Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 17, 2008

Âm mưu của CSVN để tiêu diệt tôn giáo

Hạnh Siêu

Theo như Hòa Thượng Thích Quảng Độ, đã viết rất rõ trong Nhận Định về những sai lầm tai hại của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với Phật giáo Việt Nam thì cộng sản là những người vô thần duy vật, chủ trương tiêu diệt các tôn giáo, vì Marx cho tôn giáo là thuốc phiện của loài người mà “bọn” tư bản dùng làm công cụ ru ngủ nhân dân lao động bằng cách khuyên họ cố gắng chịu những khổ cực ở đời này rồi sẽ được đền bù một thiên đường ở kiếp sau để dễ bề bóc lột, trong khi chủ nghĩa cộng sản chủ trương xây dựng thiên đường cộng sản ngay trên mặt đất này. Bởi vậy, cộng sản cho tôn giáo là một trở lực cần phải tiêu diệt.

Tại Việt Nam có hai tôn giáo chính là Thiên chúa giáo và Phật giáo. Cộng sản gọi Thiên chúa giáo là Công giáo mà tiếng lóng của họ là “cứt gà”, còn Phật giáo thì tiếng lóng của họ là “phân gà”.

Tại sao họ lại gọi là cứt gà và phân gà? Tức họ cho Công giáo khó tiêu diệt hơn Phật giáo. Họ phân tích rất kỹ và vì nhiều lý do, nhưng quá dài không thể kể hết ra ở đây, tôi chỉ tóm tắt sự phân tích của họ như sau:

- Cộng sản đánh giá Công giáo tuy là số ít, nhưng là những con sư tử, khó tiêu diệt, cũng như cứt gà sáp (cứt gà ướt sền sệt) đã dính vào quần áo thì chỉ còn cách cắt bỏ chỗ ấy đi thôi, chứ giặt khó sạch lắm; còn Phật giáo tuy là số nhiều, nhưng chỉ là những con cừu, dễ tiêu diệt, cũng như phân gà khô, chỉ cần gạt một cái là sạch! Nhưng dù khó hay dễ thì cuối cùng cũng phải tiêu diệt. Nhưng cách thức tiêu diệt thì tùy từng giai đoạn, tùy từng nơi chỗ.

Người cộng sản có đường lối gọi là “biện chứng”, nghĩa là mục tiêu họ đã đặt ra là phải đạt cho bằng được; nhưng trên đường đi đến mục tiêu ấy mà êm xuôi thì đi đến ngay, còn nếu gặp trở ngại thì tạm thời dừng lại, nếu cần phải lùi thì lùi, cần phải rẽ ngang cũng rẽ ngang, nhưng cuối cùng vẫn phải đạt mục tiêu, châm ngôn của họ là “lùi một bước tiến ba bước”.

Đối với việc tiêu diệt các tôn giáo nói chung, Phật giáo nói riêng, cũng vậy, nếu nơi nào xóa bỏ được ngay mà không gặp chống đối hoặc phản ứng bất lợi, thì họ làm ngay, nếu thấy trở ngại thì họ ngưng lại. Không những ngưng lại, mà nếu xét thấy tôn giáo trong giai đoạn ấy có lợi cho cộng sản thì họ lại lợi dụng tôn giáo tối đa.

Trong chủ trương tiêu diệt Phật giáo Việt Nam cũng không ngoài đường lối ấy.

Chẳng hạn, trong thời gian kháng chiến chống Pháp, cộng sản Việt Nam cần phải đoàn kết toàn dân, hơn nữa, cũng chưa rảnh tay để nghĩ đến việc tiêu diệt Phật giáo, cho nên họ lại lợi dụng Phật giáo bằng cách lập ra cái gọi là Phật Giáo Cứu Quốc nằm trong mặt trận Liên Việt. Lúc đó “sư cụ” Phạm Thế Long trụ trì chùa Cổ Lễ tại phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định, đưa ra lời kêu gọi thanh niên tăng “Tạm xếp cà sa khoác chiến bào”, nghĩa là hãy tạm thời cởi bỏ áo nhà tu để đi cầm súng giết Tây. Thế là hàng loạt sư trẻ bỏ chùa bỏ Phật để đi “yêu nước”. Đây là chính sách dùng một mũi tên bắt hai con chim một lúc: trước mắt có thêm người cầm súng, đồng thời, lại được cái lợi (mà cái lợi này mới là chủ yếu) là tiêu diệt mầm non của Phật giáo trong tương lai! Mà lại dùng chính sư ra lời kêu gọi để tiêu diệt mầm non Phật giáo mới hợp thức, ai trách được cộng sản bắt sư đi lính! Điều đó cũng dễ hiểu thôi: “nếu muốn bắt cò thì phải dùng con cò làm chim mồi, muốn bắt cu thì phải dùng con cu làm chim mồi, chứ nếu muốn bắt cò mà dùng cu làm chim mồi thì bắt sao được”.

Đó là tình hình của nhiều thập niên về trước, nhưng xét lại trong hoàn cảnh hiện tại, thì chúng ta thấy rõ bản chất của CSVN vẫn không có gì thay đổi, mà lại càng siêu vi hơn trong vấn đề tiêu diệt tôn giáo, mà trong đó Phật giáo cũng là đích nhắm.

Đặt phương án để tiêu diệt
CHXHCNVN đánh phá tôn giáo có muôn ngàn cách, có ba loại hình tiêu biểu rõ nét cần biết đó là:
- Trường lớp đào tạo giáo gian: A 25;
- Phương thức biến chất con người trở nên giáo gian;
- Và những loại hình giáo gian để phục vụ cho guồng máy đảng trị nhằm thống trị con người.

• Trường Lớp đào tạo Giáo Gian XHCN
Ngân sách quốc phòng dành chi cho ngành công an thật là khủng khiếp! Điều đáng nói là guồng máy công an trị kia lập ra là để phục vụ cho Đảng chứ không phải để lo cho Dân. Có cả cơ quan A 25 là Cục Bảo vệ An ninh – Văn hóa – Tư tưởng mà cũng là trường đào tạo Sư giả (đọc thêm Dương Thu Hương, Tôi là Phật tử theo cách của riêng tôi)

• Những Loại Hình Giáo Gian XHCNVN
Thời-Thế-Lực cộng sản nay đã hết. Cho nên họ không dạy gì trực diện đánh phá tôn giáo như cái thưở kiêu binh sau 1975 nữa, chiến lược “dùng con đại bàng nầy khống chế con đại bàng khác” được Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (XHCNVN) áp dụng triệt để trong đánh phá tôn giáo. Rằng có bao nhiêu cột đèn đường trên khắp phố thị là cũng có bấy nhiêu loại hình công an, “ăn teng” công an, để áp chế người dân; Cũng như có bao nhiêu loại hình đói nghèo, bệnh hoạn trong sinh hoạt XHCN đều được cộng sản tận dụng để làm công cụ, đặc tình tôn giáo vận đánh phá tôn giáo. Từ xe ôm đến em bé bán vé số đến quán nước lề đường đến bán dạo, đến xin xâm, bói quẻ, đến ông từ dâng hương đình chùa, đền miếu, đến cán bộ về hưu thậm chí cho đến thành phần “đầu trôm, đuôi cướp” cũng đều là “ăng ten”: chỉ điểm công an. Công an cùng với chỉ điểm công an được rãi dầy đặc khắp quán trọ, nhà ga, sân bay, bến tàu, trường học, bệnh viện. Nói chung mạng lưới công an trị của XHCNVN thì có đến 1001 loại hình giáo gian đánh phá tôn giáo.

• Những Phương thức biến chất con người trở nên giáo gian
Có mấy Phương thức biến chất con người trở nên giáo gian, đơn cử một vài phương thức tiêu biểu:
1. Dùng người tù trị người tù (Dĩ tù trị tù).
2. Dùng người tù giết người tù (Dĩ tù diệt tù).
3. Dùng tuổi tù giảm án tù.
4. “Mưa dầm thấm đất”
5. “Sa bẫy-vào tròng”…

Việc cài cắm nhân sự: Trong hàng lãnh đạo GHPGVNTN tại Hoa Kỳ 1988 , trong số 14 thành viên buổi đầu thì đã có mặt Thượng toạ Thích Tín Nghĩa (1988 ) trong chức danh Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh Niên và GĐPT, Thích Pháp Châu (1988 ) trong chức danh Tổng Thư ký, Bùi Ngọc Đường – (1992); Trần Quang Thuận (1992), họ vốn là đặc tình tôn giáo vận Hà Nội nay đã lộ rõ ra rồi. Để khi đủ mạnh, phát triển thành tổ chức rộng rãi như Hội Thân Hữu Già Lam, Tổ chức Tăng Ni hải ngoại; Tổ chức Tăng Ni Việt Nam hải ngoại, họ đứng lên Xoá Sổ GHPGVNTN theo ba bước: ly khai, tiếm danh, xoá sổ GHPGVNTN theo hướng phục vụ đảng cộng sản.

Chiến lược
* Chiến Lược Cộng Sản Âm Mưu Mượn Tay Giáo Gian Xoá Tên GHPGVNTN
Vận dụng cả guồng máy nhà nước với nhân sự, tiền của không giới hạn vào việc đánh phá GHPGVNTN, diễn biến nầy thật muôn vẻ, muôn màu mà trong số đó, chiến lược: mượn tay Giáo gian Thân Hữu Già Lam tổng tấn công GHPGVNTN theo chiến lược ba bước Ly Khai GHPGVNTN; Tiếm Danh GHPGVNTN; Xoá Tên GHPGVNTN, đây là chiến lược mới trong sách lược đánh phá GHPGVNTN của cộng sản trong giai kỳ mới 2007, việc Thiếu Tướng Trần Tư cùng với phái đoàn Bộ công an ra Tu Viện Nguyên Thiều gặp Đức Tăng thống Thích Huyên Quang hôm 28-08-2007 vừa qua cũng là năm trong ÂM MƯU như thế.

• Ly Khai Giáo Hội Thống Nhất, con đường Phục vụ cộng sản.
Hiện tượng ly khai GHPGVNTN đã nhen nhúm từ những năm 2001 do những cá nhân chủ nghĩa, bè phái, địa phương nhất là những cái đầu địa phương Hoàng triều cương thổ. Cho đến những năm 2003 nhận thấy đủ mạnh, nắm chắc Thế: trong ngoài, Lực: nhân sự áp đảo đối với hai Thầy Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ, họ bèn chủ quan tiến hành ly khai GHPGVNTN do Thích Tuệ Sĩ làm chủ soái.

• Tiếm Danh Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất
Chánh nghĩa Phật giáo Thống Nhất luôn sáng ngời cùng đạo pháp-dân tộc trong suốt hơn 30 năm qua, được cả thế giới, kiều bào, tín đồ trong ngoài nước ủng hộ. Ngay đến những kẻ đánh phá GHPGVNTN cũng phải giả xưng Giáo hội Phật giáo Thống Nhất, tiếm danh Giáo hội Phật giáo Thống Nhất để lừa người. Từ nhiều năm qua cho đến nay, có không ít người tiếm danh Thống Nhất qua nhiều loại hình phi pháp mà điển hình gần đây là tiếm danh GHPGVNTN quyên góp tiền bạc từ các cá nhân, tổ chức để xây dựng Viện Đại học Khuông Việt tại Saigon cũng như lạm xưng thành viên GHPGVNTN tham gia Ban tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Hà Nội. Từ tiếm danh Thống Nhất họ tạo nên một thế và lực khác với tên gọi Thân Hữu Già Lam. Để khi con chim sẻ Thân Hữu Già Lam đủ lông cánh khả dĩ lướt gió tung mây thì bước tiếp theo là Xoá tên GHPGVNTN để thỏa hiệp và đầu thú cộng sản.

