Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 13, 2008

Tuần làm việc trước ngày 29/4/08 của PV Hải với công an “nhân dân”

Tối hôm Thứ Sáu, tôi nhận một cuộc điện thoại của anh Trường Giang (từ Vương quốc Anh). Anh cho biết có nghe tin một blogger bị đàn áp vì các bài viết trên blog nên đã phone để hỏi thăm.

Tôi cảm ơn anh Trường Giang và tất cả mọi người trong nước cũng như hải ngoại đã quan tâm và chia sẻ cho chủ nhân của trang blog này. Đồng thời, tôi cũng đính chính là không phải bị đàn áp, chỉ được “mời lên làm việc” và bị thu giữ một số thiết bị computer.

Mặc dù rất ngại ngồi viết bài ngay tại dịch vụ NET công cộng, nhưng tôi nghĩ nên có một bài tường thuật về tuần làm việc trước ngày 29/4 với cơ quan an ninh.

Cố gắng này của tôi chỉ để rộng đường dư luận, hy vọng là không vi phạm nghị định nào của Nhà nước!

7:58 sáng 22/4/2008, tôi có mặt tại phòng đợi trước cổng CA Tỉnh Khánh hòa (80, Trần Phú, NT) theo giấy mời trước đó 4 ngày.
Vài phút sau, một anh còn rất trẻ mang quân hàm thiếu úy đến và đưa tôi lên thẳng Phòng Bảo vệ chính trị PA38.
Tôi được gặp người mang quân hàm Thượng tá, tôi nhìn bảng tên và thấy đúng như đã ghi trong giấy mời. Ngày làm việc bắt đầu.

- Anh có biết chúng tôi mời anh lên đây vì chuyện gì không?
- Không. Tôi không biết. Trong giấy mời chỉ ghi là lên làm việc…
- Tôi biết. Nhưng anh có đoán là vì chuyện gì không?
- Đoán thì khó chính xác, nhưng tôi nghĩ là vì các bài viết của tôi trên mạng.

Tôi quan sát kỹ người đối diện, vị Thượng tá này tóc đã hoa râm, chắc khoảng chừng trên dưới 50. Tôi đoán tuổi rất kém nhưng cũng cố đoán vậy.
Ngoài ra, trong phòng còn có một nữ CA còn rất trẻ ghi biên bản và 3 người khác đều mang hàm Trung tá. Về sau có thêm một người khác nữa nhưng tôi không nhớ rõ cấp bậc. Suốt buổi làm việc, họ luân phiên hỏi tôi rất nhiều câu hỏi liên quan đến các bài viết trên blog.

- Anh có thấy các bài viết của mình gây hậu quả như thế nào không? – Vị Thượng tá tiếp tục hỏi.
- Tôi thấy các viết của mình không có gì sai trái cả. Đó chẳng qua là quan điểm cá nhân của tôi và tôi thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình.

Giọng ông ta bắt đầu hơi gắt lại:
- Thế mà anh bảo không có gì sai? Anh có biết nó đã gây xôn xao dư luận như thế nào không?
- Tôi chỉ nêu những sự kiện có thật và viết theo cảm xúc của mình, còn hiểu nó như thế nào, tốt hay xấu là do nhận thức của người đọc. Tôi không biết được.

Đến phiên làm việc của một anh Trung tá khác còn trẻ, dáng người đậm và chắc.
- Đây có phải là các bài viết của anh không?
Tôi nhận một xấp giấy cỡ A4 in một số bài viết từ blog của mình.
- Nếu đúng thì anh hãy ghi rõ vào từng tờ: “Bài này do tôi viết và đưa lên mạng”, rồi ký và ghi đầy đủ họ tên vào đó!

Tôi bắt đầu viết và ký vào từng tờ. Đến bài “Tôi tự hào mình được gọi là ‘phản động’”, tôi nói: – Bài này không đủ, còn mất một đoạn sau!
- Phòng bên có máy vi tính nối mạng, anh sang đó tự mình in lại và ký!

Từ phía đầu bàn bên trái, vị Thượng tá bỗng nhiên hỏi:
- Anh có biết trình độ lập trình như anh ở Nha trang này có khoảng bao nhiêu người không?
- Không có số liệu nào thống kê, nên tôi không thể biết được!
- Thật uổng công nhà nước và bố mẹ cho anh ăn học đến trình độ như thế mà anh lại…
Tôi bắt đầu hơi mất bình tĩnh và ngắt lời:
- Chính vì tôi được ăn học đàng hoàng nên tôi mới chường mặt ra để viết những bài như vậy. Nếu không thì ngư dân bị bắn chết như thế nào, đảo bị chiếm làm sao tôi cũng không thèm quan tâm.

