Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 20, 2008

Cái loa của cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt : “Không để người nghèo chịu thiệt thòi mãi…”

“thủ đoạn hạ nhiệt, mị dân”
“Không để người nghèo (ĐT: Đầy tớ của nhân dân)

 

 

chịu thiệt thòi mãi…” (*)

 

 

 

 

 

“Phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên, để họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, về y tế, giáo dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học chỉ bởi họ nghèo.” – Bài viết của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt gửi VietNamNet và một số báo.

Nguyên TT Võ Văn Kiệt

Kinh tế mấy năm qua vẫn tăng trưởng khá, nhưng, sau những bão, lụt- thiên tai, cuộc sống của người dân lại đang phải trải qua những đợt giá cả thiết yếu bất ổn liên tục.

Người nghèo – những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng; trong khi, chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra.

Muốn cho đất nước có được sự phát triển bền vững, tôi cho rằng, chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo.

Trong suốt hai thập niên đổi mới, Đảng và Nhà nước đã có nhiều nỗ lực để “xóa đói giảm nghèo”. Tỷ lệ người nghèo, tính theo chuẩn mực quốc tế (có mức sống dưới 1 USD/ngày) đã giảm từ 58%, năm 1993, xuống 14,7%, năm 2007. Một số viên chức quốc tế đã đánh giá cao những nỗ lực của Việt Nam.

Nhưng, những đánh giá ấy chủ yếu dựa trên các báo cáo trong nước, và chúng ta hiểu, khoảng cách giữa thực tế và báo cáo là còn đáng kể.

Tôi nhớ cách đây không lâu, báo chí phát hiện thêm rất nhiều nhà tranh vách đất ở một số địa phương mà theo báo cáo thì trước đó đã “100% ngói hóa”.

Mặt khác, cho dù phần lớn dân chúng đã “thoát nghèo”, chỉ cần sau một mùa bão lụt, sau một đợt rét hại, những thành quả kinh tế mà những người dân này tần tảo để có, lại gần như bị xóa sạch.


Hai đứa trẻ

Tố Hữu

Tôi không dám mời anh đi xa lạ
Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn
Kể làm sao cho hết cảnh lầm than
Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả!
Này đây anh một bức tranh gần gũi:
Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành.
Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh
Chê chán kẻ bị đời vui hắt hủi.

Hai đứa bé cùng chung nhà một tuổi
Cùng ngây thơ, khờ dại, như chim con
Bụi đời dơ chưa vẩn đục hồn non
Cùng trinh tiết như hai tờ giấy mới.

Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mũm mĩm
Cười trong chăn và nũng nịu nhìn me.
Đứa ngoài sân, trong cát bẩn bò lê
Ghèn nhầy nhụa, ruồi bu trên môi tím!

Đứa chồm chập vồ ôm li sữa trắng
Rồi cau mày: “Nhạt lắm! Em không ăn!”.
Đứa ôm đầu, trước cổng đứng treo chân
Chờ mẹ nó mua về cho củ sắn!

Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi
Đây ngựa nga, đây lính thổi kèn Tây.
Đứa kia thèm, giương mắt đứng nhìn ngây
Không dám tới, e đòn roi, tiếng chưởi!

Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ
Nhưng kể làm chi nữa, bạn lòng ơi!
Hai đứa kia như sống dưới hai trời
Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ:

Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ
Và đứa buồn, con mụ ở làm thuê.

Tôi vừa đi đến một số vùng như vậy và không khó lắm để thấy, người nghèo đang chiếm một tỷ lệ lớn thế nào, đang phải sống vất vả ra sao.

Nhìn sang nước bạn

Trước đây, trong một lần tiếp kiến, nhà vua Thái Lan nói với tôi: “Bài học sai lầm dẫn đến thất bại của nhiều quốc gia là khi công nghiệp hóa, họ không quan tâm đúng mức hoặc bỏ bê nông thôn, nông nghiệp”.

Tình cảm với nông dân và sự am hiểu về nông nghiệp của nhà Vua khiến tôi hết sức ấn tượng. Thái Lan có một chế độ khác với Việt Nam, nhưng họ cũng rất chú trọng “công nghiệp hóa”, và đặc biệt, rất quan tâm đến nhân dân lao động.

Cách đây không lâu, cựu Thủ tướng Thaksin có được sự ủng hộ của dân chúng, ngay cả khi ông bị lật đổ và phải đối diện với nhiều cáo buộc tham nhũng, phải lưu vong.

Khi được trở về, ông vẫn được nông dân và những người Thái khác nhiệt liệt đón mừng, đó cũng là nhờ vào những chính sách thời kỳ ông làm Thủ tướng thực sự mang lại cuộc sống tốt hơn cho những người nghèo.

Cam kết lịch sử

Ở Việt Nam, sở dĩ Cách mạng có được nhiều thành tựu, là nhờ, tại những thời điểm quan trọng nhất của lịch sử, Đảng ta đã đưa ra được những chủ trương nhắm đúng vào nguyện vọng của các tầng lớp dân chúng, đặc biệt là dân nghèo.

Chăm lo cho người nghèo hiện nay, không đơn giản chỉ là thực hiện một cam kết có tính lịch sử, mà còn là bảo vệ tôn chỉ mục đích của một Đảng cách mạng luôn nhận mình đứng về phía nhân dân.

Thực hiện cam kết đó, không chỉ căn cứ vào những chính sách trực tiếp, mà trước khi ban hành những chính sách lớn, cần phải phân tích, đánh giá sâu sắc những tác động của chúng lên các tầng lớp dân nghèo.

Tôi muốn lưu ý ở đây, về quốc sách hàng đầu của đất nước mà chúng ta đang theo đuổi, đó là quốc sách công nghiệp hóa.

Chúng ta chưa có những đánh giá đầy đủ về tiến trình công nghiệp hóa xảy ra ở các vùng nông thôn và đặc biệt là nông thôn miền núi. Tiến trình này đúng là đã góp phần làm tăng trưởng kinh tế, đưa được một số nông dân vào lao động trong các công xưởng sử dụng lao động đơn giản.

Nhưng, mức tiền công quá thấp mà những nông dân này được trả không đủ tạo lập vị trí kinh tế cho họ, nói chi đến địa vị chính trị vinh dự mà chúng ta thường đề cập của “giai cấp công nhân”.

