Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

July 6, 2008

Lê Minh: CSVN âm mưu xóa sổ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất

Lê Minh

Tin Hoà thượng Thích Huyền Quang, Ðệ tứ Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất (GHPGVNTN) qua đời hôm qua ngày 5 tháng 7 là cái tin buồn không riêng cho hàng ngũ chức sắc Phật giáo, Phật tử Việt Nam, mà còn là cái tang chung cho dân tộc Việt Nam, bởi vì ngài là lãnh tụ của một giáo hội bị CSVN liên tục trù dập, đàn áp, và ngài còn là hình ảnh của nhân từ bác ái, đối kháng với bạo quyền, không chấp nhận sự áp đặt việc chính trị hóa Giáo hội PGVNTN.

Trong thời gian gần đây, tình hình sức khỏe của ngài suy sụp. Đoán biết trước sự ra đi của ngài, cách đây mấy hôm các báo chí quốc doanh theo chỉ thị của Ban Tôn giáo và Ban Tư tưởng Trung ương đã đồng loạt “khai hỏa”, tấn công Giáo hội PGVNTN. Mở màn là Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN), cái loa của chế độ, rồi kế đến là màn “hội đồng” của các tờ báo lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Quân đội Nhân dân, VietnamNet, Lao Động,… với cùng một văn phong (đương nhiên là “sao y bản chánh”), đã lần lượt tố khổ, bôi nhọ giáo hội bằng những ngôn từ lật lọng, đổi trắng thay đen không thể tưởng tượng được.

Bài viết trên các tờ báo này đã sử dụng cùng một phương châm: tâng nịnh HT. Thích Huyền Quang, trong khi nói xấu để tìm cách chia rẽ các thành viên trong hàng giáo phẩm và luôn tìm cách đánh đổ tính chính danh của Giáo hội PGVNTN.

Theo Giáo sử thì Giáo hội PGVNTN là tổ chức hợp nhất các giáo phái Phật Giáo VN, được hình thành vào tháng 1 năm 1964, với vị Đệ nhất Tăng thống (1964-1973) Hòa thượng Thích Tịnh Khiết (1890-1973), Đệ nhị Tăng thống (1973-1979) Hòa thượng Thích Giác Nhiên (1878-1979), Đệ tam Tăng thống (1979-1991) Hòa thượng Thích Đôn Hậu (1905-1991) và kế đến là Đệ tứ Tăng thống (1991-2008 ) Hòa thượng Thích Huyền Quang (1919-2008 ) vừa viên tịch.

Trong suốt quãng thời gian gần nửa thế kỷ ấy, Giáo hội PGVNTN đã trải qua nhiều thăng trầm. Sau biến cố 1975, Giáo hội đã chịu sự trù dập đàn áp cay nghiệt của chính quyền CSVN. Năm 1981, để dễ bề cai quản, nhà nước CSVN đã cho thành lập Giáo hội Phật Giáo VN, và cũng để khai tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, vì Giáo hội không chịu đặt mình dưới sự chỉ đạo chính trị của nhà nước CSVN thông qua Mặt trận Tổ quốc, một công cụ của Đảng CSVN.

Bản thân Hòa thượng Thích Huyền Quang cũng phải chịu nhiều trù dập bắt bớ, đặc biệt là kể từ khi ngài phải tiếp nối con đường của cố đại lão HT. Thích Đôn Hậu, gánh vác trách nhiệm của Giáo hội PGVNTN trong cương vị giáo chủ. Ngài đã nhiều lần bị chính quyền bắt bớ, giam cầm, quản chế tại gia, tại Tu viện Nguyên Thiều, ngăn cản không cho đi lại. Suốt những năm đầu của thế kỷ 21 này, chịu nhiều áp lực của dư luận, và chính khách quốc tế, thủ tướng CSVN Phan Văn Khải khi đó đã phải tiếp Ngài ở Hà Nội. Ngài đã đặt vấn đề yêu cầu nhà nước CSVN trả lại cho Giáo hội PGVNTN chính danh và quyền hợp pháp, thế nhưng Phan Văn Khải cũng chỉ ầm ừ hứa cuội cho qua chuyện.

Trở lại với việc các tờ báo và cơ quan truyền thông quốc doanh lợi dụng tình huống hiểm nghèo của Giáo hội PGVNTN để gây xáo trộn, TTXVN đã lố bịch khi cho rằng các chức sắc của Giáo hội PGVNTN toan tính “giành quyền tổ chức tang lễ” cho chính vị lãnh đạo của mình. Cái loa Thông Tấn Xã này còn nhai lại sáo ngữ quen thuộc khi cho rằng chính quyền địa phương đã “chỉ đạo” việc chăm sóc cho Hoà Thượng tại bệnh viện. Thì ra, tại Việt Nam hiện nay, chỉ khi nào có sự “chỉ đạo” đặc biệt của chính nhà nước thì bệnh nhân mới được chăm sóc đàng hoàng, chứ không như tại các nước văn minh khác, một khi bệnh nhân được đưa vào bệnh viện thì các bác sĩ y tá đều phải hết mình cứu chữa, dù đó là một tội nhân, chứ chưa nói là một vi cao tăng được trọng vọng như trường hợp của đại lão HT. Thích Huyền Quang.

Nếu sự quan tâm ưu ái này là có thật thì rõ ràng đó là một mưu mô có tính toán dưới bàn tay “chỉ đạo” đầy lông lá của nhà nước CSVN. Bản thân HT. Thích Huyền Quang đã từng bị tù đày, vu vạ, quản chế không được đi lại tự do. Nhớ lại hồi năm 1992, trưởng ban Dân vận khi đó là Phan Văn Tánh đã ra chỉ thị mật về việc “Huyền Quang và số phần tử hoạt động chống đối”, để lệnh cho Giáo hội Phật Giáo Việt Nam (quốc doanh) phải triệt hạ uy tín ngài.

Cách đây mấy năm, khi ngài và phái đoàn phật tử trên đường đến Lương Sơn gần thành phố Nha Trang, thì bị công an chận bắt. Sau đó các cán bộ Mặt trận Tổ quốc và công an thay phiên nhau khám xét thân thể và hỏi cung ngài suốt hơn 8 tiếng đồng hồ.

Thử hỏi chỉ với hai ví dụ điển hình trong một quãng thời gian gần như vậy, có lý nào nhà nước CSVN lại thay giọng đổi tánh nhanh như vậy?

Chính nhà nước CSVN đã quản thúc ngài suốt nhiều năm và ngăn cản sự đi lại của ngài, vậy mà TTXVN đã ngậm máu phun người, trân tráo lật lọng khi lập luận rằng các thị giả hầu cận của ngài là những người đã được Giáo hội PGVNTN cử ra để quản thúc ngài. Thật là nực cười không thể chịu nổi!

TTXVN còn cho rằng các chức sắc Giáo hội PGVNTN lợi dụng tình huống này để “công khai hóa một tổ chức bất hợp pháp mang tên Giáo hội PGVNTN”. Đây là một lập luận ấu trĩ, vì chưa bao giờ trong lịch sử Giáo hội của mình, Giáo hội PGVNTN phải nhờ đến một nhà nước, chính quyền nào hợp pháp hóa danh xưng tổ chức của mình. Giáo hội PGVNTN đã hiện diện và tồn tại từ trước năm 1975, và hiện nay vẫn tiếp tục tồn tại mặc dầu CSVN đã và đang ra sức thủ tiêu, xoá bỏ sự hiện diện của giáo hội.

Khi đem so sánh Giáo hội Phật giáo VN (quốc doanh) với Giáo hội PGVNTN thì tờ Quân đội Nhân dân đã hớ hênh khi nói rằng Giáo hội Phật giáo VN (quốc doanh) “tuy thụ động, nhưng vẫn tốt”. Đương nhiên, lúc nào Giáo hội Phật giáo VN cũng “thụ động” bởi vì nó là giáo hội quốc doanh, do Đảng CSVN nặn ra và chịu mọi điều khiển sai bảo của Đảng thông qua Mặt trận Tổ quốc. Một giáo hội như vậy thì không thể là một giáo hội chân chính, phục vụ giáo đồ mà đã bị chính trị hoá tận gốc để phục vụ Đảng CSVN.

Trở lại với câu chuyện cứu trợ dân oan vào năm ngoái, khi thầy Không Tánh được Giáo hội PGVNTN công cử ra tận Hà Nội để trao tiền cho dân oan tại trụ sở khiếu kiện ở 110 Cầu Giấy, thì liền bị “5,6 anh công an ở ngoài lao vào, … và giật lấy … bì thơ trên tay” (lời phỏng vấn thầy Không Tánh trên RFA ngày 25/05/2007). Thầy Không Tánh sau khi bị đích thân thứ trưởng công an Nguyễn Văn Hưởng chất vấn, liền bị giải giao về lại Sài Gòn. Ấy thế mà TTXVN lại báo cáo láo rằng thầy Không Tánh được tự do đi lại để cứu trợ dân oan. Láo đến thế là cùng!

Tu viện Nguyên Thiều, nơi Ðức Tăng thống Th�ch Huyền Quang bị quản thúc

Tu viện Nguyên Thiều, nơi Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang bị quản thúc

Tu viện Nguyên Thiều, nơi Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang bị quản thúc

Với tư cách là vị giáo chủ Giáo hội PGVNTN, và cũng là người sáng lập ra Tu viện Nguyên Thiều (Bình Định), Hoà thượng Thích Huyền Quang chắc hẳn phải có rất nhiều đệ tử, học trò, không riêng gì số tăng ni phật tử của Giáo hội PGVNTN, mà còn cả một số tăng ni hiện đang sinh hoạt trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam (giáo hội quốc doanh). Nhất định ảnh hưởng của ngài đến phật tử và các tăng ni của cả hai giáo hội rất lớn. Lễ tang của HT. Thích Huyền Quang chắc chắn sẽ thu hút đông đảo chư tăng và phật tử tham dự. Do đó, nếu đám tang này do Giáo hội PGVNTN đứng ra tổ chức thì sẽ là mối lo cho nhà nước CSVN.

Nhưng nếu không phải Giáo hội PGVNTN đứng ra tổ chức thì ai có thể tổ chức đây? Không lẽ Giáo hội quốc doanh hay nhà nước đứng ra tổ chức sao? Một ông cụ vừa qua đời thì đám tang của ông cụ sẽ phải do chính con cháu mình tổ chức, chứ không lẽ là do hàng xóm tổ chức? Sao lại có chuyện vô duyên thế!

Nếu giành giật không được thì chắc chắn nhà nước sẽ quan tâm “chỉ đạo” cho công an đủ loại màu sắc, trùng trùng điệp điệp hiện diện tại tang lễ của Hòa Thượng vào ngày 11 tháng 7 này. Đó là điều mà nhiều người đã nghĩ đến.

Với sự ra đi của HT. Thích Huyền Quang, CSVN đang một lần nữa âm mưu xóa sổ dứt điểm Giáo hội PGVNTN. Do đó, việc CSVN mới đây đã ra lệnh cho báo chí quốc doanh tung chiến dịch vu khống HT. Thích Quảng Độ, chia rẽ nội tình giáo hội là điều dễ hiểu. Bởi vì Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo, vị lãnh đạo tinh thần hàng thứ hai của giáo hội sẽ là vị kế thừa công việc dang dở của Ðệ tứ Tăng thống Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang.

Xin nguyện cầu cho Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, vị Ðệ ngũ Tăng thống của Giáo hội, tiếp tục cầm lái con thuyền Giáo hội PGVNTN vượt qua cơn giáo nạn.

Lê Minh
Sydney ngày 6 tháng 7 năm 2008

(TNTD DC)

June 11, 2008

Thư Cho Con “TRÍ THỨC LẦM LỠ”!

 

Lễ Phật Ðản tại chùa Diệu Pháp, Nam California  

 

Trong mùa Phật Ðản năm nay, tiếp theo đại lễ Phật Ðản của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất [GHPGVNTN] tại Miền Nam California, ngày 11-5-2008, với 200 chư Tăng Ni và 5000 Phật tử tham dự (chỉ riêng 1 chùa) trên tổng số 3 triệu cư dân tỵ nạn cộng sản rải rác khắp100 lãnh địa trên toàn thế giới; như nhiều chùa khác ở hải ngoại, tại San Jose, California, Hoa Kỳ, ngày Chúa Nhựt 25-5-2008 vừa qua [nhằm ngày 21 tháng 4 âm lịch năm Mậu Tý], chùa Bảo Phước đã tổ chức trọng thể lễ Phật Ðản, với sự tham dự của đông đảo Phật tử địa phương và các thành phố lân cận; trong lúc vấn nạn Vesak [đại lễ Tam Hợp Phật Ðản do Liên hiệp quốc bảo trợ tổ chức] tưởng như đã chìm vào quên lãng, sau khi được Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam làm ra vẻ long trọng tổ chức tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 14-5-2008 [trễ 1 ngày mà không cho biết lý do, khiến nhiều khách đến từ các quốc gia xa phải chờ đợi qua ngày, với sự tham dự của vài ba ngàn người trên tổng số hơn 85 triệu dân, có một số nhơn vật và nhơn sĩ được mời không tham dự], lại được một số trí thức lầm lỡ ca ngợi và binh vực sự thành công mà theo bà Tôn Nữ Hoàng Hoa họ được đánh giá là một thứ Con Ngựa Già Của Chúa Trịnh: “…những chậu thóc trộn mật vừa ngọt vừa bùi, những bó lá trúc quân tử vừa thơm vừa dòn sậm sựt đã cùng những buồn tủi sầu muộn, cùng những ước mơ trôi qua ruột, tống ra ngoài trả lại cho quá khứ. Con thiên lý dần dần quen với chức vị. Nó thấy mình phải phò Chúa đến hơi thở cuối cùng mới xứng danh Thiên lý mã” (Trích Con Ngựa già của Chúa Trịnh).  

 

Trước đó không lâu, Hòa thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hóa đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, người bị CSVN tìm đủ mọi cách triệt hạ nhưng không thành công, đã được hàng trăm nhân sĩ, trí thức quốc tế, giáo sư đại học từ Á châu sang Châu Âu, Châu Mỹ, các dân biểu thuộc nhiều Quốc hội tại Ðông Âu, Bắc Âu, Tây Âu, Trung Ðông, Hoa Kỳ, v.v… viết thư đề cử Giải Nobel Hoà bình 2008. Riêng tại Quốc hội Châu Âu đã có 60 Dân biểu ký tên hậu thuẫn với bản Thông cáo báo chí đánh đi từ Quốc hội Châu Âu, ở thủ đô Brussels, Dân biểu Marco Cappato tuyên bố:  

 

Ðề cử Giải Nobel Hoà bình cho Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, chúng tôi không chỉ tôn vinh nhân cách xứng đáng và giá trị mà phần lớn cuộc đời Hoà thượng phải chịu vòng lao lý qua bao chế độ, mà chúng tôi còn thừa nhận giá trị chính trị với tính hiệu quả của phương pháp bất bạo động của Hoà thượng như con đường thiện hảo làm thăng tiến dân chủ và nhân quyền”.  

 

 

Hòa thượng Thích Quảng Ðộ  

 

Vesak bị coi như là một thất bại của CSVN [trừ chuyện lếu láo tuyên truyền của bạo quyền và gia nô], như cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 là một thất bại của Trung quốc, lại bị đánh giá như một thứ thành công, khiến Ba nghĩ tới sự đánh lừa thành công của một số không nhỏ trí thức Việt Nam, những trí thức lầm lở trong cuộc chiến chống Pháp và cuộc chiến xâm lăng Miền Nam Việt Nam của Cộng sản Bắc Việt, mà Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, và người chồng bất hạnh là Giáo sư Huỳnh Văn Nghị, là điển hình trí thức lầm lỡ rõ mặt.  

 

Do đó, thay cho lá thư hằng tuần, Ba cho đăng lại đây bài viết về Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, trong sách “Câu Chuyện Da Cam / Dioxin VN”, của Mai Thanh Truyết, sẽ được ra mắt tại Trung tâm Vivo, San Jose, ngày 8-6-2008 tới đây, như một bài học lầm lỡ dành cho những trí thức đã, đang và còn tiếp tục lầm lỡ.  

