Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

March 19, 2008

Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh Với Âm Mưu Xuyên Tạc!

Vào lúc 7 giờ chiều ngày 19-9-2007 tại Andrew W. Mellon Auditorium – Washington, D.C., bà Dương Nguyệt Ánh, một khoa học gia người Mỹ gốc Việt, khi được vinh danh và nhận giải thưởng Sammies Services to America Medals, một giải thưởng cao quý dành cho các công dân Hoa Kỳ có thành tích xuất sắc, đã phát biểu:

“Ba mươi hai năm trước, khi đến đất nước này tôi là một người tỵ nạn chiến tranh với hai bàn tay trắng và một hành trang đầy những ước mơ tan vỡ. Tôi đã không bao giờ nghĩ sẽ có một ngày tôi được hân hạnh có mặt ở đây chung với quý vị, những công dân Hoa Kỳ ngoại hạng và những công chức tận tụy. Huy chương cao quý này không phản ảnh nhiều cho những thành quả khiêm tốn của tôi mà là phản ảnh của một thiên đường có tên gọi là Hoa Kỳ. Đất nước này là một thiên đường, không phải do nét đẹp hoặc sự giàu tài nguyên của nó, mà do người dân, những người Hoa Kỳ đầy lòng nhân ái, và hào phóng đã bảo bọc gia đình tôi 32 năm trước, đã hàn gắn vết thương trong tâm hồn chúng tôi, đã tái tạo niềm tin của tôi vào tình người, và đã thúc đẩy ý nguyện phụng sự quốc gia của tôi. Tôi muốn dành tặng huy chương này cho một nhóm người mà tôi hằng mang nợ… Đó là 58 ngàn chiến sĩ HK mà tên họ đã được khắc trên Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam và 260 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong cuộc chiến để cho những nguời như tôi có được tự do.”

