Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 4, 2008

Một vài đặc điểm của hệ thống chính trị và những thay đổi khi có dân chủ (*)

Ý kiến độc giả

Evil

(*) Tựa đề do BBT X-cafe đặt

Các chú nên phân biệt:
http://www.x-cafevn.org/node/997
- Các vị trí lãnh đạo mang tính dân cử và các vị trí lãnh đạo đòi hỏi chuyên môn: Lãnh đạo chuyên môn là các vị bộ, thứ trưởng, vụ trưởng vụ phó ở các bộ, các cơ quan. Lãnh đạo dân cử do tín nhiệm là các vị trí trong TW, quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp, các phong trào, phường, hội. (Đấy là lý thuyết nhưng thực tế ở ta, tất cả các vị trí dân cử đều là do Đảng cử hết.)

- Lãnh đạo cấp trung ương với việc Hoạch định chính sách: Hoạch định chính sách là do các bộ đề xuất, cụ thể là chuyên viên cấp dưới của các bộ đề xuất lên, thậm chí tham khảo các ý tưởng của các cơ quan độc lập bên ngoài. Hiện nay có rất nhiều người không phải là Đảng viên đang thực hiện việc soạn thảo các chính sách này, đề xuất lên các cấp vụ, rồi cấp vụ đề lên cấp Bộ để phê duyệt. Việc này không liên quan gì đến vai trò của Đảng, Đảng không tự nghĩ ra chính sách nào cả. Vai trò của các Đảng cầm quyền là lựa chọn chính sách chứ không phải là đề ra các chính sách.

Thực ra, làm đến chức Ủy Viên Trung Ương, Thủ tướng, Chủ tịch, các cơ quan đoàn đội, ủy ban nhân dân các cấp … thì chỉ cần là một người không quá kém và đã có một chút ít kinh nghiệm lãnh đạo

»Evil

Lãnh đạo cấp trung ương là những người lựa chọn các chính sách dài hạn và giải quyết các vấn đề ngắn hạn có độ phức tạp thấp, không đòi hỏi chuyên môn sâu (ví dụ: đài truyền hình bênh Vàng Anh cởi truồng là đúng hay sai? Có nên đầu tư xây dựng toilet Nhật bản ở VN không). Các vấn đề phức tạp cao hơn một chút thì đã có ban cố vấn trung ương hùng hậu. Ban cố vấn này hiện nay cũng không nhất thiết là người trong Đảng Cộng sản. Thực ra, làm đến chức Ủy Viên Trung Ương, Thủ tướng, Chủ tịch, các cơ quan đoàn đội, ủy ban nhân dân các cấp … thì chỉ cần là một người không quá kém và đã có một chút ít kinh nghiệm lãnh đạo (có thể là kinh nghiệm từ dưới lên). Chính vì vậy những người không có gì đặc sắc về đầu óc như Trương Mỹ Hoa, Cù Thị Hậu, Nguyễn Minh Triết mới ngoi lên được TW.

Nói như vậy để thấy rằng, Đảng Cộng sản không tự nghĩ ra được cái gì cả. Tất cả các chính sách hiện nay đều do NHÂN DÂN đóng góp. Các Đảng cầm quyền như Đảng Cộng sản chỉ có chức năng chọn lựa chính sách. Đảng chỉ dựng lên các vị trí lãnh đạo dân cử (các vị trí mà đáng lẽ ra cũng phải là do dân bầu lên). Các vị trí lãnh đạo chuyên môn thì ở nước nào cũng vậy, do các lãnh đạo cao cấp ở TW chọn lựa, để tạo thành 1 equipe hợp rơ, hoạt động nhịp nhàng từ trên xuống dưới.DD

Tuy nhiên, ở các nước dân chủ, các Đảng cầm quyền chọn đến chức bộ thứ trưởng. Còn ở nhà mình, thì chọn thậm chí đến chức trưởng phó phòng, để thâu tóm toàn bộ quyền lực. Vòi bạch tuộc của Đảng còn vươn đến các tổ chức xã hội, các cơ quan khoa học: trường học, bệnh viện, công đoàn, các tổ chức thanh niên, các đoàn thể, hội dân sự… Trong khi, ở các nước dân chủ, các cơ quan này hoạt động một cách độc lập. Nhà nước không được quyền can thiệp vào công việc quản lý của họ. Quyền hạn của các Đảng ở các xã hội dân chủ ít hơn ở ta nhiều.

Các ý tưởng nâng cao vị thế của VN thì cũng là dân đóng góp. Xin nhấn mạnh là Đảng Cộng sản chả có công lao gì ở đây cả. Sự can thiệp của Đảng Cộng sản chỉ làm cho mọi thứ có thể tồi hơn, bởi lẽ khác với các Đảng khác trên thế giới Đảng Cộng sản chọn lãnh đạo chuyên môn đề cao tiêu chuẩn số 1 phải là người trung thành với Đảng, đảm bảo sự thống trị độc tài, chứ không phải là người giỏi chuyên môn nhất để phát huy cao nhất sự phát triển của VN.

Nhưng ưu điểm nhãn tiền về mặt dân chủ, công bằng, tự do, dễ dàng thay thế một chính quyền tồi thì ai cũng thấy. Những điều này sẽ hứa hẹn chống tham nhũng tốt hơn, đảm bảo cho người tài có cơ hội được tham gia quản lý đất nước bất kể chính kiến chính trị, nhân dân được tự do hơn.

»Evil

Ngoài ra, mọi chính sách đúng đắn đều có thể kế thừa, chứ không phải là dân chủ sẽ xóa sạch hoàn toàn dấu vết của Đảng Cộng sản. Các đảng cầm quyền trong một xã hội dân chủ vẫn có thể tiếp tục lựa chọn một số chính sách đúng đắn từ thời Đảng Cộng sản. Đây là Trí tuệ của Nhân dân chứ không phải của Đảng nào cả.

Bản chất của Dân chủ là khoan dung. Thậm chí bây giờ nhiều người sẵn lòng cho các Đảng viên cao cấp hạ cánh an toàn. Đảm bảo một số quyền lợi nhất định cho thân quyến của họ, để VN mau đạt tới xã hội dân chủ. Các Đảng viên cấp dưới thì có thể xử lý theo sự thỏa thuận với Đảng Cộng sản. Hiện nay Đảng Cộng sản sẵn sàng trừng phạt một số đảng viên cấp dưới.

Giữ chính quyền thì đã có công an và quân đội độc lập. Điều quan trọng là đi theo đúng quỹ đạo và dòng chảy dân chủ của thế giới, sẽ được nhiều đồng minh lớn hỗ trợ về mặt quân sự, quốc phòng.

Đảng Cộng sản, cũng giống như các Đảng cầm quyền khác, không có chức năng hoạch định chính sách mà chỉ có chức năng lựa chọn chính sách. Không nên đặt ra vấn đề: đảng cầm quyền trong một xã hội dân chủ luôn luôn phải lựa chọn được chính sách đúng đắn. Bởi vì thực tế Đảng Cộng sản cũng lựa chọn rất nhiều chính sách sai. Không nên đặt vấn đề kinh tế sau khi có xã hội dân chủ phải hơn đứt kinh tế do Đảng Cộng sản lãnh đạo bởi vì hiện nay là kinh tế thị trường, theo đường lối phát triển tư bản, không liên quan gì đến tư duy chính trị. Và các kinh tế gia trên thế giới không có sự khẳng định thống nhất nào về mối quan hệ giữa dân chủ hoặc độc tài với kinh tế.

Nhưng ưu điểm nhãn tiền về mặt dân chủ, công bằng, tự do, dễ dàng thay thế một chính quyền tồi thì ai cũng thấy. Những điều này sẽ hứa hẹn chống tham nhũng tốt hơn, đảm bảo cho người tài có cơ hội được tham gia quản lý đất nước bất kể chính kiến chính trị, nhân dân được tự do hơn. Tiếng nói của dân được tôn trọng. Như vậy, đảm bảo xã hội sẽ được phát triển một cách hài hòa tất cả các mặt (không chỉ có kinh tế). Điều này chắc chắn là hơn đứt Đảng Cộng sản.

