Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

June 5, 2008

Bài 5: Khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng chính trị ở Việt Nam

BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CSVN ĐÃ THÔNG QUA CHỦ TRƯƠNG “TỊCH THU TÀI SẢN” CỦA MỌI NGƯỜI ĐỂ CỨU CHẾ ĐỘ TRƯỚC KHỦNG HOẢNG KINH TẾ ? DÂN CHÚNG VIỆT NAM NÊN TIN AI VÀ LÀM GÌ TRƯỚC KHỦNG HOẢNG?

TS. Trần Minh Hoàng

 

Những tin tức của thế giới về “khủng hoảng” kinh tế ở Việt Nam diễn ra dồn dập.

Trong tuần lễ vừa qua từ 27 đến 31 tháng 5 năm 2008, đồng loạt trên các phương tiện thộng tin đại chúng có uy tín và lớn trên thế giới như : BBC, RFA, VOA, BLOOMBERG … đều đưa tin bài về các thông tin và nhận xét của các tổ chức kinh tế, tư vấn, ngân hàng, tài chính và các chuyên gia có uy tín trên thế giới đã đề cập và chính thức dùng từ “khủng hoảng” để đánh giá và nhận định về sự sụp đổ của nền kinh tế Việt Nam đang xấu đi từng giờ, từng ngày…

Theo khái niệm về “khủng hoảng”, thì nền kinh tế của một quốc gia có tốc độ tăng trưởng âm trong 3 tháng liền thì nền kinh tế của quốc gia đó được gọi và đánh giá trước tiên là “suy thoái”. Sau suy thoái, nếu nền kinh tế quốc gia đó tiếp tục không tăng trưởng hay tăng trưởng âm tiếp theo nhiều tháng sau suy thoái với những dấu hiệu xấu, đi xuống từ tài chính, lạm phát, nhập siêu, sản xuất, tiêu dùng…và dẫn đến những tình huống xấu hơn, thì nền kinh tế quốc gia đó bước vào và được gọi khủng hoảng.

Trường hợp Việt Nam thì khủng hoảng kinh tế có thể khác hơn khái niệm và tiêu chí đánh giá khủng hoảng kinh tế như nói trên.

Việt Nam sự thật chưa phải là nền kinh tế thị trường thực sự như CSVN rêu rao và mọi người vẫn nhầm tưởng như vừa qua.

Nguyên do đường lối kinh tế Việt Nam là đường lối kinh tế kiểu cộng sản, một kiểu kinh tế thị trường XHCN nửa vời, mang nặng màu sắc cộng sản độc tài kinh tế, độc đoán kinh doanh, điều hành kinh tế theo kiểu đảng trị, vì mục đích cục bộ quyền lợi theo kiểu cộng sản, thiếu dân chủ, bưng bít thông tin sự thật về kinh tế.

Cho nên khi nền kinh tế quốc gia gặp khó khăn và “xuống dốc” sẽ xuống rất nhanh, mà không có gì để phanh hãm hay kềm giữ được, giai đoạn suy thoái có thể bỏ qua để kinh tế lao thẳng vào khủng hoảng do các tố thành nội tại của nền kinh tế đã tiềm ẩn từ lâu.

Cộng sản Việt Nam đã có chủ trương tịch thu tài sản, hay nói theo ngôn từ hoa mỹ là “Trưng thu, trưng mua tài sản của mọi tổ chức và cá nhân trong ngoài nước có trên lãnh thổ Việt Nam” khi có khủng hoảng xảy ra.

Ngay từ bài viết đầu tiên của loạt bài này, tác giả đã đưa ra nhận định khá chính xác về nguy cơ và nguyên nhân sâu xa dẫn đến khủng hoảng kinh tế ở Việt Nam.

Do có quan hệ mật thiết và hữu cơ giữa kinh tế và chính trị trong xã hội, đặc biệt là ở thể chế cộng sản nên một khi có khủng hoảng kinh tế ắt sẽ kéo theo khủng hoảng chính trị.

Những cuộc khủng hoảng ở các thể chế chính trị dân chủ khi có xảy ra khủng hoảng kinh tế hay chính trị chỉ đơn thuần dẫn đến sự thay đổi đảng chính trị cầm quyền này sang đảng chính trị khác, và chính sách kinh tế được thay đổi nhanh chóng cho phù hợp để đất nước vượt qua khủng hoảng dưới sự lựa chọn và quyết định của người dân, thông qua lá phiếu dân chủ.

Còn ở Việt Nam và chính thể cộng sản cầm quyền khi khủng hoảng kinh tế xảy ra sẽ kéo theo khủng hoảng chính trị, lúc đó mọi điều xấu nhất và hoảng loạn đều có thể xảy ra?

Lý do trước tiên là mất lòng tin. Khủng hoảng lòng tin và sự hoảng sợ của quần chúng.

Điều này dưới chính thể cộng sản Việt nam đã tìm ẩn và chất chứa tự bao giờ rồi. Chính điều này sẽ dẫn đến:

Một là thay đổi thể chế chính trị: Đây là thời cơ tốt nhất để chuyển hóa dân chủ cho đất nước Việt Nam, thay đổi thể chế chính trị cộng sản độc tài và thay đổi đường lối kinh tế thị trường dân chủ thực sự cho đất nước. Những điều kiện cần và đủ để thực hiện việc thay đổi chính trị này trong trường hợp này ở Việt Nam sẽ ra sao ? (Chi tiết nội dung này sẽ được đề cập trong các bài tiếp theo).

Hai là để bảo vệ đảng cộng sản độc tài và chính phủ phi pháp do cộng sản Việt Nam lập nên hiện nay, hay nói cách khác là bảo vệ chính thể cộng sản. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẽ đưa nhân dân và tổ quốc Việt Nam vào một cuộc tỷ thí kinh tế chính trị tiếp theo hoặc khác nữa, sau cuộc thí nghiệm đầy nước mắt về kinh tế thị trường có định hướng XHCN sai lầm lần này mà cả dân tộc VN phải gánh chịu, trừ những tên cộng sản tham nhũng được hưởng lợi lớn lao.

Thông tin tối mật, mới nhất và độc ác nhất

Mới đây nhất để bảo vệ đảng và chính thể cộng sản VN trước nguy cơ khủng hoảng kinh tế và chính trị. Bộ chính trị Ðảng cộng sản Việt Nam đã họp bí mật tại Hà Nội vào một đêm cuối tháng 5.2008 trước khi Nông Đức Mạnh đi Trung Quốc và Nguyễn Minh Triết đi Châu Âu để thảo luận và thông qua chủ trương “Trưng thu, hay trưng mua tài sản của mọi tổ chức và cá nhân”.

Việc trưng thu hay trưng mua tài sản của người dân hay doanh nghiệp lần này được giao quyền cho đến cấp tỉnh, cấp huyện và cấp xã thực hiện .

Thực chất, đây sẽ là một kế hoạch cướp bóc có tổ chức qui mô lớn bằng bàn tay đỏ sắt máu của CS trong thế kỷ XXI”.

Mới nhất, kỹ lưỡng và nguy hiển lẫn tàn bạo nhất so với những kế hoạch tương tự mà CSVN đã từng có rất nhiều kinh nghiệm và đã làm sau 1945, 1954 và 1975 cho dân tộc Việt Nam và ngoại kiều ở VN lúc đó.

Mục đích chính đáng được ngụy biện đưa ra sẽ là để bảo vệ an ninh quốc gia, khi có khủng hoảng xảy ra. Thực chất hành động cướp bóc này là để bảo vệ thành quả cách mạng của đảng, để bảo vệ đảng CS và chính thể phi pháp CSVN hiện nay trước cơn khủng hoảng đang xảy ra.

Một quyết định quan trọng và được yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối do Trương Tấn Sang, Ủy viên bộ Chính trị, Thường trực ban bí thư trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đề nghị và được bộ tứ là Nông Đức Mạnh lẫn Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng bảo trợ tán thành hết mình. Trừ Phạm Gia Khiêm Bộ trưởng Ngoại giao còn chần chừ do lo ngại các quan hệ quốc tế WTO…. Quyết định quỷ quái hay còn gọi là quyết định Ngũ quỷ, do (5 người) quỷ quái chóp bu của CSVN hiện nay quyết định thông qua.

Một quyết định mang tính chất phi pháp, đậm màu sắc của kẻ cướp bóc, theo kiểu độc tài cộng sản và được giữ tối mật, đã được CSVN trù tính và quyết định xong vào cuối tháng 5 vừa qua.

