Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 9, 2008

TÂY TẠNG HÔM NAY CŨNG CÓ THỂ LÀ VIỆT NAM NGÀY MAI

Lý Đại Nguyên

Cuộc biểu tình khởi sự ôn hòa tại Lhasa ngày 10/03/08, đánh dấu kỷ niệm cuộc khởi nghĩa bất thành của người Tây Tạng chống lại chế độ cai trị của Trung Cộng xâm lược năm 1959, do khoảng 300 tăng sĩ phát xuất từ tu viện Drepung xếp hàng một, trang nghiêm tiến vào thủ phủ Lhasa, rồi bị công an, quân đội Trung Cộng trấn áp. Nhưng chỉ 4 ngày sau, tình trạng bạo động bỗng nổ ra, và các cuộc đàn áp đẫm máu tiếp diễn. Trung Cộng đổ lỗi cho nhà lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng là Đức Đạt Lai Lạt Ma đã dàn dựng ra cuộc bạo động chống lại họ. Phát ngôn viên bộ Công An Trung Cộng, Ngô Hòa Bình nói rằng: “Kế hoạch sắp tới của các lực lượng đấu trang đòi độc lập cho Tây Tạng là tổ chức những đội tự sát để mở các cuộc tấn công bạo động”. Trung Cộng không quên ngụy tạo ra những bằng chứng giả, nhằm làm cho hình ảnh hòa bình, từ tâm, nhân ái. liễu đạo của Đức Đạt Lai Lạt Ma và chủ trương đòi hỏi quyền tự trị rộng rãi cho Tây Tạng đang đuợc toàn thể thế giới kính trọng, khâm phục bị tiêu tan.

Dư luận thế giới khâm phục, không chỉ vì đức độ của Đức Đạt Lai Lạt Ma, mà còn do tầm nhìn quán suốt của Ngài về thực tại của thế nước Tây Tạng, trước sức bành trướng khủng khiếp của Trung Cộng. Với chủ trương triệt để “Hán Hóa Tây Tạng”. Với 7 triệu người Tầu thực dụng, trùm phủ lên 6 triệu người Tây Tạng bị trị. Với một chế độ độc tài cộng sản, gian trá, khát máu, tàn bạo bậc nhất toàn cầu. Nếu Ngài cứ đòi độc lập, và dùng phương pháp đấu tranh bạo lực, như một số lãnh tụ quốc gia lưu vong bình thường khác, trong lúc các cường quốc đua nhau làm ăn với Trung Hoa thì lập tức Ngài bị bỏ rơi, dân tộc của Ngài lâm vào cảnh đấu tranh vô vọng, đi tới chỗ hoàn toàn bị tiêu diệt.

Chính vì vậy, mà Ngài đề cao tinh thần từ bi bất bạo động, và chỉ đòi hỏi cho Tây Tạng được tự trị rộng rãi, tránh nạn “diệt chủng văn hóa”. Ở điểm này khiến cho thế giới, nhất là các cường quốc dân chủ đều đã mặc nhiên nhìn nhận Ngài là một biểu tượng cho tinh thần hòa bình, tự do, nhân quyền chung của nhân loại. Các lãnh tụ chính trị quốc tế đã tiếp rước Ngài trọng thể, mặc cho Trung Cộng cay cú phản đối. Bởi vậy, Trung Cộng đã tìm mọi cách, mọi cơ hội để chống lại với cuộc vận động quốc tế về nhân quyền và tự trị của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Mà cách hữu hiệu nhất là làm mất chính danh, chính nghĩa của cuộc đấu tranh ôn hòa bất bạo động cho nền tự trị Tây Tạng trước dư luận quốc tế, biến thành cuộc tranh đấu bạo động đòi độc lập cho Tây Tạng, đó là điều Trung Cộng dự mưu từ lâu. Đến đây thì có thể giải thích cho cuộc biểu tình ôn hòa của chư tăng ngày 10/03/08, bỗng thành cuộc bạo động, tàn phá, đẫm máu, để Trung Cộng mau mắn mời báo chí, ngoại giao quốc tế đến Lhasa để đổ tội bạo hành cho các nhà sư ôn hòa và dân chúng Tây Tạng hiền lành xuống đường đòi nhân quyền và tự trị.

Theo nhà báo Gordon Thomas trên tờ Canada Free Press, ngày 21/03/08, đặt câu hỏi, để tự trả lời: “Vì sao cuộc tranh đấu cho nhân quyền và tự trị của các nhà sư Tây Tạng vốn yêu chuộng hòa bình bỗng nhiên có các cảnh bạo lực như đốt nhà, đốt xe, đập phá nhà cửa, hành hung người …? Thực ra đó là công an Trung Quốc mặc áo cà sa giả làm sư, cố ý bạo động để bêu xấu cuộc chiến vì tự do dân chủ của dân tộc Tây Tạng, những người bản tính rất hòa bình”. Trong bản tin đó có ghi lại một xác minh của GCHQ, tức là Sở Truyền Thông Chính Phủ Anh, nói là “mạng theo dõi truyền thông điện tử của sở này từ vệ tinh lấy các sóng tín hiệu từ không gian đã xác nhận lời của Đức Đạt Lai Lạt Ma rằng, chính nhân viên an ninh Trung Quốc đã giả trang làm sư để kích động bạo loạn và làm hàng trăm người Tây Tạng chết hay bị thương. Đây là quyết định của chính phủ Bắc Kinh muốn lấy cớ để dẹp một lần cho xong những bất mãn âm ỉ ở Tây Tạng, nơi đang thu hút sự chú ý của thế giới, khi sắp tới lễ hội Thế Vận 2008”. Song song với tin này thì một tấm ảnh được Ủy Ban Nhân Quyền Tây Tạng phổ biến cho thấy nhiều binh sĩ Trung Cộng với đầu trọc, tay ôm áo cà sa màu nâu đỏ, có ghi là scan lại từ bìa của bản phúc trình của ủy ban này năm 2003, và viết rằng, vì các nhà sư không chịu tham gia đóng một cuốn phim, nên binh lính Trung Quốc nhận lệnh phải mặc áo sư để giả trang.

Việc giả mạo, gán tội, lừa dối dư luận là nghề của người cộng sản, họ không làm thế mới là lạ. Với người Tu Sỉ Phật Giáo Tây Tạng hiếu hòa thì Trung Cộng biến thành hung ác trước mắt thế giới. Với người Tu Sĩ Hồi Giáo Tân Cương, vì luật Hồi Giáo vốn cấm ăn thịt heo, thì Trung Cộng bắt giam bỏ đói các tu sĩ rồi bắt họ phải ăn cơm với thịt heo để quay thành phim phổ biến, làm cho họ phạm giới, hết được tín hữu nhận là tu sĩ nữa. Đồng thời quy chụp cho cuộc đấu tranh của người Uighur giành độc lập ở Tân Cương thuộc phe Hồi Giáo quá khích khủng bố, khiến thế giới bỏ rơi, để thằng tay tiêu diệt. Cộng Sản vốn thâm độc, mà Cộng Sản Tầu càng thâm độc hơn. Nhưng với biến cố Tây Tạng hiện nay thì Trung Cộng không còn mập mờ đánh lận con đen được nữa. Nên áp lực thế giới mỗi ngày một mạnh lên tổ chức Thế Vận Hội Bắc Kinh, khiến Trung Cộng dù vẫn hung hăng lên án Đức Đại Lai Lạt Ma và đàn áp người Tây Tạng, nhưng Ôn Gia Bảo thủ tướng Trung Cộng hôm 30/03/08, đã phải đánh tiếng: “Bắc Kinh sẽ nối lại cuộc đối thoại với Đức Đạt Lai Lạt Ma, nếu Ngài từ bỏ lời kêu gọi độc lập cho Tây Tạng, và thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với Đài Loan và Tây Tạng”. Thực ra thì Đức Đạt Lai Lạt Ma đâu có đòi Tây Tạng Độc Lập, còn tân tổng thống Đài Loan, Mã Anh Cửu của Quốc Dân Đảng cũng chẳng chủ trương 2 nước Trung Hoa độc lập. Đúng là giết không nổi tha làm phước.

Nhưng như vậy, không có nghĩa là Trung Cộng đã dứt bỏ tham vọng bành trướng ra các nước chung quanh, hấp dẫn nhất vẫn là những nước còn nằm dưới chế độ độc tài, chống lại dân chúng của chính mình, như Miến Điện, Campuchia, Lào và Việt Nam. Ở Miến Điện thì hầu như cả về tài nguyên, kinh tế, chính tri, quân sự đều đã nằm trong tay Trung Cộng. Campuchia thì Trung Cộng dùng viện trợ để bành trướng thế lực. Riêng Lào thì Trung Cộng vừa viện trợ kiến thiết, vừa tràn người vào xứ cộng sản độc tài nhỏ bé, mà dân chúng hiền hòa theo Đạo Phật này, để biến thành Tây Tạng Thứ Hai, vì dân số Lào cũng chỉ có 6 triệu, mà dân Tầu có mặt ở đây cũng đã gần số triệu. Nếu Lào hoàn toàn lọt vào tay Trung Cộng thì Việt nam lâm nguy. Vì Việt Nam vẫn do cộng đảng lãnh đạo, vẫn nhận chịu số phận làm đàn em của Tầu Cộng, vẫn nhận lệnh quan thầy để tiêu diệt tinh thần Dân Tộc nơi tuổi trẻ Việt Nam, chưa thực sự Dân Chủ Hóa chế độ, thì dù Mỹ và các cường quốc Dân Chủ có đổ vốn đầu tư vào Việt Nam nhiều bao nhiêu, cũng không cứu Việt Nam khỏi số phận của Tây Tạng ngày mai. Đây là một vấn nạn được đặt ra cho Quốc Dân Việt Nam, cho Hoa Kỳ và cả Thế Giới Dân Chủ.

Lý Đại Nguyên
Little Saigon

April 5, 2008

Tình Hình Á Châu Đầy Xáo Trộn

Đài Việt Nam Hải Ngoại, Diễn Đàn Người Việt Quốc Gia

Chúa Nhật, ngày 12 tháng 9 năm 2004

* – Thông Tín Viên Nguyễn Đình Toàn:
 

Thưa quí vị:
 

          Trong những ngày qua có nhiều diễn biến khá quan trọng. Tôi được biết rằng: Nhà cầm quyền Cộng Sản vừa mới ra một quyết định cho du khách Trung Quốc được tự do vào Việt Nam, đi đến bất cứ nơi nào trên toàn lãnh thổ Việt Nam trên 46 tỉnh toàn quốc. Đây là một điều làm tất cả cho những ai quan tâm đến nền tự chủ độc lập của dân tộc cần phải quan tâm và theo dõi. Tin tức của chúng tôi được biết hơn một tuần qua là nhà cầm quyền Cộng Sản đã điều dẫn 2 sư đoàn đến Tây Nguyên (và một quân đoàn luôn luôn trấn đóng ở Tây Nguyên), và Trung Quốc đã điều dẫn hơn 200.000 quân sát biên giới Việt. Trung Quốc chưa tràn qua bằng dân sự, nhưng Cộng Sản Hà Nội đã cho phép họ qua Việt Nam bất cứ nơi nào bắt đầu có hiệu lực từ ngày 12 tháng 9 tức là ngày hôm nay. Trước những biến cố quan trọng dồn dập, chúng tôi mời anh Lê Văn Xương trở lại với diễn đàn ngày hôm nay. Và xin mời quí vị theo dõi phần trình bày của anh Lê Văn Xương. Chúng tôi nghĩ rằng đây là phần trình bày khá quan trọng. Trước hết chúng tôi xin chào anh Lê Văn Xương.

 

Tình Hình Á Châu Đầy Xáo Trộn

 

* – Lê Văn Xương:

          Thưa quí vị:

          Trong bài phát biểu hôm July 4th, 2004 vừa qua mang tính quan trọng thuộc phạm vi sách lược nhiều hơn, cho nên chúng tôi hiểu rằng có nhiều vị thính giả còn bối rối về bài nói chuyện đó. Bài phát biểu hôm nay là sự khai triển thực tiễn đối với những gì đang diễn biến cho tình hình thế giới, cũng như tình hình quốc nội như anh Toàn vừa mới nêu lên. Tôi xin đi ngay vào vấn đề tình hình thế giới:


    

          Sự việc Bắc Triều Tiên “thử nghiệm” vũ khí nguyên tử tại vùng Tam Biên (Nga- Tàu- Bắc Triều Tiên) cho chúng ta thấy rằng: Hồ sơ nguyên tử về Bắc Triều Tiên không còn gì để bàn thảo nữa. Những gì Hoa Kỳ đã nói về Bắc Triều Tiên hoàn toàn chính xác. Hồ sơ nguyên tử của Iran cũng đang trở thành những vấn đề nóng bỏng hiện nay. Cho dù nhà cầm quyền Iran có biện minh như thế nào đi nửa, thì kết quả là Iran cũng đã phát triển xong loại vũ khí hạch tâm và nếu Iran có thể tiến hành cuộc “thử nghiệm” như vậy có lẽ cũng không xa, và có lẽ cũng có thể “nổ bất ngờ” giống như trường hợp vừa mới xảy ra với Bắc Triều Tiên. Trong những điều kiện như hiện nay, thì chúng ta phải hiểu rằng các giáo sĩ hồi giáo tại Iran đang nắm toàn bộ quyền hành và họ nhất quyết phải làm cái gì đó để đặt điều kiện thương thuyết nhất là đối với Hoa Kỳ.

 

          Trở lại tình hình Á Châu, nếu Bắc Triều Tiên có vũ khí nguyên tử thì Nam Triều Tiên, Nhật Bản, và cả Đài Loan cũng sẽ có vũ khí nguyên tử chỉ từ trong vòng 6 tháng đến 1 năm. Vẫn chưa hết, Brazil với sự giúp đỡ ngấm ngầm của Trung Cộng đang chuẩn bị, đang đấu tranh để có vũ khí nguyên tử. Trong nhiều sự kiện như thế cho chúng ta thấy rằng” Á Châu là nơi tập trung nhiều nhất các quốc gia sở đắc vũ khí nguyên tử. Tệ hại thay, rất nhiều quốc gia trong số đó là những quốc gia thuộc nhóm hung đỏ (nhóm đỏ Cộng sản). Chúng ta phải nhìn thấy vấn đề này một cách thật rõ ràng. Lạm dụng chế tạo vũ khí nguyên tử, vũ khí hoá học, vũ khí vi trùng hay là hỏa tiễn liên lục địa để phá hoại thế giới đều xuất phát từ Trung Cộng. Điều này đã quá rõ ràng!. Trong đệ cương chính trị của Đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ vừa qua đã nói đến điều đó một cách nghiêm khắc. Tình hình ấy cho thấy nhiều quốc gia trên thế giới có thể chế tạo vũ khí nguyên tử, nhưng họ không thể kềm chế tham vọng cá nhân của mình và họ không có phương tiện đầy đủ để bảo đảm rằng: Nguyên tử được xử dụng một cách an toàn và họ cũng không thể bảo đảm rằng những vũ khí nguyên tử ấy không lọt vào tay những kẻ khủng bố quốc tế. Cho nên mối đe dọa đối với an ninh toàn cầu là có thật, và rất rõ ràng. Những đe dọa ấy có thể hủy diệt nền văn minh này trong khoảnh khắc. Chúng tôi xin nhấn mạnh với quí vị điều đó. Để giải thích thêm về việc này, vũ khí nguyên tử có thể tạo ra một cuộc chiến tranh toàn diện do sự sơ xuất về mặt kỹ thuật và do ý đồ bành trướng của Bắc Kinh. Khi một bên tung ra, hoặc đối phương có cảm tưởng là bị tấn công bằng vũ khí nguyên tử, hoặc bằng hỏa tiễn thì họ đều phải trả đũa ngay. Cái lý thuyết chiến tranh này trong chiến tranh lạnh đã được bàn đến nhiều và lý thuyết ấy vẫn còn giá trị đến ngày hôm nay.

 

          Một cuốc tấn công trả đũa bằng vũ khí nguyên tử sẽ dẫn đến sự thay đổi toàn diện về cấu trúc thời tiết trên qui mô toàn cầu; ấy là chưa nói đến dăm trăm triệu người chết. Người Tàu vẫn hy vọng rằng: Họ có thể chết 500 triệu người, nhưng họ vẫn còn 800 triệu người để đủ sức cai trị thế giới. Điều quan tâm này cách đây hơn một năm chúng tôi đã có nêu ra, và hôm nay chúng tôi xin nhắc lại. Hiểm họa này lớn như thế, và cái hiểm họa này đang cho chúng ta thấy rằng: Thế giới đang bước rất gần đến ngày suy tàn ấy. Thời gian đó có thể là một năm hay hai năm, chúng ta không thể hiểu được. Đó là điều mà mọi người Việt Nam phải nhìn thấy cho rõ. Và chúng tôi muốn cảnh tỉnh toàn thế giới về cái hiểm họa này.

 

          Một vấn đề khác nữa là một nhóm nghiên cứu về thời tiết của Đức có mặt tại Nam Cực vừa mới báo hiệu rằng: Tầng băng giá ở Nam Cực bị tan rã rất mau chóng. Nhóm nghiên cứu này chỉ nói lên việc mà các nhóm nghiên cứu khác thuộc về người Anh, người Mỹ, người Nga đã nói lên trước đây. “Đặc biệt là những nhóm về môi sinh”. Như thế trái đất này đang ở trong giai đoạn chót của chu kỳ nóng. Chu kỳ nóng ấy sẽ dẫn đến sự tan rã về băng giá và làm nước biển tràn vào khắp nơi lục địa và tạo ra một cuộc chiến tranh. Cuộc chiến tranh ấy cũng có khả năng hủy diệt toàn cầu, hủy diệt nền văn minh này để đưa nền văn minh trở lại số zero, tức là với khởi điểm đầu tiên. Đây là một vấn đề liên quan đến quốc tế! chúng ta lại phải nhìn cho rõ, trong điều kiện của thế giới như vậy. Một điều thứ ba nữa chúng ta cần phải lưu ý đây chỉ là một tai nạn đối với nhân loại thôi.

 

          Quý vị cũng đã biết các thiên thạch sẽ rớt vào trái đất bất cứ lúc nào và một khối thiên thạch lớn cũng có thể hủy diệt nền văn minh này, thậm chí có thể hủy diệt cả loài người này, để đưa loài người này trờ về thời kỳ băng giá đầu tiên mà hằng triệu năm sau mới có thể hồi sinh.

 

          Ba điều chúng tôi vừa mới nêu lên là một thực tế mà loài người đang phải đối diện. Vấn đề được đặt ra bây giờ là: loài người liệu có thể trì hoãn đà tan rã của nền văn minh này hay không?. Nếu muốn trì hoản, nếu muốn kéo dài nền văn minh này thì loài người phải làm những gì?. Câu hỏi này dĩ nhiên được đặt ra đối với những người có đầu óc lớn, biết suy nghĩ lớn. Anh không suy nghĩ lớn, không có đầu óc lớn, Anh chẳng có thể làm được việc gì lớn cả. Cho nên, ba vấn đề vừa nêu lên là những vấn đề của những người bàn về sách lược toàn cầu, bàn về chuyện làm cách nào để cứu vãn đời sống nhân loại. Chuyện đó không phải chỉ là tiền đề của ngày hôm nay.

 

          Vấn đề thứ hai là chúng ta hiểu một điều: Thế giới này có Một cái lực tiến về phía trước, cái lực đó họ muốn xây dựng một thế giới có trật tự, muốn xây dựng một thế giới hài hòa, trong đó mọi dân tộc đều có chổ đứng dưới ánh mặt trời, mọi quốc gia dù nhỏ hay lớn đều có một khoảng không gian để hít thở, để sinh sống và để tránh ô nhiễm về môi sinh. Thế lực thứ Hai là thề lực muốn cản trở những việc làm trên, muốn cản trở cái đà tiến về phía trước đó. Họ đang cố gắng chống lại nền hoà bình của nhân loại, họ là những kẻ kém trí tuệ, thiếu hiểu biết, nhưng họ lại muốn thống trị thế giới bằng dân số đông, bằng thần quyền. Thì thế lực thứ Hai này chúng tôi phải nêu đích danh ở đây là Trung Cộng và những thế lực cực đoan quá khích Hồi Giáo. Còn một thế lực nửa lưng chừng ở giữa: Những quốc gia này họ chỉ biết lợi nhuận cho riêng họ, đây cũng là điều tất yếu thôi. Những quốc gia lưng chừng ở giữa do họ không có chuẩn bị hay do trí tuệ hẹp hòi, họ không nhìn thấy thảm họa mà nhân loại đang phải đối diện. Thực sự đối diện!. Cho nên họ giữ một thái độ lừng chừng. Lừng chừng có nghĩa rằng: Phe nào thắng thì ta sẽ ngã theo phe thắng để hưởng lợi. Đây là thái độ rất nhược khí của những người lãnh đạo mà chúng tôi đã có lần tôi nêu lên.

 

          Trở lại vấn đề của Trung Cộng, chúng tôi muốn nhấn mạnh với quí vị một điều là: Trung Cộng đứng đằng sau những gì được coi là khủng bố ngày hôm nay. Điều này được suy luận từ một nguyên tắc rất đơn giản được ứng dụng trong lịch sử đó là: Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta. Vậy thì Trung Cộng và cực đoan Hồi Giáo nghĩ rằng: Họ có kẻ thù chính là Mỹ, họ liên kết với nhau để chống lại Hoa Kỳ, đó là lẽ tất yếu. Cho nên, khi nói về những vấn đề đó chúng tôi dựa vào những bài học lịch sử để đưa ra những nhận định, chúng tôi không dựa vào những tin tức lặt vặt .v.v.. Chúng tôi xin thưa rõ với quí vị rằng: “Trung Cộng đang bành trướng! Trung Quốc đang muốn thống trị thế giới! điều này thật rõ ràng, không cần phải bàn cãi thêm. Trung Cộng đứng đằng sau các vụ phổ biến vũ khí hạch tâm, vũ khí hóa học, vũ khí vi trùng, vũ khí nguyên tử, kỹ thuật hỏa tiễn liên lục địa, điều này đã có những cụ thể rõ ràng!. Đề cương của Đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ đã nói đến vấn đề đó mặc dù với một phong cách nhẹ nhàng hơn. Và tiện ở đây, tôi cần minh xác với quí vị rằng: Cũng chính Trung Cộng đứng đằng sau những vụ nghiên cứu về vũ khí sinh vật học để diệt chủng các dân tộc Á Châu chung quanh và tràn dân Trung Quốc của họ vào, một là để xâm thực kinh tế, hai là để đồng hóa các chủng tộc nhỏ như họ đã làm trong hàng ngàn năm qua với dân tộc Bách Việt, rồi từ từ Trung Cộng sẽ mua thời gian và họ sẽ thanh toán Á Châu.

