung Quốc…Trong nhiều lớp áo khác nhau kia CSVN bao giờ cũng “đề cao” tình người, tình tổ quốc, tính nhân loại. Hẳn nhiên những đề cao như vậy đều là những đề cao gian dối, những đề cao nằm trong kế hoạch thực hiện “ba ác” của người-CS-biến-thái-sau-khi-chủ-nghĩa-Marx- thất-bại. Nói đúng hơn, sau thất bại của Marx, con người Cộng Sản trở thành con người Mafia. Thế rồi, đảng CSVN với bản chất Mafia đã “Mafia hoá” xã hội Việt Nam qua ba cội nguồn sau đây:

1)
Quan hệ giữa nhà cầm quyền CSVN với quần chúng Việt Nam là quan hệ giữa cá lớn với cá bé, giữa động vật khỏe với động vật yếu. Lâu dần, do ảnh hưởng cách ứng xử của nhà cầm quyền, người dân quay ra đối xử với nhau theo luật mạnh được, yếu thua. Luật này là luật hàng đầu của xã hội Mafia.

2) Nhà cầm quyền CSVN ra lệnh cho báo chí, truyền thanh, truyền hình và các phương tiện truyền thông khác phải truyền thông theo kiểu cắt đầu, cắt đuôi, bóp méo sự thực. Bằng lề thói truyền thông kia nhà cầm quyền đã dạy dỗ và đào tao người dân thành những kẻ ăn gian nói dối. Ngay thẳng là khờ khạo, gian manh là khôn ngoan. Không gian dối, không phải là Mafia.

3) Biết rõ thế giới kinh tởm bộ mặt Mafia, CSVN thường xuyên nỗ lực che đậy bộ mặt Mafia của họ. Muốn vậy CSVN phải ẩn nấp đàng sau tấm bảng hiệu Karl Marx. Ẩn nấp như vừa kể, CSVN muốn nói với thế giới rằng CSVN không là một đảng trộm cướp Mafia, và rằng CSVN đích thực là một đảng chính trị lấy tư tưởng Marx làm kim chỉ nam. Nhằm giúp cho việc ẩn nấp được chu đáo hơn, “giống thật” hơn, CSVN cưởng bách toàn bộ hệ thống giáo dục của xã hội Việt Nam phải đều đặn học tập chủ nghĩa Marx. Sự thể này đã dẫn đến một sự thực rằng: Trước kia ông Hồ Chí Minh và những đồng chí của ông ấy đã từng học Marx, theo Marx, đã từng trở thành những người CS biến thái sau khi chủ nghĩa Marx thất bại, đã từng sống theo “ba ác”, đã từng là Mafia. Ngày nay CSVN lôi kéo toàn bộ xã hội Việt Nam đi vào con đường có đầy đủ cái “đã từng” kia.

Cùng là con người tại sao tháng 4, 1865 là thiên đàng, tháng 4,1975 lại là hỏa ngục? Thưa rằng tại vì tháng 4, 1865 người Mỹ đối xử với nhau bằng văn hoá con người so với tháng 4, 1975 CSVN “đãi ngộ” quân dân miền Nam Việt Nam bằng “văn hoá” ba ác, “văn hoá” Mafia. Điều nguy hại hơn nữa là từ sau tháng 4, 1975 cho đến nay, CSVN không ngừng thủ tiêu văn hoá Việt Nam, thay vào đó là “văn hoá” Mafia.

Văn hoá là quốc hồn. Văn hoá đi vắng. Quốc hồn bay xa. Lòng yêu nước của người dân mờ phai. Hiện nay, đa số người dân Việt gần như không nghĩ đến nghĩa vụ bảo vệ non sông. Trong khi đó, tin tức thời sự cho biết dân Tàu đang ồ ạt kéo vào lãnh thổ Ai Lao với lý do kinh doanh, thực tế là lục tìm lương thực. Trong khi đó tin từ Việt Nam cho biết nương vào sự việc từ lâu, CSVN đã cho phép Tàu vào Việt Nam như đi chợ không cần giấy tờ nhập cảnh, nương vào lý do “bảo vệ ngọn đuốc Olympic” nhiều đạo quân Tàu mặc thường phục đang tràn ngập Việt Nam từ Bắc vào Nam. Phải chăng đây là một cuộc đại xâm lăng không bằng súng đạn mà bằng chiến thuật lấy thịt đè người? Đây là dấu hỏi gây nhức nhối tim óc dành cho người Việt Nam trong cũng như ngoài nước vào dịp 30/04/2008 vậy.

Phan Quang Tuệ & Đỗ Thái Nhiên

May 5, 2008

Sứ quán Trung cộng có liên can đến vụ bạo động của du học sinh tại chặng đường rước đuốc ở Nam Hàn

By Hong Mei. The Epoch Times 04/5/08. Khưu Bình lược dịch


HÁN THÀNH— Cuộc rước đuốc Thế vận tại Hán Thành ngày 27/4 đã kết thúc, nhưng hậu quả vẫn còn tiếp tục. Vào ngày 28/4, giới truyền thông báo chí Nam Hàn đã rộng rãi tường thuật về vụ bạo loạn của các du học sinh Trung cộng trong lúc cuộc rước đuốc đang diễn ra, và các câu chuyện bên trong về vai trò của sứ quán Trung cộng ở đằng sau các vụ bạo động này.

Vì lý do đó, càng ngày càng có một số lớn chưa từng thấy các công dân Nam Hàn lên án những hành động hung hăng của các du học sinh Trung cộng và đòi hỏi Toà đại sứ của họ phải đưa ra một lời giải thích về sự việc này.

Trong khi đó, người dân Nam Hàn cũng chỉ trích cảnh sát là “chỉ quan tâm về sự an toàn của ngọn đuốc mà không cần biết đến các du học sinh Trung cộng gây bạo loạn và làm ngơ để cho bạo động xảy ra đối với công dân Nam Hàn và cảnh sát”.

Vào ngày 28/4, Bộ Ngoại giao và Thương mãi Nam Hàn đã bày tỏ “sự hối tiếc sâu xa” đến Ðại sứ của Bắc Kinh là Ning Fukui về các hành vi cuả du học sinh Trung cộng trong lúc cuộc rước đuốc đang xảy ra. Cảnh sát Nam Hàn đã nói rõ rằng họ sẽ xác định danh tính các thủ phạm theo các hình ảnh đã được thu lại qua một hệ thống truyền hình mạch kín (CCTV) và sẽ truy tố theo luật định.

Bạo động theo kiểu bạo loạn của cổ động viên bóng đá làm sai lạc đi tinh thần quốc gia

Ðài truyền hình MBC của Nam Hàn đã cho trình chiếu toàn bộ một chương trình tường thuật về sự việc trên. Vào ngày 27/4, các du học sinh trong tình trạng đầu óc bị khích động đã không thèm quan tâm đến sự ngăn cản của cảnh sát, ném chai lọ và đá vào những người biểu tình của các tổ chức nhân quyền của người Bắc Hàn, và ẩu đả với cảnh sát tại khu vực sân vận động Olympic, làm nhiều người biểu tình bị thương ở đầu.

Chương trình truyền hình trên cũng tường thuật rằng trên 100 du học sinh Trung cộng trong lúc đang đứng chờ đợi ngọn đuốc tại City Hall đã rượt đuổi một thành viên của một tổ chức nhân quyền Tây Tạng vào một khách sạn, ở nơi đó ông ta đã bị đánh đập bằng các cây sắt. Cảnh sát chống bạo động vội vàng đến ngay nơi đó cũng bị các du học sinh làm cho mang thương tích.

Thậm chí một công dân Nam Hàn tên Po Taihun, không có liên hệ gì đến bất cứ tổ chức nhân quyền nào, cũng bị đấm đá bởi các du học sinh suốt nửa tiếng đồng hồ chỉ vì ông ta cầm một tờ bích chương của một tổ chức nhân quyền.

Nhật báo Kyung Hyang Daily News đăng tải một bài báo có tựa đề “Tinh thần quốc gia quá độ khiến người dân nghĩ tới chủ nghĩa phát xít Ðức quốc xã”. Bài báo viết rằng nhiều công dân Nam Hàn cảm thấy rằng bạo động theo kiểu bạo loạn của cổ động viên bóng đá làm sai lạc đi tính đúng đắn của tinh thần quốc gia.

Bài báo cũng cho biết rằng vào ngày 28/4, nhiều công dân Nam Hàn đã kiên quyết đòi sứ quán Trung cộng phải giải thích về sự việc trên. Một số người dân xử dụng Internet cũng phát động ra một chiến dịch vận động để lên án hành vi bạo động của các du học sinh. Nội chỉ trong ngày 28/4 đã có trên 3000 ngưòi hưởng ứng cuộc vận động này.

Nhật báo Kyung Hyang Daily News cũng nhấn mạnh rằng Toà đại sứ Trung cộng đã đứng ở đằng sau và có dính dáng vào sự việc trên. Trích dẫn một bản tin từ tổ chức Liên minh Hoà bình Tây Tạng, tờ báo này cho biết sứ quán Trung cộng đã xách động các du học sinh của họ và phân chia ra thành từng đội 90 hoặc 50 người, cung cấp cho họ áo T-shirt, cờ quạt và phương tiện di chuyển, đồng thời cũng trả cả tiền ăn trưa. Nói theo một cách khác thì sứ quán Trung cộng đã trực tiếp dính dáng vào vụ bạo loạn của các du học sinh.