Nông dân luôn là người chịu thiệt thòi nhiều nhất
Ảnh nguồN: vietnammelody.com

Người nông dân còn chịu thiệt một cách trực tiếp trong quá trình “công nghiệp hóa”. Mỗi khi có những nhà máy, những khu công nghiệp, đô thị mọc lên, những phúc lợi xã hội mà sự phát triển mang lại cho nông dân chỉ chiếm một giá trị rất nhỏ so với lợi nhuận mà đất đai của nông dân đem lại cho những tầng lớp khác.

“Công nghiệp hóa” theo kiểu tiếp nhận những đầu tư, chủ yếu khai thác lao động giá rẻ, tuy có giải quyết được công ăn việc làm có tính nhất thời cho một số lao động thiếu việc làm, về lâu dài, không thể nào thay đổi địa vị nghèo khó của nông dân.

Trong khi đó, sự trả giá về mặt tinh thần là rất lớn vì đa số những nông dân này đang phải “ly hương, ly gia” để có việc làm.

Công nghiệp hóa, đô thị hóa của chế độ ta mà không nhất quán quan điểm, không xuất phát từ người nghèo (số đông người nghèo) thì chúng ta không tránh khỏi càng làm sâu sắc thêm khoảng cách giữa hai tầng lớp giàu, nghèo. Công nghiệp hóa, đô thị hóa là một hướng đi cần thiết nhưng phải cân nhắc lợi ích lâu dài.

Khi trở lại một số địa phương, thăm một số công trình, trong đó, có những công trình được bắt đầu từ khi tôi còn công tác ở Chính phủ, tôi rút ra bài học rằng: nếu đô thị hóa hay công nghiệp hóa mà không cân nhắc đầy đủ sẽ dễ dẫn đến tình trạng các ngôi nhà, làng bản, thị trấn đặc trưng của các vùng cao dần được thay thế bằng những ngôi nhà, phố xá chen chúc, hình ảnh vẫn thường thấy ở vùng xuôi.

Khi đó, chúng ta không chỉ gây ra những tổn thất về văn hóa mà còn đánh mất cả lợi ích kinh tế lâu dài.

Đầu tư phát triển, một mặt, không thể thiếu những giải pháp bảo tồn tài nguyên thiên nhiên, gìn giữ bản sắc văn hóa; mặt khác, phải có chính sách để người nghèo, đặc biệt là nông dân, bà con các vùng nông thôn, vùng dân tộc… không bị gạt ra bên lề tiến trình phát triển, nhất là tiến trình xây dựng các khu đô thị, nhà máy trên làng bản, ruộng đất lâu đời của họ.

Từ thiện không thay thế được chính sách

Từ thiện không thay thế được chính sách
Ảnh nguồn: http://savethechildren.org.au

Chúng ta nghiên cứu và giảng dạy khá đầy đủ về sự dã man của tư bản trong giai đoạn “tích lũy tư bản hoang dã”. Nhưng chúng ta đã chưa cập nhật để thấy khả năng tự điều chỉnh ở các quốc gia này.

Phúc lợi cho người lao động, người nghèo ở nhiều nước tư bản hiện cao đến mức mà tôi nghĩ là các nhà lý luận rất cần tham khảo.

Kinh nghiệm sau hơn hai thập kỷ đổi mới cho thấy, không thể có “công bằng” đúng nghĩa trong một xã hội mà tất cả đều nghèo (như chúng ta thời bao cấp). Cũng không thể “cào bằng” bằng cách “điều tiết” hết lợi ích của người giàu để chia cho người nghèo.

Xã hội sẽ không phát triển nếu không có chính sách kích thích một bộ phận dân chúng vươn lên làm giàu chính đáng.

Nhưng, nếu không có chính sách hợp lý và không chống được tham nhũng để quá trình “tích lũy tư bản” diễn ra như thời “hoang dã” (nhờ hối mại quyền lực và có được đặc quyền khai thác tài nguyên, đặc biệt là tài nguyên đất đai), thì không bao giờ tạo ra được công bằng và sự phát triển bền vững.

Có lẽ, chưa có một quốc gia nào bày tỏ sự quan tâm đến người nghèo một cách thường xuyên như ta. Thậm chí, với nhiều người, nó đã dần trở thành một thứ khẩu hiệu.

Sự quan tâm đến người nghèo bằng các phương tiện truyền thông, qua các bài phát biểu, cuộc nói chuyện hay bài viết, tôi nghĩ, là đã quá đủ.

Nhưng, chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra sau đây của UNDP để thấy, chúng ta đã thực sự làm được những gì: Nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt Nam hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; Trong khi, nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này.

Gần như thường xuyên, chúng ta chứng kiến những hoạt động quyên góp, đấu giá… được tổ chức rầm rộ trên truyền hình, phần lớn những hoạt động ấy do UBTU MTTQ Việt Nam tổ chức.

Tôi không phản đối cách làm đó, nhưng tôi nghĩ, công việc ấy để cho các nhà hoạt động từ thiện chuyên nghiệp hoặc bán chuyên nghiệp các nhà hảo tâm làm thay thì tốt hơn rất nhiều.

Theo kinh nghiệm của tôi, những người có nguyện vọng từ thiện đúng nghĩa, thường chọn cách làm từ thiện trực tiếp hoặc thông qua các tổ chức từ thiện chuyên nghiệp, vì họ tin, đồng tiền đi qua các tổ chức như thế sẽ không bị xà xẻo trên đường đến với người nghèo.

Những người muốn giúp đỡ người nghèo thay vì dùng tiền bạc để mua danh và khoa trương, thường không chọn cách làm từ thiện theo kiểu “đấu giá” ồn ào trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Có tạo được những nên tảng pháp lý cho xã hội dân sự phát triển, để những tổ chức từ thiện đúng nghĩa có thể xuất hiện, thì tình cảm cộng đồng mới thức dậy một cách chân thành, người nghèo từ đó mới được phần nào chia sẻ.

Tuy nhiên, các hoạt động từ thiện chỉ có thể khơi gợi một nguồn lực khác của xã hội chứ không thể thay thế các chính sách của nhà nước. Sứ mệnh chính trị của những tổ chức như Mặt trận, vì vậy, lớn hơn là việc quyên góp, xin – cho, rất nhiều.

Mặt trận có thể tham gia “xóa đói giảm nghèo” một cách hiệu quả hơn, thông qua việc đề xuất và phân tích chính sách, sao cho: lợi ích từ các nguồn tài nguyên quốc gia được phân phối hợp lý cho các chủ nhân của nó; người nghèo được hỗ trợ để có thể tiếp cận được với những quyền lợi căn bản nhất.