 

Tiếc Cho Một Người Lầm Lỡ Vừa Nằm Xuống  

(Thân tặng tất cả những người Việt còn có  

tấm lòng yêu quê hương)  

Mai Thanh Truyết  

 

Bà Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa (BS DQH) vừa nằm xuống ngày thứ bảy 25-2-2006 tại Sài Gòn, và cũng vừa được hỏa táng vào ngày thứ ba 28/2. Báo chí trong nước cho đến hôm nay, không hề loan tải tin tức trên. Ðài BBC có phỏng vấn Ông Võ Nhơn Trí ở Pháp về tin nầy và phát đi ngày 28/2. Sự im lặng của Việt Nam khiến cho người viết thấy có nhu cầu trang trãi và chia xẻ một số suy nghĩ về cái chết của BS DQH để từ đó rút ra thêm một kinh nghiệm sống về tính chất “chuyên chính vô sản” của những người cầm quyền tại Việt Nam hiện tại.  

 

Ô. Bà DQH và Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam  

 

BS DQH là một người sống trong một gia đình theo Tây học, có uy tín và thế lực trong giới giàu có ở Sài Gòn từ thập niên 40. Cha là Giáo sư Dương Minh Thới và anh là Luật sư Dương Trung Tín; gia đình sống trong một biệt thự tại đường Bà Huyện Thanh Quan xéo góc Bộ Y tế (VNCH) nằm trên đường Hồng Thập Tự. Luật sư Tín đã bị ám sát tại Ðà Lạt trong đó cái chết của ông cũng không được soi sáng, nhưng đa phần có nhiều nghi vấn là do lý do chính trị vì ông có khuynh hướng thân Pháp thời bấy giờ.  

 

Về phần Bà Hoa, được đi du học tại Pháp vào cuối thập niên 40, đã đỗ bằng Bác sĩ Y khoa tại Paris và về lại Việt Nam vào khoảng 1957(?).Bà có quan niệm cấp tiến và xã hội, do đó Bà đã gia nhập vào Ðảng CS Pháp năm 1956 trước khi về nước.  

 

Từ những suy nghĩ trên, Bà hoạt động trong lãnh vực y tế và lần lần được móc nối và gia nhập vào Ðảng CSVN. Tháng 12/1960, Bà trở thành một thành viên sáng lập của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam VN dưới bí danh Thùy Dương, nhưng còn giữ bí mật cho đến khi Bà chạy vô “bưng” qua ngõ Ba Thu – Mõ Vẹt xuyên qua Ðồng Chó Ngáp. Ngay sau biến cố Tết Mậu Thân, tin tức trên mới được loan tải qua đài phát thanh của Mặt Trận.  

 

Khi vào trong bưng, Bà gặp GS Huỳnh Văn Nghị (HVN) và kết hôn với GS. Trở qua GS Huỳnh Văn Nghị, Ông cũng là một sinh viên du học tại Pháp, đỗ bằng Cao học (DES) Toán. Về VN năm 1957, ông dạy học tại trường Petrus Ký trong hai năm, sau đó qua làm ở Nha Ngân sách và Tài chánh. Ông cũng có tinh thần thân Cộng, chạy vô “bưng” năm 1968 và được kết nạp vào đảng sau đó.  

 

Do “uy tín” chính trị quốc tế của Bà Hoa thời bấy giờ rất cao, Mặt Trận, một lá bài của CS Bắc Việt, muốn tận dụng uy tín nầy để tạo sự đồng thuận với chính phủ Pháp hầu gây rối về mặt ngoại giao cho VNCH và đồng minh Hoa Kỳ. Từ những lý do trên, Bà Hoa là một người rất được lòng Bắc Việt, cũng như Ông Chồng là GS HVN cũng được nâng đở theo. Vào đầu thập niên 70, Ông được chuyển ra Bắc và được huấn luyện trong trường đảng. Tại đây, với một tinh thần thông thoáng dân tộc, cộng thêm nhiều lý luận toán học, Ông đã phân tích và chứng minh những lý thuyết giảng dạy ở trường đảng đều không có căn bản lý luận vững chắc và Ông tự quyết định rời bõ không tiếp tục theo học trường nầy nữa.  

 

Nhưng chính nhờ uy tín của Bà DQH trong thời gian nầy cho nên ông không bị trở ngại về an ninh. Cũng cần nên nói thêm là ông đã từng được đề cử vào chức vụ Bộ trưởng Kinh tế nhưng ông từ chối.  

 

Ô.B DQH và Ðảng Cộng sản VN  

 

Chỉ một thời gian ngắn sau khi CS Bắc Việt giải tán Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, Ô Bà lúc đó mới vở lẽ ra. Về phần Ô HVN, ông hoàn toàn không hợp tác với chế độ. Năm 1976, trong một buổi ăn tối với 5 người bạn thân thiết, có tinh thần “tiến bộ”, Ông đã công khai tuyên bố với các bạn như sau: “Các ‘toi’ muốn trốn thì trốn đi trong lúc nầy. Ðừng chần chờ mà đi không kịp. Nếu ở lại, đừng nghĩ rằng mình đã có công với ‘cách mạng’ mà ‘góp y’ với đảng”. Ngay sau đó, một trong mấy người bạn thân là Nguyễn Bá Nhẫn vượt biên và hiện cư ngụ tại Pháp. Còn 4 người còn lại là Lý Chánh Trung (giáo sư văn khoa Sài Gòn), Trần Quang Diệu (TTKý Viện Ðại học Ðà Lạt), Nguyễn Ðình Long (Nha Hàng không Dân sự), và một người nữa người viết không nhớ tên không đi. Ông Trung và Long hiện còn ở Việt Nam, còn ông Diệu đang cư ngụ ở Canada.  

 

Trở lại BS DQH, sau khi CS chiếm đóng miền Nam tháng 4/1975, Bà Hoa được “đặt để” vào chức vụ Tổng trưởng Y tế, Xã hội, và Thương binh trong nội các chính phủ. Vào tháng 7/1975, Hà Nội chính thức giải thể chính phủ Lâm thời và nắm quyền điều hành toàn quốc, chuyển Bà xuống hàng Thứ trưởng và làm bù nhìn như Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Thị Ðịnh… Chính trong thời gian nầy Bà lần lần thấy được bộ mặt thật của đảng CS và mục tiêu của họ không phải là phục vụ đất nước Việt Nam mà chính là làm nhiệm vụ của CS quốc tế là âm mưu nhuộm đỏ vùng Ðông Nam Á.  

 

Vào khoảng cuối thập niên 70, Bà đã trao đổi cùng Ô Nguyễn Hữu Thọ: “Anh và tôi chỉ đóng vai trò bù nhìn và chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền cho chế độ. Chúng ta không thể phục vụ cho một chế độ thiếu dân chủ và không luật lệ. Vì vậy tôi thông báo cho anh biết là tôi sẽ trả lại thẻ Ðảng và không nhận bất cứ nhiệm vụ nào trong chính phủ cả”. Ðến năm 1979, Bà chính thức từ bỏ tư cách đảng viên và chức vụ Thứ trưởng. Dĩ nhiên là Ðảng không hài lòng với quyết định nầy; nhưng vì để tránh những chuyện từ nhiệm tập thể của các đảng viên gốc miền Nam, họ đề nghị Bà sang Pháp. Nhưng sau cùng, họ đã lấy lại quyết định trên và yêu cầu Bà im lặng trong vòng 10 năm.  

 

Mười năm sau đó, sau khi được “phép” nói, Bà nhận định rằng Ðảng CS Việt Nam tiếp tục xuất cảng gạo trong khi dân chúng cả nước đang đi dần đến nạn đói. Và nghịch lý thay, họ lại yêu cầu thế giới giúp đỡ để giải quyết nạn nghèo đói trong nước. Trong thời gian nầy Bà tuyên bố: “Trong hiện trạng của Ðất Nước hiện tại (thời bấy giờ), xuất cảng gạo tức là xuất cảng sức khỏe của người dân”. Và Bà cũng là một trong những người đầu tiên lên tiếng báo động vào năm 1989 cho thế giới biết tệ trạng bán trẻ em Việt Nam ngay từ 9,10 tuổi cho các dịch vụ tình dục trong khách sạn và các khu giải trí dành cho người ngoại quốc do các cơ quan chính phủ và quân đội điều hành.  

 

Sau khi rời nhiệm vụ trong chính phủ, Bà trở về vị trí của một BS nhi khoa. Qua sự quen biết với giới trí thức và y khoa Pháp, Bà đã vận động được sự giúp đở của hai giới trên để thành lập Trung Tâm Nhi Khoa chuyên khám và chữa trị trẻ em không lấy tiền và Bà cũng được viện trợ thuốc men cho trẻ em Việt Nam suy dinh dưỡng nhất là acid folic và các lọai vitamin. Nhưng tiếc thay, số thuốc trên khi về Việt Nam đã không đến tay Bà mà tất cả được chuyển về Bắc. Bà xin chấm dứt viện trợ, nhưng lại được “yêu cầu” phải xin lại viện trợ vì… nhân dân (của Ðảng!). Về tình trạng trẻ con suy dinh dưỡng, với tính cách thông tin, chúng tôi xin đưa ra đây báo cáo của Bà Anneke Maarse, chuyên gia tư vấn của UNICEF trong hội nghị ngày 1/12/03 tại Hà Nội: “Hiện Việt Nam có 5,1 triệu người khuyết tật chiếm 6,3% trên tổng số 81 triệu dân. Qua khảo sát tại 648 gia đình tại ba vùng Phú Thọ, Quảng Nam và Tp HCM cho thấy có tới 24% trẻ em tàn tật dạng vận động, 92,3% khuyết tật trí tuệ, và 19% khuyết tật thị giác lẫn ngôn ngữ. Trong số đó tỷ lệ trẻ em khuyết tật bẩm sinh chiếm tới 72%”.  

 

Vào năm 1989, Bà đã được ký giả Morley Safer, phóng viên của đài truyền hình CBS phỏng vấn. Những lời phỏng vấn đã được ghi lại trong cuốn sách của ông dưới tựa đề “Flashbacks on Returning to Việt Nam” do Random House, Inc. NY, 1990 xuất bản. Qua đó, một sự thật càng sáng tỏ là con của Bà, Huỳng Trung Sơn bị bịnh viêm màng não mà Bà không có thuốc để chữa trị khi còn ở trong bưng và đây cũng là một sự kiện đau buồn nhất trong đời Bà. Cũng trong cuốn sách vưà kể trên, Bà cũng đã tự thú là đã sai lầm ở một khoảng thời gian nào đó. Nhưng Bà không luyến tiếc vì Bà đã đạt được mục đích là làm cho những người ngoại quốc ra khỏi đất nước Việt Nam.  

 

Sau cùng, chúng tôi xin liệt kê ra đây hai trong những nhận định bất hủ của BS DQH là: “Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẽ thù tiềm ẩn”. Và khi nhận định về bức tường Bá Linh, Bà nói: “Ðây là ngày tàn của một ảo tưởng vĩ đại”.  

 

BS DQH và Vụ kiện Da Cam  

 

Theo nhiều nguồn dư luận hải ngoại, trước khi ký kết Thương ước Mỹ-Việt dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Clinton, hai chính phủ đã đồng ý trong một cam kết riêng không phổ biến là Việt Nam sẽ không đưa vụ Chất độc màu Da cam để kiện Hoa Kỳ, và đối lại, Mỹ sẽ ký thương ước với Việt Nam và sẽ không phủ quyết để Việt Nam có thể gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) trong tương lai.  

 

Có lẽ vì “mật ước” Mỹ-Việt vừa nêu trên, nên Việt Nam cho thành lập Hội Nạn nhân chất Ðộc Da cam / Dioxin Việt Nam ngày 10/1/2004 ngay sau khi có quyết định chấp thuận của Bộ Nội vụ ngày 17/12/2003. Ðây là một Hội dưới danh nghĩa thiện nguyện nhưng do Nhà Nước trợ cấp tài chính và kiểm soát. Ban chấp hành tạm thời của Hội lúc ban đầu gồm:  

 

- Bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó chủ tịch nước làm Chủ tịch danh dự;  

- Thượng tướng Ðặng Vũ Hiệp, nguyên Phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị QÐND làm Chủ tịch;  

- GS, BS Nguyễn Trọng Nhân, nguyên Bộ trưởng Y tế, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Việt Nam làm Phó Chủ tịch;  

- Ô Trần Văn Thụ làm Thư ký.  

 

Trong buổi lễ ra mắt, Bà Bình đã khẳng định rõ ràng rằng: “Chính phủ Mỹ và các công ty sản xuất chất độc hoá học da cam phải thừa nhận trách nhiệm tinh thần, đạo đức và pháp lý. Những người phục vụ chính thể Việt Nam Cộng Hòa cũ ở miền Nam không được đưa vào danh sách trợ cấp [GG cho in đậm và gạch dưới]. Theo một bản tin của Thông tấn xã Việt Nam thì đây là một tổ chức của những nạn nhân chất Da cam, cũng như các cá nhân, tập thể tự nguyện đóng góp để giúp các nạn nhân khắc phục hậu quả chất độc hoá học và là đại diện pháp lý của các nạn nhân Việt Nam trong các quan hệ với các tổ chức và cơ quan trong cũng như ngoài nước. Thế nhưng, trong danh sách nạn nhân chất da cam trong cả nước được Việt Nam ước tính trên 3 triệu mà chính phủ đã thiết lập năm 2003 để cung cấp tiền trợ cấp hàng tháng, những nạn nhân đã từng phục vụ cho VNCH trước đây thì không được đưa vào danh sách nầy [GG cho in nghiêng và đậm] (Ðược biết năm 2001, trong Hội nghị Quốc tế tại Hà Nội, số nạn nhân được Việt Nam nêu ra là 2 triệu!). Do đó có thể nói rằng, việc thành lập Hội chỉ có mục đích duy nhất là hỗ trợ cho việc kiện tụng mà thôi.  

 

Vào ngày 30/1/2004, Hội đã nộp đơn kiện 37 công ty hóa chất ở Hoa Kỳ tại tòa án liên bang Brooklyn, New York do luật sư đại diện cho phía Việt Nam là Constantine P. Kokkoris. (Ðược biết LS Kokkoris là một người Mỹ gốc Nga, đã từng phục vụ cho tòa Ðại sứ Việt ở Nga Sô và có vợ là người Việt Nam họ Bùi). Hồ sơ thụ lý gồm 49 trang trong đó có 240 điều khoản. Danh sách nguyên đơn liệt kê như sau:  

 

- Hội Nạn nhân Chất Da cam / Dioxin Việt Nam;  

- Bà Phan Thị Phi Phi, giáo sư Ðại học Hà Nội;  

- Ông Nguyễn Văn Quý, cựu chiến binh tham chiến ở miền Nam trước 1975, cùng với hai người con là Nguyễn Quang Trung (1988) và Nguyễn Thị Thu Nga (1989);  

- Bà Dương Quỳnh Hoa, Bác sĩ, nguyên Bộ trưởng Y tế Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, và con là Huỳnh Trung Sơn; và  

- Những người cùng cảnh ngộ.  

 

Ðây là một vụ kiện tập thể (class action) và yêu cầu được xét xử có bồi thẩm đoàn. Các đương đơn tố các công ty Hoa Kỳ đã vi phạm luật pháp quốc tế và tội ác chiến tranh, vi phạm luật an toàn sản phẩm, cẩu thả và cố ý đả thương, âm mưu phạm pháp, quấy nhiễu nơi công cộng và làm giàu bất chánh để (1) đòi bồi thường bằng tiền do thương tật cá nhân, tử vong, và dị thai và (2) yêu cầu tòa bắt buộc làm giảm ô nhiễm môi trường, và (3) để hoàn trả lại lợi nhuận mà các công ty đã kiếm được qua việc sản xuất thuốc khai quang.  

 

Không có một bằng chứng nào được đính kèm theo để biện hộ cho các cáo buộc, mà chỉ dựa vào tin tức và niềm tin (nguyên văn là upon information and belief). Tuy nhiên, đơn kiện có nêu đích danh một số nghiên cứu mới nhất về dioxin của Viện Y khoa thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Hoa Kỳ, công ty cố vấn Hatfield Consultants của Canada, Bác sĩ Arnold Schecter của trường Y tế Công cộng Houston thuộc trường Ðại học Texas, và Tiến sĩ Jeanne Mager Stellman của trường Ðại học Columbia, New York.  