March 26, 2008

Chính Trị Và Thua Cuộc

Nguyễn Bách
Truyện xưa kể rằng Đỗ Sinh, người xứ Tấn, là người tài hoa, văn võ tinh thông, nhưng suốt đời chỉ vui thú yên hà, làm bạn cùng mây nước. Là con nhà đại phú, Sinh rất vui với cuộc sống hiện tại nhàn tản, không phải bận tâm tới cuộc sống vật chất hàng ngày. Vua nước Tấn, An Lạc Vương, là người bạo ngược, không màng gì đến việc trị nước. Loạn lạc xẩy ra khắp nơi; dân tình đau khổ, ta thán. Giặc dã, loạn lạc nổi lên ngay tại quê hương của Sinh nhưng Sinh không bận tâm, coi việc trị nước an dân là việc của người khác. Sinh tuyên bố KHÔNG LÀM CHÁNH TRỊ mỗi khi bị người thân thúc dục từ bỏ thái độ rửa tay gói kiếm, từ bỏ cuộc sống nhàn hạ để làm một cái gì cho quê hương đất nước. Giặc dã tràn đến quê hương của Sinh. Sinh mất tất cả tài sản, đất đai, ruộng vườn, trở nên trắng tay. Khi Sinh biết hối hận về thái độ trùm chăn, không làm chánh trị của mình thì đã quá trễ, nước đã mất nhà đã tan; thân phận của Sinh là thân phận một kẻ lưu đầy, nhưng bị lưu đầy trên quê hương của chính mình.
.
Tại Việt Nam , trong suốt cuộc chiến chống Cộng bảo vệ quê hương, rất nhiều người đã trùm chăn, hành xử như Đỗ Sinh. Cho đến bây giờ tại Hải ngoại, chúng ta lại vẫn được nghe đi nghe lại điệp khúc cũ KHÔNG LÀM CHÁNH TRỊ. Ta tự hỏi Chánh trị là gì?
Theo Tự điển Larousse, Chánh trị (politique) là việc điều hành đất nước, xác định các thể chế sanh hoạt (direction de l’État et determination des formes de son activité).
Theo Tự điển Canadian Dictionary ( Oxford ): Chánh trị (politics) là nghệ thuật, phương pháp cai trị trong một nước  (the Art and Science of government).
Theo Việt Nam Tự điển của Nguyễn Văn Khôn, Chánh trị là việc thi hành quyền trị nước. Nghĩa rộng là lừa đảo khôn khéo như làm việc phải có chánh trị. Thiếu chánh trị khi làm việc có nghĩa là thực thà .
.
Thực ra hai chữ chánh trị có nghĩa rất rộng: việc đối xử, giao thiệp với nhau trong một gia đình, trong một đoàn thể, trong xã hội đều là việc chánh trị. Không làm chánh trị tức là làm chánh trị đó, làm cái KHÔNG LÀM. Việc bỏ nước ra đi làm thuyền nhân, không chịu sống với Cộng Sản là một hành vi có tính cách chánh trị. Theo những người tị nạn Cộng Sản thì đó là một hình thức bỏ phiếu bằng hai chân phủ nhận chế độ Cộng Sản. Trong ngôn ngữ thường dùng của đại chúng, hai chữ chánh trị được hiểu theo một nghĩa hạn hẹp là các tư tưởng, hành động có liên quan đến đảng phái, chánh quyền. Ta nên xác định rõ một vài từ ngữ có liên quan đến hai chữ chánh trị:

Làm chánh trị tức là trực tiếp tham dự vào các công việc có liên quan đến đảng phái, liên quan đến chánh quyền.
.
Lập trường chánh trị hay thái độ chánh trị là một hình thức xác định lập trường một cách tiêu cực trong một tổ chức, một tập thể.
Bất hợp tác, nhưng không tích cực chống đối, là một thái độ chánh trị. Lập trường của các người Việt quốc gia là không chấp nhận chế độ phản dân chủ Cộng Sản trên quê hương Việt Nam .
Trước ngày 30-4-1975, trong cuộc chiến đấu chống lại quân xâm lăng Cộng Sản Bắc Việt, mấy chữ KHÔNG LÀM CHÁNH TRỊ - được hiểu là đồng nghĩa với KHÔNG CHỐNG CỘNG - đã được Cộng Sản lợi dụng triệt để, làm lũng đoạn hậu phương của Miền Nam. Chắc hẳn bạn đọc còn nhớ:
.
- Nguyên Chủ tịch của Tổng Hội sinh viên Sàigòn Huỳnh Tấn Mẫm, Chủ tịch học sinh Sàigòn Lê Văn Nuôi, Dương Văn Đầy luôn luôn hô hào sinhviên, học sinh không làm chánh trị . Những sinh viên biểu lộ ý muốn chống Cộng đều bị đe dọa hay loại trừ. Điển hình là việc ám sát bắn chết đại diện sinh viên Luật Khoa Lê Khắc Sinh Nhật hay việc bắn bị thương sinh viên Ngô Vương Toại. Toại đã may mắn được các Bác sĩ của Bệnh viện Bình Dân, Sàigòn giải phẫu kịp thời cứu sống. Sau ngày 30-4-1975, Mẫm, Nuôi, Đầy đã hiện rõ là các cán bộ Cộng Sản của Thành ủy Sàigòn.
- Ni sư Huỳnh Liên là người đã luôn luôn to tiếng khích động và cầm đầu các đoàn biểu tình xuống đường chống đối Chánh phủ của Miền Nam , hô hào đưa chánh trị ra khỏi tôn giáo . Sau khi Cộng Sản hoàn toàn chiếm được miền Nam , Ni sư Huỳnh Liên đã hiện nguyên hình là một cán bộ tôn giáo vận của Cộng Sản.
- Các phong trào đòi hỏi đưa chánh trị ra khỏi học đường, các cuộc biểu tình trong ngày ký giả đi ăn mày, đòi hỏi tự do báo chí phi chánh trị … đã tạo ra nhiều bất ổn cho xã hội miền Nam .
- Tại miền Trung, nhứt là tại Huế, nhóm người trẻ Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Ngô Kha(em rể của Trịnh Công Sơn) Trần Xuân Kiêm… luôn luôn hô hào đưa chánh trị ra khỏi các sanh hoạt học đường, ra khỏi tôn giáo. Trong cuộc thảm sát hồi Tết Mậu thân tại Huế, họ đã hiện hình là các cán bộ Cộng Sản rất khát máu. Họ chính là thủ phạm trong các vụ thảm sát tại đây. Mọi người đều không lạ gì về gốc tích và hành tung của anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan. Còn sinh viên Nguyễn Đắc Xuân thì không được nổi bằng anh em Tường, Phan, nhưng y đã nổi tiếng sau Tết Mậu Thân. Chính y là người đã tự tay xử tử bạn cũ là Trần Mậu Tý khi CS chiếm đóng Huế chỉ vì Tý là đảng viên Đảng Đại Việt (chuyện này đã được kể rõ trong tác phẩm GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ của nhà văn Nhã Ca). “ Thi sĩHoàng Phủ Ngọc Tường ngày nay ung dung ngồi xe lăn. Trần Xuân Kiêm là Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Huế vào thời điểm đó. Kiêm học Trung học tại Sàigòn (trường Trung học Pétrus-Ký). Kiêm đậu Tú Tài năm 1962, sau đó y về Huế học tại Đại Học Văn Khoa, Huế. Trong Phong trào Hướng đạo, Kiêm là Tráng sinh trong Tráng đoàn Lam Sơn thuộc Đạo Đông thành của Đỗ Ngọc Yến (nguyên Chủ báo Người Việt , California , USA ).
Kiêm không lộ mặt như Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường… nhưng Kiêm đích thực là người giữ vai trò chánh, ẩn mình trong bóng tối, đứng đằng sau các vụ ruồng bố, thảm sát hàng ngàn đồng bào vô can trong vụ Tết Mậu Thân tại Huế. Những người dân Huế này có ai “làm chính trị” đâu?
- Trước năm 1975, các thành phố lớn như Sàigòn, Huế không bao giờ thiếu vắng các cuộc biểu tình đòi hỏi phi chánh trị, làm hậu phương của miền Nam trở nên luôn luôn bất ổn, gây khó khăn không ít cho các Chánh phủ Việt Nam Cộng hòa.
Trong tham vọng và kế hoạch bành trướng Chủ Nghĩa Cộng Sản theo lệnh Cộng Sản Quốc tế, Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngay sau khi chiếm được miền Bắc nước Việt, đã có kế hoạch xâm chiếm miền Nam. Sau năm 1954, Miền Nam, dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, đạt được nhiều tiến bộ đã khiến cho các tên Cộng Sản nằm vùng hoặc bị vô hiệu hóa, hoặc bị lộ diện. Trước viễn tượng tan rã của đám Việt Cộng nằm vùng nên năm 1958, Lê Duẩn được cử vào miền Nam nghiên cứu tình hình, hầu mong cứu vãn tình thế. Bản phúc trình của Lê Duẩn gửi Bộ Chánh Trị ở Hà Nội: Đề cương cách mạng miền Nam khẳng định chỉ có một đường lối duy nhứt để cứu vãn tình thế ngõ hầu Cộng Sản hóa miền Nam là phát động một cuộc chiến tranh giải phóng , một cuộc chiến toàn diện trên mọi lãnh vực: kinh tế, chánh trị, quân sự. Lập tức các đảng viên nằm vùng được lệnh moi vũ khí chôn giấu, lập các mật khu trong rừng núi, bắt đầu gây loạn ở miền Nam, bằng cách khuấy động, khủng bố tàn bạo tại các vùng quê theo đúng sách lược của Cộng Sản Trung Quốc: Lấy rừng núi chế ngự nông thôn, lấy nông thôn bao vây thành thị. Gây xáo trộn trên toàn miền Nam về phương diện chánh trị là kế hoạch hàng đầu bên cạnh các áp lực về quân sự.
Tháng 5 năm 1959, Cộng Sản Bắc Việt cho mở lại đường mòn Hồ Chí Minh để bắt đầu chuyển vận võ khí, quân đội và cán bộ Cộng Sản vào thâm nhập miền Nam. Ngày 21-12-1959, cái gọi là Mặt Trận Giải phóng Miền Nam chánh thức ra đời, đánh dấu một khúc quanh quan trọng của những điên loạn giải phóng giếtngười do Cộng sản Việt Nam gây ra cho dân tộc. Nằm đúng trong sách lược của Bắc Việt, hậu phương miền Nam bị chúng làm xáo trộn bằng đủ mọi cách, bằng các cuộc biểu tình, xuống đường đòi đưa chánh trị ra khỏi các sanh hoạt như tôn giáo, học đường… Hầu hết, nếu không nói là tất cả, các phong trào chống đối đều bị Cộng Sản xâm nhập. Mục tiêu chánh trị hàng đầu của Cộng Sản là làm cho miền Nam trở nên bất ổn định, càng bất ổn định chừng nào thì càng tốt cho công cuộc Cộng sản hóa chừng đó.
Trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam, chống lại cuộc xâm lăng của Cộng Sản, người Việt Quốc gia đã thua cuộc, để Cộng Sản thống trị cả nước từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu. Có nhiều nguyên nhân đưa đến sự thất trận của miền Nam . Các nguyên nhân này đã được nói tới rất nhiều kể từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Một trong những nguyên nhân đưa đến sự xụp đổ của miền Nam, theo chúng tôi, là sự kém hiểu biết về hiểm họa Cộng Sản. không thấy được tầm quan trọng và nhiệm vụ của mỗi người trong việc bảo vệ quê hương. Điều đó đưa đến việc thờ ơ, không tích cực tham gia trong cuộc chiến đấu một mất một còn với Cộng Sản. Có nhiều người đã nhìn cuộc chiến với cặp mắt bàng quang, không mấy quan tâm, dấu mình trong cái vỏ không làm chánh trị như Đỗ Sinh trong truyện xưa. Họ coi cuộc chiến bảo vệ tổ quốc là cuộc chiến của riêng những người lính. Nay phần lớn đã thức tỉnh, nhưng thức tỉnh vào giờ thứ 25 của trận chiến. Than ôi quá muộn màng!!
.