Sau buổi lễ, ngoài hội trường, được hỏi về cảm nghĩ khi nhân giải thưởng, Dương Nguyệt Ánh đã cho biết: “Ánh rất vui mừng được lãnh một huy chương cao quý về An Ninh Quốc Gia. Ánh mặc áo dài là muốn tất cả người Mỹ ở đây nhận ra Nguyệt Ánh là một người Mỹ gốc Việt và Ánh mong chiếc áo dài của Nguyệt Ánh nhắc cho mọi người nhớ cái gốc Việt Nam của Ánh. Mặc dầu Ánh là công dân Hoa Kỳ nhưng Ánh không bao giờ quên mình là người Việt Nam .”
 Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh
 (By J Carrier, Washington Post)
Lời phát biểu khiêm nhường đầy ơn nghĩa trước cử tọa phần lớn là người Mỹ, và với chiếc áo dài truyền thống duyên dáng, Dương Nguyệt Ánh đã tạo được niềm tin cho các công dân Hoa Kỳ và tạo được niềm kiêu hãnh to lớn, không chỉ riêng cho bản thân, gia đình bà, mà còn cho cộng đồng Việt Nam tị nạn CS trên đất nước cưu mang mình. Con người nhỏ bé, với khối óc khoa học sáng tạo và trái tim ơn nghĩa cuả người phụ nữ Việt Nam mà Duơng Nguyệt Ánh đang thể hiện ở đây, đã trở thành luận điểm phong phú cho phạm trù xã hội và văn hóa tại hải ngoại.
Từ đây, người ta có thể liên tưởng đến nhiều người Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản, trong nhiều môi trường, nhiều lãnh vực chuyên môn khác nhau, đã và đang ngày đêm cống hiến cho xã hội, nơi mình cư ngụ những thành quả đáng kể trên đất nước tạm dung, khắp thế giới.
Lúc rời quê hương sau khi Cộng Sản Hanoi cưỡng chiếm miền Nam năm 1975, Dương Nguyệt Ánh mới 15 tuổi cho nên nhận thức của bà qua thực tế bản thân về cuộc chiến và cuộc đời ở vào thời điểm đó, không đầy đủ như những người thuộc thế hệ trước. Đó là điều dĩ nhiên. Nhưng dù sao trong lời phát biểu khi nhận giải thưởng, bà cũng đã nói lên được thực tâm của mình về mối liên hệ mật thiết giữa thành quả đạt được ngày hôm nay với những hy sinh cao cả trong quá khứ của các chiến binh Việt-Mỹ. Những người đã bỏ mình trong cuộc chiến chống Cộng Sản xâm lăng ngay trên quê hương của mình cách đây đã 32 năm. Điều này đã làm cử tọa vô cùng xúc động. Và bằng thái độ kính cẩn, họ đã đứng dậy vỗ tay khen ngợi không ngớt.
Cuộc chiến, mà Dương Nguyệt Ánh đề cập đến ở đây, là do Cộng Sản Hanoi chủ xướng với sự giúp sức tận tình của khối Cộng Sản Quốc Tế, người Mỹ gọi là “Vietnam War”, tuy đã lùi vào dĩ vãng hơn 3 thập niên, nhưng dư âm của nó chưa chấm dứt, chỉ vì người dân hiện nay sống dưới chế độ do bọn Việt Gian CS cầm quyền vẫn không được hưởng Tự Do, Dân Chủ. Cuộc chiến đó đã để lại cho lịch sử dân tộc những dấu ấn đậm nét. Nếu những người viết sử, viết sách, viết báo có lương tâm nghề nghiệp, biết tôn trọng thiên chức của người cầm bút, thì những trang sử, sách, báo, khi viết ra phải là những nguồn có giá trị, chắc chắn sẽ giúp cho các thế hệ đi sau có nhiều kinh nghiệm quý báu, sẽ tránh được những sai lầm nguy hại. Nhưng thật đáng tiếc, ngay từ thời chiến tranh Việt Nam còn đang tiếp diễn cho đến bây giờ, lịch sử vẫn bị một số bàn tay nhơ nhớp bóp méo sự thật.