 

Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến trường hợp của BS Dương Quỳnh Hoa cũng như quá trình hoạt động của Bà từ những năm 50 cho đến hiện tại. Tên Bà nằm trong danh sách nguyên đơn cũng là một nghi vấn cần phải nghiên cứu cặn kẽ.  

 

Theo nội dung của hồ sơ kiện tụng, từ năm 1964 trở đi, Bà thường xuyên đi đến thành phố Biên Hòa và Sông Bé(?)là những nơi đã bị phun xịt thuốc khai quang nặng nề. Từ năm 1968 đến 1976, nguyên đơn BS Hoa là Tổng trưởng Y tế của Chính phủ Lâm thời Cộng hòa miền Nam và ngụ tại Tây Ninh. Trong thời gian nầy Bà phải che phủ trên đầu bằng bao nylon và đã đi ngang qua một thùng chứa thuốc khai quang mà máy bay Mỹ đã đánh rơi. (Cũng xin nói ở đây là chất da cam được chứa trong những thùng phuy 200L và có sơn màu da cam. Chất nầy được pha trộn với nước hay dầu theo tỷ lệ 1/20 hay hơn nữa và được bơm vào bồn chứa cố định trên máy bay trước khi được phun xịt. Như vậy làm gì có cảnh thùng phuy rơi rớt!?). Năm 1970, Bà hạ sinh đứa con trai tên Huỳnh Trung Sơn (cũng có tên trong đơn kiện như một nguyên đơn, tuy đã mất) bị phát triển không bình thường và hay bị chứng co giật cơ thể. Sơn chết vào lúc 8 tháng tuổi. Trong thời gian chấm dứt chiến tranh, BS Hoa bắt đần bị chứng ngứa ngáy ngoài da. Năm 1971, Bà có mang và bị sẩy thai sau 8 tuần lễ. Năm 1972, Bà lại bị sẩy thai một lần nữa, lúc 6 tuần mang thai. Năm 1985, BS Hoa đã được chẩn bịnh tiểu đường. Và sau cùng năm 1998 Bà bị ung thư vú và đã được giải phẩu. Năm 1999, Bà được thử nghiệm máu và BS Schecter (Hoa Kỳ) cho biết là lượng Dioxin trong máu của Bà có nồng độ là 20 ppt (phần ức). Và sau cùng, kết luận trong hồ sơ kiện tụng là: Bà BS Hoa và con là nạn nhân của chất độc Da cam.  

 

Qua những sự kiện trên chúng ta thấy có nhiều điều nghịch lý và mâu thuẫn về sự hiện diện của tên Bà trong vụ kiện ở Brooklyn?  

 

Ðể tìm giải đáp cho những điều nghịch lý trên, chúng tôi xin trích dẫn những phát biểu của Bà trong một cuộc tiếp xúc thân hữu tại Paris trung tuần tháng 5/2004. Theo lời Bà (từ miệng Bà nói, lời của một người bạn tên VNT có mặt trong buổi tiếp xúc trên) thì “người ta đã đặt tôi vào một sự đã rồi (fait accompli). Tên tôi đã được ghi vào hồ sơ kiện không có sự đồng ý của tôi cũng như hoàn toàn không thông báo cho tôi biết. Người ta chỉ đến mời tôi hợp tác khi có một ký giả người Úc thấy tên tôi trong vụ kiện yêu cầu được phỏng vấn tôi. Tôi chấp nhận cuộc gặp gỡ với một điều kiện duy nhất là tôi có quyền nói sự thật, nghĩa là tôi không là người khởi xướng vụ kiện cũng như không có ý muốn kiện Hoa Kỳ trong vấn đề chất độc da cam.” Dĩ nhiên cuộc gặp gỡ giữa Bà Hoa và phóng viên người Úc không bao giờ xảy ra.  

 

Bà còn thêm rằng: “Trong thời gian mà tất cả mọi người nhất là đảng CS bị ám ảnh về việc nhiễm độc dioxin, tôi cũng đã nhờ một BS Hoa Kỳ khám nghiệm (khoảng 1971) tại Pháp và kết quả cho thấy là lượng dioxin trong máu của tôi dưới mức trung bình (2ppt). 

 

Ðến đây, chúng ta có thể hình dung được kết quả của vụ kiện. Và ngày 10 tháng 3 năm 2005, Ông chánh án Jack Weinstein đã tuyên bố hủy bõ hoàn toàn vụ kiện tại tòa án Brooklyn, New York.  

 

Bài học được rút ra từ cái chết của BS DQH  

 

Từ những tin tức về đời sống qua nhiều giai đoạn của Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, hôm nay Bà đã đi trọn quảng đường của cuộc đời Bà. Những bước đầu đời của Bà bắt đầu với bầu nhiệt huyết của tuổi thanh niên, lý tưởng phục vụ cho tổ quốc trong sáng. Nhưng chính vì sự trong sáng đó Bà đã không phân biệt và bị mê hoặc bởi những lý thuyết không tưởng của hệ thống cộng sản thế giới. Do đó Bà đã bị lôi cuốn vào cơn gió lốc của cuộc chiến VN. Và Bà đã đứng về phía người Cộng sản.  

 

Khi đã nhận diện được chân tướng của họ, Bà bị vỡ mộng và có phản ứng ngược lại. Nhưng vì thế cô, Bà không thể nào đi ngược lại hay “cải sửa” chế độ. Rất may cho Bà là Bà chưa bị chế độ nghiền nát. Không phải vì họ sợ hay thương tình một người đã từng đóng góp cho chế độ (trong xã hội CS, loại tình cảm tiểu tư sản như thế không thể nào hiện hữu được), nhưng chính vì họ nghĩ còn có thể lợi dụng được Bà trong những mặc cả kinh tế – chính trị giữa các đối cực như Pháp và Hoa Kỳ, trong đó họ chiếm vị thế ngư ông đắc lợi. Vì vậy, họ không triệt tiêu Bà.  

 

Hôm nay, chúng ta có thể tiếc cho Bà (nhưng không thương), một người Việt Nam có tấm lòng yêu nước nhưng không đặt đúng chỗ và đúng thời điểm; do đó, khi đã phản tỉnh lại bị chế độ đối xử tệ bạc. Tuy nhiên, với một cái chết trong im lặng, không kèn không trống, không một thông tin trên truyền thông về một người đã từng có công đóng góp một phần cho sự thành tựu của chế độ như Bà đã khiến cho chúng ta phải suy nghĩ, suy nghĩ về tính vô cảm của người cộng sản, cũng như suy nghĩ về tính chuyên chính vô sản của hệ thống xã hội chủ nghĩa. Ðối với chế độ hiện hành, sẽ không bao giờ có được sự đối thoại bình đẳng, trong đó tinh thần tôn trọng dân chủ dứt khoát không hề hiện hữu như các sinh hoạt chính trị của những quốc gia tôn trọng nhân quyền trên thế giới. Vì vậy, với cơ chế trên, hệ thống XHCN sẽ không bao giờ biết lắng nghe những tiếng nói “đóng góp” đích thực cho công cuộc xây dựng Ðất và Nước cả.

http://vietland.net/modules/newbb/viewtopic.php?topic_id=19&forum=1&post_id=26#forumpost26

May 17, 2008

Thư Ngỏ cuả TT Thích Quảng Ba gởi Ông Nguyễn Tấn Dũng

http://blog.360.yahoo.com/blog-GmX2jkElaaeeZdwlEqSVDM7.?p=20

The United Vietnamese Buddhist Congregation of Canberra & Surrounding Districts, Inc. [ABN 20 648 948 015]

SAKYAMUNI BUDDHIST CENTRE

Office: Van Hanh Monastery, 32 Archibald St, Lyneham ACT 2602 Australia. Email: quangba@tpg.com.au; Mob. 0412-224 553

 

Postal Address: PO box 1004 Dickson ACT 2602 Australia; Tel (02) Monastics: 6257 5517; Office: 6257 5280; Fax 6257 7733.

Thư Ngỏ

Kính gởi: Ông Nguyễn Tấn Dũng,

Thủ Tướng nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Hà nội – Việt Nam.

http://www.chinhphu.vn/portal/page?pageid= 33,4074371&dad=portal&schema=PORTAL

Thưa ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tôi viết thư nầy để phản đối Chính phủ Việt Nam (CPVN) đã lạm dụng vị thế là quốc gia duy nhất xin -nên được giao, vì không có chọn lựa khác, khi Thailand ngưng bảo trợ sau 4 năm- tổ chức Đại lễ Phật đản Liên Hiệp quốc (UNDV) 2008 tại Hà nội, để rồi thay vì tuân hành, trân trọng những quy định và đòi hỏi của Ban Tổ Chức Quốc Tế (IOC), vốn do hảo ý của vị Trưởng Ban và Ban Tổ Chức UNDV cho những năm 2004-7 đã mời gọi và thành lập được, mục đích để cộng đồng Phật giáo quốc tế cùng nhau tổ chức ngày trọng đại nầy, thì CPVN của ông đã hoàn toàn khống chế, chủ động và chỉ đạo toàn bộ từ nội dung đến hình thức của UNDV 2008, và do dụng ý chính trị hóa Lễ hội mang tính văn hóa và tôn giáo nầy thúc đẩy, mặc nhiên CPVN của ông đã tước bỏ hầu hết mọi trách nhiệm và quyền hạn của IOC, trong đó chúng tôi là một Thành viên từ Úc đại lợi.

Chúng tôi cũng phản đối việc

-(1)- CPVN của ông lợi dụng vị thế bảo trợ để thay đổi toàn bộ phương cách, trách nhiệm, giảm thiểu tối đa quyền hạn tổ chức UNDV 2008, như vạch rõ trong Hiến Chế IOC (http://vesakday2008.com/lichsu/ index.php? menu=detail&mid=53&nid=159 ), qua đó IOC lẽ ra phải nắm phần chủ động mọi mặt trong việc tổ chức; và việc

 

-(2)- CPVN từ hồi tháng 9/2007 đã tự ý thành lập một Ban Điều Phối Quốc Gia, do Trưởng Ban Tôn Giáo Chính Phủ và các Thứ Trưởng điều hành, và một Ban Tổ Chức Quốc Gia do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN-, do Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam -ĐCSVN- Nguyễn Văn Linh năm 1981 ra lệnh thành lập để ‘cải tạo’ -dẹp bỏ- GHPGVNTN của chúng tôi và tất cả những Giáo Hội Phật giáo truyền thống khác, đều đã có mặt tại Việt Nam rất lâu trước 1975) chủ động, mà không hề phối kiểm, tham khảo hay xin sự đồng thuận của IOC; và việc

 

-(3)- CPVN đã cố ý trì trệ không cho IOC tự tổ chức các phiên họp Trù Bị sớm hơn, mãi đến giữa tháng 11/2007 một số khá ít thành viên IOC mới được gặp nhau lần đầu, và cũng chỉ gặp nhau trong một ngày ngắn ngủi để ‘nghe’ 2 thành viên IOC của VN (theo Hiến Chế thì một vị là Chủ tịch IOC và vị kia là Trưởng Ban Hành Chánh của IOC) báo cáo (ở vào tình thế mà dù muốn dù không các thành viên IOC ngoài VN cũng không thể phủ nhận hay sửa đổi), vì tất cả những diễn tiến, cả nội dung và hình thức, của kỳ UNDV 2008 nầy đều đã do CPVN của Ông sắp đặt, quyết định và chỉ đạo tất.

 

Phần cá nhân chúng tôi, như một thành viên IOC với tinh thần trách nhiệm với kỳ lễ hội UNDV 2008, tuy có dự trù đến Việt Nam cùng các thành viên IOI quốc tế khác tham dự các phiên họp trù bị cho UNDV 2008 để trù liệu, góp ý và chung biểu quyết mọi chi tiết tổ chức, nhưng với một thủ thuật do ‘ai đó’ sắp đặt, thư mời hợp lệ chỉ được email đến chúng tôi vài ngày trước phiên họp, và visa chỉ có thể được cấp 20 giờ trước khi phiên họp khai mạc, đã làm tôi thêm phần quyết định không thể tham dự với các thành viên IOC khác.

 

Như mọi người đều đã và rồi sẽ thấy biết, do CPVN của ông khống chế toàn diện, các thành viên IOC ngoài VN, ngay cả 2 thành viên IOC của VN, cũng như trường hợp chúng tôi, được vị Chủ Tịch tiền nhiệm và IOC tuyển thỉnh mời để đóng góp cho 3 cuộc lễ UNDV từ 2005-2007, cả IOC sẽ không ai có thể chủ động trong mọi phần hành tổ chức UNDV 2008.

 

Tuy sức khỏe cá nhân không hoàn hảo, chúng tôi đã 3 năm liên tục rất hoan hỷ hợp tác với các đồng đạo năm Châu góp phần cử hành lễ Tam Hợp kỷ niệm đức Phật, như một danh nhân văn hóa và nhà sáng lập tôn giáo vĩ đại và ân phước chung cho cả nhân loại, mà Liên Hiệp Quốc đã trân trọng tôn vinh.

 

Chúng tôi rất thông cảm với các vị chư Tăng GHPGVN nào nhân cơ hội UNDV 2008 nầy mà cảm nhận chút vui sướng và mừng rỡ có cơ hội được ‘sổ lồng’ sau 33/62 năm bị trói buộc, hạn chế, cấm đoán trong chế độ của Ông, mãi đến nay mới đón nhận được chút đỉnh loại tự do ‘ân huệ’ để tưng bừng tổ chức hay tham dự được cuộc Lễ UNDV 2008 mang tính khoa trương, do chính trị chứ không phải do niềm tin khởi xướng, mà cũng chỉ trong phạm vi khá hạn chế, kỳ nầy. Đúng ra, UNDV 2008 chưa thể gọi là vừa lòng thích ý theo cung cách mà lẽ ra nếu toàn thể Tăng Ni Phật tử VN được thực sự có đủ tự do để tổ chức, chứ không phải nhất nhất mỗi chi tiết đều do Nhà Nước của ông dành quyền chỉ đạo từ trên xuống, thì họ đã làm khác hơn.

 

Nhưng trong nhãn quan và tri kiến của tôi, một Tăng sỹ Úc gốc Việt bình thường, để tạo được chút tin tưởng thật tâm nào nơi hàng Giáo phẩm lãnh đạo của GHPGVN, nhất là giáo phẩm GHPGVNTN cả trong và ngoài nước, cả hai đều đã nhận lãnh quá nhiều đau khổ từ CP của Ông suốt 62 năm qua, về chút thiện chí, nếu có, của CP Ông về nổ lực sửa chữa các lỗi lầm quá khứ đối với nền đạo Phật Việt nói chung và GHPGVNTN nói riêng, CP Ông còn phải làm nhiều điều hơn nữa. Việc CP ông nhận tổ chức cuộc lễ mang tính cơ hội UNDV 2008 nầy hoàn toàn chưa thể gọi là đủ thích hợp để minh chứng thành tâm thiện ý của CP Ông.

 

Do vậy, dù chúng tôi vẫn sẵn sàng đóng góp phần nhỏ nhoi của mình cho các đại lễ UNDV tương lai, nay nhân vì mưu ý chính trị hóa, các mẹo thuật chính trị và kỷ thuật, sự can dự quá đáng, sự kiểm soát toàn diện và sự coi thường vai trò và quyền hạn của IOC, cũng như đối với cá nhân tôi, như đã kể trên, CP Ông hành xử, nên không còn lựa chọn nào khác là tôi phải tẩy chay không tham dự Đại Lễ UNDV 2008 sắp diễn ra ở Hà Nội.

 

Hàng giáo phẩm và quan khách PG quốc tế có mặt ở Hà Nội trong mấy ngày 13-17/5 tới đây cũng sẽ thấu hiểu nhiều hơn, sâu hơn những mỹ từ ca tụng mà chắc là chư Tăng GHPGVN sẽ phải nêu cao trong những diễn văn gởi đến đại biểu tham dự Hội nghị UNDV 2008, nhằm đền đáp những món ‘nợ lễ nghi’ mà quý vị ấy gượng gạo cảm thấy, hay để nhằm mua sự yên ổn, dù là tạm thời, cho ngôi chùa và vị trí đương tại của họ.