Tờ The Chosun Ilbo là tờ báo có số lưu hành lớn nhất tại Nam Hàn, cũng tường thuật về vụ bạo động của các du học sinh Trung cộng một cách rất chi tiết. Sau khi chấp nhận trả lời cuộc phỏng vấn của tờ The Chosun Ilbo, Giáo sư Chen thuộc Trường Ðại học Central University đã nói như sau: “Ðây là những trò chỉ có thể xảy ra trong thời Ðức quốc xã. Gây ra bạo động nhắm vào một thiểu số thì cũng giống như Thế vận hội Bá Linh của Ðức quốc xã. Ngay bây giờ từ bên ngoài, chúng ta có thể đoán được tình trạng bên trong lục địa Trung Hoa khủng khiếp như thế nào, khi nhìn thấy những kẻ đang được hưởng không khí tự do ở hải ngoại mà vẫn làm những chuyện bạo động như vậy”

Các diễn đàn trên mạng Internet tại Nam Hàn, là một trong những quốc gia có đông đảo người nối mạng nhất thế giới, đã tràn ngập các lời chỉ trích cho rằng việc bày ra các trò ủng hộ Bắc Kinh trong các cuộc rước đuốc là bẩn thỉu, và chẳng làm được gì để gởi đi bất cứ một thông điệp nào về hòa bình, mà ngược lại còn làm cho Thế vận hội bị ô uế thêm.

“Những kẻ này có quyền hành gì để kéo nhau cả một lũ về thủ đô của một nước ngoài, rồi thượng cẳng chân hạ cẳng tay hành hung người khác”, theo bài bình luận của nhật báo Chosun Ilbo.

Bằng chứng sứ quán Trung cộng dùng mánh khóe lôi kéo du học sinh của họ ở hải ngoại

Hệ thống truyền thông quốc gia KBS của Nam Hàn trong bài tường thuật của họ có tựa đề “Cuộc xuống đường của người Trung Hoa có tổ chức và được điều động, công dân lên án du học sinh Trung Hoa gây bạo loạn”, cho biết rằng cuộc xuống đường ủng hộ ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh của các du học sinh là do sứ quán Trung cộng tổ chức và điều động.

Ðài KBS cũng tường thuật rằng trên mạng Internet, được các du học sinh vào truy cập thường xuyên, đã có các lời nhắn tin đại loại như “Các du học sinh ở Busan sẽ tụ tập về Hán Thành”,“mang thêm trứng thối nhưng đừng mang vũ khí nặng nề, hãy giết tụi nó”. Ðiều này là một bằng chứng cho thấy cuộc xuống đường của du học sinh là có tổ chức và được điều động bởi ai đó đứng ở đằng sau.

Ðài KBS cho biết vụ bạo loạn xảy ra trong lúc cuộc rước đuốc Thế vận đang tiến hành, hiện đang được người dân Nam Hàn bàn tán khá rộng rãi. Họ cũng cho biết rằng có những bằng chứng cho thấy Toà đại sứ Trung cộng đứng ở đằng sau để kích động lôi kéo, càng làm tăng thêm sự phẫn nộ của người dân Nam Hàn.

KBS cho rằng lý do tại sao tự nhiên lại có 8000 du học sinh Trung cộng cùng tập hợp lại ở một chỗ, là bởi vì họ đã nhận được email và thông báo từ sứ quán của họ.

Một du học sinh đang theo học tại một trường đại học ở Hán Thành đã chấp nhận cho đài KBS phỏng vấn. Du học sinh này nói rằng một email từ Hội Sinh viên và Trí thức Trung Hoa ở Trường Ðại học Hán Thành được gởi đến 200 du học sinh trong trường, trong email có ghi rõ, “Cuộc rước đuốc Olympic sẽ được tổ chức tại Hán Thành. Toà đại sứ yêu cầu trường chúng ta gởi 200 sinh viên (nam và/hoặc nữ) … tiền trợ cấp sẽ được cấp phát cho các sinh viên này để chi phí cho việc di chuyển và ăn uống …”

Ðiều này đã đưa ra thêm một bằng chứng khác cho thấy sứ quán Trung cộng là cơ quan đã tổ chức và kích động lôi kéo các du học sinh của họ để gây ra các hành động bạo loạn.


http://news.epochtimes.com/gb/8/4/29/n2099530.htm

May 3, 2008

1975: Những gì thay đổi?

Ngô Nhân Dụng

Mỗi năm sắp đến ngày 30 Tháng Tư, nhiều người Việt Nam lại tự hỏi ngày lịch sử đó có ý nghĩa thế nào. Năm 1975, các lãnh tụ Cộng Sản vào Nam ăn mừng tuyên bố rằng đó là ngày “chiến thắng” của nhân dân Việt Nam. Sự thật ra sao?

Trước ngày 30 Tháng Tư năm 1975, trẻ em miền Nam có lời nói, cử chỉ kính trọng các thầy cô giáo hơn bây giờ. Chỉ 3 năm sau năm 75 là các em đã thay đổi rồi, theo kịp các trẻ em miền Bắc. Mà các thầy cô hồi đó cũng nhiều người giữ được tư cách đạo đức hơn bây giờ. Trước năm 1975 trẻ em miền Nam dưới 10 tuổi đều được đi học, các trường công lập không thu học phí. Ngay cả trong các trại tị nạn của các đồng bào chạy xa chiến trận, cũng có các lớp học miễn phí. Trẻ em ngoan ngoãn, biết nói năng lễ phép với cha mẹ, với những người lớn tuổi trong lối xóm. Bây giờ đã thay đổi hẳn.

Trước ngày 30 Tháng Tư 75 ở miền Nam trai thiếu gái thừa, nhưng chưa có người mẹ nào bán con đi lấy những người chồng ngoại quốc không hề quen biết, với giá mấy trăm đô la Mỹ. Không có những cô gái xếp hàng trưng bầy cho đàn ông ngoại quốc chọn. Không có người mẹ nào đem con gái bán cho các mụ Tú Bà. Bây giờ phong cảnh đã khác.

Trước ngày 30 Tháng Tư năm 1975, trong miền Nam cũng có nạn tham nhũng, mà một nước đang chiến tranh khó tránh khỏi nạn đó. Nhưng những quan lại tham nhũng thường cố tìm cách che đậy, giấu giếm, khi bị lộ thì biết hổ thẹn, vì bị họ hàng, bạn hữu coi khinh. Bây giờ cả nước đầy những tay tham nhũng, nhưng họ không biết hổ thẹn. Nếu bị phe đảng tranh ăn tố cáo, thì bắt rồi lại thả, coi như vô tội!

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 trong Nam cũng có nạn ma túy, nhưng tỷ lệ thanh niên ghiền ma túy thấp hơn, chỉ bằng một phần mười ngày nay. Hồi đó cảnh sát công an ít hơn bây giờ so với dân số, nhưng họ lùng bắt những kẻ buôn ma túy mạnh hơn. Người ta đồn hồi đó có những ông tướng buôn ma túy, nhưng chỉ là đồn đại. Còn bây giờ, số công an cảnh sát đông như thế, nhưng con buôn ma túy vẫn hoành hành, không biết mạng lưới ma túy đã được ai bảo trợ!

Trước ngày 30 Tháng Tư 75, dân miền Nam lâu lâu vẫn tổ chức biểu tình phản đối chính phủ, không thua gì dân Nam Hàn cùng thời gian đó mặc dù đang có chiến tranh. Sinh viên Sài Gòn biểu tình đòi giáo sư phải dậy bằng tiếng Việt, ký giả biểu tình phản đối bộ thông tin đóng cửa báo, các công nhân đình công, bãi thị, các học sinh lâu lâu bãi khóa vì những nguyên do khác nhau. Ðến những ngày chót của chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn những cuộc biểu tình đòi bài trừ tham nhũng, bất công. Tinh thần độc lập, tự chủ của người dân rất cao, chính quyền không dám bắt họ. Ngày nay công an đi lùng bắt những người “có thể” đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa, hàng tháng trước ngày cuộc biểu tình có thể diễn ra! Và như vậy, người ta gọi là dân miền Nam đã “được giải phóng.”

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 trong miền Nam có đủ thứ báo chí. Có báo ủng hộ nhà nước, có báo chống chính quyền, phần lớn những tờ báo đều độc lập và nếu không chống mạnh thì cũng chống nhà nước nhè nhẹ. Báo Thần Chung, Ðuốc Nhà Nam chống ông Nguyễn Văn Thiệu một cách, báo Chính Luận chống cách khác, báo Ðại Dân Tộc (trong đó ký giả này viết hàng ngày) lại chống cách khác nữa. Những nhà báo kỳ cựu như Trần Tấn Quốc, Nam Ðình, Chu Tử, Nguyễn Vĩ, vân vân, mỗi người một vẻ. Bây giờ tất cả báo chí do một nhóm người lãnh đạo, bảo viết thì được viết, bảo im thì phải im. Và như vậy, người ta gọi là “giải phóng.”

