Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

June 1, 2008

BẢN KIẾN NGHỊ NGỎ (*)

Kính gửi:

-         Các đại biểu Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam.

-         Các thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

-         Các thành viên Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam.

Kính thưa các Cụ và các Quí vị,

Thế là đã hơn ba tháng kể từ ngày 02 tháng 12 năm 2007 khi Quốc vụ viện nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa (Chính phủ của Trung Quốc) ký quyết định thành lập thành phố cấp huyện Tam sa, trong đó lại bao gồm cả hai quần đảo máu thịt của Tổ Quốc Việt Nam chúng ta là Hoàng Sa và Trường Sa. Hành động ngang ngược này của Trung Quốc rõ ràng đã coi khinh tình hữu nghị mà Việt nam chúng ta đã nỗ lực khôi phục và vun đắp trở lại trong suốt hơn một thập kỷ qua. Sự kiện này đã làm cho nhiều người Việt Nam chúng ta khi biết tin hết sức bức xúc, phẫn nộ và đau xót. Không kể gái trai, già trẻ, địa vị, chính kiến đã có nhiều tiếng nói cá nhân, nhiều cuộc biểu tỏ tập thể công khai đã vang lên từ khắp nơi, trên mạng Internet, báo chí, trên đường phố, trong và ngoài nước, cùng tỏ rõ nỗi xót xa, đau thương, phẫn uất khi một phần da thịt của Tổ Quốc bị cướp mất. Các tiếng nói tuy có thâm trầm khác nhau, nhưng tất cả đều đã thể hiện sự phẫn nộ với sự bành trướng của nước láng giềng, sự đồng lòng quyết bảo vệ Non Sông, Tổ Quốc khi bị lâm nguy. Song, tất cả những tiếng nói đó mới chỉ thấy vang lên từ Nhân Dân đại chúng và một số đoàn thể nghề nghiệp, tổ chức có tính chất địa phương. Rất tiếc và rất khó hiểu, cho đến nay tất cả các vị lãnh đạo cao cấp và các cơ quan cao cấp nhất trong hệ thống lãnh đạo, quản lý đất nước từ Quốc hội, Chính phủ,…đều chưa bày tỏ thái độ một cách chính thức và rõ ràng đối với vấn đề Tổ Quốc đã bị Trung Quốc xâm lấn và tuyên bố thôn tính.

Ý đồ của Trung Quốc rắp tâm xâm lấn, thôn tính dần đảo, biển, tài nguyên thềm lục địa của Việt Nam chúng ta là điều đã rõ ràng và có hệ thống.  Năm 1956 Trung Quốc đưa quân đội ra chiếm nhóm đảo phía đông quần đảo Hoàng Sa. Ngày 04/09/1958 Chính phủ Trung Quốc công bố quyết định nới rộng địa phận lãnh hải thêm 12 hải lý trong đó bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Từ ngày 17 đến 19/01/1974 hải quân Trung Quốc đã tấn công chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa, giết chết 58 binh sĩ Việt Nam. Tháng 04/1979 tàu hải quân Trung Quốc đánh đuổi tàu hải quân Việt Nam đang ở vùng biển Hoàng Sa. Tháng 10/1987 hải quân Trung Quốc tập trận lớn ở vùng đảo Trường Sa. Tháng 03/1988 quân đội Trung Quốc tấn công chiếm giữ 06 điểm trên quần đảo Trường Sa, giết chết 74 binh sĩ Việt Nam. Năm 1989 hải quân Trung Quốc chiếm thêm một số đảo thuộc Trường Sa. Ngày 25/02/1992 Trung Quốc công bố đạo luật về lãnh hải, xác định chủ quyền đối với toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa. Tháng 05/1992 Trung Quốc cho công ty Crestone thăm dò dầu khí tại thềm lục địa Việt Nam, cạnh mỏ dầu Đại Hùng. Tháng 07/1992 hải quân Trung Quốc chiếm đóng thêm một số hòn đảo Trường Sa để hỗ trợ công ty Crestone. Năm 1993 một cuốn sách xuất bản tại Trung Quốc đã công bố chiến lược “ nhanh chóng…đánh đuổi quân chiếm đóng nước ngoài ra khỏi Nam Sa ( tức Trường Sa của Việt Nam chúng ta)”. Năm 1994 Trung Quốc giành chủ quyền tại mỏ dầu Thanh Long của Việt nam. Tháng 07/2006 Trung Quốc công bố “ bản đồ chuẩn” trên mạng để khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa. Tháng 04/2007 Trung Quốc cảnh báo Việt Nam hợp tác với hãng BP và Conoco Phillips xây dựng đường ống dẫn khí trên biển Vũng Tàu, sau đó BP tuyên bố ngừng dự án. Ngày 10/08/2007 báo Trung Quốc China Daily đưa tin Trung Quốc tổ chức du lịch tới Hoàng Sa. Từ 16-23/11/2007 hải quân Trung Quốc tập trận lớn tại Hoàng Sa.Và ngày 02/12/2007 Quốc vụ viện Trung Quốc đã công bố quyết định thành lập thành phố cấp huyện Tam sa bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Từ năm 2000 trở lại đây, hàng trăm ngư dân Việt Nam chúng ta đã bị phía Trung Quốc bắt giữ, cướp bóc và bắn chết trên hải phận xung quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Những nguy hiểm tính mạng vẫn đang rình rập ngư dân các vùng Thanh Hóa, Quảng Nam, Đà Nẵng, Khánh Hòa do phía Trung Quốc gây ra không thể kể xiết.

Trong khi đó, phía đất nước Việt Nam chúng ta chỉ có Bộ Ngoại giao lên tiếng phản đối khi được báo giới và dư luận hỏi đến. Mọi cơ quan được thiết lập làm đại diện cho quyền lực, ý chí của toàn dân Việt Nam (như Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc ) đến nay vẫn im lặng!

Chúng tôi thấy, những câu phản đối của người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt nam vừa qua về vấn đề Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa, Trường sa là hoàn toàn không đủ và đã xúc phạm lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam khi gọi những cuộc biểu tình trong trật tự để phản đối Trung Quốc là “những cuộc tụ tập không được phép”. Đặc biệt cần nhấn mạnh những nhân viên an ninh Bộ Công an đã có những hành xử thô bạo, sách nhiễu cuộc sống của những người biểu tình ôn hòa xiển dương lòng yêu Tổ Quốc Việt nam là những hành vi trái pháp luật, làm tổn thương truyền thống đoàn kết quật cường chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.

 Những hành động ngày càng ngạo mạn của chính quyền Trung Quốc gần đây đối với Việt nam liệu có phải là hậu quả từ sự phản ứng quá nhún nhường của phía Việt Nam chúng ta? Việc ngăn cản nhân dân phản đối kẻ xâm lược lại càng làm cho dã tâm thôn tính của chính quyền bành trướng ngoại bang thêm táo tợn? Bất kỳ người Việt Nam yêu nước nào cũng đều đang đau đớn với những câu hỏi này!

Trong khi đó chỉ bằng hai cuộc biểu tình của giới trẻ Việt nam trước đại sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc vào ngày 09 và 16 tháng 12 năm 2007 đã làm cho giới lãnh đạo Trung Quốc phải xuống thang bằng việc tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) ngày 19/12/2007 phải đưa ra việc phủ nhận về ý định thành lập thành phố Tam Sa.

Chúng tôi hiểu rằng, trước ý đồ thôn tính có hệ thống của chính quyền bành trướng ngoại bang to lớn ngay bên cạnh, những người lãnh đạo yêu nước sẽ phải thận trọng trong việc ứng phó và có thể không tránh được những trăn trở, bối rối, lo lắng. Nhưng kinh nghiệm của các bậc lãnh đạo tiền nhân đã cho thấy, dù quân xâm lược có hung bạo đến mấy, sức nước có non yếu đến bao nhiêu, những trăn trở, lo sợ của người lãnh đạo cũng sẽ được nhân dân che chở, giải tỏa nếu người lãnh đạo giãi bày, hòa lòng cùng dân chúng. Cách đây 724 năm, Hội nghị do vua Trần Nhân Tông triệu tập ở điện Diên Hồng để bàn bạc công khai với các bô lão dân gian đã giúp triều đình nhà Trần có được quyết sách cương quyết, khôn khéo để bảo vệ lãnh thổ trước sức mạnh vũ bão của vó ngựa giặc Nguyên-Mông. “ Ta đây, ngày thì quên ăn, đêm thì quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa được sả thịt lột da của quân giặc, dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa thì cũng đành lòng” ( trích Hịch Tướng sĩ của Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn). Chỉ cần thấy lại tâm tư này của giới lãnh đạo nhà Trần với quân dân nước Việt lúc đó, chúng ta có thể hiểu được tại sao đất nước nhỏ bé, cô đơn của Việt Nam chúng ta cách đây hơn 700 năm đã đánh bại ba cuộc xâm lược liên tiếp của một đế quốc to lớn đã từng tung hoành khắp Âu-Á. Lùi xa thêm 200 năm nữa, vào năm 1084 ngay sau cuộc chiến với quân Tống, trong một lá thư gửi cho vua nhà Tống để đòi lại đất, vua Lý Nhân Tông đã viết: “ Mặc dầu những đất ấy nhỏ bé nhưng vẫn khiến lòng tôi đau xót, luôn luôn nghĩ đến cả trong giấc mộng.” Tấm lòng thương nước của một vị vua đến như thế thì cũng không khó hiểu sau đó nước đại Tống phương Bắc đã phải trả lại đất cho nước Đại Việt vẫn còn vô cùng nhỏ bé của chúng ta khi đó.

Chúng tôi hiểu rằng, là người Việt Nam yêu nước và đặc biệt đang giữ trọng trách lãnh đạo đất nước, sẽ không thể thờ ơ và yên lòng khi ngoại bang có hành vi ngang ngược thôn tính giang sơn gấm vóc do tổ tiên để lại. Nhưng lòng yêu Tổ Quốc và thái độ trước quân xâm lược của những người lãnh đạo một đất nước đã có truyền thống quật cường không nên và không thể biểu tỏ bằng sự im lặng quá lâu. Đây là một sự im lặng vô cùng nguy hiểm. Nó sẽ khích động thêm lòng ham muốn của chính quyền bành trướng ngoại bang và gây bất mãn, phẫn nộ to lớn trong dân chúng.

Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam cho thấy sẽ không có một lực lượng đơn lẻ, một chính quyền tách rời dân chúng nào có thể một mình chống trả được ý đồ thôn tính từ phương Bắc.

Lịch sử dân tộc cũng cho thấy không một nhà lãnh đạo đất nước, một chính quyền nào có thể chối bỏ được trách nhiệm to lớn nhưng đầy vinh dự trong việc nâng niu, kêu gọi lòng yêu nước, tập hợp sức mạnh trí tuệ, vật chất từ quần chúng trước hành vi xâm lăng của ngoại bang.

Công cuộc gìn giữ và bảo vệ non sông Tổ Quốc Việt Nam qua mấy ngàn năm luôn là một công việc trường kỳ, gian khó và phức tạp, nhưng để có giang sơn gấm vóc cho chúng ta như ngày hôm nay, các bậc tiền nhân lãnh đạo yêu nước đã luôn có chung một tấm lòng quảng đại gạt mọi sự khác biệt, hiềm khích riêng tư để cùng đồng lòng trên dưới như một, hòa lòng cùng với toàn dân để tạo thành khối sức mạnh to lớn đặng đưa Tổ Quốc vượt qua mọi thời khắc lâm nguy.