- Theo anh đánh giá thì các bài viết của anh có ảnh hưởng như thế nào?
- Tôi nghĩ sự thật hay mất lòng, tôi viết quá thẳng thắn nên có thể đụng chạm, mất lòng ai đó…
- Cụ thể là ai?
- Trước mắt là anh và anh, tôi chỉ vào hai người ngồi đối diện!
- Không phải là chúng tôi mà là Chính phủ, là Nhà nước này!
- Đành chịu thôi vì đó là cảm xúc thật của mình, tôi không nói khác được!

Đến phiên một vị Trung tá khác hỏi tôi, nhưng chỉ là những câu hỏi xã giao về nhân thân và gia đình. Chỉ có một câu mà sau này ngẫm lại tôi mới biết đó chính là sự chuẩn bị cho việc khám xét nhà tôi vào cuối buổi chiều hôm đó.

Lại đến phiên làm việc của một người khác, bây giờ phòng đã có thêm một người mà tôi không nhớ rõ cấp bậc như đã nói ở trên. Vì họ luân phiên hỏi, nên từ đây về sau trong bài tường thuật, tôi không thể nhớ rõ chính xác ai đã hỏi mình – tạm dùng danh xưng chung là “bên an ninh”.

- Anh tự hào mình là “phản động” lắm hả? Có gì đáng tự hào anh nói xem!
- Chuyện đó tôi đã phân tích rất rõ ràng trong bài viết trên blog!

- Các bài viết của anh dùng toàn là những từ nhạy cảm, “điên đảo” như thế nào mà anh dám gọi cái xã hội này điên đảo?
- Tôi thấy nó điên đảo thì tôi gọi là điên đảo!

Bên an ninh bắt đầu lớn tiếng:
- Anh phải nói rõ! Cụ thể ra!
- Cái này mấy trăm tờ báo trong nước đã nói quá nhiều. Tôi chỉ đơn cử một lĩnh vực là giáo dục: giáo dục tuột dốc như thế thì xã hội không điên đảo là gì?
- Chỉ một mặt cỏn con thế mà anh dám đánh giá cả xã hội này?
- Còn nhiều mặt nữa như tham nhũng, hối lộ… nhưng vì trước đây tôi đã từng là thầy giáo nên tôi chỉ nhấn mạnh vấn đề giáo dục. Theo tôi nghĩ, giáo dục là cái gốc của xã hội…
- Anh đã từng là thầy giáo mặc kệ anh, không thể vì một mặt nhỏ mà đánh giá cả xã hội được!
- Nhưng đó là nhận thức của tôi!

- Đây nữa, ngày 30/4/1975 là ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước mà anh dám gọi là “biến cố” hả?
- Ủa, biến cố là một sự cố gây nên một bước ngoặt, một biến đổi của lịch sử. Đúng quá còn gì, sao không thể dùng từ biến cố? Anh cũng nên biết ô. Võ Văn Kiệt có nói một câu đại ý rằng: Ngày 30/4 có mấy triệu người vui cũng có mấy triệu người buồn!
- Anh có biết ô. Võ Văn Kiệt là ai không?
- Có. Ông là cựu Thủ tướng! Nhưng trước pháp luật mọi người đều bình đẳng như nhau. Tại sao tôi không được quyền nói?
- Nhưng ông ta được Nhà nước cho phép!
- Trời! Thế trong hiến pháp nói mọi công dân đều có quyền tự do ngôn luận là sao?
- Anh nên biết tự do ở đây phải nằm trong khuôn khổ quy định của luật pháp!
- !!!

- Cái đám ngụy quân mà anh lại dùng từ “binh sĩ Việt nam CH” hả?
- Họ là những người ngã xuống vì đất đai Tổ quốc, bất kể là ai tôi cũng ngưỡng mộ họ. Anh dùng từ “ngụy quân” là đi ngược lại chính sách của Nhà nước về đại đoàn kết toàn dân tộc, bây giờ phải gọi là “Khúc ruột ngàn dặm” hoặc…
- Khúc ruột gì bọn phản động…

Không khí trở nên căng thẳng do cả hai phía đều muốn ngắt lời nhau. Tôi đã tự nhủ trước buổi làm việc là phải bình tĩnh, không được ngắt lời người đối thoại, nhưng lại không kìm chế được.