Cuộc chiến Quốc-Cộng 1954-1975 là cuộc chiến mà người Quốc Gia đã thua từ đầu ngay khi Hiệp định Genève được ký ngày 20-7-1954 còn chưa ráo mực. Ta thua vì nhiều lý do, nhứt là ta không được người bạn đồng minh Hoa Kỳ cho phép thắng. Nhiệm vụ bảo vệ quê hương đè nặng trên vai người lính. Họ chiến đấu nhưng không được phép thắng, chỉ được phép tự vệ khi bị địch tấn công. Trong những ngày cuối của tháng 4-1975, họ đã chiến đấu trong bi thảm, trong đáy cùng của tuyệt vọng, Ta phải cảm ơn họ, các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng hòa, họ đã đơn độc chiến đấu. Mặc dù bị phản bội từ nhiều phía, họ đã giữ vững Miền Nam được 21 năm.
.

Cuộc di cư vĩ đại bỏ nước ra đi sau ngày miền Nam bị rơi vào tay Cộng Sản là một hành vi chánh trị, một lập trường chánh trị. Đó là khẳng định không chấp nhận chủ nghĩa Cộng Sản.

Trên thực tế, cuộc chiến chống Cộng Sản chưa chấm dứt. Mặt trận chống Cộng đã thay đổi hình thái. Hiện nay cuộc chiến Quốc-Cộng được trải dài trên khắp thế giới.Trong suốt cuộc chiến 1954-1975, người Quốc gia chúng ta bị bắt buộc chỉ ở thế phòng thủ, không được phép tấn công, không được Hoa Kỳ bật đèn xanh cho phép đem chiến tranh ra tận hậu phương của quân xâm lăng, tức là miền Bắc của vĩ tuyến số 17. Bây giờ thế trận đã khác, hiện nay người Việt Quốc Gia đang đối đầu với bọn Cộng Sản -đối đầu trong thế công- tại khắp mọi nơi trên thế giới, tại bất kỳ nơi nào mà bọn hậu duệ của “già Hồ” héo lánh tới.
Trong cuộc chiến mới mẻ này, chúng ta hoàn toàn không tùy thuộc vào đồng dollars, chúng ta không bị các chủ nhân ông sai khiến. Chúng ta đã và đang thắng bọn Cộng Sản tại bất cứ nơi nào họ đặt chân tới. Chúng ta đang giữ thế chủ động. Nơi nào có người Việt Quốc gia cư ngụ là nơi đó có ngọn lửa chống Cộng. Tại khắp mọi nơi trên thế giới tự do, ta không thấy một Cộng đồng thân cộng nào cả. Trên thế giới, bất cứ một lãnh tụ nào khi đến thăm viếng một nước tự do cũng được đồng hương của họ long trọng tiếp đón. Trái lại, lãnh đạo của Việt Nam Cộng Sản, khi đến bất kỳ một nước tự do nào khác, như thủ tướng Cộng Sản Phan Văn Khải, chủ tịch Việt cộng Nguyễn minh Triết sang Hoa Kỳ, đều phải trốn chui trốn nhủi, không dám gặp đồng hương.
Cộng Sản đã áp đặt chế độ vô sản lên dân tộc ta bằng bạo lực, bằng phá hoại, bằng giết người một cách man rợ. Nói dối và giết người tàn bạo không gớm tay là sở trường của Cộng Sản. Nay sở trường khốn nạn đó trở nên vô dụng khi họ phải đối đầu với đám Người Việt di tản đang sống tại các nước tự do Ta phải nhìn nhận rằng các cuộc tranh đấu, biểu dương lực lượng, các cuộc vận động dư luận của người Việt Hải ngoại, tuy chưa thành công làm tan vỡ đảng ăn cướp Cộng Sản Việt Nam, đã thành công trên nhiều phương diện, thí dụ:
- CS Bắc Việt đã không dám làm cuộc tắm máu ở Miền Nam như Cộng Sản Cao Miên đã làm ở xứ Chùa Tháp khi chiếm được nước này.
- Cộng Sản Việt Nam đã không dám tự do giết người như họ đã từng làm trong quá khứ.
- Cộng Sản Việt Nam đã không dám đàn áp một cách công khai các thành phần dân chúng không đồng ý với họ.
- Cộng Sản Việt Nam , dưới áp lực của Hoa Kỳ và của thế giới tự do, đã phải thả hết tù cải tạo. Áp lực đó, sở dĩ có được là nhờ các vận động của người Việt Hải ngoại.
- Cũng vì nhờ sự vận động nói rõ sự thực về con người Hồ Chí Minh trước dư luận thế giới của người Việt Hải ngoại khiến tên tội đồ của lịch sử dân tộc này không được UNESCO của Liên Hiệp Quốc tôn vinh là danh nhân của thế giới.
- Qua các cuộc vận động, tố cáo của người Việt tị nạn, công luận thế giới đã biết rõ về bản chất lưu manh, tráo trở, gian dối, độc tài chà đạp nhân quyền của những người Cộng Sản Việt Nam. Thí dụ tấm hình Cha Nguyễn Văn Lý bị Công An bịt miệng trong một cái được gọi là phiên toà tại Huế đã được truyền đi khắp thế giới, tố cáo nền Công lý bịt miệng của Cộng Sản Việt Nam .
Tại quê hương Việt Nam, sau 32 năm độc quyền cai trị đất nước, Cộng Sản đã phải thay hình đổi dạng nhiều lần (métamorphose) để sống còn. Nhứt là kể từ khi các chế độ Cộng Sản trên khắp thế giới cáo chung vào đầu thập niên 90.
“Công lý Bịt miệng” của CSVN”

Các người lãnh đạo mới của Cộng Sản Việt Nam tương đối có học thức hơn đám hậu duệ già nua của Hồ Chí Minh nên họ rất tinh ma trong việc độc quyền cai trị đất nước. Họ đã thay đổi hoàn toàn kế hoạch để đối phó và khai thác đám người Việt quốc gia đang sống tại các nước tự do trên khắp thế giới. Nghị quyết 36, hoạch định các kế sách đối với khối Việt kiều di tản, là một trong muôn vàn mưu chước của Cộng Sản nhằm khống chế các Cộng Đồng người Việt Hải ngoại. Nào đổi mới, nào mở cửa, các chương trình du lịch, chấp nhận cho phép có quyền tư hữu, nới lỏng gọng kìm cai trị của chuyên chính vô sản… là những bước lùi chiến lược của Cộng Sản Việt Nam để được tồn tại. Xin cứ về du lịch, tiêu tiền ở Việt Nam nhưng tuyệt đối không được chống đối, đụng đến chế độ. Công An của họ có tai mắt ở khắp mọi nơi. Mọi mầm mống chống đối đều bị lực lượng Công An của họ dập tắt từ trong trứng nước. Mọi ý đồ thay đổi chế độ đều bị đàn áp một cách tàn bạo. Sau cùng tất cả đều trông cậy vào các áp lực đến từ bên ngoài, nhứt là các áp lực đến từ phía các người Việt Hải ngoại.
Người Việt Quốc gia vẫn chưa thành công trong mục tiêu tối hậu: đó là dứt điểm những người Cộng Sản Việt Nam , đem lại dân chủ, tự do cho đồng bào ở quê nhà. Vì đâu nên nỗi? Lý do nào đã giúp bọn phản dân hại nước vẫn nhởn nhơ trên quê hương ta? Sau đây là một vài lý do đã khiến người Việt Quốc gia chưa thắng, và có lẽ sẽ không bao giờ thắng bọn Cộng Sản nếu vẫn chưa thức tỉnh và cảnh giác:
Người Việt tị nạn Cộng Sản vẫn tiếp tục gửi tiền quá m ứccần thiết về Việt Nam vô tình gián ti ếp giúp đỡ Cộng Sản chuyển tài sản tham nhũng, bóc lột ra nước ngoài. Vietcong dùng chính tiền bạc nầy mua chuộc tay sai khống chế cộng đồng. Ngay từ những ngày đầu tị nạn, chúng ta đã gửi tiền quá mức cần thiết đủ sống về giúp đỡ thân nhân còn kẹt tại quê nhà. Có ai lại không xót thương người thân đang gặp khó khăn đâu? CSVN có cả một hệ thống tổ chức qui mô để tóm thâu các số tiền gửi về quê nhà. Các trung tâm gửi tiền về Việt Nam mọc lên như nấm, tại tất cả các nước có người Việt tị nạn sanh sống. Khoảng những năm 80, CS đã đứng trên bờ vực thẳm của tan vỡ vì kinh tế lụn bại do bất tài và quản lý dở. Nhưng họ đã thoát hiểm chính vì tiền của chúng ta gửi về. Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh và đồng đảng đã thoát hiểm. Chánh sách đổi mới được phát động từ đó. Người Việt Hải ngoại hết bị gọi là lũ lưu manh phản động, trốn khỏi nước để đi làm đĩ điếm. Chúng ta được CSVN gọi với một cái tên mỹ miều khúc ruột ngàn dặm . Hiện nay, mỗi năm các khúc ruột ngàn dăm gửi về quê độ 3 tỷ dollars USA . Ngoài ra, CSVN có trăm phương ngàn kế để dụ dỗ chúng ta mang tiền về Việt Nam : du lịch, đầu tư, các chương trình được gọi là chương trình từ thiện…..

- Bản tánh dễ quên của người Việt Quốc gia. Một số lớn người Việt tị nạn đã quên cái quá khứ tị nạn Cộng Sản của họ; quên những ngày vượt biên hãi hùng; quên những chết chóc của bạn bè, đồng đội, của người thân mà thủ phạm là các tên Cộng Sản. Điều tai hại là họ đã cố tình quên những đổ vỡ của quê nhà do CS gây ra. Họ đã và đang trở về Việt Nam hoặc để làm ăn, buôn bán với kẻ thù hoặc để hưởng thụ các thú vui vật chất để thỏa mãn thú tánh. Họ đã và đang làm hại cho chánh nghĩa của người Quốc gia. Hai vị Cựu Chủ tịch của một Hội đoàn chống Cộng khá nổi tiếng ở Montréal (Hội đoàn của những người đã cầm súng bảo vệ quê hương), đã đầu hàng CSVN để được về Việt Nam ăn chơi, du hý. Chỉ mới cách đây vài năm, mọi người trong Cộng Đồng còn tin tưởng 2 vị Cựu CT này thuộc nhóm của những người thề không đội trời chung với Cộng Sản. Nay mọi sự đã đổi thay, lời thề năm nào đã thành chuyện của quá khứ, nên chôn vùi đi là hơn. Cơn nguy biến đã qua, người ta không mấy khi nhớ những gì đã hứa (Le péril passé, on ne se souvient guère de ce qu’on a promis ) như người xưa đã nói. Một số tên tuổi trong các Cộng Đồng người Việt tị nạn như Phạm Duy, Nguyễn Cao Kỳ, Đỗ Mậu… đã về Việt Nam, đầu hàng những kẻ thù cũ. Họ đã muối mặt phủ nhận cái quá khứ chiến đấu chống Cộng để đánh đĩ tâm hồn, thốt lên những lời ca tụng những kẻ đang phá hoại quê hương.

