Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 8, 2008

Bộ mặt nhân quyền của CSVN: ai lầm đường, ai cướp bóc, ai dàn dựng, đấu tố khủng bố người lành ?

Ai ngậm máu phun người ????? Ai bán nước cầu vinh ??

  

Lê Thanh Tùng – kẻ lầm đường lạc lối

Thứ Bảy, 26/04/2008, 09:31

 

http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=22873&ChannelID=80

(ANTĐ) – Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều qua (25-4) đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

Chân dung kẻ cơ hội

Được coi là đàn em của những đối tượng luôn tìm cách chống phá đường lối xã hội chủ nghĩa như Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Lý, Phạm Hồng Sơn…, Lê Thanh Tùng cũng tỏ ra hết sức ngoan cố và trắng trợn.

Tháng 3 năm 1992, anh ta xuất cảnh trái phép sang Campuchia và cưới một phụ nữ bản địa, sinh được một cậu con trai. Tháng 4-2001, Tùng nhập cảnh trái phép về nước qua cửa khẩu Đức Cơ – Gia Lai, và 4 tháng sau đó, anh ta cưới một cô gái làm nghề buôn bán ở Phố Chợ, xã Phù Lỗ.

Theo tài liệu xác minh của cơ quan chức năng, từ năm 1992 đến năm 2007, Lê Thanh Tùng đã 3 lần xuất – nhập cảnh trái phép ra vào Việt Nam. Trong thời gian này, Lê Thanh Tùng đã chủ động, trực tiếp tìm gặp, tham gia các tổ chức phản động người Việt lưu vong ở nước ngoài.

Thời gian ở Campuchia, Tùng gặp Nguyễn Hữu Phu, tức Tư Phu, người của cái gọi là đảng nhân dân hành động do Nguyễn Sỹ Bình cầm đầu và xin gia nhập tổ chức này nhưng bị từ chối. Cuối năm 2002, Tùng tham gia tổ chức “Yêu tự do” do Lê Sỹ Đức cầm đầu cùng một số đối tượng khác hoạt động tại Campuchia.

Tuy nhiên do mâu thuẫn cá nhân, nghi ngờ nhau về tiền bạc nên mối quan hệ của Tùng không được lâu bền. Tháng 4-2007, khi ở Campuchia, qua một sóng phát thanh phản động, Lê Thanh Tùng nghe được bài phỏng vấn Lê Trí Tuệ, một đối tượng chống đối Đảng, Nhà nước Việt Nam, và biết Tuệ đã trốn từ Việt Nam sang Campuchia. Tùng tìm cách gặp Tuệ để hỏi về tình hình trong nước.

 —-

Tháng 9-2007, Lê Thanh Tùng móc nối với số đối tượng chống đối chế độ trong nước đã bị xử lý bằng pháp luật và tự nguyện xin gia nhập khối 8406 (danh xưng của cái gọi là “Tổ chức của những đối tượng đấu tranh cho tự do, dân chủ”) do Nguyễn Văn Lý cầm đầu. Sự mù quáng của Tùng bị Nguyễn Khắc Toàn (đối tượng từng bị truy tố 11 năm về tội làm gián điệp, hiện đang bị quản chế tại địa phương) lợi dụng.

Nguyễn Khắc Toàn hướng dẫn Tùng viết tài liệu ủng hộ khối 8406 và hứa hẹn cung cấp tiền cho Tùng để chi phí hoạt động và nuôi vợ con nếu… bị bắt. Toàn đồng thời hướng dẫn Tùng các phương thức để lôi kéo người vào tổ chức và đưa cho Tùng hơn 10 đầu tài liệu về tán phát tại địa phương.

Toàn còn cho Tùng tiền, điện thoại di động, tivi và chỉ đạo đi các tỉnh móc nối với các đối tượng chống đối để thống nhất hoạt động.

Những hoạt động chống phá chế độ của Lê Thanh Tùng khiến dư luận người dân địa phương cực lực lên án, phẫn nộ. Cơ quan công an cũng đã phát hiện và nhiều lần khuyên can anh ta ăn năn hối cải.

 

 

 

 

 

Ngày 9-10-2007, Lê Thanh Tùng đã tự viết bản tường trình gửi cơ quan Công an Việt Nam, trong đó có đoạn: “Sau khi về Việt Nam, tôi thấy rõ đời sống xã hội Việt Nam thực sự là một chế độ công bằng xã hội, đời sống nhân dân được ấm no, hạnh phúc chứ không phải như những luận điệu tuyên truyền của đài Chân trời mới cũng như đài Châu Á tự do…

Đặc biệt, là sau khi tôi được cơ quan Công an Việt Nam cũng như những người thân trong gia đình và bà con xóm giềng, khối phố giải thích, giáo dục, tôi đã nhận thấy những hành vi chống đối chế độ Nhà nước Việt Nam của tôi cũng như của các đối tượng trên là hoàn toàn sai trái, vi phạm pháp luật Việt Nam, đi ngược lại lợi ích của dân tộc Việt Nam”.

Lê Thanh Tùng hứa sẽ rút khỏi khối 8406, cam kết không viết bài nói xấu chế độ, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, không tiếp xúc với các phần tử cơ hội chính trị. 

Tuy nhiên ngay sau đó, những lời hứa của Lê Thanh Tùng đã bị anh ta rũ bỏ. Bản chất chống đối cực đoan của Tùng vẫn không thay đổi.

Đầu năm 2008, lợi dụng đám tang ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Khắc Toàn đã chỉ đạo Tùng mua 11 vòng hoa và làm 11 băng tang đại diện cho các tổ chức chính trị phản động lưu vong như “đảng Việt Tân”, “đảng Vì dân”, đài “Chân trời mới”… đến viếng nhằm đánh lừa số đối tượng chống đối ở bên ngoài rằng trong nước vẫn có người của các tổ chức phản động hoạt động để xin tiền tài trợ.