Trước đó, vấn đề này CSVN cũng đã dọn đường pháp lý để chuẩn bị cho hành động phi pháp của mình bằng một Dự thảo luật đã được chỉ thị cho một Viện Nghiên cứu Pháp luật của Quốc hội và một Viện nghiên cứu tư pháp của Bộ Tư pháp chuẩn bị Dự thảo thành luật và dự định trình ra Quốc hội trong đợt này, nhưng tình hình chưa cho phép, nên CSVN đành cho hoãn lại.

Khi thông qua quyết định này, Bộ chính trị đảng CSVN đã tính đến khả năng thực hiện bí mật theo các qui định lãnh đạo điều hành đất nước của Đảng CS mà không cần có một Luật do Quốc hội thông qua.

Bất kể Luật Pháp quốc tế, Công ước quốc tế, Hiệp định đã ký kết với các nước, với WTO, Hiến Pháp 1992 vốn là Hiến Pháp phi pháp của Việt Nam và các Luật pháp XHCN khác trong nước do CSVN nặn ra trước nay

Nhưng dù không cần, không có luật, thì đảng Cộng sản và chính phủ cộng sản vốn phi pháp của Việt nam cũng có thể thực hiện bằng một nghị quyết của Bộ chính trị có thể ban hành và cộng bố trên toàn bộ hệ thống thông tin của mình vào cuối buổi chiều và được thực hiện ngay trong đêm ? Một quyết định mà Chính phủ phi pháp và quốc hội bù nhìn của CSVN phải chấp hành theo đúng cơ chế chính trị ở VN tất cả đều do đảng CS lãnh đạo.

Chúng ta cũng nên nhớ, với ưu thế độc tài, độc đảng, độc ác, CSVN hoàn toàn có thể làm bất cứ điều gì, dù phi pháp, phi nhân, phi nghĩa, như họ đã từng làm trong suốt lịch sử tồn tại của đảng CSVN vừa qua. Mục đích chỉ để họ (CSVN) được tồn tại, mà bất chấp tất cả.

Cứu kinh tế sụp đổ cứu dân tộc hay cứu đảng CS : Bộ chính trị đảng CSVN quyết định chỉ cứu đảng CS mà thôi, và sẵn sàng đưa đất nước và dân tộc vào thời kỳ lầm than mới dưới gót giầy và họng súng và nhà tù của cộng sản Việt Nam.

Họ chấp nhận quay lại bản chất cộng sản, không như mọi người nghĩ là họ đã từ bỏ khi hội nhập quốc tế và chấp nhận cuộc chơi , khi tha thiết vào WTO và tha thiết xin được hưởng Quy chế PNTR của Hoa Kỳ

Không nên tin vào những gì cộng sản nói

Điều này đa số người dân Việt Nam, nhất là những người có hiểu biết về suốt qúa trình hình thành đảng cộng sản và chiếm quyền lãnh đạo đất nước của cộng sản Việt Nam từ 1945 đến 1954 ở miền bắc và 1975 ở miền nam và sau đó là cả nước.

Bản chất cộng sản muôn đời là lừa bịp nhân dân, mỵ dân chủ. CSVN đã từng lừa bịp và mỵ dân cả trong chính trị và kinh tế, như họ (CSVN) đã từng làm qua nhiều giai đoạn trong suốt quá khứ đến hiện nay. Và ngày nay vẽ ra đường lối kinh tế thị trường XHCN bản chất là kinh tế cộng sản thì thủ đoạn mỵ dân của CSVN tiếp tục mang ra để lừa bịp nhân dân và cả thế giới. Thực chất đó là nền kinh tế cộng sản, và nay qua thực tế đã lộ rõ bản chất đó là nền khi tế phi thị trường, phi dân chủ.

Những thông tin chính thức của chính phủ CSVN đưa ra cho công luận và được hơn 600 tờ báo các loại “là những cái lưỡi không xương” của CSVN chuyên tuyên truyền nói theo lãnh đạo CSVN. Và chỉ được tuyên truyền theo kiểu “nói láo” để gọi là đánh bóng chế độ CS.

Nói láo là nói chuyện không có, hay không đúng với sự thật. Nói láo trong chính trị có thể còn được, như CSVN đã từng thành công , nhưng nói láo trong kinh tế thì hậu quả là “ nhãn tiền”.

Nói láo : Trong khi cuối tháng 5.2008 CSVN đã nói láo khi đưa ra chỉ số lạm phát là 25,2% của tháng 5 so cùng kỳ năm trước. Con số này đã bị lãnh đạo CSVN “duyệt” và cắt bỏ để hạ xuống rất thấp, những mong trấn an và lừa bịp, mỵ dân cũng như thế giới, nhưng không qua được mắt của các chuyên gia kinh tế nước ngoài.

Ví dụ như ngài Martin Rama là chuyên gia kinh tế trưởng Ngân hàng thế giới tại Việt Nam mới đây đã xác nhận lại khi trả lời báo chí bên thềm Hội nghị nhóm tư vấn các nhà tài trợ và đầu tư vàoViệt Nam tại Hà Nội ngày hôm qua 02.06.2008, đã cho biết chỉ riêng gạo là mặt hàng chiến lược quan trọng hàng đầu cho người dân Việt Nam chỉ trong tháng 5 và mấy tháng đầu năm nay đã tăng hơn 80%. Và các mặt hàng khác theo đánh giá và thông tin lẽ tẻ trên các báo của CSVN đưa tin gần đây thì đã tăng ít nhất 40% đến 200%.

Chỉ số lòng tin và tín nhiệm vào chính phủ và kinh tế ở Việt Nam theo một tổ chức nước ngoài khảo sát mới đây cũng đưa ra con số mới nhất trong tuần qua từ 74% cuối năm 2007 đến cuối tháng 5.2008 xuống chỉ còn 37%.

Chúng ta cũng không quên, CSVN miệng luôn nói vì dân, nhưng đứng trước tình trạng giá cả sinh hoạt leo thang hàng ngày làm cho đời sống công nhân, nông dân, hay nói chung đa số người dân đang lâm vào cảnh cùng cực.

Đặc biệt là công nhân viên chức nhà nước cấp thấp cũng cùng chung tình trạng, nhưng chính phủ CSVN đại diện là Bộ trưởng Bộ lao động thương binh và xã hội Nguyễn thị Kim Ngân đã hiển nhiên trả lời trước diễn đàn quốc hội CSVN ngày 31.05.2008 khi có nhiều đại biểu chất vấn về vấn đề nâng lương cho khu vực hưởng lương nhà nước để bù đắp cuộc sống khó khăn do giá cả leo thang thì được Bộ trưởng này trả lời theo toàn văn : “ Tôi chưa có suy nghĩ để đẩy nhanh lộ trình (tăng lương NV) ngay trong năm nay”, bà Ngân nói.

“Sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi” đó là câu nói dân gian Viêt Nam có từ lâu đời để chỉ phường người ăn trên ngồi trước, vong ân bội nghĩa, nay lại hoàn toàn đúng đối với hàng ngũ lãnh đạo CSVN hiện nay trước tình hình giá cả leo thang và đời sống người dân và viên chức cấp thấp đang lâm vào cảnh bần cùng.

Đến nay số hộ dân thiếu đói do ảnh hưởng khủng hoảng kinh tế đã tăng lên gấp đôi cùng kỳ năm trước và đang tăng nhanh hàng ngày, theo nhìn nhận của Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng chính phủ CSVN Nguyễn Xuân Phúc. Đến 58 huyện trong cả nước có tỷ lệ người dân đói nghèo trên 50%, theo báo cáo của Chính phủ CSVN trong tháng 6.2008.

Những cuộc bãi công chính đáng của công nhân khắp nơi trong cả nước gần đây để đòi quyền lợi với giới chủ nhằm đòi thêm lương bổng để bớt đói khổ, thì được chính phủ cho phép lực lượng công an, kết hợp bảo vệ và câu kết với lưu manh côn đồ bên ngoài đàn áp đánh đập dã man và bắt bớ bỏ tù nhiều công nhân. Với mục đích để giữ vững ổn định kinh tế chính trị?