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 ở Sài Gòn có một Quốc Hội, trong đó có những người đối lập dám lên tiếng chỉ trích, có khi còn tuyệt thực để phản đối chính phủ. Họ hoạt động mạnh không thua gì những dân biểu đối lập ở Nam Hàn và Ðài Loan cùng thời. Chưa nói chuyện ai đúng ai sai, nhưng không khí sinh hoạt hào hứng. Những đại biểu Quốc Hội còn nêu tấm gương đạo đức trong sáng, tư cách bất khuất, như Trần Văn Văn, Phan Khắc Sửu, Nguyễn Văn Huyền, Trần Văn Tuyên, đến giờ nói tới vẫn khiến nhiều người dân hãnh diện. Bây giờ không ai biết các đại biểu Quốc Hội đang làm gì, ở đâu, trong lúc lạm phát lên tới 20%, trong lúc Trung Cộng đang in bản đồ Hoàng Sa thuộc nước họ đi phô bầy khắp nơi!

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 ở miền Nam báo chí có tự do, chính trị được tự do, rất nhiều con mắt nhắm vào chính quyền để quan sát và chỉ trích, khiến những kẻ cầm quyền có muốn làm bậy cũng phải e ngại. Chính vì thế mà nạn tham nhũng không bột phát mạnh như bây giờ.

Vậy thì ở Sài Gòn bây giờ ai vui mừng kỷ niệm ngày 30 Tháng Tư, sau cuộc rước quác Thế Vận Bắc Kinh được chế độ Cộng Sản gồng mình bảo vệ?

Hồi sinh thời, ông Nguyễn Hữu Chung, cựu dân biểu Việt Nam Cộng Hòa mươi năm trước đã viết trên báo Người Việt rằng có hai nơi nhiều người ăn mừng ngày 30 Tháng Tư, một là ở Ban Mê Thuột, hai là ở Sài Gòn. Ở Ban Mê Thuột thì có nhiều người đã kéo lên đó chiếm đồn điền, chiếm đất, nếu không nhờ ngày 30 Tháng Tư thì cả đời họ có đổ mồ hôi sôi máu mắt cũng không được hưởng những chiến lợi phẩm lớn như vậy. Còn ở Sài Gòn, số người hưởng lộc nhờ ngày 30 Tháng Tư còn đông hơn. Họ từ rừng kéo ra hay từ Bắc kéo vô, chiếm được những ngôi nhà, những cửa tiệm, có khi chiếm cả vợ con người khác. Từng lớp tư bản đỏ phát triển lên bắt đầu từ những cuộc chiếm đoạt đó, họ thuộc lớp người muốn bảo vệ chế độ để bảo vệ những “chiến lợi phẩm” thu được từ năm 1975 đến nay. Nhờ một chế độ kiểm soát các công đoàn, kiểm soát báo chí, ngăn cấm những người có ý kiến độc lập, thì giới tư bản đỏ mới có cơ hội lợi dụng guồng máy kinh tế hoang dã, đổi mới nửa nạc nửa mỡ, để thủ lợi.

Cứ nghĩ đến những gì đã thay đổi ở miền Nam Việt Nam kể từ năm 1975 thì chỉ buồn. Nếu có niềm vui, thì ở miền Bắc được hưởng nhiều hơn; cho nên bà con miền Nam cũng nên chia sẻ nỗi vui mừng với đồng bào miền Bắc. Sau năm 1975 nhiều người ở miền Bắc đã khá giả hơn nhờ chiến tranh chấm dứt. Nhờ chế độ Cộng Sản sụp đổ ở Âu Châu và Liên Xô, guồng máy kìm kẹp của đảng Cộng Sản cũng được tháo lỏng hơn. Người dân dễ thở hơn, nên những vụ cãi cọ nhau, đánh lộn nhau, giữa hàng xóm láng giềng, giữa vợ chồng, cha con, cũng giảm bớt. Những cảnh mà nhà văn Nguyễn Huy Thiệp mô tả bây giờ cũng bớt đi. Nhiều người ở miền Bắc khi mua hàng đã biết nói cám ơn những người bán hàng, hai bên cùng bầy tỏ lòng tương kính. Nhiều bậc cha mẹ ở miền Bắc lấy lại được quyền dậy dỗ con cái thay vì hoàn toàn để cho đảng Cộng Sản nhồi sọ, cho nên trẻ em cũng học được lễ độ, phép tắc con nhà. Tất nhiên, đời sống kinh tế người dân miền Bắc đã vượt cao lên bằng trăm lần những ngày trước năm 1975.

Nhắc đến ngày 30 Tháng Tư năm 1975, nhưng trong cả bài này quên chưa nhắc đến khẩu hiệu “chống Mỹ cứu nước” mà Hồ Chí Minh đã dùng để cổ động cho hàng triệu thanh niên miền Bắc hy sinh mạng sống. Quên, cũng dễ hiểu thôi. Bởi vì bây giờ chẳng ai nhắc đến khẩu hiệu đó nữa. Chống Mỹ? Bây giờ ai bỏ cả triệu đô la đăng một trang quảng cáo trên nhật báo Wall Street, chỉ để đem về nói dối với dân khoe rằng tờ báo lớn nhất của tư bản Mỹ cũng phải viết về thành tích làm giầu của đảng Cộng Sản! Chống Mỹ? Vậy ai đưa con cái qua Mỹ lấy cớ du học để mua nhà, mua cơ sở thương mại và dần dần đưa vợ con sang Mỹ sống?

Còn cứu nước thì sao? Có chính phủ miền Nam nào đã viết thư nhượng đất đai, hải đảo cho nước Mỹ hay không? Chỉ có ông Phạm Văn Ðồng ký cho Trung Quốc hưởng! Chính phủ Mỹ có bao giờ tính chiếm lấy một mảnh đất nào của người Việt Nam không? Chính quân đội Trung Quốc đã cướp Hoàng Sa sau khi giết chết các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa giữ đảo! Tại sao đảng Cộng Sản ngăn cấm không cho dân Việt Nam biểu tình phản đối tội xâm lăng Hoàng Sa của chính quyền Cộng Sản Bắc Kinh?

Từ năm 1954 cho đến năm ông chết, trong 15 năm mỗi năm ông Hồ đều hô hào chống Mỹ cứu nước. Chắc trong đảng Cộng Sản không còn ai muốn nhắc đến khẩu hiệu đó nữa.

Ðể kết thúc bài này, xin kể một câu chuyện gia đình.

Một người cháu ở Hà Nội vào Sài Gòn thăm ông chú đã từng bị giam giữ nhiều năm trong trại cải tạo. Ông cháu là đảng viên Cộng Sản muốn an ủi chú, nói rằng, cuối cùng đất nước ngày nay đã đổi mới, đời sống dân hai miền Nam Bắc đã được cải thiện hơn trước nhiều so với trước đây, chắc chú cũng vui trong cuộc sống mới.

Người chú nói: “Nếu như đảng Cộng Sản của cháu không phát động kế hoạch xâm chiếm miền Nam từ năm 1959 thì dân trong Nam không cần chính sách đổi mới nào cả cũng vẫn tiến được. Chắc chắn người miền Nam đã có mức sống cao như vầy từ nhiều năm trước rồi. Bây giờ nói chung người mình cũng chỉ mới tiến lên bằng dân Ðại Hàn vào khoảng năm 1975 thôi. Giả thử dân mình không giỏi như dân Nam Hàn chăng nữa, dù mình chậm hơn họ 5 đến 10 năm, nếu không bị ‘giải phóng’ thì vào năm 1980, 85 miền Nam cũng tiến lên không kém gì bây giờ rồi.”

“Tại sao người mình lại chịu thua kém, chậm tiến hơn các nước trong vùng Á Ðông, tụt hậu đi sau họ đến 30 năm? Vì đảng Cộng Sản đã gây chiến tranh Nam Bắc. Từ năm 1960 họ đã phá hoại liên tục, cái gì cũng phá, khiến cho miền Nam không xây dựng gì được. Sau năm 1975 họ lại tìm cách Cộng Sản hóa người miền Nam, theo đúng lối Nga Xô, Trung Cộng như ông Hồ Chí Minh vẫn mong muốn. Họ tập thể hóa nông nghiệp, xóa bỏ công thương nghiệp tư nhân. Vì thế mà kinh tế suy sụp, lần đầu tiên dân miền Nam cũng thiếu ăn, trong khi ở miền Bắc thì nhiều người chết đói. Làm dân tộc thụt lùi như thế, họ còn khoe công đổi mới làm gì nhỉ? Tại sao họ không thú nhận đã lầm lẫn, đã gây nên tội với đất nước, với tổ tiên và con cháu? Tại sao không can đảm tuyên bố thẳng là tất cả đảng họ đã sai lầm đi theo chủ nghĩa Cộng Sản, hãy đổi tên đảng đi, vì đằng nào thì cũng đang đi theo đường lối tư bản rồi? Mà lại đi theo thứ hình thức tư bản lạc hậu nhất trong các chế độ tư bản nữa chứ!”


Trước ngày 30/4/75, sinh viên học sinh miền Nam được tự do biểu tình chống Mỹ


Trước ngày 30/4/75, sư sãi miền Nam được tự do toạ kháng chống chính quyền

April 30, 2008

Khủng bố Phật tử tại Lâm Đồng, đàn áp chùa chiền tại Huế và Quảng Trị

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 29.4.2008

Khủng bố Phật tử tại Lâm Đồng, đàn áp chùa chiền tại Huế và Quảng Trị, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh và Đại đức Thích Từ Giáo
viết Thư Phản Kháng gửi nhà cầm quyền Hà Nội

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống kiêm Chánh Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) tỉnh Thừa Thiên – Huế vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến Thư Phản Kháng gửi Chủ tịch Nước CHXHCNVN, Thủ tướng và Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng ban Tôn giáo, Trưởng ban Điều phối Đại lễ Vesak 2008 tại Việt Nam.