Hoạt động chống đối của Tùng ngày càng được các tổ chức phản động ở nước ngoài hướng dẫn hoạt động. Tùng còn đi gặp gỡ số người khiếu kiện chây ỳ tại Hà Nội để thu thập tình hình, đưa danh sách và nội dung khiếu kiện của họ lên mạng Internet, kích động tham gia các hoạt động chống đối Đảng và Nhà nước, không ngoài mục đích xin tài trợ về kinh tế của số đối tượng phản động, lưu vong ở nước ngoài.

Hiện, cơ quan chức năng xác định Lê Thanh Tùng đã viết, tán phát 21 tài liệu trên mạng Internet với nội dung xấu, bôi nhọ chế độ xã hội, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước; nhiều lần trả lời phỏng vấn phóng viên báo đài nước ngoài xuyên tạc tình hình trong nước…

Hãy dừng lại trước khi quá muộn

Đông đảo người dân hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, sau khi nghe ông Lê Tiến Dũng – Chủ tịch UBND xã Phù Lỗ công bố những hành vi sai trái của Lê Thanh Tùng đều tỏ ra hết sức phẫn nộ. Bác Trần Sỹ Ngự, nhà ở xóm Cầu, xã Phù Lỗ bức xúc: “Hành động của Lê Thanh Tùng đã đi ngược lại truyền thống yêu nước, dũng cảm hy sinh của người dân Sóc Sơn”, là “con sâu làm rầu nồi canh”.

Lê Thanh Tùng đừng nên trông chờ, dựa dẫm vào sự giúp đỡ của các thế lực thù địch, chống đối xã hội. Hãy biết dừng lại trước khi quá muộn”. Trở về từ chiến trường đang là thương binh nặng với những vết thương hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, anh Đoàn Văn Quân cũng không giấu nổi sự bất bình: “Tôi ngồi dưới hội trường nghe bà con nói về hành vi sai phạm của Lê Thanh Tùng, thực sự có giữ được bình tĩnh.

“Anh Tùng từng đứng trong quân ngũ, từng thuộc những điều kỷ luật của quân đội, từng đặt tay lên trái tim thề bảo vệ Tổ quốc. Mảnh đất Sóc Sơn của chúng ta hứng chịu bao nhiêu trận bom của kẻ thù trong chiến tranh. Xã Phù Lỗ có biết bao nhiêu liệt sỹ, thương binh nhưng không một ai đòi hỏi quyền lợi cho mình. Vậy mà riêng anh Tùng đã hành động đúng như một kẻ vô ơn, tung hô những kẻ phản động và nói xấu danh dự Quân đội nhân dân Việt Nam”.

Ngay cả người trong họ của Tùng cũng thất vọng. Bác Ngô Quang Hiển, ông bên ngoại nhà Lê Thanh Tùng có mặt tại buổi kiểm điểm cháu mình đau đớn: “Tùng, cháu có biết nghĩ không? Cháu xúc phạm quê hương, xúc phạm cả những người đã khuất. Bố mẹ cháu nơi suối vàng nếu biết hành động của cháu liệu có yên lòng? Rồi vợ con, bạn hữu nữa, cháu đang gây buồn khổ cho mọi người, hãy biết dừng lại đi”.

Lê Thanh Tùng đã và đang bị các đối tượng phản động xúi giục, chỉ đạo, trở thành tay sai đắc lực cho chúng. Hoạt động chống đối của Lê Thanh Tùng thời gian qua rất nghiêm trọng, xâm hại đến an ninh quốc gia, có dấu hiệu phạm vào tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (Điều 88 BLHS), và tội “Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích hợp pháp của tổ chức và công dân” (Điều 258 BLHS). Hành vi của Lê Thanh Tùng đáng bị trừng trị bằng pháp luật.

Song đúng như suy nghĩ của ông Lê Tiến Dũng – Chủ tịch UBND xã Phù Lỗ, với tinh thần nhân văn của dân tộc ta, “đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại”, người dân địa phương luôn mong muốn, yêu cầu Lê Thanh Tùng quay đầu lại, chấm dứt ngay các hoạt động chống đối, trở về chính nghĩa với vòng tay yêu thương của cộng đồng.

Sự lầm lạc sẽ được tha thứ, bỏ qua nếu Lê Thanh Tùng biết nhìn thấy khuyết điểm, sai phạm của mình. Ngược lại, nếu Lê Thanh Tùng vẫn tiếp tục các hoạt động sai trái, cơ quan bảo vệ pháp luật cần kiên quyết xử lý nghiêm minh, không để anh ta tự do hoạt động chống đối gây phức tạp về ANTT địa phương.

Hoàng Quân

Video: Lê Thanh Tùng – Kẻ lầm đường lạc lối

 

(ANTĐ) -Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều 25-4 đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

 

Xem tiếp >>

 

 

Video: Lê Thanh Tùng – Kẻ lầm đường lạc lối

(ANTĐ) -Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều 25-4 đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

>>> Lê Thanh Tùng – kẻ lầm đường lạc lối

Việt Anh – Ngọc Anh -

DT

antg_ ve ltt1
antg_ ve ltt2
antg_ ve ltt3
antg_ ve ltt4
antg_ ve ltt5
antg_ ve ltt6
Thư Cho Con :
Sau Ba Mươi Ba Năm… Sợ
Thư Cho Con : Sau Ba Mươi Ba Năm… Sợ

——-
Ý kiến bạn đọc:
Bản chất của chế độ độc tài toàn trị cs là :
bưng bít, bịt miệng, luật rừng, tuyên truyền gian dối, bạo lực khủng bố !!
Mua chuộc, gài bẩy, vu khống, xuyên tạc, bóp méo sự thật, xách động quần chúng, đấu tố,  làm ngang nói ngược, nói lấy được, ngậm máu phun người, vừa ăn cướp vừa la làng, lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện, bất chấp lẽ phải, đạo lý, công bằng, sự thật. 
Bằng chứng:
cs nắm độc quyền ngành truyền thông, không có báo chí tư nhân !! Cộng thêm những luật, nghị định rừng rú độc tài về báo chí : hơn 700 tờ báo lá cải, đồng một nhịp, bưng bít, nói một chiều, xa rời sự thật, quần chúng  ! (phục vụ đảng thay vì phục vụ dân)
- Vụ sinh viên biểu tình chống TC về HS TS, báo chí VN IM RE, hoặc chỉ nói vài hàng sau sự việc.
- Khi đọc, nghe luận điệu của cs bôi bác, vu cáo, kết án ai, tổ chức nào, thì hãy đặt cs vào vị trí nạn nhân, sẽ đúng trên 95% !!!  (cs chuyên nghề vu cáo, chụp mũ, nói ngược là thế !)