Bài viết mới đây, với tựa đề “VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC” tung lên diễn đàn internet, tác giả Trần Chung Ngọc (TCN) viết về một cuộc phỏng vấn của ông Trương Sĩ Lương với bà Dương Nguyệt Ánh. Trong đó TCN đã chê bai ông Trương Sĩ Lương và lên án khoa học gia Dương Nguyệt Ánh về mặt “đạo đức trong hoạt động khoa học”. Thế nhưng TCN có thực sự muốn nhắn nhủ mọi người về mặt “đạo đức trong khoa học” hay không, hay chỉ muốn “nhân danh là một người cũng làm công tác khoa học” để lên mặt đạo đức giả, ganh tị tài năng với Dương Nguyệt Ánh và bôi nhọ cuộc chiến tự vê của Quân Dân Miền Nam trước 1975. (Xin quý vị kiểm chứng toàn bộ bài viết của TCN trong phần attachment đính kèm bên dưới.)
Qua phát biểu ngày 19-9-07 nêu trên, mọi người đều thấy khoa học gia Dương Nguyệt Ánh có lập trường Quốc Gia rõ rệt, vững chắc. Và qua sinh hoạt cộng đồng, bà đã xuất hiện nhiều lần và được xem là một trong số những người trẻ rất “nổi” và có uy tín trong hàng ngũ Quốc Gia tỵ nạn CS. Vì thế mà bọn VC nằm vùng ở hải ngoại coi đây là một cái “gai” cần phải chú ý và báo cáo về Hanoi . Chúng được lệnh phải tìm cách chiêu dụ và nếu không chiêu dụ được thì phải tìm cách “hạ” uy tín của bà xuống.
Bài “VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC” của TCN (xin mở attachment) là một phần nằm trong kế hoạch đó.
Người ta tin rằng: vì lập trường Quốc Gia vững chắc, vì lòng tự tin không gì có thể lay chuyển được, chắc chắn Dương Nguyệt Ánh sẽ còn bị bọn nằm vùng tung ra nhiều “đòn” bẩn khác nữa để hạ uy tín, chứ không thể ngưng lại ở bài viết này của TCN. Riêng đối với những vị “lão làng” trong cộng đồng tỵ nạn CS thì chẳng ai còn lạ gì những trò: khủng bố, bôi bẩn, vu cáo, tuyên truyền rỉ tai, viết báo xuyên tạc, mua chuộc bằng tiền bạc hay bằng cách này cách khác, v.v…đã có từ thời xa xưa cách đây hơn nửa thế kỷ. Những đòn bẩn thỉu này đến nay vẫn còn được coi là thượng sách của bọn Việt Gian Hanoi. Chỉ ngại cho các bạn trẻ, chưa có dịp tìm hiểu “độc kế” tuyên truyền, sẽ bị nhiễm độc, đưa đến tình trạng chia rẽ, nghi kỵ lẫn nhau.
Mục tiêu lâu dài của CS là nhắm vào việc lôi kéo lớp người trẻ ở hải ngoại về với chúng, nếu không lôi kéođược thì chúng sẽ tìm cách đạp đổ. Giả thử Dương Nguyệt Ánh chỉ hoạt động khoa học thuần tuý, không có trái tim nhân, lễ, nghĩa, trí, tín của người Quốc Gia chân chính, không có khuynh hướng chống lại bọn Việt Gian CS, thì chắc chắn sẽ chẳng xảy ra chuyện bôi bẩn, chê bai như bài viết dưới đây của TCN. Qua con người của TCN, người ta càng thấy rõ hơn xã hội miền Nam trước 1975 đã chứa chấp biết bao nhiêu bọn bất nhân, bất nghĩa, bọn “ăn cơm Quốc Gia thờ ma CS”, bọn nửa vời, bọn “thành phần thứ ba” nổi tiếng phản bội,… nên mới đưa đến nông nỗi mất quê hương như ngày hôm nay. Những tên vong ơn bội nghĩa của 32 năm về trước, ngày nay vẫn còn sống rải rác, lẻ tẻ, ẩn mình trong số những người tỵ nạn, đang chờ cơ hội để gieo cảnh “gió tanh mưa máu”, lợi dụng thời cơ gây cảnh chia rẽ, làm suy yếu phong trào yểm trợ cho Tự Do Dân Chủ đang diễn ra ở quê nhà. Đó là nghề chuyên môn của chúng đã có từ trước ngày mất nước và bây giờ còn đang tiếp diễn.