Đối thoại tạm dừng, bên an ninh đưa ra một tập giấy in Nghị định của Chính phủ, lật đến một trang và nói:
- Anh đã vi phạm điều 41 khoản 5 điểm h của Nghị định 55/CP

Tôi xem thấy nội dung: “Đưa vào Internet để truyền bá các thông tin trái với quy định của pháp luật về nội dung thông tin trên Internet mà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự”.

Tôi gạch dưới cụm từ nội dung thông tin và nói:
- Có văn bản nào hướng dẫn cho biết nội dung thông tin nào là được phép và nội dung nào vi phạm không? Vì tôi thấy nội dung các bài viết của tôi không có gì sai trái cả.
- Thế mà anh bảo không có gì sai?
- Tôi chỉ bày tỏ quan điểm cá nhân và cổ vũ tinh thần yêu nước, lòng tự hào dân tộc!
- Rõ ràng là quan điểm chính trị của anh có vấn đề. Hồi trước ở đại học môn chính trị anh được mấy điểm?
- Tôi tốt nghiệp mười mấy năm rồi, làm sao nhớ được? Không riêng gì môn chính trị mà các môn khác tôi cũng không nhớ. Nếu cần các anh có thể xem bảng điểm ở trường…

Tôi ăn trưa ngay tại bàn làm việc cùng với 4 an ninh PA38. Cơm hộp do phía an ninh cung cấp.
Tôi điện thoại về báo cho mẹ tôi biết mình phải ở lại trưa vì làm việc chưa xong, chiều làm tiếp!
Không khí nghỉ trưa thoải mái, chỉ là những câu chuyện xã giao đời thường giữa tôi và 2 an ninh trẻ, một anh là viên thiếu úy đã ra đón tôi tại cổng trực ban lúc sáng.

Buổi chiều, tiếp tục chất vấn vì tôi nhất định không ký vào biên bản vi phạm Nghị định 55CP ở trên.

- Anh có gửi bài cho báo Đàn Chim Việt ?
- Đúng vậy.
- Anh có biết ĐCV là tờ báo của tổ chức khủng bố Việt Tân không?
- Không, tôi không nghĩ như vậy
- Anh không biết gì về ĐCV mà lại gửi bài cho họ?
- Đơn giản vì tôi thấy đó là tờ báo của Người Việt hải ngoại, nội dung đọc cũng hay và vừa phải (ý tôi muốn nói lời lẽ trang này không nặng nề như một số trang khác), thì tôi gửi vậy thôi.
- Anh có biết Nhà nước đã cấm không được truy cập các trang web đen không?
- Tôi có biết. Nhưng tôi thấy trang DCVOnline không phải là trang web đen. Nếu theo quan điểm của nhà nước đó là trang web đen thì nên đưa ra một danh sách cụ thể gồm những trang nào để chúng tôi được biết!
- Anh vào trang ĐCV có gặp trở ngại gì không?
- Có lúc vào được, có lúc không.

- Anh có biết Đài RFA là đài chuyên nói xấu xuyên tạc chế độ không?
- Tôi không nghĩ vậy. Tôi thấy đài này đưa tin khách quan và đúng sự thật. Một số giáo sư, tiến sỹ trong nước cũng có trả lời phỏng vấn trên đài.
- Quan điểm chính trị của anh quá lệch lạc, tôi khuyên anh nên đi bác sỹ tâm lý!
- ???

- Anh có tham gia các cuộc biểu tình ở LSQ TS cuối năm 2007?
- Đúng vậy. Tôi có tham gia!
- Anh có biết việc biểu tình như vậy là vi phạm pháp luật không?
- Hiến pháp có ghi công dân được tự do hội họp, lập hội, biểu tình…
- Nhưng phải nằm trong quy định của luật pháp. Anh có xin phép không?
- Tôi nghe mọi người nói nước ta chưa có luật biểu tình nên không biết thủ tục tiến hành như thế nào. Với lại tôi không phải là người tổ chức biểu tình, tôi chỉ tham gia trong đoàn biểu tình để bày tỏ thái độ phản đối nhà cầm quyền BK…

Cuộc đối thoại còn khá dài nhưng càng lúc càng bế tắc vì quan điểm chúng tôi bất đồng.
Phía an ninh cũng nhận thấy điều đó nên khoảng hơn 15h cùng ngày, họ thực hiện phương án B. Họ yêu cầu tôi lên xe về nhà làm việc. Tôi từ chối vì lý do cả ngày làm việc mệt bây giờ đau đầu, mà quả thật tôi cũng đã quá mệt mỏi. Họ nói cứ về nhà đã, còn làm việc tiếp hay không là tùy anh!