 

Tại miền Bắc từ 1946 và tại miền Nam từ 1975, CPVN của ông liên tục duy trì các sách lược đầy sai lầm với PG nói chung, và rất độc ác riêng với Giáo Hội chúng tôi, là Giáo Hội Phật Giáo Việt nam Thống Nhất -GHPGVNTN-, qua việc CP của ông tiến hành ám hại hàng chục, giam giữ và quản thúc hàng trăm, cưỡng chế hoàn tục và cấm chế hàng ngàn Tăng Ni của tất cả các GH, đến nay vẫn còn trừng phạt, cấm đoán, cản trở hơn 45,000 Tăng Ni không cho họ bảo tồn, và đòi hỏi được bảo tồn, cách thế hành đạo mà họ lựa chọn. CPVN cũng cấm ngăn và lên án phi lý việc chúng tôi thực hiện Hiến Chương và duy trì cơ cấu lãnh đạo đương nhiệm của GHPGVNTN. CPVN của ông trong khi đòi buộc GHPGVN phải cam kết trung thành với, và tồn tại cho, chủ thuyết chính trị lỗi thời mà nhân loại đã xoá bỏ, là Chủ Nghĩa Xã Hội của Đảng CSVN, đồng thời lại không công nhận GHPGVNTN chúng tôi quyền được truyền thừa truyền thống tu hành và lý tưởng phụng sự ‘đạo pháp-dân tộc’ cao quý, đúng đắn suốt 2000 năm qua của PGVN. Có vẻ như CP của ông chưa bao giờ muốn giải quyết những đòi hỏi chính đáng nầy và còn luôn từ chối thực thi quyền tự do tôn giáo theo lề thói mà toàn thế giới đã chấp nhận.

 

Chúng tôi cũng muốn nhân đây chỉ trích việc Nhà Nước VN các cấp, sau 1946 ở miền Bắc và sau 1975 ở miền Nam, đã hung hãn và mưu kế chiếm đoạt, thậm chí phá hủy, rất nhiều chùa viện và trưng thu, đóng cửa hàng trăm cơ sở giáo dục, từ thiện, xã hội, văn hóa, vv.. của PGVN, hầu hết là của GHPGVNTN, mà hơn 30 năm sau, đến nay vẫn chưa bồi thường hay hoàn trả lại cho chủ nhân.

 

Để nhân quyền và phẩm cách người dân được coi trọng, để đạo đức và luân lý xã hội bớt đà tuộc dốc do những tắc trách và độc tài cai trị của CPVN, chúng tôi đòi hỏi CPVN của ông chấm dứt sách nhiễu, cấm cản, cưỡng chế 45,000 Tăng Ni và 50 triệu Phật tử thuộc nhiều GHPG, mà hãy tôn trọng tính tự trị, tự quản việc thành lập và điều hành công cuộc tu trì, truyền bá, hoá đạo, hành đạo theo truyền thống của mỗi Giáo Hội Phật giáo.

 

Chúng tôi phải được trọn quyền thừa kế, phụng hành, bảo tồn nề nếp tu hành như đức Phật đã dạy, như liệt Tổ tiên hiền 2000 năm qua đã gầy dựng, như GHPGVNTN chúng tôi đã khởi xướng chấn hưng và thừa kế, qua đó Tăng Ni không ai bị bó buộc phải xu phụ thế quyền, và không GH nào bị ép buộc phải tham chính, thân chính, cụ thể như thảm cảnh các đồng đạo chúng tôi trong GHPGVN đang bị CPVN của Ông đạo dẫn, kềm chế một cách quá thô lỗ, khinh xuất.

 

Chúng tôi lấy làm tiếc là trong vài ngày sắp đến, khi hơn 600 khách mời của IOC chúng tôi, bao gồm đồng đạo quốc tế và pháp hữu cao cấp Á châu khả kính của PGVN chúng tôi đến Hà Nội, tuy có thể sẽ được nghênh đón bỡi các vị chư Tăng của GHPGVN thường tiếm xưng là GH duy nhất (mà khá đông trong đó hoặc là đảng viên của ĐCSVN, là chính khách Quốc Hội, viên chức Ủy Ban hay Hội Đồng hành chánh, là ủy viên Mặt Trận Tổ Quốc, đều của ĐCS hay NNCS lại đồng thời mang áo Tăng sỹ, hay là những cựu thành viên của GHPGVNTN chúng tôi do không thể cưỡng lại các áp lực chính trị và hành chánh suốt 27 năm qua đã phải tham gia GHPGVN), nhưng điều chắc chắn là không Tăng khách quốc tế khả kính nào, được CP của ông bao trả chi phí đến Hà Nội tham dự UNDV 2008, sẽ có cơ hội gặp lại để tay bắt mặt mừng với hàng Giáo phẩm quốc nội và hải ngoại của GHPGVNTN chúng tôi (đang bị quản thúc hay quyết định tẩy chay), mà chính cũng là những vị cao Tăng đại biểu đã từng được PG Quốc Tế cung thỉnh đến Colombo 1951 để đồng sáng lập World Fellowship of Buddhists, đến Taipei năm 1966 để đồng sáng lập World Buddhist Sangha Council, đến Belgium 1972, Toyko 1974, Melbourne 1989 v.v. để đồng tham dự các World Conference for Religion and Peace. Cũng trong khoảng 20-25 năm qua, giáo phẩm GHPGVNTN hải ngoại đã từng gặp gỡ, hợp tác, thảo luận với các đại biểu khả kính của Phật giáo quốc tế tại rất nhiều những Hội nghị, những Đại hội PG cấp châu lục hay cấp quốc tế ở Nhật bản, Đài Loan, Nepal, Ấn độ, Miến điện, Thái lan, Tích lan, Mã lai, Tân gia ba, Úc, Hoa kỳ, Gia nã đại, Pháp, vv.. nhưng năm nay 2008 lại không thể gặp nhau tại Hà nội, chỉ vì các vị Tôn túc Giáo phẩm ấy của GHPGVNTN, hoặc 27 năm qua đã bị CPVN của ông ép buộc tham gia GHPGVN, đã 33 năm qua bị thủ tiêu trong nhà tù, trại cải tạo, đã viên tịch trong cô quạnh, hay vẫn còn đang bị CP của Ông giam cầm, quản thúc, hay đã rời bỏ chế độ ‘hà chính mãnh ư hổ’ của Ông để lưu thân hành đạo xứ người, và quyết định tẩy chay UNDV nầy. Sự thiếu vắng giáo phẩm GHPGVNTN tại UNDV 2008 là một xấu hổ cho CPVN.

 

Và đặc biệt là tất cả hàng giáo phẩm GHPGVNTN đều dường như không được chính phủ Ông cho phép IOC long trọng cung thỉnh đến tham dự UNDV 2008 tại Hà nội tuần tới với tất cả vị trí quan trọng và trong vai trò chính thức là hàng lãnh đạo của GHPGVNTN, một GH hợp đạo và hợp pháp với quá trình 57 năm thành lập, tồn tại và phát triển tại đất nước Việt Nam, và nguyện chỉ phụng sự cho tổ quốc và dân tộc Việt Nam, chứ không cho một chế độ và một chủ thuyết chính trị nào.

 

Chúng tôi do đó đòi hỏi Ông trong cương vị là Thủ Tướng của CPVN, hãy khẩn cấp tái xét, thừa nhận và sớm sửa đổi những đường hướng, sách lược thù nghịch, sai lầm mà ĐCS và CP của Ông đã hành xử, đã đối phó với PGVN nói chung, và với GHPGVNTN của chúng tôi nói riêng, suốt 62 năm qua, từ 1946 năm ĐSCVN các ông áp đặt một chính phủ Cộng sản toàn trị lên người dân Việt Nam.

 

CPVN nếu muốn khơi dậy được chút niềm tin và mời gọi được chút thiện cảm chân thật của hàng Giáo phẩm tôn kính và các nhà thiện tri thức thông thái của PG quốc tế, đặc biệt là các khách mời của IOC từ Á châu (nơi các hậu quả khốc liệt do chính sách đàn áp tôn giáo và sự cấm chế khắc nghiệt đối với GHPGVNTN của CP ông được quảng bá sâu rộng và được giới thức giả ghi nhận đầy đủ), CP Ông không nên và không thể hy vọng là sẽ tiếp tục dấu diếm, dối trá, và tiếp tục khoa trương những thành tích không thật có, hay không do Nhà Nước ông làm ra (công cuộc phục hưng và phục hoạt PGVN 10-15 năm qua chủ yếu là do Tăng Ni Phật tử trong nước và hải ngoại thuộc GHPGVNTN, các GH khác, cũng có sự âm thầm phối hợp của nhiều cá nhân Tăng Ni trong GHPGVN, ai nấy tự nguyện giúp nhau, nhọc nhằn, hy sinh, chịu đựng, tiếp trợ, an nhẫn biết bao kỳ thị, hiếp đáp, chống phá, cấm đoán, đe dọa, nhũng lạm của chế độ XHCN, để mới có thể trùng tu được nhiều chùa chiền, đào tạo được nhiều Tăng Ni trẻ, ủy lạo từ thiện cứu tế được nhiều triệu dân nghèo bất hạnh). Chỉ khi nào CP các ông can đãm thừa nhận các sự thật xấu xa, và quyết tâm giải quyết chúng cách dứt khoát, may ra CP ông mới sẽ được các quan khách IOC tham dự UNDV 2008 thật tình trân trọng mà không chỉ bày tỏ các cử chỉ mang tính ngoại giao suông.

 

Chúng tôi nhân đây lập lại 4 yêu sách tiên khởi cần được CPVN của Ông đáp ứng trọn vẹn và thành thật để làm nền tảng cho một đất nước Việt nam có được chút ít công bằng và dân chủ thực sự, mà Viện Hóa Đạo GHPGVNTN, qua Ngài Viện Trưởng Hòa thượng Thích Quảng Độ khả kính của chúng tôi, đã gởi đến CP ông mấy năm qua, đến nay vẫn chưa được hồi đáp:

 

- “Thứ nhất, CHXHCNVN phải phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ; (TQB chú: GHTN không thể bị coi như là một GH tân lập, không thể bị buộc làm thủ tục đăng ký trở lại như GH mới hoàn toàn trên đất nưóc VN, mà CPVN phải nên thừa nhận Hiến Chương và cấu trúc nhân sự và hành đạo hiện tại của GHTN)
- “Thứ hai, hoàn trả Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tất cả các cơ sở chùa viện, văn hóa, giáo dục, từ thiện mà Nhà nước chiếm dụng sau năm 1975. Bước đầu, hoàn trả ngay cho Giáo hội hai cơ sở chính yếu là Việt Nam Quốc tự và Trung tâm Văn hóa Quảng Đức để Giáo hội có cơ ngơi đặt trụ sở cho Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo;
- “Thứ ba, đưa Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Đảng và Nhà nước thiết lập năm 1981 ra khỏi Mặt trận Tổ quốc;

 

- và “Thứ tư, làm sáng tỏ cái chết của Cố Hòa thượng Thích Thiện Minh năm 1978″.

 

Hơn 24 năm qua hành đạo như một công dân Úc, chung lo cho sự phát triển PG khắp nơi, lòng tôi vẫn đau đáu xót xa khi thấy, nghe, biết một đất nước Việt Nam tụt hậu trong mọi lãnh vực so với các lân bang, nhất là nền tảng tâm linh, luân lý, đạo đức suy sụp trầm trọng của đa số trong giới cầm quyền và một số đông trong dân chúng, nên chúng tôi thường nhờ các vị Chủ Tịch Quốc Hội Úc chuyển các yêu cầu (rất tiếc chúng tôi chỉ nhận các hồi đáp tiêu cực) của chúng tôi đến các phái đoàn CPVN của Ông đến thăm Úc, là giữa quý Ngài lãnh đạo GHPGVNTN chúng tôi và các đại diện thích hợp của phía CPVN, phải bắt đầu có những thương nghị song phương, tốt nhất là tại Việt nam, hay nếu cần thì hải ngoại, để CPVN nghiêm túc lắng nghe và giải quyết các yêu sách hợp lý, hợp tình của GHPGVNTN, qua đó CPVN có thể nhìn nhận và sửa đổi các sách lược sai trái trong quá khứ và hiện tại đối với PGVN và với GHPGVNTN, mà trước nhất là 4 yêu sách của Viện Hoá Đạo chúng tôi. Cũng trong nền tảng đạo lý làm người Việt Nam, CPVN của ông phải nên chấm dứt việc sử dụng truyền thông đại chúng để mạ lỵ, vu khống, châm chọt, khích động gây chia rẽ cách rẻ tiền với hàng Giáo phẩm GH chúng tôi cả trong ngoài nước.

 

Chỉ khi nào các truyền thống và các giáo hội PGVN có đủ tự do hành đạo theo lương tri, đạo nhãn của chúng tôi, một cách tự do, trong một khuôn khổ pháp luật thích hợp tiêu chuẩn quốc tế về nhân quyền và công bằng xã hội, và tách rời mọi áp lực chính trị, như tất cả hay hầu hết khách mời UNDV 2008 của Ông đang đương nhiên được hưởng nhận nơi mọi đất của nước của họ, thì nền PGVN mới có thể góp phần hữu hiệu chuyển vận chánh pháp để xây đắp nền hòa bình thịnh vượng đầy ý nghĩa và nền tự do đầy nhân phẩm cho dân tộc và đất nước Việt Nam. Đảng và Chính phủ của Ông phải nhận lãnh mọi trách nhiệm lịch sử làm cho đất nước đổ vỡ, nền văn hiến lịch sử của dân tộc suy vong qua việc cấm đoán những tiêu chuẩn công bằng xã hội tối thiểu vừa nêu.

 

Chúng tôi đòi mong Ông Thủ Tướng ưu tiên giải quyết 4 yêu sách của Hòa Thượng Viện Trưởng chúng tôi.

 

Chúc Thủ Tướng và chính phủ Việt Nam mạnh dạn thực hiện được những cải cách chính trị quan trọng, sao cho các đòi hỏi của toàn dân về một đất nước có dân chủ, nhân quyền và tự do, no ấm sớm được đáp ứng.

 

Trân trọng

 

 

Tăng sỹ Thích Quảng Ba

 

- Viện Trưởng Tu viện Vạn Hạnh, Canberra

 

- Giáo Hội Trưởng, GHPGVNTN Hải ngoại thủ đô Canberra.

 

- Thành viên Ban Tổ Chức Quốc Tế, UNDV 2008.

 

Australia 10/5/2008. (thư hồi đáp nếu có, xin dùng email hay bưu chỉ ghi ở letterhead)

 

Gởi lúc 10.35pm AEST Monday 12/5/2008 qua website của Ông N.T.Dũng: http://www.chinhphu.vn/portal/page?_pageid=33,4075180&_dad=portal&_schema=PORTAL .

May 5, 2008

Tai lieu Mat Dang CS dan ap TT Tri Khai va vo hieu hoa GHPGVNTN

******************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d’Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 63 – 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) – Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 – E-mail : ubcv.ibib@buddhist.com
Web : http://www.queme.net
******************************************************************************* 
 
THÔNGCÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 16.4.2008
Tài liệu “Mật” của Đảng Cộng sản huyện Đơn Dương, Lâm Đồng, chỉ thị đấu tố Thượng toạ Thích Trí Khải và đặt GHPGVNTN ra ngoài vòng pháp luật – Hoà thượng Thích Tâm Mãn viết Đơn tố cáo công an đàn áp chùa Sư Tử Hống ở huyện Đức Trọng, Lâm Đồng
 
 
PARIS, ngày 16.4.2008 (PTTPGQT) – Trong hai Thông cáo báo chí phát hành ngày 19.3.08 và 2.4.08, chúng tôi đã báo động tình hình đàn áp Thượng toạ Thích Trí Khải, trú trì chùa Giác Hải ở huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng. Nhận chỉ thị của Đảng Cộng sản, Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Nhà nước tỉnh Lâm Đồng ra Quyết định bãi nhiệm chức trú trì của Thượng toạ Thích Trí Khải và đòi tịch thu ngôi chùa Giác Hải là sở hữu của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN).
 