Nhìn lại ngày 11 tháng 9 năm 2001 trên đất nước Hoa Kỳ, bọn khủng bố đã tạo ra cái chết thảm khốc cho gần 3000 người vô tội đang làm việc tại thành phố New York, khi chúng đánh sập hai tòa nhà “World Trade Center”. Gần ba ngàn mạng sống, bỗng dưng biến mất đã kéo theo gần 3 ngàn gia đình vào cảnh tang chế, đượm màu thê lương trên khắp nước Mỹ, không khác gì màu thê lương trên quê hương Việt Nam vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968 do CS Hanoi tạo ra. Trong thảm cảnh thê lương lúc đó: nào là con mất cha, mất mẹ; nào là vợ mất chồng, chồng mất vợ; nào là người thân mất nhau, thì: — Dương Nguyệt Ánh, người công dân Mỹ gốc Việt lúc ấy đang làm việc cho Bộ Hải Quân Hoa Kỳ, đã được lệnh phải đi tìm một loại vũ khí để trừ khử loài rắn rết độc hại. Loài rắn rết độc hại này mang hình dáng của “con người”, đang chui rúc trong các ngóc ngách của vùng rừng núi hiểm trở và là thủ phạm chính đã gây ra “thảm họa 9/11” tại New York — Và như mọi người đã thấy: loại bom “áp nhiệt” mà Dương Nguyệt Ánh cùng với nhóm sưu tầm, trong một thời gian ngắn, đã cho ra đời trong hoàn cảnh đó. Sự thực chỉ có thế, nhưng TCN và đồng bọn cảm thấy bất an, đã khuấy động lên thành đề tài “đạo đức trong hoạt động khoa học” nhằm chê bai chỉ trích Dương Nguyệt Ánh chỉ vì bà ta đã không đứng vào hàng ngũ của bọn khủng bố, bọn VC nằm vùng hay bọn “ăn cơm Quốc Gia thờ Ma CS”.
Nếu nhìn kỹ lại thì thấy loài “rắn rết độc hại 9/11” này có đồng bản tánh với bè lũ Cộng Nô trước 1975. Bọn Cộng nô ở miền Nam Việt Nam trước 1975 cũng man rợ không kém, chúng thường đặt mìn, đắp mô,…giết hại dân lành. Bây giờ bọn Cộng Nô bị va chạm mạnh về mặt tâm lý, nên chúng phải lên tiếng bênh vực cho bọn “khủng bố 9/11”. Và để biện minh cho những tên tội phạm đang trốn tránh ở nơi rừng sâu núi hiểm, giống hệt hoàn cảnh của chúng ngày xưa. Chúng đã mượn ngòi bút của TCN, tên bồi bút của Việt Gian Hanoi lên tiếng đả kích, chê bai; lên mặt đạo đức giả để lừa bịp; đưa lời châm biếm lên các cơ quan truyền thông, internet để chế riễu Dương Nguyệt Ánh: nào là “Bà Bom”, nào là “bom là một vũ khí siêu khủng bố”, v.v…và v.v…
Đành rằng tuỳ theo quan điểm, nhận xét, nhận định; mỗi người có quyền tự do khi nói hay viết về một vấn đề. Nhưng nếu có lương tâm của người cầm bút thì sự thật của vấn đề cần phải được tôn trọng tuyệt đối. Không nguỵ biện để đánh lạc hướng, không bóp méo sự thật hay chỉ nói lên một phần sự thật.
Như mọi người đã biết, mục đích của bom “áp nhiệt” do Dương Nguyệt Ánh nghiên cứu, tìm ra là để truy tìm loài rắn rết độc hại, ẩn thân trong các khe núi hiểm trở, rừng sâu nước độc. Loại bom này không sử dụng ở nơi đông dân cư. Thế mà dưới ngòi bút lươn lẹo của TCN, đã biến nó thành một thứ “vũ khí siêu khủng bố”, hoặc biến những khu ẩn náu của bọn khủng bố dùng để tránh né bom đạn thành cái nơi “…không phải chỉ có những người Hồi Giáo khủng bố mà còn có các thường dân vô tội…”. Làm gì có thường dân vô tội nào ở chung với bọn khủng bố trong khe núi. Những người sống chung với bọn khủng bố trong khe núi, nếu không phải là phe cánh với khủng bố thì cũng là đám Cộng nô. Đám Cộng nô hèn hạ khi xưa thường lẩn trốn sau lưng phụ nữ, trẻ thơ, chùa chiền, nhà thờ, trường học…để tránh bom đạn mỗi khi bị truy lung, để dễ đổ thừa, vu cáo, tuyên truyền xuyên tạc cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, như trường hợp của Kim Phúc chẳng hạn.
