Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

June 11, 2008

Từ Chết Tới Bị Thương

VI ANH . Việt Báo Thứ Hai, 6/9/2008, 12:02:00 AM

Trước âm mưu CS Hà nội thi hành Nghị quyết 36 của Bộ Chánh Trị Đảng CSVN và hành động tuyên truyền rỉ tai vận động hoà giải hoà họp theo kiểu xin cho để chiêu dụ người Việt Hải Ngoại đem tiền đô la xanh và chất xám kiến thức về phục vụ xây dưng quê hương; trước chủ trương của một số chánh khách nhà nghề của Mỹ lên mặt dạy đời người Mỹ gốc Việt hãy để quá khứ phiá sau hướng về về tương lai phiá trước để che dấu hành động đi đêm với CS Hà nội; thiết nghĩ những tài liệu lịch sử sau đây sẽ giúp cho những người Việt hải ngoại suy gẫm, để đừng nghe mà mắc, đừng tin mà lầm. Thời toàn dân Việt đứng lên lật đổ thực dân Pháp, về chánh trị quân sự, thành phần Quốc Gia ( QG) đông và mạnh hơn thành phần Cộng Sản (CS) nhiều. Nhưng vì độc lập dân tộc, thành phần QG liên minh với thành phần CS trong mặt trận Việt Minh, để rồi Quốc Gia từ chết tới bị thương trong khi CS độc chiếm chánh quyền.

Ô Hoài Sơn người đã từng tham gia phong trào giành độc lập ở Miền Nam, năm nay đã 83 tuổi, vẫn ráng sức già truyền lại những điều mắt thấy tai nghe cho những người trẻ, trong một buổi thuyết trình tại Viện Việt Học. Theo Ong Hoài Sơn nhận xét, so tương quan lực lượng thì QG rất đông, rất lớn và CS rất ít.

Một, về chánh trị, ở Miền Bắc, Quốc Gia có 6 đảng cách mạng: Việt Nam Quốc Dân Đảng ( Vũ hồng Khanh); Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội ( Nguyễn hải Thần); Đại Việt Quốc Xả Đảng ( Nguyễn xuân Hiếu); Đại Việt Quốc Dân Đảng ( Trương tử Anh); Đại Việt Duy Dân Đảng (Lý đông A); Đại Việt Dân Chính Đảng ( Nguyễn tường Tam). Còn ở Miền Nam, cũng có 6 đảng cách mạng: 2 đảng CS là Đông Dương Cộng sản Đảng ( Đệ Tam Quốc Tế); Đệ Tứ Quốc Tế Đảng ( CS đệ tứ) và 4 đảng QG là Việt Nam Phục Quốc Hội ( Cao Đài); Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng ( Hoà Hảo); Thanh Niên Ai Quốc Đoàn ( Đinh khắc Thiệt); Việt Nam Quốc Gia Độc Lập Đảng ( Hồ văn Ngà).

Chánh khách hoạt động công khai chống Pháp tại Saigon từ thời Pháp Thuộc, trước 1945, thành phần Quốc Gia cũng nhiều hơn CS. Nhưng QG bị CS bằng cách này hay cách khác giết gần hết. CS Đệ tam Quốc tế: Nguyễn văn Tạo, Dưong bạch Mai, Trần văn Giàu, Nguyễn văn Nguyên, Nguyễn văn Trấn. Cả 5 người CS này còn sống qua thời Pháp thuộc và thời kháng Pháp.Trong khi đó CS Đệ Tứ cũng có 5 ông, nhưng bị giết hết 4 Ong, chỉ còn Ô Hồ Hữu Tường sống đến suốt thời đệ nhị Cộng Hoà VN, làm dân biểu, và chết trong tù cải tạo. Bốn ngưòi CS đệ tứ bị giết là Tạ Thu Thâu ( bị giết tháng 8 năm 1945); Phan văn Hùm ( bị giết cuối 1945); Trần văn Thạch ( bị giết cuối 1945); Huỳnh văn Phương ( bị giết cuối 1945). Ô Hồ chí Minh là CS đệ tam làm cỏ CS đệ tứ không một chút tiếc thương, làm còn sạch hơn Lenine và Staline đối với CS đệ tứ Trosky.

Còn thành phần QG gồm có 10 người, bị giết hết, trừ Ô Trần văn An sống sót và làm chánh trị đến đệ nhị VNCH và di tản sang Pháp mới qua đời gần đây. 9 nhân vật QG ở Miền Nam bị giết đó là Bùi quang Chiêu ( bị giết tháng 9 năm 1945); Dương văn Giáo ( bị giết cuối 1945) Ong và Bà Hồ vĩnh Ký, [ chồng] ( bị giết cuối 1945); Nguyễn thị Sương [ vợ] ( bị giết cuối 1945); Hồ văn Ngà ( bị giết cuối 1945); Lê bá Cang ( bị giết cuối 1945); Lê văn Tình ( bị giết cuối 1945); Nguyễn văn Sâm ( bị ám sát tháng 9 năm 1945); Trần văn Văn bị ám sát năm 1967. Trừ Ô. Trần văn Văn chết thời VNCH cái chết có nhiều giả thuyết, tất cả những nhà cách mạng Quốc Gia bị giết trong khi khởi nghĩa, là do CS bằng nhiều cách khác nhau như CS giao nhiệm vụ cho một đảng viên trung cấp là Bửu Vinh tổ chức ám hại như Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hoà Hảo và Dân Xã Đảng Miền Nam, tại Ba Răn Đốc Vàng (Cao Lãnh).

Hai, về quân sự có 27 đơn vị bộ đội chống Pháp, CS chánh thức chỉ có 2, và QG có 25, mà CS vẫn cướp được chánh quyền kháng chiến. Theo Ô Hoài Sơn vì thành phần QG nhơn đạo không lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện vô đạo đức, trong khi đó CS có sẵn kinh nghiệm sắt máu qua cuộc nổi dậy của Sô viết Nghệ Tĩnh.

Miền Đông Nam bộ ( 1945- 46) có 4 sư đoàn: Đệ nhứt Sư đoàn Kiều công Cung và Trương văn Giàu, Đệ nhị Sư đoàn của Vũ tam Anh, Đệ tam Sư Đoàn của Nguyễn hoà Hiệp; Đệ Tứ Sư Đoàn của Lý huệ Vinh. 5 bộ đội của Bình Xuyên : Bộ đội của Ba Dương, Bộ Đội của Tư Tỵ, Bộ Đội của Năm Hà, Bộ đội của Bảy Viễn; Bộ Đội của Mười Trí. 3 bộ đội của Cao Đài: Bộ đội của Nguyễn văn Thành, Bộ đội của Nguyễn thành Phương, Bộ đội của Trình minh Thế. 1 bộ đội của Đại Việt Quốc Dân Đảng là Bộ đội An Điền của Bùi hữu Phiệt. 1 bộ đội của công nhân, của Hoàng Thọ công nhân sở Ba Son. 1 bộ đội của Việt Minh là Bộ đội Thân Binh Nam bộ của Trịnh ngọc Hiển là lực lượng bảo vệ xứ bộ Nam bộ của CS, đây là một bộ đội chánh thức của CS ở Miền Đông.

Miền Tây Nam bộ có 9 bộ đôị kháng chiến chống Pháp: Phật Giáo Hoà Hảo có 4 bộ đội: Bộ đội của Ô Trần văn Soái, Bộ đội của Ô Lê quang Vinh, Bộ đội của Ô Lâm thành Nguyên, và Bộ Đội của Ô Lâm thành Nguyên. Lực lượng Điển Chủ có 3 bộ đội: Bộ Đội của Ngô hồng Giỏi, Bộ đội của Lâm quamg Phòng; và Bộ đội của Mười Khoát. Lưc lượng nông dân có 1 bộ đội: Bộ đội Đồng văn Cống sau tập kết ra Bắc và Ong Cống được CS phong tướng, sau 1975 về hưu ờ Miền Nam. Cộng sản chánh thức chỉ có một bộ đội ở Miền Tây là Bộ đội của Bửu Vinh ở Đồng Tháp Mưới, sau ra Bắc y chỉ lên đến cán bộ trung cấp vì gốc Hoàng tộc, và sau 1975 trở về Nam làm một cán bộ quèn, là Trưỏng Phòng Pháp chế Sở Giao Thông Vận Tải Saigon, Bửu Vinh không bao giờ dám ló mặt về Miển Tây vì Phật Giáo Hoà Hảo tin Ong là người tổ chức ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ.

Ba, tóm lại về chánh trị cũng như quân sự thời toàn dân đứng lên giành lại độc lập từ tay Thực Dân Pháp, Quốc Gia đông hơn, nhiều hơn, có vũ khí, có dân, có đất, mà CS vẫn có cách giết dần, giết mòn, giành nắm lấy chánh quyền một mình ênh. Thì thời CS, đảng CS lãnh đạo nhà nước, quản lý nhân dân, làm chủ đất nước một cách toàn diện và toàn trị, có bang giao với nhiều nước và có chân trong Liên Hiệp Quốc, thì người QG đừng nói chuyện hoà giải hòa họp, lợi dụng thế chánh quyền để phát triễn tôn giáo, phát triễn đất nước, giúp đỡ đồng bào có tư do, dân chủ. Đối với đảng CS lúc hạ trào cách mạng, chớ đừng nói cao trào cách mạng, ai không theo đảng là lực lượng thù địch, là phản động, phản cách mạng. Danh từ chánh trị của CS không có chữ đối lập, tương nhượng, thoả hiệp với bất cứ lực lượng nào. Theo CS hay bị loại và diệt có thế thôi.

Trung Hoa Quốc Gia do áp lực của Mỹ phải Quốc Cộng liên hiệp để rồi phải bỏ xứ ra đi, may là Đài Loan để bám trụ. Một vài gười Việt ở Uc, ở Tây Au, Mỹ đem bạc triệu về đầu tư ở VN, chưa thấy người nào làm giàu, chưa thấy ai an toàn đem tiền ra khỏi VN được. Một vài cựu chánh khách VNCH tin chánh khách Mỹ thực dụng, lom khom đi VNCS tưởng “chuyển hoá” CS được theo đưòng lối ngoại giao của Bà Rice, tất cả đều bị CS đốt cháy. Lịch sử cho thấy hoà giải hoá họp với CS là từ chết tới bị thương.

VI ANH

May 10, 2008

Đơn thư tố cáo về việc vi phạm nhân quyền nghiêm trọng !

                Hội đồng nhân quyền của Liên hiệp quốc

                Liên hiệp Âu châu – EU

                Nghị Viện Âu châu – EP

                Quốc Hội Úc Châu thủ đô Canbera

                Uỷ ban nhân quyền Việt nam

                Tổ chức theo dõi và bảo vệ Nhân quyền Quốc tế – HRW

                Tổ chức ân xá Quốc tế

                Mạng lưới bảo vệ Nhân quyền Việt Nam của đồng bào hải ngoại

                Tổ chức phóng viên không biên giới – RSF

                Các tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền trên toàn thế giới

                Các cơ quan thông tấn báo chí trong, ngoài nước và Quốc tế

             

      Tôi tên là Nguyễn Tiến Nam hiện thường trú tại tổ 24, phường Yên Thịnh thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái- Việt Nam, tôi viết bản tố cáo này để tố cáo công an nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã vi phạm nhân quyền và luật pháp của chính nhà nước việt nam này đã đặt ra

 

Ảnh 2 :  Hình công dân Nguyễn Tiến Nam đang bị tên Minh đầu húi cua là công an bảo vệ chính trị cho ĐCSVN – thuộc đơn vị công an quận Hoàn Kiếm, TP Hà Nội xông vào bóp cổ lôi đi để tiếp tục đánh đập.

     Ảnh do phóng viên hãng tin AFP chụp sáng ngày 29/4/2008 trước của chợ Đồng Xuân Hà Nội.

      Ngày 29 – 4 – 2008 theo kế hoạch ngọn đuốc Olympics Bắc Kinh 2008 ô nhục sẽ đi qua đất nước Việt Nam. Vì vậy tôi hưởng ứng lời kêu gọi trên các trang mạng internet tham gia biểu tình ôn hòa chống lại việc chính trị hóa ngọn đuốc Olympics 2008 này trước cửa chợ Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm thủ đô Hà Nội để từ đó chúng tôi sẽ diễu hành qua 1 số tuyến phố trên thủ đô Hà Nội hô vang các khẩu hiệu có nội dung :

-         ” Trường Sa -  Hoàng Sa là của Việt Nam” !

-          “ Phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh cho tầu chiến Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt Nam ” !

-          “ Hãy tẩy chay Thế vận hội Olempic Bắc Kinh 2008 !”….

Kính gửi:

Ảnh 2 : Sinh viên Nguyễn Tiến Nam đang bị các tên công an xúm vào khiêng vô ban quản lý chợ Đồng Xuân để tiếp tục hành hung dã man. Người mặc áo hoa cộc tay trái có đeo đồng hồ, đầu bạc hoa râm chính là thượng tá Hà Mạnh Hoà an ninh quận công an Hoàn Kiếm, Hà Nội. Trong ảnh có các tên mặc áo dân sự đầu đội nhựa bảo hiểm để đi xe máy đều là mật vụ CSVN.

Hình do hãng tin AFP chụp sáng 29/4/2008 trước cửa chợ Đồng Xuân.

Vào hồi 9 giờ sáng ngày 29-4-2008 tôi đến trước cửa chợ Đồng Xuân Hà Nội tay cầm biểu ngữ tẩy chay rước đuốc Olympics cùng 1 số người dân bao gồm hơn 50 đồng bào dân oan các tỉnh đang khiếu kiện ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, cộng với 14 thân nhân của số ngư dân tỉnh Thanh Hoá đã bị chết dưới họng súng của những kẻ bành trướng Trung Cộng, cùng các nhà tranh đấu dân chủ như nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, ông Vi Đức Hồi, nhà thơ Trần Đức Thạch, các nhà giáo Dương Thị Xuân, anh Vũ Hùng, các bạn sinh viên Ngô Quỳnh, Phạm Văn Toản, Nguyễn Nhất….thì bất ngờ tôi bị công an Việt Nam xông đến bóp cổ tôi làm tôi ngạt thở và thâm tím khu vực yết hầu. Tiếp theo sau đó họ đánh tôi rất dã man, bị đàn áp đánh đập cùng với tôi có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng và nhiều người khác……. Sau đó họ bắt chúng tôi vào văn phòng ban của quản lý chợ Đồng Xuân tiếp tục đánh đập chúng tôi rất tàn ác, rồi họ lôi tôi vào phòng kín để đấm đá liên tục vào bụng tôi làm cho tôi nôn ra hết thức ăn ra và có lẫn máu tươi. Tiếp đến sau đó họ đưa chúng tôi về công an phường Đồng Xuân, quận Hoàn kiếm – Hà nội để thẩm vấn suốt từ 10 giờ sáng ngày 29-4-2008 đến 22 giờ tối cùng ngày.

Cuối cùng chúng cho xe công an các tỉnh đưa chúng tôi về trụ sở công an các tỉnh, thành phố để tiếp tục đe doạ và khủng bố tinh thần, rồi sau rốt mới tạm thời thả chúng tôi ra để tiếp tục bị thẩm vấn đe doạ vào các ngày liên tiếp sau đó tại các cơ quan công an tỉnh và thành phố nơi gia đình chúng tôi đang sinh sống.


Ảnh 6 và 7 trên đây là các vết móng tay của tên công an Minh đã bóp huyệt họng, yết hầu Nguyễn Tiến Nam để lại trên cổ nạn nhân. Việc cổ họng em Nam bị cấu xé đến rớm maú, da bị chày xước và rách trên cổ của sinh viên Nguyễn Tiến Nam sau khi bị công an Hà Nội bóp nghẹt thở và bị đánh đập tàn ác sáng ngày 29/4/2008 trước cửa chợ Đồng Xuân Hà Nội là bằng chứng hành hung dân lành vô tội của lực lượng công an nhà nước CSVN không thể chối cãi được nữa.

Ảnh này do thợ nhiếp ảnh thị xã Yên Bái thực hiện sáng ngày 30/4/2008 tại nhà Nguyễn Tiến Nam.