May 3, 2008

1975: Những gì thay đổi?

Ngô Nhân Dụng

Mỗi năm sắp đến ngày 30 Tháng Tư, nhiều người Việt Nam lại tự hỏi ngày lịch sử đó có ý nghĩa thế nào. Năm 1975, các lãnh tụ Cộng Sản vào Nam ăn mừng tuyên bố rằng đó là ngày “chiến thắng” của nhân dân Việt Nam. Sự thật ra sao?

Trước ngày 30 Tháng Tư năm 1975, trẻ em miền Nam có lời nói, cử chỉ kính trọng các thầy cô giáo hơn bây giờ. Chỉ 3 năm sau năm 75 là các em đã thay đổi rồi, theo kịp các trẻ em miền Bắc. Mà các thầy cô hồi đó cũng nhiều người giữ được tư cách đạo đức hơn bây giờ. Trước năm 1975 trẻ em miền Nam dưới 10 tuổi đều được đi học, các trường công lập không thu học phí. Ngay cả trong các trại tị nạn của các đồng bào chạy xa chiến trận, cũng có các lớp học miễn phí. Trẻ em ngoan ngoãn, biết nói năng lễ phép với cha mẹ, với những người lớn tuổi trong lối xóm. Bây giờ đã thay đổi hẳn.

Trước ngày 30 Tháng Tư 75 ở miền Nam trai thiếu gái thừa, nhưng chưa có người mẹ nào bán con đi lấy những người chồng ngoại quốc không hề quen biết, với giá mấy trăm đô la Mỹ. Không có những cô gái xếp hàng trưng bầy cho đàn ông ngoại quốc chọn. Không có người mẹ nào đem con gái bán cho các mụ Tú Bà. Bây giờ phong cảnh đã khác.

Trước ngày 30 Tháng Tư năm 1975, trong miền Nam cũng có nạn tham nhũng, mà một nước đang chiến tranh khó tránh khỏi nạn đó. Nhưng những quan lại tham nhũng thường cố tìm cách che đậy, giấu giếm, khi bị lộ thì biết hổ thẹn, vì bị họ hàng, bạn hữu coi khinh. Bây giờ cả nước đầy những tay tham nhũng, nhưng họ không biết hổ thẹn. Nếu bị phe đảng tranh ăn tố cáo, thì bắt rồi lại thả, coi như vô tội!

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 trong Nam cũng có nạn ma túy, nhưng tỷ lệ thanh niên ghiền ma túy thấp hơn, chỉ bằng một phần mười ngày nay. Hồi đó cảnh sát công an ít hơn bây giờ so với dân số, nhưng họ lùng bắt những kẻ buôn ma túy mạnh hơn. Người ta đồn hồi đó có những ông tướng buôn ma túy, nhưng chỉ là đồn đại. Còn bây giờ, số công an cảnh sát đông như thế, nhưng con buôn ma túy vẫn hoành hành, không biết mạng lưới ma túy đã được ai bảo trợ!

Trước ngày 30 Tháng Tư 75, dân miền Nam lâu lâu vẫn tổ chức biểu tình phản đối chính phủ, không thua gì dân Nam Hàn cùng thời gian đó mặc dù đang có chiến tranh. Sinh viên Sài Gòn biểu tình đòi giáo sư phải dậy bằng tiếng Việt, ký giả biểu tình phản đối bộ thông tin đóng cửa báo, các công nhân đình công, bãi thị, các học sinh lâu lâu bãi khóa vì những nguyên do khác nhau. Ðến những ngày chót của chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn những cuộc biểu tình đòi bài trừ tham nhũng, bất công. Tinh thần độc lập, tự chủ của người dân rất cao, chính quyền không dám bắt họ. Ngày nay công an đi lùng bắt những người “có thể” đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa, hàng tháng trước ngày cuộc biểu tình có thể diễn ra! Và như vậy, người ta gọi là dân miền Nam đã “được giải phóng.”

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 trong miền Nam có đủ thứ báo chí. Có báo ủng hộ nhà nước, có báo chống chính quyền, phần lớn những tờ báo đều độc lập và nếu không chống mạnh thì cũng chống nhà nước nhè nhẹ. Báo Thần Chung, Ðuốc Nhà Nam chống ông Nguyễn Văn Thiệu một cách, báo Chính Luận chống cách khác, báo Ðại Dân Tộc (trong đó ký giả này viết hàng ngày) lại chống cách khác nữa. Những nhà báo kỳ cựu như Trần Tấn Quốc, Nam Ðình, Chu Tử, Nguyễn Vĩ, vân vân, mỗi người một vẻ. Bây giờ tất cả báo chí do một nhóm người lãnh đạo, bảo viết thì được viết, bảo im thì phải im. Và như vậy, người ta gọi là “giải phóng.”