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh cho biết sự chuẩn bị Đại lễ Phật Đản của Nhà nước đẩy Giáo hội Phật giáo của Nhà nước tổ chức “Hội nghị Tăng Ni mở rộng” o ép chư Tăng thuộc GHPGVNTN lập “sơ yếu lý lịch để làm thẻ Tăng tịch” nhằm bơm phồng số lượng chư Tăng theo Đảng. Đồng thời hăm dọa “trừng trị những Tăng sĩ đứng ngoài” Giáo hội Nhà nước.

Thư Phản Kháng nêu rõ các cuộc khủng bố giới Huynh trưởng Gia Đình Phật tử tại Huế, cướp đất, phá chùa Phước Huệ ở Quảng Trị, đàn áp Thượng tọa Thích Chí Thắng và chư Tăng chùa Phước Thành tại Huế để bó buộc không được đặt Văn phòng Ban Đại diện GHPGVNTN Thừa thiên – Huế tại đây, cũng như khủng bố những Phật tử ký tên hậu thuẫn Thượng tọa Thích Trí Khải ở chùa Giác Hải, tỉnh Lâm Đồng.

Kết luận Hòa thượng Thích Thiện Hạnh yêu sách Nhà cầm quyền Hà Nội 5 điểm :

1.“chấm dứt ngay các hành động mang tính « cường hào ác bá » đàn áp, khủng bố, vu khống, chà đạp phẩm giá con người… nhằm triệt phá Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh” Thừa thiên Huế, Quảng Trị và Lâm Đồng ;

2. “trả lại tài sản gồm tiền bạc, máy móc, điện thoại di động và chùa chiền đất đai mà chính quyền và công an đã thực hiện một chiến dịch cướp đoạt vừa qua tại các tỉnh thành nêu trên” ;
3. “bồi thường danh dự cho các vị Tăng sĩ vì tham gia GHPGVNTN mà bị chính quyền và công an nhục mạ, chà đạp nhân phẩm” ;
4. “chấm dứt trò hề xúi người có tôn giáo, đánh lại người cùng tôn giáo, xúi người có tôn giáo, đánh lại người không cùng tôn giáo, để « ngư ông đắc lợi » ; và
5. “cử phái đoàn đến để điều tra công bằng để giải quyết các việc bức xúc của dân”.

Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải dưới đây Thư Phản Kháng của Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, và Thư Tố Cáo của Đại đức Thích Từ Giáo, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Trị về việc Chính quyền và Công an tỉnh Quảng Trị, trấn áp, cướp đoạt tài sản ở chùa Phước Huệ. Cả hai thư đều đề gửi các nhà lãnh đạo Cộng sản ở Hà Nội :

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

BAN ĐẠI DIỆN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO THỪA THIÊN HUỀ

VP Chùa Phước Thành, 30 Phan Chu Trinh Thành phố Huế, ĐT : 054 821 122

Phật lịch 2552 Số 005 BĐD/TTH/CĐD

THƯ PHẢN KHÁNG

Kính gởi :
- Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Thế Doanh – Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, Trưởng ban

Điều phối Đại lễ Vesak 2008 tại Việt Nam

Trích yếu : PHẢN ĐỐI CHÍNH SÁCH ĐÀN ÁP TÔN GIÁO THÂM HIỂM CỦA CHÍNH QUYỀN NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIÊT NAM.

Kính thưa quý Ông,

Trong khi Chính phủ Nước CHXHCNVN và nhóm thừa sai do các ông dựng lên năm 1981 đang ra tay rầm sộ cổ súy cho Lễ Phật Đản của Liên Hiệp Quốc năm 2008 mà quý ông đăng cai tổ chức với cờ quạt, chiêng trống từ nhiều tháng nay. Mặt ngoài để trình diễn, phô trương như vậy. Nhưng mặt trong là mưu đồ thâm hiểm nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) để Nhà nước các Ông dễ bề lợi dụng, thao túng Phật giáo Việt Nam cho mục đích chính trị, thế tục hóa các Tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng, để Đảng Cộng sản dễ dàng thống trị.

Cũng trong nhiều tháng qua tại nhiều địa phương, nhất là các tỉnh thành có Ban Đại Diện GHPGVNTN đang sinh hoạt thì bị truy quét, vu khống, đe dọa, chụp mũ, bôi nhọ, cướp phá đủ cách đủ kiểu, không chừa bất cứ một thủ đoạn độc ác nham hiểm nào. Chúng tôi đã nhiều lần gửi thư đến Quý Ông để phản đối những hành vi chà đạp pháp luật của Công an và Chính quyền địa phương. Thay vì giải quyết nghiêm túc quý Ông lại giao cho Công an và Chính quyền địa phương toàn quyền giải quyết. Như vậy vừa là thủ phạm, vừa là quan tòa, họ tha hồ khủng bố, đàn áp, bất chấp pháp luật, bất chấp phải trái.

1. Trong vòng 3 tháng qua, Huynh trưởng Gia Đình Phật tử trực thuộc GHPGVNTN đang sinh hoạt trong các Ban Hướng Dẫn, các Ban Đại Diện quận huyện tại 3 tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, Quảng Trị và Thừa thiên – Huế đều bị mời làm việc. Công an đã dùng thủ đoạn đe dọa tính mạng người thân, công ăn việc làm của gia đình. học hành tương lai của con cái để trấn áp tinh thần Huynh trưởng, bắt họ phải từ bỏ GHPGVNTN đi theo Giáo hội Nhà nước, đang là thừa sai của các ông.

Gần đây nhất là vào ngày 18/3/2008 , hai Huynh trưởng trong Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên là anh Ngô Đức Tiến và Nguyễn Đức Thủy đã bị mời làm việc. Tại trụ sở chính quyền, với lập luận như cũ, hơn 10 công an đã thay nhau thóa mạ GHPGVNTN là bất hợp pháp, ai theo GHPGVNTN là vi phạm pháp luật. Sau đó, lập biên bản bắt buộc Huynh trưởng phải cam kết từ bỏ GHPGVNTN nếu không sẽ bị trừng trị. Các Huynh trưởng đã phản đối việc làm phi pháp, vu cáo ngang ngược này.

2. Ngày 1.4.2008 , tại Quảng Trị một vụ trấn áp cướp đất, cướp của đã diễn ra tại chùa Phước Huệ. Lực lượng Công an cùng một nhóm côn đồ hơn 200 người đã bao vây chùa : Đại đức Trú trì Thích Từ Giáo, Chánh Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Trị, đã bị 3 công an dùng sức mạnh đè xuống sân giữ chặt, bóp miệng không cho la. Một tốp công an khác đã lùa các chú Tiểu vào một góc phòng, dùng tay bóp cổ và dùng dao uy hiếp không cho mở miệng. Bà mẹ Thầy Từ Giáo khóc la khi bị trùm chăn bóp miệng quăng lên xe chở về đồn. Một tốp công an khác leo tường vào phòng ở, lục soát và cướp đi 83 triệu đồng, 1300 Mỹ kim và tiền ăn của Tăng chúng cùng với máy vi tính, máy chụp ảnh, điện thoại di động. Sau đó họ ngang nhiên đập phá hai trụ cổng chùa, triệt hạ bảng hiệu chùa Phước Huệ, hạ hai lá cờ Phật giáo và tượng Đức Phật Đản sanh đem đi đâu không ai biết. Song song với việc đập phá, cướp bóc, họ đã lập tức cho xây bức tường ngăn cách chùa và mảnh đất chùa vừa bị chiếm đoạt, thi hành xong thủ đoạn cướp đất, phá nhà, cướp của, họ kéo nhau ra về.

3.Cũng thời gian trên, tại chùa Giác Hải ở huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng, 13 đạo hữu của chùa đã bị Chính quyền buộc phải làm đơn tố cáo Thượng tọa Trú trì Thích Trí Khải. Căn cứ vào đơn tố cáo vu vơ này, Chính quyền phối hợp với Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo của Nhà nước huyện Đơn Dương mở chiến dịch đấu tố, vu khống, chụp mũ, hăm dọa và cuối cùng là đọc lệnh trục xuất Thượng tọa Trí Khải ra khỏi chùa, vì Thượng tọa theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

4. Tại Thừa thiên Huế, trong thời gian tiến hành Lễ Phật Đản LHQ năm 2008 mà Việt Nam đăng cai tổ chức tại Hà Nội. Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa thiên Huế đã thi hành hai sự kiện mà chúng tôi lấy làm lạ : Sự kiện một, vào ngày 10 tháng 3 Mậu Tý (15/4/2008 ) Ban Trị sự Giáo hội đã triệu tập một phiên họp, gọi là “Hội nghị Tăng Ni mở rộng”, một số Tăng Ni xưa nay chưa từng sinh hoạt hành chánh với Giáo hội này, nay có được giấy mời; Sự kiện hai, cũng trong thời gian này, một số Tăng sĩ xưa nay, cũng không sinh họat với Giáo hội này nay lại khuyến dụ lập sơ yếu lý lịch để làm thẻ Tăng tịch.