• Âm mưu Xoá tên GHPGVNTN của cộng sản
Chiến dịch xoá tên GHPGVNTN do CHXHCNVN phát động từ nhiều năm nay qua chiêu bài, nào là:

a. Thống Nhất mà không Thống Nhất,
b. theo mô hình Thống Nhất không Huyền Quang không Quảng Độ;
c. Rồi nào là bỏ danh xưng Thống Nhất, v.v…

Rồi từ “Hội thảo Phật giáo trong thời đại mới, cơ hội và thử thách” năm 2006 của Lê Mạnh Thát-Tuệ Sỹ đến Phãt giáo Nhà nước sang dự tổ chức quốc tế Phật đản 2007 tại Thái Lan đến dự kiến Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam…, những diễn trạng điển hình trên đây đều là nằm trong mô hình dùng con chim sẻ Giáo hội Phật giáo nhà nước khống chế con đại bàng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) của cộng sản. Nói cho cùng, đây cũng là sách lược mượn danh hoà hợp XHCN để xoá tên Thống Nhất mà thôi.

5 phương thức CS đã tận dụng tối đa, hiện nay họ đang thực hiện phương thức thứ 4 và thứ 5 một cách nhuần nhuyễn, đó là dùng tiền viện trợ và hỗ trợ cho việc phát triển đất nước vào việc thực hiện việc “mưa dầm thấm đất” và “Sa bẫy vào tròng” để hòng lung lạc những vị chân tu và có thực tài cũng như hủ hoá, sử hư cho bị sa đoạ đối với những vị có tiếng tăm và nhiều đệ tử, để thành nô sư mà bảo vệ cho Đảng và Nhà nước được lâu bền. Dùng danh lợi hoặc những vọng tưởng cao xa, để hòng lừa những vị có học vị và bằng cấp vào tròng,

Người Cộng Sản đã, đang và sẽ dùng mọi thủ đoạn, ngay cả gian ác và khủng bố, đến khi nào còn một mình để trọn hưởng và xây dựng thành công Thiên đường Cộng sản tại trần gian nầy mới thôi.

Nhìn cảnh Phật giáo ở miền Bắc VN trước năm 1975 và tại Trung Quốc theo như cuốn sách “Đường mây qua cõi mộng” Nguyên Phong dịch thì sẽ hiểu rõ, chùa không còn Thầy trẻ mà chỉ còn lại một vài “Bà vãi già”, vào chùa với toàn là những hình thức mê tín dị đoan. Cảnh mua quan bán chức, rồi mua Thần, bán Thánh, buôn Phật , như các tượng Phật lớn nhất, cao nhất,…tại TQ cũng do Nhà nước chủ trương để thu hút khách du lịch hòng thu lợi, và che mắt thế giới gạt gẩm mọi người. chứ đâu phải thật tình gì đối với Phật giáo, bây giờ đến CSVN đang dùng Nô sư để chia rẽ lên án rồi tranh chấp xâu xé, hảm hại lẫn nhau mà lấy việc mừng Lễ Tam hợp Phật Đản 2551 để gọi là đánh bóng cho chế độ, khiến cho bất đồng quan điểm, sinh ra đối đầu, nghi kỵ, triệt hạ… trong nội bộ, huynh đệ, tông phái lẫn nhau rồi. Đúng vào tội ác ngũ nghịch “phá hoà hợp tăng” và làm mất niền tin nơi Tam bảo, CS đã thành công phần nào rồi, ngày đền trả chắc cũng không còn bao lâu, xin cảnh tỉnh cho những vị có trình độc hãy cảnh giác kẽo sẽ sụp hố, mắc bẫy của CSVN mà tiêu tan sự nghiệp.

Miếng mồi Quốc sư, Hợp nhất Phật giáo để phát triển, và GĐPT Trên Thế Giới để tiến đến thành một “Tổ chức phi chính phủ”… đang treo lơ lửng, và sẽ thành chiếc thòng lọng, siết cổ những ai đưa đầu vào. Hãy lo tĩnh tâm mà Tu niệm cho miên mật, rồi sự nhiệm mầu của Phật Pháp sẽ vận chuyển cho được tốt, chứ đừng vì muốn tõ ra ta tài giỏi hay co uy tín mà trổ tài, thì không tránh khỏi cái bẫy của các thế lực vô minh đang giăng sẵn. hay là theo Đạo là sẽ bị tám ngọn gió thổi bay mất, uổng lắm thay, tiếc lắm thay!

Nay kính
Hạnh Siêu
———

Ghi nhận:Cộng sản khống chế tiêu diệt tôn giáo để xóa bỏ nhân tính, hủy hoại đạo lý, che đậy tội ác

March 31, 2008

Kế hoạch Hòa Hợp để đi đến hoà tan GHPGVNTN !!

image004pg.jpg

Mô hình Phật hoc viện Khuông Việt do Lê Mạnh Thát chuyển cho nhóm Thân Hữu Già Lam trưng bày tại Tu Viện Pháp Vương ở thị trấn Escondido (San Diego county) để làm bằng cớ  (mồi) quyên tiền Phật tử hải ngoại 40 triệu Mỹ kim, cúng cho VC.

Theo chân người Việt tỵ nạn CS, 30 năm qua, đám đặc tình tôn giáo VC đã “lặng sâu, trèo cao” trong GHPGVNTN hải ngoại để chờ thời cơ xóa sổ GHPGVNTN.

Theo cái đầu “đỉnh cao trí tuệ loài khỉ-người” thì VP 2 hải ngoại là Đại bản doanh, còn “cái loa” Võ Văn Ái là buồng phỗi dẫn hơi thở. Cho nên theo Hà Nội, xóa sổ GHTN phải xóa từ hải ngoại nhất là từ  “cái loa” Võ Văn Ái thì GHPGVNTN sẽ hết thở ngay! Đó là lý do giải thích vì sao đám đặc tình Hà Nội từ Thích Quảng Ba đến Bùi Ngọc Đường, Trần Quang Thuận, họ luôn chĩa mũi giáo sang Phòng thông tin Phật giáo Quốc tế (IBIB) và kế hoạch xóa xổ GHPGVNTN hải ngoại đến tháng 08-2007 đã được phác họa xong.

Đến cuối tháng 8-2007 nhận định thời cơ đã đủ, cộng sản bèn đi bước 2, trong ngoài nước cùng đánh một lúc mà họ gọi là Tồng tấn công “xóa sổ GHPGVNTN trong thời hạn sớm nhất“.

Hà Nội chớp đèn xanh cho Bùi Ngọc Đường, Trần Quang Thuận, Thích Quảng Ba xâm nhập về Việt Nam theo ba mũi giáp công:

- Bùi Ngọc Đường tiếp xúc Hòa thượng Thích Thiện Hạnh (Huế),

- Trần Quang Thuận tiếp xúc Hòa thượng Thích Không Tánh (Sài Gòn) và mũi thứ ba,

- Thích Quảng Ba tiếp xúc (qua điện thoại) với Hòa thượng Thích Quảng Độ (Sài Gòn) mà theo Quảng Ba là dùng Quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam để xóa Sổ GHPGVNTN.

Nắm phần tất thắng, Hà Nội mỡ chiến dịch đấu tố GHPGVNTN trên phương tiện truyền thông cả nước nhằm dọn đường dư luận để theo chỉ thị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “xóa sổ GHPGVNTN trong thời hạn sớm nhất”. Qua chiến dịch nầy Hòa thượng Thích Quảng Độ là thành lũy chính để Hà Nội “xuống tay”.

Tiên liệu được tình thế tối nguy nầy, Hội đồng lưỡng viện, GHPGVNTN đã ra đối sách: vô hiệu hóa chiến dịch tổng tấn công xóa sổ GHPGVNTN của Hà Nội bằng việc cho ra đời Giáo Chỉ 09/2007 Viện Tăng thống.

Giáo Chỉ 09/2007, theo đó bỏ cơ chế cũ VP 2 GH hải ngoại, lập lại cơ chế mới, đưa khâu công cử nhân sự về trong nước để Viện Hóa Đạo quyết định. Đây là cách thanh hóa tổ chức ra ngoài sự xâm nhập của đặc tình Hà Nộị

Sau cao trào 4 phương hào kiệt vạch trần âm mưu đặc tình tôn giáo vận Xã Nghĩa, Nhóm Về Nguồn đã tự phơi bày danh sách đặc tình nằm vùng Phật giáo hải ngoại với những 96 thành viên www.phapvan.ca  trẻ già lớn bé. Toan tính dàn dựng ra GHPGVNTN Mác – Lê- Hồ do công ty Xã Nghĩa vẽ bản thiết kế rồi chờ Phật Đản Liên Hiệp Quốc 2008 tại Việt Nam để họ ôm chân tôn giáo vận Bắc bộ phủ theo kiểu thần cậy cây đa mà “làm lại cuộc đời”.

Theo đây thì bước đầu là đánh phá Giáo Chỉ 09/2007 Viện Tăng thống. Họ viện lẽ nào là Giáo Chỉ giả, Giáo hội trong nước không có quyền giải tán họ, v.v…

Xin thưa cùng anh kiệt trong bốn bể là Giáo Chỉ 09/2007 Viện Tăng thống (GC 09/2007 VTT) chưa bao giờ giải tán GHPGVNTN hải ngoại cả. Cụm từ giải tán ở giáo chỉ 09 phải được hiểu là bỏ cơ chế cũ VP 2 GH hải ngoại, lập lại cơ chế mới chứ không phải giải tán hay bỏ danh xưng GHPGVNTN như nhóm Về Nguồn cố tình giải thích sai lệch để phủ nhận Giáo Chỉ.

Lý do phải bỏ cơ chế cũ VP 2 GHPGVNTN hải ngoại là vì nhu cầu sống còn của GH trong tình thế mới; là vì theo cơ chế cũ, đặc tình tôn giáo vận XHCNVN đã tràn ngập giáo hội trong khâu nhân sự tại Hoa Kỳ. Do đó bỏ cơ chế cũ thành lập cơ chế mới để thanh hóa tổ chức bằng cách bổ sung, hóan chuyển hay thay đổi nhân sự mà thôị Cũng như cơ chế cũ Gia đình Phật tử Việt Nam trước 1975, theo đó, Trưởng ban hướng dẫn TU GĐPTVN đương nhiên là Vụ trưởng. Chính do cơ chế bất cập nầy mà Võ Đình Cường, Tống Hồ Cầm đã thao túng GĐPTVN theo hướng cộng sản hóa trong thời gian dài gây nên vấn nạn Phật giáo Ấn Quang thân cộng từ hằng chục năm quạ Pháp Nạn GHPGVNTN hơn 30 năm qua (1975-2007) cho thấy GHPGVNTN không thân cộng như một vài cá nhân cố tình xuyên tạc lịch sử.

Do đó, GHPGVNTN không thân cộng, Phật giáo Ấn Quang không rước cộng sản vào thành 30-04-75, vấn nạn nầy từ nay đã được giải bàỵ Cho nên đổi cơ chế mới VP 2 GHPGVNTN hải ngoại cũng là nhằm loại ảnh hưởng cộng sản ra ngoài Giáo hội, là thanh lọc nhân sự mà thôị Rằng không phải Bát quần tỳ kheo thời Xã Nghĩa không hiểu nội dung tinh thần Giáo Chỉ 09/2007 mà là họ cố tình giải thích sai lạt cụm từ “giải tán” trong Giáo Chỉ với ý đồ Mác-Lê-Hồ.