Chiếc xe 12 chỗ với khoảng một chục an ninh PA38 tỉnh và Phòng ANND thành phố theo đường Trần Phú trực chỉ hướng bắc thành phố. Tôi hình dung khuôn mặt mẹ tôi khi thấy số lượng lớn CA mặc cảnh phục trước cổng nhà mình, cố nén một tiếng thở dài ngao ngán: Sóng biển Nha trang chiều nay thật xanh êm nhưng tôi còn tâm trí nào mà ngắm, tôi phải chuẩn bị làm sao cho sóng gió ở nhà mình sắp đến sẽ ở cấp độ nhỏ nhất!

http://pvhai.blogspot.com/2008/05/aweekbefore29042008.html
——
Ý kiến:
Kêu, mời lên “làm việc” :  kiếm cớ, ép buộc làm việc, hạch họe, đe dọa, gài bẩy kết án một cách độc đoán độc tài !   Thói này rất thường xảy ra ở những nước độc tài, vi phạm quyền con người, dân quyền !! Rất ít khi thấy ở những nước tự do dân chủ, tôn trọng pháp quyền hợp lý đúng đắn, thực sự ! 
Thiệt tình cái CA ngụy luận xhcn đỉnh cao trí tuệ, làm việc như cái robot !
Thế này thì dân không điên, không hèn, không nuốt nhục, không ấm ức, xã hội không băng hoại, nước không (sẽ) mất thì xã hội có gì thật không bình thường !  Yêu nước là cái “tội” ! Đúng là một xã hội đảo điên cai trị bởi lũ điên đảo, bán nước buôn dân cầu vinh !!
Mọi giá trị đúng đắn về công bằng, chân lý, lẽ phải, đạo lý, tự do, dân chủ đều bị cơ chế bóp méo, đảo ngược dưới thời xhcn VN !
Cả nước buộc phải luồn lách, nói dối theo để tồn tại vì cơ chế độc đoán độc tài, lừa bịp !!
Phải chăng đó là sự kém trí tuệ, mù quáng, ngông cuồng, tham tàn trí trá, ngoan cố vĩ đại … mãi tự chồng chất nghiệp chướng ?  Nếu không là tội ác là cái gì ??
29/4/2008 tại Saigon, HN cho thấy : VN đã mất chủ quyền, mất độc lập, mất tự do ! VN đã và đang bị ngoại bang xâm thực : giặc nội xâm và ngoại xâm, đúng như nhận định của Hà Si Phu, …vv !

Tài liệu liên quan:
Nghị quyết EU 1481 25/1/2006
Quốc tế nhân quyền, công ước
Hiến pháp   ( và luật rừng vi hiến, làm bởi QH bù nhìn của đảng không tính, không giá trị !)

May 11, 2008

Tôi hẹn gặp anh Đỗ Nam Hải không thành

Permanent Link

Sài gòn 9/5/2008 – Anh Đỗ Nam Hải hẹn với tôi đi ăn tối gần nhà anh, có cả Lư Thị Thu Duyên và chị Vũ Thanh Phương. Anh Nam Hải hẹn với tôi trước 1 hôm qua điện thoại và tôi xác nhận rằng sẽ đến. Trên đường đến chỗ hẹn, cậu thanh niên bảo vệ hàng ngày quen mặt tôi vừa đi vừa hỏi chuyện, tôi cũng vui vẻ tiếp chuyện cởi mở bảo rằng tôi có hẹn. Bỗng đến gần ngã tư Phú Nhuận cậu ta nghe điện thoại từ ai đó rồi tự nhiên ép tôi dừng lại sát lề đường một tay vịn vào xe tôi một tay nghe điện thoại, rồi bảo “thôi về đi không đi được đâu”. Tôi hiểu sự việc rằng có lẽ ai đó ra lệnh cho cậu ta. Ai đó hỏi đang ở đâu, cậu ta quay qua hỏi, tôi cũng bảo gần ngã tư Phan Xích Long để cậu ta trả lời điện thoại. Tôi vẫn thực tình nói có hẹn với anh Đỗ Nam Hải và rất mong đến bắt tay anh ấy vì tôi và anh ấy “có cùng cảnh ngộ”. Cậu ta đôi co với tôi hồi lâu trong khi tôi khá thành thực và ôn hòa cho đến khi, bất chợt cậu ấy nghe điện thoại bảo rằng cứ để tôi đi, có vẻ như cho phép đi mới được đi !?