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 ở Sài Gòn có một Quốc Hội, trong đó có những người đối lập dám lên tiếng chỉ trích, có khi còn tuyệt thực để phản đối chính phủ. Họ hoạt động mạnh không thua gì những dân biểu đối lập ở Nam Hàn và Ðài Loan cùng thời. Chưa nói chuyện ai đúng ai sai, nhưng không khí sinh hoạt hào hứng. Những đại biểu Quốc Hội còn nêu tấm gương đạo đức trong sáng, tư cách bất khuất, như Trần Văn Văn, Phan Khắc Sửu, Nguyễn Văn Huyền, Trần Văn Tuyên, đến giờ nói tới vẫn khiến nhiều người dân hãnh diện. Bây giờ không ai biết các đại biểu Quốc Hội đang làm gì, ở đâu, trong lúc lạm phát lên tới 20%, trong lúc Trung Cộng đang in bản đồ Hoàng Sa thuộc nước họ đi phô bầy khắp nơi!

Trước ngày 30 Tháng Tư 1975 ở miền Nam báo chí có tự do, chính trị được tự do, rất nhiều con mắt nhắm vào chính quyền để quan sát và chỉ trích, khiến những kẻ cầm quyền có muốn làm bậy cũng phải e ngại. Chính vì thế mà nạn tham nhũng không bột phát mạnh như bây giờ.

Vậy thì ở Sài Gòn bây giờ ai vui mừng kỷ niệm ngày 30 Tháng Tư, sau cuộc rước quác Thế Vận Bắc Kinh được chế độ Cộng Sản gồng mình bảo vệ?

Hồi sinh thời, ông Nguyễn Hữu Chung, cựu dân biểu Việt Nam Cộng Hòa mươi năm trước đã viết trên báo Người Việt rằng có hai nơi nhiều người ăn mừng ngày 30 Tháng Tư, một là ở Ban Mê Thuột, hai là ở Sài Gòn. Ở Ban Mê Thuột thì có nhiều người đã kéo lên đó chiếm đồn điền, chiếm đất, nếu không nhờ ngày 30 Tháng Tư thì cả đời họ có đổ mồ hôi sôi máu mắt cũng không được hưởng những chiến lợi phẩm lớn như vậy. Còn ở Sài Gòn, số người hưởng lộc nhờ ngày 30 Tháng Tư còn đông hơn. Họ từ rừng kéo ra hay từ Bắc kéo vô, chiếm được những ngôi nhà, những cửa tiệm, có khi chiếm cả vợ con người khác. Từng lớp tư bản đỏ phát triển lên bắt đầu từ những cuộc chiếm đoạt đó, họ thuộc lớp người muốn bảo vệ chế độ để bảo vệ những “chiến lợi phẩm” thu được từ năm 1975 đến nay. Nhờ một chế độ kiểm soát các công đoàn, kiểm soát báo chí, ngăn cấm những người có ý kiến độc lập, thì giới tư bản đỏ mới có cơ hội lợi dụng guồng máy kinh tế hoang dã, đổi mới nửa nạc nửa mỡ, để thủ lợi.

Cứ nghĩ đến những gì đã thay đổi ở miền Nam Việt Nam kể từ năm 1975 thì chỉ buồn. Nếu có niềm vui, thì ở miền Bắc được hưởng nhiều hơn; cho nên bà con miền Nam cũng nên chia sẻ nỗi vui mừng với đồng bào miền Bắc. Sau năm 1975 nhiều người ở miền Bắc đã khá giả hơn nhờ chiến tranh chấm dứt. Nhờ chế độ Cộng Sản sụp đổ ở Âu Châu và Liên Xô, guồng máy kìm kẹp của đảng Cộng Sản cũng được tháo lỏng hơn. Người dân dễ thở hơn, nên những vụ cãi cọ nhau, đánh lộn nhau, giữa hàng xóm láng giềng, giữa vợ chồng, cha con, cũng giảm bớt. Những cảnh mà nhà văn Nguyễn Huy Thiệp mô tả bây giờ cũng bớt đi. Nhiều người ở miền Bắc khi mua hàng đã biết nói cám ơn những người bán hàng, hai bên cùng bầy tỏ lòng tương kính. Nhiều bậc cha mẹ ở miền Bắc lấy lại được quyền dậy dỗ con cái thay vì hoàn toàn để cho đảng Cộng Sản nhồi sọ, cho nên trẻ em cũng học được lễ độ, phép tắc con nhà. Tất nhiên, đời sống kinh tế người dân miền Bắc đã vượt cao lên bằng trăm lần những ngày trước năm 1975.

Nhắc đến ngày 30 Tháng Tư năm 1975, nhưng trong cả bài này quên chưa nhắc đến khẩu hiệu “chống Mỹ cứu nước” mà Hồ Chí Minh đã dùng để cổ động cho hàng triệu thanh niên miền Bắc hy sinh mạng sống. Quên, cũng dễ hiểu thôi. Bởi vì bây giờ chẳng ai nhắc đến khẩu hiệu đó nữa. Chống Mỹ? Bây giờ ai bỏ cả triệu đô la đăng một trang quảng cáo trên nhật báo Wall Street, chỉ để đem về nói dối với dân khoe rằng tờ báo lớn nhất của tư bản Mỹ cũng phải viết về thành tích làm giầu của đảng Cộng Sản! Chống Mỹ? Vậy ai đưa con cái qua Mỹ lấy cớ du học để mua nhà, mua cơ sở thương mại và dần dần đưa vợ con sang Mỹ sống?

Còn cứu nước thì sao? Có chính phủ miền Nam nào đã viết thư nhượng đất đai, hải đảo cho nước Mỹ hay không? Chỉ có ông Phạm Văn Ðồng ký cho Trung Quốc hưởng! Chính phủ Mỹ có bao giờ tính chiếm lấy một mảnh đất nào của người Việt Nam không? Chính quân đội Trung Quốc đã cướp Hoàng Sa sau khi giết chết các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa giữ đảo! Tại sao đảng Cộng Sản ngăn cấm không cho dân Việt Nam biểu tình phản đối tội xâm lăng Hoàng Sa của chính quyền Cộng Sản Bắc Kinh?