Đầu tư của nhà nước vào các công trình phúc lợi y tế, giáo dục, văn hóa…, vì thế, không nên tập trung ở các đô thị, nơi mà các nguồn lực khác của xã hội có thể tham gia.

Nhà nước cũng cần sớm hoàn thiện các thiết chế như: bảo hiểm y tế, quỹ trợ cấp, tín dụng giáo dục… cho người nghèo ở cả đô thị và nông thôn.

Tạo điều kiện cho người có năng lực, có khát vọng có thể làm giàu tối đa nhưng cũng không bỏ mặc những người không có khả năng tự bươn chải.

Chấp nhận một khoảng cách không thể tránh khỏi giữa tầng lớp những người giàu và nghèo. Nhưng, phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên, để họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, về y tế, giáo dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học chỉ bởi họ nghèo.


Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt

(*) Ảnh chiếc xe Roll Royce và bài tho Tố Hữu do Đối Thoại lồng vào bài viết

http://www.doi-thoai.com/baimoi0408_211.html


Nhận định của TS Lê Đăng Doanh về thư ngỏ của cựu TT Võ Văn Kiệt

2008.04.15

Nam Nguyên, phóng viên đài RFA

Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt trong thư ngỏ mới nhất được các báo đăng tải, đã đặt vấn đề về sự chệch đường trong thực hiện chính sách công nghiệp hóa, khiến nông dân và người nghèo không được hưởng lợi.

Cựu Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt trong một cuộc trả lời phỏng vấn bái chỉ đầu năm 2007. RFA file photo.

Thông điệp của nhân vật từng lãnh đạo Việt Nam thời kỳ đổi mới đầu thập niên 1990 mang những ý nghĩa gì? Nam Nguyên tìm hiểu vấn đề này qua cuộc phỏng vấn Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế nhiều uy tín ở Việt Nam, ông hiện sống và làm việc ở Hà Nội trong lãnh vực nghiên cứu ngoài chính phủ.

Chệch đường trong thực hiện chính sách

Nam Nguyên: Thưa tiến sĩ, phải chăng ở Việt Nam trong quá trình công nghiệp hóa, người nông dân vừa ly nông vừa ly hương và làm việc với đồng lương ít ỏi. vậy là ngược với chủ trương ly nông bất ly hương? Thực tế này như thế nào?

TS Lê Đăng Doanh: Bài của thủ tướng Võ Văn Kiệt có đề cập tới một vấn đề rất quan trọng mà lâu nay ít được nghiên cứu ở Việt Nam: đó là những người di dân, có tình trạng phức tạp là chúng ta hiện nay chưa biết và chưa có công trình nghiên cứu nào về qui mô mức độ di dân, bởi vì người dân di dân ra thành phố không được đăng ký hộ khẩu, không được hưởng chế độ phúc lợi cũng không được hưởng các chương trình xóa đói giảm nghèo của chính phủ và thành phố nơi người ta kiếm sống thì không công nhận đấy là công dân của họ, không đăng ký hộ khẩu ngân sách địa phương không chịu trách nhiệm không bảo đảm, con cái sinh ra không được đi học. Muốn đi học phải chạy tới chạy lui rất khó khăn.

Điều 4 (Hiến pháp 1992)

Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Chính vì vậy quốc hội vừa rồi đã yêu cầu là phải sửa qui chế này. Quay trở lại vấn đề này, chúng ta thấy hiện ra lỗ hổng là nơi địa phương có nhân dân đi biết là họ đi nhưng cũng không chịu trách nhiệm. Địa phương, thành phố nơi họ đến sống và họat động như ở Hà Nội, TPHCM, họ sống thế nào, bao nhiêu người, cũng không nằm trong trách nhiệm của chính quyền nơi đó.

Theo tôi đây là vấn đề trước hết cần có sự điều tra, sửa đổi các chính sách và có những chính sách di dân công khai minh bạch có điều kiện rõ ràng và khắc phục tình trạng di dân bất hợp pháp này. Đây là tôi chưa nói tới tình trạng đồng bào dân tộc từ miền Bắc, từ Thanh Hóa di dân vào Tây Nguyên cũng ở trong tình trạng như vậy.

Các tỉnh Tây Nguyên cũng không giàu có gì, nhưng cứ lâu lâu phải cưu mang vài ba trăm, vài ngàn đồng bào từ miền Bắc vào, lại phải xây lán trại, xây trạm y tế, xây dựng trường học. Những khỏan tiền đó họ xin không được phải lấy từ ngân sách địa phương, nhưng theo tính tóan của bộ tài chánh những người này không phải là công dân của địa phương và không được chuẩn chi. Cho nên quá trình này đúng là một vấn đề phức tạp.

Nam Nguyên: Thưa TS, quốc sách là câu chuyện lớn, một cựu thủ tướng, kiến trúc sư thời kỳ đổi mới phê phán mạnh như vậy. Theo ông có phải là Việt Nam sẽ phải đổi mới một lần nữa trong chính sách phát triển.

TS Lê Đăng Doanh: Theo tôi quá trình công nghiệp hóa cho tới nay đã đạt một số thành tựu nhất định. Tuy vậy vấn đề là chỗ chúng ta đã bỏ quá nhiều vốn vào các công trình lớn mà ít tạo ra được công ăn việc làm. Hiện nay kinh tế quốc doanh chiếm 38% GDP , nhưng sử dụng tới 50% số vốn đầu tư của ngân sách và 70% tín dụng, nhưng chỉ tạo ra được độ 8 tới 9% công ăn việc làm mà thôi.

Gần đây hầu như không tạo ra được công ăn việc làm mới, trong khi đó kinh tế tư nhân được rất ít tín dụng, rất ít trợ giúp từ ngân sách Nhà nước nhưng tạo ra được phần lớn công ăn việc làm. Vấn đề là như vậy cho nên cần bỏ vốn đầu tư vào các doanh nghiệp nhỏ và vừa, đầu tư vào các doanh nghiệp ở vùng nông thôn. Đầu tư vào những mô hình cụm công nghiệp ở vùng nông thôn và đấy là những ý kiến của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt mà tôi hòan tòan ủng hộ.

Phúc lợi của người nghèo?