Cậu ta né qua để tôi đi, nhưng vừa đi 1 đoạn thì đã có một kẻ khác chạy sát rạt có ý muốn ép xe tôi từ trong ra giữa đường. Người này ép xe tôi liên tục đến khi tôi rẽ phải qua Nguyễn Kiệm và dừng xe giữa đường. Ánh mắt đầy hung hãn, lời nói đe dọa buộc tôi quay về. Tôi phanh xe đứng lại giữa đường Nguyễn Kiệm cùng đối mặt với cậu ta. Tôi nói rằng chỉ đến gặp và bắt tay anh Nam Hải rồi về chứ không ở lâu nhưng cậu ta đe dọa một cách hết sức côn đồ. Tôi vọt lên định tấp vào lề đường thì cậu ấy đâm thẳng xe vào tôi từ bên phải phía trong lề. Tôi phanh xe lại kịp, nhưng cậu ta lại la to rằng “mày dám ép xe tao hả ?”. Cậu thanh niên bảo vệ lúc đầu cũng chạy lên hùa vào “sao lại ép xe người ta” rồi nói luôn “gọi công an đến giải quyết đi”. Tôi thấy nực cười và hiểu rõ cái màn kịch mà bấy nay rất nhiều người từng gặp phải. Tôi vẫn bình thường bảo họ thôi thì tôi sẽ quay về nhưng để tôi điện thoại cho anh Hải hoãn lại và hẹn anh dịp khác. Nhưng kẻ côn đồ này vẫn trợn mắt xông tới chụp tay tôi định giựt điện thoại. Khi ấy tôi đã né vào trong 1 tiệm photocopy và mấy người dân đã thấy kỳ lạ và hiểu rằng tôi bị côn đồ trấn át nên tên kia không dám xông vào giựt điện thoại. Mấy người dân bảo tôi gọi ngay Công an phường, tôi cười bảo mấy thằng kia nó cũng là công an đấy. Cả hai kẻ này cũng liên tục cầm điện thoại như thể gọi Công an tới ngay. Tôi cũng ngán ngẩm cái tình trạng gặp công an rồi lại về đồn lập biên bản linh tinh… nên nói chuyện với anh Hải xong thì tôi tuyên bố sẽ về. Chúng cặp sát hai xe hai bên kè cho tới khi tôi ra đến đường Phan Đăng Lưu từ phía Thích Quảng Đức. Chiếc xe spacy của tôi bị bung 1 đoạn bửng do bị đâm và mấy người này chỉ muốn dọa chứ chưa đánh tôi. Kẻ mà tôi quen mặt vẫn cười cười nói chuyện, chỉ đường cho tôi và bảo tôi là quay về rủ mấy nhân viên đi nhậu đi…

Tôi đoán rằng kẻ dám đâm xe vào tôi thuộc 1 “đẳng cấp” khác, dạng cảm tử quân, hay dạng có năng lực đầu gấu côn đồ cao hơn hẳn những cậu hàng ngày vẫn cùng tôi đi về thân thiết. Kẻ côn đồ ấy nhìn tôi bằng 1 ánh mắt hung hãn và căm thù như thể chính tôi đã từng giết ai đó ruột thịt của hắn vậy.

Vâng tôi vẫn còn chưa hết ngạc nhiên về ánh mắt ấy cũng như hành vi côn đồ mà hắn đã làm với tôi khi ấy. Tôi và hắn có lẽ cùng lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, cùng đọc thuộc câu “yêu tổ quốc yêu đồng bào..”, cùng hiểu giống nhau rằng việc thăm hỏi gặp gỡ giữa những người có cùng tư tưởng quý mến nhau, là hành vi rất con người, rất xã hội chủ nghĩa và được Pháp luật và hiến pháp bảo vệ. Tôi vẫn không hiểu hết được con người ấy mang động cơ gì mà lại sẵn sàng ép xe, rồi đâm thẳng vào tôi như thế… Có lẽ Tạ Phong Tần đã một lần hiểu rõ, còn anh Đỗ Nam Hải đã quá quen trước tình huống này.