         

          Như hiện tại chúng ta đã thấy một loạt bệnh đã và đang tràn lan khắp Á Châu bắt nguồn từ Trung Cộng, để cuối cùng tạo ra một tác hại ngược cho chính nhân dân Trung Quốc. Tất cả những con số do Trung Cộng đưa ra về sự thiệt hại do bệnh SAR, do bệnh Cúm Gia Cầm và nhiều bệnh lạ khác, chúng tôi không tin rằng những con số đó là những con số chính xác. Con số có thể gấp trăm lần, thậm chí có thể gấp ngàn lần con số đã được đưa ra. Trung Cộng vì muốn thôn tính Á Châu, nên họ cố tình dấu đi con số tử vong vì các bịnh lạ, Trung Cộng rõ ràng muốn phân ba thế giới. Cái ý đồ “Lộ Tuyến”này của Trung Cộng đòi tam phân thế giới ngày này ai cũng rõ, nên chúng tôi cần phải nói ra. Người Tàu nghĩ rằng Á Châu là của Trung Quốc, do Trung Quốc làm chủ, để đối diện bên kia là Hoa Kỳ, đối diện nửa là Âu Châu. Họ nghĩ rằng đó là “thế chân vạc”, thế chân vạc có thể tồn tại được và tạo điều kiện cho Trung Cộng củng cố lực lượng, họ dùng kinh tế để xâm thực thế giới, để đến một ngày nào đó Trung Cộng sẽ tiến lên cai trị toàn cầu. Lời cảnh báo này của chúng tôi ngày hôm nay được nhắc lại và được gởi đến rất rõ cho các quốc gia hiện nay đang đứng lừng khừng ở giữa. Đặc biệt một số quốc gia Âu Châu. Có thể ban lãnh đạo của các quốc gia ấy họ đã có quyết định,vì họ hiểu cái tầm nguy hại mà nhân dân họ sẽ phải nhận lãnh, nếu những người lãnh đạo các quốc gia ấy lắng nghe những lời nói này, để xác định thái độ của mình đối với hiện tình thế giới. Trong tất cả những sự việc đã và đang xảy ra như thế. Rõ ràng, khi Trung Cộng muốn chia ba thế giới, để rồi một ngày nào đó họ thiết lập một hệ thống cai trị theo kiểu “Trời Con” trên khắp thế giới, thì lúc đó nền văn minh Hồi Giáo, nền văn minh La Mã và nguy hại hơn hết cả nền văn minh thế giới này cũng bị tiêu diệt bởi bàn tay người Tàu. Đó là một thực tế.

         

          Bây giờ, chúng ta bàn về một điểm thứ ll thuộc về phạm vi có tính cách mưu đồ chiến lược của Trung Cộng, họ nghĩ rằng: Họ muốn xử dụng đạo quân thứ Năm của Trung Cộng ở hải ngoại, bởi vì biến cố 911 cho thấy cục diện có thể đổi thay mau chóng chỉ vì một vụ khủng bố và nếu vụ khủng bố ấy được mở rộng trong một quy mô lớn hơn: Thí dụ như vũ khí bom bẩn, hoặc thí dụ như vũ khí sinh vật học thì tác hại sẽ như thế nào?. Tất cả xã hội Phương Tây sẽ bị đảo lộn, sẽ bị đảo ngược, sẽ bị tan rã, một khi xã hội Phương Tây bị tan rã, lấy thí dụ Hoa Kỳ tan rã, Âu Châu bị tan rã, hoặc là bị khủng hoảng. Điều đó sẽ dẫn Hoa Kỳ, Âu Châu, hay là Nam Mỹ ,v..v… đến tình trạng cuối cùng là nền văn minh này tan rã thì Trung Cộng đã tiêu diệt được thế giới. Đó là một thực tế mà cả thế giới phải nhìn cho rõ. Vấn đề Đài Loan, hay những vấn đề khác chỉ có tính cách (diện không phải điểm) phụ thôi.

         

          Mặt trận thứ hai mà Trung Cộng muốn đánh tới, là họ nhắm vào việc mở rộng tầm hoạt động ảnh hưởng đối với các quốc gia láng giềng. Nói trắng ra là họ xâm lăng các quốc gia láng giềng. Khi nói đến việc Trung Cộng xâm lăng các quốc gia láng giềng, thì điều mà chúng ta nhìn thấy rất rõ là: Họ đang áp dụng một chiến lược vô cùng thâm độc: Trong khi họ xâm lăng các quốc gia láng giềng, thì họ đã bắt tay với Philippines, và bà TT Gloria Arroyo đã đến thăm Trung Quốc (lãnh đạo nước Phi luật Tân đã quên rằng chính Hoa Kỳ đã cứu nước Phi ra khỏi sự đô hộ của Tây Ban Nha trước đây), hai bên cũng đã nói chuyện và chính bà Arroyo đã chỉ thị cho Bộ Quốc Phòng Philippines mau chóng đến Trung Quốc để bàn chuyện hợp tác với Trung Quốc và tin mới nhất cũng đã cho biết là quân Cộng Sản Phi do Trung Cộng tiếp tế và điều động ở các đảo phía Nam Philippines, sẵn sàng tạm thời ngưng chiến đề bàn chuyện với chính phủ Philippines. Điều này có nghĩa là gì? Điều này là Trung Quốc đứng đằng sau nhóm khủng bố Abu Sahjad. Việc mà Trung Quốc đúng đằng sau tàn quân của đảng Cộng Sản Phi ở các bán đảo phía Nam là chuyện rõ ràng không có gì để bàn thêm nửa. Chuyện ở Nepal quân Maoit phong tỏa các con đường dẫn đến thủ đô cũng là chuyện chúng ta phải lưu ý. Chính tướng Nepal phải bay qua Ấn Độ để yêu cầu được giúp đỡ. Nhưng quí vị đã biết trong tình hình thế giới như hiện nay, nước Ấn Độ cũng không thể ra tay giúp đỡ Nepal được nhiều và sự xâm lăng của Trung Cộng qua đạo quân Maoit là một điều đang được thực hiện trên một quy mô lớn, và đang được thực hiện một cách rất mau chóng. Việc này cũng xảy ra cho Miến Điện. Tất cả những gì mà Trung Cộng chuẩn bị nhảy vào Miến Điện là đã hơn 20 năm qua, tuy nhiên Miến Điện khác với Việt Nam.

         

          Đã nhiều lần trên làn sóng này chúng tôi thưa với quí vị là: Ai chiếm được Việt Nam, người ấy chiếm được Đông Dương, ngưòi nào làm chủ Đông Dương thì người đó làm chủ Đông Nam Á. Cái tâm sự này ai cũng biết và hiển nhiên Trung Cộng lại càng rõ hơn, họ đã tiến hành, họ đã chuẩn bị việc này trong mấy chục năm qua. Ít ra sau khi Lê Duẩn chết, sau đó Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng đã đến dự hội nghị bên Trung Quốc, chính trong hội nghị đó Việt Nam Công Sản đã trở thành công cụ tay sai của Trung Cộng. Mặc dù tài liệu có ở trước mặt tôi đây, nhưng trong một dịp khác chúng tôi sẽ trở lại chi tiết hơn về vấn đề này.

         

          Trung Cộng muốn gì ở Việt Nam?. Trung Cộng muốn gì ở Miến Điện?, Trung Cộng muốn gì ở Nepal (Tây Tạng)? Trung Cộng muốn gì ở Lào, ở Cam Bốt?. Trung Cộng muốn gì ở Thái Lan khi mà cánh quân Hồi Giáo ở phía Nam Thái Lan nối lên chống chính phủ Thái Lan?. Rõ ràng là họ đang muốn thao túng cái vùng nhạy bén, mà nhiều quốc gia trong số đó có ước mộng muốn trở thành những người bạn với Hoa Kỳ để cản trở và để chống lại đà bành trướng của Bắc Kinh, trong những điều kiện như thế này, thì Bắc Kinh đã ra tay làm trước là xâm lăng nước ta, cùng một lúc họ xâm lăng các quốc gia khác. Người Tàu vẫn hy vọng rằng: Nếu đạo quân thứ 5 của Trung Cộng không thể “thi hành sứ mệnh” ở Mỹ hay là ở các quốc gia Âu Châu khác, thì mũi dùi thứ hai là họ đánh thẳng vào các quốc gia Đông Nam Á (bằng nhiều cách, kinh tế, chính trị, quân sự, văn hóa v..v…) để chiếm trọn Đông Nam Á, khi việc đã rồi vì Hoa kỳ không thể trở tay phản ứng kịp thời. Sau đó Trung Cộng đặt điều kiện với Mỹ và khi đạt được thương thuyết với Mỹ thì họ hiểu rằng thế chân vạc rồi cũng sẽ hình thành và rồi cuối cùng thì họ cũng sẽ chi phối toàn cầu, họ tiến lên thống trị thế giới chỉ là thời gian. Cho nên chúng tôi xin nhấn mạnh với đồng bào là: Ý đồ của Trung Cộng là muốn chia ba thế giới, và chiến lược của Trung Cộng là hai mũi giáp công. Chúng tôi xin nhắc lại để đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước hiểu rõ, và chúng ta phải có những phản ứng kịp thời!. Nhưng chúng ta cần phải hiểu rõ Trung Cộng xâm lăng Việt Nam như thế nào?

         

          Về phương diện kinh tế như đồng bào đã biết: Hàng hóa Trung Cộng đổ (dumping) xuống Việt Nam, tràn xuống Việt Nam với giá rẻ mạt để giết nền kinh tế đang lụn bại của Việt Nam (chưa kể các loại thịt cá, ngũ cốc, rau cải người Tàu đổ sang Việt Nam, người Tàu đã “nuôi – cấy” hay trồng trọt bằng nhiều loại phân bón hay thức ăn gia súc có tẩm chất độc hóa học, chúng ta phải hiểu rằng: Đây là một hình thức chiến tranh, chiến tranh về kinh tế nhưng người Tàu đã đánh dân Việt Nam bằng hóa học – vũ khí hóa học, mọi người Việt Nam trong nước nên nhớ khi chất độc đã ngấm vào người trước nhất sinh ra bệnh về gan và chất độc cũng sẽ di hại đến nhiều đời sau), cho nên, nền kinh tế Việt Nam Cộng Sản hiện nay nó không có một ý nghĩa gì cả! nó chỉ là một thị trường để cho Trung Cộng thao túng. Một khi Trung Cộng đã thao túng được kinh tế, họ sẽ thao túng về chính trị, họ sẽ thao túng về quân sự do đạo quân thứ Năm của Trung Cộng tại chổ (tin tức cho biết đạo quân thứ Năm của Trung Cộng hiện nay trên toàn thế giới có thể lên đến 130 triệu người). Đạo quân thứ Năm được tăng cường lên rất là mạnh trong thời gian hơn 10 năm qua kể từ khi Nguyễn Văn Linh trở thành bí thư đảng Cộng Sản Hà Nội.

         

          Chúng ta cần phải nhìn thấy rõ việc này, nếu không thì chúng ta sẽ không biết ai là bạn, ai là thù. Cách đây mấy tháng, chúng tôi có thưa với quí vị là: lúc nào cũng khoảng 300,000 nhân dân Trung Quốc đến Việt Nam dưới dạng là du lịch, có mặt thường xuyên ở Việt Nam. Thì 300,000 ấy rõ ràng là 300,000 lính và quân báo Trung Quốc trá hình đến Việt Nam nằm tại chổ. Và 300,000 ấy họ hiện nay ở đâu không ai biết. Họ có thể ở Tây Nguyên, và họ có thể trà trộn vào trong hàng ngũ người Việt bởi vì họ cũng nói tiếng Việt Nam như người Việt Nam (số người này họ được dạy và nói tiếng Việt trong nhiều năm), họ cũng có tên Việt Nam như người Việt Nam, đa số người dân bình thường thì không thể nào biết được trừ những người thật là tinh tường. Với tất cả những ý đồ đó là Trung Cộng muốn dụ cho Hoa Kỳ vào lục địa Á Châu và cầm chân Hoa Kỳ ở đó, để cho khối Hồi Giáo quá khích là con cờ của Trung Cộng rảnh tay phá hoại khắp nơi trên thế giới, nhưng những mưu mô đó Hoa Kỳ đã nhìn thấy. Hiện tại Hoa Kỳ muốn tạo điều kiện cho những quốc gia độc tài trở thành quốc gia dân chủ, thì họ mới có điều kiện và đủ mạnh để bẻ gảy mọi mưu đồ bành trướng xâm lăng của Bắc Kinh.

 

          Trung Cộng hiểu rằng nếu đánh trực tiếp Hoa Kỳ thì Trung Cộng không dám vì không đủ sức. Cho nên họ phải ném đá dấu tay, họ phải tạo những điều kiện, làm thế nào để dụ Hoa Kỳ vào cuộc. Để rồi khi Hoa Kỳ đã nhảy vào Việt Nam hay các quốc gia khác, họ hy vọng rằng Hoa Kỳ sẽ bị “sa lầy” vào cuộc chiến tranh du kích, kiểu chiến tranh lạnh mà chúng ta đã chứng kiến. Chúng tôi cần nói với Trung Quốc: Thế giới ngày hôm nay khác với tình hình thế giới ngày hôm qua. Kỹ thuật tác chiến ngày hôm nay khác với kỹ thuật tác chiến ngày hôm qua. Và do những vấn đề như thế tôi không nghĩ rằng ý đồ của Trung Cộng là có thể thực hiện được.

 

          Với việc Đảng Cộng Sản Hà Nội dưới áp lực tối đa của Trung Cộng, nay do một Tổng Cục Trưởng ký một quyết định, mà một quyết định này đúng ra về mặt ngoại giao mà nói, nó phải từ một thỏa hiệp song phương giữa hai chính phủ và nó phải được Bộ Ngoại Giao, cũng như phải được cả hai Quốc Hội thông qua. Nhưng ở đây thì không! Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản không có luật lệ gì cả! Một anh Tổng Trưởng Du Lịch ký một quyết định cho phép người Tàu được đi lại tự do trên khắp nước, thì điều đó có nghĩa là gì?. Phải chăng Đảng Cộng Sản Việt Nam không còn tự chủ, không còn độc lập, không còn quyền hạn để quyết định quyền lãnh đạo của chính họ?. Hoặc là Tổng Cục trưởng Tổng Cục Du Lịch của Việt Nam lại là một anh Tàu chính hiệu trá hình, một anh Trung Cộng?. Và quá rõ ràng là họ đã trở thành tay sai đắc lực của Trung Cộng?. Những chuyện đó chúng ta phải biết để xác định rõ bạn với thù. Nghĩa là đó mới là một vấn đề!. Vấn đề quan trọng là: Trong những điều kiện về tình hình thế giới cực kỳ nóng bỏng như hiện nay, số du khách Trung Cộng trá hình đến Việt Nam có thể đã tăng lên đến hơn 1,000,000 người. Quí vị hỏi chúng tôi: Cái này từ đâu?. Xin thưa với quí vị là chúng tôi chỉ cần nhìn tình hình nóng bỏng như thế nào, khi bảng Đề Cương của Đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ nói ra xong, rồi tới việc “thử nghiệm” vũ khí ở Bắc Triều Tiên thì chúng tôi cũng đã có một kết luận chắc chắn, chúng tôi không cần phải có những tài liệu bên trong. Quý thính giả không quên rằng trước đây: Khi Trung Cộng là quốc gia tiêu thụ thép và xi măng lớn nhất thế giới, đến nổi tình trạng thép trên thế giới bị thiếu hụt! có nghĩa là gì?. Những việc xây dựng ở Thượng Hải, Bắc Kinh, Nam Kinh, Hải Nam nó không thể tạo ra một tình trạng khan hiếm như vậy!. Vậy tình trạng nó đã xảy ra phải có lý do!. Lý do đó là lý do gì?. Chúng ta không thể loại bỏ khả năng là Trung Quốc đã dùng tất cả những phương tiện tối đa sẳn có để xây dựng các hầm trú ẩn bí mật (không phải xây cho thế vận hội vào năm 2008), củng cố và xây cất các cơ sở phòng thủ của mình hầu như trên khắp lục địa của Trung Quốc, nên mới tạo ra tình trạng khan hiếm thép và xi măng ở mức độ cao như thế.

 

          Trở lại vấn đề Việt Nam như chúng tôi đã có lần trình bày: “Ai nắm được Tây Nguyên, người đó nắm được Việt Nam”. Thì cách đây ít năm, sau năm 1995, hay 1996, 19997 khi Hà Nội tuyên bố sửa đường Trường Sơn. Trên làn sóng này chúng tôi đã trình bày: Đường Trường Sơn không đem lại lợi ích kinh tế! như vậy việc xây dựng Đường Trường Sơn là nhằm vào mục tiêu quân sự!. Phải đợi đến khi báo chí loan tin thì Trung Cộng và Việt Cộng đã thật sự xây xong các căn cứ phòng thủ quân sự. Khi Trung Cộng chi tiền mở rộng con đường chiếc lược Trường Sơn, vào lúc đó tình hình thật tế chị cho nên chúng tôi chỉ giữ im lặng, để xem động tĩnh nhịp nhàng của Trung Cộng và Việt Cộng như thế nào, vì vậy chúng tôi chỉ nói chuyện tống quát thôi. Ai hiểu được thì hiểu, không hiểu được thì thôi!. Nhưng bây giờ, trong điều kiện này thì chúng tôi khẳng định lại một cách rõ ràng và minh bạch rằng: Trung Quốc là người đứng đằng sau, là người chủ trương sự xây dựng Đường Trường Sơn để tiến quân xuống phía Nam, vì đây cũng là lối thoát duy nhất của người Tàu trong hàng ngàn năm qua, và theo lẽ tất yếu khi chuẩn bị tác chiến, chuẩn bị chiến tranh có tính cách toàn cầu, thì họ phải xây dựng những hầm hố, những công thự phòng thủ, những giao thông hào bằng bê tông cốt thép nằm sâu trong những rặng núi Trường Sơn, để chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ đối đầu với Hoa Kỳ toàn vùng Đông Nam Á Châu.

 

          Nhất là cuộc chiến tranh ở Iraq mới đây, đã làm cho Trung cộng thấy rằng các công thự chiến đấu của nhiều triệu quân phải được xây ngầm trong núi (Á Châu nhiều rừng núi hiểm trở), chứ không thể xây thường được, cho nên chúng tôi có thể đi đến sự khẳng định tất yếu là: Thứ nhất là: Trung Quốc đã đem quân đến Việt Nam với dạng du khách trên một số lượng (quân) lớn. Điểm thứ hai: đối với Việt Nam thì việc Trung Quốc cũng cố và xây dựng đường Trường Sơn là để nắm chặt lấy Tây Nguyên, thao túng Việt Nam để đặt điều kiện và để có thể đánh trả lại Mỹ sau này. Nói một cách khác là, Trung cộng muốn đưa chiến tranh ra khỏi lục địa Trung Hoa và một lần nữa, Trung cộng muốn dùng xương máu của người Việt Nam để phục vụ cho những ý đồ dơ bẩn thâm độc của Trung Cộng. Đó là điều ngày hôm nay, chúng tôi bạch hóa cho cả thế giới biết rõ tham vọng của Bắc Kinh là: Bắc Kinh, Hán tộc hàng ngàn năm trước đã tiêu diệt Bách Việt, đã hủy diệt nền văn minh Bách Việt, và ngày hôm nay Trung Quốc Hán tộc vẫn tiếp tục hủy diệt nền văn hoá Bách Việt, vẫn tiếp tục con đường xâm lăng ngày xưa như Hán tộc đã làm. Cho nên, chúng tôi xin thưa với thế giới: Trên thế giới này, không có một ai, không một quốc gia nào có nhiều kinh nghiệm về sự đô hộ của người Tàu và hiểu sự cai trị tàn bạo của người Tàu đối với những quốc gia bị xâm lăng bằng nước Việt Nam. Điều này đã được minh chứng hàng ngàn năm qua trong lịch sử. Trong cuộc chiến tranh lạnh đã qua, dân tôi đã phải hy sinh 3 triệu người và dân tôi đã phải chết 3 triệu trẻ em và nhiều triệu người nghèo đói, bệnh tật. Dân tôi không phải là dân tộc tồi, ngày hôm nay dân tôi là dân tộc nghèo hèn nhất thế giới, đến nỗi đàn bà con gái Việt Nam bị giới cầm quyền Hà Nội đem đi rao bán công khai như một món hàng!. Chúng tôi cũng xin nói rõ với thế giới rằng: Chúng tôi chết hơn 6 triệu người để cho thế giới được an bình, để cho các quốc gia khác được tự do. Quá khứ lịch sử của chúng tôi, với sự hy sinh lớn lao mà dân tộc tôi đã phải chịu, chúng tôi là người duy nhất có quyền minh thị tố cáo với thế giới về cái dã tâm bành trướng và tiêu diệt văn minh, văn hóa, tiêu diệt con người của giới lãnh đạo Bắc Kinh đối với dân tộc Việt Nam.

 

          Ngày hôm nay đây, chúng tôi muốn nói với thế giới là dân tộc Việt Nam chúng tôi phải được sống như con người, những con người đích thực. Dân tộc chúng tôi phải được sống trong tự do. Dân tộc chúng tôi phải được sống trong độc lập. Và dân tộc chúng tôi sẵn sàng cất cánh với thế giới để cùng với thế giới tiến lên Nhân Chủ và sẵn sàng sát cánh với thế giới chống lại kẻ thù bành trướng Bắc Kinh, kẻ thù mà cả thế giới này đều biết rằng: Trung Cộng là căm địch của Á Châu nói riêng và thế giới nói chung, họ là những kẻ xâm thực kinh tế, họ dùng dân số đông để tiêu diệt hay đồng hóa các dân tộc nhỏ chung quanh, họ tự cho họ là loại người thượng đẳng và văn minh nhất (Trung Hoa), nhưng trong thực tế họ chuyên đi vây mượn những sản phẩm trí tuệ, cũng như vật chất của người khác về làm riêng của mình, họ là kẻ thù của cả nhân loại, kẻ thù của nền văn minh này.