Qua sự hiện hiếm thấy trong thời gian trước đây, chúng tôi không hề mảy may sợ hãi, sẽ bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, nhưng chúng tôi thấy rằng, đây là sách lược của Nhà nước Cộng sản Việt Nam xúi giục Ban Trị sự Thừa thiên Huế thực hiện hai sự kiện này để thanh lọc đội ngũ Tăng sĩ Phật giáo, nhắm trừng trị những Tăng sĩ đứng ngoài cái Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Nhà nước dựng lên năm 1981. Vâng, thưa quý Ông nếu thật sự như vậy, GHPGVNTN chúng tôi sẵn sàng chờ đợi, như đã chờ đợi từ hơn ba mươi năm nay, thưa quý Ông và Ban Trị sự các tỉnh.

- Đặc biệt là chùa Phước Thành do Thượng tọa Thích Chí Thắng trú trì. Đây là Văn phòng Ban Đại Diện và cũng là Phật học đường Sơ đẳng, Trung đẳng và Cao đẳng của GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế sau khi trụ sở chính của GHPGVNTN – Thừa thiên Huế là chùa Từ Đàm bị chiếm đoạt năm 1981. Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế, muốn triệt hạ bằng được Văn phòng Ban Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế nhưng đã không có kết quả.

Do đó, Thượng tọa Thích Chí Thắng và Tăng chúng chùa Phước Thành thường xuyên hứng chịu những đợt khủng bố của Chính quyền và Công an địa phương như chúng tôi đã nêu trong những thư phản kháng trước đây, nhưng không được điều tra cải thiện.

Thời gian gần đây, Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế, lại muốn triệt phá GHPGVNTN tại Thừa thiên Huế cho bằng được, trước khi diễn ra Đại lễ Phật Đản Vesak của LHQ năm 2008 tại Hà Nội. Cho nên, vào ngày 20/3/2008 , lúc 19 giờ đêm Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế đã quy tụ một số đông, mà phần đông là cán bộ công nhân viên chức đang làm việc hoặc đã nghỉ hưu, có bí thư bồi dưỡng, tại tư gia của ông Hoàng Trọng Quang, số 308 Phan Chu Trinh – Huế, để cho cán bộ đấu tố Thượng tọa Thích Chí Thắng, mà không có mặt đương sự.

Nhóm cán bộ này cho đọc các văn thư nặc danh, có nội dung bôi nhọ, xuyên tạc, mạ lỵ, xúc phạm nhân phẩm Thượng tọa Thích Chí Thắng và cáo buộc Thượng tọa là tên phản động, chống phá Nhà nước, tham gia GHPGVNTN bất hợp pháp, cho ông Thiện Hạnh mượn chùa Phước Thành làm Văn phòng GHPGVNTN là bất hợp pháp (Văn phòng của GHPGVNTN tại chùa Từ Đàm đã bị Nhà nước Cộng sản tiếm đoạt từ năm 1981 thì không bất hợp pháp ?) mở lớp dạy (giáo lý) cho các chú Tiểu mà không xin phép chính quyền là bất hợp pháp… Họ cùng nhau ghi lại biên bản của cuộc đấu tố này, và kết luận : “Do đó, đề nghị Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thừa thiên Huế trục xuất ông Nguyễn Văn Hải, tức Thích Chí Thắng, ra khỏi chùa Phước Thành. Và nghiêm cấm các tín đồ Phật giáo không được đến chùa Phước Thành tu học hay tụng kinh”. Thật là trớ trêu ! Không biết đây có được gọi là một hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, nhân quyền không qúy ông ?!

Thế rồi, vào ngày 16/4/2008, lúc 14 giờ, ông Chủ tịch phường An Cựu, Nguyễn Văn Thành dẫn khoảng 10 cán bộ và công an đến chùa Phước Thành đọc các văn bản nhóm nô dịch nói trên, sau đó đưa ra một biên bản đã được chính quyền làm sẵn buộc Thượng tọa Chí Thắng ký và thi hành.

Trước hành động cường hào ác bá như thế Thượng tọa Chí Thắng và Tăng chúng phản đối thì bị ông Chủ tịch và công an rược đuổi lên tới cầu thang, la lối om sòm như một đám người không được học hành, thiếu văn hóa.

Thưa quý Ông,

Để triệt phá GHPGVNTN cho bằng được, các ông đã sử dụng những đòn phép hết sức thâm hiểm và rất đê hèn. Đối với hàng Cư sĩ vì không khuất phục được họ, các ông đã đánh vào cha mẹ, vợ chồng, đánh vào công ăn việc làm, đánh vào tương lai con cái. Đối với hàng Tu sĩ, vì không khuất phục được họ, các ông tìm cách dở trò cướp của, cướp chùa, cướp đất làm cho các Tăng sĩ và nhân dân quanh chùa cảm thấy cán bộ nhà nước Cộng sản là một đám tham những, hối lộ, cướp của, hà hiếp dân lành, còn hơn bọn cường hào ác bá của thời thuộc địa.

Nhưng thưa quý Ông,

Quý Ông đã lầm, việc làm của qúy Ông chỉ làm lộ thêm bản chất dã man của chế độ độc tài toàn trị giữa thế kỷ XXI này mà thôi. Những tấm gương của 12 Tăng Ni tự thiêu tại Thiền viện Dược sư ở Cần Thơ, sự hy sinh của Huynh trưởng Hạnh Minh Hồ Tấn Anh ở Quảng Nam đã nói với quý ông rằng : Thân mạng chúng tôi còn không tiếc huống hồ là vật chất, là của cải. Xin đừng xô đẩy Tăng Ni Phật tử chúng tôi vào thế chân tường !

Chúng tôi mong rằng đây là hồi chuông cảnh tỉnh đối với Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính quyền nuớc CHXHCNVN trước Đại lễ Phật Đản LHQ năm 2008, mà quý Ông đăng cai tổ chức.

Từ những sự kiện trên, chúng tôi đề nghị :

1. Hãy chỉ thị các cấp chính quyền địa phương, chấm dứt ngay các hành động mang tính « cường hào ác bá » đàn áp, khủng bố, vu khống, chà đạp phẩm giá con người… nhằm triệt phá Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh nêu trên.

2. Trả lại tài sản gồm tiền bạc, máy móc, điện thoại di động và chùa chiền đất đai mà chính quyền và công an đã thực hiện một chiến dịch cướp đoạt vừa qua tại các tỉnh thành nêu trên.

3. Và bồi thường danh dự cho các vị Tăng sĩ vì tham gia GHPGVNTN mà bị chính quyền và công an nhục mạ, chà đạp nhân phẩm.

3. Chấm dứt trò hề xúi người có tôn giáo, đánh lại người cùng tôn giáo, xúi người có tôn giáo, đánh lại người không cùng tôn giáo, để « ngư ông đắc lợi ». Cái lợi đó chúng tôi thấy là phi nghĩa, vì không phải do sức lao động do chính mình làm ra. Cho nên, người xúi, kẻ bị xúi lẫn ngư ông, không những đã không làm mình lên cao, mà càng thêm xuống thấp đến tận địa ngục A Tỳ ; và quả báo đến con cháu nhiều đời.

5. Phải cử phái đoàn đến để điều tra công bằng để giải quyết các việc bức xúc của dân. Không tránh né, không ô dù, không nên có thái độ làm thinh « chịu đấm ăn xôi ».

Chúng tôi sẵn sàng đối thoại, cung cấp, trình bày cụ thể các sự kiện trên.

Trân trọng kính chào quý Ông.

Huế, ngày 24 tháng 4 năm 2008

Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên – Huế

(ấn ký)
Tỳ kheo Thích Thiện Hạnh

Nơi nhận :

-Như trên
-HT Viện trưởng VHĐ «kính trình»
-Ủy ban Tổ chức Quốc tế (IOC) «để biết»
-Thượng tọa TTK VHĐ «kính tường và cho phổ biến»
-UBND, Sở CA các tỉnh Thừa thiên – Huế, Quảng Trị, Lâm Đồng «để điều tra giải quyết»
-BTS các tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Lâm Đồng «để biết»
-VP II VHĐ GHPGVNTNHN «kính tường»
-PTTPGQT để cho phổ biến»
-Lưu.

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
BAN ĐẠI DIỆN GHPGVNTN TỈNH QUẢNG TRỊ

VĂN PHÒNG CHÙA PHƯỚC HUỆ, 331 HÙNG VƯƠNG, T,X. ĐÔNG HÀ, TỈNH QUẢNG TRỊ

Phật lịch 2552

ĐƠN TỐ CÁO
V/v Chính quyền và Công an tỉnh Quảng Trị, trấn áp, cướp đoạt tài sản
ở chùa Phước Huệ

Kính gởi :
- Ông Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam
- Ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ Nước CHXHCNVN

Kính thưa Quý Ông !

Việc quy hoạch đô thị người dân đen nghèo chúng tôi, ước tưởng có một hình ảnh cuộc sống tốt đẹp hẳn lên nhưng túi tay quan tham của quân cướp ngày đã vò nát đi tất cả, chỉ để lại bao điều tồi tệ không thể bỏ quên, khi nghĩ đến hai từ “cưỡng chế” mà chính quyền đem đến áp đặt cho Tôn giáo nói chung, rồi chùa chúng tôi đã tận mắt phải gánh lấy nổi tủi nhục cho Quê hương và Dân tộc dưới thời Cộng sản Độc tài Đảng trị.

Kính thưa Quý Ông !

