Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 24, 2008

Nóng phỏng tay: Ghi âm các sứ quán VN ở Châu Âu, Mỹ trả lời về biểu tình HSTS, Hiến Pháp…

Audio:
 VA ( http://blog.360.yahoo.com/blog-fkTaeFY2dbKNOic32.Yv?p=9951#comments  ) cám ơn blogger Businesshoa ( http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-0.peAwczbrXu6FHcXpFNMBR1tg–?cq=1&p=271&n=28500  ) thực hiện các ghi âm.

VA cám ơn blogger HSTS ( http://360.yahoo.com/profile-J1rBZgM5dKeJMsFcByvjDeBOoEn4TTHR  ) đã cung cấp links

Gọi cho đại sứ quán tại Hà Lan, không có người bắt máy,
phải chạy tít qua Đức và Bỉ…Tốn biết bao nhiêu tiền máy bay

gọi điện đại sứ quán VN ở Berlin
http://boomp3.com/listen/f4ynf2v/%C4%90%E1%BA%A1i-s%E1%BB%A9-qu%C3%A1n-viet-nam-t%E1%BA%A1i-berlin-%C4%90%E1%BB%A9c
http://boomp3.com/

Lạ …

Đại sứ quán đại diện cho 1 quốc gia

mà hỏi câu nào, trả lời không biết câu đó.

Thế gửi các bác ra nước ngoài làm gì?

đóng dấu visa thôi àh …

Hỏi: 29/4 TQ rước đuốc Olympic qua VN hả chị?

Trả lời: Không biết .

Hỏi: Người dân trong nước có quyền được biểu tình không?

Trả lời: Không biết .

1 điều không biết, 2 điều không biết…

Lại còn hỏi cả tên tuổi nữa

gọi điện đại sứ quán VN ở Bruxelle
http://boomp3.com/listen/doyk0if/%C4%91%E1%BA%A1i-s%C6%B0-quan-vietnam-t%E1%BA%A1i-bruxelle-b%E1%BB%89
http://boomp3.com  

Hỏi: 1958 Phạm Văn Đồng đã ký kết trao HSTS cho TQ

Trả lời: Cháu đã đọc tài liệu của bọn phản động

( ủa tài liệu của bọn TQ mà? )

Hỏi: Phản động là gì?

Trả lời: Bọn ăn nói không đúng đó.

Hỏi: Người dân trong nước có quyền được biểu tình không?

Trả lời: tham khảo báo chí…

Hỏi: nhưng sinh viên đi biểu tình bị bắt mà?

Trả lời: không chính xác!

gọi điện đại sứ quán VN tại Madrid Spain
http://boomp3.com/listen/du0ezvb/%C4%91%E1%BA%A1i-s%C6%B0-quan-vietnam-t%E1%BA%A1i-madrid-spain
http://boomp3.com/

Happy wá, gặp chú chứ không gặp cô nữa

chú này trả lời “hay” hơn 2 cô trước nhiều….

Mỗi tội chú nghĩ lâu wá mất bao nhiêu thời gian

Hỏi: Người dân trong nước có quyền được biểu tình không?

Trả lời: Ở trong Hiến Pháp thì được quyền

Hỏi: thế ở ngoài sự thật thì được không?

Trả lời: Vẫn có đấy chứ!

Hỏi: thế sao người biểu tình đều bị bắt và đàn áp?

Trả lời: cháu tận mắt chứng kiến hay chỉ nghe thế thôi?

Hỏi: nói sự thật xấu của Đảng, tại sao bị bắt vì tội phản động?

Trả lời: không bị bắt vì tội phản động
bắt vì vi phạm pháp luật!

gọi điện đại sứ quán VN tại San Francisco, USA
http://boomp3.com/listen/fgjuys7/%C4%91%E1%BA%A1i-s%C6%B0-quan-vietnam-t%E1%BA%A1i-washinton-dc-usa

thất vọng cái chú này …
tuyệt tình và lạnh lùng .. vô cùng… chú ấy đuổi cháu …

Hỏi: có quốc tịch Mỹ về VN phải xin Visa không?