Chúng tôi là những người Việt Nam yêu nước tiến hành biểu tình một cách hòa bình trong ôn hòa, bất bạo lực không gây rối, không bạo loạn, không có vũ lực, vậy mà công an của nhà nước Cộng sản Việt Nam đã vu khống cho chúng tôi tội danh “gây rối trật tự nơi công cộng ” để lấy cớ đàn áp đánh đập tàn bạo chúng tôi. Kể cả cho dù khi đã bị bắt vào ban quản lý chợ Đồng Xuân, chúng tôi tuy không thể chống lại lệnh bắt giữ bằng miệng do lực lượng an ninh mật vụ công an quá đông đúc áp đảo hơn 60 chục dân thường đi tham gia biểu tình sáng hôm đó. Thế nhưng phía công an, an ninh chính trị, họ vẫn bóp cổ đánh đập chúng tôi rất dã man như là trấn áp tội phạm hình sự nguy hiểm vậy. Qua việc này chúng tôi thấy rõ ràng là chính họ – nhà cầm quyền CSVN và công an của họ đã vi phạm chính pháp luật do họ đã đề ra rất thô bạo và phi pháp. Những hành động, lời nói và việc làm của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã gây ra cho chúng tôi đã vi phạm nhân quyền 1 cách trắng trợn mà họ đã long trọng cam kết trước cộng đồng quốc tế và với chính tổ chức Liên Hợp Quốc khi họ xin gia nhập tổ chức này.

Vì vậy tôi làm đơn thư này mong tất cả các tổ chức, các hội đoàn, các cá nhân bênh vực cho Nhân quyền, Dân chủ và Tự do hãy lên tiếng để đòi nhà cầm quyền của ĐCSVN phải dừng ngay mọi hành động vi phạm quyền con người mà họ đã ký kết với thế giới.

Tôi cực lực lên án và mạnh mẽ tố cáo tội ác vi phạm nhân quyền của công an Hà Nội đã gây ra đối với nhân dân trong nước trước dư luận rộng rãi trên khắp toàn cầu. Tôi cũng tha thiết mong quý đồng bào Việt Nam ở hải ngoại hãy chuyển dịch bức thư này của tôi sang các ngoại ngữ quan trọng và chính yếu để gửi tới các Chính phủ yêu chuộng tự do, dân chủ cùng các tổ chức Nhân quyền Quốc tế để họ hiểu được sự thật về tình trạng vi phạm các quyền Con Nguời tại Việt Nam đang diễn ra thường xuyên, liên tục và nghiêm trọng như thế nào.

Cuối cùng tôi xin trân trọng cám ơn tất cả các quý vị và quý đồng bào.

Thị xã Yên Bái, tỉnh Yên Bái
Ngày 01/5/2008
Công dân Nguyễn Tiến Nam
Email liên hệ : daibangxanhyb@gmail.com
Số điện thoại công khai : 0943 – 816 – 416

May 8, 2008

Bộ mặt nhân quyền của CSVN: ai lầm đường, ai cướp bóc, ai dàn dựng, đấu tố khủng bố người lành ?

Ai ngậm máu phun người ????? Ai bán nước cầu vinh ??

  

Lê Thanh Tùng – kẻ lầm đường lạc lối

Thứ Bảy, 26/04/2008, 09:31

 

http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=22873&ChannelID=80

(ANTĐ) – Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều qua (25-4) đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

Chân dung kẻ cơ hội

Được coi là đàn em của những đối tượng luôn tìm cách chống phá đường lối xã hội chủ nghĩa như Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Lý, Phạm Hồng Sơn…, Lê Thanh Tùng cũng tỏ ra hết sức ngoan cố và trắng trợn.

Tháng 3 năm 1992, anh ta xuất cảnh trái phép sang Campuchia và cưới một phụ nữ bản địa, sinh được một cậu con trai. Tháng 4-2001, Tùng nhập cảnh trái phép về nước qua cửa khẩu Đức Cơ – Gia Lai, và 4 tháng sau đó, anh ta cưới một cô gái làm nghề buôn bán ở Phố Chợ, xã Phù Lỗ.

Theo tài liệu xác minh của cơ quan chức năng, từ năm 1992 đến năm 2007, Lê Thanh Tùng đã 3 lần xuất – nhập cảnh trái phép ra vào Việt Nam. Trong thời gian này, Lê Thanh Tùng đã chủ động, trực tiếp tìm gặp, tham gia các tổ chức phản động người Việt lưu vong ở nước ngoài.

Thời gian ở Campuchia, Tùng gặp Nguyễn Hữu Phu, tức Tư Phu, người của cái gọi là đảng nhân dân hành động do Nguyễn Sỹ Bình cầm đầu và xin gia nhập tổ chức này nhưng bị từ chối. Cuối năm 2002, Tùng tham gia tổ chức “Yêu tự do” do Lê Sỹ Đức cầm đầu cùng một số đối tượng khác hoạt động tại Campuchia.

Tuy nhiên do mâu thuẫn cá nhân, nghi ngờ nhau về tiền bạc nên mối quan hệ của Tùng không được lâu bền. Tháng 4-2007, khi ở Campuchia, qua một sóng phát thanh phản động, Lê Thanh Tùng nghe được bài phỏng vấn Lê Trí Tuệ, một đối tượng chống đối Đảng, Nhà nước Việt Nam, và biết Tuệ đã trốn từ Việt Nam sang Campuchia. Tùng tìm cách gặp Tuệ để hỏi về tình hình trong nước.

 —-

Tháng 9-2007, Lê Thanh Tùng móc nối với số đối tượng chống đối chế độ trong nước đã bị xử lý bằng pháp luật và tự nguyện xin gia nhập khối 8406 (danh xưng của cái gọi là “Tổ chức của những đối tượng đấu tranh cho tự do, dân chủ”) do Nguyễn Văn Lý cầm đầu. Sự mù quáng của Tùng bị Nguyễn Khắc Toàn (đối tượng từng bị truy tố 11 năm về tội làm gián điệp, hiện đang bị quản chế tại địa phương) lợi dụng.

Nguyễn Khắc Toàn hướng dẫn Tùng viết tài liệu ủng hộ khối 8406 và hứa hẹn cung cấp tiền cho Tùng để chi phí hoạt động và nuôi vợ con nếu… bị bắt. Toàn đồng thời hướng dẫn Tùng các phương thức để lôi kéo người vào tổ chức và đưa cho Tùng hơn 10 đầu tài liệu về tán phát tại địa phương.

Toàn còn cho Tùng tiền, điện thoại di động, tivi và chỉ đạo đi các tỉnh móc nối với các đối tượng chống đối để thống nhất hoạt động.

Những hoạt động chống phá chế độ của Lê Thanh Tùng khiến dư luận người dân địa phương cực lực lên án, phẫn nộ. Cơ quan công an cũng đã phát hiện và nhiều lần khuyên can anh ta ăn năn hối cải.

 

 

 

 

 

Ngày 9-10-2007, Lê Thanh Tùng đã tự viết bản tường trình gửi cơ quan Công an Việt Nam, trong đó có đoạn: “Sau khi về Việt Nam, tôi thấy rõ đời sống xã hội Việt Nam thực sự là một chế độ công bằng xã hội, đời sống nhân dân được ấm no, hạnh phúc chứ không phải như những luận điệu tuyên truyền của đài Chân trời mới cũng như đài Châu Á tự do…

Đặc biệt, là sau khi tôi được cơ quan Công an Việt Nam cũng như những người thân trong gia đình và bà con xóm giềng, khối phố giải thích, giáo dục, tôi đã nhận thấy những hành vi chống đối chế độ Nhà nước Việt Nam của tôi cũng như của các đối tượng trên là hoàn toàn sai trái, vi phạm pháp luật Việt Nam, đi ngược lại lợi ích của dân tộc Việt Nam”.

Lê Thanh Tùng hứa sẽ rút khỏi khối 8406, cam kết không viết bài nói xấu chế độ, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, không tiếp xúc với các phần tử cơ hội chính trị. 

Tuy nhiên ngay sau đó, những lời hứa của Lê Thanh Tùng đã bị anh ta rũ bỏ. Bản chất chống đối cực đoan của Tùng vẫn không thay đổi.

Đầu năm 2008, lợi dụng đám tang ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Khắc Toàn đã chỉ đạo Tùng mua 11 vòng hoa và làm 11 băng tang đại diện cho các tổ chức chính trị phản động lưu vong như “đảng Việt Tân”, “đảng Vì dân”, đài “Chân trời mới”… đến viếng nhằm đánh lừa số đối tượng chống đối ở bên ngoài rằng trong nước vẫn có người của các tổ chức phản động hoạt động để xin tiền tài trợ.