Theo tiết lộ của Thượng toạ Thích Như Tấn, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Lâm Đồng, thì mục tiêu nhằm dẹp bỏ các ngôi chùa thuộc GHPGVNTN và trừng trị những ai theo GHPGVNTN là việc phát quang cho Đại lễ Phật Đản Tam hợp do nhà cầm quyền Cộng sản tổ chức trên 55 tỉnh thành hầu “chứng minh” với thế giới là Việt Nam Cộng sản tôn trọng “tự do tôn giáo”.
 
Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tôn trọng “tự do tôn giáo” đến mức độ nào ? và như thế nào ? Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin trưng bằng cớ về cái gọi là tôn trọng ấy thông qua “Kế hoạch Mật” mang số 44-KH/BCĐ gọi là “Kế hoạch đấu tranh với Thích Trí Khải lợi dụng Giáo hội Phật giáo Việt Nam hoạt động cho Phật giáo Việt Nam Thống nhất chống lại Ban Đại diện Phật giáo huyện Đơn Dương và Giáo hội Phật giáo Việt Nam”.
 
Kế hoạch Mật này do “Đảng Cộng sản Việt Nam, Huyện uỷ Đơn Dương – Ban chỉ đạo Công tác tôn giáo” viết ngày 13.9.2007, gồm 4 trang, khổ A4, qua 5 đề mục :
1. Tình hình Phật giáo và hoạt động tôn giáo của đạo Phật ; 2. Mục đích yêu cầu ; 3. Phương pháp đấu tranh ; 4. Thời gian tiến hành ; và 5. Biện pháp tiến hành.
 
Phần tình hình Phật giáo cho biết “Đạo Phật ở Đơn Dương có khoảng hơn 21.000 quần chúng có đạo, cơ sở thờ tự gồm 15 chùa được hình thành trước năm 1975. (…) Đặc biệt từ sau năm 1981 Giáo hội Phật giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước) ra đời (…) đề ra là “đạo pháp – dân tộc – chủ nghĩa xã hội”. (…) Song bên cạnh những kết quả đạt được, tình hình trong các chức sắc tăng ni trên địa bàn huyện còn có một số mặt hạn chế (…) và cá biệt có Đại đức Thích Trí Khải trụ trì chùa Giác Hải  – thị trấn Thạnh Mỹ chưa chấp hành chỉ đạo của Ban Đại diện Phật giáo huyện, của Ban trị sự Phật giáo Lâm Đồng (…) cụ thể là đã chấp nhận tán đồng và nhận làm việc cho cái gọi là “Phật giáo Việt Nam Thống nhất” dưới sự chỉ đạo của Thích Quảng Độ, nhận làm Phó Ban đại diện Phật giáo Việt Nam Thống nhất của tỉnh Lâm Đồng. (…) Đặc biệt là ngày 2.9.2007 (…) Thích Trí Khải đã tuyên bố và tự nhận là Phó Ban đại diện Phật giáo Việt Nam Thống nhất của tỉnh Lâm Đồng và tuyên bố chùa này (chùa Giác Hải) là chùa của ông ta trụ trì không có ai được chỉ đạo điều hành ông ta ».
 
« Xuất phát từ diễn biến tình hình như trên. Ban chỉ đạo tôn giáo huyện Đơn Dương xây dựng kế hoạch đấu tranh chống hoạt động tôn giáo trái phép của cái gọi là « Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất » của Thích Quảng Độ và Thích Trí Khải tại chùa Giác Hải như sau :
 
« II. Mục đích yêu cầu :
 
« 1. Đấu tranh hoạt động tôn giáo trái phép của cái gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất của Thích Trí Khải là đấu tranh của Nhà nước và nhân dân ta (PTTPGQT nhấn mạnh) với âm mưu diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch lợi dụng tôn giáo chống phá Nhà nước, phá hoại truyền thống đại đoàn kết toàn dân tộc của nhân dân ta.
 
« 2. Đấu tranh hoạt động tôn giáo trái phép của Thích Trí Khải nhằm vạch rõ những sai trái trước quần chúng (nghĩa là tố khổ như thời Cải cách Ruộng đất, PTTPGQT chú thích) (…).
 
« 3. Đấu tranh việc lợi dụng Giáo hội của Thích Trí Khải để hoạt động cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là cuộc đấu tranh kiên quyết và tiến tới cô lập vô hiệu hoá Thích Trí Khải với quần chúng có đạo và kể cả trong các tăng ni đồng thời ngăn chặn về tư tưởng cũng như những hoạt động trái phép của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trên địa bàn huyện (đây là định nghĩa đúng chính nhất về cái gọi là « tôn trọng tự do tôn giáo » dưới chế độ Cộng sản, PTTPGQT nhấn mạnh và chú thích)».
 
Sau đó, Kế hoạch Mật chỉ thị về « Phương pháp đấu tranh » : « Đấu tranh với Thích Trí Khải là đấu tranh giữa Phật giáo Việt Nam với cái gọi là tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trên phạm vi địa bàn huyện, phải phối kết hợp chặt chẽ giữa Ban đại diện Phật giáo huyện với Mặt trận và các đoàn thể và các cơ quan chức năng (…) chủ yếu là vận động quần chúng đấu tranh giải quyết với đối tượng lợi dụng tôn giáo. (…) Các cơ quan chức năng phải tập trung thu nhập, củng cố chứng cứ các văn bản khiếu kiện của nhân dân, quần chúng có đạo về phẩm hạnh và đạo đức của Thích Trí Khải trước khi tổ chức triển khai. (…) Các cơ quan chức năng phối hợp cùng với Ban đại diện Phật giáo huyện trên cơ sở về những chứng cứ phẩm hạnh đạo đức và các hành vi hoạt động cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất của Thích Trí Khải có văn bản báo cáo đề xuất chính kiến của mình đến Ban Phật giáo tỉnh, đến Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam huyện và các ngành chức năng ».
 
Kế hoạch Mật chỉ định « Thời gian tiến hành » là « Từ nay đến tháng 10 năm 2007 chỉ đạo thống nhất từng kết quả cuộc đấu tranh ở Ban đại diện, Mặt trận và các ngành chức năng. Đầu tháng 11 năm 2007 họp rút kinh nghiệm ».
 
Còn « Biện pháp tiến hành » đi ba bước :
 
« 1. Ban chỉ đạo tôn giáo huyện yêu cầu Ban dân vận, Mặt trận, các đoàn thể, ngành pháp luật, Phòng tôn giáo và dân tộc huyện, Đảng uỷ thị trấn Thạnh Mỹ quán triệt kế hoạch này và tích cực chủ động triển khai.
 
« 2. Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam huyện, các đoàn thể của huyện phối kết hợp với Mặt trận, các đoàn thể ở thị trấn Thạnh Mỹ xây dựng kế hoạch tuyên truyền vận động quần chúng đấu tranh với Thích Trí Khải, kế hoạch đều thông qua cấp uỷ 2 cấp trước khi tiến hành.
 
« 3. Ban chỉ đạo tôn giáo huyện giao cho các đơn vị chức năng phối hợp tổ chức thực hiện gồm : Ban dân vận Huyện uỷ, Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam huyện, Công an huyện, Phòng dân tộc và tôn giáo huyện, Đảng uỷ thị trấn Thạnh Mỹ trong đó có Ban dân vận Huyện uỷ chịu trách nhiệm chủ trì phối hợp hoạt động các đơn vị trên ».
 
Kế hoạch Mật nói trên do ông Lý Văn Kiệt ký, với chức vụ Phó Bí thư kiêm Phó Trưởng ban Ban Chỉ đạo Công tác tôn giáo thuộc Huyện uỷ Đơn Dương của Đảng Cộng sản Việt Nam.
 

Bản gốc của Kế hoạch Mật, trang 1 và trang cuối
Đọc những trích đoạn quan trọng trong 4 trang Kế hoạch Mật người ta nhận ra các điều chủ yếu sau đây :
 
Một là, ngay trong việc xử lý một Thượng toạ Phật giáo trên lĩnh vực thuần tuý tín ngưỡng, thì Giáo hội Phật giáo Việt Nam, tức Giáo hội Nhà nước chỉ là con bù nhìn. Vì kế hoạch gọi là « đấu tranh » với Thượng toạ Thích Trí Khải do Ban Chỉ đạo Công tác tôn giáo thuộc Huyện uỷ của Đảng Cộng sản huyện Đơn Dương quyết định, sắp đặt, xuống lệnh cho Giáo hội Phật giáo Nhà nước thi hành. Tệ hơn, Giáo hội Nhà nước cũng không được trực tiếp thi hành lệnh của Đảng, mà phải ngồi chơi xơi nước chờ sự phối hợp khai triển kế hoạch của « Ban dân vận Huyện uỷ, Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc huyện, Công an huyện, Phòng dân tộc và tôn giáo huyện, và Đảng uỷ thị trấn Thạnh Mỹ ». Hoá ra Giáo hội Phật giáo Nhà nước chỉ là anh lính lệ cầm cờ chạy hiệu trước hay sau chiếc kiệu của các ông Quan Cách mạng.
 
Hai là, xuất phát từ « tội tổ tông » khiến cho Kế hoạch Mật xuất hiện, là Thượng toạ Thích Trí Khải phục vụ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất chứ không chịu bó thân về với Giáo hội Nhà nước. Nhưng Kế hoạch Mật không xử lý trực tiếp vào « tội tổ tông » này, mà Đảng chị thị « Các cơ quan chức năng phải tập trung thu nhập, củng cố chứng cứ các văn bản khiếu kiện của nhân dân, quần chúng có đạo về phẩm hạnh và đạo đức của Thích Trí Khải ». Nói rõ là tạo sự vu cáo phẩm hạnh đạo đức của Thượng toạ Thích Trí Khải để kích động nhân dân phỉ báng, từ đó đôi đũa thần Cộng sản gõ thành « chứng cứ phạm pháp ». Nghĩa là vu vạ tội vô bằng cớ cho người hiền lương trước khi kết tội thông qua cơ quan pháp lý.
 
Nhưng lệnh Đảng được thi hành như thế nào ?  – Kiến nghị chống Thượng toạ Thích Trí Khải của Ban Đại diện Phật giáo Nhà nước huyện đơn Dương chỉ thu được 13 chữ ký của 13 « Phật tử ». Thế nhưng ngày 19.3.2008, trong một Kiến nghị phản chống sự vu cáo hàm hồ của Giáo hội Nhà nước, 239 Phật tử chùa Giác Hoa ký tên bảo vệ Thượng toạ Thích Trí Khải. Thế mới biết rằng : Đảng nhẹ như bọt bóng, Dân mạnh như thủy triều.
 
Ba là, « Ban chỉ đạo công tác tôn giáo của Đảng Cộng sản huyện Đơn Dương xây dựng kế hoạch đấu tranh chống hoạt động tôn giáo trái phép của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất của Thích Quảng Độ và Thích Trí Khải tại chùa Giác Hải ». Thế nhưng Nhà cầm quyền Cộng sản chưa hề đẻ ra được một văn bản pháp lý nào quy định Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trái phép hoặc bất hợp pháp. Vậy thì Kế hoạch Mật do Đảng Cộng sản ở huyện Đơn Dương chỉ rặn ra cái quái thai khủng bố của một Nhà nước khủng bố.
 
Kết luận cho thấy Kế hoạch muốn « dứt điểm » đối với Thượng toạ Thích Trí Khải vào tháng 11.2007 quy định trong điểm 4 về Thời gian tiến hành. Nhưng đến giữa tháng 4.2008 này vẫn chưa thể « dứt điểm ». Vì sao ?  – Vì một lẽ dễ hiểu là quần chúng Phật tử thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là hậu thuẫn lớn, là cơ sở quần chúng trung kiên và vạm vỡ, tuy thầm lặng, nhưng là thế lực đạo đức làm nghiêng lệch cán cân của nhà nước độc tài.
 
Hoà thượng Thích Tâm Mãn viết Đơn tố cáo gửi các nhà lãnh đạo ở Hà Nội
 
Hoà thượng Thích Tâm Mãn vừa viết Đơn Tố cáo đề ngày 4.4.2008 gửi các Ông Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Uỷ ban Nhân dân tỉnh Lâm Đồng và huyện Đức Trọng. Bản sao gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến.
 
Hoà thượng là Phó Ban đại diện Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tỉnh Lâm Đồng, và trú trì chùa Sư Tử Hống ở xã Phú Hội, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Đơn Tố cáo đề cập đến việc công an hăm doạ và ngăn cấm Phật tử đến chùa Sư Tử Hống làm lễ An vị Phật, lễ Khai chuông và cầu nguyện cho Quốc thái dân an trong hai ngày 25-26.3.2008 theo truyền thống tín ngưỡng Phật giáo thuần tuý.
 
Để ngăn chặn sự tự do tín ngưỡng của Phật tử chùa Sư Tử Hống, nhà cầm quyền địa phương thuộc các cấp tỉnh, huyện, xã đã chỉ đạo các ban ngành đàn áp theo các thể thức sau đây :
 
1. Họp dân hăm doạ, ngăn cấm không cho Phật tử đến chùa và tịch thu Giấy Mời dự lễ ;
 
2. Mặt trận Tổ quốc và Ban tôn giáo chính phủ họp chư Tăng Ni thuộc Giáo hội Phật giáo Nhà nước tại Tu viện Hương Nghiêm tuyên bố chùa Sư Tử Hống làm lễ « bất hợp pháp », nên công an đang canh gác chặt chẽ, cấm chư Tăng Ni không được đến tham dự ;
 
3. Công an tỉnh gồm các ông Thu, Trung và Bằng, Công an huyện gồm các ông Thế, Tuấn, Hoà và Nguyễn Quang Minh, Công an xã gồm các ông Lê Đình Trường, Đỗ Ngọc Minh và Lê Hoàng, Công an thôn gồm các ông Thành, Lý và Du Kích hợp đồng với một bọn thanh niên đầu gấu vào canh gác quanh chùa lúc 9, 10 giờ đêm. Tiếp đấy uống rượu say tạo lý do gây xáo trộn và hoảng sợ cho chư Tăng và Phật tử trong chùa.
 
4. Các cơ quan chức năng ra lệnh cấm giáo viên không cho học sinh cấp 2 nghỉ học hai ngày để tham dự lễ tại chùa Sư Tử Hống như đã dự trù.
 
Lý do mà Mặt trận Tổ quốc và Ban tôn giáo chính phủ kết án cuộc lễ bất hợp pháp không vin vào một bằng cớ pháp lý nào cả. Vì Hoà thượng Thích Tâm Mãn đã làm đơn xin phép theo đúng thủ tục từ 10 ngày trước. Thế nhưng các cán bộ huyện phán rằng « Báo trình trễ » nên không xét !
 
Trong hai ngày 25-26.3.2008 khi chùa hành lễ, thì công an rải khắp từ ngã ba đường vào chùa trên một lộ trình dài hai cây số rưởi để ngăn chận Phật tử, hăm doạ không cho họ đến chùa lễ Phật và cầu nguyện cho đất nước huy hoàng và dân sống yên vui.
 
Sau khi trình bày các động thái bạo tàn và phi nghĩa, Đơn Tố cáo của Hoà thượng Thích Tâm Mãn kết luận rằng :
 
« Tôi xét thấy đây là sự vi phạm trắng trợn chính luật pháp của Nhà nước Việt Nam và Công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia. Cho thấy rằng đến nay tại Việt Nam vẫn chưa có tự do tôn giáo hay nói đúng hơn là Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam phi tự do tín ngưỡng, phi văn hoá, phi nhân quyền và phi đạo đức ».

May 3, 2008

Vì đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh mà Hà Nội bỏ tù 14 người

DCVOnlineTin ngắn

Tối thiểu là 14 người bị bắt với lý do ảnh hưởng chuyện rước đuốc Thế Vận Hội

Tổ chức Ân xá Quốc tế có trụ sở ở Luân Đôn (London) vừa lên tiếng cho rằng nhà nước Việt Nam dùng lý do lửa Thế Vận Hội Bắc Kinh đến Việt Nam để bắt giữ tối thiểu là 14 người, là những người bất đồng chính kiến ôn hòa, bất bạo động và hợp pháp – đa số những người này sống cách xa chỗ rước đuốc gần 2.000 cây số.