 

          Đối với thế giới Hồi Giáo cần phải hiểu một điều rằng: Những giáo sĩ Hồi Giáo cực đoan cần phải ghi nhớ những điều chúng tôi nêu ra hôm nay. Nếu Trung Cộng thao túng thế giới, thì người Tàu cũng chẳng thiết tha gì nhiều về những điều giáo chủ Mohammad đã truyền đạt, chứ đừng nói đến chuyện truyền bá đạo Hồi. Chúng tôi gióng lên tiếng chuông cảnh tĩnh cho lãnh đạo Hồi Giáo biết rằng:. Các giáo sĩ Hồi Giáo cực đoan cần phải suy nghĩ lại và phải hiểu thế giới đến nơi đến chốn để có một thái độ thích ứng. Đừng nghĩ rằng, ôm lấy cái lý tưởng “thánh chiến” chống Mỹ, chống phương Tây như là một phương cách để bảo vệ Hồi Giáo. Quý vị đã lầm to. Khi làm việc đó, thật sự quý vị đang hủy diệt những điều mà Giáo Chủ Muhammad đã truyền đạt cho quý vị. Một ngày nào đó, dầu hỏa của các vị cũng sẽ hết hay là nền văn minh trong tương lai không còn cần dầu hỏa nửa, vì Hoa Kỳ đã có cái khác thay thế năng lượng dầu hỏa và ngày đó, đất nước quý vị cũng sẽ đấm chìm trong oan nghiệt, và cái ngày đó người Tàu sẽ cai trị quý vị và Hồi Giáo cuối cùng cũng sẽ bị người Tàu tiêu diệt, như họ đã từng làm với dân tộc Bách Việt chúng tôi. Người Mỹ không có ý định thôn tính thế giới Hồi Giáo. Vì khi lập quốc người Mỹ có mang trong người cái tính hiệp sĩ, họ chỉ muốn ổn định toàn cầu, muốn đem lại cho thế giới này một cái trật tự có thể chấp nhận được và hơn bao giờ hết, họ muốn thế giới này tiến lên Nhân Chủ. Người Mỹ họ có đầy đủ chính nghĩa để làm công việc đó. Điều mà chúng tôi muốn nhắn gởi với thế giới Hồi Giáo một cách rất rõ ràng là: Khi thế giới này không ai cần xài dầu hỏa nửa, thì chuyện gì sẽ xảy ra đất nước của quý vị ? hỏi tức là trả lời vậy.

 

          Đối với các quốc gia khác trên thế giới. Ở đây, tôi muốn nói đến các quốc gia đứng lừng khừng ở giữa. Các vị lãnh đạo cũng phải nhìn thấy, quý vị cũng phải thấy cho thật rõ cái hiểm họa mà thế giới đang phải đối diện. Và nếu một ngày nào đó, đối với lịch sử thì 50 năm không phải là xa. Mặc dù nếu chúng ta không khéo thì trong vòng 2 hoặc 3 năm tới, một cuộc chiến tranh toàn diện về nguyên tử có lại nổ ra mà làm hủy diệt toàn cầu. Nhưng mà chúng ta hãy giả sử rằng, trong các điều kiện bình thường, thì 50 năm đối với lịch sử là một khoảnh khắc, là một thời gian rất ngắn ngủi. Và nếu Trung Quốc đánh lại Mỹ, tôi không nói đánh bại Mỹ đâu, chúng tôi chỉ nói rằng: Trung Cộng bằng mọi cách làm thế nào đó để kéo Mỹ xuống ngang hàng với Tàu để Hoa Kỳ phải chấp nhận ngồi nói chuyện với Trung cộng mà thôi, tức là đủ để làm cái dấu báo hiệu cho thấy rằng cái ngày tàn của nền văn minh này không còn xa và cái sự cai trị của Trung Quốc là chắc chắn.

 

          Cho nên ngày hôm nay, chúng tôi muốn báo động với tất cả các quốc gia hiện tại còn đứng lừng khừng ở giữa, cần phải xác định thái độ. Hoặc giả anh đứng phía bảo vệ về văn minh này, bảo vệ cái chính nghĩa nhân loại, hay anh đứng về cái phía những kẻ hung đồ muốn thôn tính thế giới bằng sức mạnh của mình, bằng số dân đông của mình. Thái độ lãnh đạo quốc gia của các bạn tùy thuộc vào những gì quý vị sẽ làm ngày hôm nay. Chúng tôi đề nghị với các bạn là hãy phân biệt bạn thù một cách phân minh và hãy can đảm đứng lên, nói thẳng cho nhân dân các bạn hiểu rõ, con đường mà dân tộc các bạn đang đi là như thế. Đó là con đường tất yếu của lịch sử!. Nếu quý vị không quyết tâm tham gia vào cuộc chiến này. Đây là một cơ hội chót, cuộc chiến chót của nhân loại để nhân loại chuyển qua một thời kỳ mới. Để có thể đi hàng trăm năm tới, hoặc 500 năm tới, trước khi nền văn minh này được chuyển qua một nền văn minh Nhân Chủ Pháp Trị. Điều Ông Cụ Lý Đông A của chúng tôi đã nói tới, đã bàn luận tới trong chổ riêng tư. Những việc này người ngoài không biết. Lời kêu gọi của chúng tôi đối với các quốc gia đứng ở giữa là rõ ràng và minh bạch. Chính các quốc gia đứng lừng khừng ở giữa đã hưởng rất nhiều thành quả qua sự hy sinh của hàng triệu người Việt Nam trong quá khứ. Cho nên, ngày hôm nay quý vị cần phải hiểu ra vấn đề. Ấy là chúng tôi chưa kể đến các quốc gia lừng khừng ấy và không một quốc gia nào lại không chịu ơn của nước Mỹ trong quá khứ. Nếu suy nghĩ kỹ, khi người Tàu thôn tính quốc gia các bạn, thì số phận các bạn và con dân các bạn sẽ ra sao? hay dân tộc các bạn cũng sẽ bị người Hán đồng hóa một cách không thương tiếc, như chính các chi cục Bách Việt chúng tôi xưa kia.

 

          Lịch sử cho chúng ta thấy đã có lần người Tàu gần như thôn tính 2/3 thế giới vào thế kỷ thứ 13, từ tháng chạp năm 1237 đến tháng 5 năm 1238, 4/5 lãnh thổ nước Nga bị Tàu mông cổ chiếm, Giáo Hoàng Innocent IV và Vua Saint-Louis nước Pháp quá khiếp sợ phải cho sứ sang cầu hòa, đây là một bài học mong các nhà lãnh đạo Á Châu, Âu Châu cũng như Nga đừng bao giờ quên. Tiện đây, chúng tôi cũng nhấn mạnh rằng: Người Mỹ không hề có ý định thôn tính bất cứ một quốc gia nào, bất cứ một dân tộc nào. Người Mỹ, (xin nhắc lại), cũng chỉ muốn một thế giới ôn hoà, một thế giới an hoà, một thế giới mà mọi người chấp nhận chia sẽ tài nguyên thiên nhiên, tài nguyên trí tuệ, chia sẽ trong những điều kiện có thể chấp nhận được với một thế giới có thể an toàn mà tiến vào thời kỳ Nhân Chủ và thế thôi!.

 

          Những ai ngoài kia, nếu không đồng ý với lập luận trên xin đưa ra bằng chứng cụ thể như: Hoa Kỳ đi chiếm đất dành dân?, xâm thực kinh tế?. v..v…, cũng xin nhắc cho quý vị một điều rằng: Trong Đệ Nhị Thế Chiến, nếu không có Hoa Kỳ ra tay nghĩa hiệp cứu giúp thì phe Trục nhất là Đức đã đạp thế giới dưới gót giầy sắt của họ, lúc đó chúng ta sẽ hiểu sự cai trị tàn bạo của Hitler ra sao, khoảng 6 triệu người Do Thái đã bị “nướng” trong các lò sát sinh là một bằng chứng hùng hồn nhất cho sự tàn bạo này. Hơn 250 ngàn thiếu nữ và phụ nữ Đại Hàn đã bị bắt cho lính Nhật “giải quyết sinh lý” (hảm hiếp), dân Đại Hàn thời đó 3 nhà mới được xài 1 con dao để tránh tình trạng nổi loạn.

 

          Trong thập niên 60s nếu Hoa Kỳ không mạnh dạn đem quân tham chiến ở Việt Nam để chận đứng làn sóng đỏ Cộng Sản tràn xuống cửa ngõ Việt Nam, thì có lẽ giờ này Trung Cộng đã nhuộm đỏ Á Châu. Nhật, Đại Hàn, Ấn Độ, Việt Nam, Đài Loan, Thái Lan, Phi Luật Tân, Mã Lai .v..v…và cả Úc Châu có lẽ đã xóa tên trên bản đồ thế giới. Lịch sử còn đó, đây là một bài học vô cùng quí giá về họa da vàng người Tàu mà thế giới phải học. Tin cũng cho biết TT Chirac nước Pháp sẽ công du Hoa Lục, để ký những hiệp ước trao đổi về kinh tế, văn hóa, chính trị, quân sự,. v..v…, chúng tôi “thật sự cầu mong” cho tổng thống chirac (không viết hoa) được thành công.

 

          Đối với quốc gia Đông Nam Á và Hoa Nam, chúng tôi cần nhấn mạnh thế này. Chúng ta cùng một tổ tiên, lịch sử oan nghiệt đã làm cho chúng ta ngày hôm nay trở nên có những khác biệt, chúng ta không nên để cho những sự khác biệt ấy trở thành những mâu thuẫn. Chúng ta có một kẻ thù chung! Một kẻ thù chung đó là Hán tộc!. Chúng ta, nhấn mạnh rằng: Chúng ta không chống con người. Mai đây, khi cuộc tranh chấp tan đi, thì con người dù da màu da nào đi chăng nữa, dù các văn hoá có khác nhau đi chăng nữa, chúng ta vẫn xử sự với nhau như những con người, vì chúng ta đều Là Người. Đó là điều mà chúng tôi muốn nhắn gởi đến với các nước Đông Nam Á. Như thế, các nước Đông Nam Á cần xác định cho rõ kẻ thù chính của các bạn là ai, và hãy mạnh dạn đứng về phía chính nghĩa của nhân loại và không làm tay sai cho Bắc Kinh.

 

          Đối với Cộng Đồng người Bách Việt Hoa Nam cần phải xác định rõ điều này, đừng để mình trở thành những công cụ của Bắc Kinh, của chủ nghĩa bành trướng Hán tộc. Một lần nữa, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi xin nhấn mạnh lời nhắn gởi đến với các quốc gia Đông Nam Á, chúng ta cùng một chủng tộc, chúng ta cùng một tổ tiên, chúng ta có khác nhau là do thời gian, sống xa nhau, làm cho đời sống khác nhau, nhưng chúng ta vẫn là một và chúng ta cần phải nhìn cho rõ cái hướng đi của nhân loại.

 

          Đối với Hoa Kỳ, chúng tôi xin minh xác rằng: Trong cuộc chiến tranh lạnh Hoa Kỳ đã bỏ quên dân tộc Việt Nam như là một mưu kế để đánh bại Liên Sô, phá tan cái nôi của chủ nghĩa Cộng sản, chúng tôi chia sẽ những vấn đề đó, vì đó là cuộc chiến tranh giữa Thiện và Ác. Nhưng nay chế độ cầm quyền ở trong nước, tức là Đảng Cộng Sản Hà Nội không còn chủ quyền nữa, mà họ đã trở thành tay sai chế độ bù nhìn của Bắc Kinh. Họ là Kẻ Thù của dân tộc Việt nam. Khi mọi chuyện đã xong, chúng tôi có thể nắm tay nhau để mà xí xóa những chuyện cũ. Nhưng giờ đây, họ vẫn là Kẻ Thù của nhân dân Việt Nam và đang làm tay sai bán nước cho ngoại bang phương Bắc, thì họ là Kẻ Thù của nước Mỹ, và họ là Kẻ Thù của các nước tự do văn minh thế giới. Chúng tôi yêu cầu Hoa Kỳ, dùng tất cả sức mạnh và quân sự của mình, làm thay đổi chế độ Cộng Sản ấy càng mau càng tốt. Nhưng, một điều cần lưu ý đặc biệt: cố gắng thế nào, để cho đồng bào tôi không bị thiệt hại nhiều trong thời gian sắp tới. Đây là mối lo canh cánh bên lòng của tất cả mọi người Việt Nam chúng tôi.

         

          Đối với các công ty, các đại công ty hiện đang làm ăn tại Việt Nam và Trung Cộng, chúng tôi cần nhấn mạnh:. Quý vị làm thương mại để kiếm lợi nhuận, chuyện đó chúng ta không bàn tới, nhưng trong việc đi tìm lợi nhuận, nó còn có vấn đề đạo đức trong kinh doanh nữa, tất cả quý vị hẳn nhiên biết rõ điều này. Quý vị xử sự như thế nào, đó là quyền của quý vị. Nhưng, xin thưa với quý vị và ở đây chúng tôi muốn nhắn gởi một lời rất rõ: Vào một lúc nào đó, nếu những sự thuyết phục không đi tới đâu, thì chúng tôi yêu cầu các công ty đa quốc như Nhật Bản, Âu Châu, Mỹ v.v…, hãy rời khỏi thị trường Trung Quốc cũng như thị trường Việt Nam. Chỉ có cách đó thì mới tạo ra áp lực để cho họ phải thay đổi. Chúng ta phải có nhiều phương cách buộc Trung Cộng hay Việt Cộng phải từ bỏ cái mộng xâm lăng Việt Nam, xâm lăng các quốc gia láng giềng.

 

          Đối với người Việt Hải Ngoại. Chúng tôi cần nhấn mạnh như thế này, thời gian qua một số lớn người Việt hải ngoại đã gây ra rất nhiều phiền hà cho nước Mỹ, cũng như cho những người còn ưu tư về Tiền Đồ Dân Tộc. Nhiều người trí thức, có biết cầm bút viết này viết nọ đã bị lạm dụng, đã bị lợi dụng hoặc vô tình, hoặc cố ý để làm lợi cho Cộng Sản, họ tuyên truyền những thứ mà Cộng Sản muốn tuyên truyền như: Hòa hợp hòa giải, đa nguyên đa đảng, (nhưng họ đâu hiểu rằng hiện tại Cộng sản Hà Nội đã làm tay sai cho Bắc Kinh bán rẻ dân tộc vì tư lợi của chúng). Họ kêu gọi “dân chủ bầu cử tự do” cho Việt Cộng. Những người này họ rất khéo léo, với cái vỏ bên ngoài là Tù Tội? Đối Lập?, họ có tài đi ru ngủ các cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Họ tự nhận họ là “người quốc gia”, họ tìm cách hợp thức hoá cho Cộng sản Hà Nội có một bộ mặt Dân Chủ, họ tìm cách đánh bóng cho Cộng sản, họ mong Cộng sản mãi mãi cầm quyền, vì đó là quyền lợi cho bản thân họ và cho gia đình họ. Tất cả những việc đó, không qua mắt được những người có sự hiểu biết. Nhưng thời gian qua, chúng tôi im lặng. Đây là một sự im lặng để xem thái độ của những người đó như thế nào, hiện tại lằn ranh Quốc – Cộng đã rõ ràng.

 

          Trong lời phát biểu hôm July 4th, nhân danh các Cụ, chúng tôi đã nói một số điều để cho những người đó thấy những việc phải làm. Hai tháng trôi qua, ngày hôm nay, chúng tôi long trọng nói lên mấy điều nữa: Đối với những ai, những người Việt nào nghĩ rằng họ có thể làm thay đổi chế độ Cộng Sản một cách từ từ, bằng cách đi về Việt Nam để du lịch, để đầu tư, để buôn bán, hoặc giả là để gởi tiền về Việt Nam mua nhà, tậu đất, mua ruộng, mua vườn, thì những người đó là những người thực sự hợp tác với chế độ Cộng Sản. Họ cộng tác với bọn người bán nước Cộng Sản Hà Nội là họ cộng tác với Tàu (vì hiện tại Cộng sản Hà Nội đã làm tay sai cho Tàu). Khi họ cộng tác với Tàu trong hiện tại họ là Kẻ Thù của Hoa Kỳ, cộng tác với Tàu thì họ là Kẻ Thù của Dân Tộc Việt Nam. Đó là điều mà chúng tôi cần phải nói lên, để đất nước Hoa Kỳ này hiểu rằng: Người Việt Nam chúng ta không bao giờ đồng lõa với tội ác, chúng ta chưa bao giờ và không bao giờ là những kẻ bán nước và làm tay sai cho Tàu xâm lăng nước Việt, xâm thực thế giới.

 

          Thứ hai: Đối với những người Việt Nam làm trong công việc truyền thông, hay đang làm kinh doanh buôn bán ở đây. Những người đã lợi dụng sự tự do ngôn luận phổ biến những quan điểm có lợi cho Cộng Sản và cố tình ru ngủ cộng đồng người Việt. Như vậy những người ấy hợp tác với Cộng Sản, và làm lợi cho Cộng Sản Hà Nội, chống lại chính nghĩa quốc gia. Khi họ làm lợi cho Cộng sản Hà Nội, là mặc nhiên họ đã hợp tác với Tàu Trung Cộng, hợp tác với Tàu Cộng họ là Kẻ Thù của Hoa Kỳ, và cũng là Kẻ Thù của dân tộc Việt Nam vậy!.

 

          Thứ Ba: Đối với các tổ chức do người Việt hải ngoại dựng lên trong thời gian qua (đa số các tổ chức này do tình báo Việt Cộng đứng bên trong điều khiển và giật dây) để chống “Cộng”. Nếu các tổ chức ấy không đích thực làm lợi cho Cộng Đồng người Việt hải ngoại, thì họ là những tổ chức trá hình của Cộng Sản đang hoạt động ở đây. Các tổ chức trá hình của Cộng Sản Hà Nội, thì họ là công cụ của Tàu là tay sai cho Tàu Trung Cộng. Họ là công cụ của Tàu thì họ là Kẻ Thù của dân tộc Việt Nam và họ là kẻ thù đang hoạt động cho Tàu đánh phá xã hội Hoa Kỳ, các tổ chức này họ đang làm ung thối các cộng đồng người Việt và xã hội Hoa Kỳ. Chúng tôi yêu cầu các cơ quan công quyền của Hoa Kỳ như: Sở Di Trú, Bộ Nội An, Cơ Quan Thuế Vụ, Cơ Quan An Ninh Liên Bang, phải có những biện pháp nghiêm khắc đối với những tổ chức bất hảo và những thành viên của những tổ chức đó. Nếu không một ngày nào đó họ sẽ là những tên tay sai theo chỉ thị của Tàu để đánh phá đất nước Hoa Kỳ.
 

          Để kết thúc cho bài nói chuyện hôm nay, tôi xin nhắc lại một câu chữ Nho:

 

- Thế Thượng Vô Nan Sự.

- Đãi Hiềm Vô Đại Nhân.

 

          Nghĩa là chuyện thế sự ở đời không có gì là khó khăn mà không giải quyết được, Hiềm một nỗi là không có người Đại Nhân ra tay cứu giúp. Rất may cho các nước Á Châu và cũng rất may mắn cho đất nước Việt Nam, nước Mỹ trong giai đoạn này lại xuất hiện những Đại Nhân, những Hiền Tài. Họ ra để có thể cứu vãn thế giới, cứu vãn nền văn minh này. Họ có thể cứu vãn sự sống còn của dân tộc chúng tôi, sự sống còn của các dân tộc bị áp bức bởi Trung Cộng, trong đó có Miên, Lào, Miến Điện, Nepal, (Tây Tạng). v..v…và nhiều nửa.

 Lê Văn Xương.

April 1, 2008

Đồng ruộng giảm hăm dọa sự an ninh thực phẩm

DCVOnlineTin ngắn Đồng ruộng ngày càng giảm hăm dọa sự an ninh thực phẩm của Việt NamHÀ NỘI – Tốc độ công nghiệp hóa nhanh của Việt Nam đang hăm dọa sự an ninh thực phẩm khi những ruộng đồng trở thành nhà máy, công xưởng hay chung cư, bộ trưởng bộ Nông nghiệp đã cảnh báo như trên, theo báo chí nhà nước cho hay hôm thứ Hai ngày 24 tháng Ba, 2008.

Sự phát triển của các thành phố và những khu kỹ nghệ có nghĩa là Việt Nam ngưng xuất cảng gạo trong những năm tới, theo ông Cao Đức Phát, Bộ trưởng bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn cho hay.

“Ngày càng gia tăng hiện tượng đất canh tác được sử dụng cho những mục đích khác là một sự hăm dọa chính cho sự an ninh thực phẩm với rất nhiều đất đai màu mỡ bị trở thành những khu vực thành phố và những khu kỹ nghệ.”

Một cánh đồng lúa ở Huế. Nguồn: tropicalisland.de

Hơn nữa triệu hecta (khoảng 1 triệu hai mẫu Anh – acre) đất canh tác đã được sử dụng cho những mục đích khác từ năm 2001 cho đến 2007, và chỉ nội trong năm ngoái đã có 125 ngàn hecta ruộng lúa đã bị biến mất, theo ông Phát.

Ở mức độ bị mất đất canh tác như hiện nay, thì sự sản xuất gạo ở Việt Nam – vốn là một trong những nước xuất cảng gạo như là sản phẩm chủ yếu lớn nhất thế giới – sẽ bị giảm khoảng 1 triệu tấn gạo hằng năm.

“Trong vòng năm năm tới, sự mất này có thể bằng số lượng gạo đang được xuất cảng hiện nay,” ông Phát nói thêm: “Nó có nghĩa là chúng ta sẽ không có gạo để xuất cảng, và rồi cuối cùng là sự an ninh thực phẩm của cả nước bị hăm dọa.”

Ông Phát cho rằng sự kỹ nghệ hóa và phát triển đô thị của Việt Nam là điều cần thiết nhưng nông nghiệp vẫn là “điểm mạnh” của Việt Nam, và những khu vực kỹ nghệ nên được xây trên những vùng đồi núi và những khu canh tác đã không còn màu mỡ và giàu chất dinh dưỡng nữa.

© DCVOnline


March 28, 2008

Sơn hà nguy biến

Nhà nước Trung Hoa cộng sản đang xâm lẫn biên cương và hải đảo của VN. Bộ mặt xâm lược của họ ngày càng trắng trợn. Nhân dân cả nước và kiều bào ta ở nước ngoài bừng bừng phấn nộ, còn nhà nước ta dưới sự điều hành của Đảng Cộng Sản đã hành xử như thế nào trước sự xâm lấn ngày càng leo thang của chính quyền Trung Quốc?

            I. Nhận diện bạn – thù

            Nhân dân VN rất coi trọng quan hệ hữu hảo với nhân dân Trung quốc, một đất nước vĩ đại có bề dầy văn hoá rực rỡ.

            Cụ Hồ mang nặng tinh thần quốc tế vô sản càng đề cao quan hệ hữu nghị với Trung Hoa

Mối tình hữu nghị Việt Hoa.

Vừa là đồng chí, vừa là anh em

            ” Theo chân Bác” Tố Hữu cũng đã viết những câu thơ thắm đắm tinh thần ấy.

Bên ni biên giới là mình

Bên tê biên giới cũng tình quê hương.