Nam Nguyên: Như thế có nghĩa là ly nông bất ly hương?

TS Lê Đăng Doanh: Vâng, phải tạo ra mô hình ly nông bất ly hương. Nếu không sẽ lập lại thảm họa ở các thành phố khác như ở châu Mỹ La Tinh ở Mexico hay Bangkok, vấn đề di dân bất hợp pháp tạo ra những vấn đề hết sức phức tạp như ở Bắc Kinh, Thượng Hải ở Trung Quốc. Đấy là những vấn đề tội phạm, trật tự xã hội v.v…

Chúng ta phải nhìn thẳng vào vấn đề này, nhìn nhận thực trạng và phải có nghiên cứu động lực, qui mô và phải có giải pháp rốt ráo với tình trạng di dân bất hợp pháp này. Không thể nhắm mắt là nơi có dân đi không chịu trách nhiệm gì, mà nơi nhận dân đến cũng không có chính sách để đối xử với người ta như một công dân. Tinh thần thay đổi về sổ hộ khẩu mà quốc hội quyết định là bước khởi đầu đúng hướng nhưng cần phải làm nhiều hơn nữa để khắc phục tình trạng này

Theo truyền thống của đảng CSVN, sau khi về hưu, các cựu lãnh đạo vẫn còn có ảnh hưởng nhất định đối với giới lãnh đạo đương thời. AFP PHOTO.

Nam Nguyên: Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt nhìn nhận là, phúc lợi của người nghèo ở một số nước tư bản cao đến mức mà các nhà lý luận của Việt Nam nên tham khảo. Thưa, ông nhận định gì về điều này.

TS Lê Đăng Doanh: Theo tôi tình trạng phúc lợi ở Việt Nam đang có ba vấn đề. Một là chúng ta chưa có chế độ công khai về kiểm sóat thu chi một cách nghiêm ngặt, vì vậy cho nên rất nhiều nguôn thu ngân sách không thu thuế được.

Thí dụ nguồn thu từ đầu tư bất động sản, nguồn thu từ chứng khóan hoặc nguồn thu từ các phi vụ kinh doanh lọt ra khỏi sự kiểm sóat của Nhà nước, thí dụ báo chí đưa tin buôn lậu than lên tới 10 triệu tấn ở những tỉnh mất nguồn thu rất lớn.

Vì vậy tạo ra sự chênh lệch giàu nghèo, những người giàu thì quá giàu mà lại không đóng góp gì cho xã hội, không có trách nhiệm trong việc xây dựng xã hội đóng góp cho phúc lợi xã hội. Và Nhà nước phải sử dụng nguờn thu từ dầu lửa torng khi nguồn thu này không phải là quá lớn quá nhiều như ở Trung Đông.

Vấn đề thứ hai là Việt Nam chưa pháp lý hóa được qui chế về vấn đề phúc lợi. Tức là chúng ta có chương trình giúp đỡ người nghèo, có chương trình cho trẻ em đi học và chữa bệnh miễn phí, nhưng lại chưa có luật và chưa đưa tiền đến cho người dùng mà lại chuyển tiền cho những cơ quan như là trường học, bệnh viện. Cách làm đó tạo ra sơ hở, có thể ý đồ của chính phủ là tốt nhưng tiền không đến được người nghèo.

Điều thứ ba là thực trạng, chúng ta thấy hiện nay trong chế độ phúc lợi xã hội, người giàu được hưởng nhiều phần về chế độ phúc lợi chữa bệnh mà Nhà nước đưa ra. Tức là người giàu tiếp cận được với bệnh viện tốt hơn và nhiều hơn người nghèo. Đấy là ba vấn đề mà Việt Nam cần phải khắc phục từ nguồn thu đến chi và việc điều tiết xã hội một cách công bằng.

Chính các điều ấy ở các nước khác như Thụy Điển, Đức người ta làm tốt hơn cho nên người ta có chế độ phúc lợi xã hội mà chúng ta chưa biết đến bao giờ có thể mơ tưởng thấy được.

Nam Nguyên: Cảm ơn Tiến sĩ Lê Đăng Doanh về thời giờ ông dành cho đài RFA.


Bạn đọc góp ý:
Ông Võ Văn kiệt được phân công nói như trên ở những thời điểm ” nóng ” :
“nào là hòa giải hòa hợp, nào là 30/4 triệu người vui triệu người buồn, …” rất mị dân, giả dối !

Người dân VN rên siết, nói :
Cơ cấu lỗi thời, khép kín, chính sách sai lầm triền miên, đảng nhà nước xem thường dân, cướp bóc tham nhũng + thiên tai + mất mùa, … dân bị bần cùng hóa –> tệ nạn xã hội nảy sinh, bán đất bán nhà (giá bèo) cho tư bản đỏ nhà nước, cho ngoại bang; dân tìm đường xuất khẩu lao nô, dục nô, … –> dân càng nghèo, nước yếu, hiểm họa mất nước là đương nhiên; ai cố chấp, bán nước cầu vinh ?
“nói vậy mà không phải vậy”; ” nói mà không làm, làm ngược” từ nhiều năm qua !
Tại sao ông Võ Văn Kiệt không nói : “cơ cấu nhà nước ta không có quyền lực đối trọng độc lập thực sự để bảo vệ quyền lợi của dân, của đất nước” , ” bây giờ phải trả lại dân quyền dân tộc tự quyết”, “phải thay đổi cơ cấu chính trị, dân chủ hóa xã hội VN càng sớm càng tốt “, ” phải tư nhân hóa báo chí “, ” phải bảo vệ tiếng nói sinh viên bày tỏ lòng yêu nước, không được đàn áp khủng bố họ “, ” nếu đảng không làm tôi trả thẻ đảng, … phải cho cái quái thai, cơ cấu độc tài cực kỳ bất công, phi lý, vô nhân tính này vào quá khứ ” , ” nó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân” ; “đó là cách duy nhất bảo vệ vẹn toàn đất tổ, sớm tạo điều kiện lấy lại HS TS đã mất, mang lại công bằng no ấm cho toàn dân nghèo ” !