Trả lời: vẫn phải xin Visa chứ?

Hỏi: chủ tịch Nguyễn Minh Triết nói đã bỏ rồi?

Trả lời: bỏ nhưng phải xin loại giấy khác thay Visa!

Hỏi: Muốn làm việc ở ĐSQ cần trình độ gì?

Trả lời: Nhà nước chưa có cơ chế!

Hỏi: Làm con ông to bà lớn có chức quyền thì được cử đi?

Trả lời: Rồi rồi rồi… Lượn đi!

http://blog.360.yahoo.com/blog-fkTaeFY2dbKNOic32.Yv?p=11194
http://blog.360.yahoo.com/blog-fkTaeFY2dbKNOic32.Yv?p=11109#comments

source

March 16, 2008

Bây giờ tôi đã hiểu thế nào là “Bọn phản động” của chế độ cộng sản độc tài đảng trị !

ntn.jpg

Từ khi  có mày vi tính  từ lúc biết đên internet tôi có biết đọc biết lên mạng tìm thông tin báo trí thì tôi đã từng tháy có những vấn đề về an ninh chính trị được nhà nước nói rất chung chung, nhưng là một thanh niên mới lớn lúc đó tôi mới chỉ nghĩ rằng nhà nước ta làm vậy là để  “bọn phản động” không tìm hiểu được tình hình đất nước đẻ lấy cớ xuyên tạc sai sự thật vè tình hình dất nước (lúc đó tôi còn là một người đang được ru ngủ trong những tuyên truyền sai trái của các cơ quan báo chí trong nước  nhằm che giấu nhân dân và làm cho thanh niên chúng tôi nghĩ sai lạc về các nhà hoạt động vì tự do dân chủ cho đất nước )

       Nhưng kể từ khi tôi  biết vượt tường lửa để vào trang website trên mạng có tên gọi là : http://saigonbao.com  ” để đọc và̉  tìm hiểu “BỌN PHẢN ĐỘNG” nó thế nào, mặt ngang mũi dọc và các tư tưởng gọi là phản cách mạng, phản động mà các cơ quan báo chí trong nước vẫn ra rả đêm ngày vu cáo bêu xấu họ ra sao ? Và nhất là sau 3 cuộc mitting của học sinh, sinh viên cũng như các tầng lớp thanh niên và nhân dân ở  Hà nội mà tôi đã có may mắn được tham gia 2 cuộc, thì tôi đã hiểu thế nào là “BỌN PHẢN ĐỘNG” chống đảng và nhà nước Việt Nam XHCN rõ nhất. Họ chính là những người yêu nước, thương dân thực sự, họ sống có lương tâm và trách nhiệm với Tổ quốc và nhân dân thực sự. Họ không như các cơ quan báo chí trong nước vu cáo và bôi bác, họ là những con người có nhân cách, đạo đức ngoại trừ một vài kẻ cơ hội vụ lợi cá nhân chà trộn  để kiếm chác trong đó mà chắc rồi cũng bị lộ mặt mà thôi. Tôi đi biểu tình chông nhà cầm quyền Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ nước ta, chống lại sự bành trướng của bọn Trung Cộng đại Hán thì bị các chú công an thuộc đơn vị PA – 25 của cả bộ công an, lẫn sở công an tỉnh Yên Bái và thành phố Hà Nội đã gọi chúng tôi là những thành phần sai lệch về nhận thức và tư tưởng !!! 

      Ngày 16 /12/2007 tôi tiếp tục đi biểu tình về thì bị các chú an ninh bảo vệ chính trị đi theo dõi làm như tôi là tên tội phạm hình  sự. Tôi thiết nghĩ và băn khoăn tự hỏi tại sao người dân trong nước chỉ vì bày tỏ tấm lòng yêu nước mà lại bị coi là sai lệch tưởng, lại bị chính bộ máy công an của nhà nước và đảng ta coi là có sai phạm về tư tưởng và nhận thức chính trị ???