Lừa bịp quốc tế và mỵ dân về dân chủ song song với kinh tế

Thứ trưởng Bộ công an CSVN Nguyễn văn Hưởng trong cuộc làm việc và đối thoại về nhân quyền với Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ David Kramer trong ngày 30.05.2008 tại Việt Nam vừa qua đã “dạy” cho Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ về luật pháp kiểu CSVN, khi ông Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ hỏi về những trường hợp công dân VN bị bắt bớ giam cầm. Cụ thể như hai nhà báo chống tham nhũng Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải của hai tờ báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ, cũng như trường hợp của Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Thị Công Nhân hay Luật sư Bùi Kim Thành. Ông Hưởng, Thứ trưởng công an CSVN bảo rằng : “Quan điển chung của các nhà lãnh đạo đảng cộng sản rằng Việt Nam là một đất nước có chủ quyền và có luật pháp, và việc bắt giữ bỏ tù công dân đều theo pháp luật” , toàn văn BBC http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080602_usvietdialogue.shtml

Việc bắt giữ phi pháp và gán ghép tội lệ cho những tù nhân nói trên thì mọi người và công luận đã rõ. Sự thật đó là những hành động chụp mũ, mà công an cộng sản VN đã quen làm, để đàn áp những tiếng nói dân chủ xây dựng đất nước. Một thứ dân chủ thực sự mà cộng sản VN không bao giờ chấp nhận, cũng như một nền kinh tế thị trường thực sự, hay kinh tế dân chủ thực sự thì cộng sản Viêt Nam đã, đang và sẽ không bao giờ chấp nhận theo “lý luận cùn”, theo thứ triết lý bịp bợm của họ ?

Việt Nam thực sự có chủ quyền không qua vụ việc Hoàng Sa Trường Sa với Trung Quốc mới đây? Mọi người cũng đã biết rõ rồi.

Luật pháp XHCN của Việt Nam theo ông Thứ trưởng bộ Công an CSVN Nguyễn văn Hưởng nói với Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ ngày 30.05.2008 là thứ “luật pháp cộng sản”, một loại luật pháp “phi dân chủ”.

Với thứ “luật pháp cộng sản” này, CSVN và cả hệ thống chính trị ở VN hiện nay đã thừa nhận là mục đích và bản chất của nó là để bảo vệ đảng và chế độ phi pháp do đảng CSVN nặn ra, hay thường gọi là “Luật pháp XHCN”. Luật pháp này không nằm trong các khái niệm về luật pháp của thế giới cho các quốc gia và dân tộc hiện đang có mặt trên thế giới hiện nay, mà chỉ nhằm mục đích bảo vệ cho một nhón nhỏ theo cộng sản trong nước và không phải luật pháp để bảo vệ tổ quốc, bảo vệ công dân.

Thực chất luật pháp XHCN hiện nay ở VN là một thứ luật pháp “phi pháp”, được sản sinh ra chỉ để bảo vệ cộng sản, hay nói đơn giản là “luật rừng xanh”. Không phải là luật pháp của một quốc gia hay của một dân tộc có độc lập chủ quyền và tự do dân chủ thực sự.

Luật pháp thông thường phải đại diện cho quyền lợi quốc gia dân tộc, cho ý chí nguyện vọng và lợi ích của toàn dân. Nhưng luật pháp gọi là XHCN của CSVN này do bản chất và mục đích của nó chỉ phục vụ cho hơn 3 triệu đảng viên CSVN, thì không thể nào đại diện cho Tổ quốc và Dân tộc Việt Nam được.

Vậy mà thứ luật rừng này đã được lãnh đạo CSVN đưa ra rêu rao khắp nơi, hết lừa bịp mỵ dân VN, nhân dân và lãnh đạo nhiều nước, tuần qua lại được lãnh đạo Bộ công an Việt Nam đưa ra “giảng giải” cho Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ, trước mặt Đại sứ Mỹ tại Việt Nam là Michael Michalak.

Đúng là cộng sản. Trước sau, trên dưới, trong ngoải thì bản chất vẫn là cộng sản, là bịp bợp, khoát lác, bất kể lẽ phải, sự thật.

Tin ai và nên làm gì lúc này?

Lòng tin là một thứ vô hình, nhưng quan trọng và cần thiết trong cuộc sống.

Chỉ lòng tin. Tôi không nói đến đức tin, vì đức tin trong tôn giáo là điều tốt đẹp.

Lòng tin phài có cơ sở và điều kiện cần thiết để hình thành.

Càng hiểu biết sâu về cộng sản thì lòng tin chẳng những không còn, mà thay vào đó là lòng oán hận. Oán hận ít nhất do đã bị cộng sản lừa bịp…

Oán hận là một thứ để phán ảnh lòng tin bị phản bội, và là sự trừng trị lòng tin khi bị kẻ khác lợi dụng hay ăn cắp mất.

Với CSVN, thì lòng tin vào CS có lẽ nhiều người không lạ, mà phần trên của bài viết này cũng chỉ bổ sung thêm một phần nhỏ.

Trước bản chất và hành động độc tài gian xảo trong suốt thời gian dài vừa qua cho đến mới ngày hôm qua đây, có lẽ lòng tin dành cho CS sẽ tùy mọi người nhận thức và quyết định.

Nhưng với kinh tế và quyền lợi thiết thân của mình, cũng như dân gian nói “ đồng tiền đi liền khúc ruột”, thì mong rằng có dịp mọi người dân Việt Nam, cả những nhà đầu tư và công dân nước ngoài có quan hệ kinh tế làm ăn tại Việt Nam có dịp suy nghĩ.

Tác giả bài viết này không có ý định kêu gọi mọi người tin ai, tin nguồn thông tin cụ thể nào cả. Vì mọi người có thể tự tìm cho mình những thông tin khả tín trong thời đại thông tin bùng nổ ngày nay.

Hiện nay, đứng trước khủng hoảng. Điều qua trọng chúng tôi muốn nói là mọi người không nên nghe theo những thông tin một chiều, bị bưng bít, cường điệu do cộng sản VN đưa ra, thông qua bộ máy thông tin của họ.

Về việc nên làm gì trước khủng hoảng kinh tế Việt Nam:

Chúng tôi chỉ xin được phép nhắc nhở mọi người rằng : hãy tự tỉnh táo để bảo vệ quyền lợi và tài sản của mình trước cơn khủng hoảng kinh tế này.

Việc bảo vệ này không đi đôi với những gì mà chính phủ CSVN đưa ra kêu gọi mọi người hưởng ứng, vì đó chỉ là những sự lừa bịp, qua mặt mọi người tiếp theo, những mong cứu giúp cho CSVN kéo dài thêm sự sụp đổ về kinh tế và chính trị, để tiếp tục thực hiện các tội ác với tổ quốc và nhân dân VN, mà chắc chắn sẽ không bao giờ giải quyết được cái gốc vấn đề là giải quyết khủng hoảng kinh tế được trong lúc này.

Những việc quý vị có thể tự làm để bảo vệ quyền lợi của mình, và làm nhanh không chần chừ, nhỡ lỡ cơ hội và thiệt hại cho quyền lợi của bản thân. Đó là:

1. Nên rút hết tiền đã gởi ra khỏi các ngân hàng của Việt Nam ngay:

Mọi người hãy rút toàn bộ những khoản tiền để dành, tích lũy hay kinh doanh ra khỏi các ngân hàng của Việt Nam, nếu không muốn bị CSVN lấy đi hết trong những ngày sắp tới. CSVN sẽ lấy tiền của mọi người bằng cách gì ? Đơn giản họ chỉ cho phá giá VND và đổ thừa cho lạm phát, thì giá trị thực của đồng tiền và tài sản của quý vị sẽ giảm đi, hay mất đi tức thì chỉ trong 1, 2 ngày nhanh chóng. Có thể mất là 50, 70 hay 90% giá trị tài sản chỉ qua một đêm, hay chỉ trong một vài ngày.

Chẳng hạn như: chỉ sau 3 tháng thì giá trị tài sản của những người đầu tư chứng khoán ở Việt Nam đã mất đi 70% và còn tiếp tực mất đi nữa. Do thị trường chứng khoán VN bị sụp đổ. Hay tài sản của những người đầu tư vào bất động sản ở Việt Nam, chỉ sau 3 tháng qua cũng đã bị mất từ 60 đến 80% tùy trường hợp. Do 2 thị trường này sụp đổ hoàn toàn mới đây. Điều này sẽ kéo theo Thị trường tài chính ngân hàng ở VN cũng sẽ sụp đỗ trong nay mai. Đó chính là sự thật và lời khuyên cho quý vị ở phần này.

2. Nên mua ngay vàng hoặc ngoại tệ có giá và chuyển sang gởi các ngân hàng nước ngoài để giữ tài sản: Để bảo đảm giá trị tài sản của mình, khi rút hết tiền ở các ngân hàng Việt Nam ra quý vị nên mua lại vàng, hay các loại ngoại tệ có giá khác để giữ, và gởi vào các ngân hàng nước ngoài.

3. Tuyệt đối không tham gia vào thị trường chứng khoán Việt Nam: Không mua công trái phiếu, cổ phiếu, chứng khoán, hay tham gia vào canh bạc là Thị trường chứng khoán của Việt Nam vì nó đã đang đổ vỡ thực sự và còn tiếp tục bị chôn vùi sâu hơn, không còn mấy cơ hội gượng dậy nữa.