            Một giọng thơ rất Huế

            Ông Tế Hanh sau khi được đi thăm Trung Quốc trở về xem chừng phấn khởi lắm cũng viết một câu thơ na ná như vậy:

Bên đây biên giới là nhà

Bên ka bên giới cũng là quê hương

            Là quê hương ư ? Xin mọi người hãy đến suốt dọc biên giới từ Móng Cái đến Lai Châu thắp lên những nén nhang tưởng niệm hàng nghìn đồng bào ta đã bị quân Trung Quốc tàn sát khi chúng tràn quan biên giới năm 1979 để biết rõ sự thật về mối tình vô sản Việt Hoa ấy.

            Chính Ông Tố Hữu sau này cũng đã nhận ra bộ mặt thật của người bạn lớn Trung Hoa đỏ.

      Quân thù ấy lại là người bạn ấy

Nhân tình biết mấy đảo điên.

            Rõ ràng để bảo toàn được đất nước ta phải nhận rõ được bạn và thù mà trong suốt hai cuộc chiến tranh với Pháp và Mỹ nhiều khi chúng ta còn lẫn lộn, nhẹ dạ cả tin.

            Trong hai cuộc chiến tranh đẫm máu ấy qủa thật Trung Quốc đã giúp đỡ viện trợ cho ta rất nhiều. Chúng ta biết ơn nhân dân Trung Quốc nhưng chính nhà cầm quyền Trung Hoa cộng sản cũng phải chịu ơn nhân dân VN nhiều lắm. Họ bỏ con săn sắt để bắt được cá rô.

            Với tuỳ bút Ai ở phần III ” Ai thắng ai” Tôi đã nói rõ trong cuộc chiến tranh với Pháp và Mỹ ở VN bên được lợi nhiều nhất chính là Trung Quốc. Vì quyền lợi của họ, Trung Quốc đã ép ta ký hiệp định Genever chia đôi đất nước, miền Bắc trở thành tấm là chẵn để Trung Hoa CS tồn tại, miền Nam thành nơi chiến địa ác liệt kìm chân Mỹ, làm suy yếu thế lực cua Hoa Kỳ trên trường quốc tế, tạo thế cho TQ mặc cả với Mỹ trong những chuyến đi đêm. Từ đó giúp TQ có cơ hội dành được chiếc ghế ở Hội đồng Bảo an LHQ, nhiều lần dằn mặt Đài Loan, lên mặt với Nhật Bản và đòi Anh trao trả lại Hồng Kông.

            Vì bị sa lầy ở miền Nam VN, Ních Sơn buộc phải bắt tay với Mao Trạch Đông, sau đó TQ mới bình thường hoá được quan hệ với Mỹ tạo cho họ những bước nhẩy vọt ngày nay.

            Như vậy qua hai cuộc chiến ở VN chính quyền CS Trung Hoa và chính quyền CS Việt Nam đã thắng còn dân tộc Việt Nam được những gì ? Đó là niềm tự hào bảo vệ được tiền đồn của phe XHCN ở phương nam với 5 triệu người (cả binh lĩnh và dân thường ở hai phía ) đã chết, đất nước bị tàn phá suốt 30 năm, nghèo khổ, tụt hậu rất xa so với thế giới. Mấy triệu đồng bào vượt biển ra đi đến nay vẫn còn bao điều trăn trở. Đất nước đã thống nhất nhưng dân tộc chưa thật hoà hợp

            Điều đau lòng là đất nước luôn luôn bị người anh em phương Bắc xâm lẫn.

            Sau khi đẩy được Tưởng Giới Thạch ra Đài Loan, thành lập nước Trung Hoa đỏ 1949, chỉ mấy năm sau TQ đã công bố bản đồ mới khoanh vùng lãnh hải của họ bao gồm cả hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa của VN chúng ta. Phía TQ qua đại sứ La Quý Ba yêu cầu chính phủ ta công nhận.

            Buồn thay tháng 4/1958 Ông Phạm Văn Đồng với cương vị thủ tướng đã gửi công hàm công nhận những điều phi lý ấy.

            Thực ra công hàm đó không có giá trị vì ông Đồng chỉ là thủ tướng của Miền Bắc VN, quốc hội (dù chỉ là hình thức ) cũng chưa phê chuẩn. Hoàng sa, Trường sa lại nằm ở vùng lãnh hải phía Nam do chính phủ VNCH quản lý.

            Từ giữa năm 1975 nước nhà đã thống nhất, mọi việc của quốc gia phải được sự đồng thuận của nhân dân cả nước, nhất là đồng bào Miền Nam vì Hoàng sa và Trường sa nằm ở vùng biển phía nam VN. Rất đáng mừng chính phủ hiện nay của ta đã nhiều lần khẳng định hai quần đẩo đó là của VN, điều đó nghĩa là nhà nước ta đã bác bỏ công hàm của ông Đồng.

            Cộng sản Trung Hoa ngày càng lộ rõ bộ mặt xâm lược đối với nước ta.

            – 1974 đánh chiếm đảo Hoàng sa do chính quyền Sài Gòn quản lý, hơn 50 người lĩnh cộng hoà đã chiến đấu, hy sinh vì Tổ Quốc.

            – 1979 nửa triệu quân Tàu tràn qua suốt dọc biên giới phía Bắc thi hành chính sách tam quang: Đốt sạch, phá sạch, giết sạch rất tàn bạo.

          – 1988 Trung Quốc lại đánh chiếm một số đảo trong quần đảo Trường sa, 72 chiến sỹ Hải quân VN đã chiến đấu và hy sinh anh dũng.

            Sau khi bình thường hoá quan hệ giữa hai nước TQ lại ép ta ký hiệp định về biên giới và lãnh Hải khiến ta mất hàng nghìn cây số vuông trên đất liền và hàng vạn cây số vuông trên biển cả.

            TQ ngang nhiên coi biển đông như của họ. Năm 2006 cảnh sắt biển TQ đã bắn chết 9 ngư dân Thanh Hoá và bắt đi nhiều người dân vô tội trên vùng biển của ta.

            Biển của ta, chúng ngang nhiên bắn phá.

            Chín ngư dân Thanh Hoá chết oan

            Xã Hoà Lộc trắng xoá khăn tang

            Không thể để máu loang thêm nữa

            Giữ vững biển trời, biên cương, xứ sở

            Chặn quân thù cho Tổ Quốc bình yên

            Quân Tàu đỏ không chỉ xâm lẫn biên cương và hải đảo của VN mà chúng còn đánh phá ta về nhiều mặt.

            Họ đã đưa vào VN những nhà máy xi măng lò đứng mà chất lượng sản phẩm chỉ đạt tiêu chuẩn…xây chuồng lợn.

Nhiều nhà máy Trung Quốc đưa sang VN thiếu đồng bộ kỹ thuật lạc hậu.

Hàng giả hàng nhái TQ tràn vào nước ta.

            Hiểm độc nhất là họ bật đèn xanh cho những tệ nạn xã hội ùa vào VN  quan những con đường tiểu ngạch.

Hàng chục tỷ đồng tiền giả từ TQ đã lén lút đưa qua biên giới vào nước ta. Hàng vạn bánh héroin người Tàu mua từ Diễn Điện mang về tái chế lại rồi đưa sang VN tiêu thụ làm giầu cho những a cố bất lương

Hiện nay đường dây buôn người đã đưa hàng nghìn phụ nữ và chị em gái ở VN sang bán ở TQ hoạt động ráo riết bởi đất nước này thừa cờ đỏ nhưng lại thiếu đàn bà.

            Nghiêm trọng nhất, trắng trợn nhất là ngày 20/11/2007 quốc vụ viện Trung Hoa đã phê chuẩn việc thành lập thành phố cấp huyện Tam sa hòng chiếm nốt quần đảo Trường sa của chúng ta.

Trường Sa, Trường Sa.

Sừng sững trước phong ba bão táp

Đối mặt với sống dữ ngày đêm

Đảo nổi, đảo chìm

Hòn máu cắt của trái tim Tổ quốc

Không ai bình tâm được

Đàn cá mập đang rẽ nước đến gần

                                                (Rút ở tập thơ Giọt đau).

            Sơn hà nguy biến! Tổ quốc VN đang bị bọn bành trướng Trung Hoa xâm lấn. Nhân dân cả nước và kiều bào ta ở nước ngoài ” ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức chưa được xả thịt lột da, nuốt gan uống máu quân thù. Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa ta cũng vui lòng” (Hịch tướng sỹ) thì nhà nước ta dứới sự điều hành của Đảng CS đã hành xử như thế nào trước vận mệnh của dân tộc?

            Đây là vấn đề lớn, nhậy cảm để xác định rõ vai trò và trách nhiệm của Đảng đối với dân với nước. Đảng đặt quyền lợi của tổ quốc lên trên hết hay chỉ coi trọng quyền lãnh đạo độc tôn của mình?

            Phải nói rằng nhà nước ta đã có những phản ứng nhất định và những động thái cần thiết trước những hành động xâm lăng mới của TQ.

            Ông Lê Dũng người phát ngôn của chính phủ đã tuyên bố: ” Hoàng sa và Trường sa là của VN. VN có đầy đủ những chứng cứ hiện thực và địa lý về chủ quyền của mình trên hai quần đảo ấy”.

            Một vài tờ báo của ta cũng nói đến chủ quyền của VN về hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa. Quảng Ngãi đang trùng tu lại di tích Hoàng sa trên đao Lý Sơn và lần đầu tiên  đại hội Đoàn Thanh niên cộng sản HCM đã nêu vấn đề Trường Sa để các đại biểu thảo luận

            Những cuộc biểu tình vài trăm người ở Hà Nội và Sài Gòn ngày 9/12/2007 được diễn ra mà không bị trấn áp chỉ bị giải tán nhẹ nhàng.         

            Rõ ràng những điều trên là sự phản kháng của chính quyền VN đối với TQ nhưng sự phản kháng ấy mềm yếu quá còn sự ngăn cấm của nhà nước đối với nhân dân biểu lộ tinh thần yêu nước của mình thì lại mạnh tay nhiều khi đến thô bạo.

            Sách lược ngoại giao với Trung Quốc cần phải mềm dẻo nhưng không thể mềm yếu. Nhẫn nhịn là cần nhưng nhẫn nhục sẽ  mất nước. Nước mất thì Đảng cũng chẳng còn.

            Tại sao Đảng lại không kiên quyết với “quân thù ấy lại là người bạn ấy” mà lại trấn áp nhân dân trong cả một quá trình dài.

            Khi thấy bộ mặt xâm lược của Trung Quốc ngày càng trắng trợn và ta đã ký những hiệp định bất bình đẳng về biên giới và hải đảo với Trung quốc mà quốc hội đã thông qua một cách vội vàng Lê Chí Quang viết bài trên mạng ” Hãy cảnh giác với Bắc triều” Anh đã phải vào tù. Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Nguyễn Thanh Giang viết những bài phản đối TQ cũng bị rơi vào vòng lao lý.

      Từ Đà lạt Bùi Minh Quốc vượt qua vòng quản chế lên biên giới phía bắc khi thấy ải Nam Quan và phần lớn thác Bản  Dốc không còn là của VN nữa đã đau đớn thốt lên.                                    Tổ quốc còn đau món nợ Tân Trào

       Con nghe buốt suốt biên cương tiếng máu

       Tiếng người xưa truyền muôn đời con cháu

       Một tấc giang sơn không được để hao mòn

            Liền sau đó anh bị CA áp giải về nơi cư trú.

            Khi tình hình đã bớt căng thẳng tôi viết mấy bài thơ về biên giới, hải đảo in trong tập thơ Giọt đau ( dĩ nhiên “xuất bản” từ máy vi tính) chỉ để tặng bạn bè cũng bị công an PA25 Hải phòng tịch thu và mấy lần được CA mời lên làm việc vì trong tập thơ ấy tôi đã viết

Ai là người yêu nước

Ai là kẻ vong nô

Nối nhục thời Bắc thuộc

Hằn sâu đến bây giờ.

            Anh T trung tá đội trưởng bảo tôi :

            – Mình là nước nhỏ nên sau những trận đánh thắng họ ta phải sang triều cống đấy.

            Quả là anh nói không sai khi ngày xưa nước ta cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Còn bây giờ vị thế của VN đã khác, xu thế toàn cầu hoá đang phát triển mạnh thì việc cá lớn nuốt cá bé không dễ dàng thế đâu anh ạ.

            Rất may CA Hải phòng đối với tôi lịch thiệp và họ vẫn để tôi đi du lịch Mỹ dễ dàng.

            Dầu sao vẫn là chuyện đã qua chuyện đang diễn ra những ngày này mới là điều cần nói.

            Qua đài và mạng Internet nhiều người mới biết Trung quốc vừa tuyên bố thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa nhắm quản lý cả hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa của VN. Ông Lê Dũng người phát ngôn của chính phủ chỉ phản ứng yếu ớt. Mấy trăm sinh viên, chí thức, văn nghệ sĩ đã kéo đến đại sứ quán TQ ở Hà nội và lãnh sự quán TQ ở Sài gòn để phản đối ngày 19/12/2007 thì hai ngày sau người phát ngôn chính phủ TQ Tần Cương đã dở giọng quan thái thú đe nẹt ” Chúng tôi hy vọng chính phủ VN sẽ có thái độ trách nhiệm đồng thời có những biện pháp hiệu quả nhằm ngăn chặn những sự việc làm tổn hại đến quan hệ song phương”.

            Một tuần sau 16/12 sinh viên Hà Nội và Sài Gòn lại biểu tình và tuần hành ôn hoà phản đối TQ( lần này những người biểu tình đã bị sách nhiễu) quan thái thú Tần Cương lại lên giọng nhắc lại yêu cầu của TQ cho phía chính phủ VN. Lần thứ 3 số lượng người biểu tình ở Sài gòn ít hơn vì bị khống chế mà cảnh sát đến chấn áp lại đông hơn nhiều trong đó có nhiều công an mặc thường phục.

            ở Hà Nội nhà văn Trang Hạ chỉ đem phát những cái tem dán mũ bảo hiểm in chữ phản đối TQ cũng bị đưa về đồn công an lưu giữ nhiều giờ. Nhiều nhà dân chủ Hải Phòng bị công an kiềm chế không cho lên Hà Nội tham gia biểu tình.

            Ngay sau ngày biểu tình đầu tiên của sinh viên ở Hà Nội và Sài Gòn ngườ phát ngôn của chính phủ Việt Nam đã vôi vã lên tiếng:” Đây là việc làm tự phát chưa được phép của các cơ quan chức năng”.

            Lời nói ấy có phải để lấy lòng TQ và  răn đe nhân dân không ?

            Ông Hà Sỹ Phu đã viết trên mạng những lời thật sót sa :

             “Chỉ biểu tình ôn hoà chống kẻ xâm phạm bờ cõi mà phải xin phép mới được biểu tình thì đất nước ấy thật xứng đáng làm nô lệ. Không có người dân anh hùng nào lại ứng xử như con giun như vậy”.

            Điều đáng buồn là những vị quyền cao chức trọng của đảng và nhà nước ta chưa nói được câu nào về vụ Tam Sa mà TQ đang làm, những điều nhân dân cần nói.

            Sau khi vừa được lên chức chủ tịch Quốc Hội, ông Nguyễn Phú Trọng đã vội vàng đi thăm TQ vơí một thái độ rất đối khiêm nhường không đối đáp được đoàng hoàng những câu nói của phía TQ. Họ nói “Giao tiếp nghiêm khắc” với chúng ta về vấn đề Hoàng sa và Trường sa. Ông Nguyễn Thanh Giang đã viết bài tung lên mạng phê phán ông Trọng ” không biểu thị được tự trọng dân tộc, lại có thái độ tự ti của kẻ chư hầu”.

            Tháng 12/2007 có hai hội nghị rất quan trọng là đại hộ Cựu chiến binh, đại hội của những người đã từng cầm súng bảo vệ Tổ Quốc tổ chức tại Hà Nội và hội nghị của bộ CA tổ chức tại Sài Gòn ông Nông Đức Mạnh tổng bí thư của đảng cộng sản đã đến dự để chỉ đạo. Những lời phát biểu của ông Mạnh rất sâu sắc nhưng nếu tôi không nhầm thì ông Mạnh không nói tới vấn đề Hoàng sa và Trường sa trong vụ Tam sa của TQ mà ông nhấn mạnh đến việc chống diễn biến hoà bình. ở hội nghị của bộ CA ông khen ngợi thành tích của ngành công an…”đã ngăn chặn có hiệu quả hoạt động kích động biểu tình gây rối, giây bạo loạn, không để hình thành công khai hoá các tổ chức chính trị phản động trong nội địa”.

            Ơ hay, nếu phải chống diễn biến hoà bình thì có lẽ là sống chung vơí diễn biến chiến tranh của TQ chăng?

            Cũng tháng 12 một người sống suốt chiều dài của một giai đoạn lịch sử từ trước 1945 đến nay là đại tướng Võ Nguyên Giáp, người đã cùng ông Văn Tiến Dũng chỉ huy quân đội ngăn chặn được quân Tàu trong cuộc chiến tranh biên giơí 1979 chưa thấy lên tiếng về vấn đề biên giới và hải đảo mấy năm gần đây. Nhân dân đang rất cần tiếng nói của ông về vụ Tam sa. Người ta lại thắc mắc không hiểu vì duyên cớ gì viên thiếu ta quân đội ở Tư dinh ông không cho một số đại biểu dân ăn vào nhà để đưa đơn nhờ ông chuyển đến các cấp có thẩm quyền. Không hiểu đó là lệnh của ông hay lệnh của ai đó – Thưa Đại tướng.

            Từ những sự việc trên nổi lên một vấn đề: Những người đấu tranh cho dân chủ có liên quan tới những cuộc biểu tình của một số sinh viên, trí thức, văn nghệ sĩ không? Họ có kích động phong trào không?

            Có. Khi tổ quốc lâm nguy sơn Hà nguy biến không một người VN yêu nước nào lại không quan tâm tới vận mệnh của quốc gia.

            Chưa bao giờ những cuộc biểu tình tuần hàng phản đối Trung Quốc của sinh viên và nhân dân ở Hà Nội và Sài Gòn lại diễn ra liên tục như trong mấy ngày chủ nhật vừa qua.

            Chưa bao giờ kiều bào ta ở nước ngoài lại đấy lên những làn sóng phấn nộ biểu tình phản kháng Trung Quốc ở nhiều nước như vậy. Nhiều trí thức đã cung cấp những tư liệu lịch sử và chứng cứ pháp lý về Hoàng sa – Trường sa để hỗ chợ cho cuộc đấu tranh đồng bào trong nước phản kháng Trung Quốc đang lẫn chiếm biên cương và Hải đảo của tổ quốc ta (Bùi Tín, TS Nguyễn Nhã, LS Nguyễn Hữu Thống).

            Nhiều nhà dân chủ trong nước là các ông Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu, Phạm Quế Dương, Nguyễn Khắc Toàn… Cũng biểu lộ sự phấn nộ của mình.

            Nhiều văn nghệ sĩ, trí thức đã viết bài trên mạng phản đối TQ và có người tham gia biểu tình cùng với sinh viên như Bùi Minh Quốc, Đặng Văn Sinh, Nguyễn Khắc Phục, Trang Hạ, Tuấn Khanh, Nguyễn Xuân Nghĩa

            Phải nói thẳng cũng có người muốn lợi dụng sự bất bình của nhân dân để đầu cơ chính trị và thực hiện ý đồ mờ ám của họ nhưng số này không đáng kể và cũng khó lòng lôi kéo được những người trung thực, thực sự yêu nước.

            Nhìn chung những người tham gia biểu tình hầu hết là sinh viên giầu lòng yêu nước. Việc biểu tình tuần hành là một điều bình thường trong một xã hội dân chủ. Luật pháp không có điều khoản nào cấm biểu tình cả. Hiến pháp đã khẳng định quyền được biểu tình của công dân. Vì thế không thể lấy cớ giữ gìn trật tự xã hội để trấn áp những người biểu tình. Người dân biểu tình ôn hoà có ai phá phách, gây bạo loan đâu mà lo.

            Khi vận mệnh của đất nước đang bị uy hiếp rất mong Đảng hãy đặt quyền lợi của Tổ Quốc lên trên hết bởi lẽ khi nước mất Đảng cũng chẳng còn.

            Tôi xin mạo muội ví von một chút. Uy tín của Đảng lúc này như miếng da lừa của BanZac. Khi biên cương lãnh hải của đất nước cứ bị TQ gặm nhấm dần thì niềm tin vào Đảng cũng bi co lại dần.

            Những người CS tử tế là những người yêu nước thiết tha nhưng cũng không ít người CS khác lại coi Đảng trên cả Tổ Quốc của mình.

            Xin hãy nghe một giọng thơ tụng ca được diễn tả qua một hơi hướng rất chi là trữ tình.

Tim anh đó chia ba phần tươi đỏ

Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều

Phần cho thơ và phần để em yêu…

Em xấu hổ thế cũng nhiều anh nhỉ!

            Như thế trái tim đó chẳng có tí tẹo nào dành cho đất nứơc cả.

            Điều này cũng dễ hiểu vì những nhà Marsime luôn luôn biện minh rằng tình yêu Đảng  hơn cả tình yêu nước, bởi xuất phát từ một lập luận:”CNXH và đất nước là một do đó tình yêu nước trước hết là tình yêu CNXH.

            Lẽ phải thuộc về Đảng cầm quyền có đội ngũ công an dầy đặc.

                                                   ở những vùng cờ đỏ lên ngôi

Lòng yêu nước là tình yêu Đảng trước

không dao chém mà sao như đứt ruột

                                                  Đảng trên cả Tổ Quốc này ư?

                        ( Trích tập thơ Giọt đau)

            Khi Tổ Quốc lâm nguy sơn hà nguy biến chúng ta cần nhớ lại những câu nói bất hủ của Cụ Hồ, người sáng lập và rèn luyện Đảng CSVN.

            Mọi người còn nhớ lúc thực dân Pháp được Anh hỗ trợ trở lại nước ta đánh chiếm Sài Gòn, gây hấn ở Hải Phòng và Hà Nội Cụ Hồ đã ra lời kệ gọi toàn quốc kháng chiến trong đêm 19 dạng ngày 20/12 /1946.

            “Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”.

            Nghe lời Cụ nhân dân ta đã đi theo Đảng tiến hành cuộc kháng chiến trường kỳ làm lên những chiến công hiển hách.

             Năm 1954 khi ngồi nói chuyện với bồ đội ở đền Hùng, Cụ lại nói:

            “Các vua Hùng đã có công dựng nước Bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước”.