Hội Ân xá Quốc tế cho rằng họ có những quan tâm nghiêm trọng về sự an ninh của những người bị bắt này và họ kêu gọi nhà nước cộng sản Việt Nam thả tự do ngay lập tức cho những người này.

Khi đuốc Thế Vận Hội đi ngang qua thành phố lớn nhất của Việt Nam, là thành phố Hồ Chí Minh ngày 29 tháng Tư năm 2008, công an đã bắt tối thiểu 12 người biểu tình đã từng phản đối một cách bất bạo động chính sách Trung Quốc. Đa số họ bị bắt ở Hà Nội, gần 2.000 cây số từ thành phố Hồ Chí Minh là nơi mà ngọn đuốc Thế Vận Hội đi qua.

Bày tỏ quan điểm chống Bắc Kinh vi phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam – một cách ôn hòa – là đồng nghĩa với chống đảng Cộng Sản Việt Nam? Nguồn: Amnesty International

Hội Ân xá Quốc tế rất lấy làm quan tâm về những chiến dịch của chính phủ Việt Nam nhằm bịt mồm bịt miệng những người bất đồng chính kiến. Luật sư, đại diện công đoàn, lãnh đạo tôn giáo, và những người bất đồng chính kiến bày tỏ quan điểm của mình trên mạng vốn có quan hệ với những nhóm kêu gọi dân chủ đã bị nhà nước ngắm nhằm trù dập kể từ ngày bị trấn áp bắt đầu trong năm 2006.

Hôm đầu tháng Tư Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kêu gọi các ban ngành nhà nước Việt Nam phải tổ chức thành công cuộc rước đuốc và bảo đảm là chuyện rước đuốc này “sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự xuyên tạc của những lực lượng thù địch,” theo thông tin đăng tải trên báo chí bị kiểm soát bởi nhà nước.

Chỉ vài ngày trước khi cuộc rước đuốc xảy ra ờ Sài Gòn, tối thiểu là ba người đã bị bắt, bao gồm ông Nguyễn Hoàng Hải là một nhà báo đồng thời cũng là một blogger đã từng đăng bài phản đối chính sách quốc tế của Trung Quốc. Hầu hết những người bị bắt hôm rước đuốc Thế Vận Hội đi ngang qua Việt Nam là những người đã từng lên tiếng chỉ trích Trung Quốc về chuyện tranh chấp lãnh thổ với Việt Nam trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, và cũng như chính sách của Trung Quốc ở Tây Tạng.

Bối cảnh

Theo bản báo cáo của Hội Ân xá Quốc tế (Amnesty International), nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và thầy giáo Vũ Hùng đã bị công an bắt và đánh đập. Ông Vũ Hùng là một trong bốn người đã được thả ra.

Cho đến nay, vẫn chưa rõ ràng là những người bị bắt trước đây và hiện đang còn bị giam giữ đã bị kết tội gì chưa, như nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và Vũ Anh Sơn, đã bị bắt giữ ở Kiến An, thành phố Hải Phòng.

Bắt giữ những người bất đồng chính kiến này, những người bày tỏ quan điểm của họ một cách ôn hòa là vi phạm luật nhân quyền quốc tế. Theo bản tin đăng trên website của mình, tổ chức Ân xá Quốc tế đã kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam cải tổ khẩn cấp những điều khoản liên quan đến an ninh quốc gia và bảo đảm những điều khoản cho phép nhà nước bắt người vô lối như thế này hoặc là bỏ đi hoặc là thay đổi để phù hợp với luật lệ quốc tế. Và một lần nữa, Tổ chức Ân xá Quốc tế lập lại lời kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam hãy tôn trọng những cam kết về nhân quyền quốc tế bằng cách thả tự do ngay cho những người tù nhân lương tâm này.
© DCVOnline

Nguồn:
(1) Vietnam: At least 14 arrests under the excuse of olympic torch relay. Amnesty International, 1 May 2008
src 4986 

April 30, 2008

Khủng bố Phật tử tại Lâm Đồng, đàn áp chùa chiền tại Huế và Quảng Trị

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 29.4.2008

Khủng bố Phật tử tại Lâm Đồng, đàn áp chùa chiền tại Huế và Quảng Trị, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh và Đại đức Thích Từ Giáo
viết Thư Phản Kháng gửi nhà cầm quyền Hà Nội

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống kiêm Chánh Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) tỉnh Thừa Thiên – Huế vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến Thư Phản Kháng gửi Chủ tịch Nước CHXHCNVN, Thủ tướng và Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng ban Tôn giáo, Trưởng ban Điều phối Đại lễ Vesak 2008 tại Việt Nam.

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh cho biết sự chuẩn bị Đại lễ Phật Đản của Nhà nước đẩy Giáo hội Phật giáo của Nhà nước tổ chức “Hội nghị Tăng Ni mở rộng” o ép chư Tăng thuộc GHPGVNTN lập “sơ yếu lý lịch để làm thẻ Tăng tịch” nhằm bơm phồng số lượng chư Tăng theo Đảng. Đồng thời hăm dọa “trừng trị những Tăng sĩ đứng ngoài” Giáo hội Nhà nước.

Thư Phản Kháng nêu rõ các cuộc khủng bố giới Huynh trưởng Gia Đình Phật tử tại Huế, cướp đất, phá chùa Phước Huệ ở Quảng Trị, đàn áp Thượng tọa Thích Chí Thắng và chư Tăng chùa Phước Thành tại Huế để bó buộc không được đặt Văn phòng Ban Đại diện GHPGVNTN Thừa thiên – Huế tại đây, cũng như khủng bố những Phật tử ký tên hậu thuẫn Thượng tọa Thích Trí Khải ở chùa Giác Hải, tỉnh Lâm Đồng.

Kết luận Hòa thượng Thích Thiện Hạnh yêu sách Nhà cầm quyền Hà Nội 5 điểm :

1.“chấm dứt ngay các hành động mang tính « cường hào ác bá » đàn áp, khủng bố, vu khống, chà đạp phẩm giá con người… nhằm triệt phá Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh” Thừa thiên Huế, Quảng Trị và Lâm Đồng ;

2. “trả lại tài sản gồm tiền bạc, máy móc, điện thoại di động và chùa chiền đất đai mà chính quyền và công an đã thực hiện một chiến dịch cướp đoạt vừa qua tại các tỉnh thành nêu trên” ;
3. “bồi thường danh dự cho các vị Tăng sĩ vì tham gia GHPGVNTN mà bị chính quyền và công an nhục mạ, chà đạp nhân phẩm” ;
4. “chấm dứt trò hề xúi người có tôn giáo, đánh lại người cùng tôn giáo, xúi người có tôn giáo, đánh lại người không cùng tôn giáo, để « ngư ông đắc lợi » ; và
5. “cử phái đoàn đến để điều tra công bằng để giải quyết các việc bức xúc của dân”.

Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải dưới đây Thư Phản Kháng của Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, và Thư Tố Cáo của Đại đức Thích Từ Giáo, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Trị về việc Chính quyền và Công an tỉnh Quảng Trị, trấn áp, cướp đoạt tài sản ở chùa Phước Huệ. Cả hai thư đều đề gửi các nhà lãnh đạo Cộng sản ở Hà Nội :

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

BAN ĐẠI DIỆN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO THỪA THIÊN HUỀ

VP Chùa Phước Thành, 30 Phan Chu Trinh Thành phố Huế, ĐT : 054 821 122

Phật lịch 2552 Số 005 BĐD/TTH/CĐD

THƯ PHẢN KHÁNG

Kính gởi :
- Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Thế Doanh – Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, Trưởng ban

Điều phối Đại lễ Vesak 2008 tại Việt Nam

Trích yếu : PHẢN ĐỐI CHÍNH SÁCH ĐÀN ÁP TÔN GIÁO THÂM HIỂM CỦA CHÍNH QUYỀN NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIÊT NAM.

Kính thưa quý Ông,

Trong khi Chính phủ Nước CHXHCNVN và nhóm thừa sai do các ông dựng lên năm 1981 đang ra tay rầm sộ cổ súy cho Lễ Phật Đản của Liên Hiệp Quốc năm 2008 mà quý ông đăng cai tổ chức với cờ quạt, chiêng trống từ nhiều tháng nay. Mặt ngoài để trình diễn, phô trương như vậy. Nhưng mặt trong là mưu đồ thâm hiểm nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) để Nhà nước các Ông dễ bề lợi dụng, thao túng Phật giáo Việt Nam cho mục đích chính trị, thế tục hóa các Tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng, để Đảng Cộng sản dễ dàng thống trị.

Cũng trong nhiều tháng qua tại nhiều địa phương, nhất là các tỉnh thành có Ban Đại Diện GHPGVNTN đang sinh hoạt thì bị truy quét, vu khống, đe dọa, chụp mũ, bôi nhọ, cướp phá đủ cách đủ kiểu, không chừa bất cứ một thủ đoạn độc ác nham hiểm nào. Chúng tôi đã nhiều lần gửi thư đến Quý Ông để phản đối những hành vi chà đạp pháp luật của Công an và Chính quyền địa phương. Thay vì giải quyết nghiêm túc quý Ông lại giao cho Công an và Chính quyền địa phương toàn quyền giải quyết. Như vậy vừa là thủ phạm, vừa là quan tòa, họ tha hồ khủng bố, đàn áp, bất chấp pháp luật, bất chấp phải trái.

1. Trong vòng 3 tháng qua, Huynh trưởng Gia Đình Phật tử trực thuộc GHPGVNTN đang sinh hoạt trong các Ban Hướng Dẫn, các Ban Đại Diện quận huyện tại 3 tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, Quảng Trị và Thừa thiên – Huế đều bị mời làm việc. Công an đã dùng thủ đoạn đe dọa tính mạng người thân, công ăn việc làm của gia đình. học hành tương lai của con cái để trấn áp tinh thần Huynh trưởng, bắt họ phải từ bỏ GHPGVNTN đi theo Giáo hội Nhà nước, đang là thừa sai của các ông.

Gần đây nhất là vào ngày 18/3/2008 , hai Huynh trưởng trong Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên là anh Ngô Đức Tiến và Nguyễn Đức Thủy đã bị mời làm việc. Tại trụ sở chính quyền, với lập luận như cũ, hơn 10 công an đã thay nhau thóa mạ GHPGVNTN là bất hợp pháp, ai theo GHPGVNTN là vi phạm pháp luật. Sau đó, lập biên bản bắt buộc Huynh trưởng phải cam kết từ bỏ GHPGVNTN nếu không sẽ bị trừng trị. Các Huynh trưởng đã phản đối việc làm phi pháp, vu cáo ngang ngược này.

2. Ngày 1.4.2008 , tại Quảng Trị một vụ trấn áp cướp đất, cướp của đã diễn ra tại chùa Phước Huệ. Lực lượng Công an cùng một nhóm côn đồ hơn 200 người đã bao vây chùa : Đại đức Trú trì Thích Từ Giáo, Chánh Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Trị, đã bị 3 công an dùng sức mạnh đè xuống sân giữ chặt, bóp miệng không cho la. Một tốp công an khác đã lùa các chú Tiểu vào một góc phòng, dùng tay bóp cổ và dùng dao uy hiếp không cho mở miệng. Bà mẹ Thầy Từ Giáo khóc la khi bị trùm chăn bóp miệng quăng lên xe chở về đồn. Một tốp công an khác leo tường vào phòng ở, lục soát và cướp đi 83 triệu đồng, 1300 Mỹ kim và tiền ăn của Tăng chúng cùng với máy vi tính, máy chụp ảnh, điện thoại di động. Sau đó họ ngang nhiên đập phá hai trụ cổng chùa, triệt hạ bảng hiệu chùa Phước Huệ, hạ hai lá cờ Phật giáo và tượng Đức Phật Đản sanh đem đi đâu không ai biết. Song song với việc đập phá, cướp bóc, họ đã lập tức cho xây bức tường ngăn cách chùa và mảnh đất chùa vừa bị chiếm đoạt, thi hành xong thủ đoạn cướp đất, phá nhà, cướp của, họ kéo nhau ra về.

3.Cũng thời gian trên, tại chùa Giác Hải ở huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng, 13 đạo hữu của chùa đã bị Chính quyền buộc phải làm đơn tố cáo Thượng tọa Trú trì Thích Trí Khải. Căn cứ vào đơn tố cáo vu vơ này, Chính quyền phối hợp với Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo của Nhà nước huyện Đơn Dương mở chiến dịch đấu tố, vu khống, chụp mũ, hăm dọa và cuối cùng là đọc lệnh trục xuất Thượng tọa Trí Khải ra khỏi chùa, vì Thượng tọa theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

4. Tại Thừa thiên Huế, trong thời gian tiến hành Lễ Phật Đản LHQ năm 2008 mà Việt Nam đăng cai tổ chức tại Hà Nội. Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa thiên Huế đã thi hành hai sự kiện mà chúng tôi lấy làm lạ : Sự kiện một, vào ngày 10 tháng 3 Mậu Tý (15/4/2008 ) Ban Trị sự Giáo hội đã triệu tập một phiên họp, gọi là “Hội nghị Tăng Ni mở rộng”, một số Tăng Ni xưa nay chưa từng sinh hoạt hành chánh với Giáo hội này, nay có được giấy mời; Sự kiện hai, cũng trong thời gian này, một số Tăng sĩ xưa nay, cũng không sinh họat với Giáo hội này nay lại khuyến dụ lập sơ yếu lý lịch để làm thẻ Tăng tịch.

Qua sự hiện hiếm thấy trong thời gian trước đây, chúng tôi không hề mảy may sợ hãi, sẽ bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, nhưng chúng tôi thấy rằng, đây là sách lược của Nhà nước Cộng sản Việt Nam xúi giục Ban Trị sự Thừa thiên Huế thực hiện hai sự kiện này để thanh lọc đội ngũ Tăng sĩ Phật giáo, nhắm trừng trị những Tăng sĩ đứng ngoài cái Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Nhà nước dựng lên năm 1981. Vâng, thưa quý Ông nếu thật sự như vậy, GHPGVNTN chúng tôi sẵn sàng chờ đợi, như đã chờ đợi từ hơn ba mươi năm nay, thưa quý Ông và Ban Trị sự các tỉnh.

- Đặc biệt là chùa Phước Thành do Thượng tọa Thích Chí Thắng trú trì. Đây là Văn phòng Ban Đại Diện và cũng là Phật học đường Sơ đẳng, Trung đẳng và Cao đẳng của GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế sau khi trụ sở chính của GHPGVNTN – Thừa thiên Huế là chùa Từ Đàm bị chiếm đoạt năm 1981. Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế, muốn triệt hạ bằng được Văn phòng Ban Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế nhưng đã không có kết quả.

Do đó, Thượng tọa Thích Chí Thắng và Tăng chúng chùa Phước Thành thường xuyên hứng chịu những đợt khủng bố của Chính quyền và Công an địa phương như chúng tôi đã nêu trong những thư phản kháng trước đây, nhưng không được điều tra cải thiện.

Thời gian gần đây, Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế, lại muốn triệt phá GHPGVNTN tại Thừa thiên Huế cho bằng được, trước khi diễn ra Đại lễ Phật Đản Vesak của LHQ năm 2008 tại Hà Nội. Cho nên, vào ngày 20/3/2008 , lúc 19 giờ đêm Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế đã quy tụ một số đông, mà phần đông là cán bộ công nhân viên chức đang làm việc hoặc đã nghỉ hưu, có bí thư bồi dưỡng, tại tư gia của ông Hoàng Trọng Quang, số 308 Phan Chu Trinh – Huế, để cho cán bộ đấu tố Thượng tọa Thích Chí Thắng, mà không có mặt đương sự.