Thưa các Cụ, các Quí vị,

Việc nước không của riêng ai, nhưng nếu ai cũng chờ đợi người khác làm trước thì có lẽ đất nước đã không còn đến ngày hôm nay. Vô cùng xúc động và hưởng ứng những cá nhân, đoàn thể khác đã lên tiếng, góp ý về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, chúng tôi, những người ký tên dưới đây xin kêu gọi các Cụ, các Quí vị hãy đồng lòng với chúng tôi để góp thêm tiếng nói cho công cuộc bảo vệ giang sơn gấm vóc của tổ tiên để lại, bằng những kiến nghị khẩn thiết sau đây:

1.      Yêu cầu Quốc hội – cơ quan đại diện lớn nhất của dân, Mặt trận Tổ quốc Việt nam – tổ chức chính trị tập hợp ý chí, nguyện vọng của mọi tầng lớp nhân dân, Chính phủ – cơ quan điều hành quản lý đất nước, phải có ngay một tuyên bố rõ ràng về chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và thái độ kiên quyết phản đối sự xâm phạm lãnh thổ của Trung Quốc. Tuyên bố này cần thiết để minh xác ý chí thống nhất giữa nhân dân và Nhà nước Việt Nam cùng đồng lòng trong việc bảo vệ đất nước, và xóa tan mọi âm mưu chia rẽ có thể của các thế lực bành trướng ngoại bang.

2.      Yêu cầu Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc tập hợp, nghiên cứu các cứ liệu, giải pháp đề xuất của mọi người dân trong và ngoài nước về vấn đề đấu tranh, bảo vệ lãnh thổ trước sự xâm lấn của Trung Quốc, để sớm có sách lược cụ thể công khai cho toàn dân tỏ rõ. ( đề nghị tham khảo tập sách “ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” do Nhà xuất bản Trẻ ấn hành 02/2008 )

3.      Kêu gọi Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt nam với vai trò nắm quyền lãnh đạo đất nước hiện nay cần phải hết sức lắng nghe, trân trọng, đoàn kết với mọi cá nhân, lực lượng yêu nước của dân tộc trong việc bảo vệ và chấn hưng đất nước. 

4.      Yêu cầu ông Bộ trưởng bộ Công an chỉ đạo dừng mọi hành vi sách nhiễu, gây khó khăn đối với những người dân muốn thể hiện lòng yêu nước trong trật tự, ôn hòa tại nơi công cộng.

5.      Kêu gọi mọi người dân Việt Nam không kể trai gái, già trẻ, địa vị, chính kiến, cư trú trong hay ngoài nước hãy cùng đoàn kết một lòng để đóng góp trong sự nghiệp giữ gìn, đòi lại lãnh thổ và chấn hưng đất nước.

Xin kính gửi lời chào trân trọng tới các Cụ, các Quí vị và xin chân thành cảm ơn sự hưởng ứng, trợ giúp, đóng góp của các Cụ, các Quí vị trong thời gian tới.

                                                          Hà nội, ngày 23 tháng 04 năm 2008

Những người đã ký tên kiến nghị

1. Trần Đức Quế – cựu chuyên viên vận tải. Hiện cư trú tại quận Thanh Xuân – Hà nội.

2. Nguyễn Gia Năng – cựu chuyên viên vận tải. Hiện cư trú tại Giáp bát – Hà nội.

3. Nguyễn Ngọc Nam – cựu giảng viên Đại học nông nghiệpI. Nhà D2 Thanh xuân – Hà nội.

4. Phạm Văn Hiện – đại tá, cựu chánh văn phòng bộ phận B68, 90 Hoàng Đạo Thành – Hà nội.

5. Vũ Thuần – 83 tuổi đời, 58 tuổi Đảng, Huân chương Độc lập.

6. Nguyễn Đức Thiệp – cựu chiến binh, phường Vĩnh Hưng, quận Hoàng Mai, Hà nội.

7. Nguyễn Minh Phục – cựu chiến binh, quận Hoàng Mai, Hà nội.

8.  Trần Bá – cựu chiến binh. Cư trú tại 53 Cầu gỗ – Hà nội.

9. Lê Hữu Hà – lão thành cách mạng. quận Hoàn Kiễm HN

10. Nguyễn Văn Bé – cán bộ tiền khởi nghĩa, cựu ủy viên thường trực ban liên lạc 23-10, huy chương vì sự nghiệp đại đoàn kết dân tộc.

11. Nguyễn Văn Tuyến – đại tá quân đội, 60 năm tuổi đảng cộng sản, 83 tuổi đời. Cư trú tại phòng 106 – C19 – Thanh Xuân bắc – Hà nội.

12- Vũ Cao Quận :   Số 7 ngõ 246B Đà Nẵng Hải Phòng

13 – Nguyễn Danh Chiêm : Lão thành CCB,50 tuổi đảng, số 8G Trần Quang Khải. Phường Quang Trung Quận Hồng Bàng Hải Phòng.

14 – Vũ Đức Tĩnh – Trung tá CCB , 40 tuổi đảng, Số 82 Trần Phú Hải Phòng .         

15- Phạm Trung Kiên – Số 18/21 Kỳ Đồng . Phường Quang Trung Quận Hồng Bàng, HP

16- Nguyễn Mạnh Sơn – 268 Lý Thường Kiệt Hải Phòng .         

17-  Nguyễn Hữu Tiến – Đường Phương Lưu II Phường Đông Hải Hải Phòng.         

18 – Nhâm Thế Vinh – Số 7 ngõ 81 Ngô Gia Tự Hải Phòng .         

19 – Nguyễn Xuân Nghĩa : Nhà văn, Số 826 Trường Chinh Hải Phòng.         

20  – Nguyễn Cầm .- Cựu phó hiệu trưởng Đại học Thủy Lợi, HN        

21 – Nguyễn Đăng – cựu thiếu tá công an, 112 Chùa Bộc , Đống Đa, HN       

22  – Cao Bát Chữ – ( em Cao văn Viên ) CCB – Đống Đa, HN        

23  – Trần Lâm – Luật sư, nguyên thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao, Hải Phòng   

24 – Bùi Ngọc Tấn : Nhà văn, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, 10 Điện Biên Phủ, Hài Phòng

25 – Phạm Thanh Nghiên -  Số  17 Đường Phương Lưu II Phường Đông Hải Hải Phòng.   

26 – Trần Đức Thạch – Quỳnh Lưu, Nghệ An, hội viên Hội Nhà văn Nghệ An      

27 – Phạm Quế Dương – Đại tá quân đội, 37 Lý Nam Đế HN                                              

28 – Nguyễn Thượng Long – Nhà giáo, Văn La, Văn Khê, Hà Đông         

29 – – Nguyễn Phương Anh – kỹ sư, giám dốc công ty TNHH Mùa Thu , Hà Nội        

30 – Trần Nhơn – Cựu thứ trưởng Bộ Thủy lợi , đường Chùa Bộc, Đống Đa HN            

31 – Nguyễn Thanh Giang – 6 Tập thể Địa Vật lý Máy bay. Trung Văn, Từ Liêm HN        

32 –  Huỳnh Nhật Hải : Nguyên phó Chủ tịch Thành phố Đà Lạt        

33 –  Huỳnh Nhật Tấn : Nguyên phó Giám đốc trường Đảng tỉnh Lâm Đồng.

34 –  Mai Thái Lĩnh : Nhà giáo, nhà nghiên cứu, Đà Lạt.         

35 –  Tiêu Dao Bảo Cự : nhà văn. Đà Lạt        

36 –  Bùi Minh Quốc : nhà thơ. Đà Lạt          

37 –  Trần Minh Thảo : nhà giáo, hưu trí, Bảo Lộc, Lâm Đồng.                                                               

38 – Hà Sĩ Phu : TS Sinh học.Đà Lạt                                                                                                        

39 – Trần Khải Thanh Thủy – Nhà văn, Nhà báo, Gia Lâm Hà Nội                                                        

40 – Trần Anh Kim – nguyên Bí thư đảng ủy quân sự ban quân sự Thái Bình                                        

41 – Nguyễn văn Túc – Cựu tinh nguyện quân chiến đấu ở Campuchia, Đông La, Đông Hưng,            

42 – Vũ văn Tài – nông dân, Đông Hưng, Thái Bình                                                                               

43 – Đỗ văn Huyên – nông dân, Đông Hưng, Thái Bình

44 – Phạm Anh Tuấn, nhà giáo, Đông Xuân, Đông Hưng, Thái Bình ,                                                             

45 – Vũ Thái Sa – Cựu chiến binh, Đông Xuân, Đông Hưng, Thái Bình                                                

46 – Vũ văn Đại – Cựu chiến binh, Đông Xuân, Đông Hưng TB                                                            

47 – Phan văn Toàn – nông dân, xã Hòa Bình, huyện Kiến Xương, TB                                                  

48 – Nguyễn Vũ Bình – cựu biên tập viên Tap chí Công sản của ĐCSVN                                              

49 – Phạm Hồng Sơn – thạc sỹ, bác sỹ, ngõ 72b Thụy Khuê                                                                   

50 – Phạm Mỹ Phố – Vũ Đoài, Vũ Thư, Thái Bình                                                                                  

51 – Vi Đức Hồi – nguyên Hiệu trưởng trường Đảng Hữu Lũng, Lạng Sơn                                           

52 – Vũ Hùng  – giáo viên trường PTCS Bích Hòa, Hà Tây                                                                    

53 – Nguyễn văn Miến – Đại tá, số nhà 30, dường Nguyễn Cao, quận Hai Bà, Hà Nội                          

54 – Đỗ Việt Sơn – cán bộ Tiền khởi nghĩa, 60 năm tuổi Đảng, 4/21 đường 158, quận Hai Bà,            

55 – Lê Hữu Điệp – CCB, phường Phúc Tân , quận Hoàn Kiếm, HN                                                     

56 – Nguyễn Trọng Lâm – CCB, phường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm, HN                                  

57 – Lê Anh Sơn – CCB, phường Nguyễn Du, quận Hai Bà, HN                                                            

58 –  Lý Anh Kim , CCB, phường Phúc Xá, quận Ba Đình, HN                                                              

59 – Vũ như Ý – nguyên chuyên viên cao câp, Bộ Giao thông Vận tải, phường Vĩnh Tuy, HN             

60 – Phạm văn Phiếu – ngõ 28, phố Hương Viên, quận Hai Bà, HN                                                        

61 – Nguyễn văn Đạo – cán bộ UBND Hà Nội nghỉ hưu, số nhà 31, Hàng Buồm, HN                         

62- Nguyễn Thế Đàm – cán bộ tiền khởi nghĩa, 6A, ngõ 559, Lạc Long Quân, HN                               

63 – Nguyễn Bá Đăng – CCB, Đội 5, thôn Man Đê, xã Nam Trung, Hảo Dương

64 – Nguyễn Trung Lĩnh , nhà 505A2, ngõ 29, Lạc Trung, quận Hai Bà HN

65 – Hoàng Hữu Cam, nông dân, Thụy Duyên, Thái Thụy, Thái Bình

66 – Bùi Thiệp, CCB, Thái Giang, Thái Thụy, Thái Bình                                                                                                                                        67-  Phạm Đình Trọng, nhà văn quân đội, Thành phố Hồ Chí Minh

68 – Phạm văn Lợi – đại tấ quân đội, 24 Tăng Bạt Hổ, quận Hai Bà

69 – Nguyễn văn Tính – tức Hoàng Hải Minh, cộng tác viên tập san Tổ Quốc, Hải Phòng

70 – Phạm Hồng Đức, biên tập viên tập san Tổ Quốc, Nghệ An                                         

71 – Trần Dũng Tiến, CCB tiền khởi nghĩa, số nhà 12, ngõ 95, phố Cự Lộc, quận Thanh Xuân                                     

72 – Nguyễn Đình Thế – thiếu tường, CCB bộ độ Biên phòng, quận Hoàn Kiếm, HN

 

·        Trên đây là Danh sách Ký tên Kiến nghị thu được qua vận động trực tiếp, tinh đến trước 1 tháng 6 năm 2008. Đề nghị quý vị tiếp tay vận đông và gửi danh sách ký tên về hôp thư Email thanhgiang36@yahoo.com.