Vào ngày 01 tháng 04, tại chùa Phước Huệ, thuộc khu phố 10, phường 5, thị xã Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, chính quyền cùng công an thể hiện đậm nét của Cộng sản độc tài này, luôn mang một tính chất nội xâm thừa cặn của 70 năm qua mà đi đàn áp dân lành :

- Đúng 7 giờ 30 phút với ngày nói trên, những bộ mặt quá quen thuộc của công an chuyên dùng cho những công cuộc hành hung nhiều lần hà hiếp ngay chùa chúng tôi, cái quen thói xông vào bằng những động tác côn đồ đè người, bẻ tay, bịt miệng dưới sự rêu rao của loa phóng thanh từ lời ông Hoài, Chủ tịch phường 5, “yêu cầu những đồng chí thi hành nhiệm vụ hãy khóa mồm ông Lê Quang Vui lại”.

- Cảnh thương tâm nơi người mẹ già thấy được, đã lao đến cứu lấy. Nhưng bị những thanh niên và phụ nữ khỏe mạnh vất ngã lôi chà ra xe để đem đi…

- Một sự hỗn loạn làm cho những chú Tiểu như bầy đàn mất mẹ, phải láo nháo dưới sự lùa đạp của công an cùng dân phòng vào góc tường nhà, dùng dao với tay bóp cổ uy hiếp tinh thần con trẻ, để lấy máy ảnh và điện thoại di động (sau gần 2 tiếng đồng hồ thoát hiểm, các chú Tiểu đã kể lại hành động man rợ đó cho chúng tôi nghe dưới sự chứng kiến của Trung tá Phó công an thị xã Đông Hà là ông Đào Trọng Tiến, ông đã lên tiếng bào chữa cho sự dối trá nhưng không thành, nên đành lặng thinh).

Qua những thực trạng ngắn gọn chúng tôi nêu lên của một ngày khắc nghiệt từ biển người trá hình lột xác thành một bầy lang sói dưới sự chỉ huy của những con cáo già : Quyền, Tú…. (công an tỉnh), Việt, Tiến, Hạnh, Thiên… (công an thị xã), Hoàng, Khâm, Niên, Thể, Bình… (công an phường 5) bằng mọi hình thức lăng mạ, hạ nhục giáo hạnh của một con người tu sĩ Phật giáo, nhằm mục đích để cướp lấy đi một chiếc máy vi tính cùng một số tiền 83.000.000 (tám mươi ba triệu đồng) và 1300 USD (một ngàn ba trăm đô la).

Kính thưa Quý Ông !

Việc cưỡng chế lấy đất., đập phá mọi vật kiến trúc đang có một ranh giới của pháp luật định hình hẳn hoi, nó rõ ràng, phải khác nhau của hai mệnh để rõ rệt không thể mù mờ lẫn lộn vấp phải, nên đã đem đến dụng lợi “đục nước béo cò” rồi lục soát một cách tùy tiện trong mọi ngõ ngách của chùa chiền.

Kính thưa Quý Ông !

Chính quyền và công an tỉnh Quảng Trị đã xâm hại vào nơi thờ phượng thiêng liêng của truyền thống dân tộc, coi thường luân lý Tổ tiên. Xâm phạm đến quyền trẻ em, quyền sống của con người, đã gạt phăng đi luật pháp quốc tế qua một bên lề.

Chúng tôi yêu cầu các ông ra lệnh cho những hạ cấp của mình hãy chấm dứt những hành động đen tối đó, phải trả ngay tài sản của chùa bị mất, để tránh tiếng cho lớp sơn đạo đức giả đang phủ mỏng lên trên Mùa Phật Đản Tam hợp này !

Kính chào Qúy Ông.

Quảng Trị, ngày 21 tháng 04 năm 2008

Thay mặt Ban Đại Diện & Tăng chúng

(ấn ký)
Tỷ kheo THÍCH TỪ GIÁO

March 11, 2008

Văn Thư Mật của CSVN chỉ thị ” triệt hạ ” bọn chống Đảng và Nhà Nước ở Hải Ngoại !

Kèm theo đây là 2 tài liệu quý vị nên đọc vì nó là bằng chứng cho thấy (1) CS chống phá GHPGVNTN; (2) CS chứng nhận nhóm Giáo Điểm và ô Bùi Hồng Quang làm lợi cho đảng CSVN.

Tài liệu thứ I là văn thư mật của Đảng CS nhằm để chống phá GHPGVNTN.  Trong văn thư “mật” này, chúng ta có thể nhận thấy CS đã cố tình thành lập GHPGVN (Giáo Hội Phật giáo quốc doanh) hòng để dùng Phật giáo chống Phật giáo.  Dù vậy, trên văn thư “mật” CS đã nhìn nhận họ thất bại vì GHPGVNTN do Đại Lão HT Thích Huyền Quang lãnh đạo vẫn không chịu hợp tác với CS, vẫn ung dung đứng ngoài vòng “pháp luật” của CS để mà chống đảng, cứ nguy cho pháp nạn và quốc nạn.
 
Trong văn thư “mật” này chúng ta cũng có thể nhận thấy họ nhắm vào HT Hộ Giác, HT Chánh Lạc, TT Thích Giác Đẳng, TT Thích Viên Lý, và GS Võ Văn Ái, v.v…CS đặc biệt chú ý tới HT Chánh Lạc và đã nhất quyết “bằng mọi cách phải đuổi tên Chánh Lạc này ra khỏi chùa Như Lai” rồi thì “chúng ta mới có cơ hội diệt trừ nó”. 
 
Cũng trong văn thư “mật” này, CS cho HT Hộ Giác, HT Chánh Lạc, TT Thích Giác Đẳng, TT Thích Viên Lý, và GS Võ Văn Ái là “những bàn tay nối dài” của “Huyền Quang, Quảng Độ, Tuệ Sỹ….ở trong nước”. 
 
Tiếc thay, tới giờ phút này thì các ngài HT Hộ Giác, HT Chánh Lạc, TT Thích Giác Đẳng, TT Thích Viên Lý, và GS Võ Văn Ái  vẫn là “những ngón tay nối dài” thầy Huyền Quang, Quảng Độ trong nước nhưng Tuệ Sỹ từ năm 2003 – theo sự kết nạp của Lê Mạnh Thát – đã là nhân vật đứng trong vòng ưu ái của bạo quyền.
 
Tài liệu thứ II là tài liệu của CS, ký giấy chứng nhận Bùi Hồng Quang – Giao Điểm  - in tờ báo Giao Điểm tại Việt Nam, và tờ báo này làm lợi cho CS.
 
 
Lưu ý:
 
* Tài liệu chính quá nhỏ, xin quý vị phóng lớn tới 150% mới đọc được,  Song song, chúng tôi có gởi kèm một “phụ bản”, sao y bản chánh, để quý vị có thể đọc được rõ ràng.
 
* Tưởng cũng nên nói thêm một sự việc có liên quan đến Tài liệu thứ I là CS cùng nhóm Việt gian tại Colorado dàn dựng sự việc để “đuổi tên Chánh Lạc này ra khỏi chùa Như Lai” bằng cách mách nước cho 2 thiếu nữ đứng ra vu cáo thầy về tội xâm phạm tình dục.  Theo như hồ sơ rút ra từ toàn án, sau khi bị tách riêng ra để hỏi cung từng người một thì Biện Lý Cuộc đã thấy sự gian trá của 2 thiếu nữ này nên bà đã ra lệnh huỷ bỏ bản án, nhất quyết không truy tố HT Chánh Lạc.
 
Khổ nổi, Bát Dại Huề Thượng (8 vị Hoà Thượng huề vốn) trước đây đã tung ra văn thư chính thức thoá mạ GHPGVNTN, miệt thị Giáo Chỉ số 9, cũng như, vu cáo HT Thích Chánh Lạc bằng cách nhắc lại vụ án này nhưng họ nhắc lại một cách sai trái, nếu không muốn nói tới việc họ đã vi phạm luật khi cố tình đăng sai trái kết quả của bản án này.  Họ cho là HT Chánh Lạc bị phạt tiền về tội xâm phạm tình dục với 2 cô thiếu nữ kia.
 
Khoan nói tới chuyện họ cố tình sai trái trong v/đ loan tin, ai ở xứ Mỹ thì dù có ngu đến mức nào đi chăng nữa (điên không kể, nhất là điên cở Bái Dại Huề Thượng thì không nói) thì cũng biết rằng nếu đã bị toà án và bồi thẩm đoàn buộc tội này thì HT Chánh Lạc phải vào tù, chứ không phải chỉ phạt tiền.  Tu hành hay không thì cũng vào tù.  Không có chuyện phạt tiền rồi lại trở ra ngoài thong dong mà tu tiếp.  Đằng này, Bát Dại Huề Thượng loan tin trong văn thư của họ rằng HT Chánh Lạc bị …. phạt tiền.
 
Nhóm Phật tử trong vùng đã hợp cùng với nhóm Phật tử tại Nam Cali, Missouri, và Houston l/l với HT Chánh Lạc để xin thầy ký giấy uỷ quyền cho họ truy tố Bát Dại Huề Thượng về tội vu cáo nhưng HT Chánh Lạc vẫn cứ lấy lòng từ bi mà nói rằng “Thưa chi tụi con, họ là HT mà họ vu cáo thì họ có tội chứ gì”.  Sau đó, vì vẫn còn ấm ức nên nhóm này đã l/l thẳng với văn phòng toà án, văn phòng của Biện Lý Cuộc để yêu cầu họ làm sáng tỏ nội vụ cũng như nhờ văn phòng Biện Lý Cuộc này truy tố Bái Dại Huề Thượng về tội cố tình xuyên tạc án lệnh. 
 