4. Không gởi tiền, vàng (cả ngoại tệ) vào các ngân hàng Việt Nam nếu vì tham lãi suất cao:

Đây là chiêu dụ lãi suất cao của hệ thống ngân hàng Việt Nam để lừa mọi người đưa tiền hay tài sản vào để ngân hàng được thoi thóp sống, trong khi đồng tiền VN mất giá nhanh và quý vị sẽ không lấy ra được khi diễn biến kinh tế xấu hơn, lúc đó VND mất giá, quý vị sẽ bị thiệt, thậm chí trắng tay. Như đã đề cập ở phần 1 trên đây.

Chưa kể khả năng nhà nước CSVN sẽ truy tìm và tịch thu hay gọi với từ ngữ hoa mỹ hơn là “trưng thu hay trưng mua” các tài sản của quý vị phục vụ cho lợi ích .. quốc gia trá hình của CS mà chính phủ CSVN có thể biết và kiểm soát được.

Do cần phân tích sâu và cập nhật tình khủng hoảng kinh tế của Việt Nam cho bạn đọc trong nước nên các nội dung về khủng hoảng chính trị Việt Nam xin được tiếp tục trong các bài viết tiếp theo của loạt bài này.

TS. Trần Minh Hoàng
Sài gòn, ngày 03.06.2008

Nguon: http://tiengnoitudodanchu.org   

May 13, 2008

Tuần làm việc trước ngày 29/4/08 của PV Hải với công an “nhân dân”

Tối hôm Thứ Sáu, tôi nhận một cuộc điện thoại của anh Trường Giang (từ Vương quốc Anh). Anh cho biết có nghe tin một blogger bị đàn áp vì các bài viết trên blog nên đã phone để hỏi thăm.

Tôi cảm ơn anh Trường Giang và tất cả mọi người trong nước cũng như hải ngoại đã quan tâm và chia sẻ cho chủ nhân của trang blog này. Đồng thời, tôi cũng đính chính là không phải bị đàn áp, chỉ được “mời lên làm việc” và bị thu giữ một số thiết bị computer.

Mặc dù rất ngại ngồi viết bài ngay tại dịch vụ NET công cộng, nhưng tôi nghĩ nên có một bài tường thuật về tuần làm việc trước ngày 29/4 với cơ quan an ninh.

Cố gắng này của tôi chỉ để rộng đường dư luận, hy vọng là không vi phạm nghị định nào của Nhà nước!

7:58 sáng 22/4/2008, tôi có mặt tại phòng đợi trước cổng CA Tỉnh Khánh hòa (80, Trần Phú, NT) theo giấy mời trước đó 4 ngày.
Vài phút sau, một anh còn rất trẻ mang quân hàm thiếu úy đến và đưa tôi lên thẳng Phòng Bảo vệ chính trị PA38.
Tôi được gặp người mang quân hàm Thượng tá, tôi nhìn bảng tên và thấy đúng như đã ghi trong giấy mời. Ngày làm việc bắt đầu.

- Anh có biết chúng tôi mời anh lên đây vì chuyện gì không?
- Không. Tôi không biết. Trong giấy mời chỉ ghi là lên làm việc…
- Tôi biết. Nhưng anh có đoán là vì chuyện gì không?
- Đoán thì khó chính xác, nhưng tôi nghĩ là vì các bài viết của tôi trên mạng.

Tôi quan sát kỹ người đối diện, vị Thượng tá này tóc đã hoa râm, chắc khoảng chừng trên dưới 50. Tôi đoán tuổi rất kém nhưng cũng cố đoán vậy.
Ngoài ra, trong phòng còn có một nữ CA còn rất trẻ ghi biên bản và 3 người khác đều mang hàm Trung tá. Về sau có thêm một người khác nữa nhưng tôi không nhớ rõ cấp bậc. Suốt buổi làm việc, họ luân phiên hỏi tôi rất nhiều câu hỏi liên quan đến các bài viết trên blog.

- Anh có thấy các bài viết của mình gây hậu quả như thế nào không? – Vị Thượng tá tiếp tục hỏi.
- Tôi thấy các viết của mình không có gì sai trái cả. Đó chẳng qua là quan điểm cá nhân của tôi và tôi thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình.

Giọng ông ta bắt đầu hơi gắt lại:
- Thế mà anh bảo không có gì sai? Anh có biết nó đã gây xôn xao dư luận như thế nào không?
- Tôi chỉ nêu những sự kiện có thật và viết theo cảm xúc của mình, còn hiểu nó như thế nào, tốt hay xấu là do nhận thức của người đọc. Tôi không biết được.

Đến phiên làm việc của một anh Trung tá khác còn trẻ, dáng người đậm và chắc.
- Đây có phải là các bài viết của anh không?
Tôi nhận một xấp giấy cỡ A4 in một số bài viết từ blog của mình.
- Nếu đúng thì anh hãy ghi rõ vào từng tờ: “Bài này do tôi viết và đưa lên mạng”, rồi ký và ghi đầy đủ họ tên vào đó!

Tôi bắt đầu viết và ký vào từng tờ. Đến bài “Tôi tự hào mình được gọi là ‘phản động’”, tôi nói: – Bài này không đủ, còn mất một đoạn sau!
- Phòng bên có máy vi tính nối mạng, anh sang đó tự mình in lại và ký!

Từ phía đầu bàn bên trái, vị Thượng tá bỗng nhiên hỏi:
- Anh có biết trình độ lập trình như anh ở Nha trang này có khoảng bao nhiêu người không?
- Không có số liệu nào thống kê, nên tôi không thể biết được!
- Thật uổng công nhà nước và bố mẹ cho anh ăn học đến trình độ như thế mà anh lại…
Tôi bắt đầu hơi mất bình tĩnh và ngắt lời:
- Chính vì tôi được ăn học đàng hoàng nên tôi mới chường mặt ra để viết những bài như vậy. Nếu không thì ngư dân bị bắn chết như thế nào, đảo bị chiếm làm sao tôi cũng không thèm quan tâm.

- Theo anh đánh giá thì các bài viết của anh có ảnh hưởng như thế nào?
- Tôi nghĩ sự thật hay mất lòng, tôi viết quá thẳng thắn nên có thể đụng chạm, mất lòng ai đó…
- Cụ thể là ai?
- Trước mắt là anh và anh, tôi chỉ vào hai người ngồi đối diện!
- Không phải là chúng tôi mà là Chính phủ, là Nhà nước này!
- Đành chịu thôi vì đó là cảm xúc thật của mình, tôi không nói khác được!

Đến phiên một vị Trung tá khác hỏi tôi, nhưng chỉ là những câu hỏi xã giao về nhân thân và gia đình. Chỉ có một câu mà sau này ngẫm lại tôi mới biết đó chính là sự chuẩn bị cho việc khám xét nhà tôi vào cuối buổi chiều hôm đó.

Lại đến phiên làm việc của một người khác, bây giờ phòng đã có thêm một người mà tôi không nhớ rõ cấp bậc như đã nói ở trên. Vì họ luân phiên hỏi, nên từ đây về sau trong bài tường thuật, tôi không thể nhớ rõ chính xác ai đã hỏi mình – tạm dùng danh xưng chung là “bên an ninh”.

- Anh tự hào mình là “phản động” lắm hả? Có gì đáng tự hào anh nói xem!
- Chuyện đó tôi đã phân tích rất rõ ràng trong bài viết trên blog!

- Các bài viết của anh dùng toàn là những từ nhạy cảm, “điên đảo” như thế nào mà anh dám gọi cái xã hội này điên đảo?
- Tôi thấy nó điên đảo thì tôi gọi là điên đảo!

Bên an ninh bắt đầu lớn tiếng:
- Anh phải nói rõ! Cụ thể ra!
- Cái này mấy trăm tờ báo trong nước đã nói quá nhiều. Tôi chỉ đơn cử một lĩnh vực là giáo dục: giáo dục tuột dốc như thế thì xã hội không điên đảo là gì?
- Chỉ một mặt cỏn con thế mà anh dám đánh giá cả xã hội này?
- Còn nhiều mặt nữa như tham nhũng, hối lộ… nhưng vì trước đây tôi đã từng là thầy giáo nên tôi chỉ nhấn mạnh vấn đề giáo dục. Theo tôi nghĩ, giáo dục là cái gốc của xã hội…
- Anh đã từng là thầy giáo mặc kệ anh, không thể vì một mặt nhỏ mà đánh giá cả xã hội được!
- Nhưng đó là nhận thức của tôi!