Cũng thế, bốn phương hào kiệt nỗi lên cao trào bạch hóa chân tướng Đạo sư Thống soái Thân hữu già Hồ Thích Tuệ Sĩ là đánh thái độ chính trị: đi đêm, hòa hợp, thỏa hiệp với XHCN chứ có ai đánh thi sĩ Nguyên Chứng hay đá động gì đến giấc mộng Trường sơn của Ngài Phạm Văn Thương đâụ Cá nhân Phạm Văn Thương, Lê Mạnh Thát muốn Viễn mộng theo kiểu nào thì cứ thế mà vỡ mộng, có ai thèm đá động gì đâu nàỏ Có điều đừng tiếm danh GHPGVNTN, bán đứng GH trục lợi cho cá nhân mình.

Đại học Khuông Việt kia lại xây trên nền tảng pháp lý của Bộ giáo Dục Xã Nghĩa mà lại nhân danh GHPGVNTN cổ động Tăng, tín đồ trong ngoài nước, rót tiền của, công sức vào làm lợi cho cộng sản theo kiểu tự đem cả tổ chức GHPGVTN làm “con bò sữa” cho Mặt Trận Tổ Quốc “vắt sửa” khi họ có nhu cầụ Phật giáo đồ phản đối, vạch mặt Thân hữu già Hồ là ở chỗ đó. Bởi vì họ cũng bỏ công sức tiền của vào đó thì họ có quyền la làng cho người người được biết, quốc tế khỏi lầm, để không ai được nhân danh GH Thống Nhất mà bán đứng GH Thống Nhất cho quỷ đỏ, vấn nạn của Công ty Về Nguồn do cặp bài trùng Thích Nguyên Siêu  

Bùi Ngọc Đường dựng đứng trong chân dung toàn cảnh pháp nạn tôn giáo với quốc nạn dân tộc là ở chỗ đó. Đó cũng là âm mưu thâm độc cộng sản “dùng sư đánh sư , dùng GH đánh GH, hòa hợp 2 GH để đi đến hòa tan GHPGVNTN.

Ở đây chưa nói tới sự lợi dụng của Lê Mạnh Thát Tuệ Sỹ tiếm xưng hết Đại học Vạn Hạnh chuyển qua Đại học Khuông Việt, tham vọng kia chỉ hiện hữu trong Giác mơ Trường Sơn đông Trường sơn tây; “anh đầu sông, em cuối sông” để rồi chết chung dòng chảy trước cao trào Dân chủ hóa toàn cầu ngày naỵ Vì lẽ Cộng sản chưa bao giờ cho phép Phật giáo, kể cả Phật giáo Quốc doanh, thiết lập đại học tư nhân.

Cái mà Thát-Sỹ ba hoa gọi “đại học Vạn Hạnh rồi Khuông Việt” để thu tiền bỏ túi, thực tế chỉ là HỌC VIỆN PHẬT GIÁO QUẢNG ĐỨC tại phía Nam thành phố Già Hồ mà Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt cùng Lê Mạnh Thát tới khai trương và trồng cây Bồ Đề hôm 17.7.2006 khi bế mạc Hội thảo Phật giáo trong thời đại mới, cơ hội và thử thách của Thát-Sỹ.

Một khi không phủ nhận được Giáo Chỉ 09/2007 là giả, Bát vị Huề Thượng Thích Tín Nghĩa thời Xã Nghĩa lại cố tình giải thích sai lệch tinh thần giáo chỉ 09 với ý đồ bức tử nó bằng mô hình lập ra nhóm Về Nguồn gây nên cảnh một tổ chức trong một tổ chức.


Dưới vòm trời XHCNVN, đảng cộng sản Việt Nam chưa bao giờ chấp nhận bất kỳ một tổ chức, đảng phái nào có mặt độc lập ngoài tổ chức đảng cả, điều 4 hiến pháp CHXHCNVN đã minh định như thế.

Cao trào đấu tranh dân chủ, dân tộc đã đỗ ra biết bao công sức mà cộng sản vẫn khăn khăn không bỏ điều 4 Hiến pháp. “Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát” (Chủ tịch Nguyễn Minh Triết). Ngay cả tôn giáo, nếu muốn có mặt cũng phải ép mình theo cơ chế Tổ chức ngoại vi của đảng thì mới cựa quậy được trong khuông khổ luật pháp. Mà luật pháp XHCNVN thì chưa hội nhập công ước Quốc tế. Cho nên mọi hệ lụy dân tộc, tôn giáo do từ XHCN thì từ người dân đến nhà tu chỉ biết từ Chịu Đựng nầy tiếp sang Chịu đựng khác theo kiểu: Bó rau muống cho hôm naỵ Rồi cũng bó rau muống cho ngày mai và cũng bó rau muống cho muôn đời sau, chân dung toàn cảnh cái ăn, cái mặc của người dân XHCNVN 30 năm qua là thế đó.

Ấy thế mà liên danh Thát   Sỹ lại bắt bóng theo mô hình xây dựng Đại học Khuông Việt rồi biện minh là làm giáo dục thuần túỵ Mặc khác thúc ép Viện Hóa Đạo đăng ký với nhà nước để được sinh hoạt GHTN rồi biện minh là từng bước độ chúng sanh cộng sản. Mà một khi áp lực Viện Hóa Đạo không thành thì kéo cả bầu đoàn, “gát trọ” cùng nhau từ chức, vận động thành viên còn lại từ chức, bao lần kêu gọi Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh thư ký Việt Tăng thống, từ chức. Người như thế, Tâm như thế thì lấy cái gì để giáo dục cho thế hệ Tăng ni trẻ ngày naỷ! Cái đầu như thế mà đứng ra lãnh đạo trong vai trò Giáo dục Phật giáo thì mầm non GH sẽ viễn mộng về đâủ Là nhân chứng pháp nạn XHCNVN 30 năm qua, chưa bao giờ tôi có niềm tin cộng sản để cộng tác với cộng sản dù là về mặt tôn giáọ Vì saỏ 

- Xin thưa GHPGVNTN Có Sẳn cả một hệ thống giáo sản từ Quảng Trị đến cà Mau mà nay cộng sản đã cướp mất rồị Thế mà có cái ông cựu Phó Viện Trưởng Tệ Sĩ rao loa 4 phương trong ngoài nước đem tiền của về, xin nhà nước để dựng lên cơ sở khác. Ai đời trông chờ kẻ đốt nhà đến chữa cháy bao giờ. Thật là ấu trỉ, ngây ngô, hoang tưởng và ảo vọng !

Theo Thích Thạnh Hải 2007

March 26, 2008

Bài phân tích về Nghị Quyết 36 (cua cs)

Tác giả:    Trần Văn Thìn 
   
Ngày gởi đăng: 3/25/2008  

Bài phân tch về Nghị Quyết 36  Trước sự lớn mạnh về tinh thần lẫn vật chất và tiềm năng chính trị của các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản trên thế giới, đảng CSVN muốn dùng tiền bạc, chất xám, ảnh hưởng chính trị tại quốc gia sở tại của các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản này làm lợi cho chúng thay vì trở thành nguồn thách thức quyền lực của chế độ CSVN. Do vậy đảng CSVN đã và đang ra sức đánh phá các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản để gom các cộng đồng này vào tay chúng. Việc này thể hiện rõ qua Nghị Quyết 36 của đảng CSVN ban hành năm 2004 nhắm vào các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản. Đảng CSVN đã và đang chỉ thị đảng viên và các nhóm Việt gian tay sai tại hải ngoại phải triệt để thi hành nghị quyết 36 trong năm 2008 này.

Nội dung nghị quyết 36 nhắm vào các mục tiêu:

1) Thanh Thiếu Niên: Đưa sách vở, truyền thông tuyên truyền của đảng CSVN ra hải ngoại để dạy dỗ các trẻ em và giới trẻ VN Tị Nạn. Ru ngủ giới trẻ rằng các thế hệ người lớn chống cộng quá khích, là bám vào quá khứ, là đảng CSVN đang thay đổi tốt rồi vậy hãy hợp tác với đảng CSVN để phát triển đất nước. Khi VN phát triển tốt, kinh tế mạnh thì tự do dân chủ sẽ có.

2) Truyền Thông: Kiểm soát hoàn toàn tư tưởng của người Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản bằng cách nắm tối đa hệ thống truyền thông của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản. Qua các cơ sở này, VC và tay sai tuyên truyền làm lợi cho đảng CSVN, đồng thời dùng các cơ sở truyền thông này đánh phá những tổ chức hay các cá nhân chân chính đang tranh đấu chống lại chế độ CSVN.

3) Tổ Chức Cộng Đồng: Phá nát các cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản ra từng mảnh để người Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản không trở thành một khối thống nhất vững mạnh có thể thách thức quyền lực của đảng CSVN.

4) Chính Trị: Mua chuộc các chính trị gia bản xứ cũng như đưa người chen chân vào hệ thống chính trị tại địa phương nơi có người Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản cư ngụ để tạo thế lực chính trị trong chính trường nhằm kiếm sự yểm trợ của giới chính trị gia này cho đảng CSVN. Từ từ, VC và tay sai sẽ dùng các chính trị gia này để vô hiệu hóa các cuộc tranh đấu của các tổ chức, hội đoàn chống cộng tại địa phương này.

5) Tình báo: Dùng người Việt Tị Nạn để thành những gián điệp chính trị, kinh tế, kỹ thuật, quân sự, ngoại giao cho VC tại nước sở tại.

Nghị Quyết 36 Đang Được Thực Hiện Ra Sao?

1) Hiện nay VC đang từ từ đưa sách vở của họ vào các trường Việt Ngữ do các tổ chức tư nhân cũng như tôn giáo điều hành. Chúng cũng đang làm giới trẻ thờ ơ với công cuộc tranh đấu cho Tự do, Dân chủ tại VN hay biến giới trẻ thành kẻ đối đầu với cha anh trong công cuộc chống cộng.

2) VC đang tung ra cả hàng trăm triệu đô la để mua chuộc các cơ sở truyền thông, vì vậy chúng ta không ngạc nhiên khi thấy thỉnh thoảng lại có cơ sở truyền thông nào đó tại hải ngoại nói hay đăng những bài có lợi cho VC.

3) Những ý tưởng hòa hợp hòa giải, đối thoại với VC đang được làm sống lại qua những tay sai Việt gian của chúng. Bọn này ngang nhiên tổ chức hay tham dự các buổi tiệc do các nhân viên tòa đại sứ hay lãnh sự quán VC khoản đãi. Đôi khi chúng còn công khai tham dự tiệc tiếp đón các viên chức cao cấp của VC như Chủ tịch, Thủ tướng sang thăm các quốc gia sở tại.

4) Ở đâu có sẵn một cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản thì ở đó đã và đang đẻ ra một tổ chức cộng đồng khác. Nhiều tổ chức tranh đấu chính trị có sẵn đã bị chẻ làm đôi, làm ba. Khi các cộng đồng hay tổ chức này bị chúng đánh cho yếu đi hay tan vỡ thì chúng dùng tiền, đàn em để tiếm danh tổ chức hay cộng đồng này.

San Jose Và Nghị Quyết 36

Chúng ta thấy VC và tay sai Việt gian đang ra sức tung những đòn hiểm độc nhắm vào cộng đồng VN Tị Nạn CS tại San Jose để thực thi nghị quyết 36. Những mục tiêu trong nghị quyết 36 của VC đang được thể hiện rõ nét nhất tại San Jose qua biến cố chính trị liên quan tới danh xưng Little Saigon hơn 3 tháng qua. Trong vụ này, tiếng nói của đa số Người Việt Tị Nạn CS muốn có danh xưng Little Saigon không được chính quyền địa phương lắng nghe.

Tại sao Việt Cộng và tay sai chọn San Jose làm trung tâm điểm để thi hành nghị quyết 36 ?