Cụ Hồ nói rất sâu xắc chỉ tiếc rằng do tình thế khi Miền Bắc mới được giải phóng 1956 Cụ đã để TQ lẫn mất ải Nam Quan và năm 1958 Cụ đã để cho ông Phạm Văn Đồng gưỉ công hàm công nhận vùng lãnh hải bành trướng của TQ.

            Về cuối đời Cụ đã có những việc làm sáng suốt khi yêu cầu người Tàu đưa quân về nước sau gần một năm họ đem quân sang “chi viện” cho VN để đánh Mỹ.

            Tôi cũng hiểu rằng đối với một nước to lớn nhưng nham hiểm ta phải có sách lược mềm dẻo nhưng kiên quyết không thể mềm yếu, nhẫn nhục sẽ mất nước.

Người ta lớn bởi vì ta quỳ xuống

                                                      Hỡi nhân dân hãy đứng lên

                        (Maurat)

            Trung Quốc rất đáng gờm nhưng có đáng sợ không?

II . Đáng ngại hay đáng sợ?

            Trung Quốc là một nước lớn nhưng chắc đâu đã mạnh. Ông Nguyễn Thanh Giang nói “Trung Quốc là người khổng lồ mong manh” cũng là một gợi ý hay.

            Dân tộc Trung Hoa vĩ đại, đất nước TQ mênh mông và số dân đông nhất hành tinh. Dưới chế độ CS sau một thời gian dài trì trệ hiện naykinh tế TQ đã phát triển nhẩy vọt. Họ đang khoa trương sức mạnh quân sự.

            Napoléon đã từng cảnh báo nhân loại: “Khi Trung Quốc thức giấc thế giới sẽ run sợ”.

            Thời ấy Napoléon nói quá đi để mọi người cảnh giác cũng tốt thôi, còn ngày nay thế giới đã khác xưa nhiều rôì. Người đông, thành phố lớn dễ làm mồi cho vũ khí huỷ diệt. Mỹ EU, Nga, ấn Độ, Nhật Bản không bao giờ chịu để TQ làm mưa làm gió trong thời đại toàn cầu hoá bây giờ.

            Người khổng lồ ấy cũng chưa đứng vững trên đôi chân của mình đâu!

            1. Nền kinh tết phát triển nóng tạo ra sự bấp bênh. Hàng loạt công nghệ chuyên đi nhái mẫu mã của nước ngoài làm ra hàng loạt hàng giả đã bị nhiều nước tẩy chay.

            Các khu vực phát triển không đồng đều. Miền tây bắc đất đai đang bị sa mạc hoá. Những trận báo cát xẩy ra thường xuyên có năm ập cả vào Bắc Kinh. Hiện nay nhiều nơi thiếu nước nghiêm trọng vì những nhà máy xây vội vã làm ô nhiễm nặng nề môi trường sinh thái.

            2. Điều đặc biệt là mâu thuẫn xã hội trầm trọng hơn bao giờ hết. Khoảng cách giữa thành thị và nông thôn, giữa đồng bằng và miền núi, giữa tầng lớp quan chức và nhân dân lao động ngày càng rộng, hỗ ngăn cách ngày càng sâu.

            Những cảnh đấu tố, chém giết trong đại cách mạng văn hoá tạo nên những mối hận thù dai dẳng. Hàng triệu văn nghệ sĩ trí thức bị đầy ải hàng chục năm trời trong các trại “Lao cải”, nhiều người biến thành” nửa đàn ông là đàn bà”

            Chưa bao giờ phong trào đấu tranh của công nhân và nông dân với bọn địa chủ mới và tầng lớp tư sản đỏ lại diễn ra gay gắt như hiện nay.

            Trên thế giới chỉ có TQ là sập hầm lò nhiều nhất. Trong năm 2007 có tới 10 hầm than bị sập làm chết hàng nghìn công nhân.

            Cuối tháng 10 năm 2007 người ta đã phát hiện ra một xí nghiệp sản xuất gạch của con ông bí thư huyện uỷ đã đầy doạ những người làm thuê hơn cả thời nô lệ.

Còn bao nhiêu cảnh đời bị đầy doạ ở những vùng sâu vùng xa nữa!

            Nhân dân TQ đã đứng lên đấu tranh mạnh mẽ.

            Theo tài liệu nước ngoài thì tháng 1 năm 2004 tại khu vực Vạn Châu, thành phố Trùng Khánh và tại huyện Hán Nguyên tỉnh Tứ Xuyên đã lần lượt xẩy ra hai vụ xung đột nghiêm trọng giữa nhân dân với cảnh sát và chính quyền trên quy mô lớn. Đó là những sự việc nghiêm trọng chưa từng có kể từ  khi thành lập nước Trung Hoa đỏ đến nay.

            Một vụ điển hình trong hàng ngàn vụ.

            3. Mâu thuẫn dân tộc cũng gay gắt không kẽm.

Bắc kinh chưa thể thuần phục được nhân dân Tây Tạng.

Dân Hồng Kông chẳng muốn quy phục chính quyền Trung Hoa cộng sản.

Còn Đài Loan, họ đang muốn tách ra thành một nước riêng.

Xin đừng quên với mộng bá quyền TQ luôn luôn gây mâu thuẫn, xung đột với các nước láng riềng như Nga, ấn độ, Nhật Bản, cũng sẽ đẩy TQ vào thế bất ổn.

4- Riêng về mặt quân sự của Tq nhiều người quan ngại nhất nên phải bàn cho rành rẽ hơn.

        Chưa bao giờ TQ tăng cường sức mạnh quân sự như hiện nay, ngân sách quốc phòng tăng vọt .Họ làm ầm ĩ chuyện chế tạo được tên lửa bắn rơi vệ tinh , đưa tàu quân sự do TQ chế tạo thăm Nhật Bản và mời mọi người đến tham quan, nhưng thật sự kỹ nghệ chiến tranh của TQ phải vài chhục năm nữa mới theo kịp các siêu cường vũ khí như Mỹ, Nga, Pháp. Lạ gì thói đời chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.

        Từ xưa đến nay TQ có phải ghê gớm lắm đâu.

        Thời Chiến Quốc đánh nhau loạn xạ, mãi đến đời Tần Thuỷ Hoàng mói thống nhất được đất nước.

          Xa xưa Mông cổ chỉ là một dân tộc nhỏ ở vùng sa mạc Gô Bi đã đánh chiếm toàn bộ lục địa Trung Hoa,lập nên triều đại Nguyên Mông .

         Thế kỷ 19 Anh đã làm cho TQ nghiêng ngả trong cuộc chiến tranh nha phiến,buộc TQ phải để Anh chiếm đóng Hồng Kông( Trong điều rủi này cúng là điều may cho TQ sau này )

         Bồ Đào Nha ,nước bé xíu ở Châu Âu cũng buộc được TQ phải để cho họ đặt chân ở Ma Cao ( Cũng lại là may để TQ bây giờ thu được những khoản tiền lớn từ thành phố cờ bạc này)

         Đầu thế kỷ 20 Nhật đã chiếm đóng toàn bộ lục địa Trung Hoa, làm cho nhân dân TQ điêu đứng.

         Riêng với VN thì quân Tàu đã nhiều phen khốn đốn.

         Sau thời kỳ Bắc thuộc đen tối, dân tộc ta đã trỗi dậy mạnh mẽ, đánh bại nhiều cuộc xâm lăng của các triều đại phong kiến Trung Hoa .

         Lý Thường Kiệt đã từng cảnh báo kẻ thù khi ông đưa quân lên sông Như Nguyệt ( Sông Cầu ) chặn đánh quân Tống.

                          Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

                         Nhữ đẳng hành khan thhủ bại hư.

         Và chính ông đã mang những chiến binh tinh nhuệ vượt biên giớ sang Tàu để đòi lại châu Ung và châu Khiêm của người Việt cổ.

          Đời nhà Trần nhờ khí thiêng của hội nghị Diên Hồng, Trần Hưng Đạo đã chỉ huy quân đội ba lần đánh thắng quân Nguyên Mông làm rạng rỡ non sông nước Việt.

         Vẫn mộng xâm lăng triều Minh lại đưa quân sang đánh chiếm VN. Lê Lợi đã điều binh khiển tướng, đánh cho quân thù tơi tả , vội vã chạy về nước:

                       Ra đến bể mà vẫn hồn siêu phách lạc

                      Về đến nước mà vẫn tim đập chân run

          Quang Trung chỉ một lần đưa quân từ Nam ra Bắc trong năm ngày giáp Tết đã đánh tan hàng chục vạn quân Thanh . Gò Đống đa là mồ chôn quân xâm lược ấy.

          Trong thời đại ngày nay mặc dù bị nửa triệu quân Tàu bất ngờ tràn qua suốt dọc biên giới phía Bắc, khi lực lượng chủ chốt của ta dồn hết xuống phía biên giới Tây Nam, chặn Pôn Pốt , chúng ta vẫn ngăn chặn được bước tiến của quân xâm lươc. Hàng vạn tên địch đã phải bỏ mạng , chhúng phải buộc rút quân về nước, tránh đụng độ với nhứng sư đoàn thiện chiến của ta đang trở ra Bắc.

           Quân Mỹ còn phải cuốn cờ ,thì quân tàu đỏ không phải là cái gì ghê gớm cả .

          Nhìn tổng quát các mặt ,mặc dù với những thành tựu kinh tế làm loá mắt nhiều người trong những năm gần đây ,người ta vẫn xếp TQ đứng thứ 54 trong bảng toàn cầu hoá ( theo tạp chí Foreign Policy- Hoa Kỳ  )

         Đặc biệt chúng ta cần lưu ý tới nhận định của nguyên thhủ tướng Singapo Lý Quang Diệu ,mà tổ tiên của ông là người TQ chính gốc, khi trả lời nhật báo Herald Trobune về vai trò của TQ với thế giới ngày nay :’’ Cho dù vào năm 2050 TQ có tổng sản phẩm nội địa đầu người cao nhất ,họ vãn sẽ còn là bé tí về mặt bằng kỹ thuật đầu người, vẫn còn ở xa phía sau…Họ phải biết rằng khống chế cả khu vực này là điều không thể được ( 29-8-2007 )

         Dù sao bên cạnh một nước lớn nham hiểm ta vẫn phải luôn luôn đề phòng và có một đường lối sáng suốt mới bảo vệ được vững chắc biên cương biển trời của Tổ Quốc.              

                            III – Con đường phía trước .

1 – Dân chủ hoá đất nước .

         Trong thời đại ngày nay một đất nước mạnh trước hết là một đất nước dân chủ . Bởi chỉ có như thế mới huy động được sức mạnh của toàn dân.

          CM tháng 8 lập nên nhà nước VNDCCH nghĩa là một nhà nước do dân làm chủ , Đảng CS lánh đạo đất nước luôn luôn khẳng định nhà nước ta là nhà nước “ của dân ,do dân và vì dân “, dựa theo câu nói của một tổng thống Mỹ. Tiếc rằng trong cả một quá trình dài chhúng ta không thật sự thực thi tiêu chí ấy .

         Với phương châm “dân biết, dân bàn ,dân làm, dân kiểm tra” thì hầu như Đảng chỉ quan tâm tới việc dân làm ,mà có việc dân làm đúng như sinh viên trí thức biểu tình phản đối TQ  

Lúc đầu chính quyền để yên ,sau lại trấn áp, sách nhiễu nhhiều người .

         Hơn lúc nào hết trong mối bang giao quốc tế hiện nay nhất là với TQ lại cần đến sức mạnh của nhân dân . Luật sư Trần Lâm đã đúng khi ông viết “ Phát động sức mạnh nhân dân trong kinh tế, phát động nhân dân trong hoạt động chính trị là nền tảng cuả ngoại giao.”

         Ngồi nói chuyện với ông về vấn đề nay , ông khẽ nheo mắt dẫn giải

         – Các đồng chí ạ, Đảng chúng tôi rất nể các đồng chí, nên vấn đề ấy cũng muốn đồng ý cho rồi,nhưng xem chừng nhân dân tôi không đồng thuận, họ phản đối dữ quá nên các đồng chí vui lòng vậy nhé .

         Chính sự phẫn nộ của đồng bào cả nước và kiều bào ta ở nước ngoài,nhất là cuả sinh viên Hà Nội và Sài Gòn “nguyên khí của quốc gia ’’mà nhà cầm quyền TQ  trong vụ Tam sa đã phải xuống giọng. Ngài Uỷ viên thường vụ BCT , Phó chủ tịch Quốc vụ viện TQ khi tiếp bà Tòng thị Phong ,Bí thư TU Đảng, Phó chủ tịch Quốc hội VN đã phải nói tới tăng cường tình hữu nghị giữa hai nước mà không “ giao tiếp nghiêm khắc “ về chuyện biên giới lãnh hải như khi gặp ông Nguyễn Phú Trọng. Hình nhhư bà Phòng kính mến của tôi cũng chỉ im hơi lặng tiếng ,không nói gì về chuyện biên giới và hải đảo cả.

       Tỉnh trưởng tỉnh Hải Nam cũng tuyên bố không hoạch định thành lập thành phố cấp Huện Tam sa.

        Nói vậy mà không phải vậy đâu. Họ “ Lùi một bước để tiến hai bước “ đấy ( Lời Lênin)

        Sau đại hội Olimpic Bắc Kinh ,họ sẽ quyết liệt hơn để chiếm lấy Trường Sa .Và hiện nay họ đã cho những tốp khách du lịch TQ đến đứng trước cửa Đại sứ quán nêu biểu ngữ “ Một giọt dầu của Trường Sa là một giọt máu của TQ” . Bộ mặt xâm lược còn gì trắng trợn hơn .

        Cũng cần nói thêm chính TQ từng cho xe tăng nhgiền nát hơn một ngàn sinh viên ở quảng trường Thiên An Môn biểu tình đòi tự do dân chủ, nhưng khi cần họ lại phát động sinh viên biểu tình tuần hành phản đối Nhật Bản ,khi thủ tướng Nhật đến viếng đền thờ những tướng lĩnh đã chết trong đại chiến II. Họ lại cho sinh viên biểu tình khi sách giáo khoa của Nhật viết về những năm tháng Nhật chiếm đóng TQ mà những người ở Trung Nam Hải không hài lòng .

         Như vậy vai trò của dân quan trọng lắm . Là đày tớ của dân mà lại coi thường dân thì lạ thật. Từ dân mới có Đảng, tại sao Đảng lại không thật sự coi trọng nhân dân.

         Nguyễn Trãi đã nói về sức mạnh của dân từ sáu trăm năm trước

         “Sức dân như nước, đẩy thuyền đi cũng là dân, lật úp thuyền cũng là dân” Bao giờ đó cũng là lời cảnh tỉnh cho bất cứ đảng phái chính trị nào .

          Coi trọng dân, dựa vào sức mạnh của dân làm nên sức mạnh của đất nước,laqf phải mở rộng quyền tự do dân chủ .          

2- Hoà hợp dân tộc.

            Một đất nước chỉ mạnh khi hoà hợp được nhân dân,dân tộc của mình .

            Thuyết đấu trânh giai cấp của Marx có những mặt đúng nhưng không phải là động lực để thúc đẩy xã hội phát triển. Thực thhi lý thuyết ấy một cách cực đoan với đường lối chhuyên chính vô sản lại càng tai hại.Đại thanh lọc ở Liên Xô, Đại CM văn hoá vô sản ở TQ và CCRĐ ở VN đã khoét sâu mâu thuẫn dân tộc.

           Các giai cấp trong một xã hội luôn luôn chuyển hoá . Giai cấp tư sản vàng bị đánh quỵ thì tầng lớp tư sản đỏ ra đời. Địa chủ bị đấu tố ,bị tịch thu ruộng đất, thì sau này lại nảy sinh những ông chủ trang trại mới. Tầng lớp trí thức luôn luôn được bổ sung những người từ nghèo khổ quyết tâm học hành.

           Do đó nên điều phối các giai tầng trong xã hội hơn là cứ nhằm đấu tranh tiêu diệt nhau ,chỉ tạo thêm sự bát ổn. Nông dân Thái  bình đấu tranh , đồng bào Tây Nguyên nổi dậy, dân tộc H’Mông bất bình, chẳng là những bài học đau xót sao ?

          Từ những biến thiên của lịch sử ,ba triệu đồng bào ,chủ yếu là đồng bào miền Nam đã vượt sóng ra đi. Mấy chục vạn người đã thiệt mạng nơi biển cả .Những người đến được nơi xứ lạ đã đứng vững. Nhiều người vì tình thế phải nhập quốc tịch  nước ngoài,nhưng tuyệt đại đa số vẫn nhớ mình là con dân nước Việt. Mỗi năm kiều bào ta đã gửi về giúp thân nhân tới bốn tỷ đôla, làm lợi cho nền kinh tế của ta biết bao nhiêu. Số lượng kiều bào về thăm quê hương ngày càng đông.

                          Cây xanh lại đang mùa đổi gió

                          Gọi bầy chim còn ở phía trời xa

                                       ( Trích thơ Giọt đau )

          Nhà nước ta đã có nhiều chính sách cởi mở đối với kiều bào , nhưng nhiều người còn e ngại chưa mang tiền mang của mang chất xám về xây dựng quê hươngvì bà con còn trông đợi ở nền dân chủ tự do thật sự trên đất nước .

         Dù chưa về nước nhưng khi sơn hà nguy biến đồng bào ta đã phẫn nộ kéo đến Đại sứ quán ở nhiều nước biểu tình phẩn đối dữ dội.

         Dĩ nhiên phải cảnh giác với những phần tử quá khích,có những hành động mờ ám ,nhưng phải nối vòng tay lớn với “khúc ruột nối dài” là kiều bào ta ở khắp nơi để tăng thêm sức mạnh chống lại quân thù.                   

3- Phát triển kinh tế .

         Sau những năm dài trì trệ, Đảng dã quyết định đổi mới đất nước từ Đại hội VI .Nền kinh tế của ta đã phát triển khá nhanh, nhiều côg trình lớn đã được xây dựng, đời sống nhân dân được nâng lên đáng kể, nhưng khoảng cách giầu nghèo ngày một rõ rệt. Muốn xoá bỏ giai cấp lạ sinh ra lắm giaitangf . Tầng lớp quan lại mới đang giầu lên nhanh chóng . Tầng lớp tư sản đỏ ấy sẽ làm đổi màu xã hội nhanh hơn là những người đòi đa nguyên đa đảng mong muốn.

          Kinh tế của chúng ta đã có những bước nhảy, nhưng chưa vọt lên được, bởi tuy đã theo kinh tế thị trườngnhưng lại phải định hướng XHCN. Hồn Trương Ba trong da anh hàng thịt là một chuyện khập khễnh đến lạ, làm giảm tốc độ phát triển.

         Để phát triển đất nước .làm cho nước mạnh dân giàu,rõ ràng tự thân Đảng phải đổi mới. Những ong bảo thủ trong Đảng ,có thể là những ông thân Tàu nhất. Phải cảnh giác với gián điệp Trung Hoa cài vào hàng ngũ lãnh đạo của ta.

4- Củng cố quốc phòng.

         Đây là vấn đề then chốt khi phải đối mặt với ông bạn vàng đang gặm nhấm biên cương và muốn nuốt chửng cả lãnh hải của ta nữa. Năm Tí này phải canh chừng những con chuột cống to bự.

         Quân đội ta đã mạnh cần mạnh hơn nữa để “ kẻ thù nào cũng đánh thắng”               

          Thời đại khoa học kỹ thuật phát triển nhhư vũ bão, quân đội cần phải được trang bị những vũ khí tối tân, nếu đem số tiền khổng lồ thu được từ chống tham nhũng và hạn chế được lãng phí ghê gớm dùng để tăng cương cho ngân sách quốc phòng thì hay biết mấy,nhưng theo buổi phát thanh tổng hợp tin tức ngày chủ nhật 6-1-2008 thì trong khi các nước chạy đua vũ trang ( ngầm hoac công khai) thì chúng ta vẫn coi nhẹ ngân sách quốc phòng .

         Chẳng lẽ người ta chạy đua vũ trang thì chúng ta chạy đua tham nhũng ư ?

         TQ đe doạ Trường Sa từng ngày cho nên điều cấp bách hiện nay là phải bảo vệ cho được 28 đảo trong quần đảo Trường Sa ,nơi các chiến sĩ hải quân của ta đang canh giữ biển đảo của Tổ Quốc .

        Tôi xin gửi tặng ba mươi tập thơ Giọt đời của tôi do NXB Thanh Niên và Hải Phòng ấn hành đến các anh qua Bưu điện Hải Phòng nhân dịp Tết Canh Tí với tát cả niềm thhương mến và cảm phục .

 5- Liên kết bạn bè , lựa chon đối tác chiến lược.

         Trong thời đại toàn cầu hoá ngày nay , để chống việc “cá lớn nuốt cá bé “(lời ông Lý Quang Diệu )chúng ta phải liên kết với bạn bè và chon được đối tác chiến lược đúng.Rõ ràng chúng ta phải gắn bó hơn nữa với các nước ASEAN mà VN là một thành viên tích cực.

         Ân Độ và Nga có quan hệ lâu đời với chúng ta bây giờ lại càng phải coi trọng.( Tổng thống Nga Putin và Bộ trưởng Bộ quốc phòng Ân độ đã sang thăm VN )

         Còn dối tác chiến lược ? Biết nói thế nào đây khi mình chỉ là một công dân nhỏ bé.

         Tôi rất vui khi thấy ông Nguyễn Minh Triết đi thăm Mỹ và sau đó đi thăm Nhật Bản trong năm vừa qua. Và chính hai Tổng thống Mỹ Bill Clintơn –Bus đã đến VN được đón tiếp một cách trọng thị.

         Tôi được biết tư lệnh Hạm đội 7 của Mỹ đã đến Hà Nội.

         Nhiều người dân Hải Phòng rất thú vị khi nhìn những chàng trai lính thuỷ Hoa Kỳ từ hai chiến hạm Mỹ đến thăm Hải Phòng, đã vào thành phố dạo chơi trên nhiều phố phường thành phố hoa phượng đỏ.

         Nhân đây tôi muốn nói tới chuyện ông Nguyễn Cơ Thạch ,nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, buộc phải chuyển công tác , đã nói với một số bạn bè “Đi với Mỹ mất Đảng còn nước . Đi với TQ Đảng còn nước mất”

         Xin phép ông được bàn thêm đôi lời : Nước mất Đảng cũng chẳng còn .Nước còn Đảng thạt sự đổi mới,Dân chủ, Đảng vẫn cứ tồn tại.

         Nếu Đảng làm đúng những điều mà cụ Hồ đã nói :”… ngoài lợi ích của nhân dân của đất nước,Đảng ta không có lợi ích nào khác”thì rất mong Đảng chọn đúng đối tác chiến lược hợp với lòng dân, để nước non này mãi maĩ xanh tươi.