Từ năm 1954 cho đến năm ông chết, trong 15 năm mỗi năm ông Hồ đều hô hào chống Mỹ cứu nước. Chắc trong đảng Cộng Sản không còn ai muốn nhắc đến khẩu hiệu đó nữa.

Ðể kết thúc bài này, xin kể một câu chuyện gia đình.

Một người cháu ở Hà Nội vào Sài Gòn thăm ông chú đã từng bị giam giữ nhiều năm trong trại cải tạo. Ông cháu là đảng viên Cộng Sản muốn an ủi chú, nói rằng, cuối cùng đất nước ngày nay đã đổi mới, đời sống dân hai miền Nam Bắc đã được cải thiện hơn trước nhiều so với trước đây, chắc chú cũng vui trong cuộc sống mới.

Người chú nói: “Nếu như đảng Cộng Sản của cháu không phát động kế hoạch xâm chiếm miền Nam từ năm 1959 thì dân trong Nam không cần chính sách đổi mới nào cả cũng vẫn tiến được. Chắc chắn người miền Nam đã có mức sống cao như vầy từ nhiều năm trước rồi. Bây giờ nói chung người mình cũng chỉ mới tiến lên bằng dân Ðại Hàn vào khoảng năm 1975 thôi. Giả thử dân mình không giỏi như dân Nam Hàn chăng nữa, dù mình chậm hơn họ 5 đến 10 năm, nếu không bị ‘giải phóng’ thì vào năm 1980, 85 miền Nam cũng tiến lên không kém gì bây giờ rồi.”

“Tại sao người mình lại chịu thua kém, chậm tiến hơn các nước trong vùng Á Ðông, tụt hậu đi sau họ đến 30 năm? Vì đảng Cộng Sản đã gây chiến tranh Nam Bắc. Từ năm 1960 họ đã phá hoại liên tục, cái gì cũng phá, khiến cho miền Nam không xây dựng gì được. Sau năm 1975 họ lại tìm cách Cộng Sản hóa người miền Nam, theo đúng lối Nga Xô, Trung Cộng như ông Hồ Chí Minh vẫn mong muốn. Họ tập thể hóa nông nghiệp, xóa bỏ công thương nghiệp tư nhân. Vì thế mà kinh tế suy sụp, lần đầu tiên dân miền Nam cũng thiếu ăn, trong khi ở miền Bắc thì nhiều người chết đói. Làm dân tộc thụt lùi như thế, họ còn khoe công đổi mới làm gì nhỉ? Tại sao họ không thú nhận đã lầm lẫn, đã gây nên tội với đất nước, với tổ tiên và con cháu? Tại sao không can đảm tuyên bố thẳng là tất cả đảng họ đã sai lầm đi theo chủ nghĩa Cộng Sản, hãy đổi tên đảng đi, vì đằng nào thì cũng đang đi theo đường lối tư bản rồi? Mà lại đi theo thứ hình thức tư bản lạc hậu nhất trong các chế độ tư bản nữa chứ!”


Trước ngày 30/4/75, sinh viên học sinh miền Nam được tự do biểu tình chống Mỹ


Trước ngày 30/4/75, sư sãi miền Nam được tự do toạ kháng chống chính quyền

March 25, 2008

CS với bổn cũ xào đi soạn lại : thủ đoạn trân tráo, thất nhân tâm

AI LÀ KẺ ĐỘI LỐT?


TT Thich Thien Minh dang bi nha cam quyen VN khung bo sach nhieu lien tuc

Công Tâm

Vào 8 giờ tối 2 ngày 22và 23/03/2008. Chúng tôi theo dõi đoạn Phim phóng sự tài liệu do đài truyền hình Bạc Liêu phổ biến và 6 giờ 30, ngày 24/03/2008 Sở Tư Pháp Bạc Liêu do Ông Nguyến Thanh Bình tiếp tục lên án, bôi nhọ, quy chụp Thượng Toạ Thích Thiện Minh với tựa đề “Huỳnh Văn Ba Kẻ Đội Lốt Tu Hành Đi Ngược Lại Lợi Ích Cộng Đồng”và hôm nay, ngày 25/03/2008 một cuộc học tập tại hội trường Thị xã Bạc Liêu, do Trung tá Quân, Phó Công an Thị Xã Bạc Liêu trình bày nội dung quy chụp cho rằng Ông Huỳnh Văn Ba cầm đầu các vụ rải truyền đơn, nhưng qua các câu nói cho thấy không có bằng chứng hiển nhiên khi khám xét và không bắt được quả tang mà chỉ là sự nghi vấn do sự trùng hợp nghi nan nào đó mà thôi!

Là người Cán bộ tỉnh nhà, ngồi tham dự buổi học tập, tôi thấy xấu hổ và nhục nhã với guồng máy chính quyền trên cương vị của một tỉnh mà mấy ngày qua đã liên tục cho đài truyền hình bêu rếu, bôi tro trát trấu một nhà Sư? Công an Vạch lá tìm sâu, nhắc lại chuyện quá khứ một cách cố chấp đơn hèn!

Nếu ai đó vạch trần quá khứ đen tối xấu xa của Đảng thì chúng ta nghĩ sao? Đảng ta có trong sạch không? Cán bộ chúng ta nghiêm túc tự xét lại bản thân từng cá nhân của mình xem có xứng đáng với dân chưa?Đảng có tàn ác vô đạo đối với chính sách cải cách ruộng đất đem hàng vạn người chém giết, chôn sống không? Chính Ông Trường Chinh còn đem cả cha mẹ mình ra đấu tố… Làm con mà còn đấu tố lại đấng sinh thành sinh ra mình thì họ còn biết thương ai? Lúc ấy, Bác Hồ chúng ta ở đâu? Làm gì? Bác có trách nhiệm không? Và muôn vàn chuyện bạo tàn bạo ác khác… chúng ta nghĩ sao?

Tôi công tâm nhận xét chính quyền quy chụp cho rằng Ông Huỳnh Văn Ba tham gia đòi khôi phục giáo Hội Phật giáo VN Thống Nhất là giáo hội phản động? Có vài lần Ông Ba đã trả lời thẳng thắn trên đài nước ngoài và trực tiếp với ngành công an rằng “Nhà nước VN chưa có văn bản nào quyết định giải tán GHPGVNTN cả” Nếu có tôi sẽ từ bỏ GHPGVNTN ngay!” Cũng như, Ông đã hai lần gởi văn thư đến Thủ tướng Chính Phủ và Bộ Tư Pháp xin hợp thức hoá Hội Ái Hữu Tù Nhân CT và TGVN do ông Làm Hội Trưởng, Ông cho biết “Nếu Chính phủ hồi báo và ra quyết định cấm hoạt động thì ông sẽ từ chức” Cho nên, chúng ta lên án Ông tham gia GHPGVNTN và hoạt động Hội Ái Hữu của Ông là không đúng pháp luật?

Không những thế chúng ta còn nói Huỳnh Văn Ba lên tiếng đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền. Nếu đất nước có tự do, dân chủ và quyền con người được tôn trọng là tốt, là đem lại ích lợi cho cộng đồng chứ có gì là xấu xa? Có gì là đi ngược lại lợi ích cộng đồng? hãy nhìn dân oan khiếu kiện tại tỉnh nhà ban đêm giăng mùn ngủ trước UBND tỉnh hình ảnh nầy có đẹp không? Chúng ta thường nói: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Độc lập, Tự do, Hạnh phúc kia mà!

Còn nói Huỳnh Văn Ba vận động xúi giục dân oan tại tỉnh Cần Thơ biểu tình? Lại là sự chụp mũ vô căn cứ tuyên truyền một chiều mà không thấy lỗi do chính quyền mới có những dân oan? Dân oan do Ông Huỳnh Văn Ba tạo nên à! Nói ra mà chúng ta không thấy ngượng lời thì là kẻ vô liêm sĩ? Còn chúng ta làm chính quyền mà suy luận sai về Chính trị lại cáo buộc rằng Ông Huỳnh Văn Ba liên hệ tham gia nhiều tổ chức Chính trị nào là: tổ chức 8406, Thanh niên Dân Chủ Sơn Hà, Tập hợp Thanh Niên Dân Chủ, Đảng Dân chủ v.v… quy chụp một cá nhân mà hoạt động tham gia cùng lúc nhiều tổ chức chính trị là chỉ làm trò cười cho trẻ con hoặc là những kẻ cuồng tín, thất học điên rồ!

Ngoài ra, đài truyền hình còn nói Huỳnh Văn Ba nộp phạt tiền dai dưa đối với Sở Bưu Chính Viễn Thông? do lần đầu tịch thu máy! Tại sao chúng ta không xét do chúng ta niêm phong tiền bạc đương sự? chúng ta niêm phong vô lý mà còn muốn tìm cớ để phạt tịch thâu luôn và chỉ biết bới lỗi người, không tự xét mình sai; đó là do quen thói ỷ thế, cậy quyền chăng!

Chúng ta khám xét nhà Huỳnh Văn Ba là muốn kiểm tra xem đối tượng có chủ mưu trong các cuộc rải truyền đơn tán phát tài liệu phản động hay không? Như lời Trung tá Quân, Phó Công An Thị Xã Bạc Liêu, phát biểu chỉ xoay quanh nghi ngờ Ông Ba một cách chung chung vô căn cứ mà lại mượn các cựu Đảng viên về hưu lên án khủng bố, đe doạ bắt giam bằng phương tiện truyền thông đại chúng, Ông Quân còn hứa hẹn ngày mai sẽ trình bày tiếp về Tôn giáo và thời gian học tập còn kéo dài đến 4 ngày. Chỉ làm cho những người tham dự buồn chán, mệt mỏi mà thôi!…

Thử hỏi sau khi kiểm tra phục hồi 2 máy vi tính trong 2 lần khám xét niêm phong từ đầu năm 2007 đến nay đàu năm 2008 chúng ta chẳng phát hiện được gì? Cuối cùng chỉ quy kết buộc tội vu vơ và tung lên báo đài nhằm đánh lạc hướng dư luận quần chúng và làm uy tín của ngành công an sút giảm, tại sao nội bộ chúng ta không can đảm nhìn nhận sự thật..để kéo dài chụp mũ oan không đúng người đúng tội mà còn niêm phong cả giấy tuỳ thân của đương sự nữa? Đến nay đã gần 4 tháng mà vụ việc giải quyết không xong để đương sự thêm nhiều bức xúc lên tiếng… và chúng ta cứ âm mưu đối phó triệt hạ mãi với nhiều thủ đoạn ươn hèn!không hay chút nào cả!

Cho nên, có một số người cho rằng những người tham gia khám xét nhà nơi cư ngụ của Huỳnh Văn Ba luôn có ác cảm với các nhân Ông,và mỗi lần sau khi khám xét chẳng có kết quả thì lại dùng đài phát thanh, báo chí, đài truyền hình cho rằng “Huỳnh Văn Ba, kẻ đội lốp thầy tu đi ngược lại lợi ích của cộng đồng” mà phải nên nói rằng “các ông Trung tá Trịnh văn Tư, Trung tá Nguyễn Đức Minh và các tên cán bộ hung tàn vô đạo tại Tỉnh, Thị xã Bạc Liêu chính là những bọn đội lớp Công an đi ăn cướp của dân, ăn cướp của cộng đồng thì mới đúng.”
Bạc Liêu, 25/03/2008

————-

Ý rút tỉa:

Bôi nhọ, ném đá giấu tay, tuyên truyền lừa bịp, khủng bố, chia rẻ, vu cáo, chụp mũ, cài đặt, dàn dựng, … 1 chiều, độc đoán, hèn hạ, vô đạo lý là nghề của cs !
Cs có cả 1 bộ máy truyền thông vĩ đại, chuyên nói láo, vu cáo , và công an, côn đồ sống bằng tiền ngân sách của dân đàn áp  lại dân !
Đó là hệ quả của một cơ chế cs độc tài toàn trị, không dân chủ, bất công, không có đối trọng quyền lực !
Bản chất tà đạo, quỷ quyệt nên Cs rất sợ sự thật, công lý, dân chủ tự do, ánh sáng mặt trời.
Vì dốt nát, ích kỷ, tham tàn, rất lưu manh thủ đoạn, nên cs phải dựa vào cơ chế độc tài bất công và bạo lực để vu cáo tùy tiện … người vô tội, yêu hòa bình công lý, tự do ! Đó là cách để cs bảo vệ quyền lực đặc lợi cs (cướp của người dân), tiêu diêt mọi tiếng nói công tâm.
 
Chính sự hốt hoảng, gian ác, bám víu ngu xuẩn vào cơ chế độc tài toàn trị ở thời đại mở cửa đã minh chứng bản chất  phản bội dân tộc, phi nhân bản, phản tự nhiên, tà ác, tham lam vô độ, nô lệ ngoại bang, bán nước cầu vinh, phi chính nghĩa của cs !  

Kể cũng kệch cỡm lố bịch khi nghe cs nói : “xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, giàu mạnh” mà đặt trên nèn tảng của sự BẤT công bằng, độc tài toàn trị, với “đầy tớ của dân” thì bố láo hạch họe dân, cướp nhà cướp đất dân, lừa bịp dân, khủng bố dân. 

Dưới cơ chế tự do dân chủ THẬT SỰ, chắc chắn cs không thể : dùng thủ đoạn xử lý tùy tiện, cướp đất cướp nhà,  tướt đoạt dân quyền, nhân quyền, bán nước cầu vinh. Quân đội, công an, nhà nước, quốc hội, tòa án PHỤC VỤ thật sự cho quyền lợi của dân, đất nước trong tinh thần thượng tôn pháp luật, tổ quốc trên hết, bảo vệ dân và vẹn toàn đất tổ HS TS, … !
(chứ không phải: yêu nước là yêu xhcn (hoang tưởng), yêu đảng (cướp)” )

January 31, 2008

Quá Sợ Tự Do Ngôn Luận, Việt Cộng Đã Hèn Hóa Báo Giới Việt Nam

 

Lý Đại Nguyên

(VNN)

Là người viết báo, không ai không cảm thương, và đau đớn về sự tủi nhục của các văn hữu hiện nay tại Việt Nam. Ngoài những kẻ bồi bút và những kẻ được Việt Cộng đặt vào các cơ quan ngôn luận để kiểm soát báo chí, hay những tên chó săn, thì chẳng nói làm chi. Còn những ký giả có lương tri, biết tự trọng, sẵn sàng nhận tránh nhiệm về những tác phẩm của mình, và muốn được sống thực với nghiệp truyền thông mà mình đã chọn, đều có nhu cầu là phải viết ra, nói lên những gì mà mình thấy là đúng với sứ mệnh của người cầm bút, phản ảnh đúng với ý nguyện của người dân Việt Nam đang bị cộng đảng cướp mất quyền làm Người, mất quyền làm chủ sản nghiệp, và nhất là mất quyền được yêu nước. Thế mà trong cuộc Thanh Niên Việt Nam Xuống Đường Chống Trung Cộng Chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Dân Tộc vừa qua, Việt Cộng đã cố tình hèn hóa 720 cơ quan báo chí, truyền thông và khoảng 15.000 người được cấp thẻ báo chí hành nghề tại Việt Nam.

Chỉ có báo điện tử VietnamNet, sau cuộc biểu tình lần thứ nhất ngày 09/12/07 của sinh viên, học sinh, thanh niên chống Trung Cộng xâm lược tại Hà Nội, Sài Gòn thì ngày 10/12/07, cho đăng một bài báo: “Sức mạnh đồng thuận Việt Nam: Nhìn từ Hoàng Sa – Trường Sa”. Lập tức bị xóa đi sau vài tiếng đồng hồ. Cục Báo Chí nghiêm khắc kiểm điểm VietnamNet, bắt phải nộp phạt 30 triệu đồng, và đe dọa tới chức Tổng Biên Tập của Nguyễn Anh Tuấn. Trả lời phỏng vấn đài BBC về nội dung bài báo, theo ông ta thì có 2 ý chính: “Thứ nhất là chỉ có người Việt Nam mới thương yêu và bảo vệ được nhau, không thể trông chờ vào ai cả. Dân tộc Việt Nam chúng ta lúc này vẫn còn những khác biệt chính kiến giữa một số người Việt ở nước ngoài với trong nước. Tốt nhất là chúng ta vì dân tộc mà đoàn kết, gác lại quá khứ để bảo vệ đất nước”. “Ý thứ hai là chúng ta phải phát triển Việt Nam thành một đất nước hùng mạnh về kinh tế và xã hội. Chỉ khi đó chúng ta mới đủ khả năng giải quyết vấn đề, chỉ yêu nước không thì không đủ, hãy thể hiện lòng yêu nước để phấn đấu xây dựng một Việt Nam hùng cường”. Thực ra với bài báo này, nếu đứng ở phía Người Việt Quốc Gia mà nhìn, thì đây cũng vẫn là luận điệu tuyên truyền rỗng tuếch cố hữu của Việt Cộng chứ đâu có gì mới mẻ, hay có ý chống lại cộng đảng và quan thầy Trung Cộng. Nhưng đứng ở phía Việt Cộng thì đây là một trọng tội vượt quyền lãnh đạo. Dù đúng hay sai, khi chưa có lệnh đảng thì báo chí của đảng tuyệt đối không được tự ý làm. Thật tội nghiệp và thấm thía cho cảnh làm văn nô cho lũ mọi ngu xuấn.