         Ngày 23/12/2007 tôi đi biểu tinh tiếp nhưng do các bạn sịnh viên và học sinh các trường đại học và cao đẳng, trung cấp đã bị nhà trường đe doạ sẽ đuổi học nếu cố tình tiếp tục đi biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ nước ta thêm lần nữa. Tôi nghĩ tại sao lại có chuyện thật ngược đời chỉ vì yêu nước chống lại kẻ thù đang xâm chiếm lãnh thổ thiêng liêng của chúng ta lại bị đuổi học do nhà trường tuân theo chỉ đạo của chính quyền và công an đuổi không cho tiếp tục theo học nữa ?

      Ngày 23/12/2007 mặc dù chỉ có 4-5 sinh viên và khoảng hơn 30-40 đồng bào dân oan các tỉnh đang có mặt tại Hà Nội để khiếu kiện cũng đi biểu tình chống lại sự cướp đoạt một phần lãnh thổ nước ta, cụ thể là các đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa bị bọn Trung Cộng mấy chục năm qua xâm chiếm. Tuy số người ít thế nhưng tôi cùng đồng bào dân oan vẫn đi biểu tình phản kháng và hôm đó tôi đã hiểu thế nào là “mời làm việc” của công an Việt Nam!!!

      Vâng thưa các bạn, tôi đã được đọc trong cuốn Từ điển bách khoa toàn thư của ngôn ngữ Việt nam để tìm hiểu thế nào là được “mời”.  Có nghĩa là ta có thể đi hoặc không đi nhận lời mời ấy của phía đối tác mời ta, thế nhưng công an Việt nam mời bằng cách là kéo tay, là bẻ tay từ trước ra sau rồi lôi đi như bắt tên tội phạm quả tang vậy, thế là “tao mời mày” rất lịch sự rồi đấy. Thế rồi sau những ngày đó tôi được các chú, các anh công an họ̣ chăm sóc đặc biệt suốt từ 0 h 30 sáng đến đêm khuya hôm sau. Tôi luôn luôn và thường xuyên được công an  đến nhà kiểm tra chứng minh thư nhân dân và mọi giấy tờ tuỳ thân khác, rồi giấy tạm trú, tạm vắng, hộ khẩu….rất chi là phiền phức kể cả khi không có mặt tổ trưởng dân phố ( theo tôi cái này chỉ áp dụng cho tội phạm nếu là dân thường phải có tổ trưởng dân phố đến chứng kiến ). Họ nói họ phải làm như vậy vì tôi đã tiếp xúc với các nhà dân chủ ở Hà Nội cực kỳ nguy hiểm cho chế độ XHCN hiện nay trong nước như Cụ Hoàng Minh Chính, bác Lê Hồng Hà, anh Nguyễn Khắc Toàn, nhà văn Hoàng Tiến, ông Nguyễn Thanh Giang, chị Dương Thị Xuân, chú Nguyễn Xuân Nghĩa, ông Nguyễn Văn Tính, anh Lê Thanh Tùng…..và  rất nhiều người khác nữa…….