- Thời gian là yếu tố bất lợi cho những người chống Cộng. Sau hơn 30 năm tại Hải ngoại, số người chống Cộng nhiệt tình nhứt càng ngày càng bớt đi vì tuổi tác, bệnh tật. Tinh thần Quốc gia chống Cộng sẽ không còn ở thế hệ thứ hai, thứ ba. Các thế hệ đó được sanh ra, lớn lên và trưởng thành tại các xứ tự do. Họ không có kinh nghiệm sống với Cộng Sản, không có một quá khứ chống Cộng như cha ông của họ. Trái lại tại quê nhà, các con cháu của những tai to mặt lớn Cộng Sản được huấn luyện để kế nghiệp cha ông, tiếp tục cầm quyền ở Việt Nam. Vì mệt mỏi và tuổi tác nên một số Hội đoàn bị khủng hoảng lãnh đạo, tìm không ra người gánh vác công việc chung. Cộng Sản đã lợi dụng khủng hoảng này để từ từ đưa người của chúng hay đưa người có cảm tình với chúng vào các vị trí lãnh đạo. Khủng hoảng lãnh đạo đã khiến một Hội đoàn có quá trình hoạt động và lập trường chống Cộng khá vững chắc tại Montréal đã lần lượt chịu đựng 2 Chủ tịch rất kém tài đức, không có phong thái của người lãnh đạo, chưa nói đến khả năng. Một ông Chủ tịch một Hội đoàn khác đã vì quyền lợi cỏn con của gia đình mà hi sinh danh dự cuả cả cộng đồng người Việt chúng ta tại đây, trước chính quyền và người dân điạ phương, nhưng ông vẫn được bầu ra vì không có người nào ra ứng cử, ngoại trừ ông.
- Kế hoạch xâm nhập các Cộng Đồng tị nạn tinh vi của Cộng Sản
Kế hoạch xâm nhập các CĐ của CS rất tinh vi. Một thí dụ theo nghị quyết 36 của chúng: Tích cực đầu tư cho các chương trình dậy tiếng Việt cho người Việt ở nước ngoài. Tổ chức cho các đoàn nghệ thuật, nhứt là các đoàn nghệ thuật dân tộc ra nước ngoài biểu diễn… Đầu tư cho các chương trình dành cho người Việt Nam ở nước ngoài như đài phát thanh, truyền hình và internet… Hỗ trợ việc ra báo viết, mở đài phát thanh, truyền hình ở nước ngoài. Hỗ trợ kinh phí vận chuyển và đơn giản hóa thủ tục đối với việc gửi sách báo, văn hóa phẩm ra ngoài .
Tác dụng của nghị quyết 36 đã được cảm thấy tại Montréal. Ngay tại Montréal, một số các hội đoàn (như Gia đình Giáo chức, Hội Phụ nữ…) công khai tuyên bố không làm chánh trị tức là không chống Cộng Sản. Họ từ chối tham dự mọi sanh hoạt có tánh cách biểu dương lập trường quốc gia của người Việt tị nạn. Mới đây, một Hội đoàn quốc gia rất có uy tín tại Montréal đã bầu một vị Chủ tịch mới để thay thế Chủ tịch tiền nhiệm vừa đột ngột từ trần (bị đầu độc???). Chủ tịch đắc cử qua cuộc bầu cử độc diễn này là người đã và đang buôn bán công khai với Cộng Sản Việt Nam từ hàng chục năm qua. Trong quá khứ, người ta chưa bao giờ thấy vị CT này có mặt trong các hoạt động chánh trị của Cộng Đồng. Các thắc mắc về các hoạt động buôn bán với Cộng Sản của vị Tân Chủ tịch đều bị cố tình lờ đi, bảo rằng: Hội ta không làmchánh trị. Các ténors của hội đã không ngớt lời ca tụng vị CT mới này, khẳng định tính cách phi chánh trị của Hội. Phải chăng phi chánh trị có nghĩa là nếu Cộng Sản thiệt lên làm CT cũng không sao ?
Cuốn sách giới thiệu các hoạt động của một Trung tâm văn hóa (?) tại Montréal đầy các từ ngữ Cộng Sản. Thí dụ Ban Giám Đốc được họ gọi là Ban Giám Hiệu, y hệt ngôn ngữ của Cộng Sản tại Việt Nam. Chủ tịch của Trung tâm đã đi đi về về Việt Nam như đi chợ, Chủ tịch tuyên bố về Việt Nam để tìm tài liệu cho cơ sở (?). Cờ quốc gia mầu vàng ba sọc đỏ ít được họ nghiêm chào trong các buổi sanh hoạt. Chúng ta sẽ không lấy làm ngạc nhiên, một ngày nào đó họ sẽ cho trưng bầy lá cờ máu của Cộng Sản để chào.
Ban Điều hành của một tờ báo có số phát hành khá cao tại Montréal đã không bao giờ cho đăng tải các bài viết có ý tưởng chống Cộng. Lý do: Báo của chúng tôi không làm chánh trị . Nhưng họ đã cố ý tổ chức Đại nhạc hội đúng vào ngày sanh nhựt của Hồ Chí Minh: 19 tháng 5. Vô tình hay cố ý đây? Phải chăng CS đã âm thầm theo đúng nghị quyết 36 để mua đứt tờ báo? Hay Ban Chủ trương của tờ báo đã bán linh hồn cho quỉ dữ CS?
Những hội đoàn và những cá nhân từng tuyên bố “không làm chính trị” hay thậm chí làm ăn, giúp đỡ, che chở, kinh tài cho CS hãy nhớ kỹ tấm gương của người dân vô tội Huế, gương của bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) trong Cải cách Ruộng đất (che chở cho “bác” và các đồng chí cuả “bác” để rồi cũng bị xử tử), hay gương cuả một ông dược sĩ nọ ở Saigon trước 75, đã mua thuốc trị bệnh cho “bác” để rồi khi CS chiếm miền Nam cũng bị đánh tư sản như thường. Cái gương đau đớn nhất cuả các ông bà trí thức trong Mặt Trận giải phóng miền Nam hãy còn ngờ ngờ đó. Quí vị đừng mơ tưởng khi CS đã chiếm đoạt được sự lãnh đạo người Việt hải ngoại nhờ thái độ “khôn ngoan” (hay hèn nhát?) “không làm chính trị” của quí vị là họ sẽ tiếp tục để quí vị vẫn lãnh đạo các Hội đoàn của quí vị và tiếp tục hợp tác hay sử dụng quí vị nữa.
***
Trong cuộc đấu tranh chống CS, người Việt quốc gia tại Hải ngoại khó đạt được thắng lợi, nếu không nói là sẽ thất bại, vì chính chúng ta không muốn thắng lợi:
- chúng ta vẫn gián tiếp cung cấp phương tiện, bằng cách này hay cách khác, chuyển tiền bạc cho kẻ thù.
- chúng ta tiếp tục đầu hàng kẻ thù, về VN để làm ăn, buôn bán, tìm thú vui
- chúng ta không tích cực dấn thân hoạt động, để mặc kẻ thù càng ngày càng thành công len lỏi trong hàng ngũ của chúng ta
- trong tập thể của chúng ta vẫn có người kêu gọi PHI CHÁNH TRỊ tức là từ chối tham dự mọi hoạt động có tính cách chống Cộng trong tập thể người Việt tha hương vì họa Cộng Sản tại quê nhà.
- thời gian là yếu tố bất lợi (le temps joue contre nous) cho chúng ta. Bệnh tật, tuổi tác, sức khỏe hao mòn với thời gian sẽ làm hàng ngũ của chúng ta càng ngày càng thưa vắng.Đã hơn 30 năm rồi mà kẻ thù vẫn nhởn nhơ trên quê hương.
Chúng ta đã đánh mất một nửa quê hương năm 1954, chúng ta đã mất cả quê hương năm 1975 vì chúng ta không có quyền lấy quyết định điều khiển cuộc kháng Cộng, vì chúng ta bị địch cấy độc tố không làm chánh trị . Nay chúng ta đang đứng trước viễn tượng có thể sẽ thua cuộc một lần nữa, nhưng thua cuộc lần này là do lỗi của chính chúng ta:
Chúng ta đã và đang trợ giúp kẻ thù bằng cách này hay cách khác.
Montreal 06-07-2007
Nguyễn Bách

March 9, 2008

audio hội luận với Ts Nguyen Anh Tuấn : kinh tế và dân chủ

March 7, 2008

Ông Nguyễn Minh Cần bàn về nội hàm của chủ nghĩa Mác Lê Nin

Trích lại:

2005.09.29

Nguyễn An, phóng viên đài RFA

Gần đây, một văn kiện đựơc dư luận trong ngoài nước quan tâm tìm đọc là bản ‘Đóng góp ý kiến vào báo cáo tổng kết lý luận và thực tiễn hai mươi năm đổi mới’ của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt. Trong văn kiện ấy, ông Kiệt đã nêu lên những vấn đề mà ông cho là căn bản phải thực hiện, để Việt Nam có thể nắm bắt đựơc những vận hội mới.

Tổng bí thư Nông Đức Mạnh (giữa), cựu Chủ tịch nước Võ Chí Công (trái), và Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt (phải) tại hội nghị BCH đảng CSVN lần thứ 9. AFP PHOTO
>> See larger image

Ban Việt ngữ đài Á châu tự do đã thực hiện các cuộc trao đổi với một số nhân vật từng sinh hoạt lâu năm trong đảng Cộng sản, hiểu rõ nội tình cũng như những vấn đề của Đảng trong vai trò lãnh đạo đất nước.