Khá khen cho Tổng Biên Tập tờ Tuổi Trẻ, Lê Hoàng. Một tờ báo lớn nhất tại Sài Gòn và cả Việt Nam, mỗi kỳ phát hành lên tới nửa triệu số. Tuy đang bị đảng thanh trừng 2 Phó Tổng Biên Tập là Trương Quang Vĩnh và Huỳnh Sơn Phước, nhưng vẫn lên tiếng phản đối việc các cơ quan quản lý báo chí Việt Nam can thiệp vào quyết định đăng bài của cơ quan báo chí. Ngày 25/12/07. Theo Báo Tuổi Trẻ thì Lê Hoàng đã phát biểu tại Hội Nghị Tổng Kết tám năm thi hành luật báo chí rằng: “việc báo chí phải dừng giữa chừng các bài viết hay phóng sự đã gây cảm nghĩ xấu trong công chúng về tự do ngôn luận”. Rằng: “Quy định về bảo đảm quyền tự do của báo chí. luật báo chí nêu rõ, báo chí không bị kiểm duyệt trước khi in, phát sóng, nhưng trên thực tế, có những trường hợp phóng sự truyền hình nhiều kỳ, bài viết nhiều kỳ… vẫn bị yêu cầu dừng lại”. Lê Hoàng đòi hỏi: “Một tổng biên tập đã chịu trách nhiệm thì họ phải được quyền bổ nhiệm những vị trí phù hợp”. Báo Tuổi Trẻ cũng nói: “Chính thứ trưởng bộ Thông Tin – Truyền Thông, Đỗ Quý Doãn đã thừa nhận, nhiều cơ quan chủ quản bổ nhiệm các lãnh đạo báo chí không được đào tạo chuyên môn nghiệp vụ”.

Đây chỉ là tiếng kêu trong sa mạc. Việt Cộng hiểu thật rõ, ngày nào Truyền Thông Báo Chí Tự Do thì ngày đó là ngày cáo chung của bọn Việt Cộng độc tài tham nhũng. Nên còn tại vị phút nào thì Việt Cộng phải bịt miệng báo giới phút đó. Theo tin từ Hà Nội thì ngày 30-12-07, Việt Cộng cho thành lập thêm 3 cơ quan quản lý báo chí: 1/ Cục Thông Tin Đối Ngoại. 2/ Cục Phát Thanh Truyền Hình và Thông Tin Điện Tử. 3/ Cục An Toàn Thông Tin. Đồng thời nâng cấp và kiện toàn Cục Báo Chí là 4 cục, nhằm khống chế khắp mặt các ngành truyền thông báo chí cả trên mạng internet. Bọn chúng lo sợ nhất các trang web cá nhân, hay gọi theo ngôn ngữ máy tính là blog hoặc webblog, vì trong mấy năm gần đây blog đã nở rộ tại Việt Nam, nhất là trong giới trẻ. Các trang web cá nhân đã tạo ra một diễn đàn khổng lồ thay thế cho diễn đàn truyền thông báo chí chính thức do đảng độc quyền quản lý. Đặc biệt là sau các cuộc biểu tình chống Trung Cộng cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, những trang Webblogs trên internet trong và ngoài nước đã trở thành một thế lực làm chủ thông tin và tâm tình của tuổi trẻ Việt Nam. Từ đó tạo điều kìện cho Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do Việt Nam ngoài tầm tay của đảng và nhà nước Việt Cộng xuất hiện.

Việt Cộng ra sức tìm mọi biện pháp kiểm soát 2 phương tiện liên lạc và truyên thông là Điện Thoại Di Động Cầm Tay và Webblog trên mạng. Nhưng đều vô ích. Chỉ nói truyện tầm phào, hẹn nhau đi chơi, mà đó là mật khẩu thì làm gì nhau, hơn nữa điện thoại di động hiện nay quá phổ cập trong giới trẻ, đố ai kiểm soát nổi. Còn muốn khống chế trên mạng thì phải áp lực được Google hay Yahoo như Trung Cộng đã làm, mà Việt Cộng thì không có khả năng đó. Hơn nữa 2 công ty này đã bị Quốc Hội Mỹ điều tra và quy trách nhiệm về việc họ cung cấp thông tin của cá nhân bất đồng chính kiến cho Trung Cộng bắt. Họ đã phải cúi đầu nhận lỗi: “Chúng tôi sẽ nhận trách nhiệm nhiều hơn, cả hai mặt đạo đức và xử thế”. Quốc Hội Mỹ lại vừa thông qua HR 275 Global Online Freedom Art of 2007, nghiêm cấm các công ty điện toán Hoa Kỳ không được bảo lưu tất cả mọi thông tin về khách hàng ở các máy chủ đặt tại các quốc gia mà chính phủ Mỹ cho là có chế độ kiểm duyệt thông tin mạng gắt gao. Từ đây các công ty điện toán có gốc tại Mỹ đều bị Đạo Luật 275 này chi phối, không ai dám cung cấp tin tức cá nhân bất đồng chính kiến cho Việt Cộng, Trung Cộng nữa, thì kể như về mặt này, bọn chúng phải thua. Càng ngày ngành điện toán càng phát triển mạnh tại Việt Nam, nó sẽ chắp cánh cho Tự Do Ngôn Luận tung hoành trong giới trẻ và trí thức. Tác động mãnh liệt vào tâm tình, tự ái, sự tự trọng, và nghề nghiệp của báo giới chính thức, vốn bị nằm trong tay bọn lãnh đạo Việt Cộng tham nhũng, thối nát, ngu dốt, chỉ vì quyền lợi cá nhân đảng phái, bỏ mặc nhu cầu quốc dân và quyền lợi dân tộc, cứ cố tình hèn hóa mãi giới truyền thông báo chí công khai trong nước. Tới mức đó, thì không chỉ một Lê Hoàng, mà sẽ có hàng ngàn, hàng vạn Lê Hoàng đứng lên đòi quyền Tự Do Báo Chí. Chờ coi! Không lâu nữa đâu!

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.