Hoạt động chống đối của Tùng ngày càng được các tổ chức phản động ở nước ngoài hướng dẫn hoạt động. Tùng còn đi gặp gỡ số người khiếu kiện chây ỳ tại Hà Nội để thu thập tình hình, đưa danh sách và nội dung khiếu kiện của họ lên mạng Internet, kích động tham gia các hoạt động chống đối Đảng và Nhà nước, không ngoài mục đích xin tài trợ về kinh tế của số đối tượng phản động, lưu vong ở nước ngoài.

Hiện, cơ quan chức năng xác định Lê Thanh Tùng đã viết, tán phát 21 tài liệu trên mạng Internet với nội dung xấu, bôi nhọ chế độ xã hội, các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước; nhiều lần trả lời phỏng vấn phóng viên báo đài nước ngoài xuyên tạc tình hình trong nước…

Hãy dừng lại trước khi quá muộn

Đông đảo người dân hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, sau khi nghe ông Lê Tiến Dũng – Chủ tịch UBND xã Phù Lỗ công bố những hành vi sai trái của Lê Thanh Tùng đều tỏ ra hết sức phẫn nộ. Bác Trần Sỹ Ngự, nhà ở xóm Cầu, xã Phù Lỗ bức xúc: “Hành động của Lê Thanh Tùng đã đi ngược lại truyền thống yêu nước, dũng cảm hy sinh của người dân Sóc Sơn”, là “con sâu làm rầu nồi canh”.

Lê Thanh Tùng đừng nên trông chờ, dựa dẫm vào sự giúp đỡ của các thế lực thù địch, chống đối xã hội. Hãy biết dừng lại trước khi quá muộn”. Trở về từ chiến trường đang là thương binh nặng với những vết thương hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, anh Đoàn Văn Quân cũng không giấu nổi sự bất bình: “Tôi ngồi dưới hội trường nghe bà con nói về hành vi sai phạm của Lê Thanh Tùng, thực sự có giữ được bình tĩnh.

“Anh Tùng từng đứng trong quân ngũ, từng thuộc những điều kỷ luật của quân đội, từng đặt tay lên trái tim thề bảo vệ Tổ quốc. Mảnh đất Sóc Sơn của chúng ta hứng chịu bao nhiêu trận bom của kẻ thù trong chiến tranh. Xã Phù Lỗ có biết bao nhiêu liệt sỹ, thương binh nhưng không một ai đòi hỏi quyền lợi cho mình. Vậy mà riêng anh Tùng đã hành động đúng như một kẻ vô ơn, tung hô những kẻ phản động và nói xấu danh dự Quân đội nhân dân Việt Nam”.

Ngay cả người trong họ của Tùng cũng thất vọng. Bác Ngô Quang Hiển, ông bên ngoại nhà Lê Thanh Tùng có mặt tại buổi kiểm điểm cháu mình đau đớn: “Tùng, cháu có biết nghĩ không? Cháu xúc phạm quê hương, xúc phạm cả những người đã khuất. Bố mẹ cháu nơi suối vàng nếu biết hành động của cháu liệu có yên lòng? Rồi vợ con, bạn hữu nữa, cháu đang gây buồn khổ cho mọi người, hãy biết dừng lại đi”.

Lê Thanh Tùng đã và đang bị các đối tượng phản động xúi giục, chỉ đạo, trở thành tay sai đắc lực cho chúng. Hoạt động chống đối của Lê Thanh Tùng thời gian qua rất nghiêm trọng, xâm hại đến an ninh quốc gia, có dấu hiệu phạm vào tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (Điều 88 BLHS), và tội “Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích hợp pháp của tổ chức và công dân” (Điều 258 BLHS). Hành vi của Lê Thanh Tùng đáng bị trừng trị bằng pháp luật.

Song đúng như suy nghĩ của ông Lê Tiến Dũng – Chủ tịch UBND xã Phù Lỗ, với tinh thần nhân văn của dân tộc ta, “đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại”, người dân địa phương luôn mong muốn, yêu cầu Lê Thanh Tùng quay đầu lại, chấm dứt ngay các hoạt động chống đối, trở về chính nghĩa với vòng tay yêu thương của cộng đồng.

Sự lầm lạc sẽ được tha thứ, bỏ qua nếu Lê Thanh Tùng biết nhìn thấy khuyết điểm, sai phạm của mình. Ngược lại, nếu Lê Thanh Tùng vẫn tiếp tục các hoạt động sai trái, cơ quan bảo vệ pháp luật cần kiên quyết xử lý nghiêm minh, không để anh ta tự do hoạt động chống đối gây phức tạp về ANTT địa phương.

Hoàng Quân

Video: Lê Thanh Tùng – Kẻ lầm đường lạc lối

 

(ANTĐ) -Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều 25-4 đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

 

Xem tiếp >>

 

 

Video: Lê Thanh Tùng – Kẻ lầm đường lạc lối

(ANTĐ) -Hàng trăm người nông dân hiền lành hai xã Mai Đình, Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn chiều 25-4 đã tạm gác việc đồng áng, đến trụ sở UBND xã Phù Lỗ chứng kiến và trực tiếp góp ý phê phán, kiểm điểm Lê Thanh Tùng, SN 1968, tạm trú tại Phố Chợ, xã Phù Lỗ – một kẻ mù quáng, luôn tỏ thái độ chống đối đường lối xã hội chủ nghĩa, phát tán tài liệu nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, phủ nhận thành quả Cách mạng.

>>> Lê Thanh Tùng – kẻ lầm đường lạc lối

Việt Anh – Ngọc Anh -

DT

antg_ ve ltt1
antg_ ve ltt2
antg_ ve ltt3
antg_ ve ltt4
antg_ ve ltt5
antg_ ve ltt6
Thư Cho Con :
Sau Ba Mươi Ba Năm… Sợ
Thư Cho Con : Sau Ba Mươi Ba Năm… Sợ

——-
Ý kiến bạn đọc:
Bản chất của chế độ độc tài toàn trị cs là :
bưng bít, bịt miệng, luật rừng, tuyên truyền gian dối, bạo lực khủng bố !!
Mua chuộc, gài bẩy, vu khống, xuyên tạc, bóp méo sự thật, xách động quần chúng, đấu tố,  làm ngang nói ngược, nói lấy được, ngậm máu phun người, vừa ăn cướp vừa la làng, lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện, bất chấp lẽ phải, đạo lý, công bằng, sự thật. 
Bằng chứng:
cs nắm độc quyền ngành truyền thông, không có báo chí tư nhân !! Cộng thêm những luật, nghị định rừng rú độc tài về báo chí : hơn 700 tờ báo lá cải, đồng một nhịp, bưng bít, nói một chiều, xa rời sự thật, quần chúng  ! (phục vụ đảng thay vì phục vụ dân)
- Vụ sinh viên biểu tình chống TC về HS TS, báo chí VN IM RE, hoặc chỉ nói vài hàng sau sự việc.
- Khi đọc, nghe luận điệu của cs bôi bác, vu cáo, kết án ai, tổ chức nào, thì hãy đặt cs vào vị trí nạn nhân, sẽ đúng trên 95% !!!  (cs chuyên nghề vu cáo, chụp mũ, nói ngược là thế !)

April 21, 2008

Nhân dịp Olympic, Tàu Cộng “xuất cảng” bạo động ra hải ngoại

Lê Minh

Đó là chuyện có thật 100% vừa mới xảy ra gần đây tại Anh Quốc. Chuyện xảy ra khi có một nhóm du học sinh Trung Cộng đã kéo đến phòng trưng bày sản phẩm của công ty Natural Bed Company để hăm dọa.

Công ty Natural Bed Company là một công ty nổi tiếng tại Anh Quốc chuyên sản xuất các loại giường gỗ được làm từ các loại gỗ đẹp được trồng nhân tạo tại Mỹ và Canada. Công ty này cũng là một trong các doanh nghiệp nhiệt tình ủng hộ Tây Tạng. Ngay sau khi xảy ra vụ biểu tình bạo động dẫn đến hơn 100 người bị thiệt mạng hồi tháng 3 vừa rồi, để bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ đối với người dân Tây Tạng, công ty đã cho treo lá cờ Tây Tạng ngay bên trong phòng trưng bảy sản phẩm (Showroom) của mình tại Sheffield, Anh Quốc.

Tưởng chừng điều này đơn thuần chỉ là một hành động bình thường tại một quốc gia dân chủ như Anh Quốc. Thế nhưng không đơn giản như vậy. Một nhóm du học sinh Trung Quốc đã kéo đến đây để hăm dọa rồi đập kiếng và xé cờ.