                      Một dáng hình cong nàng tiên cá ngoi lên

                      Lúa trĩu nặng hai miền

                     Nhà mặt tiền nìn ra hai phố biển

                     Việt Nam là điểm hẹn sáng ngời

                                       ( Trích tập thơ Giọt đời )

         Dù kiến thức còn hạn hẹp ,văn viết còn rườm rà , lập luận còn non yếu, nhưng khi thấy sơn hà nguy biến ,Tổ Quốc lâm nguy,tôi vẫn “liều mình như chẳng có “viết nên những dòng tâm huyết này .

        Tôi luôn ghi nhớ di chúc cho muôn đời con cháu của vua Trần Nhân Tông, vị vua anh hùng của dân tộc:”…Cái hoạ lâu đời của ta là cái hoạ Trung Hoa…Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác

         Và tôi vẫn nhớ câu thơ của Chế lan Viên khi ông nghĩ về đất nước .

                        Ôi Tổ Quốc ta , ta yêu như máu thịt

                       Như mẹ cha ta như vợ như chồng

                       Ôi Tổ Quốc nếu cần ta chết

                       Cho mỗi ngôi nhà ,ngọn núi ,con sông …                                       

                 

                                                                               Đầu năm 2008

                                                                                   Hà Phương

              Phụ lục :   Chuyện không vui về những trang bản thảo                  

        Tôi đang rất bận vì phải lo đám cưới cho anh con trai lấy vợ muộn mằn, nhưng khi thấy TQ đang lăm le chiếm nốt quần đảo Trường Sa của chúng ta, tôi đã vội vã viết một bài tuỳ bút để biểu lộ thái độ của mình .

        Có người dân nào lại dửng dưng được trước vạn mệnh của dân tộc khi đất nước bị uy hiếp?

         Tôi có máy vi tính loại tốt nhưng lại không gõ phims được ,cứ mổ cò thì lâu lắm, nên tôi mang bản thảo đến hiệu phôtô vi tính để chế bản ,nhưng chữ tôi viết lại không hơn những con giun mà Trạng Quỳnh đã vẽ lúc đi sứ sang Tàu nên cháu đánh vi tính bảo tôi ngồi đọc cho cháu đánh . Cửa hàng có vài khách ồn ào cho nên tôi phải đọc to , vì mình có viết văn “ phản động “ đâu mà sợ . Bên cạnh tôi là một anh trung tá quân đội cũng đang làm văn bản ở máy vi tính bên cạnh .

          Khi cháu dánh máy cho tôi được gần nửa số trang ,có anh CA ở Phưòng vào phôtô văn bản . Anh nhìn vào máy của tôi .

          Đọc cho cháu đã hơi mệt ,tôi sang quán bia hơi gần đấy làm một cốc cho đỡ khát . Cũng là cách để anh CA nếu cần cứ việc đọc trên màn hình những câu tôi viết . CA người ta có quyền mà ,

          Tôi trở lại cửa hàng phôtô. Anh CA không còn ở đó.

           Tôi lại đọc, đọc nhỏ hơn một chút vì quán đã vắng người . Bất thình lình có bốn anh CA ập đến . Hai anh mặc sắc phục ,hai anh mặc thường phục. Anh mặc thường phục cầm ngay lấy bản thảo của tôi . Còn hai anh mặc sắc phục yêu cầu tôi về phường CA. Tôi lấy xe máy để đi thì một anh không cho tôi cầm lái, bảo tôi ngồi sau xe để anh chở đi. Ba anh đi kèm. Có lẽ anh thương tôi tuổi cao, mắt kém , sợ đi không an toàn nên đã tận tình giúp đỡ. Các ânh ấy chu đáo quá.

          Khi đến phường CA Đông Hải I, tôi xuống xe, còn anh CA tốt bụng kia đưa xe của tôi vào hẳn trong nhà, ném chìa khoá cho anh ngồi thường trực giữ. Vì tôi các anh thật cẩn thận.

         Phường CA bỗng nhiên xôn xao vì thấy tóm được một người đầy nghi vấn ở cửa hàng vi tính đang đánh tài liệu cấm. Cháu đánh máy vi tính cũng bị gọi lên phường.

        Anh Ca mặc thường phục ( sau này tôi biết anh ở trên Sở xuống )mật lạnh như tiền ,mắt nhìn sắc nhọn ,đưa tập bản thảo của tôi đặt trên bàn :

          – Bác mang tài liệu đi đánh máy là tài liệu gì ?

          - Thưa anh ,đó là bản thảo tuỳ bút mang tên Sơn hà nguy biến. Tôi đã viết bằng bút đỏ ở ngay đầu trang đấy ạ .

          – Bác viết nội dung như thế nào và với mục dích gì ?

          – Thưa anh ,anh cứ đọc thì rõ ạ .Đây chỉ là bản thảo văn học .

          Anh không nói gì , liếc qua bản thảo rồi đứng lên ra chỗ khác , bấm máy di động .

          Anh T. trưởng CA phường ,người đẫy đà dáng vẻ đĩnh đạc, đến ngồi vào ghế ,bảo tôi :

         – Việc phản đối TQ đã có cấp trên . Không ai ngăn cản người dân tỏ bày ý kiến nhưng phải theo đúng đường lối của Đảng và nói theo đúng kênh thông tin lên lãnh đạo, không thể cứ viết cứ nói như thế nào cũng được.

        Tôi lấy di động bấm máy gọi cho người thân ,bảo rằng tôi đang ở phường CA nên không ra thăm được tối nay như lời hẹn.

        Anh Trưởng phường yêu cầu tôi không được dùng di động và bảo tôi đưa anh chiếc điện thoại ấy. Tôi hết sức kiềm chế lằng nghe anh nói , anh hỏi, không dám lý sự với anh về quyền tự do của công dan mà hiến pháp cho phép, và cũng chẳng dám tranh luận với anh điều gì, vì biết thân phận của mình một khi đã ngồi ở phường CA. Nhưng lúc thấy anh đòi thu máy di động ,tôi mất bình tĩnh .

           – Tôi không ăn cướp ,ăn cắp, không gây rối trật tự và cũng chẳng tham ô,chỉ đi đánh máy bản thảo của mình mà các anh bắt đưa về đây tôi cũng không dám phản ứng gì .Các anh cũng chưa đọc hết bản thảo ấy mà đã bảo tôi viết tài liệu không phù hợp( không nhớ anh có ói là tài liệu phẩn động không ) Sơn hà nguy biến làm sao tôi yên lòng được . Tôi tin các anh cũng đồng thuận với tôi trong việc phản đối TQ. Tôi sẵn sàng vào tù nếu tôi phạm pháp. Còn tôi không phải là tội phạmthì các anh không được thu tài sản của tôi ,dù nó chỉ cớ giá mấy trăm nghìn ở thời buổi đồng tiền mất giá này .

          Anh để tôi nói khá dài giọng hơi gắt mà không ngắt lời ,không nổi nóng ,thật là may cho tôi lắm lắm . Anh không thu điện thoại của tôi nữa ,thái độ của anh nhã nhặn hơn ,yêu cầu tôi ngồi đó để đợi CA ngành chức năng trên Sở xuống làm việc với tôi .

          Một tiếng, hai tiếng …Trời tối lắm rồi . Thì cũng đành ngồi đây chứ biết làm sao .Anh CA trên Sở xuống. May quá ,đó lại là anh H. người đã biết rõ tôi và có nhiệm vụ chăm sóc tôi từ khi tập thơ Giọt đau của tôi bị thu hồi . Cách xử sự của anh và mấy anh ở PA25 rất có văn hoá nên tôi không bị làm phiền và sau này lại có thiện cảm với nhau.

         Sau khi liếc qua bản thảo và hội ý với các anh CA ở phường xong ,anh H. bảo tôi :

         – Vì chưa xem hết bài viết này nên các anh ở phường sẽ niêm phong lại gửi lên Sở ,sau đó trên Sở sẽ có cách xử lý.     

          Anh Trưởng phường bảo tôi ký vào từng trang bản thảo ( 13 trang khổ A4 ) và ký vào biên bản thu giữ những trang bản thảo viết tay ấy. Cháu đánh máy vi tính cũng phải về cửa hàng lấy giấy phép kinh doanh,và cũng phải ký vào biên bản như tôi,.

         Thú thật tôi định không ký vì nghĩ mình không có tội tình gì . Nhưng chợt nhớ ra vụ luật sư Trần Lâm từng là phó Giám đốc Sở Giáo dục ,nguyên Thẩm phán toà án tối cao với sáu mươi năm tuổi Đảng ,nhưng khi viết về v/đ tự do dân chủ .về đa nguyên đa đảng cũng bị CA mời lên làm việc nhiều lần . Có buổi ông ra cửa hàng vi tính chỉ phôtô thôi cũng bị thhu bài viết và CA quận Lê Chân còn thu cả máy móc của cửa hàng . vậy mình là cái thá gì !

         Biết thân phận mình chỉ là anh giáo viên quèn ,mới cầm bút viết văn ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” lại  “sans parti” nữa nên tôi không dám phản ứng lý sự gì nữa, ngoan ngoãn ký biên bản.

        Tôi được ra về . Anh H. lấy chìa khoá xe từ anh thhường trực đưa xe từ trong phòng ra ngoài giúp tôi .Anh là một người CA tử tế .

        Tôi trở về nhà cứ phấp phỏng chờ đợi giấy gọi của CA.

         Vợ tôi mất đã trên bảy năm , các con ở xa, nên tôi phải tự nấu cơm ăn và cho hai con chó giữ nhà . Hôm nay chúng bị một bữa quá đói . Tối lắm rồi còn gì !

         Răng đã yếu ,nuốt miếng cơm nấu vội thấy đắng miệng và chua chát cả lòng .

         Không hiểu trên thế giới này có nơi nào thu giữ bản thảo của người viết văn không ? Tuổi đã cao nhưng thấy biên cương biển trời của Tổ Quốc đang bị xâm lấn , bức xúc quá nên đã viết bài tuỳ bút trên mong tìm được sự chia sẻ thì lại bị rầy rà

                       Thân lươn bao quản lấm đầu

                       Tấm lòng yêu nước từ sau xin chừa

                                                             ( Tập Kiều )

          Có lẽ phải chừa thật !                                      

           Không , sơn hà nguy biến cả nước đang sục sôi , kiều bào cũng phẫn nộ ,sinh viên xuống đường ,lẽ nào mình lại yên lòng được . Nhưng bài viết bị thu mất rồi,còn nói được gì nữa đây. Trằn trọc không ngủ được ,tôi trở dậy ngồi viết lại những dòng tâm huyết “ Bao nét chữ quay cuồng trong máu vọt “- Thơ Hàn- Mặc- Tử.

          Tôi viết một mạch cho đến hết cả ngày hôm sau, cố nhớ lại viết cho đúng những điều mình đã viết để nếu các anhCA có gọi lên sẽ đưa các anh ấy xem vì những rang bản thảo kia rất khó đọc, chữ xấu, và dập xoá thêm bớt nhiều quá . Viết để lại cho con cháu và gửi đến văn phòng Quốc hội ,Văn phòng TU Đảng ,bày tỏ ý kiến và nguyện vọng của mình trước vận mệnh của dân tộc khi sơn hà nguy biến. Xin thành tâm nói với Đảng rằng :Thu giữ những bài viết làm gì, khi kỹ thuật vi tính phát triển đến chóng mặt, mạng Internet phổ cập đến mức không kiểm soát nổi – Hãy thhu phục được nhân tâm.

        Việc cưới xin của con đang rối bời lên ! Mặc, nước mất thì hạnh phúc cũng chẳng còn.

        Biên cương và biển trời của Tổ Quốc đang lên tiếng gọi.

                                 Tuổi cao nghĩ trước nghĩ sau

                                 Vì hồn sông núi mà đau cũng đành

                                                                                Năm cũ sắp qua

                                                                                Năm mới sắp đến.

                                                                                     Hà Phương .

                                                                                   344 Đà Nẵng Hải Phòng .

                                                                                   0313.765817.

March 19, 2008

Hoàng Sa Trường Sa – Nhìn lại một lịch sử đau thương & Tương lai tăm tối

beijingflameroute1.jpg

Pha Lê

Ngày 6 tháng 9 năm 1951 tại Hội nghị San Francisco về Hiệp ước Hoà bình với Nhật Bản, vốn không chính thức xác định rõ các quốc gia nào có chủ quyền trên quần đảo, Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu (chính phủ Bảo Đại) tuyên bố rằng cả quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa đều thuộc lãnh thổ Việt Nam, và không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 nước tham dự hội nghị.

Ngày 4 tháng 9 năm 1958: Chu Ân Lai, Thủ tướng nước CHNDTH công khai tuyên bố với quốc tế về quyết định của Chính phủ Trung Quốc về hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của Hoa Lục, có đính kèm bản đồ về đường ranh giới lãnh hải rất rõ ràng (trong đó bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa).

Ngày 22 tháng 9 năm 1958, báo Nhân Dân số 1653 đăng công hàm của Thủ tướng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng Quốc vụ Viện Trung Quốc, ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ Trung Quốc quyết định về hải phận.

Vì còn nghèo nàn nên chúng ta phải chịu nhục nhã mà gác nỗi đau mất nước qua một bên để phát triển kinh tế, nhưng bọn bá quyền vẫn không từ bỏ tham vọng nuốt trọn hải đảo thiêng liêng của chúng ta, bất chấp luân thường đạo lý!

17 đến 19 tháng 1 năm 1974 Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm Hoàng Sa, 58 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa anh dũng hi sinh làm rung động hàng triệu con tim miền Nam Việt Nam!

Ngày 14 tháng 3 năm 1988 Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm phần lớn Trường Sa, 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam hi sinh giữa biển khơi, nhân dân Việt Nam phải gánh chịu nỗi đau và nỗi nhục mất đất lần thứ hai!

Từ đó đến nay vùng hải đảo Hoàng Sa thiêng liêng đã bị Trung Quốc chia lìa ra khỏi non sông, vùng hải đảo Trường Sa thiêng liêng cũng bị Trung Quốc và các nước khác xâu xé.

Vì còn nghèo nàn nên chúng ta phải chịu nhục nhã mà gác nỗi đau mất nước qua một bên để phát triển kinh tế, nhưng bọn bá quyền vẫn không từ bỏ tham vọng nuốt trọn hải đảo thiêng liêng của chúng ta, bất chấp luân thường đạo lý!

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng

 

Ngày 12 tháng 1 năm 2005 Trung Quốc bắn chết 9 ngư dân Việt Nam ngoài biển khơi, bắt giam 8 ngư dân vô tội, nhân dân Việt Nam giật mình vì hành vi man rợ của Trung Quốc đối với các ngư dân tay không tấc sắt!

Tháng 11 năm 2007 Quốc vụ Viện Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, âm mưu chiến trọn biển Đông, nhân dân Việt Nam phẫn nộ lên tiếng!

Ngày 9/12 và 16/12 sinh viên trí thức ở Hà Nội và Sài Gòn không thể tiếp tục chịu đựng nỗi nhục mất nước đã biểu tình ôn hòa trước Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán Trung Quốc để phản đối hành vi bá quyền của Trung Quốc, mở đầu cho hàng loạt cuộc biểu tình của đồng bào và du học sinh Việt Nam yêu nước trên khắp thế giới.

Nhưng khi “Lòng dân không là ý Đảng”, phản ứng của chính phủ Việt Nam khi Trung Quốc yêu cầu Việt Nam ngăn chặn biểu tình: “…Đây là việc làm tự phát chưa được phép của các cơ quan chức năng Việt Nam. Khi các vụ việc trên xẩy ra bảo vệ của Việt Nam đã kịp thời có mặt, giải thích và yêu cầu bà con chấm dứt việc làm này”. Hàng triệu thanh niên Việt Nam trên khắp thế giới hụt hẫng trước phản ứng của chính quyền, lòng tự trọng bị tổn thương, nhân dân Việt Nam cắn môi chấp nhận nỗi nhục mất nước để chờ Đảng giải quyết, nhưng hãy nhìn lại xem họ đã làm những gì?

Vinh hạnh đón cướp vào nhà

Ngày 04 tháng 10 năm 2007 báo Thanh Niên Việt Nam đăng tin “Để trở thành người rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008”, phát động cuộc thi “Tự hào là người rước đuốc Olympic 2008”. Sẽ không có gì đáng nói vì với truyền thống mến khách, yêu hòa bình, người dân Viêt Nam sẵn sàng chào đón một ngọn đuốc Olympic đúng nghĩa, nhưng nhìn lại hành trình rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 được Trung Quốc công bố trước thế giới, nỗi nhục ngoại xâm, nỗi đau mất nước lại dâng trào lên mạnh mẽ trong mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam bởi Trung Quốc đã ngang nhiên rước đuốc qua Hoàng Sa đang tranh chấp với Việt Nam, Trung Quốc còn ngang ngược thể hiện rõ hình ảnh một phần máu thịt của biển đảo Việt Nam như là một phần lãnh thổ không thể tách rời khỏi lãnh thổ Trung Quốc.

Một lần nữa Trung Quốc đã động đến nỗi đau của nhân dân Việt Nam với lòng yêu nước nồng nàng, đã chà đạp lên lòng tự trọng của một dân tộc với 4000 năm Văn Hiến dựng nước và giữ nước!

Chắc chắn đã có một sự sắp đặt nào đó để lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, cả nước, cả dân tộc cùng vinh hạnh chào đón một “tên cướp ngang ngược nhất mọi thời đại” mặc dù đã biết rằng chỉ chốc lát nữa đây nó sẽ khoe khoang cái tài sản mà nó đã cướp được bằng cách dẫm đạp lên thân xác của hàng trăm chiến sĩ Việt Nam đã đánh đổi mạng sống của mình để bảo vệ danh dự cho dân tộc.

Ngoại trừ việc phải chấp nhận rằng Hoàng Sa đã là của Trung Quốc và sự hi sinh của hàng trăm chiến sĩ ngoài biển khơi là vô ích thì lương tâm của bất cứ người Việt Nam nào cũng phải có cùng một câu hỏi dành cho nhà nước Đảng quyền hiện tại: “Tại sao?…Tại sao lại như thế?…”

Và liệu rằng chúng ta có đủ cam đảm để chờ đợi một câu trả lời xác đáng của chính quyền, liệu rằng chúng ta có thể tin tưởng và giao phó vận mệnh, danh dự, đất đai của dân tộc cho một chính quyền đã từng bán đứng dân tộc của mình chăng?

Nhớ lại khi Mỹ đánh Irac, chính quyền đã cho phép Đoàn Thanh Niên biểu tình chống Mỹ, vậy mà giờ đây khi bọn trộm cướp vào nhà mình thì chính quyền lại huy động lực lượng chào đón cướp, lại chọn lựa những người “xuất sắc” và nổi tiếng nhất đại diện cho cả quốc gia cầm đuốc soi đường cho cướp vào tận nhà, một sự trớ trêu mà chắc chắn rằng Đức Thánh Trần Hưng Đạo không bao giờ có thể nghĩ đến con cháu Ông sau này có thể làm một việc nhu nhược đến hèn hạ như thế! Nhà tiên tri lỗi lạc Nguyễn Bỉnh Khiêm không thể nào tin được một dân tộc chống ngoại xâm bất khuất lại có thể điên rồ như thế, cho dù chính Ông có tiên đoán ra đi nữa!

Một tương lai tăm tối

 Hãy thử tưởng tượng nếu Trung Quốc chiếm trọn Hoàng Sa, Trường Sa và thôn tính Biển Đông thì điều gì sẽ xẩy ra? Việt Nam sẽ mất khoảng 1 triệu km2 tức gấp ba lần diện tích đất liền hiện tại, toàn bộ tài nguyên khoán sản trong những khu vực có trữ lượng dầu khí lớn nhất thới giới chưa khám phá ra sẽ về rơi vào cái túi không đáy của Bắc Kinh, toàn bộ hải sản và các tài nguyên khác cũng chịu chung số phận. Đó là chưa kể những mối nguy hại về chính trị, quân sự, một tuyến đường biển quan trọng vào bậc nhất thế giới sẽ do Trung Quốc kiểm soát, toàn bộ bờ biển miền Bắc, Miền Trung và một phần lớn Miền Nam Việt Nam bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Hiện nay dầu mỏ đang chiếm đáng kể tổng thu ngân sách và kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam, chỉ riêng năm 2007 vừa rồi xuất khẩu dầu thô đạt 15,3 triệu tấn đem về cho ngân sách quốc gia tới 8,6 tỉ USD chiếm tới gần 18% tổng giá trị xuất khẩu của cả năm. Trong tương lai với đà tăng giá của xăng dầu và nhu cầu năng lượng rất lớn nên dầu mỏ vẫn là một trong những sản phẩm quan trọng nhất đối với nền kinh tế toàn cầu và Việt Nam sẽ không ngoại lệ.

Sẽ là một thảm cảnh cực kỳ tồi tệ cho dân tộc khi hàng tỉ tấn dầu dưới những vùng hải đảo thiêng liêng của chúng ta rơi vào tay Trung Quốc. Nếu chúng ta gìn giữ được đất đai của cha ông để lại thì số tiền được đánh đổi từ dầu thô đó sẽ giúp được hàng chuc triệu người dân thoát khỏi cảnh đói nghèo, sẽ xây được hàng triệu bệnh viện và trường học, sẽ xây được hàng trăm ngàn căn nhà cho những những dân Việt Nam vất cả cả đời mà không mua nổi một căn nhà, sẽ thành lập được biết bao nhiêu viện dưỡng lão và trung tâm từ thiện để những cụ già, em nhỏ không phải dầm mưa dãi nắng đi ăn xin ở khắp các phố phường và còn nhiều nhiều nữa những nạn nhân của bão lụt, thiên tai, dịch bệnh được hỗ trợ qua cơn hoạn nạn.

Liệu những người ngồi ở cái ghế cao nhất đang nắm giữ vận mệnh của cả dân tộc có biết điều này chăng? Liệu hai triệu Đảng viên Cộng Sản đang lãnh đạo đất nước này có thấu hiểu được thảm cảnh này chăng? Và những người tham gia chào đón ngọn đuốc Olympic đã bị chính trị hóa bởi một chính quyền độc tài bá quyền có hiểu được họ đang dẫm đạp lên danh dự của tổ quốc, đang thờ ơ với nỗi đau của dân tộc, đã quay lưng lại với hàng triệu người Việt Nam đã đánh đổi xương máu để giữ gìn non sông của cha ông chăng? Còn chúng ta! Sau khi đọc những dòng này chúng ta sẽ phải gì để cứu vãn chút ít danh dự cho tổ quốc trước khi làm được những việc lớn lao hơn?

“Mang trong mình dòng máu rồng tiên,
 Mà sao không dám ngước mặt nhìn thiên hạ? “

Hãy dành tất cả những câu hỏi trên cho lương tri của người Việt Nam lên tiếng!