 

 

March 26, 2008

Bài phân tích về Nghị Quyết 36 (cua cs)

Tác giả:    Trần Văn Thìn 
   
Ngày gởi đăng: 3/25/2008  

Bài phân tch về Nghị Quyết 36  Trước sự lớn mạnh về tinh thần lẫn vật chất và tiềm năng chính trị của các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản trên thế giới, đảng CSVN muốn dùng tiền bạc, chất xám, ảnh hưởng chính trị tại quốc gia sở tại của các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản này làm lợi cho chúng thay vì trở thành nguồn thách thức quyền lực của chế độ CSVN. Do vậy đảng CSVN đã và đang ra sức đánh phá các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản để gom các cộng đồng này vào tay chúng. Việc này thể hiện rõ qua Nghị Quyết 36 của đảng CSVN ban hành năm 2004 nhắm vào các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản. Đảng CSVN đã và đang chỉ thị đảng viên và các nhóm Việt gian tay sai tại hải ngoại phải triệt để thi hành nghị quyết 36 trong năm 2008 này.

Nội dung nghị quyết 36 nhắm vào các mục tiêu:

1) Thanh Thiếu Niên: Đưa sách vở, truyền thông tuyên truyền của đảng CSVN ra hải ngoại để dạy dỗ các trẻ em và giới trẻ VN Tị Nạn. Ru ngủ giới trẻ rằng các thế hệ người lớn chống cộng quá khích, là bám vào quá khứ, là đảng CSVN đang thay đổi tốt rồi vậy hãy hợp tác với đảng CSVN để phát triển đất nước. Khi VN phát triển tốt, kinh tế mạnh thì tự do dân chủ sẽ có.

2) Truyền Thông: Kiểm soát hoàn toàn tư tưởng của người Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản bằng cách nắm tối đa hệ thống truyền thông của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản. Qua các cơ sở này, VC và tay sai tuyên truyền làm lợi cho đảng CSVN, đồng thời dùng các cơ sở truyền thông này đánh phá những tổ chức hay các cá nhân chân chính đang tranh đấu chống lại chế độ CSVN.

3) Tổ Chức Cộng Đồng: Phá nát các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản ra từng mảnh để người Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản không trở thành một khối thống nhất vững mạnh có thể thách thức quyền lực của đảng CSVN.

4) Chính Trị: Mua chuộc các chính trị gia bản xứ cũng như đưa người chen chân vào hệ thống chính trị tại địa phương nơi có người Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản cư ngụ để tạo thế lực chính trị trong chính trường nhằm kiếm sự yểm trợ của giới chính trị gia này cho đảng CSVN. Từ từ, VC và tay sai sẽ dùng các chính trị gia này để vô hiệu hóa các cuộc tranh đấu của các tổ chức, hội đoàn chống cộng tại địa phương này.

5) Tình báo: Dùng người Việt Tị Nạn để thành những gián điệp chính trị, kinh tế, kỹ thuật, quân sự, ngoại giao cho VC tại nước sở tại.

Nghị Quyết 36 Đang Được Thực Hiện Ra Sao?

1) Hiện nay VC đang từ từ đưa sách vở của họ vào các trường Việt Ngữ do các tổ chức tư nhân cũng như tôn giáo điều hành. Chúng cũng đang làm giới trẻ thờ ơ với công cuộc tranh đấu cho Tự do, Dân chủ tại VN hay biến giới trẻ thành kẻ đối đầu với cha anh trong công cuộc chống cộng.

2) VC đang tung ra cả hàng trăm triệu đô la để mua chuộc các cơ sở truyền thông, vì vậy chúng ta không ngạc nhiên khi thấy thỉnh thoảng lại có cơ sở truyền thông nào đó tại hải ngoại nói hay đăng những bài có lợi cho VC.

3) Những ý tưởng hòa hợp hòa giải, đối thoại với VC đang được làm sống lại qua những tay sai Việt gian của chúng. Bọn này ngang nhiên tổ chức hay tham dự các buổi tiệc do các nhân viên tòa đại sứ hay lãnh sự quán VC khoản đãi. Đôi khi chúng còn công khai tham dự tiệc tiếp đón các viên chức cao cấp của VC như Chủ tịch, Thủ tướng sang thăm các quốc gia sở tại.

4) Ở đâu có sẵn một cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản thì ở đó đã và đang đẻ ra một tổ chức cộng đồng khác. Nhiều tổ chức tranh đấu chính trị có sẵn đã bị chẻ làm đôi, làm ba. Khi các cộng đồng hay tổ chức này bị chúng đánh cho yếu đi hay tan vỡ thì chúng dùng tiền, đàn em để tiếm danh tổ chức hay cộng đồng này.

San Jose Và Nghị Quyết 36

Chúng ta thấy VC và tay sai Việt gian đang ra sức tung những đòn hiểm độc nhắm vào cộng đồng VN Tị Nạn CS tại San Jose để thực thi nghị quyết 36. Những mục tiêu trong nghị quyết 36 của VC đang được thể hiện rõ nét nhất tại San Jose qua biến cố chính trị liên quan tới danh xưng Little Saigon hơn 3 tháng qua. Trong vụ này, tiếng nói của đa số Người Việt Tị Nạn CS muốn có danh xưng Little Saigon không được chính quyền địa phương lắng nghe.

Tại sao Việt Cộng và tay sai chọn San Jose làm trung tâm điểm để thi hành nghị quyết 36 ?

San Jose được mệnh danh là Thủ Đô Chính Trị của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản, trong khi Nam Cali được mệnh danh là Thủ Đô Văn Hóa của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản. San Jose gần ngay San Francisco, thành phố rất thiên tả, nơi đặt trụ sở của tòa Lãnh Sự VC. San Jose là thí điểm và là mục tiêu đầu tiên bằng mọi giá VC và tay sai phải thực thi thành công nghị quyết 36. Một khi VC thành công tại San Jose, chúng sẽ lần lượt tấn công cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản tại Orange County, Houston và dần dần chúng sẽ lấn chiếm những cộng đồng khác. Chính vì vậy, cuộc tranh đấu cho chữ Little Saigon tại San Jose là việc rất quan trọng, không thể coi thường được. Nó cần được Người VN Tị Nạn CS tại San Jose và các vùng phụ cận cũng như các cộng đồng VN Tị Nạn CS khắp nơi cùng tham gia và yểm trợ tối đa.

Cách thức tấn công của VC và tay sai sẽ có thể xảy ra tại San Jose và các nơi khác trong tương lai như sau:

1) Mua chuộc một số người dân địa phương tại một vài khu vực dân cư hay khu thương mại treo cờ máu VC để khiêu khích cộng đồng VN. Nếu chúng ta tới khu vực đó biểu tình la hét thì sẽ làm ồn ào khu vực này khiến cư dân vùng này mất cảm tình với chính nghĩa chống cộng của chúng ta. Chúng có thể làm việc này tại nhiều khu vực trong địa phương để chúng ta mất thời giờ và nhân lực biểu tình, phản đối.