      Thế rồi cũng từ đó tôi đã được công an cả trên Hà Nội lẫn tỉnh Yên Bái họ chăm sóc hết sức đặc biệt. Ngày 19-1- 2008 chúng tôi định tổ chức 1 cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược 1 lần nữa trước đại sứ quán Trung Quốc thì tôi được họ đã nói lại với tôi là sẽ dùng biện pháp mạnh với tôi nếu cố nh. Tôi nghĩ chắc là họ chỉ đưa lên nhà trường cảnh cáo khiển trách là căng lắm chứ họ làm gì được mình vì mình không vi phạm pháp luật. Bởi vì trong hiến pháp hiện nay có cho phép công dân được biểu tình míttinh tự do cơ mà.  Thế nhưng thật oái oăm, 3 ngày sau đó tôi đã bị mấy anh thanh niên mặc đồ thường phục hay theo dõi tôi trên mọi ngả đường tại thủ đô Hà nội rất chặt chẽ không bỏ xót một cử chỉ nào của tôi, kể cả lúc đi vệ sinh cá nhân.  Theo tôi nghĩ thì chắc chắn đó là công an Viêt Nam, vì nếu là dân anh chị giang hồ khi theo tôi để trả thù cá nhân thì họ đã ra tay với tôi những lúc đêm vào 12 h khuya khi tôi đi làm về họ đã thẳng tay  rồi, nhưng phải để sau ngày 19 -1 -2008, tức là tới 3 ngày sau đó họ mới giở võ là quệt xe vào xe đạp của tôi để lấ́y cớ đánh tôi gãy 1 chiếc răng hàm số 7 bên phải và sau này nữa họ đã cướp cái máy điện thoại di động của tôi do đã dùng nó để tường thuật mọi diễn biến tại chỗ ở mảnh đất Toà Khâm Sứ Hà nội khi tôi đã cùng ăn cùng ngủ với bà con giáo dân cầu nguyện đòi đất ở đây. Nhưng thôi chuyện đó tôi có thể bỏ qua vi họ dùng biện pháp hèn hạ để đánh vào lòng yêu nước của tôi, nhưng cho dù họ có làm vậy thì lòng yêu nước và yêu dân chủ của tôi vẫn không giảm mà càng tăng cao, càng mài sắc hơn thế nữa mà thôi !!!!

     Chính “họ” đã giúp tôi hiểu được là thanh niên Viêt Nam hiện nay trong nước không được ngủ nũa hãy đứng lên, bởi vì vận mệnh đât nước đang nằm trong tay thế hệ̣ trẻ như những người thuộc thế hệ chúng tôi. Chính “họ” đã giúp tôi có 1 quyết tâm phải theo con đường đấu tranh ôn hòa để có 1 đất nước dân chủ, tự do và nhân quyền thật sự nhất là quyền được tự do ngôn luận và cuối cùng là có nền chính trị đa nguyên, đa đảng trên đất nước nghèo khổ này.

     Ngày 27-1-2008, tôi có hay tin đồng bào công giáo biểu tình cầu nguyện trong hòa bình tại khu vực tòa Khâm Sứ cũ tại số 42 phố Nhà Chung quận Hoàn Kiếm, Hà nội để đòi lại đất khu vực đó mà trước kia là của tòa Tổng giám mục Hà nội. Khi tôi đến đó hỏi thăm đồng bào, tôi cũng nói với đồng bào là tôi là một kẻ ngoại đạo nhưng tôi ủng hộ sự bình đẳng tôn giáo tối đa, vì cảm phục lòng tin với Chúa của đồng bào tôi thức cả đêm cùng đồng bào sáng hôm sau tôi về đi làm nghỉ trưa tôi lại ra với đồng bào giáo dân để chuyển máy điện thoại cho một số  bà con giáo dân ở đây được trả lời phỏng vấn 1 số đài báo nước ngoài và đồng bào công giáo ở hải ngoại. Chỉ vì có vậy thôi mà trên đường về nhà tôi đã bị 1 thanh niên anh  ta tự xưng là công an nhân dân Việt Nam đã cướp máy điện thoại của tôi. Hôm đó tôi còn rất nhớ anh công an đó có tên là Nguyễn Văn Tùng có số hiệu là abcdcv 052 (số abcv : do là tôi không nhìn rõ được), khi tôi cố đòi anh phải đưa tôi về̀ trụ sở làm việc và nói anh muốn thu máy điện thoại của tôi thì phải có giấy tờ và lập biên bản đàng hoàng và phải giao cho tôi 1 bản thì liền được anh ta trả lời anh ta làm vậy là do sự chỉ đạo của cấp trên ở sở công an Hà Nội mà không cần giấy tờ gì, không cần trụ sở gì hết, thích là tao có đủ thẩm quyền để tịch thu của mày có thế thôi muốn đi kiện ai thì kiện, tao thách mày đấy !!!!