Nhóm cán bộ này cho đọc các văn thư nặc danh, có nội dung bôi nhọ, xuyên tạc, mạ lỵ, xúc phạm nhân phẩm Thượng tọa Thích Chí Thắng và cáo buộc Thượng tọa là tên phản động, chống phá Nhà nước, tham gia GHPGVNTN bất hợp pháp, cho ông Thiện Hạnh mượn chùa Phước Thành làm Văn phòng GHPGVNTN là bất hợp pháp (Văn phòng của GHPGVNTN tại chùa Từ Đàm đã bị Nhà nước Cộng sản tiếm đoạt từ năm 1981 thì không bất hợp pháp ?) mở lớp dạy (giáo lý) cho các chú Tiểu mà không xin phép chính quyền là bất hợp pháp… Họ cùng nhau ghi lại biên bản của cuộc đấu tố này, và kết luận : “Do đó, đề nghị Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thừa thiên Huế trục xuất ông Nguyễn Văn Hải, tức Thích Chí Thắng, ra khỏi chùa Phước Thành. Và nghiêm cấm các tín đồ Phật giáo không được đến chùa Phước Thành tu học hay tụng kinh”. Thật là trớ trêu ! Không biết đây có được gọi là một hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, nhân quyền không qúy ông ?!

Thế rồi, vào ngày 16/4/2008, lúc 14 giờ, ông Chủ tịch phường An Cựu, Nguyễn Văn Thành dẫn khoảng 10 cán bộ và công an đến chùa Phước Thành đọc các văn bản nhóm nô dịch nói trên, sau đó đưa ra một biên bản đã được chính quyền làm sẵn buộc Thượng tọa Chí Thắng ký và thi hành.

Trước hành động cường hào ác bá như thế Thượng tọa Chí Thắng và Tăng chúng phản đối thì bị ông Chủ tịch và công an rược đuổi lên tới cầu thang, la lối om sòm như một đám người không được học hành, thiếu văn hóa.

Thưa quý Ông,

Để triệt phá GHPGVNTN cho bằng được, các ông đã sử dụng những đòn phép hết sức thâm hiểm và rất đê hèn. Đối với hàng Cư sĩ vì không khuất phục được họ, các ông đã đánh vào cha mẹ, vợ chồng, đánh vào công ăn việc làm, đánh vào tương lai con cái. Đối với hàng Tu sĩ, vì không khuất phục được họ, các ông tìm cách dở trò cướp của, cướp chùa, cướp đất làm cho các Tăng sĩ và nhân dân quanh chùa cảm thấy cán bộ nhà nước Cộng sản là một đám tham những, hối lộ, cướp của, hà hiếp dân lành, còn hơn bọn cường hào ác bá của thời thuộc địa.

Nhưng thưa quý Ông,

Quý Ông đã lầm, việc làm của qúy Ông chỉ làm lộ thêm bản chất dã man của chế độ độc tài toàn trị giữa thế kỷ XXI này mà thôi. Những tấm gương của 12 Tăng Ni tự thiêu tại Thiền viện Dược sư ở Cần Thơ, sự hy sinh của Huynh trưởng Hạnh Minh Hồ Tấn Anh ở Quảng Nam đã nói với quý ông rằng : Thân mạng chúng tôi còn không tiếc huống hồ là vật chất, là của cải. Xin đừng xô đẩy Tăng Ni Phật tử chúng tôi vào thế chân tường !

Chúng tôi mong rằng đây là hồi chuông cảnh tỉnh đối với Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính quyền nuớc CHXHCNVN trước Đại lễ Phật Đản LHQ năm 2008, mà quý Ông đăng cai tổ chức.

Từ những sự kiện trên, chúng tôi đề nghị :

1. Hãy chỉ thị các cấp chính quyền địa phương, chấm dứt ngay các hành động mang tính « cường hào ác bá » đàn áp, khủng bố, vu khống, chà đạp phẩm giá con người… nhằm triệt phá Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh nêu trên.

2. Trả lại tài sản gồm tiền bạc, máy móc, điện thoại di động và chùa chiền đất đai mà chính quyền và công an đã thực hiện một chiến dịch cướp đoạt vừa qua tại các tỉnh thành nêu trên.

3. Và bồi thường danh dự cho các vị Tăng sĩ vì tham gia GHPGVNTN mà bị chính quyền và công an nhục mạ, chà đạp nhân phẩm.

3. Chấm dứt trò hề xúi người có tôn giáo, đánh lại người cùng tôn giáo, xúi người có tôn giáo, đánh lại người không cùng tôn giáo, để « ngư ông đắc lợi ». Cái lợi đó chúng tôi thấy là phi nghĩa, vì không phải do sức lao động do chính mình làm ra. Cho nên, người xúi, kẻ bị xúi lẫn ngư ông, không những đã không làm mình lên cao, mà càng thêm xuống thấp đến tận địa ngục A Tỳ ; và quả báo đến con cháu nhiều đời.

5. Phải cử phái đoàn đến để điều tra công bằng để giải quyết các việc bức xúc của dân. Không tránh né, không ô dù, không nên có thái độ làm thinh « chịu đấm ăn xôi ».

Chúng tôi sẵn sàng đối thoại, cung cấp, trình bày cụ thể các sự kiện trên.

Trân trọng kính chào quý Ông.

Huế, ngày 24 tháng 4 năm 2008

Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên – Huế

(ấn ký)
Tỳ kheo Thích Thiện Hạnh

Nơi nhận :

-Như trên
-HT Viện trưởng VHĐ «kính trình»
-Ủy ban Tổ chức Quốc tế (IOC) «để biết»
-Thượng tọa TTK VHĐ «kính tường và cho phổ biến»
-UBND, Sở CA các tỉnh Thừa thiên – Huế, Quảng Trị, Lâm Đồng «để điều tra giải quyết»
-BTS các tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Lâm Đồng «để biết»
-VP II VHĐ GHPGVNTNHN «kính tường»
-PTTPGQT để cho phổ biến»
-Lưu.

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
BAN ĐẠI DIỆN GHPGVNTN TỈNH QUẢNG TRỊ

VĂN PHÒNG CHÙA PHƯỚC HUỆ, 331 HÙNG VƯƠNG, T,X. ĐÔNG HÀ, TỈNH QUẢNG TRỊ

Phật lịch 2552

ĐƠN TỐ CÁO
V/v Chính quyền và Công an tỉnh Quảng Trị, trấn áp, cướp đoạt tài sản
ở chùa Phước Huệ

Kính gởi :
- Ông Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam
- Ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch Nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ Nước CHXHCNVN

Kính thưa Quý Ông !

Việc quy hoạch đô thị người dân đen nghèo chúng tôi, ước tưởng có một hình ảnh cuộc sống tốt đẹp hẳn lên nhưng túi tay quan tham của quân cướp ngày đã vò nát đi tất cả, chỉ để lại bao điều tồi tệ không thể bỏ quên, khi nghĩ đến hai từ “cưỡng chế” mà chính quyền đem đến áp đặt cho Tôn giáo nói chung, rồi chùa chúng tôi đã tận mắt phải gánh lấy nổi tủi nhục cho Quê hương và Dân tộc dưới thời Cộng sản Độc tài Đảng trị.

Kính thưa Quý Ông !

Vào ngày 01 tháng 04, tại chùa Phước Huệ, thuộc khu phố 10, phường 5, thị xã Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, chính quyền cùng công an thể hiện đậm nét của Cộng sản độc tài này, luôn mang một tính chất nội xâm thừa cặn của 70 năm qua mà đi đàn áp dân lành :

- Đúng 7 giờ 30 phút với ngày nói trên, những bộ mặt quá quen thuộc của công an chuyên dùng cho những công cuộc hành hung nhiều lần hà hiếp ngay chùa chúng tôi, cái quen thói xông vào bằng những động tác côn đồ đè người, bẻ tay, bịt miệng dưới sự rêu rao của loa phóng thanh từ lời ông Hoài, Chủ tịch phường 5, “yêu cầu những đồng chí thi hành nhiệm vụ hãy khóa mồm ông Lê Quang Vui lại”.

- Cảnh thương tâm nơi người mẹ già thấy được, đã lao đến cứu lấy. Nhưng bị những thanh niên và phụ nữ khỏe mạnh vất ngã lôi chà ra xe để đem đi…

- Một sự hỗn loạn làm cho những chú Tiểu như bầy đàn mất mẹ, phải láo nháo dưới sự lùa đạp của công an cùng dân phòng vào góc tường nhà, dùng dao với tay bóp cổ uy hiếp tinh thần con trẻ, để lấy máy ảnh và điện thoại di động (sau gần 2 tiếng đồng hồ thoát hiểm, các chú Tiểu đã kể lại hành động man rợ đó cho chúng tôi nghe dưới sự chứng kiến của Trung tá Phó công an thị xã Đông Hà là ông Đào Trọng Tiến, ông đã lên tiếng bào chữa cho sự dối trá nhưng không thành, nên đành lặng thinh).

Qua những thực trạng ngắn gọn chúng tôi nêu lên của một ngày khắc nghiệt từ biển người trá hình lột xác thành một bầy lang sói dưới sự chỉ huy của những con cáo già : Quyền, Tú…. (công an tỉnh), Việt, Tiến, Hạnh, Thiên… (công an thị xã), Hoàng, Khâm, Niên, Thể, Bình… (công an phường 5) bằng mọi hình thức lăng mạ, hạ nhục giáo hạnh của một con người tu sĩ Phật giáo, nhằm mục đích để cướp lấy đi một chiếc máy vi tính cùng một số tiền 83.000.000 (tám mươi ba triệu đồng) và 1300 USD (một ngàn ba trăm đô la).

Kính thưa Quý Ông !

Việc cưỡng chế lấy đất., đập phá mọi vật kiến trúc đang có một ranh giới của pháp luật định hình hẳn hoi, nó rõ ràng, phải khác nhau của hai mệnh để rõ rệt không thể mù mờ lẫn lộn vấp phải, nên đã đem đến dụng lợi “đục nước béo cò” rồi lục soát một cách tùy tiện trong mọi ngõ ngách của chùa chiền.

Kính thưa Quý Ông !

Chính quyền và công an tỉnh Quảng Trị đã xâm hại vào nơi thờ phượng thiêng liêng của truyền thống dân tộc, coi thường luân lý Tổ tiên. Xâm phạm đến quyền trẻ em, quyền sống của con người, đã gạt phăng đi luật pháp quốc tế qua một bên lề.

Chúng tôi yêu cầu các ông ra lệnh cho những hạ cấp của mình hãy chấm dứt những hành động đen tối đó, phải trả ngay tài sản của chùa bị mất, để tránh tiếng cho lớp sơn đạo đức giả đang phủ mỏng lên trên Mùa Phật Đản Tam hợp này !

Kính chào Qúy Ông.

Quảng Trị, ngày 21 tháng 04 năm 2008

Thay mặt Ban Đại Diện & Tăng chúng

(ấn ký)
Tỷ kheo THÍCH TỪ GIÁO

Bản tin khẩn cấp về việc gia đình cô Lư Thị Thu Duyên

Bản tin khẩn cấp về việc gia đình cô Lư Thị Thu Duyên lại bị công an CSVN dung túng cho băng nhóm giang hồ xã hội đen dàn cảnh chém thành thương tại Sài Gòn chiều tối ngày 26/4/2008

Vào hồi khoảng 18 giờ 15’ tối ngày 26/4/2008 có một phụ nữ lạ mặt đến xem căn nhà toạ lạc trên khu đất thuộc khu thổ mộ của gia đình dòng tộc họ Lư đang khiếu kiện tại dãy số nhà 77 đường Trần Bình Trọng, phường 1, quận Gò Vấp, TP Sài Gòn theo báo Mua và Bán đã đăng tin do một gia đình gồm toàn băng nhóm giang hồ xã hội đen đưa lên mặt báo. Căn nhà này xây dựng trái phép được là nhờ sự che chắn của chính quyền và công an CS địa phương trên mảnh đất thuộc sở hữu hợp pháp của dòng tộc họ Lư đã bị chúng lấn chiếm trái phép và được chánh quyền CS quận, phường nơi đây dung túng bao che rồi cấp giấy tờ chứng nhận đàng hoàng cho chúng, mặc dù bằng khoán điền thổ cùng các giấy tờ gốc chứng minh sở hữu hợp pháp khu đất này hiện mang tên nhà Họ Lư và được gia đình chị em cô đang cất giữ !!!

Chị em nhà cô Thu Duyên còn cho biết kẻ gây ra vụ tiếp tay cho bọn người giang hồ lưu manh trên và một số cơ quan nhà nước đã tiến hành cướp đoạt trắng trợn khu đất trên của gia đình cô chính là tên quan tham CSVN cựu chủ tịch UBND quận Trần Kim Long đã bị đi tù từ năm 2005 !

Sau khi giả đò xem xong căn nhà và đất đai xung quanh, kẻ nữ giới kia chủ động tìm đến lân la hỏi thăm lai lịch về mảnh đất và căn nhà mà thị đã vừa coi trước đó tại ngay cổng ngõ nhà cô Lư Thị Thu Duyên tại địa chỉ số nhà 13B/77 cùng con đường trên. Lúc đó gia đình cô Thu Duyên đang ăn cơm tối và cô thật thà cho người phụ nữ khoảng 30 tuổi kia biết tình trạng khu đất đang là sở hữu hợp pháp của dòng họ mình như sau :

” Chị mua căn nhà này của họ thì cứ mua, nhưng về khu đất của căn nhà ở trên đó thì là thuộc chủ quyền của gia đình chúng tôi đang thưa kiện nhiều năm để đòi với nhà nước. Vì vậy khi bỏ tiền ra mua nhà thì chị phải cân nhắc kỹ và thận trọng kẻo bị kiện cáo oan uổng mất tiền đó nghen ! “

Sau khi nghe xong cô Thu Duyên nói vậy thì 1 tên phụ nữ đứng cạnh có tên Thuỷ, chính thị là người trong căn nhà đang muốn bán đã rút dép đánh ngay vào mặt cô Thu Duyên, nhưng do nhanh lẹ cô đã tránh được và ngay liền đó từ trong nhà có tới 4 tên lưu manh cầm các hung khí như dao, gậy, gạch…rượt đánh và chém cô Thu Duyên. Đáng chú ý là trên tay chúng đã cầm sẵn mấy tờ báo “Công an thành phố Hồ Chí Minh” có đăng bài và hình cô Thu Duyên bị công an CSVN vu cáo là thành phần phản động đang tích cực chống phá đảng CSVN và nhà nước CHXHCN Việt Nam…

Một tên nam giới có tên là Mười đã nhằm chém cô Thu Duyên nhưng may mà cô đã được người chị ruột sinh năm 1966 tên là Thu Vân lẹ tay đỡ được tránh cho cô em út Thu Duyên vụ án mạng chỉ trong gang tấc… Do đó hậu quả là chị Thu Vân đã bị tên côn đồ chém đứt tay phải gây thương tích nặng và chị đã phải vào bệnh viện quận Bình Thạnh khâu 8 mũi. Trong khi đó, sau khi tốp lưu manh gây tội ác cho chị em nhà họ Lư xong xuôi chúng liền chủ động chạy thẳng vào đồn công an phường 1 để báo và nhờ cậy bọn công an CS ở đây che chắn cho hành vi phạm tội của mình vừa gây ra cho dân lành !!!

Tại đồn công an này ban chỉ huy công an phường do tên thiếu tá Lê Văn Sang chỉ đạo đã “mời” đểu nhằm giữ chân cô Thu Duyên ở lại đồn để lập biên bản về sự việc đã xảy ra và kiên quyết không hề cấp giấy giới thiệu cho cô Thu Vân vào bệnh viện cấp cứu. Nhưng do vết chém làm đứt tay và máu ra rất nhiều nên chồng chị Thu Vân đã phải nhanh chóng đưa cô đi bệnh viện để cưú chữa mà không cần giấy tờ của công an phường 1 nơi xảy ra vụ việc này nữa. Công an CS phường này còn dung túng để 2 tên lưu manh trực tiếp gây tội ác cho chị em Thu Vân chạy thoát và hiện nay dang nhởn nhơ đi lại trong thành phố như không có gì xảy ra, đồng thời họ đã chỉ đạo bệnh viện quận Bình Thạnh không cấp giấy chứng thương cho cô Thu Vân ngay trong tối hôm đó cũng như gây rất nhiều trở ngại xung quanh việc thủ tục hành chính quá đơn giản và tối thiểu này với mục đích giúp bọn côn đồ phi tang và tránh bị tố cáo lên công luận nhất là Mạng lưới internet toàn cầu….