San Jose được mệnh danh là Thủ Đô Chính Trị của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản, trong khi Nam Cali được mệnh danh là Thủ Đô Văn Hóa của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản. San Jose gần ngay San Francisco, thành phố rất thiên tả, nơi đặt trụ sở của tòa Lãnh Sự VC. San Jose là thí điểm và là mục tiêu đầu tiên bằng mọi giá VC và tay sai phải thực thi thành công nghị quyết 36. Một khi VC thành công tại San Jose, chúng sẽ lần lượt tấn công cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản tại Orange County, Houston và dần dần chúng sẽ lấn chiếm những cộng đồng khác. Chính vì vậy, cuộc tranh đấu cho chữ Little Saigon tại San Jose là việc rất quan trọng, không thể coi thường được. Nó cần được Người VN Tị Nạn CS tại San Jose và các vùng phụ cận cũng như các cộng đồng VN Tị Nạn CS khắp nơi cùng tham gia và yểm trợ tối đa.

Cách thức tấn công của VC và tay sai sẽ có thể xảy ra tại San Jose và các nơi khác trong tương lai như sau:

1) Mua chuộc một số người dân địa phương tại một vài khu vực dân cư hay khu thương mại treo cờ máu VC để khiêu khích cộng đồng VN. Nếu chúng ta tới khu vực đó biểu tình la hét thì sẽ làm ồn ào khu vực này khiến cư dân vùng này mất cảm tình với chính nghĩa chống cộng của chúng ta. Chúng có thể làm việc này tại nhiều khu vực trong địa phương để chúng ta mất thời giờ và nhân lực biểu tình, phản đối.

2) Tiếp tục đánh phá mạnh mẽ các tổ chức chống cộng chân chính bằng cách cho đẻ thêm nhiều tổ chức vớ vẩn để cạnh tranh với các tổ chức chân chính nhằm tạo phân hóa và làm hao tổn tiềm lực của người Việt Tị Nạn CS.

3) Tiếp tục dùng các phương tiện truyền thông do chúng đang nắm để bôi nhọ các cá nhân hay đoàn thể uy tín, gây phân hóa, tạo mâu thuẫn trong hàng ngũ Người Việt Quốc Gia Tị Nạn CS hầu làm nản lòng những người đang tranh đấu cho Tự do, Dân chủ, Độc lập của dân tộc. VC và tay sai biết rằng chúng không thể khống chế hay nắm hoàn toàn được cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS cho nên mục đích chính yếu của chúng là:

a) Phá nát cộng đồng khiến cho đa số thầm lặng của tập thể Người Việt Tị Nạn CS chán nản buông xuôi, nhất là giới trẻ đầy nhiệt huyết sẽ chán nản với công cuộc tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ cho dân tộc đang do thế hệ cha anh đi tiên phong.

b) Bôi nhọ những Người Việt Tị Nạn CS, có uy tín đang tranh đấu chống CS, làm họ chán nản bỏ cuộc, làm cho những Người Việt Tị Nạn CS có lòng với dân tộc nhưng nhút nhát sẽ càng có lý do quay lưng lại với công cuộc tranh đấu cho dân tộc.

c) Chứng minh với chính quyền và dân bản xứ rằng Người Việt Tị Nạn CS là đám ô hợp, chia rẽ, ham danh, không thực lực. Vì thế, khi bàn tới chuyện VN, người Mỹ hãy nói chuyện với những cá nhân, tổ chức do chúng dựng lên hay tiếm danh, thay vì nói chuyện với các đại diện chân chính của các tổ chức hay cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS.

Cách thức đối phó của chúng ta:

1) Khi bị VC và tay sai khiêu khích, tấn công, chúng ta phải phản ứng quyết liệt và không nhượng bộ. Nhưng phải luôn luôn sáng suốt và bình tĩnh đối phó những đòn tấn công thâm hiểm này của VC và tay sai. Đừng hành động hấp tấp, thiếu thống nhất, thiếu kế hoạch kẻo sẽ mang nhiều thất bại lớn lao.

2) Để ý tới những bài vở của con cháu mình tại các trường Việt Ngữ. Quan tâm hướng dẫn giới trẻ trên con đường tranh đấu cho Tự do, Dân chủ tại VN.

3) Luôn đặt cá nhân mình dưới quyền lợi của tập thể. Luôn luôn biết tương nhượng và lắng nghe ý kiến của nhau. Phải biết tôn trọng ý kiến của tập thể. Khi ý kiến của tập thể khác với ý kiến của cá nhân mình, đừng vì tự ái cá nhân hay nghe những lời xúi bậy để chống phá ý kiến tập thể, từ đó làm cho tổ chức bị đổ vỡ, tạo ra sự chia rẽ nội bộ rồi chia rẽ cộng đồng.

4) Khi anh em, đoàn thể hay cộng đồng bạn bị bôi nhọ hoặc bị tấn công, chúng ta phải can đảm mạnh dạn đứng lên bảo vệ tới cùng. Binh bạn hôm nay chính là bảo vệ cho chính mình, tổ chức của mình và cộng đồng mình ngày mai.

5) Tạo những sự liên hệ mật thiết với giới chính trị địa phương rồi Tiểu bang, Liên bang và các cộng đồng bạn. Hãy cho họ thấy tình trạng thiếu tự do, dân chủ và nhân quyền tại VN, qua đó, họ sẽ thông cảm tại sao chúng ta chống cộng quyết liệt như vậy. Nói cho các giới chức địa phương biết những kế sách và nhân sự đang hoạt động cho VC để phá nát cộng đồng, từ đó cảnh cáo họ là một khi cộng đồng VN Tị Nạn CS bị đám VC và tay sai khiêu khích, phá nát, gây bất ổn thì an ninh, ngân sách và sự phát triển của thành phố cũng bị ảnh hưởng lây. Nhất là cảnh báo cho họ biết rằng khi tay sai VC làm những hành động khiêu khích cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS thì cộng đồng sẽ phản ứng rất mạnh bằng cách tổ chức những cuộc biểu tình lớn, liên tục và như vậy thành phố sẽ phải chi ra những khoản tiền lớn giữ an ninh cho các cuộc biểu tình này. Hãy đưa vụ biểu tình chống Trần Trường hơn 50 ngày ở Nam Cali làm thí dụ cho họ thấy quyết tâm chống cộng của chúng ta ra sao và thành phố ở Nam Cali phải trả biết bao nhiêu tiền cho vụ này.

6) Trong các giới chức địa phương hay Tiểu bang, Liên bang, có nhiều người cảm thông và yểm trợ hết mình cho chính nghĩa của chúng ta mà không đòi hỏi gì hết, nhưng cũng có người yểm trợ chúng ta vì quyền lợi của họ. Do vậy khi vận động giới chức chính trị địa phương hay cao cấp hơn, đừng hoàn toàn đặt niềm tin trọn vẹn vào họ. Chúng ta phải có kế hoạch phòng bị để vào phút chót nếu họ có phản bội lại ta hay không làm theo lời hứa hẹn thì chúng ta cũng kịp thời chống đỡ. Khi nói chuyện với họ, họ có thể cam đoan chắc chắn sẽ yểm trợ chính nghĩa của ta, nhưng biết đâu bọn tay sai VC vận động họ vào phút chót với nhiều hứa hẹn béo bở, họ phản bội lại thì chúng ta lấy gì mà chống đỡ kịp thời?

7) Khi tranh đấu ngoài cộng đồng, chúng ta luôn giữ thái độ ôn hòa nhưng kiên quyết. Đừng để truyền thông ngoại quốc hay các cộng đồng bạn có những cái nhìn bất lợi cho chính nghĩa của ta. Qua cách biểu dương lực lượng, ý chí trong trật tự, ôn hòa và tôn trọng pháp luật, dân chúng, giới chính trị địa phương hay cao hơn nữa sẽ nhìn thấy sự đồng lòng, tinh thần kỷ luật, tôn trọng pháp luật của ta, như thế họ sẽ nể phục và yểm trợ cộng đồng chúng ta. Ta nên nhớ là một đám đông lớn nhưng ô hợp có thể gây tiếng vang ồn ào nhưng sẽ không tạo sự nể phục bằng một nhóm nhỏ nhưng có quyết tâm, có lãnh đạo, hành động có kỷ luật và trật tự.

Đặc biệt xin có vài lời đối với những người sinh hoạt trong các đoàn thể chống cộng: Nếu quý vị không quan tâm tới hay không yểm trợ những sinh hoạt chống cộng tại cộng đồng địa phương quý vị đang sinh sống, vì coi những trò phá hoại cộng đồng của VC và tay sai là chuyện nhỏ, và rằng quý vị đang lo làm những chuyện đại sự lớn hơn, đó là trực tiếp lật đổ chế độ VC tại ngay VN thì xin quý vị hãy trả lời hai câu hỏi sau:

Nếu cộng đồng VN Tị Nạn CS bị VC và tay sai khống chế thì chúng có để quý vị yên thân để lo đại sự tiêu diệt chúng bên VN không?

Nếu cộng đồng VN Tị Nạn CS bị VC và tay sai phá cho tan vỡ thì quý vị lấy hậu phương nào để yểm trợ nhân lực, tài lực, thế quốc tế cho quý hoạt động tại tiền phương bên VN để lật đổ VC?

Vài lời đối với những người buôn bán trong cộng đồng: Cơ sở làm ăn của quý vị phát triển là nhờ có đa số đồng bào VN Tị Nạn CS lui tới mua bán. Một khi cộng đồng chúng ta bị VC phá nát hay khống chế thì đồng bào sẽ bỏ đi nơi khác hay không tới những khu buôn bán của người Việt Nam nữa, lúc đó thương vụ của quý vị sẽ sút giảm. Thêm nữa khi khống chế được cộng đồng rồi, VC và tay sai âm thầm bắt quý vị đóng hụi chết cho chúng gọi là quỹ xây dựng quê hương, lúc đó quý vị tính sao đây?

Vài lời đối với những người VN Tị Nạn CS Thờ Ơ: Chúng ta bị VC trù dập, đàn áp dã man vì thế chúng ta phải liều chết hay đau lòng rời xa quê hương mồ mả tổ tiên sang xứ người định cư. Chúng ta tưởng đã thoát ách CS, ai ngờ VC dai như đỉa. Chúng tiếp tục bám chúng ta để vắt máu. Nay chúng đi thêm một bước mạnh bạo hơn nữa, đó là tìm cách phá nát cộng đồng chúng ta sinh sống để chúng có thể tiếp tục khống chế chúng ta một lần nữa. Lần này chúng ta hết đường chọn lựa. Vì sự an bình của chính chúng ta và con cháu, chúng ta chỉ còn cách đứng lên cùng đồng bào VN Tị Nạn CS đập tan âm mưu muốn khống chế cộng đồng của VC và tay sai.

Kết luận:

Để phá tan nghị quyết 36 mà VC và Việt gian tay sai đang ra sức thực hiện trong năm nay, chúng ta phải kiên quyết nhưng khôn ngoan, sáng suốt, bình tĩnh đối phó, phải có kế sách tiến thoái thích hợp trong từng trường hợp. Trước hết mọi người Việt Tị Nạn CS phải coi công cuộc tranh đấu chống sự phá hoại cộng đồng ta đang sinh sống do VC và tay sai phát động là việc an nguy của chính ta và con cháu mình.

Và trên hết, chúng ta phải đặt cái tôi, quyền lợi cá nhân, tổ chức dưới quyền lợi của tập thể, phải thống nhất ý chí, biết lắng nghe nhau và đoàn kết lại thành một khối vững chắc. Đừng vì cái chức danh chủ tịch nọ, trưởng ban kia đầy hão huyền, đừng vì không được đọc một bài diễn văn, đừng vì ghen tị anh em khác được khen tặng còn ta thì không, đừng vì xích mích cá nhân mà phá nát tổ chức, cộng đồng mình đang sinh hoạt. Nếu không, phòng tuyến chống cộng tại địa phương ta cư ngụ sẽ bị VC và tay sai phá vỡ. Như thế, một ngày rất gần kề, khi mở mắt ra, chúng ta sẽ thấy cờ máu VC tràn ngập chung quanh. Lúc đó chúng ta có hối hận, cố công gầy dựng lại tổ chức hay cộng đồng thì đã quá muộn. Quá muộn! Vì chúng ta đã bị VC và tay sai khống chế mất rồi!