Những kỳ trước, chúng tôi đã gửi đến quý thính giả ý kiến của cựu đại tá Bùi Tín, và nhà tranh đấu dân chủ Nguyễn Thanh Giang. Hôm nay, chúng tôi xin gửi đến quý vị ý kiến của ông Nguyễn Minh Cần. Ông Cần nguyên là một đảng viên cao cấp và kỳ cựu. Hiện ông đang sinh sống tại Nga. Trước hết, ông Cần nói lên cảm tưởng đầu tiên của ông về bản văn của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Vẫn còn dè dặt

Nguyễn Minh Cần: Đây là một sự kiện quan trọng trong sinh hoạt chính trị của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vì đây là lần đầu tiên một người từng nắm giữ một chức vụ lãnh đạo hàng cao nhất trong Đảng và Nhà nước nói lên những điều mà ngay bây giờ các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam chưa dám nói. Đó là điểm tích cực của sự kiện này.

Tuy nhiên, ông Kiệt, mặc dù dùng những từ ngữ rất to lớn như bứt phá mạnh mẽ…, nhưng ông lại vẫn rất dè dặt, vẫn đứng yên một chỗ thôi.

Nguyễn An: Thưa ông NMC, ông Kiệt cho là cần phải có những bứt phá mạnh dạn về tư duy để từ đó đưa đến những thay đổi cơ bản…

Đây là một sự kiện quan trọng trong sinh hoạt chính trị của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vì đây là lần đầu tiên một người từng nắm giữ một chức vụ lãnh đạo hàng cao nhất trong Đảng và Nhà nước nói lên những điều mà ngay bây giờ các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam chưa dám nói. Đó là điểm tích cực của sự kiện này.

Ông Nguyễn Minh Cần

Nguyễn Minh Cần: Nhưng ông Kiệt nói như vậy thì ông đã mâu thuẫn với vấn đề mà ông đặt ra với chủ nghĩa Mác Lê Nin.

Nội hàm của chủ nghĩa Mác Lê Nin

Nguyễn An: Về chủ nghĩa Mác Lê Nin thì ông Kiệt cho là phải xác định cho rõ nội hàm của chủ nghĩa ấy, chứ không thể nói chung chung. Là một người từng sinh hoạt lâu năm trong đảng Cộng sản Việt Nam, ông nghĩ sao về yêu cầu này?

Nguyễn Minh Cần: Nội hàm của chủ nghĩa Mác Lê Nin, hay nôm na là nội dung cơ bản của chủ nghĩa ấy đã nằm sờ sờ ra từ bao nhiêu năm rồi, trong văn bản của các ông thừơng đựơc gọi là kinh điển của chủ nghĩa Mác Lê Nin. Nội dung ấy gồm bốn điểm, đựơc coi là bốn trụ cột. Thứ nhất là học thuyết đấu tranh giai cấp.

Thứ hai, đấu tranh giai cấp của giai cấp công nhân phải đi đến chuyên chính vô sản. Thứ ba là đảng Cộng sản phải độc quyền lãnh đạo, tuyệt đối không chia quyền ấy cho bất cứ ai, và điểm thứ tư, là chủ nghĩa tập trung dân chủ

Với cái nội hàm ấy, áp dụng những điều đó trong các nước xã hội chủ nghĩa trong 80 năm nay rồi, từ nước XHCN đầu tiên là Liên Xô, đến các nước XHCN còn lại là Việt Nam, Triều Tiên, Trung quốc và Cuba, thì kết quả thế nào?

Tám mươi năm qua, bao nhiêu đầu rơi máu chảy, đau thương tang tóc, ở các nước xã hội chủ nghĩa đó, đã xác lập nên một chế độ toàn trị, độc ác không kém gì chế độ Phát xít. Ông Kiệt vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lê Nin, nhưng nói một cách mập mờ, là phải xác định nội hàm của những khái niệm đó.

Có thể thay đổi hay không?

Nguyễn An: Như vậy, thì có thể thay đổi các nội hàm này, hay ít nhất, thay đổi cách nhìn về những nội hàm ấy hay không?

Bạn nghĩ gì về ý kiến này? Xin email về Vietnamese@www.rfa.org

Nguyễn Minh Cần: Không có thể nào thay đổi. Nếu thay đổi thì sẽ không còn chủ nghĩa Mác Lênin nữa.

Nguyễn An: Thưa ông Nguyễn Minh Cần, như thế, có vẻ như ông có cái nhìn tích cực hơn, mạnh dạn hơn và cách mạng hơn ông Kiệt nữa!

Nguyễn Minh Cần: Vấn đề đặt ra, theo tôi, muốn có một bứt phá về mặt tư duy, thì phải dứt khoát là từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin. Đó mới là điều căn bản. Nói như vậy, là thế nào?

Từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin có cái nội dung cụ thể của nó. Nội dung ấy gồm sáu điểm: Một là xoá bỏ điều bốn trong hiến pháp, tức là xoá bỏ cái quyền độc tôn thống trị của đảng trong xã hội. Thứ hai là tách rời đảng ra khỏi chính quyền nhà nước. Thứ ba là tổ chức đầu phiếu dân chủ và tự do.

Thứ tư là ban hành các quyền tự do dân chủ cho nhân dân, đồng thời, thứ năm là phải xoá bỏ ngay những đạo luật hay những quy định dưới luật đi ngựơc lại với quyền tự do dân chủ của người dân chẳng hạn như nghị định 31CP do chính ông Kiệt ký trước đây và thứ sáu là xây dựng một xã hội dân sự tại Việt Nam.

Đó là những điểm cơ bản để xoá bỏ chuyên chính vô sản, chế độ toàn trị ở trong nước để tiến tới một chế độ dân chủ, tạo điều kiện cho đất nước tiến lên mạnh mẽ và thoát khỏi nguy cơ tụt hậu.

Điều đó rất rõ ràng nhưng ông Kiệt không dám đụng đến, vì đụng đến là đụng vào giai cấp quan liêu đang thống trị đất nước. Cho nên, ông Kiệt cứ phải nói quanh, nói mơ hồ, nói để mà nói.

Nguyễn An: Xin cảm ơn ông Nguyễn Minh Cần.

Vừa rồi là cuộc trao đổi giữa BTV Nguyễn An của ban Việt ngữ với ông Nguyễn Minh Cần, nguyên là một đảng viên cao cấp và kỳ cựu của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Kỳ tới, ông Cần sẽ nói về vấn đề tả khuynh trong đảng, cũng là một nội dung quan trọng trong bản góp ý của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Những bài liên quan:

——————————————————————————–

Tâm tư của cụ Phạm Văn Xô gửi đến nhà nước Việt Nam lần cuối trước khi từ trần

2005.08.23

Việt Hùng, phóng viên đài RFA

Cụ Phạm Văn Xô, nhà lão thành cách mạng, người đã có mặt từ những ngày đầu tiên khi Ðảng Cộng Sản Việt Nam ra đời, đã qua đời cách đây không lâu vào ngày 17 tháng 8 vừa qua hưởng thọ 95 tuổi.

Trước khi nhắm mắt xuôi tay, mặc dù tuổi đã cao, sức đã yếu do mắc bệnh hiểm nghèo nhưng nhà lão thành cách mạng với 75 tuổi đảng này vẫn còn nhiều những trăn trở, tâm huyết với Ðảng, với dân tộc.

Mời quí thính giả theo dõi cuộc nói chuyện cuối cùng của nhà lão thành cách mạng Phạm Văn Xô với Việt Hùng về những ý kiến mà ông muốn gửi lên Ðảng và nhà nước lần cuối cùng.

Cuộc nói chuyện được thực hiện ít ngày trước khi cụ Phạm Văn Xô qua đời: “Bởi vì tôi là Uỷ viên thường vụ của Việt Nam, tôi đã gặp đồng chí Lê Đức Anh khi còn ở chiến trường Việt Nam.”

Bạn nghĩ gì về việc này? Xin email về Vietnamese@www.rfa.org

Việt Hùng: Một số các nhà lão thành cách mạng cả ở trong Nam và ngoài Bắc không hài lòng với việc mà trên báo Hà Nội Mới có nói rằng Đại tá Lê Đức Anh cũng là một lão thành cách mạng. Chúng tôi muốn hỏi thăm khi tướng Lê Đức Anh có vào thăm cụ có hỏi thăm vào trao đổi và nói gì với cụ?

Cụ Phạm Văn Xô: Không có nói chuyện gì. Tôi mệt thì đồng chí đến thăm tôi thôi.