Sài Gòn Commandos sẽ tiếp tục theo dõi nội vụ và sẽ trình làng trong nay mai về vụ Bái Dại Huề Thượng đã nhờ trời nên trở thành Bát Điên Tù Tội.
 
Để trừ hậu hoạn truyền nhiễm sau nàu, nhóm Sài Gòn Commandos yêu cầu Huỳnh Tấn Lê dẫn Bát Dại Huề Thượng đi khám sở Thú Y, đề phòng 8 vị này đã bị chó dại nó cắn.  Trong Bát Dại Huề Thượng, yêu cầu ô Lê đặc biệt dẫn HT Nguyên Trí đi khám bệnh điên loại ham rờ mó phụ nữ công khai trên máy bay (đã bị bắt tại sân bay ở Nam Cali), trong chùa khi họ tới làm chuyện Phật sự; dẫn ô Nguyên Siêu đi khám bệnh hoan dâm khi ô bày tỏ con lợn lòng của ô trong hotel mà BTS đã cài máy thu âm sẵn và đã bắt ô cùng con lợn lòng của ô tại trận.  Sẵn ô Lê có tiền, mong ô nhủ lòng từ bi bay qua Virginia dẫn ô Thích Vân Đàm đi chữa cũng với ô Thích Nguyên Trí.  Ô Vân Đàm nổi tiếng mò mông, mò ngực các nữ Phật tử khi họ tới tu học với ô.
 
 
* Tưởng cũng nên nói thêm những tin tức có lợi cho HT Nhất Hạnh, hay Bất Hạnh, hay nói cho được đúng hơn nữa là Thất Hạnh do câu
 

Nhất hạnh hữu thất, bách hạnh câu khuynh
(một nết mà hỏng thì trăm nết ngã theo)


đó là lời của ông Thái Công được chép lại trong thiên Chính kỷ (giữ mình cho ngay thẳng) quyển Minh tâm bảo giám (tấm gương báo để soi sáng lòng người), hay cho nhóm Về Nguồn, Tăng Ni Hải Ngoại thì tờ Việt Báo của vợ chồng Nhã Ca + Trần Dạ Từ, hợp tác với Trần Khải – Phan Tấn Hải đều đăng.  Trần Khải – Phan Tấn Hải mà ai ai cũng biết là người đã cùng Bùi Hồng Quang thành lập ra nhóm Giao Điểm (xin coi tài liệu đính kèm về Bùi Hồng Quang và nhóm Giao Điểm).
 
Buồn cười ở chỗ, Việt Báo lại phớt lờ khi nhóm yêu cầu họ đăng hình của Thích Thất Hạnh bay ra Hà Nội, chúc thô cho cựu ĐT Võ Nguyên Giáp, chúc ô Giáp “sống lâu để làm gương cho hậu thế”.
 
* Từ năm 2003 Tuệ Sỹ đã chẳng những không còn đấu tranh cho dân tộc, cho đạo pháp với quý ngài trong GHPGVNTN đã đành, ô còn nhẫn tâm thoả hiệp với CS để có (1) một GHPGVNTN-không-Huyền-Quang-không-Quảng-Độ; (2) Nhập chung GHPGVNTN với GHPGVN làm một, chịu hoàn toàn sự chỉ huy của Đảng CS. 
 
Cũng từ năm 2003 Tuệ Sỹ đã hợp tác với nhóm Về Nguồn, Tăng Ni Hải Ngoại qua các đệ tử của ô trong nhóm Thân Hữu Già Lam để triệt để cô lập nhị vị ĐLHT Huyền Quang và Quảng Độ, đánh phá Võ Văn Ái.  Chính Tuệ Sỹ đã trình lên với HT Quảng Độ yêu cầu HT “đuổi” ô Võ Văn Ái mà ô hoàn toàn không đưa ra bất cứ lý do nào cả.
 
Ô Tuệ Sỹ đã ra đời, lấy vợ, em gái của ca sĩ bậc đàn chị Hà Thanh và đã có một đứa con trai.  Vợ ô đột ngột qua đời trong một tình huống nghi vấn, con trai ô được đảng ưu tiên cho xuất ngoại, hiện thời được ca sĩ Hà Thanh nuôi tại Nam Cali.


  • Tài Liệu thứ nhất : Văn Thư Mật của CSVN nhằm triệt hạ  bọn Chống Đảng và Nhà Nước ở Hải Ngoại !


    2008_03_10_commadosaigon5a.gif

    • Tài Liệu thứ Nhì :  Giao Điểm cộng tác với CSVN.
  • —-

    BỘ NỘI VỤ                                                  CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    CÔNG AN THÀNH PHỐ                                           Độc Lập  - Tự Do  -  Hạnh Phúc
    ________________                                                    __________________________
    Phòng PA.18
    Mật vụ Số  023/MV
     
          Hãy Triệt Hạ Bọn Chống Đảng và Nhà Nước ở Hải Ngoại
     
         Sau 30 năm gian khổ, nhân dân ta mới đuổi được Mỹ Ngụy, thống nhất đất nước Việt Nam.  Đây là một công lao vô cùng to lớn của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Bác và Đảng không ngoài nhằm một mục đích duy nhất:  Đó là giải phóng nô lệ cho nhân dân Miền Nam, và tiến hành công trình kiến thiếc xây dựng toàn đất nước Việt Nam.
         Giai đoạn phá hàng rào nô lệ cho dân Miền Nam đã xong, thì chúng ta lại bị một chướng ngại to lớn trên đoạn đường xây dựng đất nước đó là:  Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.  Trở lực nầy đã làm chậm đi bước tiến trong công cuộc xây dựng và phát triển của toàn dân Việt Nam…Cuối năm 1981, nhà nước đã cho thành lập Giáo Hội Việt Nam nhằm hai mục đích
     
    - Thống nhất Phật Giáo.
     
    - Cùng nhau góp sức tham gia, công tác cùng với Đảng và Nhà Nước trong mọi lãnh vực.  Thế nhưng cái gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do Thích Huyền Quang lãnh đạo vẫn không chịu hợp tác, muốn tách rời và âm thầm cấu kết với một số phản động để quấy phá chúng ta.  Một trong những cách phá hoại là chúng cho lập một chổ chức mệnh danh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Văn Phòng II Viện Hóa Đạo trong đó gồm những tay cứng đầu như Chánh Lạc, Giác Đẳng, Vỏ Văn Ái, Hộ Giác, Viên Lý, Giác Lượng v..v.. lảnh đạo, không ngừng chỉ trích chê bai Đảng và Nhà Nước trong suốt 7 năm nay.

         Gần đây bọn giả nhân giả nghĩa nầy lại tổ chức Đại Hội 8 vào ngày 14, 15, 16/5/1999.  Trong Đại Hội nầy, tên Chánh Lạc dám tuyên bố rằng:  Phật Giáo luôn luôn bị tàn phế trên mọi Quốc gia Cộng sản.  Phật Giáo không thể phát triển nếu Cộng Sản còn tồn tại.  Cho nên, muốn cho Phật Giáo chúng ta sống còn thì phải bằng mọi cách lật đổ chế độ Cộng sản Việt Nam.

         Thực chất của Đại Hội nầy là chúng muốn cũng cố lực lượng, kết nạp phần tử, tham khảo phương kế để chống đối và đợi có cơ hội lật đổ Nhà Nước CHXHCNVN.  Đặc biệt  nguy hiểm là ông Chánh Lạc.  Hắn ta không ngừng tố cáo Đảng và Nhà Nước ngay cả khi nói chuyện Phật Pháp tại chùa.  Hắn ta đã  in ra và phổ biến hằng chục lần những tài liệu nói xấu hoặc chỉ trích Đảng ta như:  Ánh sáng và Bóng Tối, Những Sai Lầm của CSVN, Cộng sản Con Đường Vô Đạo v…v… Hơn nữa, hắn đã bỏ tiền túi ra đi các nước khắp Âu Châu, Châu Mỹ để hô hào, vận động các Chính phủ ngoại bang ủng hộ chúng đứng lên lật đổ Đảng và Nhà Nước Việt Nam.  Hắn đã cấu kết  với Võ Văn Ái để tung ra nhiều chiến dịch hỏa mù làm bất lợi cho Đảng ta.  Phải nói Chánh Lạc là một tên trí thức gà mồng, độc ác, lì lợm….hắn đi tu, đi du học là để thực hiện cái âm mưu chống CHXHCNVN.  Để thực hiện mưu đồ đó một cách triệt để, hắn đã chủ trương vô sản hóa bằng cách không xây chùa, không có nhà, không có đất để dễ bề sách động chống đối.  Tuy hắn không có gì hết, nhưng đây là một tên vô cùng nguy hiểm, miệng rắn độc của hắn có sức mạnh muôn vàn.  Bằng mọi cách phải đuổi tên Chánh Lạc ra khỏi chùa Như Lai thì chúng ta mới có cơ hội diệt trừ nó.