      Ngày 31-1-2008 tôi ra thăm đồng bào công giáo và sau đó tôi có qua nhà anh Nguyễn Khắc Toàn 1 nhà  tranh đấu dân chủ mà tôi đã biết tên tuổi và đã đọc các bài viết đòi dân chủ hoá đất nước của anh đã lâu rồi. Thì  tôi thấy nhà anh Toàn đang bị  công an quản chế có chốt canh gác chặt chẽ ngay tại gia đình. Tốp công an làm việc ở đó không cho tôi gặp được, nên tôi sau đó tôi ra về thì liền bị  2 anh công an đi theo và nói họ là công an Hà Nội thuộc phòng an ninh chính trị cần nói chuyện với tôi. Thế rồi họ lôi tôi vào công an phường Tràng Tiền gần đó để tra khảo mối quan hệ và những hoạt động của tôi tại Hà Nội. Trong khi thẩm vấn như vậy thì một công an to cao tên là Minh đầu húi cua kiểu đầu đinh đã đánh tôi liên tiếp rất đau. Anh ta bắt ép tôi trở lại nhà anh Nguyễn Khắc Toàn để xin tài liệu về dân chủ nhân quyền để lấy cớ khám nhà và bắt giam anh ấy. Tôi giả vờ hợp tác và đã quay trở lại thông báo cho anh mọi diễn biến để anh đề phòng cảnh giác với họ. Đến buổi chiều cùng ngày tôi đã lên tầu và trở về thị xã Yên Bái, từ đó công an trên bộ chỉ đạo công an tỉnh liên tục gây áp lực nặng nề với tôi như buộc bố mẹ tôi phải cắt đứt các nguồn tài chính hỗ trợ tôi theo học trên Hà Nội. Tôi thật buồn vì gia đình chưa hiểu những gì về đất nước và thế nào là sự cần thiết của công cuộc đòi dân chủ để canh tân xứ xở còn lạc hậu và nghèo khổ này. Đối với tôi thì niềm tin vào công cuộc tranh đấu đòi lại các quyền Con người cơ bản cho cả dân tộc này luôn luôn là chính nghĩa, là ngọn lửa vĩnh hằng rực cháy không bao giờ tắt cho dù còng nhiều khó khăn thử thách và gian nguy !!!!

Viết xong trong những ngày bị công an Yên Bái và công an Bộ từ thủ đô Hà Nội xuống thẩm vấn căng thẳng

Thị xã Yên Bái đầu tháng 3 năm 2008

 Công dân Nguyễn Tiến Nam

Tổ 24, phường Yên Thịnh, thị xã Yên Bái, tỉnh Yên Bái

Email liên lạc : daibangxanhyb@gmail.com  

Vượt tường lửa vào sgbao:
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://saigonbao.com/

March 15, 2008

Bloggers quốc nội bắt đầu vận động biểu tình…

“…Sau lưng là chánh nghĩa, trên cao là đạo lý, dưới chân là đất thiêng; vì cớ gì ta lại chùn bước trước kẻ thù?Quyết không để âm mưu xâm lược núp bóng ngọn đuốc Thế Vận Hội 2008 nhởn nhơ trên mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam!”

http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4786 Tắt đuốc thế vận hội, đòi lại Hoàng Sa

Phạm V. H.Trước thềm các WorldCup hoặc Olympic, lại rộ lên các chiến dịch lăng–xê quảng bá hình ảnh cho nước chủ nhà. Âu đó cũng là điều bình thường trong thời buổi kinh tế thị trường. Chẳng có gì đáng nói, nếu trong chiến dịch quảng bá cho Olympic Beijing 2008 không xuất hiện những tấm bản đồ phân định lại vùng chủ quyền lãnh hải trên biển Đông theo ngạo ý của Bắc kinh.Nghiêm trọng hơn, họ ngang nhiên ra tuyên bố sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào thành phố cấp huyện Tam Sa thuộc đảo Hải Nam. Tại sao động thái này diễn ra ngay trước kỳ Thế Vận Hội 2008? Rõ ràng, giới chóp bu nắm quyền Bắc kinh muốn nhân sự kiện thể thao trọng đại này để hợp pháp hóa hành vi xâm lấn của họ.Tôi nhìn lên tấm bản đồ thế giới (*) dán ở phòng khách, dòng chữ “HOÀNG SA (Việt Nam)” như nhòe đi trong niềm tủi nhục. Nỗi nhục nhã ê chề 3 tháng trước lại trào lên, khi nhớ đến cảnh những người biểu tình chúng tôi bị cản trở thô bạo như thế nào. – Thưa ông Bộ trưởng Giáo dục & Đào tạo,
– Thưa ông Hiệu trưởng trường Đại học Đà nẵng,
– Thưa ông Hiệu trưởng trường Đại học Nha trang,
– Thưa tất cả các ông Hiệu trưởng các Trường Đại học trên cả nước,
Tự hào thay khi các vị đang nắm giữ trong tay phần lớn tinh hoa tương lai của đất nước!