2) Tiếp tục đánh phá mạnh mẽ các tổ chức chống cộng chân chính bằng cách cho đẻ thêm nhiều tổ chức vớ vẩn để cạnh tranh với các tổ chức chân chính nhằm tạo phân hóa và làm hao tổn tiềm lực của người Việt Tị Nạn CS.

3) Tiếp tục dùng các phương tiện truyền thông do chúng đang nắm để bôi nhọ các cá nhân hay đoàn thể uy tín, gây phân hóa, tạo mâu thuẫn trong hàng ngũ Người Việt Quốc Gia Tị Nạn CS hầu làm nản lòng những người đang tranh đấu cho Tự do, Dân chủ, Độc lập của dân tộc. VC và tay sai biết rằng chúng không thể khống chế hay nắm hoàn toàn được cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS cho nên mục đích chính yếu của chúng là:

a) Phá nát cộng đồng khiến cho đa số thầm lặng của tập thể Người Việt Tị Nạn CS chán nản buông xuôi, nhất là giới trẻ đầy nhiệt huyết sẽ chán nản với công cuộc tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ cho dân tộc đang do thế hệ cha anh đi tiên phong.

b) Bôi nhọ những Người Việt Tị Nạn CS, có uy tín đang tranh đấu chống CS, làm họ chán nản bỏ cuộc, làm cho những Người Việt Tị Nạn CS có lòng với dân tộc nhưng nhút nhát sẽ càng có lý do quay lưng lại với công cuộc tranh đấu cho dân tộc.

c) Chứng minh với chính quyền và dân bản xứ rằng Người Việt Tị Nạn CS là đám ô hợp, chia rẽ, ham danh, không thực lực. Vì thế, khi bàn tới chuyện VN, người Mỹ hãy nói chuyện với những cá nhân, tổ chức do chúng dựng lên hay tiếm danh, thay vì nói chuyện với các đại diện chân chính của các tổ chức hay cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS.

Cách thức đối phó của chúng ta:

1) Khi bị VC và tay sai khiêu khích, tấn công, chúng ta phải phản ứng quyết liệt và không nhượng bộ. Nhưng phải luôn luôn sáng suốt và bình tĩnh đối phó những đòn tấn công thâm hiểm này của VC và tay sai. Đừng hành động hấp tấp, thiếu thống nhất, thiếu kế hoạch kẻo sẽ mang nhiều thất bại lớn lao.

2) Để ý tới những bài vở của con cháu mình tại các trường Việt Ngữ. Quan tâm hướng dẫn giới trẻ trên con đường tranh đấu cho Tự do, Dân chủ tại VN.

3) Luôn đặt cá nhân mình dưới quyền lợi của tập thể. Luôn luôn biết tương nhượng và lắng nghe ý kiến của nhau. Phải biết tôn trọng ý kiến của tập thể. Khi ý kiến của tập thể khác với ý kiến của cá nhân mình, đừng vì tự ái cá nhân hay nghe những lời xúi bậy để chống phá ý kiến tập thể, từ đó làm cho tổ chức bị đổ vỡ, tạo ra sự chia rẽ nội bộ rồi chia rẽ cộng đồng.

4) Khi anh em, đoàn thể hay cộng đồng bạn bị bôi nhọ hoặc bị tấn công, chúng ta phải can đảm mạnh dạn đứng lên bảo vệ tới cùng. Binh bạn hôm nay chính là bảo vệ cho chính mình, tổ chức của mình và cộng đồng mình ngày mai.

5) Tạo những sự liên hệ mật thiết với giới chính trị địa phương rồi Tiểu bang, Liên bang và các cộng đồng bạn. Hãy cho họ thấy tình trạng thiếu tự do, dân chủ và nhân quyền tại VN, qua đó, họ sẽ thông cảm tại sao chúng ta chống cộng quyết liệt như vậy. Nói cho các giới chức địa phương biết những kế sách và nhân sự đang hoạt động cho VC để phá nát cộng đồng, từ đó cảnh cáo họ là một khi cộng đồng VN Tị Nạn CS bị đám VC và tay sai khiêu khích, phá nát, gây bất ổn thì an ninh, ngân sách và sự phát triển của thành phố cũng bị ảnh hưởng lây. Nhất là cảnh báo cho họ biết rằng khi tay sai VC làm những hành động khiêu khích cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS thì cộng đồng sẽ phản ứng rất mạnh bằng cách tổ chức những cuộc biểu tình lớn, liên tục và như vậy thành phố sẽ phải chi ra những khoản tiền lớn giữ an ninh cho các cuộc biểu tình này. Hãy đưa vụ biểu tình chống Trần Trường hơn 50 ngày ở Nam Cali làm thí dụ cho họ thấy quyết tâm chống cộng của chúng ta ra sao và thành phố ở Nam Cali phải trả biết bao nhiêu tiền cho vụ này.

6) Trong các giới chức địa phương hay Tiểu bang, Liên bang, có nhiều người cảm thông và yểm trợ hết mình cho chính nghĩa của chúng ta mà không đòi hỏi gì hết, nhưng cũng có người yểm trợ chúng ta vì quyền lợi của họ. Do vậy khi vận động giới chức chính trị địa phương hay cao cấp hơn, đừng hoàn toàn đặt niềm tin trọn vẹn vào họ. Chúng ta phải có kế hoạch phòng bị để vào phút chót nếu họ có phản bội lại ta hay không làm theo lời hứa hẹn thì chúng ta cũng kịp thời chống đỡ. Khi nói chuyện với họ, họ có thể cam đoan chắc chắn sẽ yểm trợ chính nghĩa của ta, nhưng biết đâu bọn tay sai VC vận động họ vào phút chót với nhiều hứa hẹn béo bở, họ phản bội lại thì chúng ta lấy gì mà chống đỡ kịp thời?