     Xin cảm ơn

(*) (ĐT 25.4.08 ) Kiến nghị tập thể: BẢN KIẾN NGHỊ NGỎ
—————

BẢN KIẾN NGHỊ NGỎ

Kính gửi:

-         Các đại biểu Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam.

-         Các thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

-         Các thành viên Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam.

Kính thưa các Cụ và các Quí vị,

Thế là đã hơn ba tháng kể từ ngày 02 tháng 12 năm 2007 khi Quốc vụ viện nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa (Chính phủ của Trung Quốc) ký quyết định thành lập thành phố cấp huyện Tam sa, trong đó lại bao gồm cả hai quần đảo máu thịt của Tổ Quốc Việt Nam chúng ta là Hoàng Sa và Trường Sa. Hành động ngang ngược này của Trung Quốc rõ ràng đã coi khinh tình hữu nghị mà Việt nam chúng ta đã nỗ lực khôi phục và vun đắp trở lại trong suốt hơn một thập kỷ qua. Sự kiện này đã làm cho nhiều người Việt Nam chúng ta khi biết tin hết sức bức xúc, phẫn nộ và đau xót. Không kể gái trai, già trẻ, địa vị, chính kiến đã có nhiều tiếng nói cá nhân, nhiều cuộc biểu tỏ tập thể công khai đã vang lên từ khắp nơi, trên mạng Internet, báo chí, trên đường phố, trong và ngoài nước, cùng tỏ rõ nỗi xót xa, đau thương, phẫn uất khi một phần da thịt của Tổ Quốc bị cướp mất. Các tiếng nói tuy có thâm trầm khác nhau, nhưng tất cả đều đã thể hiện sự phẫn nộ với sự bành trướng của nước láng giềng, sự đồng lòng quyết bảo vệ Non Sông, Tổ Quốc khi bị lâm nguy. Song, tất cả những tiếng nói đó mới chỉ thấy vang lên từ Nhân Dân đại chúng và một số đoàn thể nghề nghiệp, tổ chức có tính chất địa phương. Rất tiếc và rất khó hiểu, cho đến nay tất cả các vị lãnh đạo cao cấp và các cơ quan cao cấp nhất trong hệ thống lãnh đạo, quản lý đất nước từ Quốc hội, Chính phủ,…đều chưa bày tỏ thái độ một cách chính thức và rõ ràng đối với vấn đề Tổ Quốc đã bị Trung Quốc xâm lấn và tuyên bố thôn tính.

Ý đồ của Trung Quốc rắp tâm xâm lấn, thôn tính dần đảo, biển, tài nguyên thềm lục địa của Việt Nam chúng ta là điều đã rõ ràng và có hệ thống.  Năm 1956 Trung Quốc đưa quân đội ra chiếm nhóm đảo phía đông quần đảo Hoàng Sa. Ngày 04/09/1958 Chính phủ Trung Quốc công bố quyết định nới rộng địa phận lãnh hải thêm 12 hải lý trong đó bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Từ ngày 17 đến 19/01/1974 hải quân Trung Quốc đã tấn công chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa, giết chết 58 binh sĩ Việt Nam. Tháng 04/1979 tàu hải quân Trung Quốc đánh đuổi tàu hải quân Việt Nam đang ở vùng biển Hoàng Sa. Tháng 10/1987 hải quân Trung Quốc tập trận lớn ở vùng đảo Trường Sa. Tháng 03/1988 quân đội Trung Quốc tấn công chiếm giữ 06 điểm trên quần đảo Trường Sa, giết chết 74 binh sĩ Việt Nam. Năm 1989 hải quân Trung Quốc chiếm thêm một số đảo thuộc Trường Sa. Ngày 25/02/1992 Trung Quốc công bố đạo luật về lãnh hải, xác định chủ quyền đối với toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa. Tháng 05/1992 Trung Quốc cho công ty Crestone thăm dò dầu khí tại thềm lục địa Việt Nam, cạnh mỏ dầu Đại Hùng. Tháng 07/1992 hải quân Trung Quốc chiếm đóng thêm một số hòn đảo Trường Sa để hỗ trợ công ty Crestone. Năm 1993 một cuốn sách xuất bản tại Trung Quốc đã công bố chiến lược “ nhanh chóng…đánh đuổi quân chiếm đóng nước ngoài ra khỏi Nam Sa ( tức Trường Sa của Việt Nam chúng ta)”. Năm 1994 Trung Quốc giành chủ quyền tại mỏ dầu Thanh Long của Việt nam. Tháng 07/2006 Trung Quốc công bố “ bản đồ chuẩn” trên mạng để khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa. Tháng 04/2007 Trung Quốc cảnh báo Việt Nam hợp tác với hãng BP và Conoco Phillips xây dựng đường ống dẫn khí trên biển Vũng Tàu, sau đó BP tuyên bố ngừng dự án. Ngày 10/08/2007 báo Trung Quốc China Daily đưa tin Trung Quốc tổ chức du lịch tới Hoàng Sa. Từ 16-23/11/2007 hải quân Trung Quốc tập trận lớn tại Hoàng Sa.Và ngày 02/12/2007 Quốc vụ viện Trung Quốc đã công bố quyết định thành lập thành phố cấp huyện Tam sa bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Từ năm 2000 trở lại đây, hàng trăm ngư dân Việt Nam chúng ta đã bị phía Trung Quốc bắt giữ, cướp bóc và bắn chết trên hải phận xung quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Những nguy hiểm tính mạng vẫn đang rình rập ngư dân các vùng Thanh Hóa, Quảng Nam, Đà Nẵng, Khánh Hòa do phía Trung Quốc gây ra không thể kể xiết.

Trong khi đó, phía đất nước Việt Nam chúng ta chỉ có Bộ Ngoại giao lên tiếng phản đối khi được báo giới và dư luận hỏi đến. Mọi cơ quan được thiết lập làm đại diện cho quyền lực, ý chí của toàn dân Việt Nam (như Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc ) đến nay vẫn im lặng!

Chúng tôi thấy, những câu phản đối của người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt nam vừa qua về vấn đề Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa, Trường sa là hoàn toàn không đủ và đã xúc phạm lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam khi gọi những cuộc biểu tình trong trật tự để phản đối Trung Quốc là “những cuộc tụ tập không được phép”. Đặc biệt cần nhấn mạnh những nhân viên an ninh Bộ Công an đã có những hành xử thô bạo, sách nhiễu cuộc sống của những người biểu tình ôn hòa xiển dương lòng yêu Tổ Quốc Việt nam là những hành vi trái pháp luật, làm tổn thương truyền thống đoàn kết quật cường chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.

 Những hành động ngày càng ngạo mạn của chính quyền Trung Quốc gần đây đối với Việt nam liệu có phải là hậu quả từ sự phản ứng quá nhún nhường của phía Việt Nam chúng ta? Việc ngăn cản nhân dân phản đối kẻ xâm lược lại càng làm cho dã tâm thôn tính của chính quyền bành trướng ngoại bang thêm táo tợn? Bất kỳ người Việt Nam yêu nước nào cũng đều đang đau đớn với những câu hỏi này!

Trong khi đó chỉ bằng hai cuộc biểu tình của giới trẻ Việt nam trước đại sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc vào ngày 09 và 16 tháng 12 năm 2007 đã làm cho giới lãnh đạo Trung Quốc phải xuống thang bằng việc tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) ngày 19/12/2007 phải đưa ra việc phủ nhận về ý định thành lập thành phố Tam Sa.

Chúng tôi hiểu rằng, trước ý đồ thôn tính có hệ thống của chính quyền bành trướng ngoại bang to lớn ngay bên cạnh, những người lãnh đạo yêu nước sẽ phải thận trọng trong việc ứng phó và có thể không tránh được những trăn trở, bối rối, lo lắng. Nhưng kinh nghiệm của các bậc lãnh đạo tiền nhân đã cho thấy, dù quân xâm lược có hung bạo đến mấy, sức nước có non yếu đến bao nhiêu, những trăn trở, lo sợ của người lãnh đạo cũng sẽ được nhân dân che chở, giải tỏa nếu người lãnh đạo giãi bày, hòa lòng cùng dân chúng. Cách đây 724 năm, Hội nghị do vua Trần Nhân Tông triệu tập ở điện Diên Hồng để bàn bạc công khai với các bô lão dân gian đã giúp triều đình nhà Trần có được quyết sách cương quyết, khôn khéo để bảo vệ lãnh thổ trước sức mạnh vũ bão của vó ngựa giặc Nguyên-Mông. “ Ta đây, ngày thì quên ăn, đêm thì quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa được sả thịt lột da của quân giặc, dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa thì cũng đành lòng” ( trích Hịch Tướng sĩ của Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn). Chỉ cần thấy lại tâm tư này của giới lãnh đạo nhà Trần với quân dân nước Việt lúc đó, chúng ta có thể hiểu được tại sao đất nước nhỏ bé, cô đơn của Việt Nam chúng ta cách đây hơn 700 năm đã đánh bại ba cuộc xâm lược liên tiếp của một đế quốc to lớn đã từng tung hoành khắp Âu-Á. Lùi xa thêm 200 năm nữa, vào năm 1084 ngay sau cuộc chiến với quân Tống, trong một lá thư gửi cho vua nhà Tống để đòi lại đất, vua Lý Nhân Tông đã viết: “ Mặc dầu những đất ấy nhỏ bé nhưng vẫn khiến lòng tôi đau xót, luôn luôn nghĩ đến cả trong giấc mộng.” Tấm lòng thương nước của một vị vua đến như thế thì cũng không khó hiểu sau đó nước đại Tống phương Bắc đã phải trả lại đất cho nước Đại Việt vẫn còn vô cùng nhỏ bé của chúng ta khi đó.

Chúng tôi hiểu rằng, là người Việt Nam yêu nước và đặc biệt đang giữ trọng trách lãnh đạo đất nước, sẽ không thể thờ ơ và yên lòng khi ngoại bang có hành vi ngang ngược thôn tính giang sơn gấm vóc do tổ tiên để lại. Nhưng lòng yêu Tổ Quốc và thái độ trước quân xâm lược của những người lãnh đạo một đất nước đã có truyền thống quật cường không nên và không thể biểu tỏ bằng sự im lặng quá lâu. Đây là một sự im lặng vô cùng nguy hiểm. Nó sẽ khích động thêm lòng ham muốn của chính quyền bành trướng ngoại bang và gây bất mãn, phẫn nộ to lớn trong dân chúng.

Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam cho thấy sẽ không có một lực lượng đơn lẻ, một chính quyền tách rời dân chúng nào có thể một mình chống trả được ý đồ thôn tính từ phương Bắc.