- Đây nữa, ngày 30/4/1975 là ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước mà anh dám gọi là “biến cố” hả?
- Ủa, biến cố là một sự cố gây nên một bước ngoặt, một biến đổi của lịch sử. Đúng quá còn gì, sao không thể dùng từ biến cố? Anh cũng nên biết ô. Võ Văn Kiệt có nói một câu đại ý rằng: Ngày 30/4 có mấy triệu người vui cũng có mấy triệu người buồn!
- Anh có biết ô. Võ Văn Kiệt là ai không?
- Có. Ông là cựu Thủ tướng! Nhưng trước pháp luật mọi người đều bình đẳng như nhau. Tại sao tôi không được quyền nói?
- Nhưng ông ta được Nhà nước cho phép!
- Trời! Thế trong hiến pháp nói mọi công dân đều có quyền tự do ngôn luận là sao?
- Anh nên biết tự do ở đây phải nằm trong khuôn khổ quy định của luật pháp!
- !!!

- Cái đám ngụy quân mà anh lại dùng từ “binh sĩ Việt nam CH” hả?
- Họ là những người ngã xuống vì đất đai Tổ quốc, bất kể là ai tôi cũng ngưỡng mộ họ. Anh dùng từ “ngụy quân” là đi ngược lại chính sách của Nhà nước về đại đoàn kết toàn dân tộc, bây giờ phải gọi là “Khúc ruột ngàn dặm” hoặc…
- Khúc ruột gì bọn phản động…

Không khí trở nên căng thẳng do cả hai phía đều muốn ngắt lời nhau. Tôi đã tự nhủ trước buổi làm việc là phải bình tĩnh, không được ngắt lời người đối thoại, nhưng lại không kìm chế được.

Đối thoại tạm dừng, bên an ninh đưa ra một tập giấy in Nghị định của Chính phủ, lật đến một trang và nói:
- Anh đã vi phạm điều 41 khoản 5 điểm h của Nghị định 55/CP

Tôi xem thấy nội dung: “Đưa vào Internet để truyền bá các thông tin trái với quy định của pháp luật về nội dung thông tin trên Internet mà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự”.

Tôi gạch dưới cụm từ nội dung thông tin và nói:
- Có văn bản nào hướng dẫn cho biết nội dung thông tin nào là được phép và nội dung nào vi phạm không? Vì tôi thấy nội dung các bài viết của tôi không có gì sai trái cả.
- Thế mà anh bảo không có gì sai?
- Tôi chỉ bày tỏ quan điểm cá nhân và cổ vũ tinh thần yêu nước, lòng tự hào dân tộc!
- Rõ ràng là quan điểm chính trị của anh có vấn đề. Hồi trước ở đại học môn chính trị anh được mấy điểm?
- Tôi tốt nghiệp mười mấy năm rồi, làm sao nhớ được? Không riêng gì môn chính trị mà các môn khác tôi cũng không nhớ. Nếu cần các anh có thể xem bảng điểm ở trường…

Tôi ăn trưa ngay tại bàn làm việc cùng với 4 an ninh PA38. Cơm hộp do phía an ninh cung cấp.
Tôi điện thoại về báo cho mẹ tôi biết mình phải ở lại trưa vì làm việc chưa xong, chiều làm tiếp!
Không khí nghỉ trưa thoải mái, chỉ là những câu chuyện xã giao đời thường giữa tôi và 2 an ninh trẻ, một anh là viên thiếu úy đã ra đón tôi tại cổng trực ban lúc sáng.

Buổi chiều, tiếp tục chất vấn vì tôi nhất định không ký vào biên bản vi phạm Nghị định 55CP ở trên.

- Anh có gửi bài cho báo Đàn Chim Việt ?
- Đúng vậy.
- Anh có biết ĐCV là tờ báo của tổ chức khủng bố Việt Tân không?
- Không, tôi không nghĩ như vậy
- Anh không biết gì về ĐCV mà lại gửi bài cho họ?
- Đơn giản vì tôi thấy đó là tờ báo của Người Việt hải ngoại, nội dung đọc cũng hay và vừa phải (ý tôi muốn nói lời lẽ trang này không nặng nề như một số trang khác), thì tôi gửi vậy thôi.
- Anh có biết Nhà nước đã cấm không được truy cập các trang web đen không?
- Tôi có biết. Nhưng tôi thấy trang DCVOnline không phải là trang web đen. Nếu theo quan điểm của nhà nước đó là trang web đen thì nên đưa ra một danh sách cụ thể gồm những trang nào để chúng tôi được biết!
- Anh vào trang ĐCV có gặp trở ngại gì không?
- Có lúc vào được, có lúc không.

- Anh có biết Đài RFA là đài chuyên nói xấu xuyên tạc chế độ không?
- Tôi không nghĩ vậy. Tôi thấy đài này đưa tin khách quan và đúng sự thật. Một số giáo sư, tiến sỹ trong nước cũng có trả lời phỏng vấn trên đài.
- Quan điểm chính trị của anh quá lệch lạc, tôi khuyên anh nên đi bác sỹ tâm lý!
- ???

- Anh có tham gia các cuộc biểu tình ở LSQ TS cuối năm 2007?
- Đúng vậy. Tôi có tham gia!
- Anh có biết việc biểu tình như vậy là vi phạm pháp luật không?
- Hiến pháp có ghi công dân được tự do hội họp, lập hội, biểu tình…
- Nhưng phải nằm trong quy định của luật pháp. Anh có xin phép không?
- Tôi nghe mọi người nói nước ta chưa có luật biểu tình nên không biết thủ tục tiến hành như thế nào. Với lại tôi không phải là người tổ chức biểu tình, tôi chỉ tham gia trong đoàn biểu tình để bày tỏ thái độ phản đối nhà cầm quyền BK…

Cuộc đối thoại còn khá dài nhưng càng lúc càng bế tắc vì quan điểm chúng tôi bất đồng.
Phía an ninh cũng nhận thấy điều đó nên khoảng hơn 15h cùng ngày, họ thực hiện phương án B. Họ yêu cầu tôi lên xe về nhà làm việc. Tôi từ chối vì lý do cả ngày làm việc mệt bây giờ đau đầu, mà quả thật tôi cũng đã quá mệt mỏi. Họ nói cứ về nhà đã, còn làm việc tiếp hay không là tùy anh!

Chiếc xe 12 chỗ với khoảng một chục an ninh PA38 tỉnh và Phòng ANND thành phố theo đường Trần Phú trực chỉ hướng bắc thành phố. Tôi hình dung khuôn mặt mẹ tôi khi thấy số lượng lớn CA mặc cảnh phục trước cổng nhà mình, cố nén một tiếng thở dài ngao ngán: Sóng biển Nha trang chiều nay thật xanh êm nhưng tôi còn tâm trí nào mà ngắm, tôi phải chuẩn bị làm sao cho sóng gió ở nhà mình sắp đến sẽ ở cấp độ nhỏ nhất!

http://pvhai.blogspot.com/2008/05/aweekbefore29042008.html
——
Ý kiến:
Kêu, mời lên “làm việc” :  kiếm cớ, ép buộc làm việc, hạch họe, đe dọa, gài bẩy kết án một cách độc đoán độc tài !   Thói này rất thường xảy ra ở những nước độc tài, vi phạm quyền con người, dân quyền !! Rất ít khi thấy ở những nước tự do dân chủ, tôn trọng pháp quyền hợp lý đúng đắn, thực sự ! 
Thiệt tình cái CA ngụy luận xhcn đỉnh cao trí tuệ, làm việc như cái robot !
Thế này thì dân không điên, không hèn, không nuốt nhục, không ấm ức, xã hội không băng hoại, nước không (sẽ) mất thì xã hội có gì thật không bình thường !  Yêu nước là cái “tội” ! Đúng là một xã hội đảo điên cai trị bởi lũ điên đảo, bán nước buôn dân cầu vinh !!
Mọi giá trị đúng đắn về công bằng, chân lý, lẽ phải, đạo lý, tự do, dân chủ đều bị cơ chế bóp méo, đảo ngược dưới thời xhcn VN !
Cả nước buộc phải luồn lách, nói dối theo để tồn tại vì cơ chế độc đoán độc tài, lừa bịp !!
Phải chăng đó là sự kém trí tuệ, mù quáng, ngông cuồng, tham tàn trí trá, ngoan cố vĩ đại … mãi tự chồng chất nghiệp chướng ?  Nếu không là tội ác là cái gì ??
29/4/2008 tại Saigon, HN cho thấy : VN đã mất chủ quyền, mất độc lập, mất tự do ! VN đã và đang bị ngoại bang xâm thực : giặc nội xâm và ngoại xâm, đúng như nhận định của Hà Si Phu, …vv !

Tài liệu liên quan:
Nghị quyết EU 1481 25/1/2006
Quốc tế nhân quyền, công ước
Hiến pháp   ( và luật rừng vi hiến, làm bởi QH bù nhìn của đảng không tính, không giá trị !)

March 7, 2008

VIỆT NAM CẦN PHẢI VƯỢT THOÁT KHỎI CƠ CHẾ NÓI DỐI

Lý Đại Nguyên

Nếu là nhận định của báo chí quốc tế, hay hải ngoại về cơ chế tại Việtnam hiện nay, mà gọi đó là loại cơ chế sinh ra nói dối hàng ngày, thì điều đó không có gì phải viết. Nhưng đây là tựa đề của một bản tin trên tờ báo Thanh Niên trong nước, ngày thứ Bảy 20-05-06, do ký giả Xuân Toàn ghi lời nhận xét của Phó Chủ Nhiệm Quốc Hội CSVN, Trần Quốc Thuận đã thú nhận về thực trạng của thứ cơ chế độc đảng toàn trị đã sản sinh ra tham nhũng và dối trá có tên là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Đấy mới là hiện tượng đáng nói. Theo ông Thuận thì

“cơ chế này đang tạo ra kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước. Không tham nhũng mới là lạ ! Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục, hàng trăm tỷ. Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống. Mọi người nhận lương đó, mà có ai sống bằng đồng lương đâu. Nói dối hàng ngày nên thành thói quen. Thói quen lập lại nhiều lần thành “đạo đức”, mà cái “đạo đức” đó là rất mất đạo đức”.

Từ thời xa xưa, khi Việt Cộng còn núp dưới cái tên Việt Minh, thì người Việt Nam đã có thành ngữ là “nói dối như vẹm”, chữ vẹm là tiếng gọi tắt của 2 chữ VM -Việt Minh -. Mãi tới hôm nay mới có một đảng viên, xác định nó đã trở thành cơ chế của chế độ cộng sản độc quyền tham nhũng, mà người đó lại là Phó Chủ Nhiệm của Quốc Hội CSVN, một cơ quan quyền lực cao nhất nước. Nó cao nhất nước vì nó là nơi tập họp từ Tổng Bí Thư, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Ủy Viên Trung Ương. Bí Thư Tỉnh,Thành bên phía đảng, còn bên nhà nước thì từ Chủ Tịch nước, Thủ Tướng, các Bộ Trưởng, chủ tịch Tỉnh, Thành có khi tới Quận, Huyện… cả ngành Tư Pháp, Công An, Quân Đội, và các hội đoàn thuộc Mặt Trận Tổ Quốc, thậm chí đến các Nhà Tu đều được đảng cử ra để dân bầu vào Quốc Hội. Tội nghiệp nhất đối với các Tăng Sĩ Phật Giáo, họ là những người bị cộng đảng đẩy vào thế phạm giới luật Nhà Phật, đáng tội bị lột áo tu hành. Vì trước khi thụ đại giới, Tăng Sĩ đều phải tuyên hứa từ bỏ mọi quan chức nhà nước. Chính vì Quốc Hội được gọi là cơ quan quyền lực cao nhất, nên đảng không để cho công dân tự do ứng cử và cử tri tự do lựa chọn, mà đảng ra lệnh cho Mặt Trận Tổ Quốc, tiến cử danh sách những ứng viên do đảng tuyển, rồi mới để cử tri bầu. Quốc Hội Cộng Sản Việt Nam đúng là một mớ hỗn độn, hữu danh vô thực, không đủ khả năng lập pháp, không còn là cơ quan độc lập giám sát sinh hoạt chính quyền, không đại diện cho khuynh hướng của các cử tri. Nó trở thành bù nhìn của đảng, mà diều 4 Hiến Pháp của CHXHCN Việtnam cho phép tiếm quyền lãnh đạo quốc dân.

Bởi thế theo ông  Trần Quốc Thuận:

“Thành lập Ban Phòng Chống Tham Nhũng chỉ là việc làm mang tính cách thời sự, chứ chống tham nhũng cần phải toàn diện hơn. Chúng ta thay đổi cơ chế quản lý nhà nước chậm, nên đất nước trì trệ. Bộ máy hiện tại quá cồng kềnh, quá chồng chéo, không xác định được chức năng cụ thể, không phân định được quyền hạn cụ thể… Cần phải có một cuộc đại giải phẫu. Phải triệt để giống như chúng ta chuyển đổi từ cơ chế quan liêu bao cấp, sang cơ chế thị trường”. “Phải làm cho cơ quan của Quốc Hội thực sự là cơ quan của Quốc Hội. Cơ quan Chính Phủ thực sự là cơ quan Chính Phủ, Tư Pháp ra Tư Pháp, các đoàn thể xã hội phải trả họ về vị trí của họ. Quốc Hội phải thực sự đại diện cho nhân dân, vì quyền lợi của nhân dân. Thực tế là đại biểu Quốc Hội đều biết rằng số phận của họ không gắn với sự tín nhiệm của cử tri, nó gắn liền với tín nhiệm của nơi khác. Vậy làm sao họ làm theo ý kiến của cử tri được? Cho nên phải trả người đại biểu về vị trí của họ. Phải mở rộng quyền tự do ứng cử, bầu cử, tranh cử. Phải để cho Quốc Hội có thực quyền…Quốc Hội đâu phải diễn đàn để nói xả hơi”.

Nói thực với ông Thuận, hiện nay cộng đảng để cho các đại biểu Quốc Hội như ông, dùng diễn đàn đó xả hơi, không phải vì các ông, mà vì những người đấu tranh cho Dân Chủ trong và ngoài nước, cũng như sự đòi hỏi ráo riết của quốc tế, các nước cấp viện và cho vay, nhất là với chủ trương Dân Chủ Hóa chế độ của Hoa Kỳ, buộc cộng đảng phải mở ra một diễn đàn tương đối tự do mà có kiểm soát, để cho nó có vẻ dân chủ, vì chính bọn các ông vẫn là đảng viên, được đảng cử dân bầu. Vậy nhân cơ hội này, những người còn lương tri như ông, và bằng hữu hãy tận dụng diễn đàn Quốc hội mang tiếng là bù nhìn đó, để đưa ra những đề nghị thay đổi cơ chế tham nhũng nói dối của cộng đảng, chuyển sang cơ chế trong sạch minh bạch. Nếu nó chưa đủ sức biến thành những đạo luật thay đổi cơ chế, thì cũng tạo ra những ý niệm thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Nhất là tạo cơ hội cho báo giới trong nước đưa ra những bản tin có giá trị, nhằm tạo điều kiện nâng cao trình độ tự do dân chủ của người dân Việt Nam. Chắc chắn cử tri không quên tên những người như ông, nếu họ có quyền tự do lựa chọn và các ông có quyền tự do ứng cử.

Phải công tâm mà nhận rằng: Ý kiến tách Quốc Hội khỏi Chính Quyền, và Cộng Đảng. Trả Quốc Hội về cho Cử Tri và tố giác cơ chế tham nhũng nói dối của cộng đảng do ông Trần Quốc Thuận phát biểu, là bước mở đầu cho công cuộc đổi mới chính trị của Việt Nam.

Vì từ trước tới nay cộng đảng chỉ nhập nhằng hô khẩu hiệu đổi mới đợt 2, muốn hiểu đó là tiếp tục đổi mới thêm bước nữa về kinh tế, hay là để dư luận quốc tế ngầm hiểu sẽ có đổi mới về chính trị cũng được. Nhưng chưa có một ý kiến nào của lãnh đạo đảng là cởi trói cho Quốc Hội, Chính Phủ, Tòa Án, để các cơ quan này trở về đúng vị thế của nó trong cơ chế của Quốc Gia Dân Chủ. Chính vì vậy mà tại Việt Nam mới xuất hiện Phong Trào Tẩy Chay Bầu Cử 2007, nếu cuộc bầu cử đó vẫn nằm trong bản Hiến Pháp, mà điều 4 cho cộng đảng tiếm quyền lãnh đạo quốc dân, và duy trì cơ chế “đảng cử, dân bầu” hiện hành. Dù sao cũng hy vọng, trong những ngày còn lại của Quốc Hội này, dân Việt Nam sẽ được nghe nhiều lời phát biểu trên diễn đàn và trên báo chí trong nước của những người còn liêm sỉ như ông Trần Quốc Thuận để Việt Nam sớm vượt thoát khỏi cơ chế tham nhũng, nói dối. 
 

Little Saigon 23-05-2006.

http://lienmang-vietsan.50webs.com/ly_dai_nguyen.htm

January 29, 2008

Đại Sứ Việt Gian CS Lý Sự Cùn

Thuỷ -Triều

 

Hình của RFA

 

Nước CHXHCNVN đã đem trưng bày triển lãm một CON CUA VIỆT CỘNG tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn của nước Mỹ.
 
 Trong bài viết này, tác giả đã cố ý dùng điệp ngữ và điệp ý. Theo định nghĩa của Tự Điển Tiếng Việt, từ ngữ “Lý Sự Cùn” có nghĩa là “đuối lý nhưng mà cố cãi, ngang như CUA.”
 
 Sau khi đọc xong những bài tường thuật về cuộc gặp gỡ báo chí của ông tân đại sứ CHXHCNVN ở đại sứ quán VN tại thủ đô của nước Mỹ, chúng tôi đều có chung một kết luận là ông tân đại sứ Việt Cộng đã lý sự cùn!
 
 Ông tân đại sứ Việt Cộng đã lý sự cùn khi đã ngu ngơ ngớ ngẩn buột miệng hỏi các phóng viên người Mỹ cũng như phóng viên người Việt “Xin cho tôi biết là nước Mỹ đã tồn tại được bao lâu rồi?” để so sánh với nước CHXHCNVN của ông ta hiện nay chỉ được hơn ba mươi tuổi, và ông ta là người đại diện cho nó ở nước Mỹ. Thật là một sự so sánh có tính cách trẻ con khi ông tân đại sứ Việt Cộng muốn ám chỉ là nước CHXHCNVN của ông ta vẫn còn quá non nớt trên con đường thực hiện các quyền con người căn bản cho chính người dân VN đang sống trong nước VN!
Ông tân đại sứ Việt Cộng đã lý sự cùn khi nêu ra “vấn đề người da trắng và người da đen ngày xưa của nước Mỹ” như một hình ảnh thí dụ của một xã hội có người nô lệ da đen bị người da trắng thống trị đối xử kỳ thị, ông ta muốn ám chỉ là người da đen được tự do và được hưởng các quyền con người căn bản của công dân Mỹ cũng phải chịu đựng trãi qua hơn hai trăm năm, huống chi người dân VN đang sống trong nước CHXHCNVN của ông ta chỉ mới phải chịu đựng sự đau khổ nhục nhằn của kiếp sống nô lệ xã hội chủ nghĩa hơn ba mươi năm vừa qua!
 
 Trong cách nói năng so sánh hàm hồ như vậy, ông tân đại sứ Việt Cộng đã gián tiếp xác nhận rằng người dân VN đang sống trong nước CHXHCNVN của ông ta sẽ phải tiếp tục chịu đựng sự đau khổ nhục nhằn của kiếp sống nô lệ xã hội chủ nghĩa thêm hai trăm năm nữa! Vì vậy mà ông tân đại sứ Việt Cộng mới khẩn khoản nài xin cho tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN của ông ta có thêm một thời gian lâu dài hơn để tính toán ra những biện pháp giải quyết cho người dân VN được hưởng tự do và các quyền con người căn bản.
 
 Hiện nay tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN của ông tân đại sứ Việt Cộng vẫn còn phải bắt giam những công dân VN bất đồng chính kiến, vẫn còn phải trấn áp những công dân VN đi biểu tình bày tỏ lòng yêu nước VN, vẫn còn ngược đãi những công dân VN thực hành tín ngưỡng tôn giáo của họ, vẫn còn ngăn cấm những công dân VN quyền được phát biểu ý kiến của mình và quyền được tiếp nhận ý kiến của người khác, vẫn còn ngăn cấm công dân VN quyền được tiếp nhận những thông tin đa chiều. Một cách quá rõ ràng là tập đoàn cầm quyền của nước CHXHCNVN đã phân biệt đối xử khi tạo ra một giai cấp thống trị có đầy đủ đặc quyền đặc lợi trong khi đại đa số người dân VN phải chịu đựng cảnh sống nghèo khổ đói rét. Theo cách nói năng so sánh hàm hồ của ông tân đại sứ Việt Cộng thì người nô lệ da đen ngày xưa đã không có được những quyền con người căn bản cũng giống như người dân VN đang sống trong nước CHXHCNVN của ông ta, và những thường dân khốn khổ này bắt buộc phải chờ đợi một thời gian một trăm năm hoặc lâu hơn để tập đoàn cầm quyền của nước CHXHCNVN có kế hoạch “giải thoát cho họ ra khỏi cuộc đời cực khổ ở thế gian này.” Sự Thật đã phơi bày rõ ràng là báo cáo xoá nghèo của nước CHXHCNVN trong những năm vừa qua là những bản báo cáo khoa trương khoác lác.
 
 Ông tân đại sứ Việt Cộng đã lý sự cùn về cái con đường ngoằn ngoèo mà các phong trào đấu tranh đòi quyền con người đã phải đi qua ở nước Mỹ, thì ở tại nước CHXHCNVN của ông ta cũng phải giống như vậy khi tập đoàn cầm quyền Việt Cộng XHCN vẫn còn non nớt chỉ mới hơn ba mươi tuổi nên vẫn còn phải học hỏi thực tập cách giải quyết những bế tắc trong các sinh hoạt mọi mặt của người dân VN hôm nay. Nhất là trong khi tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN của ông tân đại sứ Việt Cộng đang học hỏi thực tập cách giải quyết các xung đột liên quan tới dân quyền và nhân quyền thì không một người dân VN nào ở trong nước được quyền chỉ trích phê phán những sai lầm của họ.
 
 Một cách rất kịch tính, ông tân đại sứ Việt Cộng đã đóng tuồng bi hài kịch diễn xuất tình cảm thơ ngây khi bày tỏ ý định muốn gặp gỡ và tha thiết lắng nghe tiếng nói của người VN tị nạn cộng sản đã đang định cư ở nước ngoài. Người ta phải ngạc nhiên thắc mắc rằng tại sao ông tân đại sứ Việt Cộng và tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN lại quá tha thiết muốn gặp gỡ và lắng nghe ý kiến của những người VN lưu vong ở hải ngoại mà không phải là những công dân VN bất đồng chính kiến hiện đang bị giam cầm ở trong nước và toàn thể 85 triệu công dân VN của mọi chủng tộc đang sinh sống trên lãnh thổ VN. Vận mệnh của đất nước Việt Nam phải do toàn thể nhân dân Việt Nam đang sinh sống trong nước VN quyết định. Tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN của ông tân đại sứ Việt Cộng hãy trả lại tiếng nói trung thực của người dân VN trong nước, mà người đại diện cho họ là các nhà bất đồng chính kiến đấu tranh dân chủ chân chính đang tranh đấu cho các quyền tự do căn bản nhưng hiện đang bị trấn áp tàn bạo hoặc đang bị giam cầm. Tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN của ông tân đại sứ Việt Cộng hãy chân thành lắng nghe nguyện vọng của họ để giải quyết tất cả các vấn đề lớn nhỏ hoặc sinh tử của đất nước VN. Có như vậy mới hợp tình hợp lý hợp lòng người dân VN đang sinh sống trong nước VN, và ông tân đại sứ Việt Cộng cũng không phải đóng tuồng tình-cảm-xã-hội-khúc-ruột-ngàn-dậm nỉ non với Việt Kiều gợi thương nhớ quê hương VN.
 
 Quê hương Việt Nam đã từng bị tập đoàn cầm quyền xã hội chủ nghĩa của ông tân đại sứ Việt Cộng khai tử nhiều lần. Hãy nói một cách cụ thể và dễ hiểu là quê hương VN của ông tân đại sứ Việt Cộng đã sớm bị chết yểu bởi chủ nghĩa cộng sản quốc tế sát nhân. Với tư cách là một tay Trùm CS Quốc Tế tích cực phụ trách khu vực Đông Dương và Đông Nam Á Châu, Hồ Chí Minh có lẽ đã từng có nhiều tham vọng to lớn hơn cả Mao Trạch Đông khi đã tự bộc lộ ý định “một mình dẫn dắt Năm Châu đi đến đại đồng cộng sản”. Nếu đã muốn đại-đồng-cộng-sản thì phải vô-tổ-quốc. Và bản chất của những người cộng sản, dù ở bất cứ nước nào, họ cũng rất là giai đoạn và gian xảo thủ đoạn. Cái gian xảo thủ đoạn đó đã tự bộc lộ trong ngày 2 tháng 9 năm 1945 khi Hồ Chí Minh đã triệt tiêu hầu hết các phe phái Quốc Gia để xuất hiện tuyên bố khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà với lá cờ nền đỏ một ngôi sao vàng năm cánh lớn ở ngay chính giữa. Thế là Hồ Chí Minh đã làm trở ngại Mao Trạch Đông vì tới ngày 1 tháng 10 năm 1949, Mao Trạch Đông đã không thể dùng lại lá cờ nền đỏ một ngôi sao vàng ở giữa, nên phải chuyển đổi ngôi sao vàng lớn lên góc phía trên bên trái và thêm vào bốn ngôi sao vàng nhỏ nằm ở vị trí chư hầu. Cho dù một ngôi sao vàng năm cánh hay năm ngôi sao vàng năm cánh, ở chính giữa lá cờ hay ở góc trái phía trên lá cờ, cũng đều muốn ám chỉ Năm Châu Đại Đồng Cộng Sản là tham vọng của cả hai tay Trùm CS Quốc Tế tên Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông.
 