Trần Văn Thìn

March 13, 2008

Khi những công dân chống tham nhũng bị đàn áp (Điếu cày & Chông Tre)

Đề tài: Hồ sơ Tham Nhũng
Photobucket - Video and Image Hosting

Khi những công dân chống tham nhũng bị tham nhũng đàn áp
Điếu Cày & Chông Tre

“… Chính quyền không phải là xã hội đen nên không thể để nhân dân nghĩ rằng chính quyền lập “bẫy” hại dân …”

Phạm Đỉnh: Trong những tuần lễ qua, có một sự kiện được thông tin trên một vài trang báo điện tử cá nhân (blog) nhưng hoàn toàn không thấy xuất hiện trên các tờ báo do nhà nước kiểm soát chỉ đạo.

Đây là một cuộc khiếu kiện tập thể của khoảng 40 công dân thuộc thành phần lạo động nghèo, có những người là con cháu những gia đình nuôi giấu cán bộ “cách mạng” trong thời chiến tranh. Do tình hình đất đai đang biến chuyển mạnh theo chiều công nghiệp hoá của thành phố, những gia đình thuộc vùng bưng sáu xã “anh hùng” năm xưa nay chịu cảnh mất đất mất nhà. Những công dân này đã tổ chức khiếu kiện tập thể, mong được chính quyền địa phương giải quyết. Để đối phó với tập thể mấy chục công dân này, chính quyền Quận 9 (Tp. HCM) đã dùng lực lượng công an hùng hậu trấn áp họ, quy tội họ là những tội đồ nguy hiểm…

Trường hợp những “dân oan” mới này thật là những điển hình mới của một bức tranh hiện thực xã hội Việt Nam trong thời lội ra biển lớn hôm nay.

Mời bạn đọc theo dõi sự kiện mới mẻ này qua tổng hợp một số bài trên các blog báo điện tử cá nhân

Ngày 24/10/2002 Thủ tướng CP ra quyết định thành lập khu công nghệ cao (CNC) tại quận 9, Tp HCM. Đầu năm 2003, ban bồi thường giải phóng mặt bằng (BTGPMB) quận 9 bắt đầu đo đạc, kiểm kê, chuẩn bị công tác thu hồi đất, giải phóng mặt bằng để giao đất cho Ban quản lý dự án khu CNC. Điều gây tranh cãi gay gắt giữa nhân dân và chính quyền là cho đến lúc đó dự án khu CNC vẫn chưa có bản đồ quy hoạch được Thủ tướng CP phê duyệt, phương án khả thi chưa được hội đồng thẩm định quốc gia phê chuẩn, chưa có quyết định thu hồi đất của Thủ tướng. Trong khi đó thì UBND Tp HCM vội vã ra quyết định thu hồi đất trước khi Thủ tướng CP cho phép.

Bên cạnh đó, chính sách bồi thường của chính quyền tại dự án này rất bất hợp lý. Khu CNC thành lập năm cuối năm 2002 mà chính quyền vẫn cố tình ra các phương thức bồi thường trên cơ sở của luật đất đai 1993. Từ đó có thể dể dàng nhận thấy quyền lợi của người dân bị thu hồi đất thiệt hại nghiêm trọng. Về giá bồi thường thì quá thấp so với giá thị trường, tái định cư thì người có người không, hỗ trợ chuyển đổi nghành nghề thì nhiều người bị “quên”,… Và còn nhiều bất cập khác nữa.

Nhiều người dân không chấp nhận chính sách bồi thường gây thiệt hại nghiêm trọng đến quyền lợi của họ đã được luật pháp bảo hộ. Họ bắt đầu khiêu nại khiếu kiện chính quyền. Lúc đầu thì còn đơn lẽ, về sau càng ngày càng đông. Khoảng giữa năm 2006 thì nhân dân lập đền thờ Hồ chủ tịch tại khu phố 4, phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9. Danh sách những người dân sáng lập đền thờ có khoảng hơn 500 người ký tên. Đền thờ ngày nằm trong khuôn viên quán cà phê Ghi ta, chủ quán cũng là người cùng hoàn cảnh nên cho mượn đất lập tạm. Nhân dân dự định sau này xong xuôi mọi chuyện sẽ xây cất nghiêm trang tề chỉnh hơn. Tại nơi này, người dân được nhiều anh em trí thức hiểu biết về luật pháp chỉ dẩn đường đi nước bước theo luật định để bà con có thể bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình trong khuôn khổ pháp luật. Bằng cách thức nghiên cứu luật pháp, bà con đã khiếu kiện một cách tuần tự từ quận 9 đến Hà Nội. Chưa một cấp nào có thể trả lời giải quyết khiếu nại của bà con một cách rốt ráo, đúng theo pháp luật. Không phải vì người dân giỏi, mà vì cách thức chính quyền làm việc tại dự án khu CNC đã “lỡ sai” quá nhiều. Cán bộ chính quyền thì kiên quyết bảo thủ, không ai chịu nhận ra những sai lầm để sửa chữa. Cho nên, mọi việc ngày càng rối.

Ngày 22/11/2007 là ngày tiếp dân hàng tuần của lãnh đạo UBND quận 9. Hôm đó có nhiều bà con muốn ra quận để xin gặp lãnh đạo quận vì nhiều lý do như: đơn khiếu nại không được giải quyết đúng hạn theo luật định; tái định cư không hợp lý; tiền tạm cư bị cắt khi chưa có chổ tái định cư,…. Trong vòng một tuần trước đó bà con cũng đã nói cho anh em an ninh – lực lượng chính trị nòng cốt của chính quyền quận 9, những người luôn luôn bám sát nhân dân từ khi nhân dân bắt đầu kiện chính quyền, ăn lương của nhân dân thì rõ nhưng có phục vụ nhân dân hay không thì chưa rõ – biết là bà con sẽ đến UBND quận để gặp lãnh đạo với các lý do như trên. Những tưởng như mọi lần trước, anh em an ninh sẽ báo cho lãnh đạo quận biết trước nội dung để chuẩn bị tinh thần tiếp bà con cho hiệu quả. Nào ngờ lần này lại khác, nhiều gian nan đang chực chờ sẳn.

Ảnh lãnh tụ không cứu nổi chị Trang

Sáng hôm đó, khi vừa mở cửa thì có khoảng 20 thanh niên lạ mặt vào quán ca phê Ghi ta uống ca phê. Khoảng 10 phút sau thì có thêm vài tốp khách lạ. Nhiều người dân nhận ra trong số thanh niên này có những người làm nghề bốc mộ ở trường bắn Long Bình, một số người là lính của phường đội, lính của quận đội quận 9 mặc đồ civil uống ca phê và theo dõi động tĩnh của bà con.

Khoảng 7 giờ sáng thì nhiều người dân đến đền thờ đốt nhang như thường lệ, Một số người vô sau cho biết ngoài đường Lê Văn Việt có rất nhiều CA, AN, dân phòng,… bố trí từ ngã tư xa lộ Hà Nội 9 đến đền thờ Hồ chủ tịch ( khoảng 3 cây số), trước cổng đền thờ có rất nhiều xe của CSGT. Như vậy có thể thấy là chính quyền đã có ý định quyết tâm ngăn cản việc bà con lên quận gặp lãnh đạo, điều này vi phạm nghiêm trọng luật khiếu nại tố cáo.

Khoảng 8 giờ thì bà con bắt đầu đứng dậy đi ra UBND quận 9. Có tất cả khoảng chừng 40 đến 50 người. Có người mang theo ảnh Hồ chủ tịch, có người mang theo cờ nước, nhiều người mặc bà ba đen, khăn rằng quấn cổ, nón tai bèo,…

Khi bà con bắt đầu đi thì đám thanh niên lạ mặt cũng đi theo và có ý muốn chặn bà con lại nhưng không dám vào chặn. các lực lượng có đồng phục chặn bà con lại nhưng mọi người vẫn lách qua đi ra đường Lê Văn Việt, nơi có bến xe buýt số 55 thường xuyên có khoảng 4-5 chiếc đậu ở bến, nhưng hôm đó thì không có chiếc nào. Nhiều bà con vẩy đón xe buýt khác nhưng xe không dừng, có người nói rằng CSGT không cho xe dừng đón bà con. Vì từ đền thờ Hồ chủ tịch đến trụ sở UBND quận 9 khoảng 3 cây số nên mọi người thấy không có xe thì đi bộ.

Lúc này lượng của chính quyền rất đông, đông gấp nhiều lần số người dân, có người ước lượng tính có khoảng 400 nhân viên công lực đủ thành phần. Có thêm hai xe phóng thanh kêu gọi người dân giải tán, và nhiều xe đặc chủng khác. Sự náo loạn và lộn xộn là do xe của CA tạo ra. Trên đường đi bộ ra quận nhiều lần CA ngăn chặn bà con lại tại nên cảnh lộn xộn và rối loạn.

Ra đến UBND quận 9 thì trụ sở UBND quận 9 đón tiếp nhân dân bằng cách khoá cổng lại bằng một ống khoá thật to và toàn bộ nhân viên chính quyền ở bên trong, không ai tiếp xúc với người dân, cũng không có thông báo không tiếp dân, để mặc nhân dân ở ngoài đối phó với các lực lượng công an. Lúc này có mấy người dân căng băng rôn yêu cầu chủ tịch quận phải tiếp dân. Nhưng cũng không có tác dụng gì.

Bao giờ cho đến… ngày xưa?

Trong khi đó thì hai xe phóng thanh càng phát những lời kêu gọi mang tính kích động mọi người dân, nêu tên một số người là kẻ xấu kích động xúi giục mọi người, đừng tin họ. Bị người dân phản đối kịch liệt nên hai xe phóng thanh phải im lặng.

Một lát sau thì có nhiều thanh niên lạ mặt nhào vô giựt cờ nước, băng rôn, ảnh Hồ chủ tịch. Bà con giành giựt và đuổi đánh bọn chúng. Công an quận 9 dùng bốn máy quay phim quay lại cảnh này làm bằng chứng cáo buộc những người dân tội gây rối trật tự công cộng. Trong khi thực sự họ chỉ muốn bảo vệ băng rôn, cờ nước và ảnh Hồ chủ tịch.

Đến khoảng 10 giờ 30 phút thì mọi người giải tán vì biết chắc lãnh đạo quận 9 không mở cửa tiếp dân.

Sau ngày hôm đó thì có tin CAQ9 lập chuyên án buộc tội một số người dân với danh gây rối trật tự công cộng. Đến ngày 27/02/2008 thì VKSQ9 phê duyệt lệnh bắt tạm giam để điều tra một số người. Và tiếp theo là đêm khủng bố 2/3/2008, CAQ9 đã bắt giam những người dân vô tội như những kẻ thù đặc biệt nguy hiểm của chính quyền, tạo nên một cơn sốc mạnh đối với niềm tin của nhân dân vào chính quyền. Dư luận người dân cho rằng vì không “thắng” được nhân dân về lý lẽ nên chính quyền quận 9 tìm cách dập tắt phong trào đấu tranh của nhân dân bằng cách gây mất trật tự để “bẩy” nhiều người qua tội “gây rối trật tự công cộng”. Đồng thời ai cũng cho rằng chính quyền thực hiện việc bắt bớ ban đêm mang tính trấn áp nhằm khủng bố tinh thần của người dân.