Lịch sử dân tộc cũng cho thấy không một nhà lãnh đạo đất nước, một chính quyền nào có thể chối bỏ được trách nhiệm to lớn nhưng đầy vinh dự trong việc nâng niu, kêu gọi lòng yêu nước, tập hợp sức mạnh trí tuệ, vật chất từ quần chúng trước hành vi xâm lăng của ngoại bang.

Công cuộc gìn giữ và bảo vệ non sông Tổ Quốc Việt Nam qua mấy ngàn năm luôn là một công việc trường kỳ, gian khó và phức tạp, nhưng để có giang sơn gấm vóc cho chúng ta như ngày hôm nay, các bậc tiền nhân lãnh đạo yêu nước đã luôn có chung một tấm lòng quảng đại gạt mọi sự khác biệt, hiềm khích riêng tư để cùng đồng lòng trên dưới như một, hòa lòng cùng với toàn dân để tạo thành khối sức mạnh to lớn đặng đưa Tổ Quốc vượt qua mọi thời khắc lâm nguy.

Thưa các Cụ, các Quí vị,

Việc nước không của riêng ai, nhưng nếu ai cũng chờ đợi người khác làm trước thì có lẽ đất nước đã không còn đến ngày hôm nay. Vô cùng xúc động và hưởng ứng những cá nhân, đoàn thể khác đã lên tiếng, góp ý về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, chúng tôi, những người ký tên dưới đây xin kêu gọi các Cụ, các Quí vị hãy đồng lòng với chúng tôi để góp thêm tiếng nói cho công cuộc bảo vệ giang sơn gấm vóc của tổ tiên để lại, bằng những kiến nghị khẩn thiết sau đây:

1.      Yêu cầu Quốc hội – cơ quan đại diện lớn nhất của dân, Mặt trận Tổ quốc Việt nam – tổ chức chính trị tập hợp ý chí, nguyện vọng của mọi tầng lớp nhân dân, Chính phủ – cơ quan điều hành quản lý đất nước, phải có ngay một tuyên bố rõ ràng về chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa và thái độ kiên quyết phản đối sự xâm phạm lãnh thổ của Trung Quốc. Tuyên bố này cần thiết để minh xác ý chí thống nhất giữa nhân dân và Nhà nước Việt Nam cùng đồng lòng trong việc bảo vệ đất nước, và xóa tan mọi âm mưu chia rẽ có thể của các thế lực bành trướng ngoại bang.

2.      Yêu cầu Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc tập hợp, nghiên cứu các cứ liệu, giải pháp đề xuất của mọi người dân trong và ngoài nước về vấn đề đấu tranh, bảo vệ lãnh thổ trước sự xâm lấn của Trung Quốc, để sớm có sách lược cụ thể công khai cho toàn dân tỏ rõ. ( đề nghị tham khảo tập sách “ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” do Nhà xuất bản Trẻ ấn hành 02/2008 )

3.      Kêu gọi Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt nam với vai trò nắm quyền lãnh đạo đất nước hiện nay cần phải hết sức lắng nghe, trân trọng, đoàn kết với mọi cá nhân, lực lượng yêu nước của dân tộc trong việc bảo vệ và chấn hưng đất nước.

 

4.      Yêu cầu ông Bộ trưởng bộ Công an chỉ đạo dừng mọi hành vi sách nhiễu, gây khó khăn đối với những người dân muốn thể hiện lòng yêu nước trong trật tự, ôn hòa tại nơi công cộng.

5.      Kêu gọi mọi người dân Việt Nam không kể trai gái, già trẻ, địa vị, chính kiến, cư trú trong hay ngoài nước hãy cùng đoàn kết một lòng để đóng góp trong sự nghiệp giữ gìn, đòi lại lãnh thổ và chấn hưng đất nước.

Xin kính gửi lời chào trân trọng tới các Cụ, các Quí vị và xin chân thành cảm ơn sự hưởng ứng, trợ giúp, đóng góp của các Cụ, các Quí vị trong thời gian tới.

 

                                      Hà nội, ngày 23 tháng 04 năm 2008

                                                Những người viết bản kiến nghị

                            

1. Trần Đức Quế – cựu chuyên viên vận tải. Hiện cư trú tại quận Thanh Xuân – Hà nội.

2. Nguyễn Gia Năng – cựu chuyên viên vận tải. Hiện cư trú tại Giáp bát – Hà nội.

3. Nguyễn Ngọc Nam – cựu giảng viên Đại học nông nghiệpI. Cư trú tại nhà D2 Thanh xuân – Hà nội.

4. Phạm Văn Hiện – đại tá, cựu chánh văn phòng bộ phận B68. Hiện cư trú tại 90 Hoàng Đạo Thành – Hà nội.

5. Vũ Thuần – 83 tuổi đời, 58 tuổi đảng cộng sản, huân chương độc lập.

6. Nguyễn Đức Thiệp – cựu chiến binh, phường Vĩnh Hưng, quận Hoàng Mai, Hà nội.

7. Nguyễn Minh Phục – cựu chiến binh, quận Hoàng Mai, Hà nội.

8.  Trần Bá – cựu chiến binh. Cư trú tại 53 Cầu gỗ – Hà nội.

9. Lê Hữu Hà – lão thành cách mạng.

10. Nguyễn Văn Bé – cán bộ tiền khởi nghĩa, cựu ủy viên thường trực ban liên lạc 23-10, huy chương vì sự nghiệp đại đoàn kết dân tộc.

11. Nguyễn Văn Tuyến – đại tá quân đội, 60 năm tuổi đảng cộng sản, 83 tuổi đời. Cư trú tại phòng 106 – C19 – Thanh Xuân bắc – Hà nội.

May 7, 2008

Thư kêu gọi tiếp tay cho một “Dự án nhỏ về Hoàng Sa & Trường Sa”

06/05/2008
http://blog.360.yahoo.com/blog-U5nXdzInda5J5wYjedPtoz.CpgI8

Thư kêu gọi tiếp tay cho một “Dự án nhỏ về Hoàng Sa & Trường Sa”

Thưa quý bạn,

Tôi dự trù xúc tiến 1 “Dự án nhỏ về Hoàng Sa & Trường Sa” nhằm thực hiện một số tài liệu trình bầy về vấn đề và tiến hành một số công việc góp phần vào mục đích bảo vệ chủ quyền của Việt Nam tại những hải đảo này. Hiện nay tài liệu về Hoàng Sa & Trường Sa tương đối nhiều, điều cần thực hiện là làm sao soạn thành những bài viết ngắn gọn với chi tiết vừa đủ và cập nhật để có thể dễ dàng phổ biến, tạo được sự quan tâm và hợp tác của nhiều người, nhiều giới.

Trong giai đoạn đầu, mục tiêu nhằm đạt tới là làm sao soạn được một số tài liệu vừa đủ để trình bầy trong khoảng từ 15 tới 30 phút. Sẽ có 6 tài liệu gồm:

1/ Lịch sử HS & TS
2/ Địa lý HS & TS
3/ Hiện trạng HS & TS
4/ Sức mạnh quân sự của Trung Quốc tại Biển Đông
5/ Những nạn nhân của chính sách bành trướng của TQ tại Biển Đông
6/ Những nỗ lực phản đối hành động bành trướng của TQ và trợ giúp các gia đình nạn nhân.

Các tài liệu này được dự trù viết bằng Việt ngữ và sẽ có bản dịch qua Anh ngữ và Hoa ngữ. Ngoài ra cũng sẽ có những slide show hình ảnh đi kèm để có thể sử dụng khi trình bầy trước một cử tọa. Rất mong được sự giúp đỡ và hợp tác của các bạn.

Công việc của các “Cộng Tác Viên trong Dự Án Hoàng Sa & Trường Sa” gồm một phần hay toàn phần những loại việc sau:

1/ Thu thập tài liệu & dữ kiện,

2/ Đúc kết & viết tài liệu,

3/ Dịch qua Anh ngữ và Hoa ngữ,

4/ Tiếp xúc với các gia đình ngư dân VN nạn nhân của hải quân TQ,

5/ Tổ chức thuyết trình về đề tài HS & TS tại các nơi

6/ Và sau cùng là cho ý kiến, giúp phương tiện, tiếp tay chu toàn Dự Án và thực hiện những công việc được đề ra trong Dự Án với mục đích góp phần bảo vệ chủ quyền Việt Nam tại Biển Đông.

Xin gửi ý kiến và tài liệu về địa chỉ : vnhoangcodinh@yahoo.comĐịa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó

Thân kính,

Ngày 28 tháng 4 năm 2008
Hoàng Cơ Định

May 4, 2008

Số 6: ĐỪNG DẠY VÀ ĐỪNG HỌC CNCS, CNXH, VÀ LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NỮA

LỜI KÊU GỌI SỐ 6
HỠI CÁC GIÁO SƯ, GIÁO VIÊN, SINH VIÊN, HỌC SINH VIỆT NAM
ĐỪNG DẠY VÀ ĐỪNG HỌC
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN
VÀ LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NỮA !

- Xét rằng : Những điều khoản cơ bản nhất về Nhân quyền về tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do thông tin liên lạc, tự do lương tâm, tự do tôn giáo như điều 18, điều 19 của Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc ngày 10-12-1948 mà Cộng Sản Việt Nam (CSVN) xin gia nhập năm 1977 ; và đã được lặp lại rõ hơn tại điều 18 và điều 19 trong Công ước Quốc tế về Nhân quyền ngày 16-12-1966 mà Việt Nam ký tên gia nhập ngày 24-9-1982, không bao giờ được CSVN tuân giữ nghiêm túc đầy đủ cả : muốn đọc thư ai là đọc ; muốn giữ thư tín ai là giữ ; muốn hủy bỏ bất cứ tài liệu gì con người trên hành tinh nầy gửi cho nhau là toàn quyền định đoạt ; muốn nghe lén điện thoại ai cũng được ; muốn cắt điện thoại, điện thư ai là CSVN ngang nhiên làm mà không hề sợ một Tổ chức Quốc Tế nào can thiệp hết ; muốn cấm tài liệu nào lưu hành là cấm, muốn cho phép tài liệu nào lưu hành mới được phổ biến, như ở Việt Nam hiện nay Lời Kêu Gọi nầy làm sao ai dám in ấn, sao chụp ? Trong khi Công Ước Quốc Tế Về Nhân quyền của Đại hội đồng Liên hiệp quốc, ngày 16-12-1966 mà Việt Nam ký kết xin gia nhập ngày 24-9-1982 đã ghi rõ như sau :

Điều 19 §1. Mọi người đều có quyền giữ quan điểm của mình mà không bị ai can thiệp vào.
§2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giơí, hình thức tuyên truyền miệng, hoặc bằng bản viết, in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua mọi phương tiện đại chúng khác tuỳ theo sự lựa chọn của họ.
(Các Văn Kiện Quốc Tế Về Quyền Con Người, do Trung Tâm Nghiên Cứu Quyền Con Người xuất bản, NXB TP HCM, 1996, trang 117)

- Xét rằng : CSVN đã gieo rắc sự sợ hãi vô cớ quá lâu năm, đã áp bức tư tưởng / thông tin / ngôn luận quá nhiều, khiến lẽ ra mọi công dân văn minh tiến bộ nào của Việt Nam hôm nay đều phải có quyền hiên ngang tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến tương tự như tài liệu nầy, thì trong thực tế : nguyên việc đọc nó mà thôi cũng có thể phải chịu bao nhiêu phiền toái đàn áp rồi ; đến nỗi nhiều đảng viên và nhân viên Nhà Nước CSVN hôm nay vẫn không ngờ rằng mọi công dân VN thực sự có quyền như thế nầy. Ôi lạc hậu và bị áp bức bưng bít đến chừng nào !!!