Ông Peter Bennion, vị giám đốc phòng trưng bày này nói “Hôm thứ Năm có 2 du học sinh Trung Quốc kéo đến đây cho biết là lá cờ này (Tây Tạng) làm xúc phạm đến họ. Nếu công ty không lấy lá cờ xuống thì họ sẽ trở lại vào ngày hôm sau để xé bỏ. Họ chẳng phải đợi lâu, ngay đêm đó họ quay trở lại đập bể kiếng rồi quay phim chụp hình”.

Ông quả quyết rằng đây không thể là hành động lẻ tẻ của một số cá nhân được, vì ngay sau khi sự việc xảy ra thì có những nhóm du sinh Trung Quốc khác kéo đến đây để xem, chụp hình, và tỏ thái độ hung hãn. Ông còn nói thêm “các du học sinh này muốn chứng tỏ rằng họ không chịu đựng được. Chúng tôi thì không thể để họ dọa dẫm chúng tôi như họ đã làm ở Tây Tạng được. Chúng tôi cũng có mời Hội Sinh Viên của du học sinh Trung Quốc tại trường đại học đến đây để đối thoại nhưng họ không hồi âm. Lạ thật, sao họ lại có thái độ ngạo mạn ở tại một nơi có nền tự do ngôn luận như quốc gia này. Có lẽ họ đến đây chỉ vì để kiếm cái bằng cấp thôi, chứ không phải tìm kiếm một sự giáo dục. Đây chắc chắn là một hình ảnh không tốt cho du học sinh Trung Quốc”.

Các du học sinh Trung Quốc thường chịu sự quản lý chặt chẽ hay chi phối của các tòa lãnh sự/đại sứ của Trung Quốc tại nơi đó. Do đó, hơn ai hết, các tòa lãnh sự này đều biết rõ lập trường tư tưởng chính trị của các du học sinh mình. Những việc làm này không xé lẻ, và đang xảy ra với một cường độ rộng lớn hơn. Điều đó chứng tỏ nhà cầm quyền Trung Quốc xúi giục công dân mình bạo loạn, gây rối ở nước người để trả đũa các vụ biểu tình chống Olympic.

Trong một diễn biễn khác xảy ra hôm 25 tháng Ba tại Geneva Thụy Sĩ, 3 nhân viên an ninh tòa lãnh sự Trung Quốc đã hành hung một nhà báo. Người bị hành hung là anh Jacques Arnal, một công dân Thụy Sĩ. Hôm đó, trong khi biểu tình trước tòa lãnh sự Trung Quốc tại Geneva, thấy các nhân viên an ninh tòa lãnh sự đang hạch hỏi một phóng viên và một nhân viên quay phim của đài truyền hình, anh liền lấy máy ảnh ra chụp. Ngay lập tức có 3 nhân viên an ninh của tòa lãnh sự chạy ra hành hung anh. Cảnh hành hung này đã được thâu lại và phổ biên rộng rãi trên YouTube. Anh Jacques Arnal nói rằng “bọn họ đã hành xử như là đang ở Trung Quốc vậy”.

Những vụ hành hung tương tự như vậy cũng đã xảy ra tại Bern Thụy Điển. Đó là chưa kể đến thái độ hung hãn của các nhân viên an ninh Trung Quốc bảo vệ ngọn đuốc đối với những người biểu tình và cầm đuốc tại các thành phố Luân Đôn, Paris, kể cả các vụ cổ động viên Trung Cộng hành hung các thành viên biểu tình người Hoa tại San Francisco vừa qua.

Nhớ lại cách đây đúng 3 năm về trước, song song với việc phản đối bằng ngoại giao qua việc chính phủ Nhật cho in sách lịch sử, Trung Cộng đã xúi giục thanh niên sinh viên biểu tình và bạo động ngay trước tòa lãnh sự Nhật tại Thượng Hải. Nhà cầm quyền Trung Cộng chỉ ra tay dẹp biểu tình sau khi chính phủ Nhật phản đối mạnh mẽ.

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến cuộc rước đuốc tại thủ đô Canberra, một quốc gia phương Tây cuối cùng trong chặng đường rước đuốc. Thế nhưng, ngay từ bây giờ tòa đại sứ Trung Cộng đã huy động thuê bao hết các xe bus tư nhân tại Melbourne và Sydney để chuyên chở các cổ động viên của mình, mà đa phần là du học sinh. Giá thuê xe bus cũng được họ thuê cao hơn giá bình thường, và trả tiền trước để giữ xe. Những cổ động viên được sắp xếp chỗ ăn ở, đi lại để khuyến khích đi đông, biểu dương thanh thế của phe nhà tại cuộc rước đuốc. Họ cũng được “trang bị” bằng những biểu ngữ, cờ đỏ to quá khổ để lấy thịt đè người phe biểu tình. Xem ra có vẻ Trung Cộng quyết ăn thua đủ trong chặng đường rước đuốc đầy chông gai còn lại.

Tất cả những toan tính này khiến cho giới chức an ninh Úc có đủ lý do để lo ngại có thể xảy ra bạo động tại Canberra vào ngày 24/4.

Lê Minh
Sydney 20/04/2008
(ĐT)

http://www.doi-thoai.com/baimoi0408_272.html

April 18, 2008

NGHỀ CHỤP MŨ

Đinh Lâm Thanh

Ba triệu người Việt Tự Do định cư tại nước ngoài chỉ là một số nhỏ so với trên tám chục triệu trong nước, nhưng chính là mối lo sợ hàng đầu đối với nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Đây là một cộng đồng đầy đủ thực lực, từ nguồn chất xám, tinh thần đoàn kết, khả năng tài chánh đến vai trò chính trị…

Ngoại trừ tại Hoa kỳ, còn lại một số nhỏ định cư rải rác khắp toàn thế giới, nhưng cộng đồng người Việt chẳng những đã thu hút được cảm tình người bản xứ mà còn thay đổi được lối nhìn, quan niệm và thái độ của thế giới tự do đối với những người đã bỏ xứ ra đi sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Tinh thần đoàn kết dưới màu cờ Vàng Ba Sọc Đỏ dù ở bất cứ nơi nào, người Việt Tự Do cũng đã giúp người dân bản xứ nhận ra sự hiểu biết thô sơ, lệch lạc cũng như những sai lầm của họ trước kia về chế độ Cộng sản Việt Nam.

Ngoài ra cần phải nói thêm, các nỗ lực và thành quả tốt đẹp của người Việt trong việc hội nhập vào xã hội mới cũng như tinh thần chống Cộng triệt để đã vô hiệu hóa tất cả những lời tuyên truyền, bịp bợm, láo khoét của các cơ quan ngoại giao Cộng sản từ trong nước cũng như ở hải ngoại. Khi vừa chiếm đoạt Miền Nam, Hà Nội đã vội vàng cướp tài sản, bỏ tù, đày đi kinh tế và xua ra đại dương những người mà Cộng sản cho là biếng nhác, ăn hại, phản động, tay sai, đánh thuê và là mầm mống nguy hiểm cho chế độ.

Nhưng chỉ một thời gian sau, chính Hà Nội lại âu yếm gọi bằng “khúc ruột ngàn dặm” và trân trọng trải thảm đỏ, mời những người bị chúng đã xua ra biển nên quên hận thù, quay về đùm bọc lấy anh em ruột thịtxây dựng lại quê hương! Vừa van lạy xin “tiền khúc ruột ngàn dặm”, vừa lo sợ trước tinh thần đoàn kết cũng như những thành công về kinh tế và chính trị của cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Trên bình diện quốc tế, tập đoàn Cộng sản đã thua hẳn cộng đông người Việt tự do tại hải ngoại về mọi phương diện.

Muốn đánh bại cộng đồng, con đường tốt nhất là phải phá thối và gây chia rẽ nội bộ… Do đó, để phá hoại cộng đồng, Cộng sản Việt Nam đã nghiên cứu và dành một ngân khoảng lớn để huấn luyện, tổ chức và tưởng thưởng cho điệp viên, cán bộ nằm vùng và những ai đã lỡ “dính chàm” phải cúi đầu chờ lệnh.