Các vấn đề đặt ra để kết luận những người bị bắt là vô tội như sau:

1. Ngày 22/11/2007 là ngày tiếp dân của UBND quận 9, người dân đến UBND quận 9 để yêu cầu gặp lãnh đạo là hợp pháp.

2. Người dân không dự định đi bộ biểu tình từ đền thờ Hồ chủ tịch, vì CA ngăn không cho xe buýt đón người dân nên mọi người phải đi bộ.

3. Số người dân đi kiện chỉ khoảng 40-50 người, trong khi đó số lượng nhân viên công vụ các loại lên đến 400-500. Như vậy số đông gây mất trật tự là nhân viên công vụ, không phải người dân.

4. Trên đường đi nhân viên công vụ nhiều lần cản trở người dân, tạo ra các pha kẹt xe, ùn tắc giao thông. Người dân đi trong trật tự.

5. Đến trước UBND quận 9, vì UBND quận 9 không mở cửa tiếp dân nên người dân phải đứng ở ngoài. Mọi sự ồn ào là do số lượng quá đông nhân viên công vụ, do hai xe phóng thanh kích động người dân phản ứng. Người dân chỉ đứng trong trật tự.

6. Những kẻ giật xé cờ, băng rôn, ảnh Hồ chủ tịch là ai? Nhiều người dân cho rằng đây là bọn côn đồ được ai đó sắp xếp len lỏi vào quấy rối trật tự. Vậy ai là kẻ chủ mưu sắp xếp để hại người dân? Công an có điều tra làm rõ không? Mọi sự lộn xộn bắt đầu từ bọn côn đồ này, công an đã bắt giam bọn chúng chưa?

7. Nếu không có sự ngăn chặn của các lực lượng công vụ của chính quyền quận 9 thì chắc chắn không có việc gì lộn xộn mất trật tự cả. Người dân chỉ đến gặp lãnh đạo quận theo luật định và về trong trật tự. Vậy trách nhiệm chính gây nên mọi hỗn độn mất trật tự, gây rối trật tự công cộng thuộc về các lực lượng công vụ quận 9, mà chủ yếu là công an quận 9.

Trên các cơ sở đó, chúng tôi nhận thấy rằng công an quận 9 cần phải phóng thích trả tự do ngay lập tức những người dân bị bắt oan trong đêm 2/3/2007. Mọi việc làm của chính quyền phải lấy mục tiêu phục vụ nhân dân làm trọng. Chính quyền không phải là xã hội đen nên không thể để nhân dân nghĩ rằng chính quyền lập “bẫy” hại dân. Những người bị bắt là những người dân đều bị hoàn cảnh bất công khi nhà nước thu hồi đất cho dự án khu CNC. Họ chỉ có một động cơ duy nhất là đòi lại sự công bằng cho chính gia đình họ và bà con xóm giềng của họ. Họ là cốt lõi của chính quyền, đừng để họ trở nên đối kháng với chính quyền. Sai lầm lớn nhất của bất kỳ chế độ nào là làm mất niềm tin của nhân dân đối với chế độ đó. Khi nhân dân không còn niềm tin vào chính quyền hiện tại thì họ sẽ trông chờ, hoặc hành động cho một sự thay đổi là điều hiển nhiên.

Cuộc vây bắt “tội phạm nguy hiểm”? – Chứng từ của một công dân

Chính quyền đã bắt dân oan Q9 như bắt những tội phạm nguy hiểm

Đêm 02/03/2008, lúc 21 giờ, Chính quyền quận 9 đã tung 5 cánh quân hổn hợp hùng hổ lùng bắt những người dân oan khiến kiện ở dự án công nghệ cao (CNC) như những tội phạm cực kỳ nguy hiểm.

Người đầu tiên bị bắt có lẽ là anh Lưu Quốc Luân, CA Q9 phải qua tận Nhơn Trạch, nơi anh mới cất nhà sinh sống sau khi bị quy hoạch do khu CNC ở Q9. Theo người nhà anh kể lại thì CA đến khoảng hai mươi người, nghe chó sủa anh tưởng khách, anh vùa mở cửa thì CA ập vào vật anh xuống còng tay khoá thúc ké rồi đọc lệnh bắt. Sau đó họ lục soát nhà anh lấy đi một số đơn từ khiếu kiện, đĩa CD, một bộ đồ bà ba đen, khăn rằng, nón tai bèo. Anh bị bắt nhưng vẫn vui vẻ, bình tĩnh, không có thái độ chống đối hay chửi mắng.

Người thứ hai là anh Nguyễn Anh Tuấn, anh đang uống cà phê ở nhà một người bạn thì CA ập đến còng tay đọc lệnh bắt. Sau đó họ chở anh về nhà rồi khám xét nhưng không thu giử gì cả.

Người thứ ba là ông Nguyễn Văn Năng, một giáo dân hiền lành, đang đau tim nặng. Khi CA đến, biết mình bị bắt nên ông bình tĩnh tuân theo lệnh bắt. Sau khi khám xét nhà nhưng không thu giử gì cả họ dẫn ông về trụ sở CA quận 9. Trước khi đi ông xin hôn từ biệt hai bà mẹ già trên 90 tuổi và vợ rồi vui vẽ ra đi, nhẹ nhàng như những lần vào bệnh viện trị bệnh đau tim.

Người thứ tư và thứ năm bị bắt là hai chị em bà Nguyễn thị Dung và Nguyễn thị Thơ. Họ cũng bị bắt trước sự ngơ ngác của những đứa con thơ dại. Bà Nguyễn thị Dung có ba đứa con nhỏ, bà Thơ hai đứa.

Những “tội phạm” (?) nguy hiểm cho ai?

Người thứ sáu là chị Vân, chị bị bắt khi đang ở nhà với hai con nhỏ, chồng đi vắng, khi chồng chị về thì họ đã dẫn chị đi.

Người thứ bảy là chị Trang, CA ập vào căn nhà trọ tồi tàn của chị rồi khoá tay chị dẫn đi trước những tiếng la hét khóc lóc của bốn đứa con của chị.

Người thứ tám là bà tư Hảo, CA ập vào nhà khoá tay bà một cách nhanh chóng, nhưng gặp phải sự phản đối của gia đình quyết liệt nên họ không dẩn đi được ngay. Theo một nhân chứng kể lại thì bà tư Hảo còn hỏi:” tôi tội gì mà các đồng chí bắt tôi như tội phạm nguy hiểm thế này? Muốn gì sao không để ban ngày gọi tôi lên CA quận rồi bắt? đất đai tài sản của tôi ở đây thì tôi trốn đi đâu?”. Tội nghiệp, bà là mẹ của bốn đứa con đều là đảng viên CS, chồng bà là sĩ quan đặc công hồi trước, cũng là đảng viên. Bản thân bà là một nhà giáo mẫu mực. Ngày nay vì khiếu kiện mà bị bắt như một tội phạm nguy hiểm. lực lượng hổn hợp đến nhà bà đông nhất, trên dưới trăm người. Có lẽ họ sợ ông tư Hảo giỏi võ đặc công chăng? bị bắt mà bà vẫn xưng hô với CA là “các đồng chí” như trong hội nghị đảng. Khi CA dẩn bà đi con cháu bà nhào vô giành giựt với CA. Nghe nói họ còn đang lùng bắt con trai lớn của bà là anh Biền vì đã chống lại họ.

Người thứ chín bị bắt tàn nhẫn nhẫn nhất là anh Hoà, anh không biết mình nằm trong tầm ngắm của CA nên khi nghe bà tư Hảo bị bắt, bỏ dỡ bát cơm đang ăn anh chạy xuống an ủi gia đình ông tư Hảo. Sau khi CA dẩn bà tư Hảo ra xe, họ quay vào nhà ông tư Hảo, lừa gọi anh Hoà ra rồi hơn hai mươi người bao vây quanh anh đè anh ập xuống còng tay. Vì anh rất khỏe và bị bất ngờ nên anh thét lên rồi vùng dậy, nhưng CA như đàn sói vây kín hổ nên anh cũng nhanh chóng bị không chế rồi đưa về nhà anh khám xét. Lúc này đã gần 12 giờ khuya, vợ và ba con anh đang ngủ bị dựng dậy, chị Hoà và hai con lớn quá bất ngờ nên khóc lu loa, đứa nhỏ đang bồng trên tay thì gật gà chưa tỉnh. Cảnh tình thật thê lương.

Đêm 02/03/2008, một không khí khủng bố bao trùm màn đêm vùng bưng sáu xã. Cảnh tượng không khác gì thời chiến tranh.

Tất cả những người bị bắt điều là dân địa phương. gia đình họ là cộng sản gốc. Nay chỉ vì đấu tranh đòi công băng khi nhà nước lấy đất của họ làm khu CNC đền bù không thỏa đáng mà bị CQ lùng bắt như tội phạm nguy hiểm. Thật đẹp cho xã hội này.

Các người dân bị bắt đều có liên quan đến vụ việc người dân quận 9 biểu tình vào ngày 22-11-2007. Người dân Khu công nghệ cao quận 9 cho rằng đây là một cách thức trấn át bằng bạo lực của chính quyền. Họ kêu gọi mọi sự giúp đỡ hỗ trợ từ khắp nơi và bằng mọi cách thức của công luận, của giới Luật sư, Luật gia trước tình thế khó khăn hiện nay. Họ nói ngay sáng mai sẽ cử người đến Đoàn Luật sư Tp.HCM hoặc các văn phòng hỗ trợ pháp lý khác để xin được hỗ trợ vì hầu hết người dân bị bắt đều là dân nghèo, có hoàn cảnh hết sức khó khăn.

Anh Minh có vợ là chị Trang bị CA quận 9 bắt ngày 2/3/2008 kể lại với tôi cảnh CA vào bắt vợ anh như sau:

Ngày 2/3/08 sau khi ăn bữa cơm tối của gia đình xong vợ chồng tôi cùng 4 đứa con chuẩn bị đi ngủ thì CA quận 9 đến tận nhà trọ để bắt vợ tôi là Dương Thanh Trúc. Lúc đó là 9 giờ 20 phút tối, có khoảng 30 người là CA bao vây phòng trọ vợ chồng tôi. Vợ tôi lúc đó trên người chỉ có một bộ đồ ngủ, không có đồ lót. Hai anh CA chấn xô tôi vào góc tường. Tôi nói các anh muốn bắt thì cứ bắt nhưng phải để vợ tôi mặc đồ vô chứ ăn mặc vầy coi sao được nhưng họ vẫn phớt lờ. Tôi nói các anh cứ còng tay tôi và con tôi đi chứ vợ tôi có trốn đâu mà sợ. Họ xô đẩy 4 đứa con tôi ra đường trong khi đó đứa con gái út của tôi năm nay vừa tròn bốn tuổi đã không thể chịu nổi cảnh mẹ bị bắt nên ngất sỉu ngoài đường. Tất cả người dân trong khu phòng trọ ra coi. Tiếng khóc trẻ con hoà vào câu hỏi tại sao vợ tôi bị bắt.

Tôi nói với các anh CA nếu là CA phải biết luật vậy tại sao bắt người mà không đọc lệnh bắt, lúc đó họ mới lấy giấy ra đọc.

Trong khi 4 đứa con tôi còn quá nhỏ chưa đứa nào đủ tuổi kiếm tiền phụ giúp gia đình. Con tôi quá nhỏ vợ chồng tôi phải kiếm tiền nuôi các con ăn học.

Nay vợ tôi bị bắt. Một mình tôi không thể lo hết mọi việc trong gia đình. Vã lại tôi là chồng cha đâu thể lo cho các con chu đáo như một bà mẹ. Nhà tôi bị mất đất và đi chống tham nhũng mà bị bắt là lí do như thế nào?

Nay gia đình tôi rất mong sự giúp đỡ của mọi người. Cám ơn”. [*]

Lạm dụng quyền lực?

Tôi phẫn nộ khi đọc những dòng trên. Không bàn về việc chị Trang có hành vi phạm tội hay không, phạm tội gì và mức độ phạm tội đến đâu; nhưng trong cái cách mà người ta “thi hành công vụ” đối với chị thì rõ ràng chị bị đối xử như một tên-cướp-của-giết-người-nguy-hiểm-đã-từng-có-thành-tích-chống-người-thi-hành-công-vụ cần phải dùng bạo lực khống chế ngay lập tức, chớ không phải là một phụ nữ nông dân bình thường, nên chị phải bị “bao vây”, “chấn xô” người nhà “vào góc tường”, không cho mặc quần áo kín đáo đàng hoàng dù thời tiết lạnh, không được mang theo dồ dùng cá nhân.

Ai cũng biết rằng vào khoảng thời gian này Sài Gòn trời trở lạnh, nửa đêm về sáng rét cóng tay chân. Trâu bò ở miền núi phía Bắc đều phải được đốt lửa sưởi, mặc thêm áo để chống rét. Buổi tối đi ngủ tôi phải mặc thêm chiếc áo khoác vừa to vừa dài may bằng vải ni-lông dù của Hàn Quốc để chống lạnh, nếu không sáng hôm sau sẽ biết thế nào là “viêm họng”. Một phụ nữ đã có 4 mặt con và lớn tuổi như chị Trang chắc chắn sức khỏe của chị không thể bằng tôi được; nhưng chị đã bị lôi đi chỉ với bộ quần áo ngủ mỏng manh trên người. Tôi dám khẳng định rằng trong phòng giam chị không hề có giường, gối, chăn, mền, càng không có thêm bộ quần áo ấm nào cho chị.

Lướt lại các trang báo đã đưa tin về việc chống tham nhũng thời gian gần đây, hình ảnh thi hành lệnh bắt các tên “sâu dân mọt nước” như Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến (đã có án tù) cho đến Trần Văn Khánh – nguyên Tổng GĐ TCông ti Vật tư Nông nghiệp (Vietnamnet, ngày 11/12/2007), Trần Xuân Đính – nguyên TGĐ TCông ti Miền Trung Cosevco cùng 6 cộng sự là Hoàng Công Uyên, Đặng Ngọc Thành, Hồ Sĩ Quảng, Nguyễn Anh Dũng, Lê Chơn, Nguyễn Cảnh Thương… (Lao Động, ngày 29/2/2008) do Cục C37 Bộ Công an thực hiện, các bị can tuy bị còng và dẫn giải đi nhưng đều được ăn mặc kín đáo, đàng hoàng, được cầm theo túi nhựa đựng vật dụng cá nhân.

Điều 52 Hiến pháp quy định: “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”. Tôi cho rằng cán bộ Cục C37 đã cư xử văn minh, đúng mực, đúng pháp luật. Đối với những kẻ góp phần đắc lực biến tham nhũng thành “quốc nạn”, gây thiệt hại cho ngân sách hàng tỷ tỷ đồng mồ hôi nước mắt của người dân, trực tiếp làm mất lòng tin của nhân dân vào Đảng và Nhà nước XHCN, là một trong 4 nguy cơ làm sụp đổ chế độ XHCN (Văn kiện Đại Hội Đảng toàn quốc lần thứ IX nhận định) thì tính chất hành vi phạm tội của họ nguy hiểm hơn hành vi của chị Trang gấp nhiều lần; nhưng vẫn được đối xử như một con người thì không lý gì việc đấu tranh do bị mất đất, mất nhà (nếu cho là quá đáng) lại bị đối xử thua con vật.

Thiết nghĩ, những người thi hành lệnh bắt chị Trang không hiểu nguyên tắc: “Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật” (Điều 72 Hiến pháp) hay họ cố tình lạm dụng quyền lực được giao để thoả mãn ý thích cá nhân đối với một phụ nữ tay không tấc sắt? Không hiểu chức năng, vai trò, vị trí, quyền hạn của mình hoặc hiểu mà vẫn cố tình lạm dụng quyền lực, thì trường hợp nào họ cũng không xứng đáng ngồi ở vị trí thay mặt cơ quan công quyền thực thi pháp luật.

Hành vi độc ác đó không làm cho Nhà nước này tăng thêm uy tín mà chỉ làm cho tình hình thêm tồi tệ, gây thêm lòng căm phẫn trong lòng người nhà các bị can. Nếu trước kia, việc đấu tranh của vợ chồng anh Minh, chị Trang chỉ giới hạn ở con số 2 người, thì giờ đây, với lối hành xử phi nhân tính ấy đối với người thân của họ, con số ấy có nguy cơ sẽ tăng thêm gấp 3 lần, tức được cộng thêm 4 người con.

Chúng tôi là nạn nhân

Sáng nay trong khi ngồi chờ tin tức của thân nhân các anh Luân, Tuấn, Năng, Hoà thì có một người dân cũng bị mất đất do dự án khu CNC than thở: “Chúng ta là nạn nhân của bọn tham nhũng”. Ông này đã từng là một cán bộ nhà nước, hiện đã về hưu. Trước đây ông cũng muốn tham gia đấu tranh cùng bà con nhưng vì là đảng viên nên ông ta rất ngại. Nay trước việc chính quyền bắt bớ nhiều người dân vô tội hòng làm tan rã ý chí tranh đấu của nhân dân, ông nói phải quyết tâm cùng bà con tranh đấu cho lẽ phải.

Chúng tôi là nạn dân

Khi xuống Chí Hoà tìm các anh Năng, Tuấn, Luân, Hoà, người thân các anh rất phẫn nộ vì danh sách ghi các anh là “phạm nhân”.

Họ phẫn nộ là phải bởi họ chỉ là nạn nhân của bọn tham nhũng, bọn người lợi dụng danh nghĩa lợi ích nhân dân-lợi ích quốc gia để mưu cầu lợi ích các nhân bằng cách thu hồi đất của nhân dân với giá rẻ mạt, họ không phải là “phạm nhân”. Với chúng tôi, họ là những con người dũng cảm dám đứng lên chống lại áp bức bất công, đòi lại công bằng cho những người dân bị thu hồi đất tại dự án khu CNC quận 9, tp HCM. Mai này khi chính sách của nhà nước phải thay đổi thì đó là kết quả của những tháng ngày tranh đấu đầy gian khổ này.

Hai năm qua tranh đấu không ngừng, bước đầu chính sách của chính quyền đã phải bồi thường thêm cho người dân bị thu hồi đất 160.000đ một mét vuông đất ruộng, trước đây chỉ có 150.000đ, nay thành 310.000đ. Như vậy là đã đúng với giá thị trường. Đối với đất trong khu dân cư thì chưa có gì mới bởi đây là bài toán khó giải, giá trị đền bù sẽ tăng gấp hàng chục lần so với dự định ban đầu của chính quyền. Sự thay đổi chính sách của nhà nước có tác dụng chung cho tất cả mọi người bị ảnh hưởng bởi dự án khu CNC, không riêng những người đi khiếu kiện. Hơn 4.000 hộ dân bị ảnh hưởng, chỉ có 781 đơn kiện. Nhiều người dân đi không đi khiếu kiện, ở nhà “trùm chăn”, cũng được hưởng chung chính sách, được đền bù lần hai họ rất mừng. Trong khi đó thì 10 người dân bị bắt lần này chưa hưởng được thêm đồng nào nhờ chính sách này, bởi họ chỉ có đất trong khu dân cư.

Những người bị bắt chỉ là nạn nhân của một cơ chế lạc hậu, lỗi thời, không phù hợp với cơ chế thị trường. Chỉ vì nhà nước không thay đổi kịp “tư duy” mà họ bị đàn áp, trù dập, bắt bớ, tù đày. Họ là những người anh hùng thật sự của thời đại mới.

Điếu Cày & Chông Tre
Nguồn: Blog Điếu CàyBlog CLB Nhà Báo Tự Do
[*] Xem thêm về trường hợp gia đình anh Minh và chị Trang trong bài viết của Bùi Trúc Linh, “Đi tìm hiểu hoàn cảnh nhà anh Minh chị Trang” trên trang báo cá nhân Bùi Trúc Linh .

February 29, 2008

Bằng chứng: Nhóm Giao Điểm là cánh tay nối dài của Công An và Đảng Cộng Sản Việt Nam ?

giaodiemcongan.jpg

http://www.vietcatholic.net/News/Html/52702.htm

February 21, 2008

Thủ đoạn: “duyên Dáng Việt Nam” – Một Âm Mưu Mới & Thế Tất Bại Của Cs! (kỳ 4)

“duyên Dáng Việt Nam” – Một Âm Mưu Mới & Thế Tất Bại Của Cs! (kỳ 4)

2001

Theo Tuyên Cáo và Bản Tin của CĐNVTD Úc Châu, vào đầu tháng 6 (2001), một đoàn văn công mang tên “Duyên Dáng Việt Nam” gồm khoảng 100 người, bao gồm cả 30 công an tháp tùng, do Bộ Văn Hóa – Thông Tin CSVN tổ chức dự định sang Úc trình diễn tại Sydney và Melbourne. Ngay sau đó, qua trò chuyện với ông Nguyễn Công Khế, tổng biên tập báo Thanh Niên và là trưởng đoàn văn công Duyên Dáng VN, tôi được biết cuộc trình diễn đã bị hủy bỏ. Tiếp đó, chúng tôi có liên lạc được một số vị trước đây từng đứng ra tổ chức các cuộc trình diễn tại Úc cho văn nghệ sĩ từ Việt Nam sang, và được các vị đó đóng góp nhiều ý kiến quan trọng liên quan đến âm mưu đánh phá cộng đồng người Việt hải ngoại của cộng sản VN. Trong những số trước, chúng tôi đã trình bầy về ý kiến của ông X. quanh âm mưu tuyên truyền văn hóa vận của cộng sản tại hải ngoại. Trong số báo tuần này, ông X. sẽ đề cập đến âm mưu cộng sản tạo phân hóa trong cộng đồng người Việt tại Úc, và thủ đoạn cộng sản tranh thủ nhân tâm của người Úc để qua đó, đánh hạ uy tín của người Việt.

*

Hỏi: Nhìn vào mục tiêu đánh phá cộng đồng người Việt hải ngoại của cộng sản, theo ông, đâu là những điều đáng để cho chúng ta lo ngại hơn cả?

Đáp: Về lâu về dài, thì không có gì đáng lo ngại. Nhưng trước mắt, trong thời gian 5 đến 10 năm, tôi thấy rất đáng lo ngại.

Hỏi: Ý ông nói về lâu về dài nghĩa là trên 10 năm trở lên?

Đáp: Tôi muốn nói, trong thời gian 10 năm nữa, cộng sản Việt Nam chắc chắn phải sụp đổ. Đó là quy luật. Vâng đó là quy luật lịch sử mà người cộng sản vẫn thường nói. Còn theo tôi thì hiện tại, người cộng sản đang tự đào mồ chôn họ mà họ không biết. Nhưng nếu 10 năm nữa, mà cộng sản VN không sụp đổ, đây là tôi nói giả dụ thôi ạ, thì cộng sản lúc đó cũng không còn là cộng sản để cho chúng ta lo ngại.

Hỏi: Trở lại thời gian 5 đến 10 năm, những điều ông thấy rất đáng lo ngại là gì?

Đáp: Có hai điểm quan trọng, thứ nhất là âm mưu gây phân hóa trong cộng đồng mà điển hình là tạo phân hóa giữa các cơ quan ngôn luận Việt ngữ.

Hỏi: Điểm quan trọng thứ hai?