 Sở dĩ phải kể lể dài dòng như vừa nói trên là để cho thấy cái tính gian xảo thủ đoạn của người cộng sản, nhất là cái tính gian xảo thủ đoạn của Việt Cộng với cái ngày định mệnh, ngày 2 tháng 9 năm 1945 ngày sinh của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà và ngày chết của Hồ Chí Minh, ngày 2 tháng 9 năm 1969, vô tình hay cố ý lại có liên quan tới lời nói hàm hồ của ông tân đại sứ Việt Cộng khi so sánh số năm tuổi của nước Mỹ với số năm tuổi của nước CHXHCNVN chỉ mới hơn ba mươi. Đúng ra là ngày chết của Hồ Chí Minh là ngày 3 tháng 9 năm 1969, nhưng sau đó tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng và nhà nước VNDCCH lại cho đổi thành ngày 2 tháng 9 năm 1969 để trùng hợp với ngày lễ quốc khánh.
 
 Không được biết rõ đây là ý kiến của một cá nhân nào đó hay là sáng kiến của tập thể lãnh đạo đảng Việt Cộng lúc đó để suy tôn thần thánh hoá lãnh tụ, nhưng quyết định làm trùng hợp ngày sinh của nước VNDCCH và ngày chết của HCM, người đẻ ra nó, là một hành động quá độ gian xảo thủ đoạn của một tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng và nhà nước VNDCCH khi thì làm chư hầu của Liên Sô, khi thì làm nô lệ cho Trung Cộng, và nói theo nhạc sĩ Tô Hải, một nhạc sĩ lão thành của Miền Bắc VN hiện đang sống trong nước là “…chính từ các vị lãnh đạo, lúc theo Nga lúc theo Tầu phải thay đổi lạp xường Địch Ta xoành xoạch…Cho tới khi cả hệ thống Li ên Sô sụp đổ….Thế là mọi con đường để tồn tại của “Trên” còn có con đường nào khác ngoài con đường..nhờ mấy anh Bắc Kinh?…Cho nên thời kỳ này tớ xin tự nhận là thời kỳ “lạp xường bát nháo nhất trong lịch sử” hoặc là thời kỳ lạp xường đã bốc mùi….mốc!”
 
 Có phải cố ý làm trùng hợp ngày sinh của nước VNDCCH và ngày chết của HCM là để báo hiệu một âm mưu làm cho cái tên gọi VNDCCH cũng sẽ được khai tử? Quả thật lịch sử đã cho thấy tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng đã khai tử tên đảng Lao Động VN, và tên nước VNDCCH đã trở thành tên nước CHXHCNVN tuyệt đối rập khuông theo Liên Sô vào năm 1976. Điều này cũng đã khiến cho Trung Cộng bực tức quá nhiều nên đã sẵn sàng những hành động quân sự gây hấn với Việt Cộng trong những năm tiếp theo. Một cách rõ ràng là chúng ta nhận thấy ông tân đại sứ Việt Cộng đã lý sự cùn khi nói rằng nước CHXHCNVN của ông ta vẫn còn quá trẻ trung, chỉ mới ngoài ba mươi cho nên vẫn còn bước đi những bước què quặt khập khiễng trên con đường nhân quyền và dân quyền. Ông tân đại sứ Việt Cộng đã chặt đứt liên hệ quá khứ của nước VNDCCH và bây giờ gián tiếp tự làm bộc lộ cái tên nước CHXHCNVN là một cái tên nước lai căng mất nguồn gốc. Bởi vì cái “lạp xường” của tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng luôn luôn xoay như cái chong chóng, cho nên ông tân đại sứ Việt Cộng mới có thể lý sự cùn là đất nước của ông ta chỉ mới ngoài ba mươi, và bắt chước Trung Cộng đã dẹp qua một bên Tư Tưởng Mao Trạch Đông, tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng đang dẹp qua một bên Tư Tưởng Hồ Chí Minh để mạnh dạn xây dựng chủ nghĩa mậu dịch cộng sản. Danh từ cộng sản ở giai đoạn này phải hiểu là “tận dụng các loại đặc quyền đặc lợi của đảng viên Việt Cộng để thu gom tích tụ tài sản đem cộng lại cho nhiều thêm” trước khi quá độ giàu có để đi lên tư bản chủ nghĩa cùng với các nhà đầu tư và các công ty Mỹ.
 
 Ông tân đại sứ Việt Cộng lại tiếp tục lý sự cùn khi nói rằng “Đàm phán với một nước lớn (Trung Cộng) như vậy thì tương nhượng (compromise) là cách tốt nhất.” Rõ ràng đây là một lời nói dở khôn dở dại của một nhà ngoại giao Việt Cộng hạng tồi. Bởi vì một vùng- trời-vùng-đất-vùng-biển còn đang tranh chấp, thì hai bên cùng tương nhượng là giải pháp đúng, nhưng khi đã xác định rõ “Chúng ta có đủ sự kiện và bằng chứng không thể chối cãi.” thì phải dứt khoát là một vùng-trời-vùng-đất-vùng-biển đó tuyệt đối của Việt Nam và như thế không thể tương nhượng được. Nếu tương nhượng trong trường hợp này là đem một vùng-trời-vùng-đất-vùng-biển của Việt Nam hiến dâng cho Trung Cộng.
 
 Ngoài cái tài lý sự cùn, ông tân đại sứ Việt Cộng cũng tỏ ra quá ngu ngơ ngớ ngẩn khi ông ta nói rằng “Chúng ta chỉ có 85 triệu người, trong khi Trung Quốc có tới 1.3 tỉ người. Nếu tất cả chúng ta đều biểu tình, Trung Quốc chỉ cần 1/3 dân số biểu tình lại. Tôi không nghĩ đây là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề.” Chắc có lẽ ông tân đại sứ Việt Cộng lo sợ chiến thuật biển người của Trung Cộng lấy thịt đè chết người. Chắc có lẽ ông tân đại sứ Việt Cộng đã không biết hay đã quên rồi cái hình ảnh oai dũng của một chàng thanh niên đơn thân đứng chặn đầu một đoàn xe tăng của Trung Cộng. Cái hình ảnh chỉ có một người biểu tình can đảm chặn đứng xe tăng của bạo quyền ở Thiên An Môn đã làm cả thế giới khâm phục. Vấn đề ở đây không phải là có nhiều người hay có ít người, mà vấn đề ở đây là tập đoàn cầm quyền nước CHXHCNVN của ông tân đại sứ Việt Cộng đã quyết liệt ngăn cấm người dân VN đi biểu tình chống Trung Cộng và để bày tỏ lòng yêu nước của họ khi thấy tổ quốc lâm nguy.
 
 Qua những lời nói ngu ngơ ngớ ngẩn của ông tân đại sứ Việt Cộng người ta nhận thấy được ý đồ của tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng và nhà nước CHXHCNVN là đối với Trung Cộng họ phải chấp nhận cái thân phận của một lũ tay sai lệ thuộc hèn yếu để họ còn tiếp tục được giữ vững địa vị độc quyền thống trị người dân VN ở trong nước ngõ hầu trục tư lợi cho bản thân.
 
 Kết luận, như thế là tập đoàn cầm quyền đảng Việt Cộng và nhà nước CHXHCNVN đã đem trưng bày triển lãm một CON CUA VIỆT CỘNG, một ông tân đại sứ Việt Cộng chỉ có tài lý sự cùn, tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn của nước Mỹ và đã khiến cho tất cả các phóng viên, người Mỹ cũng như người Việt, có một dịp cười châm biếm mỉa mai. Xét theo giá trị thẩm mỹ thì hình dáng của CON CUA VIỆT CỘNG của nước CHXHCNVN cũng không quá đỗi xấu xí. Còn các giá trị khác của một con cua, chúng tôi xin miễn bình luận thêm./.
 
 Thuỷ-Triều
(VNExodus)
————————————————————————–

Ghi chú:

Miền Nam trước 1975 có thể chế tự do dân chủ, theo kinh tế thị trường và tôn trọng quyền con người !

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.