Chỉ có hai sức mạnh khả dĩ đánh đổ được tập đoàn bạo quyền Hà Nội mà thôi, đó là tinh thần Đoàn Kết và Ngoại Tệ của cộng đồng người Việt hải ngoại mà tinh thần đoàn kết của người Việt hải ngoại mới đích thực là mối lo trầm trọng của tập đoàn Cộng sản Việt Nam. Do đó, chúng ta không lạ gì khi Cộng sản Việt Nam chi ra nửa tỷ dollars cho âm mưu kiều vận và phá hoại qua nghị quyết 36.

Nghị quyết này gồm nhiều tiết mục nhưng chung quy có thể thu gọn trong 3 phần với 3 mục đích chính: Lường gạt, tuyên truyền và phá hoại!

- Lường gạt :

Kêu gọi chất xám và tiền của người Việt nước ngoài. Đây là phần nổi của nghị quyết. Làm một công hai việc, vừa đánh bóng chế độ trong tinh thần hoà giải hòa hợp dân tộc và kêu gọi khúc ruột ngàn dặm đem hết khả năng và của cải về phục vụ đất nước. Nhưng thực chất là một sự lường gạt trắng trợn những người dễ tin để đem chất xám về phục vụ củng cố một tập đoàn thối nát, bất tài và tham nhũng, đồng thời khai thác tình thâm ruột thịt, liên hệ gia đình của những “con gà để trứng vàng” trong nước hầu móc túi thân nhân nước ngoài.

- Tuyên truyền:

Lợi dụng truyền thông, văn hóa để len lỏi vào Cộng đồng bằng cách ru ngủ, mua chuộc, lôi kéo từ người lớn xuống trẻ em dưới nhiều hình thức, từ sách báo, ca nhạc, cải lương đến các hoạt động xã hội, tôn giáo và nhất là chú trọng vào chương trình dạy tiếng Việt cho trẻ nhỏ.

Các tòa đại sứ Cộng sản được cấp những ngân sách khổng lồ để thi hành nghị quyết bằng cách tổ chức những đội ngũ cán bộ, mục đích len lỏi vào các cơ sở của người nước ngoài như báo chí, truyền thanh truyền hình, lập ra nhiều trang báo điện tử, diễn đàn hoặc dùng tiền mua chuộc từ cá nhận đến tập thể trong các tổ chức này. Đây là phần chìm mà các cơ quan ngoại giao tại hải ngoại phải thi hành theo lệnh của bộ chính trị của đảng. Nhưng trong năm qua Cộng sản Việt Nam đã thất bại, các cơ quan ngoại giao nước ngoài không đạt chỉ tiêu cho năm 2006 trong chương trình xâm nhập vào toàn bộ các hiệp hội, đoàn thể, đảng phái của người Việt hải ngoại.

Quan trọng nhất là cuối năm 2006 chúng đã hoàn toàn thất bại trong âm mưu dùng tiền mua chuộc hoặc thay thế các chức vụ chủ tịch của cộng đồng bằng các cán bộ nằm vùng hay những tên cò mồi dễ dạy.

- Phá hoại :

Len lỏi vào cộng đồng, đảng phái, đoàn thể để tạo mâu thuẫn, gây chia rẽ, phá rối Cộng đồng người Việt hải ngoại… đồng thời huấn luyện, nuôi dưỡng đám “chó săn” để chúng theo dõi, bôi xấu, hù dọa, chụp mũ những ai có hành động gây phương hại cho chế độ Cộng sản. Đây mới là chính phần trọng tâm của nghị quyết 36!Phần nổi và phần chìm chúng tôi đã có dịp trình bày trong những bài trước, trong phạm vi lần này xin đề cập đến một đòn ma giáo thuộc phần trọng tâm của nghị quyết 36, là chụp những chiếc mũ Cộng sản cho những ai mà Hà Nội xem là thành phần cực kỳ phản động ở nước ngoài.Chụp mũ hay đội nón cối lên đầu những người quốc gia có tinh thần chống Cộng kiên trì, đối với Cộng sản là thượng sách, vừa ít tốn tiền nhưng lại tạo được nhiều kết quả thật quan trọng. Bất cứ ai có tên trong sổ đỏ thuộc thành phần “cực kỳ phản động” ở hải ngoại mà Cộng sản Việt Nam không thể mua chuộc, hù dọa hay bắt bớ được thì cứ việc ra lệnh cho đàn em đội ngay lên đầu họ một vài chiếc nón cối thật lớn là xong chuyện!

Vì Cộng sản biết rằng, cộng đồng người Việt Tự Do hải ngoại chẳng những căm thù người Cộng sản chính hiệu mà còn xa lánh, tẩy chay những tên tay sai ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng sản như trường hợp Trần Trường ở Cali cách đây vài năm. Cứ việc đội lên đầu người nào một vài cái nón cối thì trước sau gì danh dự của nạn nhân cũng bị tổn thương không nhiều thì ít. Đúng vậy, một khi dùng nón cối quật ngã được người nào thì xem như Cộng sản đã thắng một trận đánh lớn mà không mất một viên đạn.

Điều tệ hại quan trọng nhất là một số ít người trong cộng đồng thiếu suy tư phán đoán, thiếu tìm hiểu nạn nhân để chận đứng và vạch trần âm mưu của Cộng sản, do đó họ đã vô tình nối giáo cho giặc bằng sự im lặng của mình. Nói chống Cộng, ngồi lại với nhau thì hùng hổ nói thật hay, nhưng khi có việc thì rút vào bóng tối…

Chỉ một việc nhỏ như đi biểu tình chống Cộng trước tòa đại sứ Việt Cộng hằng năm vào ngày 30.4 thì thật đáng buồn khi so sánh số người tham dự với khách trong các buổi tiệc liên hoan, kỷ niệm của các hội đoàn chống Cộng!

Người chống Cộng nhiệt tình, công khai ra mặt thường bị cô đơn, vì bà con giòng họ, bạn bè, đồng hương, đồng chí trong các tổ chức lúc nào cũng tìm cách né tránh. Chuyện cũng thật dễ hiểu, vì những người này thường về Việt Nam du hí, thăm bà con, làm ăn… dĩ nhiên phập phồng lo sợ nhà nước Việt Nam sẽ làm khó dễ, gây trở ngại khó khăn khi Hà Nội khám phá ra họ có liên hệ giây dưa với những “tên phản động”.

Dựa vào thế mặc cảm sợ sệt của những người này đó, Cộng sản cứ đà tiến tới chụp mũ người này đến người kia. Do đó, vừa mấy năm trở lại đây, trò chụp mũ phát triển thật nhanh. Thử nghĩ lại xem, đã có biết bao nhiêu người yêu nước nhiệt tình, xả thân cho đại cuộc đã nhụt chí rút vào bóng tối vì những chiếc nón cối trên đầu!

Thành phần chuyên nghiệp hành nghề chụp mũ là những ai?

Có thể là một trong ba hạng người sau đây: Cán bộ điệp viên đội lốt người tỵ nạn. Người nhẹ dạ đã-đang-sẽ hưởng bổng lộc của Cộng sản Việt Nam. Người bị “dính chàm” của Cộng sản vì một vấn đế nào đó và một khi vết “chàm” của Cộng sản đã dính lên người thì không bao giờ gội rửa được!

Cái bẫy giăng ra thật đơn giản là khi ban ân huê cho một cá nhân nào, Cộng sản chỉ cần ghi lại tất cả dấu vết để sau đó áp lực nạn nhân phải thi hành những yêu cầu của chúng. Nhiều trường hợp đi tù, một vài cá nhân nào đó đã bán đứng đồng đội mục đích kiếm điểm với kẻ thù, để được làm “cai tù” ăn trên ngồi trước, để chạy tội hay hy vọng rút ngắn thời gian cải tạo trở về đoàn tụ với gia đình… Lúc cần thì Cộng sản xử dụng những bút tích đó để hù dọa, bắt chẹt và ép buộc phải tìm cách đội lên đầu cái nón cối cho những ai mà Cộng sản cần phải thanh toán! …

Đó là trò đểu của Hà Nội đang mang ra áp dụng tại hải ngoại để tách rời những người chống Cộng ra khỏi cộng đồng người Việt. Các điệp viên núp bóng người tỵ nạn thường xử dụng nhiều tên ảo, dùng những lời chửi bới hạ cấp, thô tục trên các diễn đàn, gởi thư qua các hộp thư điện tử và dùng điện thoại cộng cộng để chửi bới hăm dọa. Phương thức này chưa được hoàn hảo, vì những lời hăm dọa chửi bới dưới tên ảo không gây xáo trộn cộng đồng bằng những pháp nhân có thật, nhưng những người này thì không trực diện nói chuyện với nạn nhân mà chỉ dùng lối rỉ tai người này người khác.

Trường hợp này mới nguy hiểm vì cộng sản đã thành công trong việc gây xao trộn cộng đồng, tạo chia rẽ giữa người này người kia… Nhân cách của những kẻ thường dùng kỹ thuật rỉ tai đã là xấu vì nói lén sau lưng người khác, người “bị” nghe thường không chú ý, nhưng nghe mãi nghe hoài cũng thấm vào đầu óc họ.

Đó là chiến thuật tuyên truyền của Cộng sản, cứ nói mãi, thế nào cũng còn lưu lại trong đầu người nghe không nhiều thì ít! Những người đội tên giả chửi bới vô liêm sĩ thật ra không nguy hiểm bằng hạng người rỉ tai người này người kia thì chúng ta cần phải cảnh giác.

Kết quả Cộng sản đã thắng bằng lối tuyên truyền cố hữu, chỉ một viên đạn bắn ra đã sát hại nguyên cả đàn chim.Một ít người ít hiểu biết, ích kỷ, ham danh… muốn trở thành lãnh tụ bằng con đường tắt với vài ba đàn em dưới trướng, khua chuông đánh trống, đấm đá lung tung để tìm cách vương lên bằng những trò hề rẻ tiền, tranh dành chức vụ rồi bôi xấu, chụp mũ…

Người chống Cộng nhiệt tình, công khai ra mặt thường bị cô đơn, vì bà con giòng họ, bạn bè, đồng hương, đồng chí trong các tổ chức lúc nào cũng tìm cách né tránh. Chuyện cũng thật dễ hiểu, vì những người này thường về Việt Nam du hí, thăm bà con, làm ăn… dĩ nhiên phập phồng lo sợ nhà nước Việt Nam sẽ làm khó dễ, gây trở ngại khó khăn khi Hà Nội khám phá ra họ có liên hệ giây dưa với những “tên phản động”. Dựa vào thế mặc cảm sợ sệt của những người này đó, Cộng sản cứ đà tiến tới chụp mũ người này đến người kia. Do đó, vừa mấy năm trở lại đây, trò chụp mũ phát triển thật nhanh. Thử nghĩ lại xem, đã có biết bao nhiêu người yêu nước nhiệt tình, xả thân cho đại cuộc đã nhụt chí rút vào bóng tối vì những chiếc nón cối trên đầu!

Các điệp viên núp bóng người tỵ nạn thường xử dụng nhiều tên ảo, dùng những lời chửi bới hạ cấp, thô tục trên các diễn đàn, gởi thư qua các hộp thư điện tử và dùng điện thoại cộng cộng để chửi bới hăm dọa. Phương thức này chưa được hoàn hảo, vì những lời hăm dọa chửi bới dưới tên ảo không gây xáo trộn cộng đồng bằng những pháp nhân có thật, nhưng những người này thì không trực diện nói chuyện với nạn nhân mà chỉ dùng lối rỉ tai người này người khác.

Hành động của thành phần này đã tạo ra những môi trường thuận lợi cho kế hoạch phá hoại của nghị quyết 36. Để kết nạp thành phần này, địch có thể cung cấp nhân lực cũng như tài chánh mục đích tạo ra thật nhiều hiệp hội, nhiều đoàn thể, đảng phái nhằm chia xẻ tinh thần đoàn kết của cộng đồng.

Vô tình thành phần này trở thành công cụ không công cho địch, rồi một lúc nào đó, với một ân huệ hay hứa hẹn nào đó, những người này trở thành những tay đắc lực phụ vụ cho quyền lợi của đảng Cộng sản Việt Nam.

Chụp mũ là thủ đoạn của Cộng sản, hành động này là nghề nghiệp của các điệp viên, những tên cán bộ công an núp bóng trong hàng ngũ tỵ nạn.

Những người quốc gia chân chính, đừng vì ganh ghét cá nhân, đừng vì một chút lợi lộc tiền bạc hay những lời hứa hẹn của địch mà nhắm mắt làm theo lệnh quan thầy, đánh lung tung người này đến người khác. Một khi Hà Nội chỉ thị phải đánh một người nào thì phải nghĩ rằng người đó là cái gai trước mặt mà chúng cần phải nhổ bỏ, nếu đánh gục họ thì xem như một người quốc gia đã dùng vũ khí Cộng sản đánh thẳng vào cộng đồng người Việt Tự Do ở hải ngoại.

Việc vạch mặt chỉ tên những tên Cộng sản nằm vùng phá hoại cộng đồng là một việc phải làm của tất cả mọi người, nhất trong giai đoạn này để loại ra khỏi cộng đồng những phần tử đang ráo riết gây rối và phá hoại cộng đồng trong nhiều lãnh vực. Nhưng tuyệt đối đừng nghe lời của những người có thành tích bất hảo, miệng chống Cộng vung vít nhưng đàng sau chúng đưa tay nhận tiền bạc lợi lộc của kẻ thù để đội lên đầu những người chống Cộng chân chính và nhiệt huyết những cái nón cối.

Cần phải tìm hiểu, nghiên cứu thật chính xác về đời tư, quá trình hoạt động của hai đối tượng, người hành nghề chụp mũ cũng như nạn nhân để tránh việc xét đoán lầm người.

Chỉ một hành động chuyền miệng rỉ tai bôi xấu một người nào đã là hành động của kẻ tiểu nhân, chưa kể đến những chuyện bày đặt buồn cười vô căn cứ thì chúng ta nên xét lại và ngăn chận kịp thời, tránh chuyện “tam sao thất bổn” nhỏ biến thành lớn, chuyện ruồi bu thành vấn đề quan trọng.

Không có chuyện gì có thể bưng bít lâu dài, không nhanh thì chậm, tất cả sự thật sẽ được phơi bày dưới ánh mặt trời, chừng đó người đời sẽ phê phán hành động của những người hành nghề chụp mũ và con cái cháu chắc sẽ tủi nhục vì những hành động của cha ông mình. Nhưng hiện tại nếu không mau trừ khử những người hành nghề chụp mũ kịp thời thì trong giai đoạn quyết liệt này cộng đồng chúng ta sẽ thiếu hoặc mất đi những người tiên phong chống Cộng.”,[1]

Một ít người ít hiểu biết, ích kỷ, ham danh… muốn trở thành lãnh tụ bằng con đường tắt với vài ba đàn em dưới trướng, khua chuông đánh trống, đấm đá lung tung để tìm cách vương lên bằng những trò hề rẻ tiền, tranh dành chức vụ rồi bôi xấu, chụp mũ…

Chụp mũ là công việc của bọn công an, điệp viên nằm vùng, nếu là người quốc gia, những ai đã bỏ xứ ra đi vì không chấp nhận chế độ Cộng sản thì xin hãy dừng tay, đừng vì cá nhân, tiền bạc, phe nhóm mà nhắm mắt chụp mũ những người đang tranh đấu nhiệt tình trong lòng cộng đồng người Việt. Một điều khẳng định rằng, một khi Cộng sản ra lệnh chụp mũ một người nào thì chắc chắn rằng Hà Nội muốn bịt miệng và tách rời người đó ra khỏi cộng đồng bằng trò chia rẻ.

Cũng xin nhắc nhở những người đang hành nghề chụp mũ, không phải ai cũng sợ chiếc nón cối, mà một số người chống cộng nhiệt tình, có lý tưởng từ trong máu huyết mà họ đã chứng minh bằng những hành động bất vụ lợi từ lúc cắp sách đến trường cho đến ngày nay thì không bao giờ cái nón cối đánh gục được họ. Đối với những người này, càng bị chụp mũ, họ càng đứng dậy, hiên ngang tiếp tục con đường tranh đấu cho đến ngày nhắm mắt.

Mong rằng những người trong hàng ngũ quốc gia thường xử dụng đòn chụp mũ hãy lấy lương tâm tìm hiểu nạn nhân. Thật tình mà nói, những người chống Cộng thật cô đơn, chính vợ con họ phản đối vì đã gây cho gia đình biết bao lo lắng buồn phiền mà còn bị những người thường về Việt Nam như bà con, thân nhân, bạn bè cũng như đồng hương, đồng chí… tránh né vì sợ Cộng sản khám phá ra có liên hệ thân thiết với những tên “cực kỳ phản động”ở nước ngoài!