Bản thân tôi thì vẫn chưa hết ngạc nhiên rằng con người ấy bằng chất kích thích nào, bằng quan điểm sống nào, với động cơ nào lại vô cớ nhìn tôi 1 cách căm thù như thế – chỉ vì tôi đã hẹn gặp với anh Đỗ Nam Hải.
Anh Đỗ Nam Hải cũng như tôi đều là công dân tự do, có quyết định hay phán quyết nào cho thấy quyền của chúng tôi bị giới hạn…

Chuyện quái lạ như hôm nay sẽ trở nên bình thường và có khi còn bình thường rất lâu như thế trên đất nước này.

Tôi đoán rằng sẽ có nhiều văn nhân trí sỹ yêu nước yêu Đảng sẽ vẫn cứ “nghe qua rồi bỏ” một cách thanh thản, miễn sao đất nước ta ổn định để tiến một cách từ từ đến chủ nghĩa xã hội, đến xã hội công bằng dân chủ văn minh …

Nghĩ đến chuyện của Tạ Phong Tần, tôi liên tưởng, biết đâu rằng đến hôm tôi đi thi hết tập sự Luật sư, những con người có ánh mắt căm thù này lại đi chung đường, lại ép xe, lại đụng xe đến mức tôi không thể vào thi được và tôi lại về nhà với một tâm trạng khó hiểu giống y như ngày hôm nay.
Và có lẽ cha mẹ của họ sẽ tự hào vì họ đã thành công để trả thù một kẻ “phản động” như tôi – thằng Anhbasg đáng ghét này.

- – - – - – - – - – - – - -

Không ngủ được, vừa post bài lên đã thấy bạn Hàn Sỹ Nguyên [chắc cũng không ngủ được] gửi một lời khuyên. Có dịp gặp đồng chí Hàn Sỹ Nguyên chúng ta sẽ nói chuyện thêm vậy. Dù sao cũng cảm ơn Hàn Sỹ.

Friday May 9, 2008 – 12:49pm (PDT) Permanent Link | 14 Comments

March 25, 2008

CS với bổn cũ xào đi soạn lại : thủ đoạn trân tráo, thất nhân tâm

AI LÀ KẺ ĐỘI LỐT?


TT Thich Thien Minh dang bi nha cam quyen VN khung bo sach nhieu lien tuc

Công Tâm

Vào 8 giờ tối 2 ngày 22và 23/03/2008. Chúng tôi theo dõi đoạn Phim phóng sự tài liệu do đài truyền hình Bạc Liêu phổ biến và 6 giờ 30, ngày 24/03/2008 Sở Tư Pháp Bạc Liêu do Ông Nguyến Thanh Bình tiếp tục lên án, bôi nhọ, quy chụp Thượng Toạ Thích Thiện Minh với tựa đề “Huỳnh Văn Ba Kẻ Đội Lốt Tu Hành Đi Ngược Lại Lợi Ích Cộng Đồng”và hôm nay, ngày 25/03/2008 một cuộc học tập tại hội trường Thị xã Bạc Liêu, do Trung tá Quân, Phó Công an Thị Xã Bạc Liêu trình bày nội dung quy chụp cho rằng Ông Huỳnh Văn Ba cầm đầu các vụ rải truyền đơn, nhưng qua các câu nói cho thấy không có bằng chứng hiển nhiên khi khám xét và không bắt được quả tang mà chỉ là sự nghi vấn do sự trùng hợp nghi nan nào đó mà thôi!

Là người Cán bộ tỉnh nhà, ngồi tham dự buổi học tập, tôi thấy xấu hổ và nhục nhã với guồng máy chính quyền trên cương vị của một tỉnh mà mấy ngày qua đã liên tục cho đài truyền hình bêu rếu, bôi tro trát trấu một nhà Sư? Công an Vạch lá tìm sâu, nhắc lại chuyện quá khứ một cách cố chấp đơn hèn!