Nhưng, niềm kiêu hãnh ấy đang đứng bên bờ vực của sự sụp đổ. Đó là điều chắc chắn! Ngày 29/04/2008 tới đây, giới trí thức trong nước và hải ngoại sẽ nói gì về các vị, khi sinh viên Việt Nam tiếp tục thờ ơ ngoảnh mặt trước sự kiện ngọn đuốc Olympic 2008 đi qua Tp. HCM???

Người quân tử có trí dũng cần phải phân minh. Các vị chỉ có 1 trong 2 lựa chọn:

1. Kiến nghị lên các cấp có thẩm quyền cho thu hồi toàn bộ các bản đồ, tư liệu, sách báo… có ghi rõ Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Khi đã chắc chắn sạch sẽ không còn dấu tích gì, các vị có thể ung dung dạy dỗ lớp trẻ rằng “Hoàng Sa chưa bao giờ là của Việt Nam cả”. Và khi ấy, lễ hội rước đuốc Olympic 2008 đi qua lãnh thổ Việt nam sẽ hoành tráng và đẹp đẽ trong tình hữu nghị láng giềng!

2. Khẳng định chủ quyền quốc gia trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Cùng với hàng triệu sinh viên, học sinh trên cả nước khấu đầu trước bàn thờ tổ tiên, thề nguyện sẽ lấy lại bằng được Hoàng Trường Sa. Dạy cho lớp trẻ rằng:

“Ngày hôm nay Việt Nam chưa được hùng mạnh là trách nhiệm của tất cả chúng ta. Ngay từ hôm nay, từ giờ khắc này, mỗi giờ giảng, mỗi bài học sẽ là một viên gạch cho nền móng của ngôi nhà Việt Nam thịnh vượng.”
Rước đuốc Thế vận hội 2008 tại Sài Gòn là ủng hộ giặc xâm lăng
Nguồn: cnts.cl


Biến lễ hội rước đuốc Olympic 2008 thành cuộc diễn hành biểu thị dũng khí và quyết tâm bảo toàn lãnh thổ của hậu duệ Lạc Hồng. Xem đây là bài thực hành thiết thực nhất cho tiết học về lòng yêu nước mà tất cả sinh viên và học sinh phải vượt qua.

Chúng ta đang kêu gọi trí thức người Việt trên toàn thế giới quay về nguồn cội, cùng chung tay xây dựng đất nước. Lời hiệu triệu này có mang lại kết quả hay không, khi bản thân chúng ta quay lưng với trách nhiệm của mình?

Tôi có linh cảm rằng, hầu hết các vị đều muốn theo lựa chọn thứ 2 nhưng vẫn còn e ngại điều gì đó. Nếu thực sự như vậy, mời các vị tham khảo qua điều răn thứ hai trong ngũ giới quy y của đạo Phật:

…Con nguyện không lấy làm tư hữu bất kỳ một của cải nào không phải do mình tạo ra. Con nguyện tôn trọng quyền tư hữu của kẻ khác, nhưng cũng nguyện ngăn ngừa những kẻ khác không cho họ tích trữ và làm giàu một cách bất lương trên sự đau khổ của con người và của muôn loài…
Như vậy, im lặng trước hành vi lấn chiếm của quân xâm lược không chỉ làm mất mát lãnh thổ quốc gia, mà còn là hành động tiếp tay cho tội ác.Sau lưng là chánh nghĩa, trên cao là đạo lý, dưới chân là đất thiêng; vì cớ gì ta lại chùn bước trước kẻ thù?Quyết không để âm mưu xâm lược núp bóng ngọn đuốc Thế Vận Hội 2008 nhởn nhơ trên mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam!12/03/2008.

Bài do tác giả gửi. DCVOnline biên tập, minh hoạ và đề tựa. Bài đã được đăng ở PVH’s blog. Online: http://snipurl.com/21q77  [ http://pvhai.blogspot.com ], March 12, 2008. Chú thích của tác giả.(*)
NHÀ XUẤT BẢN BẢN ĐỒ
Số giấy đăng ký KHXB: 34–2006/CXB/33–453/BaĐ
Kích thước: 109 x 79 cm
Số lượng in: 25.000 tờ
In xong và nộp lưu chiểu: Tháng 8/2006.
————————————————————————————-

(‘Mar 14, 2008′); 14, Mar2008

TÔI TỰ HÀO MÌNH ĐƯỢC GỌI LÀ “PHẢN ĐỘNG”

Hôm qua, có người bà con điện thoại hỏi thăm: “Nghe nói trước Tết cháu theo bọn phản động đi biểu tình…”Vừa buồn, vừa giận lại vừa thấy tức cười, tôi chỉ đáp: “Dạ, cháu làm chuyện đúng và theo lẽ phải thôi, ai muốn nói gì kệ họ!”

Tôi buồn vì trong cái xã hội điên đảo này có nhiều người không còn biết đúng/sai, phải/quấy gì nữa!

Tôi giận vì trong số đó có cả những người thân, bà con ruột thịt của mình!

Tôi mắc cười cho cái âm mưu dùng tình thân gia tộc để làm thối chí, cản trở việc tranh đấu của những người dám đứng lên vì công lý!

Tôi tự hỏi: “Chúng tôi đã làm gì sai ư?”
Chúng tôi đi biểu tình ôn hòa chống quân xâm lược, đòi lại từng tấc đất thiêng liêng mà cha ông và tổ tiên mình phải đổ bao nhiêu xương máu qua mấy nghìn năm mới có được.
Không tìm được lý do gì để bắt bớ chúng tôi – vì những người xuống đường rất có ý thức, ngay cả chuyện xả rác cũng không vi phạm – họ bèn gọi: “Phản động!”.

À, như thế là phản động đấy! Chắc đây là từ mới, chứ trong các sách sử cũ tôi chưa từng thấy nói Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Huệ… là phản động cả! Vì mục tiêu chúng tôi đang làm có khác gì các bậc tiền nhân đâu? Có khác chăng là họ được thoải mái vung gươm, chỉ giáo vào mặt quân xâm lược, còn chúng tôi chỉ dùng phương thức ôn hòa, bất bạo động!

Thế cái từ “phản động” này có từ khi nào? Ngược dòng lịch sử về hơn 50 năm trước, theo tôi được biết thì nhóm văn nghệ sĩ trong Nhân Văn Giai Phẩm là một trong những người vinh dự nhận danh hiệu “phản động” sớm nhất. Họ bị quy kết là mang những “quan điểm văn nghệ phản động, tư tưởng chính trị thù địch”.

Trong số những người quy kết tội danh này cho Nhân Văn Giai Phẩm, có nhà thơ Tố Hữu. Hãy đọc vài tư tưởng của người kịch liệt chống “phản động” này nhé:

Yêu biết mấy nghe con tập nói,
Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin (Stalin)

hoặc:
Thương cha thương mẹ thương chồng,
Thương mình thương một thương ông thương mười

Stalin là ai vậy? Dân chúng Đông Âu, đặc biệt là dân Liên xô xem tên nầy là đồ tể khát máu thứ 2 (chỉ đứng sau Hitler). Bây giờ thì các tài liệu và chứng cứ về việc Stalin tàn sát hàng chục triệu dân Liên xô sau Đệ nhị Thế chiến đã tràn ngập trên thế giới. Ai còn chưa chịu mở mắt xin vào website: http://www.victimsofcommunism.org hoặc Báo cáo mật để biết thêm.