Tóm lại, người trí thức quân tử dám nói dám làm, tôn trọng sự thật và sẵn sàng chấp nhận sai lầm của mình… Tiểu nhân, ngửa tay nhận ân huệ tiền bạc của bất cứ ai để thi hành bất cứ tội ác nào được giao phó từ ném đá giấu tay, mang tên ảo, rỉ tai, bôi xấu đến chụp mũ những người bị đối phương xếp vào loại “phản động”. Thế thì nuôi dưỡng bao che cho tiểu nhân làm gì để chúng tiếp tay Hà Nội, bôi nhọ những phần tử Quốc gia… để rồi cộng đồng sẽ thiếu nhiều chiến sĩ tiền phong trong hàng ngũ chống Cộng sản. Nếu còn chút lương tri, xin hãy nghĩ lại xem…

March 3, 2008

Người dân quận 9 Sài Gòn bị công an bắt hàng lọat lúc 9g tối ngày 2 tháng 3-2008

danoan-q9.jpgNguồn tiếng dân kêu’s Blog: 
http://360.yahoo.com/tiengdankeu

Khu Công Nghệ Cao Quận 9 – Tin do người dân quận 9, khu công nghệ cao cho biết từ lúc 21h tối ngày 02-03-2008 Công an đã tiến hành bắt hàng lọat người dân liên quan đến vụ việc ngày 22-11-2007. 

Danh sách người bị bắt gồm có:

1. Chị Dương Thị Trúc – còn gọi là chị Trang vợ anh Minh (trong phóng sự của Bùi Trúc Linh

2. Anh Nguyễn Anh Tuấn – còn gọi là Tuấn đầu bạc

2. Anh Nguyễn Anh Tuấn – còn gọi là Tuấn đầu bạc

3. Anh Kiều Văn Hòa – còn gọi là anh Bế – người bị 4 kẻ (cướp) đánh vào ngày 13-2-2008

4. Chị Nguyễn Thị Mỵ Vân – cũng là bị can trong vụ án bóp dzái 

5. Chị Nguyễn Thị Thơ – cũng là bị can trong vụ án bóp dzái 

6. Chị Nguyễn Thị Dung – cũng là bị can trong vụ án bóp dzái 

7. Anh Lưu Minh Luân

8. Chị Đỗ Thị Mai – vợ anh Tư Hảo

9. Anh Nguyễn Văn Năng

Người dân cho biết công an có Lệnh bắt người, lập biên bản bắt người có phê chuẩn của Viện Kiểm Sát.

Các người dân bị bắt đều có liên quan đến vụ việc người dân quận 9 biểu tình vào ngày 22-11-2007. Nội dung được người dân tường thuật trong Blog Tiếng Dân CNC:

http://blog.360.yahoo.com/blog-zSFN.5olcqMjfXU9nsuKzsoFBw–?cq=1&l=26&u=30&mx=48&lmt=5

Người dân Khu công nghệ cao quận 9 cho rằng đây là một cách thức trấn át bằng bạo lực của chính quyền. Họ kêu gọi mọi sự giúp đỡ hỗ trợ từ khắp nơi và bằng mọi cách thức của công luận, của giới Luật sư, Luật gia trước tình thế khó khăn hiện nay. Họ nói ngay sáng mai sẽ cử người đến Đòan Luật sư Tp.HCM hoặc các văn phòng hỗ trợ Pháp lý khác để xin được hỗ trợ vì hầu hết người dân bị bắt đều là dân nghèo, có hòan cảnh hết sức khó khăn.

Nguồn:

http://blog.360.yahoo.com/blog-w1bbbikzbq.MruSeNt62.PHPfLQ-?cq=1&p=906&n=28500

Không thể nào chợp mắt

Mãi đến 3 giờ sáng tôi mới lên giường nghỉ lưng một chút.

Nhưng không thể nào chợp mắt một chút.

Nhớ đến từng người dân bị bắt, tôi miên man suy nghĩ đến gia đình của họ. Ai cũng có con cái, cha mẹ, người thân,… giờ này chắc họ đau lòng lắm. 

Làm sao tôi ngủ được khi chị tư Hảo bị bắt dẫn đi trong tiếng gào thét thê thảm của con cháu. Chị tư thì rất bình thản, nhưng anh tư thì bất lực đến không biết phải làm sao cứu chị. Tuổi trẻ của anh đã hiến dâng cho chế độ này, cho đất nước này trong những tháng ngày gian khổ. Anh còn sống để lấy vợ sau 1975 chẳng qua là súng đạn chê anh, một may mắn mà gần 150 đồng đội anh không có được, đang nằm trên bàn thờ nhà anh……

Làm sao tôi ngủ được khi CA dẩn anh Hoà đi mà hai đứa con gái anh cứ ngơ ngác hỏi:  ” Chú ơi ba con tội gì mà bị bắt?”. Tôi đau xót không trả lời được, bởi nếu nói “Cha con bị bắt vì đấu tranh đòi sự công bằng trong xã hội “ thì con bé không thể nào hiểu được.

Làm sao tôi ngủ được khi trời càng về sáng càng lạnh. Những người dân bị bắt trong lao tù cò lạnh lẽo biết bao. Chí tư chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, anh Hoà quần đùi áo thun ba lỗ, chị Vân cũng chỉ quần sọt áo thun,…

Tất cả họ điều là con em của những gia đình cách mạng nuôi dưỡng chế độ này

Chế độ này có còn là của họ nữa không?

Đêm nay tôi không thể nào ngủ được.

Bắt đầu từ lúc 21 giờ tối nay, ngày 02/03/2008, chính quyền quận 9 đồng loạt bắt giam nhiều bà con nhân dân liên quan đến việc khiếu nại khiếu kiện tại dự án khu công nghệ cao. 

Những người bị bắt gồm có:
1. Chị Nguyễn thị Mỹ Vân.
2. Chị Nguyễn thị Dung.
3. Chị Nguyễn thị Thơ.

Ba người trên bị cáo buộc gây rối trật tự công cộng tại ban bồi thường giải phóng mặt bằng quận 9 ngày 22/05/2007. Còn được người dân gọi là “vụ án bóp zái”. 

Những người bị bắt còn lại là:
4. Anh Nguyễn văn Năng.
5. Anh Nguyễn Anh Tuấn ( Tuấn Đầu bạc).
6. Chị Dương thị Trúc (Chị Trang).
7. Anh Lưu Minh Luân .
8.Chị Đỗ thị Mai (Vợ anh Tư Hảo, cựu sĩ quan đặc công rừng Sát).
9.Anh Kiều Văn Hoà (anh Bế).

Đến lúc này tôi chỉ được bấy nhiêu, còn ai bị bắt nữa hay không tôi không biết.

Cáo trạng buộc tội như thế nào tôi chưa rõ vì chưa có cáo trạng trong tay. Chỉ biết 6 người sau bị buộc tội gây rối trật tự công cộng trong vụ việc người dân quận 9 biểu tình ngày 22/11/2007 tại trụ sở UBND quận 9. Lệnh bắt tạm giam trong 90 ngày.

Tôi chỉ biết một điều rất rõ: họ là những người dân chất phác hiền lành, nếu chính quyền không lấy đất của họ để làm dự án CNC thì cuộc sống của họ hoàn toàn bình yên.

Đêm nay làm sao tôi ngủ được trong khi bà con khiếu kiện nghèo khổ cùng cảnh ngộ như tôi phải nằm trong lao ngục tù đày?

Các anh chị ơi trong đó giờ này chắc là lạnh lắm, tôi biết rằng anh chị cũng không thể nào ngủ được vì uất giận hờn căm.

Tôi chỉ mong sao trời chóng sáng để đưa người nhà các anh chị đi tìm luật sư bảo vệ cho anh chị.

Tôi nuốt ngược nước mắt vào lòng vì tủi nhục cho niềm tin vào công lý của mình vào một chế độ mà cha chú tôi đã hy sinh để tạo ra
(VNE)
—————————–
Liên quan:

  • Thủ đoạn cố hữu của cs : biến tội phạm (cs) thành quan tòa, qua những màn dàn dựng, gài đặt “bẩy”, phóng đại nhằm câu giờ, chạy tội :
  • Bóp dzái kỳ án (3): Kết Luận Đìêu Tra
  • Bóp dzái kỳ án: Cáo Trạng
  • “Vụ án bóp dzái” 
  • /HS_danOan/danoan-Q9-bopDaiKyAn1.jpg
  • Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

    Follow

    Get every new post delivered to your Inbox.