( VNE)

March 11, 2008

Đất nước này là của ai?

       Trả lời: Nước Việt Nam là của người Việt Nam. Đất nước này là của nhân dân Việt Nam, sao còn phải hỏi một câu vớ vẩn như thế. Và chính quyền này cũng vậy, là của dân, do dân và vì dân.

Có phải như vậy không?Cái khối nhân dân trừu tượng đó là ai?  Là những thành phần nào?Trong bộ phim tài liệu “Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần Văn Thủy trước đây, ống kính của máy quay đã nhiều lần chĩa vào những chữ “nhân dân” xuất hiện ở khắp mọi nơi trên đất nước này: Tòa Án Nhân Dân tỉnh…, quận…, Viện Kiểm sát Nhân Dân tỉnh…, Bệnh viện Nhân Dân, Nhà thuốc Nhân Dân, Cửa hàng Nhân Dân…Cái khối nhân dân trừu tượng được quan tâm ưu đãi tuyệt vời đó là bao gồm những ai?Có phải là công nhân-giai cấp tiên phong, lực lượng nòng cốt của Đảng CSVN trong những cuộc cách mạng thần thánh vừa qua như những người lãnh đạo Đảng vẫn tiếp tục ca mãi bài ca này?Xin hãy nhìn thử xem hiện nay giai cấp công nhân ở nước này đang sống như thế nào? Họ đang phải vắt kiệt sức mình trong những công ty, nhà máy của Nhà Nước hoặc liên doanh với nước ngoài, với một mức lương bèo bọt trên dưới một triệu đồng/tháng, thường xuyên làm việc trong những điều kiện rất khe khắt căng thẳng do chủ đặt ra, thường xuyên bị đe dọa trừ lương, cắt lương, đuổi việc, bị la mắng và trong một số trường hợp còn bị các ông chủ người nước ngoài xúc phạm bằng lời lẽ hoặc bằng vũ lực. Và khi hàng trăm hàng ngàn công nhân ở nơi này nơi kia chịu không nổi vùng dậy biểu tình đòi tăng lương, đòi những quyền lợi nhỏ bé và cụ thể mà phải khó khăn lắm họ mới đạt được một phần nhỏ thắng lợi, thì gần đây nhất Chính phủ và Vị Thủ tướng nhân dân đã cho họ một đòn đau khi ra Nghị định số 12/2008/NĐ-CP ngày 30/1/2008 quy định buộc ngừng đình công và xử phạt những người đình công nếu những cuộc đình công đó gây thiệt hại đến kinh tế…Còn đối với những người không sống nổi với mức lương bèo bọt trong nước, cắn răng tìm con đường xuất khẩu lao động đem thân đi làm thuê ở xứ người mà chua chát thay,cũng là mang ngoại tệ về cho đất nước, khi có chuyện thiệt thòi hay bị đối xử tệ, chính phủ Việt Nam làm được gì để can thiệp và bảo vệ cho họ? Câu chuyện về những nữ công nhân bị đàn áp ở Jordan gần đây hay công nhân Việt Nam làm việc trong điều kiện khắc nghiệt ở Malaysia và theo BBC Vietnamese “ từ 2004 tới nay đã có trên 300 công nhân VN chết khi làm việc ở Malaysia. Riêng năm ngoái con số này là 107. Đa số các trường hợp được ghi nhận là ‘đột tử’.” Đất nước này do vậy không thể là của họ.

Đất nước này là của ai? Có phải là nông dân-lực lượng nòng cốt thứ hai của Đảng, tầng lớp đông đảo nhất ở Việt Nam từ trước đến nay?

Xin hãy nhìn thử xem hiện nay người nông dân ở nước này đang sống như thế nào? Bản thân họ trực tiếp làm ra hạt gạo nuôi sống dân tộc Việt Nam và xuất khẩu ra nước ngoài, nhưng đời sống của người nông dân cho đến tận bây giờ vẫn rất nghèo, đất đai của nông dân ở khắp mọi nơi đang bị giải tỏa và đền bù với giá rẻ mạt để giải phóng mặt bằng cho những dự án về kinh tế, quy hoạch…Nhưng thực chất là bọn đầu cơ kinh doanh về địa ốc kết hợp với đám quan chức địa phương gần như cướp ngang của người dân để mua đi bán lại đất đai, làm giàu nhanh chóng, đẩy hàng ngàn hàng triệu nông dân vào cảnh bần cùng.  Và khi họ chịu không nổi bồng bế nhau vác đơn đi khiếu kiện từ quê ra tỉnh lên tới thành phố thì chẳng ai trong đám “công bộc, đầy tớ của nhân dân” giải quyết cho họ. Thậm chí chính quyền còn vu cho họ tội “gây rối trật tự công cộng” và ra lệnh bắt tạm giam họ. Vụ việc công an bắt bớ hàng loạt dân oan quận 9 trong đêm 2.3.2008 vừa qua là một ví dụ. Xuất phát của mọi chuyện là do đâu? Nếu như chính quyền khi triển khai dự án Khu Công nghệ cao ở quận 9 đã không giải tỏa bao nhiêu đất đai của người dân rồi đền bù với một mức giá bèo bọt, phi lý và bất công thì đâu có chuyện gì xảy ra? Người dân đâu có lý do gì để phải bức xúc đi khiếu kiện xảy ra xô xát, để rồi bị khép tội gây rối trật tự và bị bắt? Đất nước này do vậy không thể là của họ.

Đất nước này là của ai? Cũng không phải là của hàng triệu người dân nghèo ở khắp nơi đang phải kiếm sống bằng những gánh hàng rong, chạy xe ba gác, xe lôi đi chở hàng…khi chính quyền vừa ra lệnh dẹp tất cả xe ba gác, xe tự chế, các loại hàng rong …mà không hề có một sự chuẩn bị và hỗ trợ chu đáo cho họ để chuyển đổi sang một phương cách mưu sinh khác. Người ta đã đơn giản gạt họ và con cái họ sang một bên để lạnh lùng tiến lên phía trước.

Đất nước này là của ai? Cũng không phải là của tầng lớp trí thức văn nghệ sĩ, vốn là thành phần rất được ưu ái, xem trọng trong bất cứ một xã hội dân chủ nào. Bởi vì hãy thử nhìn xem, cũng như dân chúng, trí thức văn nghệ sĩ có đựơc hưởng những quyền công dân chính đáng ví dụ như quyền tự do ứng cử và bầu cử, quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp biểu tình một cách ôn hòa bất bạo động…không? Có được quyền sáng tác theo tiêu chí tôn trọng sự thật khách quan, theo lương tâm người nghệ sĩ và trách nhiệm công dân là phải phản ánh những mặt trái của xã hội, của chính quyền và đứng về phía nhân dân, về phía nước mắt? Hay là mỗi khi có một tác phẩm nào dám đụng chạm đến những vấn đề gai góc của xã hội, của lịch sử, đụng chạm đến Đảng…thì lập tức bị cấm phát hành, bị thu hồi, người sáng tác bị làm khó dễ, bị cô lập, vùi dập, thậm chí bắt bớ? Hay là mỗi khi muốn nói một điều gì là sự thật, các nhà văn nhà thơ nhà báo đành phải tìm đến các trang báo mạng bên ngoài, blog hoặc bằng con đừơng xuất bản độc lập? Đất nước này do vậy không thể là của họ.

Đất nước này cũng không phải của ngay cả một số những con người thụôc thành phần có công với cách mạng, gia đình thương binh liệt sĩ…trước đây đã từng đào hầm che giấu cán bộ, góp công góp gạo nuôi cán bộ, từng hy sinh xương máu để góp phần tạo dựng nên chế độ, nhưng vì vẫn còn lương tri và biết xấu hổ nên không mua quan bán tước, tìm mọi cách leo cao leo sâu vào hàng quan chức, ăn trên ngồi trốc, trở thành tầng lớp có chức quyền hoặc tư bản đỏ làm giàu nhanh chóng bằng cách tham nhũng lũng đoạn kinh tế, phù phép của công thành của riêng, làm nghèo đất nước một cách nhanh chóng với những dự án siêu lỗ, thất thoát hàng ngàn tỷ đồng…Không, trong số hàng đoàn người lầm lũi đi khiếu kiện kia hay trong số những người dân oan ở quận 9 bị bắt vừa rồi chẳng hạn, có rất nhiều người thuộc thành phần có công với cách mạng, thương binh liệt sĩ, cựu chiến binh…Đất nước này bây giờ cũng không phải là của họ như họ đã từng lầm tưởng là như vậy.

Đất nước này cũng không thuộc về các tầng lớp nhân dân nói chung bởi vì khi một phần lãnh thổ và lãnh hải của Tổ Quốc bị ngang nhiên chiếm đoạt, khi lòng tự hào dân tộc của người Việt Nam bị xúc phạm nặng nề, người dân đã không được quyền lên tiếng!

Vậy thì đất nước này là của ai, thuộc về ai?

Vậy thì đất nước này là của ai, thuộc về ai?

Vậy thì đất nước này là của ai, thuộc về ai?

—–
Để giải đáp mọi mâu thuẫn, vô lý, bế tắc, nghịch lý, nói càng nói lấy được, câu trả lời là:Thực tế, cách tổ chức dàn dựng, ứng xử của cs đã xác nhận, nói lên rất rõ : đất nước này là của :
- riêng vài nhân vật chóp bu csvn, đang nắm quyền lực, và đám tay sai;
- đcs TQ;  (VN đã và đang là một tỉnh của TQ: chiến lược tằm ăn dâu )
- tư bản đỏ, trắng;
Toàn dân VN chỉ là những món hàng mua bán, đổi chác, là nô lệ cho đảng và cho ngoại bang.  Đó là sự thật trong mọi chế độ độc tài toàn trị cs.
Chúng ta đang mất nước !
Cs TQ đã và đang gậm nhấm đất nước và dân tộc VN về mọi mặt: đất đai, đảo, biển, di dân, chính trị, kinh tế, văn hóa, lịch sử, quyền làm chủ đất nước, dân quyền, …. Đcsvn là 1 quan thái thú thừa sai, cai thầu.

March 3, 2008

” Tuyên” không thể ” Giáo”

Tuần qua Ban Tuyên giáo ( tuyên truyền và giáo dục) của đảng cộng sản Việt nam vừa tổ chức tổng kết và định hướng hoạt động trong suốt hai ngày ( 29/02 – 01/03). Là một cơ quan sử dụng tiền thuế của dân chúng để tuyên truyền cho đảng chính trị duy nhất hiện nay nắm quyền lãnh đạo đất nước, nhưng những hoạt động được tổng kết năm 2007 và định hướng cho năm 2008 của cơ quan này đã không hề đề cập tới vấn đề nghiệm trọng khi quần đảo Hoàng sa và Trường sa của Tổ quốc đã bị Trung quốc tuyên bố xâm lấn. Trong các bản báo cáo tổng kết và định hướng của ông Phùng Hữu Phú – phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo, cũng như bài phát biểu của ông Trương Tấn Sang thường trực ban bí thư – bộ chính trị đảng cộng sản đều ” bỏ sót” vấn đề nghiêm trọng này.

Để giữ ngai vàng hay quyền lực độc tôn, những tên vua vong quốc hay những kẻ độc tài đều sẵn sàng hy sinh cả quyền lợi dân tộc, bán rẻ cả lãnh thổ đất nước. Đó là điều ai cũng hiểu! Nhưng để che giấu dư luận hay lôi kéo người khác vào tội ác bán nước là điều không dễ dàng, ngay cả đối với những người đang phải ” cùng hội, cùng thuyền”. Chính bản tổng kết trong hội nghị trên cũng đã phải thừa nhận: ” …Trên thực tế, việc tổ chức học tập, tổ chức thực hiện, kiểm tra đánh giá, sơ, tổng kết các chỉ thị, nghị quyết của Đảng còn có sự bất cập. Khâu kiểm tra, đánh giá là khâu yếu nhất của các cấp ủy, Ban tuyên giáo T.Ư và địa phương. Tình trạng phổ biến hiện nay là khi nghị quyết vừa ban hành thì khẩn trương tổ chức, học tập, quán triệt, nhưng sau đó rất ít quan tâm theo dõi, chỉ đạo thực hiện và đánh giá hiệu quả thực tế… “  ( Trích báo cáo do ông Phùng Hữu Phú đọc)

Điều đương nhiên, những đảng viên cộng sản có lương tri không bao giờ đồng tình và tiếp tay cho những kẻ lãnh đạo bán nước. Mọi người Việt nam yêu nước vẫn tin rằng nhiều đảng viên cộng sản hiện tại vẫn đang phải cố chịu đựng nỗi nhục cùng chung đảng với kẻ bán nước để có cơ hội ngăn chặn, loại trừ những mưu đồ tội ác đối với dân tộc. Đó cũng chính là một trong những lý do mà đảng cộng sản Việt nam không thể đạt được ý đồ ” giáo” dù có hao lực cho “tuyên” đến mấy.

http://www.doi-thoai.com/gocnhinhangtuan_053.html

February 26, 2008

Quốc nạn Hoàng Sa – Trường Sa – Nguồn gốc và Lối ra

Tổ quốc ta đang trải qua Quốc nạn. Hai Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ thiêng liêng nước ta từ lâu đời đang bị ngang nhiên chiếm đoạt.

Kẻ bành trường già đời bỗng tỏ ra ngạo mạn lấn tới.

Gần đây, là những bước lấn lướt có sắp đặt.

Tháng 8-2007 Bắc kinh loan tin tuyến du lịch Trường Sa sắp mở đón du khách viếng cảnh đẹp của tổ quốc Trung Hoa nơi tận cùng xa xội phía Đông Nam. Đây có thể coi là bước thứ nhất để thăm dò.
Tháng 11 hải quân Trung quốc thuộc hạm đội Nam Hải tập trận, thao diễn, ồn ào, khuấy động, bắn súng lớn, diễu võ dương oai ngay giữa quần đảo Trường Sa. Đây là bước thứ hai;

Tháng 12 cơ quan hành chính quyền hành cao nhất là Quốc Vụ Viện ra quyết định thành lập thành phố Tam Sa để cai quản toàn bộ các quần đảo Tây Sa (chỉ Hoàng Sa), Nam Sa và Trừơng Sa. Có thể coi như bước thứ ba.

Kẻ bành trướng nước lớn quen ngạo mạn không giới hạn, ngang nhiên thách thức nhân dân Việt nam ta, thách thức luôn các nước Đông Nam Á đang có tranh chấp chủ quyền trong vùng và đã cùng nhau cam kết không dùng vũ lực lấn chiếm các đảo, ngang nhiên thách thức toàn thế giới.

Đây không phải lần đầu. Đã bao lần kẻ bành trướng nước lớn dở trò bạo ngược và hung hãn. Cuối năm 1974 chúng đã mang tàu thuyền, cậy số đông chiếm quần đảo Hoàng Sa. Anh em hải quân ta ở miền Nam đã dũng cảm giáng trả buộc chúng phải chịu tổn thất sâu cay. Tháng 2 và tháng 3 – 1979 chúng sua quân vào 6 tỉnh biên giới miền Bắc, bị quân và dân ta chống trả quyết liệt, tháo chạy tơi bời.

Vì sao nên nỗi ?

Nay kẻ bành trướng nước lớn lại giở trò bắt nạt lấn lướt nước ta, trước hết vì chính quyền ta tỏ ra yếu đuối, khiếp nhược.

Còn nhớ vào đầu năm nay, khi chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng sang thăm Bắc kinh, xảy ra xung đột nhỏ trong vịnh Bắc bộ, tàu vũ trang Trung quốc bắn vào thuyền đánh cá ta. Phía ta phản đối. Phía họ vừa ăn cướp vừa la làng. Ngay khi ông Trọng gặp chủ tịch quốc hội Trung quốc Ngô Bang Quốc, Tân hoa xã loan tin công khai :” lãnh đạo ta đã lưu ý nghiêm khắc phía Việt nam không để xảy ra chuyện như thế nữa”.Họ uốn lưỡi cú diều. Vậy mà ông Trọng vẫn cúi đầu cười nịnh. Đường đường là chủ tịch quốc hội mà hèn hạ,- hay dốt nát đến thế, thì làm nên chuyện gì được !

Nhưng đó chưa phải là nguyên nhân cơ bản.

Xin phơi bày ra thanh thiên bạch nhật để đồng bào trong và ngoài nước, để anh em cựu binh sỹ của cả 2 miền, ở cả 2 bên chiến tranh khi xưa, nay tôi coi đều là anh em ruột thịt, biết rõ rằng quốc nạn Hoàng Sa – Trường Sa hiện nay bắt nguồn từ tình trạng kéo dài hơn 16 năm nay là thế lực bành trướng nước lớn đã cắm sâu một nhóm tay chân thân tín người Việt nằm ngay trong Cung đình cộng sản Hànội.

Bố mẹ tôi dạy tôi nói thẳng. Sách vở đạo lý dạy tôi nói thẳng. Đạo Phật dạy tôi nói thẳng. Đã đến lúc tôi phải nói rõ sự thật này. Không ít người đã biết qua, nhưng còn tờ mờ lắm.

Sự thật là 14 vị trong bộ chính trị hiện nay về danh nghĩa là có quyền lực cao nhất, nhưng lại không phải vậy. Vì đàng sau nó còn cái ” chính phủ M+A ”, ma quái, ma trơi, ma xó, do 2 nhân vật Mười và Anh kết liền thành một cặp. Họ bắt đầu thần phục thiên triều từ bao giờ ? xin thưa từ khi ông Đỗ Mười mang danh nghĩa thủ tướng cùng tổng bí thư Nguyễn văn Linh và cố vấn Phạm Văn Đồng đến Thành Đô, thủ phủ Tứ Xuyên, để gặp và hội kiến bí mật với tổng bí thư Giang Trạch Dân và thù tướng Lý Bằng, vào 2 ngày 3 và 4 tháng 9-1990.

Ngay sau Đại hội VII (24-27 tháng 6-1991), Đỗ Mười lên chức tổng bí thư thay Nguyễn văn Linh, liền cất nhắc ngay Lê Đức Anh bộ trưởng Quốc Phòng, ủy viên bộ chính trị kiêm thêm ủy viên thường trực của bộ chính tri; Đỗ Mười tự ý phong Lê Đức Anh là nhân vật ”số 2” (chưa từng có trong đảng), đảm nhận luôn khối quân sự, an ninh, tình báo, đối ngoại, để rồi tháng 3-1991 đưa lên làm Chủ tịch nước, dù cho lý lịch không rõ ràng, khai ngày vào đảng mơ hồ, không có người giới thiệu.

Ngay sau Đại hội VII, mặc dù quan hệ Việt – Trung căng thẳng 12 năm qua, chưa bình thường hóa, Đỗ Mười hăm hở cử Lê Đức Anh cùng trưởng ban đối ngoại trung ương Hồng Hà sang ngay Bắc kinh, báo cáo với Giang Trạch Dân và Lý Bằng mọi sự diễn ra trong đại hội VII, kể cả những cuộc tranh cãi trong nội bộ, cho đến việc ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch bị truất phế vì tỏ ra không mặn mà với Trung cộng. Ngay sau đó Lê Đức Anh gặp trợ lý bộ trưởng ngoại giao Từ Đôn Tín (nói sõi tiếng Việt, từng nhiều lần sang Hànội) để 2 lần hạ mình tạ lỗi (!), màu mè rằng : ” năm ngoái đồng chí sang Việt nam xảy ra một số trục trặc không hay lắm do chúng tôi gây ra; trục trặc trong quan hệ là việc rất đau lòng , nhất là giữa những người cộng sản…”.

Từ đó, Lê Đức Anh và Hồng Hà gọi Từ Đôn Tín là ”anh”, không gọi là đồng chí nữa, cho cực kỳ thân thiết như trong gia đình vậy. Đối với đại sứ Trung quốc ở Hànội Trương Đức Duy cũng thế, Lê Đức Anh chuyện gọi bằng ”anh”, còn dặn rằng có gì Anh cứ đến gặp tôi, không cần qua bộ ngoại giao.(xin đọc kỹ Hồi ký Trần Quang Cơ, thứ trưởng ngoại giao)

Từ Đại hội VII đến đại hội X, từ 1991 đến 2007, bộ chính trị qua 16 năm, 4 khóa vẫn bị chi phối bởi cặp bài trùng Mười Anh, thân thiết cực kỳ với Thiên triều. Sau đại hội VII, Đỗ Mười làm Tổng bí thư, Lê Đức Anh làm chủ tịch nước lại ôm cả mảng Nhà nước, Quốc phòng, An ninh, Tinh báo, Đối ngoại, quan hệ Việt Trung còn chặt hơn. Mười + Anh còn mong Trung Quốc sẽ thay Liên Xô làm chỗ dựa mới cho phong trào cộng sản quốc tế. Khi Lê Phả Phiêu làm tổng bí thư, Mười + Anh đổ tội cho Phiêu nhượng đất và biển cho Tàu thì Phiêu trả lời rõ rằng chính Anh đã xui Cầm ký cho nhanh cho xong. Chính Mười và Anh chọn Nông Đức Mạnh lên thay Phiêu vì Mạnh ” yếu toàn diện ”, sẽ dễ sai bảo. Quả nhiên là vậy. Mười + Anh cho con Mạnh là Nông Quốc Tuấn vào Quốc hội, không hỏi tội con rể và con gái của Mạnh trong vụ Bùi Tiến Dũng. Mạnh chỉ mong sang năm hạ cánh an toàn vào giữa nhiệm kỳ.

Chính con bài Nông Đức Mạnh là con bài còn rớt lại của Mười + Anh. Một con người cực kém hiểu biết, không viết nổi một bài báo, nói chuyện không có một ý riêng, không trả lời phỏng vấn nước ngoài, không bao giờ cầm đến một tờ báo nước ngoài, chuyên tuyên đọc những dòng trợ lý viết, vẫn là nhân vật số 1 của đảng. Tôi không chút ghét bỏ tư thù ông Mạnh, nhưng sự thật là thế

Trước Đại hội X, các uỷ viên bộ chính trị Trần Đình Hoan, Phạm văn Trà, Nguyễn Khoa Điềm và Trần Đức Lương thay phiên nhau vào Phủ Chúa M+A để mật báo mọi điều và xin chỉ giáo. Từ sau Đại hội X, cả 4 vị rơi rụng, một mình Nông Đức Mạnh đích thân làm việc ấy. Phủ Chúa càng muốn duy trì tổng Mạnh làm tay chân đắc lực. Cứ có họp lớn là Mạnh mời Mười + Anh đến ngồi trình diễn ở hàng đầu, chính giữa để ra uy và trấn an bộ hạ, dù cho chỉ ngồi ngủ gà ngủ gật và không ai buồn hỏi chuyện.