Việt Hùng: Phải chăng có liên quan gì đến 2 lá thư mà cá nhân cụ, cũng như là cụ Nguyễn Văn Thi và Đồng Văn Cống gửi cho trung ương để làm sáng tỏ lý lịch của Đại tướng Lê Đức Anh hay không?

(Xin theo dõi toàn bộ cuộc phỏng vấn trong phần âm thanh bên trên)

——————————————————————————

Ý kiến của ông Nguyễn Minh Cần về vấn đề tả khuynh trong đảng CSVN

2005.09.30

Nguyễn An, phóng viên đài RFA

Gần đây, một văn kiện được dư luận trong ngoài nước quan tâm tìm đọc là bản ‘Đóng góp ý kiến vào báo cáo tổng kết lý luận và thực tiễn hai mươi năm đổi mới’ của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt. Trong văn kiện ấy, ông Kiệt đã nêu lên những vấn đề mà ông cho là căn bản phải thực hiện, để Việt Nam có thể nắm bắt được những vận hội mới.

Những nhân vật lãnh đạo của đảng CSVN. AFP PHOTO
>> See larger image

Ban Việt ngữ đài Á châu tự do đã thực hiện các cuộc trao đổi với một số nhân vật từng sinh hoạt lâu năm trong đảng Cộng sản, hiểu rõ nội tình cũng như những vấn đề của Đảng trong vai trò lãnh đạo đất nước.

Kỳ trước, chúng tôi đã gửi đến quý thính giả ý kiến của ông Nguyễn Minh Cần về quan điểm của ông Kiệt, liên quan đến nội hàm của chủ nghĩa Mác Lê Nin. Kỳ này là ý kiến của ông về vấn đề ‘Tả Khuynh’. Ông Cần nguyên là một đảng viên cao cấp và kỳ cựu. Hiện ông đang sinh sống tại Nga. Mời quý thính giả nghe cuộc trao đổi giữa BTV Nguyễn An và ông Nguyễn Minh Cần.

Khuynh hướng tả khuynh

Nguyễn An: Thưa ông Nguyễn Minh Cần, trong phần ‘Phương Pháp Tư Tưởng, ông Kiệt đã nêu lên vấn đề ‘Tả khuynh’ mà ông ta cho là một phương pháp tư duy. Ý ông thế nào?

Nguyễn Minh Cần: Khuynh hướng tả khuynh trong đảng Cộng Sản Việt Nam là rất rõ. Những điều mà ông Kiệt nêu lên vừa chưa đủ, lại vừa đã được các đảng viên nói rất nhiều và từ lâu rồi. Từ khi đảng nắm chính quyền thì khuynh hướng Tả khuynh lại càng mạnh mẽ, đặc biệt là trong cụôc cải cách ruộng đất, các cuộc cải tạo công thương nghiệp, nông nghiệp ở miền bắc, rồi ở miền nam nữa.

Từ khi đảng nắm chính quyền thì khuynh hướng Tả khuynh lại càng mạnh mẽ, đặc biệt là trong cụôc cải cách ruộng đất, các cuộc cải tạo công thương nghiệp, nông nghiệp ở miền bắc, rồi ở miền nam nữa.

Ông Nguyễn Minh Cần

Tất cả những cái đó là biểu hiện tả khuynh cả, nhưng ông Kiệt cho rằng tả khunh là do phương pháp tư tưởng. Theo tôi thì không phải như vậy. Đó không phải là phương pháp tư tưởng. Mà đó chính là bản chất của chủ nghĩa Mác Lê Nin. Nó là như vậy đó. Là vì những người phạm tội tả khuynh, gây ra không biết bao nhiêu là đau thương cho nhân dân, thì hầu như không ai bị kỷ luật cả.

Nguyễn An: Ông vừa nói là trong lịch sử của đảng, không ai bị kỷ luật vì ‘tội’ tả khuynh cả…?

Nguyễn Minh Cần: Chỉ có trong cải cách ruộng đất thì có bị kỷ luật là bốn cái ông Trường Chinh, Lê Văn Lương, Hoàng quốc Việt và Hồ Việt Thắng. Nhưng thực ra, kỷ luật ấy chỉ là ‘giơ cao đánh khẽ’, có mục đích làm giảm bớt sự bất bình của quần chúng, đảng viên, chứ còn những người bị kỷ luật ấy vẫn nắm quyền lãnh đạo: người thì chủ tịch quốc hội, người thì là bí thư thành uỷ, người thì là uỷ ban kế hoạch nhà nước, người thì ở viện kiểm sát. Tất cả những chuyện đó chỉ là trò hề. Những người tả khuynh bao giờ cũng coi là họ có lập trường vững chắc.

Thực chất chủ nghĩa Mác Lênin

Nguyễn An: Thế người chống lại hành động như vậy thì sao?

Nguyễn Minh Cần: Thường là bị quy kết là chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa xét lại, là tư tưởng địa chủ, là tư tưởng tư sản. Không biết bao nhiêu trường hợp đã xẩy ra như vậy. Họ đều bị thi hành kỷ luật, bị trì chết. Tất cả những điều đó thì mọi người đều biết cả, ngay chính ông Võ Văn Kiệt cũng biết.

Bạn nghĩ gì về nhận xét này? Xin email về Vietnamese@www.rfa.org

Ông chính là một trong những người đã đàn áp Câu lạc bộ Những người kháng chiến cũ của ông Nguyễn Hộ, hay là việc ông ký nghị định 31 CP, để quản chế không biết bao nhiêu người trong đó có nhiều văn nghệ sĩ, trí thức phát biểu quan điểm của mình đối với tình hình đất nước, nào là Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Tiến, Hoàng Minh Chính … kể không hết. Rồi lại còn những người ngoài đảng nữa như Nguyễn Đan Quế, hay trong các tôn giáo.

Như vậy, tả khuynh không phải là phương pháp tư tưởng, mà là thực chất chủ nghĩa Mác Lênin đó.

Không thể thay đổi

Nguyễn An: Bây giờ ông Kiệt đề nghị phải thay đổi, đừng ‘Tả khuynh’ nữa vì mỗi lần theo ‘Tả khuynh’ là một lần thất bại. Là người từng sinh hoạt nhiều năm trong đảng Cộng Sản, ông nhận định thế nào?

Nguyễn Minh Cần: Chính cái tả khuynh đó là lập trường của Đảng. Cho nên, những ông tả khynh là những ông giữ lập trường. Những ông đó chỉ bị phê bình là ‘hơi quá đáng một tí thôi’, chứ còn về cơ bản thì lập trường là đúng, chứ không phải như những cái ông bị quy là chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa xét lại.

Nguyễn An: Như vậy, nói tóm lại là không thể thay đổi được?

Nguyễn Minh Cần: Nếu, nếu, nếu còn giữ cái chủ nghĩa Mác Lê Nin làm nền tảng tư tưởng của đảng, thì không tránh khỏi tả khuynh. Điều đó, theo tôi, gần như là một quy luật.

Nguyễn An: Xin cảm ơn ông Nguyễn Minh Cần

- vnguyenan092905aChuNghiaMacLe_NMC.mp3
- vnguyean093005aNMCan_taKhuynh.mp3
vhung082205pPhamVanXo.mp3 
- 200802 : 20080302  LVX : nhận định thời sự về csvn, và vấn đề Madison Nguyen, … tại San Jose hiện nay  QG030208LVX.wma 

March 1, 2008

Ghi nhận: vài nét những thể chế, chế độ chính trị độc tài/dân chủ

Ghi nhận trên mạng:
Thể chế chính trị: political system , système politique (ex: thể chế dân chủ tự do, độc tài toàn trị cs, …)
Chế độ chính trị : form of gouvernment, régime politique (chế độ cộng hòa, chế độ cs, chế độ đại nghị, tổng thống chế, …)

Trong thể chế dân chủ tự do, người dân thực sự làm chủ lá phiếu của mình, có khả năng truất phế những lãnh đạo bất tài bất lực bất lương, qua bầu cử tự do, có cạnh tranh đảng phái khác nhau, công bằng trong sáng. Mặt khác họ cũng có quyền xuống đường phản đối những chính sách phản lòng dân, những người bất tài, tham ô, lạm quyền.