7) Khi tranh đấu ngoài cộng đồng, chúng ta luôn giữ thái độ ôn hòa nhưng kiên quyết. Đừng để truyền thông ngoại quốc hay các cộng đồng bạn có những cái nhìn bất lợi cho chính nghĩa của ta. Qua cách biểu dương lực lượng, ý chí trong trật tự, ôn hòa và tôn trọng pháp luật, dân chúng, giới chính trị địa phương hay cao hơn nữa sẽ nhìn thấy sự đồng lòng, tinh thần kỷ luật, tôn trọng pháp luật của ta, như thế họ sẽ nể phục và yểm trợ cộng đồng chúng ta. Ta nên nhớ là một đám đông lớn nhưng ô hợp có thể gây tiếng vang ồn ào nhưng sẽ không tạo sự nể phục bằng một nhóm nhỏ nhưng có quyết tâm, có lãnh đạo, hành động có kỷ luật và trật tự.

Đặc biệt xin có vài lời đối với những người sinh hoạt trong các đoàn thể chống cộng: Nếu quý vị không quan tâm tới hay không yểm trợ những sinh hoạt chống cộng tại cộng đồng địa phương quý vị đang sinh sống, vì coi những trò phá hoại cộng đồng của VC và tay sai là chuyện nhỏ, và rằng quý vị đang lo làm những chuyện đại sự lớn hơn, đó là trực tiếp lật đổ chế độ VC tại ngay VN thì xin quý vị hãy trả lời hai câu hỏi sau:

Nếu cộng đồng VN Tị Nạn CS bị VC và tay sai khống chế thì chúng có để quý vị yên thân để lo đại sự tiêu diệt chúng bên VN không?

Nếu cộng đồng VN Tị Nạn CS bị VC và tay sai phá cho tan vỡ thì quý vị lấy hậu phương nào để yểm trợ nhân lực, tài lực, thế quốc tế cho quý hoạt động tại tiền phương bên VN để lật đổ VC?

Vài lời đối với những người buôn bán trong cộng đồng: Cơ sở làm ăn của quý vị phát triển là nhờ có đa số đồng bào VN Tị Nạn CS lui tới mua bán. Một khi cộng đồng chúng ta bị VC phá nát hay khống chế thì đồng bào sẽ bỏ đi nơi khác hay không tới những khu buôn bán của người Việt Nam nữa, lúc đó thương vụ của quý vị sẽ sút giảm. Thêm nữa khi khống chế được cộng đồng rồi, VC và tay sai âm thầm bắt quý vị đóng hụi chết cho chúng gọi là quỹ xây dựng quê hương, lúc đó quý vị tính sao đây?

Vài lời đối với những người VN Tị Nạn CS Thờ Ơ: Chúng ta bị VC trù dập, đàn áp dã man vì thế chúng ta phải liều chết hay đau lòng rời xa quê hương mồ mả tổ tiên sang xứ người định cư. Chúng ta tưởng đã thoát ách CS, ai ngờ VC dai như đỉa. Chúng tiếp tục bám chúng ta để vắt máu. Nay chúng đi thêm một bước mạnh bạo hơn nữa, đó là tìm cách phá nát cộng đồng chúng ta sinh sống để chúng có thể tiếp tục khống chế chúng ta một lần nữa. Lần này chúng ta hết đường chọn lựa. Vì sự an bình của chính chúng ta và con cháu, chúng ta chỉ còn cách đứng lên cùng đồng bào VN Tị Nạn CS đập tan âm mưu muốn khống chế cộng đồng của VC và tay sai.

Kết luận:

Để phá tan nghị quyết 36 mà VC và Việt gian tay sai đang ra sức thực hiện trong năm nay, chúng ta phải kiên quyết nhưng khôn ngoan, sáng suốt, bình tĩnh đối phó, phải có kế sách tiến thoái thích hợp trong từng trường hợp. Trước hết mọi người Việt Tị Nạn CS phải coi công cuộc tranh đấu chống sự phá hoại cộng đồng ta đang sinh sống do VC và tay sai phát động là việc an nguy của chính ta và con cháu mình.

Và trên hết, chúng ta phải đặt cái tôi, quyền lợi cá nhân, tổ chức dưới quyền lợi của tập thể, phải thống nhất ý chí, biết lắng nghe nhau và đoàn kết lại thành một khối vững chắc. Đừng vì cái chức danh chủ tịch nọ, trưởng ban kia đầy hão huyền, đừng vì không được đọc một bài diễn văn, đừng vì ghen tị anh em khác được khen tặng còn ta thì không, đừng vì xích mích cá nhân mà phá nát tổ chức, cộng đồng mình đang sinh hoạt. Nếu không, phòng tuyến chống cộng tại địa phương ta cư ngụ sẽ bị VC và tay sai phá vỡ. Như thế, một ngày rất gần kề, khi mở mắt ra, chúng ta sẽ thấy cờ máu VC tràn ngập chung quanh. Lúc đó chúng ta có hối hận, cố công gầy dựng lại tổ chức hay cộng đồng thì đã quá muộn. Quá muộn! Vì chúng ta đã bị VC và tay sai khống chế mất rồi!

Trần Văn Thìn

February 4, 2008

VIỆT GIAN CỘNG SẢN CÓ THÀNH THẬT KHÔNG?

Đặng Anh Kiệt

 

 

Quả thật, đưa câu hỏi này ra tôi tự thấy là mình quá ngây thơ. 

Cuộc tranh đấu bằng CẦU NGUYỆN của Tổng Giáo Phận Hà Nội đã chấm dứt do ĐỨC VÂNG LỜI của người Công Giáo. Hình như Tòa Thánh La Mã đã không có đủ thông tin trung thực về cuộc CẦU NGUYỆN của Tổng Giáo Phận Hà Nội nên bức thư của Đức Hồng Y Tarcisio Bartone mới bay tới Đức Tổng Giám Mục Tổng Giáo Phận Hà Nội đang trong lúc đảng CƯỚP sợ xanh máu mặt. Vì những lời CẦU NGUYỆN đang đưa chúng vào TỬ LỘ., nhưng bức thư của Hồng Y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh đã cứu chúng nó. Bây giờ mặt chúng nó đang đổ sang mầu khác rồi, qua câu nói rất kênh kiệu là: “Nhà nước Việt Nam, để bầy tỏ TINH THẦN CỞI MỞ, và SỰ TÔN TRỌNG ĐỨC THÁNH CHA, sẽ trả lại QUYỀN SỬ DỤNG TÒA NHÀ KHÂM SỨ CŨ cho Giáo Phận Hà Nội. Đấy giọng nói Đổi Trắng Thay Đen của cái đảng CƯỚP Ba Đình là như thế đấy.