         Tóm lại, bọn giáo dân Chánh Lạc, Viên Lý, Hộ Giác,  Võ Văn Ái, Giác Lượng v…v.. là những bàn tay nối dài của Huyền Quang, Quảng Độ, Đức Nhuận, Tuệ Sỹ….ở trong nước.  Do đó, chúng ta phải tìm cách nào để chặt sạch tất cả những tay của bọn phản đồ ở hải ngoại thì GHPGVN của Nhà Nước ta mới có cơ hội sống còn.  Chúng đã nhiều lần ngoan cố chống lại Đảng, ta phải bài trừ.  Biện pháp trừng trị vừa qua đối với hai tên phản động Chánh Lạc, Hộ Giác còn chưa đủ mạnh, chưa đúng chỉ tiêu, Chúng ta phải chỉnh huấn lại tay chân của chúng ta ở hai địa phương Colorado và Texas để đạt cho được những điều toàn dân mong muốn.

         Chỉ thị cho các đồng chí triệt để thi hành sứ mạng và phải tuyệt mật.
     
                                                                      TP Hồ Chí Minh, Ngày 24 Tháng 6 năm 1999
     
                                                                                             TRƯỞNG PHÒNG PA. 18
     
                                                                                             (ĐÓNG DẤU VÀ KÝ TÊN)
                                                                                              (Đọc không rỏ tên người ký)
     
     


       
  • 2008_03_02giaodiem1.gif2008_03_02giaodiem2.gif2008_03_10_commadosaigon5nhathanh1.gif2008_03_10_commadosaigon5nhathanh2gif.gif
  • Bìa trái: Nhất Hạnh – Võ Nguyên Giáp… Bìa phải: Chân Không Nhất Hạnh tặng Tâm Thư Pháp cho Võ Nguyên Giáp

    (theo TinParis)

Tài liệu khác:

thichthongkinh3.gif

March 3, 2008

Người dân quận 9 Sài Gòn bị công an bắt hàng lọat lúc 9g tối ngày 2 tháng 3-2008

danoan-q9.jpgNguồn tiếng dân kêu’s Blog: 
http://360.yahoo.com/tiengdankeu

Khu Công Nghệ Cao Quận 9 – Tin do người dân quận 9, khu công nghệ cao cho biết từ lúc 21h tối ngày 02-03-2008 Công an đã tiến hành bắt hàng lọat người dân liên quan đến vụ việc ngày 22-11-2007. 

Danh sách người bị bắt gồm có:

1. Chị Dương Thị Trúc – còn gọi là chị Trang vợ anh Minh (trong phóng sự của Bùi Trúc Linh

2. Anh Nguyễn Anh Tuấn – còn gọi là Tuấn đầu bạc

2. Anh Nguyễn Anh Tuấn – còn gọi là Tuấn đầu bạc

3. Anh Kiều Văn Hòa – còn gọi là anh Bế – người bị 4 kẻ (cướp) đánh vào ngày 13-2-2008

4. Chị Nguyễn Thị Mỵ Vân – cũng là bị can trong vụ án bóp dzái 

5. Chị Nguyễn Thị Thơ – cũng là bị can trong vụ án bóp dzái 

6. Chị Nguyễn Thị Dung – cũng là bị can trong vụ án bóp dzái 

7. Anh Lưu Minh Luân

8. Chị Đỗ Thị Mai – vợ anh Tư Hảo

9. Anh Nguyễn Văn Năng

Người dân cho biết công an có Lệnh bắt người, lập biên bản bắt người có phê chuẩn của Viện Kiểm Sát.

Các người dân bị bắt đều có liên quan đến vụ việc người dân quận 9 biểu tình vào ngày 22-11-2007. Nội dung được người dân tường thuật trong Blog Tiếng Dân CNC:

http://blog.360.yahoo.com/blog-zSFN.5olcqMjfXU9nsuKzsoFBw–?cq=1&l=26&u=30&mx=48&lmt=5

Người dân Khu công nghệ cao quận 9 cho rằng đây là một cách thức trấn át bằng bạo lực của chính quyền. Họ kêu gọi mọi sự giúp đỡ hỗ trợ từ khắp nơi và bằng mọi cách thức của công luận, của giới Luật sư, Luật gia trước tình thế khó khăn hiện nay. Họ nói ngay sáng mai sẽ cử người đến Đòan Luật sư Tp.HCM hoặc các văn phòng hỗ trợ Pháp lý khác để xin được hỗ trợ vì hầu hết người dân bị bắt đều là dân nghèo, có hòan cảnh hết sức khó khăn.

Nguồn:

http://blog.360.yahoo.com/blog-w1bbbikzbq.MruSeNt62.PHPfLQ-?cq=1&p=906&n=28500

Không thể nào chợp mắt

Mãi đến 3 giờ sáng tôi mới lên giường nghỉ lưng một chút.

Nhưng không thể nào chợp mắt một chút.

Nhớ đến từng người dân bị bắt, tôi miên man suy nghĩ đến gia đình của họ. Ai cũng có con cái, cha mẹ, người thân,… giờ này chắc họ đau lòng lắm. 

Làm sao tôi ngủ được khi chị tư Hảo bị bắt dẫn đi trong tiếng gào thét thê thảm của con cháu. Chị tư thì rất bình thản, nhưng anh tư thì bất lực đến không biết phải làm sao cứu chị. Tuổi trẻ của anh đã hiến dâng cho chế độ này, cho đất nước này trong những tháng ngày gian khổ. Anh còn sống để lấy vợ sau 1975 chẳng qua là súng đạn chê anh, một may mắn mà gần 150 đồng đội anh không có được, đang nằm trên bàn thờ nhà anh……

Làm sao tôi ngủ được khi CA dẩn anh Hoà đi mà hai đứa con gái anh cứ ngơ ngác hỏi:  ” Chú ơi ba con tội gì mà bị bắt?”. Tôi đau xót không trả lời được, bởi nếu nói “Cha con bị bắt vì đấu tranh đòi sự công bằng trong xã hội “ thì con bé không thể nào hiểu được.

Làm sao tôi ngủ được khi trời càng về sáng càng lạnh. Những người dân bị bắt trong lao tù cò lạnh lẽo biết bao. Chí tư chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, anh Hoà quần đùi áo thun ba lỗ, chị Vân cũng chỉ quần sọt áo thun,…

Tất cả họ điều là con em của những gia đình cách mạng nuôi dưỡng chế độ này

Chế độ này có còn là của họ nữa không?

Đêm nay tôi không thể nào ngủ được.

Bắt đầu từ lúc 21 giờ tối nay, ngày 02/03/2008, chính quyền quận 9 đồng loạt bắt giam nhiều bà con nhân dân liên quan đến việc khiếu nại khiếu kiện tại dự án khu công nghệ cao. 

Những người bị bắt gồm có:
1. Chị Nguyễn thị Mỹ Vân.
2. Chị Nguyễn thị Dung.
3. Chị Nguyễn thị Thơ.

Ba người trên bị cáo buộc gây rối trật tự công cộng tại ban bồi thường giải phóng mặt bằng quận 9 ngày 22/05/2007. Còn được người dân gọi là “vụ án bóp zái”. 

Những người bị bắt còn lại là:
4. Anh Nguyễn văn Năng.
5. Anh Nguyễn Anh Tuấn ( Tuấn Đầu bạc).
6. Chị Dương thị Trúc (Chị Trang).
7. Anh Lưu Minh Luân .
8.Chị Đỗ thị Mai (Vợ anh Tư Hảo, cựu sĩ quan đặc công rừng Sát).
9.Anh Kiều Văn Hoà (anh Bế).

Đến lúc này tôi chỉ được bấy nhiêu, còn ai bị bắt nữa hay không tôi không biết.

Cáo trạng buộc tội như thế nào tôi chưa rõ vì chưa có cáo trạng trong tay. Chỉ biết 6 người sau bị buộc tội gây rối trật tự công cộng trong vụ việc người dân quận 9 biểu tình ngày 22/11/2007 tại trụ sở UBND quận 9. Lệnh bắt tạm giam trong 90 ngày.

Tôi chỉ biết một điều rất rõ: họ là những người dân chất phác hiền lành, nếu chính quyền không lấy đất của họ để làm dự án CNC thì cuộc sống của họ hoàn toàn bình yên.

Đêm nay làm sao tôi ngủ được trong khi bà con khiếu kiện nghèo khổ cùng cảnh ngộ như tôi phải nằm trong lao ngục tù đày?

Các anh chị ơi trong đó giờ này chắc là lạnh lắm, tôi biết rằng anh chị cũng không thể nào ngủ được vì uất giận hờn căm.

Tôi chỉ mong sao trời chóng sáng để đưa người nhà các anh chị đi tìm luật sư bảo vệ cho anh chị.

Tôi nuốt ngược nước mắt vào lòng vì tủi nhục cho niềm tin vào công lý của mình vào một chế độ mà cha chú tôi đã hy sinh để tạo ra
(VNE)
—————————–
Liên quan:

  • Thủ đoạn cố hữu của cs : biến tội phạm (cs) thành quan tòa, qua những màn dàn dựng, gài đặt “bẩy”, phóng đại nhằm câu giờ, chạy tội :
  • Bóp dzái kỳ án (3): Kết Luận Đìêu Tra
  • Bóp dzái kỳ án: Cáo Trạng
  • “Vụ án bóp dzái” 
  • /HS_danOan/danoan-Q9-bopDaiKyAn1.jpg
  • Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

    Follow

    Get every new post delivered to your Inbox.