Ngược lại, trong thể chế độc tài toàn trị, nhóm nhỏ người cầm quyền (BCT) tướt đoạt mọi quyền căn bản của con người, cả dân quyền  để bảo vệ sự độc tôn, độc tài, sự tồn tại vĩnh viễn của chế độ, ngay cả khi chế độ đó “bán nước buôn dân, tham nhũng, tay sai ngoại bang” vì không có đối trọng chính trị đảng phái độc lập. Đảng ngồi xổm lên hiến pháp, điều hành mọi cơ quan, tổ chức nhà nước, báo chí, truyền thông, quân đội, công an, quốc hội, tòa án, nhà nước, …. tất cả và không lấy trách nhiệm (đúng đắn, đầy đủ, kịp thời) về hệ lụy của chọn lựa, quyết định, hành động của các cấp  !!  Nhà nước có tất cả cơ ngành cần thiết, nhưng chỉ là hình thức mị dân, bù nhìn.

Nếu là một nước lớn, chế được súng đạn, họ sẽ “có lý có lợi” khi dàn dựng, bảo trợ cho 1 đcs đàn em khác để “thu hoạch, thôn tính từ từ” ( tằm ăn dâu) qua cánh tay nối dài  này. Đó là chế độ thực dân đỏ kiểu mới dùng người bản xứ thừa sai cai trị người bản xứ. Sách lựợc :

- Về mặt lý thuyết: khóa tư tưởng của đàn em, dân họ bằng chủ thuyết man rợ hoang tưởng Mac-Le, y chang như là che mắt con ngựa bắt phải đi tới, đi tới …. bờ vực thẳm.
- Về mặt thực dụng : áp dụng nhiều chiêu bài, thủ đoạn để bưng bít, bịt miệng, lừa bịp, khống chế, khủng bố người dân; mua chuộc, đe dọa, … nhóm cầm quyền.
Người dân sẽ làm nô lệ nuôi đảng, giúp làm giàu cho đảng, làm món hàng mua bán đổi chác với ngoại bang. Đảng con thừa sai phải cung cấp, phục vụ cho lợi ích của đảng cha (thành trì XHCN) hầu được bảo trợ về mặt chính trị, quyền lực, quyền lợi bè phaí .

Quân đội, công an “nhân dân” : đánh đồng, mượn danh nhân dân, nhưng thực chất là để bảo vệ quyền lực của đảng, sẵn sàng vu cáo, đàn áp nhân dân khi dân đòi công lý, lẽ phải, nói lên sự thật. Đó là chế độ công an trị, hộ khẩu, kềm kẹp người dân, song song với chính sách ngu dân, dùng tham nhũng (tiền của dân) để chiêu dụ và khống chế cán bộ phải trung thành với đảng. Bởi vậy, cán bộ cao cấp cs đã thú nhận : “chống tham nhũng thật tình là chống đảng” ; tham nhũng muôn năm, từ trung ương trên xuống địa phương, từ trái sang phải, khắp mọi cơ quan, nẻo đường đất nước, … quên đi họa mất nước : “nước mất thì nhà phải tan !!”, làm thân trâu ngựa từ đời này sang đời khác  cho ngoại bang qua cánh tay nối dài của 1 tập đoàn bản xứ thừa sai.

Nhà nước, tòa án “nhân dân”: mượn danh nhân dân, nhưng thực chất là để bảo vệ quyền lực quyền lợi của đảng, chèn ép người dân.
Quốc hội, nhà nước:  chỉ là công cụ bù nhìn của bộ chính trị đảng. Các vị “dân biểu” thực chất chỉ là tay sai của đảng, do cơ cấu tổ chức dựng lên : “độc đảng cử buộc dân bầu” ! Quốc hội chỉ là đại diện của 3 triệu đảng viên chứ không là đại diện của 80 triệu dân. Như vậy, hiến pháp, luật pháp cũng chỉ để bảo vệ quyền lợi của đảng mà thôi, không có hiệu quả thực sự cho lợi ích của dân, cho công lý, nhất là cái hiến pháp đó không được trưng cầu dân ý tự do của toàn dân !!
Bộ máy tuyên truyền vĩ đại (tất cả báo chí, truyền thông), dùng ngân sách quốc gia để lừa gạt, bóp méo sự thật theo lợi ích của đảng.
Tôn giáo quốc doanh, tổ chức, đoàn, hội … đều trực thuộc Mặt trận tổ quốc : toàn là những công cụ bù nhìn tay sai của đảng nhằm tập hợp, lũng đoạn, khống chế, lừa bịp người dân và che mắt thế giới.

Mặt trận tổ quốc là một tổ chức mị dân, cánh tay của đảng, nhằm sàn lọc, cài đặt những tổ chức bù nhìn tay sai, khống chế toàn bộ xã hội dân sự.  Đó là chính sách bất di bất dịch của mọi chế độ độc tài toàn trị, đảng trị.

Để “an toàn trên xa lộ độc tài toàn trị” đảng “chế ra và nhập cảng bên TQ” rất nhiều mủ ( phản động, chống đảng, lợi dụng dân chủ, gián điệp, ….) , và sẵn sàng CHỤP lên đầu bất kỳ ai can đảm nói lên sự thật, đòi công bằng, công lý, yêu nước, bảo vệ vẹn toàn đất tổ.

Đạo lý, công lý, lẽ phải, công bằng đều bị đảo lộn dưới chế độ cs, phi nhân bản, phản dân tộc, phản tự nhiên, hoang tưởng.

Thể chế chính trị một nước, nói chung, có tôn trọng dân quyền hay không được thể hiện qua: hoặc có dân chủ hoặc là độc tài (hay gọi là “tập trung dân chủ” -chơi chữ, trá hình-, hoặc dân chủ xã hội CN -chơi chữ để lừa bịp-). Phải nhìn vào cơ cấu tổ chức chính trị của xã hội một nước để thấy : quyền lực được tập trung vào ai ? có đối trọng quyền lực thực sự không ? người dân có tự do ứng cử, bầu cử, tranh cử không ? Có tự do báo chí tư nhân không ? có tự do ngôn luận không ? ….vv

Vài hệ lụy thấy rõ hiện nay:
- Mậu dịch Viet-Trung năm 2006 là khoảng 10 tỉ usd $, trong đó phần lợi nghiêng về phía TQ khoảng 8,5 tỉ $ usd. Như vậy, kinh tế TQ sẽ giết chết kinh tế VN ! Đó chỉ là 1 khía cạnh, còn nhiều khía cạnh khác nữa: chính trị, lịch sử, văn hóa, truyền thông, giáo dục, khoa học kỹ thuật, quân sự, công an, tư pháp, luật pháp, đất đai, biển, hải đảo vn, tiền giả, hóa chất thực phẩm độc hại,  …
- Lãnh thổ và hải phận, đảo của VN đã mất, thu hẹp lại, VN đã mất : Hoàng sa, gần mất hết quần đảo Trường Sa (qua công hàm Phạm văn Đồng 1958 và thái độ nhu nhược, mị dân của đcsvn); trên 720 km2 đất ở vùng biên giới phía bắc có mỏ vàng, … (Ải Nam quan, 1 thác Bản Giốc, suối Phi Khanh, …); trên 11000 km2 biển ở Vịnh bắc bộ có nhiều tài nguyên hải sản (qua hiệp định 12/1999 và 12/2000);  và VN sẽ tiếp tục bị mất tiếp trong tương lai.
- Dân TQ được tự do du lịch sang VN, đi khắp nơi không cần visa, để thăm viếng, làm ăn, tình báo, lấy vợ Việt, …. vv  (chính sách di dân của TQ trên khắp thế giới, một vấn đề nan giải cho những chính quyền dân chủ trong tương lai nếu muốn bảo vệ quyền lợi, độc lập dân tộc);

- Kinh tế VN bị TQ lũng đoạn.
- Đất đai, tài nguyên VN bị ngoại bang khai thác làm khánh kiệt, chỉ có lợi cho tư bản đỏ, trắng, vàng. Nhân dân và những thế hệ VN sẽ suốt đời làm nô lệ từ đời này sang đời khác, trả nợ cho ngân hàng thế giới, và bị bóc lột bới những thế lực “giàu, cơ hội” (tư bản đỏ, trắng, vàng).
- Môi trường, môi sinh, sức khỏe người dân không được bồi dưỡng, xây dựng, bảo vệ đúng đắn, bị khai thác một cách rất bừa bãi vì chạy theo lợi nhuận nhất thời, vì lợi ích cá nhân.

 

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.