Nếu ai đó vạch trần quá khứ đen tối xấu xa của Đảng thì chúng ta nghĩ sao? Đảng ta có trong sạch không? Cán bộ chúng ta nghiêm túc tự xét lại bản thân từng cá nhân của mình xem có xứng đáng với dân chưa?Đảng có tàn ác vô đạo đối với chính sách cải cách ruộng đất đem hàng vạn người chém giết, chôn sống không? Chính Ông Trường Chinh còn đem cả cha mẹ mình ra đấu tố… Làm con mà còn đấu tố lại đấng sinh thành sinh ra mình thì họ còn biết thương ai? Lúc ấy, Bác Hồ chúng ta ở đâu? Làm gì? Bác có trách nhiệm không? Và muôn vàn chuyện bạo tàn bạo ác khác… chúng ta nghĩ sao?

Tôi công tâm nhận xét chính quyền quy chụp cho rằng Ông Huỳnh Văn Ba tham gia đòi khôi phục giáo Hội Phật giáo VN Thống Nhất là giáo hội phản động? Có vài lần Ông Ba đã trả lời thẳng thắn trên đài nước ngoài và trực tiếp với ngành công an rằng “Nhà nước VN chưa có văn bản nào quyết định giải tán GHPGVNTN cả” Nếu có tôi sẽ từ bỏ GHPGVNTN ngay!” Cũng như, Ông đã hai lần gởi văn thư đến Thủ tướng Chính Phủ và Bộ Tư Pháp xin hợp thức hoá Hội Ái Hữu Tù Nhân CT và TGVN do ông Làm Hội Trưởng, Ông cho biết “Nếu Chính phủ hồi báo và ra quyết định cấm hoạt động thì ông sẽ từ chức” Cho nên, chúng ta lên án Ông tham gia GHPGVNTN và hoạt động Hội Ái Hữu của Ông là không đúng pháp luật?

Không những thế chúng ta còn nói Huỳnh Văn Ba lên tiếng đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền. Nếu đất nước có tự do, dân chủ và quyền con người được tôn trọng là tốt, là đem lại ích lợi cho cộng đồng chứ có gì là xấu xa? Có gì là đi ngược lại lợi ích cộng đồng? hãy nhìn dân oan khiếu kiện tại tỉnh nhà ban đêm giăng mùn ngủ trước UBND tỉnh hình ảnh nầy có đẹp không? Chúng ta thường nói: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Độc lập, Tự do, Hạnh phúc kia mà!

Còn nói Huỳnh Văn Ba vận động xúi giục dân oan tại tỉnh Cần Thơ biểu tình? Lại là sự chụp mũ vô căn cứ tuyên truyền một chiều mà không thấy lỗi do chính quyền mới có những dân oan? Dân oan do Ông Huỳnh Văn Ba tạo nên à! Nói ra mà chúng ta không thấy ngượng lời thì là kẻ vô liêm sĩ? Còn chúng ta làm chính quyền mà suy luận sai về Chính trị lại cáo buộc rằng Ông Huỳnh Văn Ba liên hệ tham gia nhiều tổ chức Chính trị nào là: tổ chức 8406, Thanh niên Dân Chủ Sơn Hà, Tập hợp Thanh Niên Dân Chủ, Đảng Dân chủ v.v… quy chụp một cá nhân mà hoạt động tham gia cùng lúc nhiều tổ chức chính trị là chỉ làm trò cười cho trẻ con hoặc là những kẻ cuồng tín, thất học điên rồ!

Ngoài ra, đài truyền hình còn nói Huỳnh Văn Ba nộp phạt tiền dai dưa đối với Sở Bưu Chính Viễn Thông? do lần đầu tịch thu máy! Tại sao chúng ta không xét do chúng ta niêm phong tiền bạc đương sự? chúng ta niêm phong vô lý mà còn muốn tìm cớ để phạt tịch thâu luôn và chỉ biết bới lỗi người, không tự xét mình sai; đó là do quen thói ỷ thế, cậy quyền chăng!

Chúng ta khám xét nhà Huỳnh Văn Ba là muốn kiểm tra xem đối tượng có chủ mưu trong các cuộc rải truyền đơn tán phát tài liệu phản động hay không? Như lời Trung tá Quân, Phó Công An Thị Xã Bạc Liêu, phát biểu chỉ xoay quanh nghi ngờ Ông Ba một cách chung chung vô căn cứ mà lại mượn các cựu Đảng viên về hưu lên án khủng bố, đe doạ bắt giam bằng phương tiện truyền thông đại chúng, Ông Quân còn hứa hẹn ngày mai sẽ trình bày tiếp về Tôn giáo và thời gian học tập còn kéo dài đến 4 ngày. Chỉ làm cho những người tham dự buồn chán, mệt mỏi mà thôi!…