Tôi thấy Tòa Thánh bây giờ không phải như Tòa Thánh thời Đức Gioan Phao Lồ Đệ II. Đức Gioan Phao Lồ Đệ II thì đã nhắn nhủ các Đức Giám Mục Việt Nam ĐƯA THUYỀN RA KHƠI. Và nay nắm được thời cơ Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đang ĐƯA THUYỀN RA KHƠI thì Tòa Thánh lại cản lại!!! Thưa các Ngài, các dân tộc Đông Âu, họ có diễm phúc được hưởng những cuộc Cách Mạng Hồng, Cách Mạng Nhung vân…vân… nhưng dân tộc chúng tôi chỉ có thể được tồn tại bằng Cuộc Cách Mạng Cầu Nguyện mang mầu sắc thời đại của các Thánh Tử Đạo Việt Nam mà thôi. Rất khôn ngoan là Chỉ có Thánh Giá đã đựợc mang đi nhưng Tượng Đức Mẹ Sầu Bi vẫn còn tại đó. Theo lời hứa của bọn Ngụy quỵền thì chúng sẽ trả lại Tòa Khâm Sứ, như thế có nghĩa là chúng đã tự xác nhận chủ quyền Tòa Khâm Sứ mà chúng muốn nuốt nhưng nuốt không được là thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội. Thế thì của chúng ta, chúng ta có quyền hàng ngày cử người tiếp tục dâng hoa lên Đức Me Sầu Bi. Đó cũng là điều kiện của phía chúng ta.

Tinh Thần không đội trời chung với cộng sản của Lê Hữu Từ, của Hòang Quỳnh và của Nguyễn Kim Điền đã đang sống dậy trong lòng Giáo dân Việt Nam. Tôi tin như thế. Xin La Mã đừng làm thui chột những tinh thần đó của Giáo dân chúng tôi. La Mã không sống trong cái thiên đường CHXHCNVN, La Mã không thấu hiểu nổi những gì chúng tôi đã gánh chịu với bè lũ Việt Gian bán nước này đâu. Nếu các Ngài thấu hiểu thì làm sao mà có lá thư từ vịết từ vị Quốc Vụ Khanh được. Hoặc các Ngài đã nhận được các thông tin thiếu trung thực hay những thông tin cố làm sai lạc, mà những người chuyển các thông tin như thế thì chỉ là những tên giáo gian mà thôi.

Rồi những ngày tháng tiếp theo sau này, sẽ là những bắt bớ, những tù đầy và cả những thủ tiêu do bọn ngụy quyền sói lang thực hiện. Xin Tòa Thánh La Mã, các ngài hãy nhìn cho kỹ những gì chúng sẽ đổ lên đầu người giáo dân Công Giáo Việt Nam những ngày tới. Đến lúc đó các ngài sẽ làm gì???? Linh mục đáng kính Nguyễn Văn Lý, người đầu tranh cho Tự Do Tôn Giáo một cách bất bạo động, khi bị lũ vô thần xử tội tù đầy, vô luật pháp, các ngài đã làm gì??? Vậy sao khi các Giáo dân Hà Nội đọc kinh cầu nguyện để đòi công lý thì các ngài VIẾT THƯ CẢN NGĂN???

Bè lũ Việt Gian bán nước, là một đảng CƯỚP mà, chúng đã cướp biết bao nhiêu đất đai, nhà cửa của các tôn giáo, của người dân Việt Nam, làm sao chúng trả lại Tòa Khâm Sứ được đây. Cuộc CẦU NGUYỆN lẽ ra không phải chỉ có đòi Tòa nhà Khâm Sứ cũ, mà nó sẽ đưa tới sự đòi lại tất cả các cơ sở, đất đai của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã bị bè lũ Việt Gian cộng sản chiếm đọat; và rồi tất cả các tôn giáo khác và tòan dân Việt Nam, cũng bằng một hình thức nào đó, sẽ cùng đứng lên đòi lại tất cả những gì thuộc về của họ, đó là TỰ DO là CÔNG LÝ, là NO ẤM là NHÂN QUYỀN.

Sau hơn 1 tháng Cầu Nguyện của hàng ngàn Giáo dân trong rét mướt, sự hy sinh của giáo dân chúng ta đổi được những gì? Đổi được một lời hứa của bọn người chuyên NHỔ RỒI LIẾM. Chúng đã ký bao nhiêu Hiệp Ước, Hiệp Ước Geneve, chúng âm mưu thôn tính Miền Nam Việt Nam bằng cái bình phong Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Thỏa Ước Hưu Chiến năm Mậu Thân, bằng cuộc tổng tấn công, và chúng đã thảm sát gần 10 ngàn người dân Huế, đầu Xuân mà Huế chỉ thấy những vành khăn tang, thành phố Huế ngập tràn chỉ một mầu trắng! . Hiệp Ước Ba Lê…chúng đã xâm lăng và cưỡng chiếm miền Nam; đó, tòan là những Hiệp Ước Quốc Tế đấy, chúng nó có tôn trọng không. Thế thì nay chỉ với một lời hứa!!! Chúng ta đã đổi từ cái CÓ để lấy cái KHÔNG!!! Hãy tiếp tục dâng hoa lên Đức Mẹ Sầu Bi. Chúng không thể ngăn cản được việc này. Hãy làm theo lời Đức Gian Phaolô II, chúng ta tiếp tục ĐƯA THUYỀN RA KHƠI. 

Rồi những năm tháng tiếp theo sau này sẽ là những bắt bớ, những tù đầy và những thủ tiêu do bọn lang sói Việt Gian cộng sản thực hành. Xin Tòa Thánh La Mã hãy nhìn cho kỹ những gì chúng sẽ làm đối với giáo dân, đối với các vị Linh Mục và ngay cả với Ngọn Đuốc Dẫn Đường trong cuộc đấu tranh bằng CẦU NGUYỆN. Đức Tổng Ngô Quang Kiệt! 

Kính Đức Tổng, chúng con nguyện sẽ tiếp tục cùng ngài đi đòi CÔng LÝ.
Chúng con kính chúc Đức Tổng năm mới, được dồi dào sức khỏe để chăn dắt đàn chiên Chúa trao cho ngài, vược thóat ra khỏi cảnh tăm tối của Địa Ngục Trần Gian CHXHCNVN.

Đặng Anh Kiệt
03/02/2008

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.