Thay vì dùng ngòi bút của mình để lên án bọn “khủng bố 9/11” đã giết hại gần 3 ngàn người ngay trong thành phố mà chúng biết rất rõ là vô tội, thì TCN lại đứng về phía khủng bố và lên án người đã chế ra loại vũ khí truy tìm bọn khủng bố đang lẩn trốn ở những nơi rừng xa núi thẳm mà chúng đã chọn nơi đây làm sào huyệt để sẵn sàng tung ra các cuộc khủng bố kế tiếp. Như vậy, phải chăng TCN cũng có máu khủng bố hoặc ít ra cũng “đồng hội đồng thuyền” với bọn khủng bố, là loài rắn rết độc hại mà thế giới đang muốn trừ khử?
Phải chăng TCN muốn mọi người chối bỏ chính nghĩa của Việt Nam Cộng Hòa, hòa hợp hòa giải với Việt Gian Cộng Sản, tuyên truyền bịt miệng giới trẻ, vô hiệu hóa các phong trào đòi hỏi Tự Do Dân Chủ đang diễn ra trong và ngoài nước khi đặt bút viết những dòng chữ hờ hững, mờ ảo, đượm vẻ châm biếm: “…Dương Nguyệt Ánh muốn các bậc phụ huynh phải nhồi vào đầu óc con em nhiệm vụ tiếp nối cuộc chiến Quốc-Cộng của trên 30 năm về trước, vinh danh chính nghĩa của VNCH qua hai chính quyền Diệm, Thiệu, và uy dũng của quân đội VNCH trong cuộc tháo chạy vì bị Mỹ phản bội…”
Như mọi người đã thấy, Chính Nghĩa của Việt Nam Cộng Hòa là điều hiển nhiên, có thật, đáng được vinh danh. Chính vì thế mà mọi người đã và đang vinh danh Chính Nghĩa Việt Nam Cộng Hòa trên khắp thế giới. Điển hình là quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa vẫn ngạo nghễ tung bay ở khắp nơi trong suốt 32 năm qua. Trong khi cờ Việt cộng và hình Hồ thì không thể xuất hiện ở những nơi công cộng.
Còn nhiệm vụ “tiếp nối cuộc chiến Quốc – Cộng” là nhiệm vụ cần thiết hàng đầu hiện nay, cho dù thời gian có phải tiếp nối bao lâu, vì hiện tại trên quê hương Việt Nam vẫn còn bọn Việt Gian Cộng Sản cầm quyền. Quyền sống của con người hiện nay ở Việt Nam vẫn bị ngang nhiên tước đoạt. Họ không có quyền nói. Họ không có quyền viết. Dân oan đi khiếu kiện không được giải quyết, họ không nơi nương tựa, đang bị đàn áp tàn nhẫn. Phụ nữ và trẻ thơ vẫn bị đưa vào con đường mua dâm, bán dâm vì miếng cơm manh áo. Tự do tôn giáo vẫn bị chế ngự bằng thủ đoạn “quốc doanh hóa” để che mắt thế giới. Tệ nạn tham quan ô lại hầu như không có thuốc chữa.
Thật đúng như TCN đã nói: cuộc chiến Quốc-Cộng đã đi vào dĩ vãng trên 30 năm về trước. Chẳng ai muốn ôm chặt lấy quá khứ cay đắng đó làm gì. Thế nhưng TCN cần phải tìm hiểu sự thật: -Nguyên nhân của cuộc chiến đó bởi đâu? -Vì đâu? -Ai là thủ phạm chính đã gây ra cuộc chiến đó? –Đây mới là những mấu chốt lịch sử gay cấn mà TCN cần phải học hỏi và cần phải có óc phán xét công tâm thì mới phân biệt được đâu là chính, đâu là tà. TCN cũng cần phải học hỏi thêm nhiều về lịch sử xã hội để nhận biết: hai chính quyền Diệm, Thiệu cho dù có dở cách mấy đi nữa cũng vẫn còn hay hơn cái chính quyền man rợ mang danh “VNDCCH” trước đây và cái “CHXHCNVN” hiện nay rất xa.
Cái uy dũng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa cũng là điều hiển nhiên và có thật, vì chính cái quân lực đó đã bảo vệ Tự Do cho nhân dân miền Nam suốt 20 năm qua, cũng là vấn đề mà TCN cần tìm hiểu thêm trước khi phát biểu hay viết lách để không bị cho là ngớ ngẩn. Còn tại sao người Mỹ lại bỏ dở cuộc chiến “Quốc-Cộng” ở Việt Nam là một đề tài chính trị rộng lớn, liên quan tới chiến lược toàn cầu, không thể giải thích trong vài ba trang giấy. TCN cũng cần nghiên cứu để thấy nó không dính dáng gì đến uy dũng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa cả.