Thử hỏi sau khi kiểm tra phục hồi 2 máy vi tính trong 2 lần khám xét niêm phong từ đầu năm 2007 đến nay đàu năm 2008 chúng ta chẳng phát hiện được gì? Cuối cùng chỉ quy kết buộc tội vu vơ và tung lên báo đài nhằm đánh lạc hướng dư luận quần chúng và làm uy tín của ngành công an sút giảm, tại sao nội bộ chúng ta không can đảm nhìn nhận sự thật..để kéo dài chụp mũ oan không đúng người đúng tội mà còn niêm phong cả giấy tuỳ thân của đương sự nữa? Đến nay đã gần 4 tháng mà vụ việc giải quyết không xong để đương sự thêm nhiều bức xúc lên tiếng… và chúng ta cứ âm mưu đối phó triệt hạ mãi với nhiều thủ đoạn ươn hèn!không hay chút nào cả!

Cho nên, có một số người cho rằng những người tham gia khám xét nhà nơi cư ngụ của Huỳnh Văn Ba luôn có ác cảm với các nhân Ông,và mỗi lần sau khi khám xét chẳng có kết quả thì lại dùng đài phát thanh, báo chí, đài truyền hình cho rằng “Huỳnh Văn Ba, kẻ đội lốp thầy tu đi ngược lại lợi ích của cộng đồng” mà phải nên nói rằng “các ông Trung tá Trịnh văn Tư, Trung tá Nguyễn Đức Minh và các tên cán bộ hung tàn vô đạo tại Tỉnh, Thị xã Bạc Liêu chính là những bọn đội lớp Công an đi ăn cướp của dân, ăn cướp của cộng đồng thì mới đúng.”
Bạc Liêu, 25/03/2008

————-

Ý rút tỉa:

Bôi nhọ, ném đá giấu tay, tuyên truyền lừa bịp, khủng bố, chia rẻ, vu cáo, chụp mũ, cài đặt, dàn dựng, … 1 chiều, độc đoán, hèn hạ, vô đạo lý là nghề của cs !
Cs có cả 1 bộ máy truyền thông vĩ đại, chuyên nói láo, vu cáo , và công an, côn đồ sống bằng tiền ngân sách của dân đàn áp  lại dân !
Đó là hệ quả của một cơ chế cs độc tài toàn trị, không dân chủ, bất công, không có đối trọng quyền lực !
Bản chất tà đạo, quỷ quyệt nên Cs rất sợ sự thật, công lý, dân chủ tự do, ánh sáng mặt trời.
Vì dốt nát, ích kỷ, tham tàn, rất lưu manh thủ đoạn, nên cs phải dựa vào cơ chế độc tài bất công và bạo lực để vu cáo tùy tiện … người vô tội, yêu hòa bình công lý, tự do ! Đó là cách để cs bảo vệ quyền lực đặc lợi cs (cướp của người dân), tiêu diêt mọi tiếng nói công tâm.
 
Chính sự hốt hoảng, gian ác, bám víu ngu xuẩn vào cơ chế độc tài toàn trị ở thời đại mở cửa đã minh chứng bản chất  phản bội dân tộc, phi nhân bản, phản tự nhiên, tà ác, tham lam vô độ, nô lệ ngoại bang, bán nước cầu vinh, phi chính nghĩa của cs !  

Kể cũng kệch cỡm lố bịch khi nghe cs nói : “xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, giàu mạnh” mà đặt trên nèn tảng của sự BẤT công bằng, độc tài toàn trị, với “đầy tớ của dân” thì bố láo hạch họe dân, cướp nhà cướp đất dân, lừa bịp dân, khủng bố dân. 

Dưới cơ chế tự do dân chủ THẬT SỰ, chắc chắn cs không thể : dùng thủ đoạn xử lý tùy tiện, cướp đất cướp nhà,  tướt đoạt dân quyền, nhân quyền, bán nước cầu vinh. Quân đội, công an, nhà nước, quốc hội, tòa án PHỤC VỤ thật sự cho quyền lợi của dân, đất nước trong tinh thần thượng tôn pháp luật, tổ quốc trên hết, bảo vệ dân và vẹn toàn đất tổ HS TS, … !
(chứ không phải: yêu nước là yêu xhcn (hoang tưởng), yêu đảng (cướp)” )

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.