Chịu đựng oan khiên suốt gần 50 năm, đến tháng 1/2007 những người “phản động” trong Nhân Văn Giai Phẩm mới được minh oan và được trao tặng “Giải thưởng Nhà nước 2007”. Lúc này thì 2 trong số 4 người “phản động” nhất là Phùng Quán và Trần Dần đã đi vào cõi vĩnh hằng!

Thế hệ “phản động” kế tiếp ra đời và liên tục phát triển trong suốt 10 năm sau biến cố 30/4/1975. Họ là những kẻ không tin tưởng vào đường lối kinh tế XHCN, không thừa nhận cái Độc lập – Tự do – Hạnh phúc mà đảng và nhà nước ban cho. Những tên “phản động” chạy ra nước ngoài “ôm chân đế quốc, liếm bơ thừa sữa cặn của Mỹ” có phần may mắn hơn nhóm Nhân Văn Giai Phẩm: Chỉ mươi năm sau là đám “phản động” này được chụp mũ mới, đẹp hơn với dòng chữ thêu hoa bóng bẩy “Khúc ruột ngàn dặm”, “Việt kiều yêu nước”…

Và hiện nay là thế hệ “phản động” đang xuống đường tranh đấu cho sự vẹn toàn lãnh thổ quốc gia, cho quần đảo Hoàng Sa chỉ có trên bản đồ và trên các bản tin dự báo thời tiết, cho quần đảo Trường Sa đã bị chiếm đóng gần hết.

Ngày này, cách đây đúng 20 năm (14/3/1988), 61 chiến sĩ hải quân CHXHCN Việt Nam đã bị tàu chiến Trung cộng bắn chết. Việt Nam lại mất thêm một số đảo nhỏ trên quần đảo Trường Sa.

Ngày 19/1/1974, 58 binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã vĩnh viễn nằm lại trên biển Đông nhưng cũng không ngăn được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa rơi vào tay giặc.

Từng ấy năm đã trôi qua, chương trình lịch sử trong các trường học đã dạy gì cho lớp trẻ về Hoàng Sa và Trường Sa? Nếu không có Internet và nguồn tin tức từ hải ngoại, liệu có mấy người Việt Nam biết được sự thật về hai quần đảo này?

Thưa Bà Con Cô Bác Chú Dì Cậu Mợ,
Thưa tất cả Thầy Cô Bạn Bè Thân Hữu,
Thưa tất cả những ai quen biết qua e-mail, qua các forum…
Thưa tất cả những ai đang sử dụng các phầm mềm và game do PVH phát triển


Mọi người đã nhận rõ bản chất từ “phản động” tôi đang mang trên đầu chưa? Tôi biết cũng có một số người đã hiểu rõ chân tướng, nhưng nỗi sợ hãi bạo quyền suốt mấy mươi năm, nỗi lo cho gia đình và bản thân đã buộc các vị im lặng hoặc nói những lời trái với lòng mình.

Nếu vậy, tôi thành tâm khấn nguyện cho các vị mau chóng thức tỉnh, hãy vì tương lai con cháu sau này, làm sao để chúng có thể thoải mái nói ra những suy nghĩ, cảm xúc thật ở trong lòng mà không phải nhìn trước ngó sau.
Còn nếu ai đó vẫn cứ khăng khăng đứng về phía tội ác, thì mặc dù rất đau lòng, Phạm Văn Hải này cũng phải tuyên bố đoạn giao!

Nhân tiện, tôi xin thông báo về việc mình sẽ vận động và tham gia biểu tình chống ngọn đuốc của quân xâm lược sẽ rước qua Tp.HCM vào ngày 29/4/2008 tới đây. Rất mong mọi người cùng tham gia.

Sau lưng là chánh nghĩa, trên cao là đạo lý, dưới chân là đất thiêng; cớ gì ta lại chùn bước trước kẻ thù ?

Nha trang, ngày 14/3/2008.
Phạm Văn Hải.

◄◄ Home
 

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.