- Xét rằng : Khi đưa ra 3 mục tiêu : độc lập, tự do, hạnh phúc cho Đất Nước Việt Nam vươn tới, Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) lại dùng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản để thực hiện, thành ra người CSVN tự mâu thuẫn ngay từ đầu. Giải pháp độc lập, tự do, hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam đã và sẽ không bao giờ thành tựu bao lâu người CSVN còn mê muội cố bám vào phương pháp xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, bởi vì tự bản chất, 2 chủ nghĩa nầy bao hàm sự độc đoán toàn trị, nên không thể bao hàm ý niệm tự do chân chính và đầy đủ trong đó được. Ngày nay chính nhiều người cộng sản thành tâm thiện chí cũng đã đủ điều kiện để tự khẳng định được điều nầy.

- Xét rằng : Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS) và Chủ Nghĩa Xã Hội (CNXH) chỉ là 2 lý tưởng quá cao vời, chúng rất cao đẹp trong lý thuyết, nhưng chúng hoàn toàn ảo tưởng trong thực hành, khiến con người cộng sản thực sự chưa bao giờ xuất hiện trên trái đất, như người ta vẫn nói : “20 tuổi mà không yêu CNXH là người không có con tim, nhưng 30 tuổi mà vẫn yêu CNXH là người không có đầu óc !” hoặc như báo Văn Nghệ VN đã đăng lời than phiền của các bà mẹ nuôi VN từ lâu : “đảng viên thì nhan nhản mà cộng sản không có một người !” ; làm cho trên hành tinh nầy hiện nay chỉ còn 4 nước vẫn cố tình ngoan cố đeo đuổi là Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên và Việt Nam mà thôi.

Xét rằng : CNXH không tất yếu là cần thiết và phải đem áp dụng bằng mọi giá vì các nước khác ngay trong vùng Đông Nam Á nầy hoàn toàn xa lạ hoặc thẳng tay tẩy chay nó, thế mà các nước nầy ngày nay giàu có hơn VN rất nhiều. CNXH cũng không ưu việt chút nào, bằng chứng rõ ràng là hơn 2,5 triệu người Việt đã phải liều chết vượt đại dương, rời bỏ quê hương tìm không khí tự do mà thở !

Xét rằng : (Cộng Sản Việt Nam) CSVN buộc mọi học sinh, sinh viên phải học và yêu CNXH trong khi hầu như chẳng còn ai thích dạy và cũng chẳng còn ai thích học chủ nghĩa này. Lẽ ra chỉ có 3 triệu đảng viên và 5 triệu đoàn viên cộng sản nên học (nếu còn tin vào CNXH) và đem ra áp dụng nó trong thực tế sao cho hiệu quả về kinh tế, xã hội để dân chúng được no ấm hạnh phúc. Còn toàn dân có quyền nghiên cứu, phê phán xem việc xây dựng CNXH có thực sự đạt đến lý tưởng nó đề ra hay chỉ là ảo tưởng ? Chắn chắn buộc mọi mọi công dân phải học và yêu một chủ nghĩa đã phá sản tại quê hương nó là nước Nga và thất bại thê thảm tại Việt Nam là áp bức tư tưởng quá thô bạo rồi !

- Xét rằng : Cách trình bày về lịch sử ĐCSVN như hiện nay trong các sách vở, tài liệu và giáo trình giảng dạy / học tập tại các trường / lớp ở Việt Nam hoàn toàn không trung thực, đầu độc bao thế hệ lớp trẻ Việt Nam. Thực tế đã thật sự xảy ra là :

- ĐCSVN đã góp công giành độc lập cho Việt Nam từ tay thực dân Pháp, nhưng sự nghiệp nầy không phải chỉ một mình người CSVN làm cho thành công, mà có sự đóng góp của rất nhiều người Việt và rất nhiều người thành tâm khác, của nhiều đảng phái khác mà ĐCSVN đã tiêu diệt họ để cướp công như thể chỉ có một mình ĐCSVN làm được điều nầy mà thôi ;

- ĐCSVN có sai lầm lớn là đem CNCS và CNXH vào Việt Nam, làm cho Việt Nam lạc hậu lùi lại hơn cả thế kỷ, trở nên một trong vài nước nghèo đói nhất thế giới hiện nay ;

- ĐCSVN có tội lỗi lớn là dùng mọi thủ đoạn gian trá để thủ tiêu hết các lực lượng yêu nước cùng giành độc lập cho Việt Nam thời thực dân Pháp ;

- ĐCSVN đã tiến hành cải cách ruộng đất một cách bạo tàn rùng rợn ở miền Bắc trong những thập niên 50 và 60 của thế kỷ XX làm hơn 300.000 người Việt chết oan ;

- ĐCSVN đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam từ 1960 – 1975 để áp đặt cho bằng được CNCS lên toàn Việt Nam, làm hơn 2 triệu thanh niên cả 2 miền Nam – Bắc chết thê thảm mà vẫn cứ lường gạt dư luận thế giới rằng đó là cuộc chiến chống Mỹ cứu Nước giải phóng miền Nam; tàn bạo nhất là giết dân hàng loạt lên đến hàng (trăm) ngàn trong vụ Tết Mậu Thân 1968 tại Huế bằng cách chôn sống và các hình thức thô bạo tàn nhẫn khác thế mà ở Huế vẫn ngang nhiên có một con đường tên là Xuân 68 ! CSVN đã dùng súng lớn bắn vào dân để giết chết hàng loạt cũng lên đến hàng trăm ngàn trong vụ đánh chiếm Quảng Trị 1972 trên chặng đường Quảng Tri – Diên Sanh được gọi là Đại Lộ Kinh Hoàng.

- ĐCSVN đã đàn áp thô bạo và tiêu diệt tàn nhẫn hàng chục vạn những người đối lập khắp cả nước Việt Nam và nhất là trong hàng trăm Trại Tập trung từ Bắc chí Nam từ những năm 1930 đến nay.

- ĐCSVN đã và đang gieo rắc một chủ nghĩa khuyến khích dối trá, thủ đoạn làm băng hoại các giá trị đạo đức mà các Tôn Giáo và Dân tộc VN ra công bồi đắp giữ gìn bao nhiêu đời, đến nỗi hiện nay ở Việt Nam ai không biết nói dối là không thể sống bình thường được, kể cả một số Chức Sắc cao cấp trong các Giáo hội cũng phải biết nói dối nhiều ít để được xuôi thuận công việc ; đặt bút xuống viết một đơn hành chánh đã phải cúi đầu viết dối “tự do – hạnh phúc” mặc dù chính người viết biết rõ làm gì có tự do – hạnh phúc ?

- ĐCSVN đã và đang gieo rắc một chủ nghĩa khuyến khích đấu tố, căm thù, khiến chính các đảng viên xét lại hay sai phạm cũng không chịu nổi sự căm thù của các đồng chí cũ của mình !

- ĐCSVN đã và đang gieo rắc một chủ nghĩa đề cao vô thần, khiến một bộ phận dân chúng mất phương hướng để thực hiện chính sứ mạng làm người chân chính của mình.

Vì vậy, nhân danh các quyền chính đáng của mọi con người văn minh tiến bộ trên hành tinh nầy, khi bước vào thiên niên kỷ mới, tôi thiết tha kêu gọi :

HỠI CÁC GIÁO SƯ, GIÁO VIÊN, SINH VIÊN, HỌC SINH VIỆT NAM
ĐỪNG DẠY VÀ ĐỪNG HỌC
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN
VÀ LỊCH SỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NỮA !

Kêu gọi tại Nhà Thờ Nguyệt Biều – An Truyền -

Huế, ngày mồng 3 Tết Tân Tỵ 25 tháng 01 năm 2001.
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý
Quản Xứ An Truyền

Lm NV Lý : Lời kêu gọi số 8: Để cứu nguy Tổ Quốc, hỡi đảng Cộng Sản, hãy tự giải thể!

From: LM PHAN Van Loi .

Kinh thua Quy Vi,

Theo guong Duc Giao Hoang Pio XI da ket an chu nghia CS trong thong diep Divini Redemptoris va chu nghia Quoc xa trong thong diep Mit Brennender Sorge,

Theo guong cac Duc Hong Y Stepinac, Mindzenty da len tieng to cao chinh quyen va chu nghia CS,

Theo guong cac Duc Giam Muc Oscar Romero, Helder Camara len tieng chong lai cac che do doc tai

Theo guong Duc Hong Y Jaime Sin huy dong toan dan lat do mot tong thong tham nhung,

cha Nguyen Van Ly cung vua ra Loi Keu goi so 8, keu goi dang CS VN giai the.

Chung toi khong lam chinh tri dang phai, chung toi khong dung bao luc lat do ai, chung toi khong muon danh ghe quyen luc cua bat cu nha cam quyen nao. Nhung chung toi phai lam ngon su cho su that, phai len tieng to cao, ket an va ngan chan moi to chuc hay hinh thuc bat cong, dan ap, boc lot nhan dan va cac ton giao cung nhu vi pham nang ne Nhan quyen.

Kinh goi den quy vi LKG nay, do toi (linh muc Phan Van Loi) ghi lai tu bang cassette do cha Ly trao.

Kinh cam on Quy Vi. LKG nay da duoc nhieu dai hai ngoai doc. Nay chi mong pho bien ban van de Quy vi tin la that cua cha Ly, de quyet tam ung ho cong cuoc dau tranh tai que nha.

Hoa Thuong Thich Thien Hanh cung co ra mot loi keu goi tuong tu. Chung toi se xin goi den Quy Vi khi nao co van van trong tay.

Xin cam on Quy Vi.

Linh muc Phan Van Loi, Hue

——————–

LOI KEU GOI SO 8

Kính thưa tất cả đồng bào Việt Nam trong nước cũng như ngoài nước,

Kính thưa tất cả mọi người thiện chí trên thế giới,

Sau đây là Lời Kêu Gọi số 8 của tôi, tức là linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý. Tôi hiện nay giọng nói không được rõ rệt và sức khỏe cũng không được đầy đủ, cho nên sẽ có người đọc thay Lời Kêu Gọi này của tôi. Và tôi sẽ xác nhận vào cuối Lời Kêu Gọi này. Đó là bằng chứng đây là Lời Kêu Gọi thực sự của tôi chứ không phải giả mạo.

(một giọng đọc trong đài phát thanh)

Lời Kêu Gọi số 8

Để cứu nguy Tổ Quốc, hỡi đảng Cộng Sản, hãy tự giải thể!

· Xét rằng đảng Cộng Sản Việt Nam nhiều tài điều khiển chiến tranh nhưng không có khả năng làm cho Đất nước thoát khỏi nghèo đói.

· Xét rằng tự do và dân chủ là hai yếu tố căn bản và quan trọng bậc nhất trong việc tạo dựng hạnh phúc con người và là yếu tố không thể thiếu để kiến tạo một quốc gia phú cường, một gia đình hạnh phúc và một cá nhân sống xứng đáng phẩm giá của mình.

· Xét rằng, như tôi đã khẳng định nhiều lần, không thể có tự do tôn giáo thật sự ở Việt Nam bao lâu đất nước này còn bị cai trị bởi đảng Cộng Sản.

Nay cương quyết đòi hỏi:

1- Để cứu nguy tổ quốc, hỡi đảng Cộng Sản Việt Nam, hãy tự giải thể.

2- Quốc Hội hãy hủy bỏ ngay điều 4 trong Hiến Pháp của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

3- Quốc Hội, Chính Phủ và các ban ngành hành pháp, Ủy ban Nhân dân các cấp tiếp tục điều hành Quốc Gia, ban hành và thực hiện các quyền tự do thực sự cho dân. Hãy tổ chức một cuộc Tổng tuyển cử tự do, công bằng và công khai dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc và các quan sát viên cũng như truyền thông quốc tế.

Kêu gọi tại An Truyền ngày 13 tháng 2 năm 2001

Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý

Quản xứ An Truyền

Thư ký Ủy ban Liên tôn đòi Tự Do Tôn Giáo

cho tất cả các tôn giáo tại Việt Nam

***

Kính thưa tất cả đồng bào và quý vị,

Vừa rồi là Lời kêu gọi của chính tôi. Vì thời giờ cấp bách, tôi có thể bị bắt sau đây vài phút, cho nên tôi không giải thích thêm một vài điều trong Lời kêu gọi ngắn ngủi và rất quan trọng này của tôi.

Tôi đang đấu tranh đòi tự do tôn giáo và tự do dân chủ cho toàn dân Việt Nam. Nhưng bao lâu đảng Cộng sản Việt Nam còn lãnh đạo thì không thể nào có quyền Tự do Tôn giáo thật sự được cũng như không thể nào có những quyền tự do dân chủ chân chính được. Bởi lẽ đó, tôi kêu gọi đảng Cộng sản Việt Nam hãy tự giải thể

Điều thứ hai: trong thời gian đảng Cộng Sản Việt Nam không còn lãnh đạo đất nước nữa, thì Quốc hội, các cơ quan hành pháp, các Ủy ban nhân dân các cấp, các ban các ngành, các sở các phòng cũng như các lực lượng vũ trang vẫn tiếp tục điều hành đất nước này trong trật tự và hòa bình ổn định một cách tạm thời, trong khi Quốc hội tiến hành hủy bỏ điều số 4 Hiến pháp của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam, tức là điều quy định đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng duy nhất lãnh đạo trên đất nước Việt Nam. Khi hủy bỏ điều 4 của Hiến pháp ấy rồi, thì Quốc hội sẽ tiến hành tổ chức một cuộc bầu cử dân chủ như đại đa số các nước trên thế giới đã và đang tổ chức.

Trong khi đảng Cộng sản Việt Nam không còn lãnh đạo đất nước này, thì cuộc sống của nhân dân vẫn được tiếp tục điều hành một cách ổn định và trật tự . Tôi phải nhấn mạnh điều này để Cộng sản Việt Nam khỏi phải lợi dụng tuyên truyền xuyên tạc rằng tôi là người kêu gọi sự hỗn độn, gây rối trật tự trị an.

Vậy tôi cũng kêu gọi tất cả những người Cộng sản Việt Nam đang tham gia trong các cơ quan chính quyền các cấp, đang tham gia trong Quốc hội, đang tham gia trong các lực lượng vũ trang nhân dân, hãy vì lương tâm của mình, mà tiếp tục điều hành đất nước này sao cho ổn định trật tự hài hòa.

Tôi xin cám ơn tất cả mọi người thành tâm thiện chí đã thông hiểu, cầu nguyện và lắng nghe Lời kêu gọi khẩn thiết này của tôi. Tôi nghĩ rằng đây là con đường duy nhất để đem lại hạnh phúc, ấm no, giàu mạnh cho đất nước quê hương chúng ta một cách thật sự và bền vững lâu dài. Xin cám ơn tất cả mọi người.

Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý

nguon

Lm NV Lý : Lời kêu gọi số 7 : chung sức xây dựng, bảo vệ tổ quốc

Lời kêu gọi số 7

Hỡi những người cộng sản VN, hãy công bằng chia sẻ

trách nhiệm phục vụ tổ quốc cho người khác !

Hỡi đồng bào VN quốc nội & hải ngoại hãy chung sức xây dựng và bảo vệ tổ quốc !

- Xét rằng : Người CSVN đã góp công giành độc lập cho Việt Nam từ tay thực dân Pháp, nhưng sự nghiệp nầy không phải chỉ một mình người CSVN làm cho thành công, mà có sự đóng góp của rất nhiều người Việt và rất nhiều người thành tâm khác, của nhiều đảng phái khác mà CSVN đã tiêu diệt họ để cướp công như thể chỉ có một mình CSVN làm được điều nầy mà thôi;

- Xét rằng : Người CSVN cho rằng mình đã có công thắng Mỹ cứu nước, nhưng thực ra cuộc chiến chống Mỹ và xâm lược miền Nam ruột thịt lẽ ra không nên có, vì miền Nam có quyền chọn chế độ tự do dân chủ như Nam Triều Tiên, Tây Đức đã và đang làm, cũng như miền Bắc có quyền dựa vào Liên Xô, Trung Cộng để xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản và Chủ Nghĩa Xã Hội theo ý mình. Sự thực khách quan, nếu miền Bắc không tiến hành xâm lược miền Nam, thì miền Nam đã không bất đắc dĩ phải nhờ quân đội Nam Triều Tiên, Úc và Mỹ đến giúp đỡ và ngày nay đã văn minh, phồn vinh nếu không hơn thì cũng bằng Nam Triều Tiên, trong khi miền Bắc cùng lắm thì cũng chỉ tương tự như Bắc Triều Tiên thôị Lý do là vì : Khi đưa ra 3 mục tiêu : độc lập, tự do, hạnh phúc cho Đất Nước Việt Nam vươn tới, Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) lại dùng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản để thực hiện, thành ra người CSVN tự mâu thuẫn ngay từ đầụ Giải pháp độc lập, tự do, hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam đã và sẽ không bao giờ thành tựu bao lâu người CSVN còn mê muội cố bám vào phương pháp xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, bởi vì tự bản chất, 2 chủ nghĩa nầy bao hàm sự độc đoán toàn trị, nên không thể bao hàm ý niệm tự do chân chính và đầy đủ trong đó được. Ngày nay chính nhiều người cộng sản thành tâm thiện chí cũng đã đủ điều kiện để tự khẳng định được điều nầy;

- Xét rằng : Người CSVN rất giỏi trong chiến tranh, quốc phòng và an ninh (xét về mặt bảo vệ chế độ độc đoán của mình), nhưng không giỏi trong xây dựng Đất Nước văn minh và thịnh vượng, bằng chứng là sau 21 năm xây dựng CNXH ở miền Bắc, miền Bắc nghèo đói hơn miền Nam rất nhiều và sau 25 năm xây dựng CNXH trong cả Nước, Việt Nam đã tụt hậu, khiến hiện nay Việt Nam là một trong vài nước nghèo đói nhất thế giới, mặc dù người Việt chúng ta thông minh, cần cù thuộc hàng xuất sắc trên thế giớị Đã đến lúc, tất cả chúng ta cần bình tĩnh khách quan thấy được điều nầỵ Không lẽ chúng ta đành để Đất Nước chúng ta lạc hậu thêm nữa sao.

- Xét rằng : Gần 3 triệu người Việt Hải ngoại đã đau lòng bất đắc dĩ liều mất mạng sống để rời bỏ Tổ quốc, tị nạn cộng sản ở đất khách quê người, hiện nay đêm ngày khóc chảy máu mắt, mong sao sớm đến ngày được hạnh phúc về lại để xây dựng Tổ quốc sao cho tiến kịp với nhịp sống an vui, hạnh phúc, văn minh, tiến bộ của loài người;

- Xét rằng : Việc bảo vệ và xây dựng Tổ quốc là nhiệm vụ thiêng liêng cao cả của mọi người Việt chúng ta, không ai được tự cho mình là chỉ có mình và tổ chức của mình mới có khả năng làm điều đó, mà cần công bằng khách quan tạo mọi điều kiện để mọi người được hạnh phúc chia sẻ trách nhiệm đó, theo đạo đức và khả năng của mỗi người cách dân chủ và tự do;

- Xét rằng : Sau khi mỗi người đã ý thức đầy đủ về các mặt tích cực và tiêu cực của tổ chức mình, việc phê bình, rách mắng, chửi rũa nhau chỉ tạo nên chia rẽ, suy yếu, không có hiệu quả tích cực gì. Việc lùi lại quá khứ để thanh minh, gánh trách nhiệm hoặc bắt người khác chịu trách nhiệm là điều không thể làm được và không có hiệu quả tích cực nào;

- Xét rằng : Chỉ có tình thương, thông cảm, đoàn kết, và tha thứ là sức mạnh thật sự giúp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hữu hiệu và bền vững.

Vì vậy, tôi thiết tha kêu gọi :

1. Hỡi những người cộng sản Việt Nam ! Hãy công bằng chia sẻ trách nhiệm phục vụ Tổ Quốc cho người khác, bằng cách hủy bỏ điều 4 trong Hiến pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay ; bằng cách tạo mọi điều kiện thuận lợi cho mọi người Việt hải ngoại được có các điều kiện thuận lợi trở về xây dựng Đất nước, để mọi người có thể chia sẻ sự nghiệp xây dựng Tổ quốc bằng các cuộc bầu cử công bằng, tự do, dân chủ trong sự giám sát của các Tổ chức Quốc tế.

2- Mọi công dân Việt Nam trong nước có đức có tài, hãy hiến dâng tài đức mình cho Tổ quốc, Dân tộc, bằng cách thành lập các Tổ chức dân chủ công khai.

3- Mọi người Việt hải ngoại hãy đem hết đức hạnh và tài sức của mình trở về xây dựng Đất nước.

4- Mọi thành phần trong đại gia đình Dân tộc không thù hận nhau, trả đũa nhau, lên án nhau về quá khứ. Trái lại mọi người hãy quên đi những dĩ vãng quá đau buồn của Đất Nước, cùng nhau nhìn vào hiện tại và tương lai của Tổ quốc mà hàn gắn, sửa đổi những gì chưa đúng, quyết tâm vượt mọi khó khăn để xây dựng những điều tốt đẹp nhất cho Tổ quốc giống nòi, đi kịp với các nước văn minh tiến bộ khác.

Kêu gọi tại Nhà Thờ Nguyệt Biều – An Truyền – Huế,

ngày mồng 5 Tết Tân Tỵ, 28 tháng 01 năm 2001.

(Ấn Ký)

Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý

Quản xứ An Truyền

nguon

April 22, 2008

LỜI KÊU GỌI XUỐNG ĐƯỜNG NGÀY 29/4/2008 tại Saigon

LỜI KÊU GỌI XUỐNG ĐƯỜNG NGÀY 29/4/2008 tại Saigon
LỜI KÊU GỌI XUỐNG ĐƯỜNG NGÀY 29/4/2008

Niềm kiêu hãnh mang tên Việt Nam giữa Bangkok!

.





April 18, 2008

Olympics, 29/04/2008: Cùng hướng về Sài Gòn

Filed under: Chính trị, xã hội, Olympic 2008, Quan điểm, Vận động — tudo @ 12:07 am

DCVOnline – Việt Nam hôm nay đang đứng trước nhiều thách đố nghiêm trọng: tỉ số lạm phát cao nhất ở châu Á, 18,7% (02/2008 ) vượt xa các nước trong vùng (Nhật, 1%, ngay sau Việt Nam là Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, 8,7%). Dịch tả hoành hành từ đầu tháng 3, 2008 đến nay đã có hơn 1.300 nạn nhân phải nhập viện vì bị tiêu chẩy cấp. Sông ngòi miền Bắc đầy rẫy vi khuẩn Vibrio cholerae thủ phạm gây dịch tả Á châu.

Cùng lúc nhà nước Việt Nam cũng đang nhộn nhịp tổ chức cuộc rước đuốc Bắc Kinh tại Sài Gòn và một lần nữa lại kỷ niệm “Đại thắng mùa xuân” vào cuối tháng 4 này. Tại vùng Lý Sơn xa xôi thuộc tỉnh Quảng Ngãi dân chúng chuẩn bị cho “Lễ khao lề tế lính Hoàng Sa” vào 3 ngày 19-21 tháng 4, 2008.

Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Hoàng Sa mây nước bốn bề
Tháng hai khao lề tế lính Hoàng Sa…


Hoàng Sa trời nước mênh mông / Người đi thì có mà không thấy về
Nguồn: http://hoangsa74.tripod.com

Ở một góc khác, cũng vì Hoàng Sa và cả Trường Sa thanh niên sinh viên Sài Gòn có lẽ cũng đang chuẩn bi. Nhân ngày 10 tháng 3 năm Mậu Tý, tại http://snipurl.com/24ok7 [ http://pvhai_blogspot_com ], blogger Phạm V.H. vừa gởi lời kêu gọi “xuống đường ngày 29 tháng 4, 2008”.

Xin mời bạn đọc cùng theo dõi.

Lời kêu gọi xuống đường ngày 29/04/2008

Dân tộc Việt từ ngàn xưa đã có truyền thống yêu chuộng hòa bình, coi trọng đạo lý, đề cao chánh nghĩa!

Hơn bao giờ hết, truyền thống ấy cần phải được thể hiện một cách rõ ràng và mạnh mẽ vào ngày 29/04/2008 tới đây – khi ngọn đuốc Beijing 2008 đến Sài Gòn.

Nếu Luật pháp không có chỗ đứng cho lòng yêu nước thì chúng ta phải cùng nhau thay đổi thứ luật phi lý ấy!

Phạm V.H.

Thưa toàn thể đồng bào Việt Nam khắp nơi trên thế giới!

Thế Vận Hội Olympic là sự kiện thể thao trọng đại nhất hành tinh.

Lần đầu tiên ngọn đuốc thiêng Thế Vận được thắp sáng tại thủ đô Athens của Hy Lạp vào năm 1896. Suốt hơn một thế kỷ qua, Olympic luôn là biểu trưng của hòa bình, thân thiện và hợp tác giữa các dân tộc trên thế giới.

Thế Vận Beijing 2008 năm nay cũng phải diễn ra với tinh thần đó.

Bảy năm về trước, khi quyết định trao cho Bắc Kinh vinh dự tổ chức Thế Vận 2008, Ủy ban Olympic Quốc tế đã nói rằng: “Sự hiện diện của hàng chục ngàn vận động viên tài ba nhất thế giới cộng với hơn nửa triệu du khách khắp nơi đổ về theo dõi các cuộc tranh tài sẽ giúp thay đổi bộ mặt của Trung Quốc về chính trị, ngoại giao và xã hội”.

Các thành viên của Ủy ban Vận động đăng cai do Bắc Kinh thành lập cũng đưa ra lời cam kết, bảo đảm thế giới sẽ nhìn thấy một nước Trung Hoa mới, hài hòa hơn, nhân quyền được tôn trọng hơn – theo đúng những tiêu chí mà cộng đồng quốc tế trông đợi.

Ngay cả câu slogan cổ động cho Thế Vận 2008 cũng mang đầy sắc màu hứa hẹn: “Một Thế Giới – Một Giấc Mơ” (One World One Dream).

Thế nhưng, giấc mơ cho một thế giới hòa bình, thân thiện đã tan thành mây khói trước kỳ vọng của công chúng khắp năm châu – khi Bắc Kinh đã đi ngược lại hoàn toàn những lời cam kết trước đó.

Bốn năm sau ngày nhận quyền đăng cai Thế Vận, vào tháng 1/2005, cảnh sát biển Trung Quốc đã xả súng bắn chết 9 ngư dân Việt Nam ngay trong hải phận của nước CHXHCN Việt Nam. Họ còn ngang nhiên bắt đi 8 ngư dân Việt Nam khác để đòi tiền chuộc.

Tháng 12/2007, Bắc Kinh tiếp tục thách thức dư luận thế giới, chà đạp chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam khi ra tuyên bố sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào thành phố Tam Sa của họ.
Vì nguồn lợi dầu mỏ, nhà cầm quyền Trung Quốc không chịu chấm dứt việc hậu thuẫn cho chế độ tàn bạo Sudan gây nên nạn diệt chủng ở Darfur.

Tháng 03/2008, Bắc Kinh leo thang tội ác bằng cách xả súng vào đoàn biểu tình của các sư sãi và người dân Tây Tạng. Máu của những người dũng cảm đứng lên vì độc lập dân tộc đã đổ trên đường phố Lhasa. Cộng đồng quốc tế phẫn nộ bày tỏ sự bất bình trước những hành vi phi nghĩa của Bắc Kinh:

– Ngay tại buổi lễ thắp đuốc ở Athens ngày 24/03/2008, các thành viên của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới đã trưng biểu tượng 5 vòng tròn Olympic cách điệu bởi hình các chiếc còng số 8 để tố cáo Bắc Kinh vi phạm nhân quyền.

– Làn sóng phản đối Trung Quốc lan rộng trên khắp thế giới từ London đến Paris, vượt Đại Tây Dương đến thành phố cảng San Francisco. Lần đầu tiên trong lịch sử Olympic, ngọn lửa thiêng đã bị người phản đối dập tắt ngay giữa kinh đô ánh sáng Paris. Ủy ban rước đuốc thành phố San Francisco đã phải thay đổi lộ trình và cắt bớt nghi thức buổi lễ rước đuốc.

– Quốc Hội Âu Châu bỏ phiếu tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh.

– Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban–Ki–Moon và nguyên thủ của các quốc gia Anh, Đức, Ba Lan, Canada đã tuyên bố không tham dự lễ khai mạc Olympic Beijing 2008.

– Đạo diễn lừng danh thế giới Steven Spielberg rút khỏi vị trí cố vấn nghệ thuật cho các buổi lễ khai mạc và bế mạc.

– Thủ quân đội tuyển bóng đá Ấn Độ Baichung Bhutia cũng rút khỏi danh sách được chọn rước đuốc Thế Vận 2008.

Thưa toàn thể đồng bào Việt Nam khắp nơi trên thế giới!

Dân tộc Việt từ ngàn xưa đã có truyền thống yêu chuộng hòa bình, coi trọng đạo lý, đề cao chánh nghĩa!

Hơn bao giờ hết, truyền thống ấy cần phải được thể hiện một cách rõ ràng và mạnh mẽ vào ngày 29/04/2008 tới đây – khi ngọn đuốc Beijing 2008 đến Sài Gòn.

Chia sẻ nỗi đau mất nước của người Tây Tạng, chúng ta càng quý trọng công ơn của các bậc tiền nhân đã đổ biết bao máu xương mới tháo được ách nô lệ ngàn năm Bắc thuộc. Nếu các đời tiên đế xưa kia chỉ cần nhu nhược yếu hèn một chút thôi, thì ngày nay Việt Nam đã chung số phận với Tây Tạng, là “một phần không thể tách rời của CHND Trung Hoa”!

Nguy thay, mối họa ấy vẫn còn treo lơ lửng trên đầu hơn 80 triệu dân Việt Nam!

Những gì Trung Cộng đã và đang làm với Hoàng Sa, Trường Sa; với ngư dân Việt Nam trên Biển Đông thời gian qua là mối đe dọa cho tương lai của nền độc lập nước nhà, là sự sỉ nhục đối với hậu duệ Lạc Hồng.

Thưa toàn thể đồng bào Việt Nam khắp nơi trên thế giới!


Giặc xâm lăng đang chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa
Nguồn: http://farm2.static.flickr.com

Đây là lúc toàn dân Việt Nam đồng lòng siết chặt tay nhau làm sống dậy hào khí Đông A!

Để không tủi lòng các bậc Vua Hùng đã dày công dựng nước,

Để chuộc lại lỗi lầm đánh mất chủ quyền lãnh thổ quốc gia suốt 34 năm qua,

Toàn dân Sài gòn hãy xuống đường!

Toàn dân Việt Nam khắp thế giới hướng về Sài Gòn!

Với tinh thần bất diệt của Hội Nghị Diên Hồng,

Hãy để tiếng sóng Bạch Đằng Giang sục sôi lời khẳng định chủ quyền:

– Hoàng Sa là của Việt Nam! Trường Sa là của Việt Nam!

Mùng Mười Tháng Ba Năm Mậu Tý – 2008.
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4919


Hoàng Sa bị TC cưỡng chiếm bằng bạo lực năm 1974, với sự đồng lỏa của VC qua công hàm của Phạm Văn Đông 14/9/58 và BCT csbv, vi phạm luật biển và lịch sử VN + quốc tế.
Hợp lý chăng khi cầm lá cờ nô lệ (quốc tế cs) bán nước (dâng đất+biển, đảo, tài nguyên QG, dầu khí, hải sản) cho ngoại bang, để chống kẻ cướp nước ???

Hoàng Sa ngày nay 1

Hoàng Sa ngày nay 2

Hoàng Sa ngày nay 3

Hoàng Sa ngày nay 4

Hoàng Sa ngày nay 5

Hoàng Sa ngày nay 6

April 10, 2008

Rước đuốc Olympics tại Saigon: Ngồi xem cao thủ múa quyền

Ngày 7/4/2008, cộng đồng blogger (cũng như tất cả người Việt quan tâm đến chuyện rước đuốc Thế Vận 2008 ) phấn chấn với Lá thư gửi Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế của Lê Minh Phiếu – 1 trong 6 (hay 60?) người được chọn cầm ngọn đuốc ngày 29/4/2008 tại Sài gòn.

Kẻ phấn khích, người hả hê vì nghĩ rằng: – Ít ra cũng có 1 người thuộc nhóm rước đuốc đã nghiêng về chánh nghĩa!

Bất luận hư thực thế nào, đây cũng là một hành động đáng trân trọng trong cái im lặng đáng sợ của hệ thống truyền thông nước nhà.

Niềm hân hoan của những người phản đối chuyện rước đuốc chưa kịp lắng dịu…
Chiều 9/4/2008, LM Phiếu trong lúc trả lời phỏng vấn Đàn Chim Việt, đã khẳng định: “Tôi vẫn sẽ tham gia rước đuốc!“.

Một số người ngỡ ngàng, hoài nghi xen lẫn thất vọng.
Một số khác tấm tắc: – Trả lời rất sòng phẳng và khôn ngoan, không thẹn là sinh viên luật đang theo học tại một quốc gia dân chủ!

Xem ra mọi việc đã nằm trong dự tính kín kẽ của một luật gia tương lai. Người ta thấy toát lên một phong thái thượng tôn luật pháp từ người trả lời, đáng nể thay!

Anh chàng nghiên cứu sinh luật đang phô diễn rất ngoạn mục bài quyền với những chiêu thức đặc thù trường phái luật!

Tuy nhiên, với góc nhìn của người thưởng lãm, kẻ tầm thường này nhận thấy một sai sót hơi nghiêm trọng trong bài quyền đó.

Trong lá thư khá dài gửi Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế, có thể nhặt ra ý chính sau đây:
Trích:

“Vì thế, bằng thư này, tôi đề nghị Ngài phải có những biện pháp can thiệp nhằm chấm dứt sự chính trị hóa nói trên, bằng việc đề nghị Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008 thực hiện những biện pháp cụ thể bao gồm, nhưng không giới hạn, biện pháp sau:
– Xóa các nét hình họa nhằm ám thị về chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa trên tất cả các bản đồ đăng trên trang web chính thức của Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008″.
(Hết trích)

Rất hay! Điểm đúng yếu huyệt của Bắc Kinh: “Chính trị hóa thể thao”!

Thế nhưng, trong cuộc phỏng vấn chiều 9/4/2008:

Trích:

“DCVOnline: Nếu ngày 29 tháng 4 tới đây mọi việc đều diễn biến theo kế hoạch và không có gì thay đổi, bạn sẽ tham gia rước đuốc hay sẽ đứng trong đoàn biểu tình?

Lê Minh Phiếu: Tôi sẽ tham gia rước đuốc. Tôi đã được lựa chọn để cầm ngọn đuốc, tức để tôn vinh tinh thần thượng võ, tôn vinh sự hòa bình và đoàn kết giữa các dân tộc trên thế giới, nên tôi sẽ phải làm tròn bổn phận của mình. Tôi không thể để những ai đã bầu chọn cho tôi cảm thấy thất vọng.

Việc tôi viết lá thư cũng là vì lý do đó: tôn vinh và bảo về giá trị cao đẹp của Olympic.”
(Hết trích)

Như vậy, chưa cần đợi trả lời của Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008 về chuyện “Chính trị hóa thể thao”, LM Phiếu khẳng định vẫn sẽ tham gia rước đuốc. Mặc dù ĐCV đã hỏi: “Nếu mọi việc đều diễn biến theo kế hoạch và không có gì thay đổi...”, tức là Ban Tổ chức Olympic Bắc Kinh 2008 vẫn cứ giữ nguyên lập trường “Chính trị hóa thể thao”.

Đó là điểm sơ hở nguy hiểm nhất trong bài quyền luật của LM Phiếu. Chiêu thức “Chính trị hóa thể thao” tung ra trước đó tưởng chừng rất uy lực, nhưng lại là chiêu gió!

Điểm sơ hở thứ đến là sai lầm trong lượng giá vai trò của bản thân và lợi ích quốc gia, cũng như với nhiều cao thủ võ lâm khác.

“…tôi sẽ phải làm tròn bổn phận của mình. Tôi không thể để những ai đã bầu chọn cho tôi cảm thấy thất vọng”:

- Tinh thần thượng võ của cá nhân LM Phiếu và kỳ vọng của một số người bầu chọn (cho thương hiệu Samsung) cao hơn lợi ích dân tộc, mạnh hơn nỗi đau của ngư phủ Việt Nam!

- Các cao thủ võ lâm khác như Thủ tướng Ba Lan Donald Tusk, Hoàng Tử Charles, đạo diễn Steven Spielberg… trở nên lố bịch trước tinh thần thượng võ của LM Phiếu:
Dân Tây tạng đâu phải đồng hương của các ông đâu mà phi thượng võ đến vậy, ngư dân nước tôi bị giết, đảo nước tôi bị chiếm tôi vẫn cứ “thượng võ” đây này!

Vài câu thô thiển, lời ngay thẳng thường khó nghe, nhưng không thể nói khác được!

Nha Trang, 10/4/2008
Xuyên-Tường-Lửa.
http://pvhai.blogspot.com/2008/04/lmpmuaquyen.html

April 6, 2008

Thư Ngỏ Kính Gửi Toàn Thể Đồng Bào Việt Nam cùng Tất Cả Những công Dân Yêu Chuộng Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Công Bằng Xã Hội

Chúng tôi là những công dân đang sống trong nước có địa chỉ cụ thể dưới đây, xin trân trọng trình bày với quý đồng bào và toàn thể anh chị em đang tham gia tranh đấu đòi dân chủ hoá đất nước của chúng ta, nội dung như sau.

Vừa qua có một số trí thức tại Hà nội sau khi đã vào Mạng internet để xem tin và được biết các bài viết kêu gọi dân chủ, tự do, nhân quyền của anh chị em chúng tôi đã viết được phổ biến nhiều trên xa lộ thông tin này. Nhưng do hoàn cảnh tế nhị của họ không thể ra công khai lên tiếng như chúng tôi để đấu tranh đòi đảng CSVN và nhà nước của họ phải trả lại tất cả các Quyền được làm Người và các quyền Công dân khác mà đảng, nhà nước độc tài của họ nhân danh lãnh đạo toàn thể xã hội Việt Nam mấy chục năm qua đã cướp đoạt tinh vi và trắng trợn của cả Dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên số trí thức này đã có bàn bạc và thảo luận kỹ với chúng tôi về một số nội dung xoay quanh công cuộc tranh đấu đòi Tự Do trên Tổ quốc ta. Và chúng tôi đã đi đến nhất trí thảo ra một số khẩu hiệu để kêu gọi toàn dân hưởng ứng những hành động yêu nước của nhóm chúng tôi.

Trong quá trình làm ra các khẩu hiệu cổ vũ Dân chủ này do thời gian eo hẹp và còn nhiều hạn chế nên mong quý đồng bào cảm thông thể tất cho những thiếu sót có thể có trong đó. Nội dung gồm 20 khẩu hiệu dưới đây là mong đồng bào, anh chị em có long ái quốc hãy nhiệt tình phổ biến rộng đến toàn dân vì chúng tôi đã cố gắng khái quát, thu nhỏ sao cho cô đọng nhất để dễ dàng truyền bá tư tưởng tiến bộ, văn minh này tới đông đảo đồng bào trong nước. Sau đây là thứ tự các khẩu hiểu hô hào và cổ suý cho Tự do, Dân chủ có thể thu gọn vào 2 trang khổ A4 để dễ dàng phát tán rộng trong nhân dân cả nước nhằm thức tỉnh toàn xã hội :

1 – Đả đảo bọn có chức quyền tham nhũng, vô trách nhiệm với Đất nước và Dân tộc !

2 – Đa nguyên, đa Đảng muôn năm ! Đảng cộng sản Việt Nam bất tài vô trách nhiệm, thiếu lương tâm hãy rút lui !

3 – Phản đối Điều 4 Hiến pháp ! Quốc hội đa Đảng của toàn thể Dân tộc muôn năm !

4 – Phản đối Hiến pháp hiện nay do Đảng cộng sản Việt Nam áp đặt độc đoán cho toàn xã hội !

5 – Phản đối Đảng cộng sản Việt Nam áp bức, công an áp bức, quân đội áp bức, chính quyền và nhà nước áp bức cả Dân tộc Việt Nam trong mấy chục năm qua từ khi hình thành chế độ XHCN !

6 – Yêu cầu các vị từ Uỷ viên trung ương Đảng cộng sản Việt Nam trở lên tới Bộ chính trị phải công khai tài sản của cá nhân và gia đình mình trước toàn dân !

7 – Tham nhũng, lợi dụng chức quyền để vơ vét quyền lợi, tiền bạc không xứng đáng lãnh đạo Đất nước! Các vị hãy cút khỏi vị trí lãnh đạo !

8 – Chúng ta cần những Nhà lãnh đạo tài năng, đức độ, trong sạch và hết lòng vì toàn thể nhân dân !

9 – Tham nhũng và tình trạng thối nát của Nhà nước hiện nay là do Bộ chính trị và Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam gây ra. Họ không xứng đáng lãnh đạo Đất nước. Đồng bào hãy xuống đường để “ mời ” họ về hưu !

10 – Các công chức nhà nước, anh em quân đội và công an hãy đứng về phía nhân dân, bảo vệ nhân dân phản đối bọn áp bức, đàn áp, tham nhũng thối nát !

11 – Toàn dân hãy rũ bỏ nỗi sợ hãi đối với Đảng cộng sản Việt Nam và vùng lên thoát khỏi ách đô hộ của Đảng cộng sản Việt Nam độc tài toàn trị !

12 – Đảng cộng sản Việt Nam đã làm tụt hậu Đất nước và sẽ tiếp tục làm tụt hậu hơn nữa !

13 – Đất nước này là của mọi Người dân Việt Nam chứ không phải của riêng Đảng cộng sản Việt Nam !

14 – Bầu cử tự do, phổ thông đầu phiếu, nhân dân quyết định lãnh đạo của mình muôn năm !

15 – Phản đối việc học và thi Triết học Mác-Lê Nin, Lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam !

16 – Phản đối việc hoạt động của các Chi bộ, Đảng bộ của Đảng cộng sản Việt Nam trong cơ quan nhà nước, trong bộ máy công an, quân đội, bộ máy lập pháp, tư pháp, hành pháp trong các trường học và trong các doanh nghiệp kinh tế !

17 – Đất nước ta, vận mệnh của Dân tộc ta, tương lai của chúng ta và con cháu chúng ta do tất cả chúng ta quyết định chứ không phải do Bộ chính trị và Ban chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam quyết định !

18 – Giải phóng dân tộc lần thứ 2 ra khỏi sự áp bức của Đảng cộng sản Việt Nam và của Ban chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam !

19 – Tự do, Dân chủ và tôn trong Nhân quyền thật sự, ổn định xã hội, Nhà nước pháp trị chứ không phải chế độ đảng trị độc tài cộng sản, phát triển kinh tế, giải quyết việc làm, tam lập phân quyền, công bằng xã hội muôn năm !

20 – Phe đối lập tranh đấu đòi Dân chủ hoá toàn diện đất nước đối với Đảng cộng sản Việt Nam công khai muôn năm ! Nền Dân chủ, Tự do, Bác ái và Công bằng xã hội nhất định thắng lợi hoàn toàn trên Tổ Quốc ta !

Ghi chú: Mong ước mỗi Công dân Việt Nam hãy góp một bàn tay bằng việc Phôtôcoppi toàn bộ những Khẩu hiệu tranh đấu trên ra nhiều bản và đem rải hoặc phân phát đến tận tay mọi người dân, mọi học sinh, sinh viên ở Trường cấp III, Đại học, Cao Đẳng, Trung học, Bệnh viện, Khu thương mại, chợ búa, khu phố đông người qua lại, xóm làng xa xôi, các công viên trong các thành phố hay thị xã thị trấn vào buổi tối để tạo dư luận trong lòng Nhân dân phản kháng đối với Đảng cộng sản Việt Nam. Hãy dũng cảm lên đừng sợ hãi nữa Đồng bào ơi ! Nhân dân Việt Nam chúng ta nhất định giành thắng lợi trước đảng CSVN !

Thủ đô Hà Nội – Việt Nam, ngày 30.03.2008


1/ Cựu bộ đội tình nguyện Lê Thanh Tùng thành viên Khối đấu tranh 8406 từ CămPuChia trở về tham gia đấu tranh cho nền Tự do, Dân chủ, Nhân quyền tại Việt Nam
2/ Cựu nhân viên tình báo an ninh chính trị Võ văn Nghệ, cựu tù nhân chính trị của chế độ CSVN, đảng viên Đảng Dân Chủ Việt Nam 21 hiện trực tiếp tham gia đấu tranh trong Phong trào đòi Dân chủ hoá đất nước

Rước đuốc Olympics 2008 …

Older Posts »

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.