Lối thoát khỏi Quốc nạn.

Quốc nạn có thể thành dịp may.

Nếu như toàn dân thức tỉnh. Và từ toàn dân thức tỉnh kéo theo người lãnh đạo tỉnh ngộ.

Toàn dân hãy đặt vận nước lên trên hết.

Việc khẩn cấp là điểm rõ mặt nhóm bộ hạ của Thiên triều phương Bắc đang mai phục giữa cung đình Hànội. Vô hiệu hóa kẻ mất gốc dân tộc.

Nước lớn mà phi nghĩa không đáng sợ.

Xưa kia cha ông ta chưa có cả thế giới bên ta còn không sợ nữa là.

Nay ta có cả thế giới tiến bộ bên ta, ta có Liên Hợp Quốc, có Pháp luật quốc tế, có các nước bạn Đông nam Á bên ta.

Hãy có dũng khí phủ nhận những hiệp định bất bình đẳng, những sai lầm lịch sử do chính quyền cũ để lại, dù đó là những chữ ký của những Phạm Văn Đồng, Ung Văn Khiêm, Nguyễn Mạnh Cầm, Nguyễn Dy Niên…, hãy đưa ra công luận, ra Tòa án Quốc tế sự kiện bất công, bất hợp pháp này.

Ta không gây sự với nước láng giềng nào, giữ quan hệ bình thường, hữu hảo với nhân dân mọi nước, nhưng một tấc đất quyết không từ bỏ.

Nhân thời cơ Quốc nạn này hãy sáng suốt phóng tầm nhìn ra xa, thắt chặt tình đoàn kết thống nhất dân tộc, trong ngoài nước, dù cho trước kia có chống đối nhau, tay phải đánh vào tay trái, thì nay càng thêm yêu quý nhau bền chặt vì chúng ta chung một Mẹ Tổ quốc.

Người lãnh đạo có dám đi đầu, mở đường cho một trào lưu đoàn kết dân tộc trên nền tảng thương yêu, bình đẳng, nhân phẩm như nhau, không ai hơn ai kém, không ai đúng ai sai, không ai thắng ai thua, không ai vinh ai nhục. Cả dân tộc toàn thắng chia rẽ và đố kỵ. Nước Việt nam mà mọi người toàn thắng chia rẽ sẽ lập tức mạnh ít nhất gấp đôi, thanh thế cũng gấp đôi.

Và cũng nhân thời cơ này hãy bừng tỉnh dậy gia nhập Câu lạc bộ các nước Dân chủ thật sự trên nền tảng đa nguyên đa đảng, rút chân khỏi hàng ngũ các nước độc đoán độc đảng, nơi người dân bước vào thế kỷ 21 vẫn còn thèm khát tự do báo chí, tự do lập hội và tự do bầu cử đã thành nếp sống tự do bình thường của hơn một trăm nước khác. Nước Việt nam sẽ vụt lớn như có phép lạ. Phép lạ trong tầm tay.

Thoát quốc nạn Hoàng Sa – Trường Sa trong tầm tay. 

http://www.hgiangthanh.org/forum/topic.asp?TOPIC_ID=23

February 25, 2008

Tài liệu nghiên cứu bảo vệ biển Đông VN của hạm trưởng Vũ Hữu San

  • “Nước” là gốc rễ bản-địa của Dân-tộc
    http://vanhoanuoc.tripod.com, http://vuhuusan.net
     Người Việt-Nam khác hẳn các dân khác, rất hãnh-diện được làm một người Việt-Nam. Chúng ta có thể hy-sinh tất cả để bảo-vệ lãnh-thổ. Sở dĩ người Việt “cuồng-tín” như vậy vì chúng ta cảm thấy bản-thân gắn liền vào đất nước Việt-Nam. Sự gắn liền đó đã khởi-sự từ lâu đời. Nó biểu-lộ tính-chất thuần-nhất và đặc-tính “bản-địa” của gốc rễ dân-tộc. Từ mười mấy ngàn năm trước liên-tục đến nay, giống Việt đã là chủ-nhân-ông đầu tiên của vùng đất cạnh Biển Đông này.Tự thâm-tâm người Việt-Nam nghĩ rằng chúng ta có gốc rễ tại chỗ. Lẽ tự-nhiên chúng ta không thích bị gọi là “con đẻ của Tàu” hay giống dân từ núi rừng cao-nguyên (như Tây-Tạng) đi xuống, cũng không ưa bị gán cho là từ hải đảo xa xôi (như Melanesia) đi vào.

    Vũ Hữu San

  • 071507BienDong_VHS.wma   !! VN sẽ mất tiếp cả TRIỆU km2 biển ?? 

  • Về cuốn sách “Địa-Lý Biển Đông với Hoàng-Sa & Trường-Sa” Toàn thể soft-copy: http://anhduong.net/DiaLyBienDong13June07.doc

    Trong khi mong mỏi Nhà Nước vẽ một bản-đồ chính-thức về chủ-quyền Biển Đông trước khi quá muộn, có thể làm mất đi phần gia-tài thiêng-liêng Cha Ông để lại; chúng tôi mạo-muội đề-nghị một tấm bản-đồ giản-dị dễ nhớ gồm 5 nét gạch:

    - 2 gạch phía trên cho hải-phận Hoàng-Sa.

    - 3 gạch phía dưới cho hải-phận Trường-Sa.

    Bản-đồ 5 gạch này là một “thí-dụ” cho mẫu vẽ mà Việt-nam cần có để dễ-dàng nói lên chủ-quyền hiển-nhiên của quốc-gia chúng ta.

    Cuốn sách “Địa-Lý Biển Đông với Hoàng-Sa & Trường-Sa” (hard-copy ấn-phí $20.00, l/l vuhuusan@yahoo.com) được mang in lần thứ 3, nhắc lại những lời cảnh-báo trong ấn-bản đầu tiên từ 1994, rằng VN sẽ tiếp-tục mất thêm hải-phận nếu không tuân-thủ đúng Luật Biển LHQ. Hạn-kỳ trình Hội-đồng Luật Biển về hải-phận là năm 2009. Như vậy chỉ còn một năm…

  • Về trận Hải-Chiến với Trung-Cộng ngày 19-1-1974, chúng tôi  đã có nhiều buổi thảo-luận về Hải-chiến & Biển Đông trên Paltalk. Tài-liệu liên-hệ có thể tìm thấy trong các websites:

    http://vuhuusan.tk, http://haichienhoangsa.tk, http://paracels.tk, http://vuhuusan.110mb.com, http://haichienhoangsa.110mb.com, http://paracels.110mb.com, http://vuhuusan.com, http://vuhuusan.net/, http://chienluocbiendong.tripod.com, http://paracels.com

  • http://luocsu.tripod.com

  • Chúng tôi vừa tu-chỉnh 2 bài sau đây:

    - Tài-liệu Pháp-Lý Chủ-quyền Việt-Nam trên Biển Đông & Họa-đồ Hải-phận.

    - Biển Đông Ô-Nhiễm, Một Mối Lo.

    Cũng Xin mời Quý-Vị vào xem các bản-đồ tình-trang hải-phận VN. Một triệu Km2 vuông đó đã và đang mất dần vào tay ngoại-bang.

     

  • Bản thảo cũ năm 2002 (http://vinhbacviet.tripod.com), nay đã được tu-chỉnh sai sót.

  • Vịnh Bắc-Bộ?

    Khi tôi đi đánh cá, thuyền tôi có quyền hành-nghề trong vùng “một nửa đường từ bờ Việt-Nam đến bờ đảo Hải-Nam” hay không, hở mấy Ông Nhà Nước ơi ?!?!?!

    In accordance with the internationally accepted 1958 Geneva Convention on the Territorial Sea and the Contiguous Zone, the principle of equidistant points or median lines was used to determine the position of the maritime boundary between the two countries.

    Nguyên tắc Luật Biển LHQ (UNCLOS 1982) cũng đã ấn-định việc phân chia Hải-phận theo các Trung Điểm và TrungTuyến…  Việt-Nam đi theo luật nào?

    Tài-liệu liên-hệ có thể tìm thấy trong sách “Vịnh Bắc-Việt, Địa-Lý & Chủ-quyền Hải-phận” (http://vinhbacviet.tripod.com) (giá sách  $20.00)

     

  • - Không quên những Anh-hùng đã hy-sinh cho lý-tưởng bảo-vệ đất nước ngoài khơi -

    Chúng tôi đã xuất-bản Sách “TÀI-LIỆU HẢI-CHIẾN HOÀNG-SA” (http://hoangsa74.tripod.com) vào ngày giỗ các Tử-Sĩ Hoàng-Sa (giá sách  $20.00)

     

  • Bản thảo “Lược-Sử Tổ-Chức HQVNCH”: http://haisu.tripod.com

     

  • Tìm tọa-độ chính-xác cho Biên-Giới ViệtNam-TrungHoa

    Click here: Useful Books, Maps and Other Informations


  • Trường Sa Forum (Anh ngữ): Thảo Luận những vấn đề  liên quan tới Hoàng Sa và Trường Sa
    http://paracels.com hay http://paracels74.tripod.com 
    http://spratlys.tripod.com 


  • http://vutoc.com

    http://members.tripod.com/vuhon


  • Click here: Useful Books, Maps and Other Informations

     

February 24, 2008

Sinh Viên Trong Nước Vận Động Tẩy Chay Olympic Bắc Kinh 2008

1dcay.png

http://www.hgiangthanh.org/forum/topic.asp?TOPIC_ID=18

cay_muon_lang:
BO CHINH TRI TRUNG UONG DANG CSVN NGAY NAY LA CAC QUAN THAI THU CUA TRUNG CONG !
CSTQ đã cố tình mang chính trị vào thế vận hội thể thao, dùng đcsvn và dân VN (không biết sự thật)  để hợp thức hóa Hoàng Sa là của TQ !!
CHUNG TA DANG TO CAO VOI NGUOI DAN VN
DAY LA VIEC LAM THIET THUC NHUT HIEN NAY
CAN SU HOP TAC CUA MOI NGUOI
KHONG THE CO CHUYEN RƯỚC ĐUỐC Olympics 2008 … NHU VAY DUOC, trên lãnh thổ VN, và Hoàng Sa !!!
TQ đang lợi dung Olympics 2008 để tuyên bố với thế giói là HS TS là của TQ, với sự tiếp tay của BCT csvn !!

Người dân VN hãy tẩy chay cuộc rước đuốc này tại VN và Hoàng Sa !!!
Đón tiếp, tham gia rước đuốc Olympic 2008 tại VN và Hoàng Sa là phản quốc !!!

- Olympic 2008 !
- Lời di chúc của vua Trần Nhân Tôn để lại cho hậu thế
- Về Hoàng Sa Trường Sa
- đang mất đất, đảo, biển, … nước  !!!
- Media: cs dâng đất và biển cho Trung cộng (1999-2000)
- audio Việt Nam Và Hiểm Họa Mất Nước!
- Tổ Quốc Lâm Nguy – Trần Nhu
-
- Tay_chay_Olympic2008.pdf
- HSTS_tay_chay_Olympic2008a.pdf
- HSTS_tay_chay_Olympic2008b.pdf
-

LTS: Đây là blog trong nước, một vài sinh viên trong nước email cho chúng tôi và đề nghị chúng tôi trích đăng lại bài này để quý bạn đọc tham khảo.

Phong trào vận động tẩy chay Olympic Bắc Kinh 2008

( * ) Tôn chỉ và mục đích hoạt động :

Trải qua mấy nghìn năm lịch sử, nhân dân Việt Nam lao động cần cù, sáng tạo, chiến đấu anh dũng để dựng nước và giữ nước, đã hun đúc nên truyền thống đoàn kết, nhân nghĩa, kiên cường bất khuất của dân tộc và xây dựng nên nền văn hiến Việt Nam, để gầy dựng nên một nước Việt Nam độc lập ngày hôm nay, có đầy đủ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ bất khả xâm phạm, để Việt Nam với tư cách là một quốc gia độc lập có thể sánh vai cùng các cường quốc năm Châu.

Trung Quốc với tư tưởng bá quyền, trải qua hàng ngàn năm vẫn không từ bỏ tham vọng thôn tính và sát nhập nước Việt Nam độc lập vào Trung Quốc lục địa rộng lớn, nhưng sự kiên cường, bất khuất khởi phát từ lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam đã đẩy lùi tham vọng bành trướng của Trung Quốc; để rồi ngày hôm nay Trung Quốc dựa vào sức mạnh và kỹ thuật quân sự của một nước lớn, “Lấy thịt đè người”, dùng hải quân và vũ lực xâm chiếm Quần Đảo Hoàng Sa và Trường Sa thiêng liêng của Việt Nam, nhiều lần bắn giết ngư dân Việt Nam trên Biển Đổng; chà đạp lên luật pháp quốc tế, bất chấp luân thường đạo lý mà cưỡng đoạt lãnh hải của nước Việt Nam.

Chúng ta là con dân của đất Mẹ Việt Nam mang trong mình dòng máu Lạc Hồng chống ngoại xâm bất khuất không thể làm ngơ cho hành vi xâm lược trắng trợn của Trung Quốc, làm ngơ trước vận mệnh của dân tộc; khi mà chính quyền sở tại không có những hành động đúng mực để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ; chúng ta những người Việt Nam yêu nước có trách nhiệm và nghĩa vụ, có quyền được nói lên tiếng nói của mình bằng những hành động cụ thể, ôn hòa, để phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc, qua đó thay mặt toàn thể nhân dân Việt Nam khẳng định chủ quyền tuyệt đối không thể tranh cải trên hai Quần Đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước dư luận thế giới, mà hai cuộc biểu tình trong tháng 12 năm 2007 là một ví dụ điển hình.

Xét rằng việc Trung Quốc công bố bản đồ hành trình rước đuốc Olympic 2008 có phần thể hiện rõ hình ảnh Quần đảo Hoàng Sa, đồng thời việc Trung Quốc ngang nhiên rước đuốc qua Quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp với Việt Nam là một âm mưu chính trị hóa Olympic của Trung Quốc, lợi dụng sự quan tâm của thế giới đối với Thế vận hội Bắc Kinh 2008 mà khẳng định chủ quyền của Trung Quốc trên lãnh thổ của Việt Nam trước dư luận thế giới.

Xét rằng việc chính phủ nước CHXHCNVN do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo đã cho phép Trung Quốc rước đuốc vào thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn) ngày 29/04/2008; trước khi Trung Quốc tiếp tục rước đuốc lên Hoàng Sa mà không có bất kỳ sự phản đối nào là vô cùng bất hợp lý; việc tổ chức chào đón ngọn đuốc Olympic đã bị chính trị hóa bởi Trung Quốc sẽ đi ngược lại với tinh thần thể thao của Thế Vận Hội, và trong trường hợp này, sẽ ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến danh dự, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ và lợi ích lâu dài của nhân dân Việt Nam.

Xét rằng Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền tuyệt đối của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; vì danh dự, vì lòng yêu chuộng hòa bình và mối quan hệ hợp tác hữu nghị cùng phát triển trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc; nếu Trung Quốc vẫn ngang nhiên thực hiện âm mư chính trị hóa Olympic mà không gỡ bõ hình ảnh Quần đảo Hòàng Sa ra khỏi bản đồ rước đuốc Olympic, không hủy bỏ việc rước đuốc qua Quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp với Việt Nam, thì với trách nhiệm và nghĩa vụ của mình, nhân dân Việt Nam yêu nước sẽ phải có những hành động và tiếng nói chính thức để bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, để bảo vệ lợi ích lâu dài cho dân tộc Việt Nam.

Với những lý do trên đồng thời dựa vào điều 19 và 20 Tuyên Ngôn Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc (1948), điều 69 Hiến pháp nước CHXNCN Việt Nam: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật” đã được thông qua tại kỳ họp thứ 11 – Quốc hội khóa VIII năm 1992 làm cơ sở pháp lý; những người Việt Nam yêu nước chính thức phát động phong trào “Tẩy chay Olympic Bắc Kinh” với 7 kế hoạch hành động cụ thể bao gồm:

1) Khơi dậy ngọn lửa yêu nước tiềm ẩn trong mỗi con tim Việt Nam bằng cách tuyên truyền sự kiện Tam Sa và lịch sử của Hoàng Sa và Trường Sa.

2) Vận động biểu tình phản đối Trung Quốc rước đuốc vào Sài Gòn. (Trọng tâm)

3) Vận động tuyên truyền sự âm mưu chính trị hóa Omlypic của Trung Quốc không giới hạn trên các phương tiện truyền thông.

4) Vận động tẩy chay cuộc thi “Tìm người rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008” do báo Thanh Niên và Cty SamSung phối hợp tổ chức

5) Vận động đoàn thể thao Việt Nam tẩy chay Olympic

6) Vận động các tổ chức chính trị, xã hội và truyền thông trên thế giới phản đối âm mưu chính trị hóa Olympic của Trung Quốc bằng cách viết thỉnh nguyện thư đến các Sứ Quán nước ngoài, các cơ quan thông tấn, báo chí Quốc tế, các tổ chức Quốc tế.

7) Vận động Đảng Cộng Sản Việt Nam, các cơ quan an ninh, công an, các tổ chức xã hội, tôn giáo, các cơ quan truyền thông trong nước cùng đồng hành với phong trào “Tẩy chay Olympic” của những người Việt Nam yêu nước.

Phong trào “Vận động tẩy chay Olympic Bắc Kinh 2008” hoan nghênh sự tham gia của mọi người, mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam yêu nước không phân biệt địa lý, chính kiến, tôn giáo, giới tính; cùng hợp sức đóng góp cho phong trào trở thành một sự kiện lịch sử thể hiện tinh thần đại đoàn kết, tinh thần yêu nước, yêu tự do, yêu hòa bình của nhân dân Việt Nam trong thế kỷ 21.

Kế hoạch vận động biểu tình khi Trung Quốc rước đuốc Olympic vào Sài Gòn

( I ) Các kế hoạch hành động, chiến lược và mục tiêu.
_ Ngày 01/02/2008 – 01/03/2008 : Cập nhật các thông tin liên quan đến hành trình rước đuốc Olympic 2008 trên các website, diễn đàn, blog, yahoo. Kêu gọi mọi người cùng vận động mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam tham gia tổ chức biểu tình phản đối Trung Quốc. Thu hút sự chú ý của dư luận.

_ Ngày 02/03/2008 – 31/03/2008 : Phát động kế hoạch biểu tình phản đối Trung Quốc cụ thể, các bước cần chuẩn bị. Các công việc cần thực hiện..v..v.. Nâng cao sự chú ý của dư luận.

_ Ngày 01/04/2008 – 21/04/2008: Xem xét lại những kế hoạch đã đề ra, thực hiện công tác tư tưởng, nâng cao tinh thần, quyết tâm. Đánh động lương tâm của dư luận trong và ngoài nước.

_ Ngày 22/02/2008 – 29/04/2008: Ra tuyên bố chính thức về thời gian, địa điểm, và hình thức biểu tình, sự tham gia của các tổ chức, ước tính số lượng, liệt kê các thành quả đã đạt được đến thời điểm hiện tại, một số lưu ý đối với các bạn tham gia biểu tình. Cách đối phó với các lực lượng an ninh. 

II ) Hậu cần:
Cần 1 blog chính thức đưa thông tin và phát động đến mọi người.

_ Danh sách các diễn đàn và blogger được quan tâm nhất để tuyên truyền tin tức.

_ Danh sách các diễn đàn bà blogger được quan tâm nhất có thể hỗ trợ kêu gọi và đưa thông tin về cuộc biểu tình

_ Thu thập các tin tức về hành trình rước đuốc, tin tức về phản ứng của các tổ chức nhân quyền, đối với Olympic Bắc Kinh 2008.

Vận động tẩy chay cuộc thi “Tìm người rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008”

1) Vận động mọi người gửi thỉnh nguyện thư, email đến ban biên tập của báo ThanhNien và cty Samsum, yêu cầu họ ngừng tổ chức và tài trợ cuộc thi “Tìm người rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008

2) Phát động chiến dịch tầy chay các sản phẩn của SamSung và tẩy chay báo ThanhNien nếu họ không đồng ý hợp tác.

3) Vận động mọi người gửi thỉnh nguyện thư đến các cá nhân đã được chọn lựa lần này, phân tích tình hình, âm mưu và thủ đoạn của Trung Quốc và kêu gọi họ hợp tác từ chối tham gia rước đuốc Olympic 2008

4) Tìm hiểu về thông tin của những người được tuyển chọn như bạn bè, địa chỉ, nơi công tác để tiến hành gửi thỉnh nguyện thư đến bạn bè, người thân, các cơ quan, đơn vị mà có liên quan đến cá nhân đó để yêu cầu bạn bè, người thân, các cơ quan, đơn vị có liên quan đến cá nhân đó cùng hợp tác khuyên nhủ, làm công tác tinh thần cho cá nhân đó từ chối tham gia rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008.

5) Vận động mọi người tẩy chay cá nhân đó và lên án hành vi xem thường lợi ích của dân tộc trong trường hợp các cá nhân đó vẫn ngoan cố tham gia rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 làm ảnh hưởng gián tiếp đến chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Đất nước.

Vận động đoàn thể thao Việt Nam tẩy chay Olympic Bắc Kinh 2008

1) Vận động mọi người gửi thỉnh nguyện thư, email đến các tổ chức, các cá nhân có nhiệm vụ tuyển chọn các vận động viên tham gia Olympic, kêu gọi họ ngừng nhiệm vụ và từ chối tham gia các công việc liên quan đến Olympic Bắc Kinh 2008

2) Vận động mọi người gửi thỉnh nguyện thư, email, đến các vận động viên được tuyển chọn để tham gia Olympic, phân tích cho họ biết rõ tình hình, âm mưu thủ đoạn của Trung Quốc và yêu cầu họ từ chối tham gia Olympic Bắc Kinh 2008.

3) Tìm hiểu về thông tin của vận động viên tham gia Olympic như bạn bè, địa chỉ, nơi công tác để tiến hành gửi thỉnh nguyện thư đến bạn bè, người thân, các cơ quan, đơn vị mà có liên quan đến cá nhân đó để yêu cầu bạn bè, người thân, các cơ quan, đơn vị có liên quan đến cá nhân đó cùng hợp tác khuyên nhủ, làm công tác tinh thần cho cá nhân đó từ chối tham gia rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008.

4) Vận động mọi người tẩy chay các bản tin, các hoạt động, chương trình đồng hành và có liên quan đến Olympic Bắc Kinh 2008.

Cách đơn giản nhất để tham gia phong trào là tuyên truyền bài viết này đến bạn bè, người thân và khắp mọi nơi mà bạn có thể tuyên truyền được!

Older Posts »

Theme: Silver is the New Black. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.