Đáp: Điểm quan trọng thứ hai là cộng sản sẽ lợi dụng ưu thế về ngoại giao với chính phủ Úc, sử dụng các cơ quan công quyền cũng như các cơ quan thiện nguyện phi chính phủ của Úc để tấn công cộng đồng người Việt tự do. Ở đây tôi xin mở ngoặc đơn là một khi cộng sản đã thành công ở Úc thì họ cũng sẽ áp dụng những chiến thuật đó đối với cộng đồng người Việt tự do tại Mỹ, Anh, Nhật…

Hỏi: Tại sao ông lại cho rằng việc tạo phân hóa trong cộng đồng là một trong hai điều tối nguy hiểm?

Đáp: Nếu cộng sản tạo phân hóa trong cộng đồng người Việt hải ngoại thì họ sẽ dùng sức của chính cộng đồng đánh cộng đồng. Như vậy, cộng sản Việt Nam rất đỡ tốn công sức mà lại dễ thành công. Vì không ai hiểu rõ những điểm mạnh yếu trong cộng đồng bằng chính cộng đồng. Nên một khi cộng đồng bị phân hóa, cuộc đấu tranh nội bộ dưới sự giật dây của cộng sản sẽ vô cùng nguy hiểm.

Hỏi: Nếu cộng sản nghĩ vậy, có đúng là họ quá coi thường cộng đồng người Việt tự do tại Úc không nhỉ?

Đáp: Trái lại, tôi nghĩ cộng sản họ hiểu rất rõ những mâu thuẫn nội bộ trong cộng đồng, và họ biết khai thác những mâu thuẫn đó. Tôi chỉ lấy thí dụ có một điểm là việc gửi tiền về Việt Nam và du lịch Việt Nam chẳng hạn.

 Trên phương diện chiến thuật, đây là một chiến thắng của cộng sản. Nếu không có số tiền hai, ba tỷ Mỹ kim gửi về mỗi năm, cộng sản Việt Nam đã đi theo cộng sản Nga ngay từ đầu thập niên 1990.

Còn về du lịch, tôi có thể nói, hầu hết những ai đã về Việt Nam du lịch là không cách này thì cách khác cũng bị cộng sản ràng buộc, cưỡng ép. Một người Việt trước khi về Việt Nam chống cộng khác với một người Việt sau khi về Việt Nam.

Nếu qúy vị để ý, qúy vị sẽ thấy. Trước đây, phong trào chống gửi tiền về VN, chống du lịch VN lan tràn ở hải ngoại. Cộng sản đã coi đó là mặt trận quan trọng số một. Kết quả, sau một thời gian vài năm, sự chống đối yếu dần, nhiều hội đoàn, đoàn thể không đủ can đảm đi ngược lại ước nguyện bình thường nhưng thiển cận của bà con. Nhiều vị trong cương vị lãnh đạo lại thờ ơ, thiếu cảnh giác, chấp nhận về VN du lịch. Kết quả, là họ rơi vào tình trạng “há miệng mắc quai”, ghét cộng sản, căm thù cộng sản, biết cộng sản là thủ đoạn, là báo đạo, nhưng chống thì không dám chống mạnh.

Hỏi: Ông nói cộng sản tạo mâu thuẫn trong cộng đồng…

Đáp: Ý tôi muốn nói là cộng sản lợi dụng những mâu thuẫn trong nội bộ cộng đồng thì đúng hơn là tạo mâu thuẫn. Bình thường, những mâu thuẫn trong nội bộ cộng đồng là điều không thể tránh khỏi, nhưng nó không quyết liệt đến mức gây rạn nứt cộng đồng. Ấy thế mà khi cộng sản nhúng tay, chúng sẽ biến những mâu thuẫn đó thành quyết liệt, sinh tử.

Hỏi: Ông căn cứ vào đâu khi cho rằng cộng sản sẽ tìm cách tạo mâu thuẫn giữa các cơ quan ngôn luận người Việt tại Úc?

Đáp: Tôi thì tôi thấy có nhiều điểm lắm. Trước hết, điều tiên quyết là cộng sản rất coi trọng cơ quan ngôn luận. Bây giờ cộng sản ở Úc không thể thành lập được một cơ quan ngôn luận thì chúng phải tìm cách tiêu diệt những cơ quan ngôn luận của người Việt tự do. Để làm được vậy chúng sẽ tìm cách tạo nghi ngờ, khiến cơ quan ngôn luận này nghi ngờ cơ quan ngôn luận kia làm tay sai cho cộng sản hoặc thân cộng.

Hỏi: Ông nói cộng sản tìm cách tạo nghi ngờ. Vậy cách đó là cách nào?

Đáp: Rất nhiều cách. Tôi lấy thí dụ cùng một vấn đề chống văn hóa văn nghệ tuyên truyền của cộng sản, được các báo Việt ngữ đề cập, nhưng cộng sản chỉ giật dây cho người của chúng kiện một, hai tờ báo. Lập tức, những tờ báo bị kiện sẽ thắc mắc, sẽ đặt dấu hỏi và sẽ vội vàng cho những tờ báo không bị kiện có ăn chia gì với cộng sản. Ngoài ra, việc mua chuộc tờ báo này quảng cáo cho những dịch vụ làm ăn hay trình diễn văn nghệ của cộng sản rồi đưa tài liệu cho tờ báo khác tấn công “trên lập trường chống cộng” cũng là cách để tạo mâu thuẫn. Nếu qúy vị nhớ lại thì trước đây, có một vài tờ báo Việt ngữ đã quảng cáo cho một cuộc trình diễn văn nghệ của cộng sản. Trong buổi trình diễn đó, cán bộ cộng sản ngang nhiên cho người phân phối sách báo cộng sản. Rồi sau đó, chúng cho người gọi điện thoại tố cáo và đưa bằng chứng đến những tờ báo khác để những tờ báo này khai thác, đánh phá đồng nghiệp. Tôi tin là lúc đó Sàigòn Times cũng nhận được những cú điện thoại và những tài liệu đó?

Hỏi: Đúng, lúc đó chúng tôi có nhận được những tài liệu đó, nhưng vì không biết rõ ai gửi và cả người gọi điện thoại cũng không chịu nói rõ tên, nên lập tức chúng tôi nghi ngờ và hiểu ra ngay dụng ý của cộng sản. Đó là lý do khiến chúng tôi im lặng, không khai thác sự kiện đó.

Đáp: Đúng ra thì đó là nước cờ được cộng sản tính toán rất kỹ nhưng lại bất thành. Sau vụ đó, nghe đâu cộng sản VN cấm không cho tay cán bộ đó xuất ngoại.

Hỏi: Lúc trước ông nói cộng sản sẽ lợi dụng uy thế ngoại giao với Úc để đánh phá cộng đồng người Việt?

Đáp: Đây là điều cộng sản đã nghĩ tới nhưng chưa thể thực hiện được. Nhưng tôi tin là họ sẽ làm trong thời gian sắp tới. Theo như chỗ tôi biết thì trước tết năm ngoái, phía chính phủ Việt Nam dự định tổ chức một đại nhạc hội có kèm trình diễn thời trang thật lớn ở Opera House, tức là nhà Con Sò. Họ tính là tiền bạc thu được sẽ tặng hết cho những hội từ thiện ở Úc. Họ dự định sẽ mời cả thủ hiến ở Sydney, hay thủ tướng gì đó ở Canberra. Về phía cộng đồng người Việt thì họ cũng tính mời hết, kể cả báo chí, truyền thanh truyền hình Việt ngữ, nhưng chỉ mời vào phút chót thôi. Chính phủ Việt Nam, lúc đó tôi nhớ không lầm thì có chỉ thị từ ban tuyên huấn trung ương đảng thì phải. Họ tính dùng lợi lộc thu được để có được sự hậu thuẫn của các cơ quan thiện nguyện Úc rồi dùng sự hậu thuẫn đó đánh vào uy tín của cộng đồng. Nếu cộng đồng chấp thuận hợp tác với họ thì vô hình chung phải chấp nhận vai trò lãnh đạo của họ trong cuộc trình diễn. Còn nếu cộng đồng người Việt tại Úc từ chối không chịu tham gia thì họ sẽ rêu rao là cộng đồng người Việt “bảo thủ vẫn nhớ thù cũ” không chịu đóng góp cho xã hội Úc.

Hỏi: Đại nhạc hội đó do cộng sản tổ chức?

Đáp: Không, cộng sản chỉ bí mật giật dây. Còn bề ngoài, hoàn toàn văn hóa nghệ thuật do một số người Việt thân cộng ở Úc đứng ra tổ chức và mời văn nghệ sĩ từ Việt Nam sang trình diễn. Tất cả văn nghệ sĩ trình diễn và ban tổ chức buổi trình diễn đều làm việc miễn phí, không lấy một đồng xu công nào. Kể cả tiền thuê mướn địa điểm cũng sẽ do ban tổ chức chi. Tiền bạc thu được sẽ trao hết cho cơ quan từ thiện của Úc. Họ làm như vậy để tạo danh và tạo sự hậu thuẫn từ các hội từ thiện lớn của Úc. Để qua đó, đẩy cộng đồng người Việt vào thế phải hợp tác với họ để làm việc thiện nguyện cho Úc.

Hỏi: Họ có ý định mời nhân viên tòa đại sứ cộng sản đọc diễn văn hay treo cờ cộng sản gì không?

Đáp: Không, tuyệt nhiên bề ngoài không có một chút gì gọi là chính trị. Chỉ có điểm duy nhất là họ mời văn nghệ sĩ từ Việt Nam sang. Cộng sản muốn qua cuộc trình diễn đó, hợp thức hóa sự hiện diện của văn nghệ sĩ Việt Nam tại Úc cũng như đề cao việc trình diễn của các đoàn văn nghệ từ VN sang Úc. Tôi nghĩ đây là một kế hoạch vô cùng xảo quyệt. Nhưng không hiểu sao họ lại không làm. Có thể thời cơ lúc đó chưa chín mùi chăng? Trong tương lai, tôi nghĩ không sớm thì muộn họ sẽ dùng lại chiêu bài này.

Hỏi: Ông có nghe gì về dự định cộng sản VN sẽ đưa sang Úc một số đoàn thể thao để tranh tài hay không?

Đáp: Chuyện này cộng sản đã dự tính từ trước khi Úc đăng cai tổ chức thế vận hội. Có, tôi có nghe nói đến chuyện này…

Hỏi: Theo ông, họ sẽ tranh tài thể thao trong lĩnh vực nào?

Đáp: Theo tôi biết thì họ sẽ mời một số đội bóng đá của Úc sang VN tổ chức điều mà họ gọi là “giao đấu hữu nghị”. Sau đó, Úc sẽ mời lại một số đội bóng đá VN sang Úc giao đấu cho có qua có lại. Về chuyện này, cộng sản họ đã tính rất kỹ và họ thấy chỉ có giao đấu hữu nghị về bóng đá thì công an CSVN mới có thể danh chính ngôn thuận có mặt tại Úc qua vai trò đội tuyển bóng đá.

(Còn tiếp…)

Hữu Nguyên

http://www.vietbaoonline.com/print.asp?nid=40567


Bài liên quan:
TÌM HIỂU THỦ ĐOẠN CỦA CS qua “duyên dáng VN” :
- VietBao Daily Online – Úc Châu – Thế Giới Điện Ảnh
- VietBao Daily Online – Úc Châu – “duyên Dáng Việt Nam” – Một Âm
- VietBao Daily Online – Úc Châu – “duyên Dáng Việt Nam” Một Âm Mưu
- VietBao Daily Online – Úc Châu – “duyên Dáng Việt Nam” – Một Âm
- VietBao Daily Online – Úc Châu – Kỳ 5.”duyên Dáng Việt Nam” – Một
- VietBao Daily Online – Úc Châu – Thư Của Ban Biên Tập Báo Cánh Eùn
- VietBao Daily Online – Úc Châu – Chuyện Cộng Đồng: “duyên Dáng
- VietBao Daily Online
- VietBao Daily Online – Úc Châu – 10 Điểm Bảo Vệ Quyền Tự Do Ngôn

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.