Trong khi chém và đánh 2 chị em nhà họ Lư đám du côn lưu manh trên hùng hổ tuyên bố công khai : “Chúng mày là gia đình phản động, công an và chánh quyền cho phép tao thoải mái tự xử lý tội bán nước của chúng bay thật đáng đời nhất !!!….”

Cô Thu Duyên đã đáp lại : ” Đúng rồi , ông nội tao ( tức nhà cách mạng lão thành CSVN Lư Đồng Sắt ) đã sai lầm đi theo bọn phản động bán nước hại dân suốt từ năm 1936 đến nay một cách quá dại dột và ngây thơ nên đã để mất hết đất đai, mất tài sản với tụi bay và mất hết với bọn đích thị phản động đang có chức quyền hiện nay đó ! Bây giờ chúng tao phải đấu tranh để chuộc lại sai lầm do ông nội tao đã nhẹ dạ cả tin vào bọn phản động đó đấy và đòi cả bọn bay phải trả lại cho gia đình chúng tao tài sản đã bị cướp đoạt nữa !….”

Trước sự trả lời đanh thép rắn rỏi như vậy của cô Lư Thi Thu Duyên thì cả lũ lưu manh vô học, côn đồ vốn là tay sai công cụ của công an CS đồn sở tại và của cả an ninh chính trị thành phố Sài Gòn mà lũ chúng rất thường xuyên gây sự kiếm cớ đánh đập chị em nhà họ Lư tàn bạo đều phải câm như thóc không nói được gì thêm nữa !!!….

Về phía công an địa phương có ngươì tốt bụng cho biết toàn bộ màn kịch trên do cơ quan bảo vệ an ninh chính trị PA – 38 thuộc quận Gò Vấp của sở công an “thành phố mang tên bác” dàn dựng và sắp đặt từ trước. Bởi vì hiện nay cô Thu Duyên đang nạp đơn tố cáo bác bỏ vụ công an CSVN đã tổ chức đấu tố rồi quản chế cô 6 tháng hoàn toàn trái pháp luật. Và toà án quận Gò Vấp thuộc thành phố này cũng đang thụ lý hồ sơ vụ khiếu kiện đó, đồng thời có mời cô lên làm việc để trả lời kết quả cho cô đúng vào 1 ngày rước đuốc Bắc Kinh ô nhục 2008 tại thành phố này vào ngày mai 29/4/2008 !!!

Cũng cần nhắc lại chính cô Lư Thị Thu Duyên tuy là 1 dân oan nhưng cô còn là thành viên của Khối đấu tranh dân chủ 8406 và của Phong trào dân chủ Việt Nam khá gan dạ. Cô đã viết nhiều bài kêu gọi dân chủ hoá đất nước mà dư luận trong và ngoài nước đều đã từng biết đến từ khi cô tham gia vào công cuộc chung tranh đâu từ năm 2006 đến nay.

Hiện nay tính mạng của chị em các cô nhà họ Lư, nhất là Thu Duyên đang bị đe doạ rất nghiêm trọng. Vì vậy mọi hiểm nguy ra sao về sức khoẻ và tính mạng của cô thì chánh quyền và công an CSVN tại đây phải hoàn toàn chịu trách nhiệm !

Trong bản tin chúng tôi kèm 2 hình ảnh, một là hình cô Thu Vân bị chém và một là hình ảnh một góc tờ báo Mua và Bán đã có đăng mẩu tin bán nhà của gia đình lũ lưu manh côn đồ kia những kẻ đã gây tội ác cho chị em cô Thu Duyên tối hôm 26/4/2008 để dư luận tỏ tường.

Nhóm Phóng Viên Đấu Tranh Vì Công Lý tại Sài Gòn thực hiện & phổ biến bản tin này

Ngày 28/4/2008

(Doi-thoai)

http://www.doi-thoai.com/baimoi0408_420.html

April 29, 2008

Ngày Đuốc TVH tại Saigon: 8 Người Hà Nội Được Thả

Chị Lê Thị Kim Thu, Nhà Văn Nguyễn Xuân Nghĩa Đã Được Thả – Nhà Giáo Vũ Hùng Bị Công An Đánh Nặng Nhất!!!!

Công an bắt nhóm 8 biểu tình tại chợ Đồng Xuân (sáng ngày 29/4/08 tại Hanoi)

Nguồn hình: Trắng Đen online – TDOL

Theo tin mối nhất chúng tôi nhận được thì chị Lê Thi Kim Thu, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, ông Vi Đức Hồi, Nguyễn Anh Sơn, nhà giáo Vũ hùng, Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Văn Nhứt và sinh viên Ngô Quỳnh đã được thả vào lúc 11 giờ đêm ngày 29 tháng 04, 2008. (giờ Hà Nội)

 

Cũng theo tin chúng tôi nhận được thì nhà giáo Vũ Hùng đã bị công an đánh đập nặng nhất; rồi đến nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi tin tức và cập nhật đến quý bạn đọc trong thời gian sớm nhất
(VNE)

April 22, 2008

Bộ mặt “Hán ngụy” đã rõ : Ông CA Nguyễn Tấn Dũng chấp thuận công an Trung Quốc chỉ đạo an ninh ngày “đuốc” 29 tháng 4 tại Sàigòn

  • Với sự hợp tác tích cực của các cơ sở kinh doanh  và thương mại ca Bắc Kinh ang khám xét nhà. Có khả năng CA khám xét cả nhà ở đường Trần Quốc Toản (nơi ở thường xuyên của Điếu Cày). Lúc 18h Điếu Cày đã bị áp giải đi tiếp, Đông A có nghe anh nói rằng họ giam anh ở quận 3 và bắt anh vì “tội trốn thuế” theo điều 161 Bộ luật hình sự. Như đã nói trên đây thì sau những đợt biểu tình thì Điếu Cày bị mời gọi liên tục và khoảng thời gian gần đây thì Công An đã liên tục truy vấn Điếu Cày về các hợp đồng thuê nhà của tất cả các căn nhà đứng tên anh, vợ anh hoặc con anh đang được cho thuê. Bạn bè Điếu Cày cũng như chính Công an rất hiểu rằng tiền thuê nhà là nguồn sống cơ bản nhất cho gia đình Điếu Cày.
  • Lùng bắt, đe doạ thủ tiêu, tai nạn giao thông …
  • Điếu Cày bị an ninh VN và Tàu bắt tại Đà Lạt và giải về SàiGòn

 

Tin từ Sài Gòn

Theo lời Anhba SG, khoảng 17 giờ ngày 21/4/2008, chính Anhba SG đến hiện trường cùng với Blogger Đông A SG khi đang có rất đông an ninh VN và Tàu đang đến nhà Điếu Cày tại số 57 Phạm Ngọc Thạch quận 3 (nơi đăng ký nhân khẩu thường trú). Cháu gái anh Điếu Cày cho biết anh bị áp giải về nhà trong tình trạng bị còng tay từ lúc khoảng 14h30′. Hiện nay, nơi đây bị phong tỏa không ai được phép ra vào vì công an đ

Cùng lúc Điếu Cày bị dẫn đi 16h thì blogger Đông A SG bị Công an mời về đồn làm việc vì lý do “không mang theo CMND”. Đông A là người thấy và nói chuyện với Điếu Cày cuối cùng khi anh bị dẫn đi.

______________________________________________________________________

 

VN ngăn chặn biểu tình rước đuốc

 21 Tháng 4 2008 – Cập nhật 10h08 GMT

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/04/080421_viet_torch_relay.shtml

 

 

Blogger Điếu Cày là thành viên chủ chốt của nhóm nhà báo tự do

Thông tin về việc rước đuốc Olympic Bắc Kinh cũng đang nóng lên tại Việt Nam, nơi ngọn đuốc sẽ được rước qua TP Hồ Chí Minh ngày 29/4 tới.

Trên mạng internet đã có những lời kêu gọi người dân tẩy chay việc rước đuốc, hoặc tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc nhân sự kiện này.

Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu bảo đảm an toàn tuyệt đối cho hoạt động rước đuốc.

Nhóm các nhà báo tự do tại TP HCM nói gần đây đã bị công an gọi lên thẩm vấn liên quan tới việc này.

Một người trong nhóm là blogger Thiên Sầu nói với BBC rằng nhà báo Hoàng Hải, tức blogger Điếu Cày, đã bị công an bắt hai ngày trước đây tại Đà Lạt.

Tuy nhiên trong cộng đồng dân mạng vẫn đang lưu truyền lời kêu gọi tẩy chay rước đuốc Olympic. Blogger Thiên Sầu nói:

“Tùy mỗi người sẽ có lựa chọn riêng của mình: không tham gia hay tham gia biểu tình phản đối việc rước đuốc”.

Sự kiện chính trị?

Trên nhiều diễn đàn, một số người Việt nhận định chính phủ Trung Quốc đã chính trị hóa việc rước đuốc, do vậy đây không còn là hoạt động thể thao đơn thuần.

Du học sinh Việt Nam tại Pháp Lê Minh Phiếu đã gửi thư cho Chủ tịch Ủy ban Olympics Quốc tế phản đối hành động này.

Tuần qua, sau khi về Việt Nam, sinh viên Lê Minh Phiếu đã được mời làm việc với nhà chức trách về vai trò rước đuốc của anh.

 

 

Lê Trung Thành cầm biểu ngữ nói ‘Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam’ tại biểu tình nhân rước đuốc ở Bangkok

Một du học sinh khác, Lê Trung Thành, đã từ Đài Loan bay sang Thái Lan nhân chặng rước đuốc Bangkok để tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Việc Trung Quốc thành lập tỉnh Tam Sa để quản lý hai quần đảo mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền đã dẫn tới các cuộc biểu tình rầm rộ của sinh viên thanh niên Hà Nội và TP Hồ Chí Minh hồi tháng 12/2007.

Lúc đó Hà Nội đã bị Bắc Kinh chỉ trích vì để cho các cuộc biểu tình này xảy ra.

Theo blogger Thiên Sầu, lần này nhà chức trách đã tới các trường đại học yêu cầu ban giám hiệu khuyên ngăn sinh viên đi biểu tình nhân dịp rước đuốc. Blogger này nói:

“Quyền của Trung Quốc là phản đối khi có việc liên quan tới thể diện quốc gia của họ.”

“Nhưng việc người Việt Nam lựa chọn ủng hộ hay phản đối cũng là bình thường.”

 

 

Dưới đây là tin mới nhận từ Sài Gòn:(20 tháng 4,VN)

  1. Liên quan tới vụ bảo vệ ngọn đuốc Thế Vận Hội  Bắc Kinh 2008 CA Sài Gòn tiến hành hàng loạt các vụ trấn áp nhằm vào các bloggers đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nhân vụ Trung Quốc thành lập huyện đảo Tam Sa, khẳng định chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
  2. Sáng nay lúc 9:00, Uyển Vũ chở Trăng Đêm đang đi trên đường đến ngã tư Trần Quốc Thảo – Ngô Thời Nhiệm để đến quán cà phê Bông Giấy thì bị bọn an ninh mặc thường phục chèn xe suýt ngã, một tên lu loa là Uyển Vũ quyến rũ chị chúng (tức Trăng Đêm), gây sự định đánh Uyển Vũ, rồi chúng kèm sát Uyển Vũ về tới tận nhà để hai người không còn có thể liên lạc được với ai. Tại nhà ở và Công ty nơi Uyển Vũ làm việc CA cho người canh gác 24/24.
  3. Cũng trong sáng nay nhà thơ trẻ Bùi Chát (trong nhóm nhà thơ tự do Mở Miệng) bị chủ nhà thông báo phải dời khỏi nhà thuê trong vòng 4 ngày vì lý do “không có hộ khẩu” (Bùi Chát không có hộ khẩu ở Sài Gòn). Đồng thời Bùi Chát cũng nhận được giấy mời sáng mai phải đến làm việc tại CA quận 9, mặc dầu Bùi Chát không hề liên quan gì tới vụ xô xát giữa nhân dân quận 9 và CA. Uyển Vũ cũng nhận được giấy mời tương tự.
  4. Đặc biệt nghiêm trọng là việc blogger Điếu Cày, bút danh Hoàng Hải (sinh năm 1952 tại Hải Phòng, địa chỉ 84D Trần Quốc Toản, quận 3, Sài Gòn) bị mất tích từ trưa hôm qua (19.04.08), cho đến nay các thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do không liên lạc được, là điều bất bình thường. Có khả năng Điếu Cày đã bị CA bắt bí mật, không thông báo cho gia đình.
  5. Đây là bước tiếp theo trong những hành động xách nhiễu  và trấn áp của CA.  Ngay từ đầu tháng tư, những người đã từng bày tỏ thái độ, viết bài phản đối TQ hoặc tham gia biểu tỉnh chống TQ đều bị theo dõi liên tục và bị triệu tập tới đồn, quận CA để “nhắc nhở”. Những người tham gia diễn đàn X-cafe bị mời lên thẩm vấn, bắt phạt hành chính và bắt cam kết không đựơc tiếp tục cộng tác với X-cafe nữa. Đặc biệt, CA chú ý tới các thành viên của nhóm Câu lạc bộ Nhà báo Tự do,  cho người canh chừng và theo dõi không rời, kể cả khi  ở Sài Gòn hay khi đi ra ngoài thành phố. Riêng trường hợp nhà báo Hoàng Hải tức blogger Điếu Cày do rời khỏi Sài Gòn đi thăm bè bạn cả tháng nay, CA bị mất dấu, nên truy lùng rất gay gắt.

http://www.doi-thoai.com/baimoi0408_277.html


April 21, 2008

SOS : Blogger Điếu cày – Hoàng Hải bị bắt

 

(Đà Lạt, ngày 20/4/2008 ) – Phong trào dân chủ tại Sài Gòn và Đà Lạt xin thông báo như sau:

Tin từ Đà Lạt cho hay nhà báo tự do Nguyễn Hoàng Hải, còn gọi là Điếu Cày, vốn nổi tiếng trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đầu năm 2008 tại Sài Gòn, đã bị lực lượng an ninh bắt giữ vào trưa ngày 19/4/2008 tại Đà Lạt. 

 

Sau nhiều lần bị công an địa phương thẩm vấn liên tục về vai trò tổ chức biểu tình chống Trung Quốc và vấn đề cho thuê nhà cá nhân bất chấp giờ giấc sinh hoạt và công việc hàng ngày của mình, anh Hải đã phản đối cách điều tra thẩm vấn chà đạp nhân quyền đó bằng cách không tuân thủ lệnh triệu tập và rời nơi cư trú để đi du lịch. 

Phía công an đã điên cuồng truy tìm anh và điều tra mọi người trong gia đình và người quen biết để buộc anh trở về.  Họ hoang tưởng lo ngại vai trò của anh Hải trong cuộc biểu tình mà người dân có thể tổ chức để phản đối Trung Quốc tại buổi rước đuốc Olympic ở Sài Gòn vào ngày 29/4/2008.  Công an thậm chí còn nhắn với gia đình và bạn bè anh rằng họ sẽ để yên cho nhân viên an ninh Trung Quốc tại Việt Nam thủ tiêu anh bằng tai nạn giao thông để bảo đảm an ninh cho ngày rước đuốc (!).

Chúng tôi thông báo tin này đến tất cả mọi người để ngăn chặn khả năng công an Việt Nam hợp tác với an ninh Trung Quốc thủ tiêu anh Nguyễn Hoàng Hải, còn gọi là Điếu Cày, rồi đổ cho tai nạn.  Chính phủ Việt Nam và lực lượng công an Việt Nam phải chịu mọi trách nhiệm đối với sự an nguy của anh Hải.  Hành động bắt giam anh Hải là vi phạm trắng trợn luật pháp Việt Nam hiện hành.

(TNDC)

Blog của Điếu Cày – Hoàng Hải: http://360.yahoo.com/profile-Fqy69mcyequwJv.MxrhJO_sXCZbkCw–?cq=1 

http://blog.360.yahoo.com/blog-fkTaeFY2dbKNOic32.Yv?p=10953

Older Posts »

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.