Lịch sử còn đó, tài liệu lịch sử còn đó, nhiều vị lão thành nhân chứng của lịch sử còn đó. Nếu thực tâm muốn tìm hiểu sự thật về lịch sử, không mấy khó khăn. Đặc biệt ngày nay, rất nhiều người từ vùng đất gọi là “thiên đàng CS”, đã lánh sang các nước Tự Do Dân chủ, càng tạo điều kiện dễ dàng cho việc tìm hiểu lịch sử. Thế nhưng TCN đã không muốn tìm hiểu sự thật lịch sử, mà chỉ thích vu cáo. Đặc biệt là về giai đoạn chiến tranh Việt Nam , bọn CS gian manh chỉ muốn trút những nỗi bất hạnh lên đầu quân dân Việt Nam cộng Hòa mà không màng đến sự thật. Vì mang sẵn một định kiến nhỏ nhen, vì quyền lợi cá nhân thấp hèn, TCN đã tạo ra những đám mây mù che khuất sự thật lịch sử, nhằm gây hoang mang cho các bạn trẻ hải ngoại, bao che tội ác cho giặc Cộng, kéo dài sự đau khổ cho hơn 80 triệu đồng bào trong nước.
Lịch sử từ 1920 đến 1945 đã cho ta thấy: có rất nhiều đảng phái Quốc Gia nổi lên chống lại chính sách hà khắc của Thực Dân Pháp, giành độc lập chủ quyền cho dân tộc. Trong số đó, phải kể tên một số đảng chính trị nổi bật như: Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội của cụ Phan Bội Châu được thành lập ở Quảng Châu năm 1925, nhưng sau khi cụ Phan bị Lý Thuỵ (tức Hồ quốc tặc) phản bội và bị Pháp bắt, đã bị biến thành mặt trận Việt Minh và bị CS khống chế — Việt Nam Quốc Dân Đảng của cụ Nguyễn Thái Học được thành lập ở Hà Nội năm 1927 — Đại Việt Quốc Dân Đảng của cụ Trương Tử Anh được thành lập ở Hà Nội năm 1939, v.v… Tất cả các đảng chính trị này đều có cương lĩnh khác nhau, nhưng tôn trọng lẫn nhau và hình như đã chẳng ai có tham vọng nắm giữ quyền lực, mà chỉ đưa ra các giải pháp tranh đấu cho quyền dân sinh, dân tộc, đánh đuổi thực dân Pháp. Chính vì thế nên đã bị lúng túng trước một đảng giặc gian manh, sắt máu, khi đảng này xuất hiện.
Đảng giặc gian manh chính là đảng CSVN, do Hồ quốc tặc tay sai đắc lực của Đệ Tam Quốc Tế CS thành lập và điều khiển từ1930, đã đưa chủ thuyết “Macxit-Lêninit” về Việt Nam gây ra cảnh tang thương, khốn cùng cho dân tộc. Từ khi lá cờ đỏ sao vàng, đại diện cho đảng này xuất hiện trên quê hương, luân thường đạo lý bị đảo lộn, lịch sử bị sửa chữa biến đổi tuỳ tiện, không màng gì đến sự thật. Vì thế mà nhiều người đã bị lầm lẫn về những tiêu mốc Lịch Sử, đặc biệt là về những năm tháng liên quan đến đảng giặc gian manh.
Nên nhớ rằng ngày 19-8-1945, Việt Minh (tức CS) cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim chứ không phải từ tay Pháp hay Nhật. Có nghĩa là dân tộc chúng ta đã có độc lập chủ quyền ngay từ trước ngày đảo chính Nhật 9-3-1945 với chính phủ Trần Trọng Kim chứ không phải đợi đến sau ngày 19-8 như CS thường rêu rao.

Xin đọc trích đoạn dưới đây lấy từ http://www.vietquoc .com/0007vq. htm để có thêm ý kiến:

VietNam’s Independence and Ho Chi Minh
Ghi nhận:
Báo trong nước (an ninh thế giới, công an “nhân dân”, …) cũng có vu cáo, bôi nhọ D N Ánh.

cs cung cấp hồ sơ thủ đoạn vu cáo của cs sau đây:
vc_boinho_dna.jpg

CAND.COM | Làm khoa học càng cần có đạo đức – Lam khoa hoc cang

Advertisements

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: