Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

March 30, 2008

Dối trá: nguyên nhân của trì trệ và lạc hậu

NamPhan

30/3/08

Dối trá: nguyên nhân của trì trệ và lạc hậu NamPhan Khoa học di truyền ngày nay đã khám phá giữa con người và loài dã nhân có nhiều thành phần cấu tạo DNA giống nhau nhất, loại khỉ “chimpanzee” chỉ kém thua con người chúng ta khoảng 3% mà thôi. Và cũng đã có khá nhiều nhà nhân chủng học tin tưởng: loài người tiến hóa từ loài vượn lên. Điều này đúng hay sai, có lẽ những người thiếu kiến thức chuyên môn như chúng ta còn phân vân. Bỡi lẽ sự tin tưởng này thật sự chỉ là giả thuyết mà thôi. Khoa học DNA cho đến nay vẫn chưa khám phá điều gì có mối liên hệ tiến hóa giữa người với loài vượn. Spencer Wells là một trong những nhà khoa học di truyền học hàng đầu của thế giới; trong tác phẩm “The Journey of Man” xuất bản năm 2002, ông đã đúc kết nhiều công trình nghiên cứu DNA mới nhất của các nhà khoa học hiện đại và đã khẳng định với một đại ý như sau: Chúng ta không thể nói điều gì đã xảy ra trong mối liên hệ huyết tộc giữa người và vượn khỉ tại điểm khởi thủy gia phả của lý lịch nhân loại hiện đại. Bỡi lẽ nghiên cứu DNA, khi đạt đến điểm gốc lý lịch này, đã không còn tìm thấy yếu tố “biến đổi di truyền về người” nữa, để thấy có mối liên hệ huyết tộc đã xảy ra giữa người với vượn khỉ. Ngoài ra, cũng theo Spencer Wells, nghiên cứu DNA còn cho thấy: KHÔNG HỀ có mối liên hệ huyết tộc trực tiếp giữa loài người hiện đại chúng ta với những giống người tiền cổ khác, mà khoa học gọi là Homo erectus. Điều này có nghĩa là: Những giống người tiền cổ Bắc Kinh, hay những giống người tiền cổ Neanderthal ở Châu Âu, đều không thể là tổ tiên trực tiếp của nhân loại hiện đại chúng ta, như đã có một số nhà nhân chủng học tin tưởng vào thuyết tiến hóa tại địa phương của họ. Tuy nhiên, có một điều mà chúng ta biết được một cách chắc chắn: Đó là các loại vượn khỉ KHÔNG có ngôn ngữ diễn đạt tư tưởng trừu tượng như loài người chúng ta. Chúng chỉ có những tiếng kêu gọi nhất định của bản năng, hay của kinh nghiệm bản năng, để diễn đạt những sự việc cụ thể mang ý nghĩa thiết thực của cuộc sống bảo tồn nòi giống, theo phạm trù dã thú của chúng mà thôi. Thành thử, phải chăng đây chính là nguyên nhân đã khiến cho các loài vượn khỉ không thể thoát ra khỏi tình trạng vượn khỉ của chúng, để có thể tiếp nối tiến hóa thành một thứ loài người nào đó, khác hơn loài người chúng ta? Vì, cũng theo thuyết tiến hóa, chúng cũng là hậu duệ của cùng tổ tiên vượn khỉ mà thủy tổ loài người đã tách ra? Nói khác đi, loài vượn khỉ đã KHÔNG TIẾN BỘ vì ngôn ngữ của chúng bị giới hạn. Chúng đã KHÔNG thể nói được những kinh nghiệm hiểu biết mang ý nghĩa trừu tượng, để có thể truyền đạt, quảng bá và nhân lên những hệ quả của kinh nghiệm hiểu biết ấy cho các thế hệ kế tiếp, đồng thời để thúc đẩy tiến hóa hơn về mặt tư duy trí tuệ và trí thức. Cũng một cách tương tự, nếu con người tuy đã có đầy đủ ngôn ngữ để bày tỏ những suy nghĩ bức xúc của mình, nhưng lại bị cấm đoán hoặc bị hạn chế thì có cũng như không—vì chẳng khác gì loài vượn khỉ. Trong khi đó, những người có quyền nói thì lại nói những điều DỐI TRÁ, những điều KHÔNG THẬT. Và hệ quả là dân chúng sống trong ảo tưởng của những câu chuyện dối trá. Chuyện tốt lại tưởng xấu, chuyện xấu lại tưởng tốt. Và cứ thế đưa đến những sai lầm trong thói quen suy nghĩ, trong thói quen hành động… Lâu dần, những hiểu biết ấy trở thành hoang tưởng trong tâm tư tình cảm của dân chúng. Trước đây, ông Hồ Chí Minh đã từng hô hào đánh đuổi ngoại xâm để giành độc lập, tự do, dân chủ, hạnh phúc. Nhưng đến nay, kể cả những người đã hiểu muộn màng, đều có thể nhận ra: tất cả chỉ là ảo tưởng và lừa dối. Bỡi lẽ trong triết lý CNCS không hề có chỗ đứng cho chủ nghĩa quốc gia dân tộc. Ông Hồ Chí Minh đã là một ủy viên Đệ Tam Quốc Tế Cọng Sản, nên ông KHÔNG thể là người ái quốc được—cho dù trong huyết tộc của ông thật sự có lòng ái quốc. Thành thử, dối trá và mị dân là điều tất yếu khi ông đem cái Chủ Nghĩa Cộng Sản ngoại lai về nước áp dụng. Cụ thể là trong thời kỳ chưa chiếm trọn đất nước, ông đã phải “mai phục” tên Đảng Lao Động thay vì Đảng Cọng Sản, và “mai phục” tên nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa thay vì nước CHXHCNVN. Thậm chí cả cái tên, tuổi, và lý lịch của ông cũng KHÔNG THẬT. Ngày nay, sau những thất bại áp dụng CNCS trên toàn cõi đất nước, các nhà cầm quyền kế thừa đã phải thay đổi sách lược kinh tế và bộ mặt chính trị, để cho phù hợp với xu thế phát triển toàn cầu của nhân loại. Bỡi vì CNCS đã xuất phát từ những định nghĩa SAI LẦM về bản chất thực sự của con người, cũng như về tiến bộ của xã hội và lịch sử nhân loại, nên nó đã phải cáo chung. Những từ ngữ biến thái như “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”, v.v… chỉ là những từ ngữ quanh co, dối trá mà thôi. Mà đã quanh co, dối trá thì những điều thay đổi mang tính “mai phục” như thế, cũng KHÔNG sao đáp ứng được thực chất của tình trạng đất nước lạc hậu do chính cái bản chất DỐI TRÁ của CNCS tạo ra. Tuy đã có cải thiện trong thời gian gần đây, nhưng những sự cải thiện đó KHÔNG phải từ bản chất “đúng đắn” XHCN hay từ “đỉnh cao trí tuệ” XHCN, mà là từ công sức và sáng tạo riêng tư của dân chúng đã biết trở lại làm ăn dựa trên cơ sở vật chất lẫn tinh thần TƯ HỮU của mình—mặc dù còn bị hạn chế. Proudhon (1809–1865), một nhà xã hội học Pháp, đã từng định nghĩa: “Tư hữu là ăn cắp”, và CNCS cũng đã thoát thai từ những quan niệm tương tự. Tuy nhiên, khi đã đi vào thực tế, chúng ta lại phát hiện: chính CNCS đã tạo ra một cơ cấu độc quyền, khiến những kẻ có quyền hành dễ dàng lợi dụng quyền hành để tham nhũng… Cho nên vấn đề “chính danh” cũng là điều rất thiết yếu trong công cuộc phát triển đất nước và bảo vệ đất nước. Thật vậy, chúng ta không thể bảo vệ đất nước với một tên gọi nước “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” được. Bỡi lẽ không những bản chất CNXH không thể phù hợp với thực tế xã hội và kinh tế của Việt Nam nữa, mà chính ngay cái tên gọi nước “CHXHCNVN” nghe ra cũng không chính danh chút nào. Nó sai cách diễn đạt tư tưởng của người Việt Nam. Tiếng Việt chúng ta nói con trâu trắng, chứ không nói trắng con trâu. Tức, nói danh từ chủ định VIỆT NAM trước, kế đó mới nói những từ ngữ bổ túc về thể chế chính trị CHXHCN—vì đây chỉ là một thể chế chính trị không hơn không kém. Lãnh đạo một đất nước cũng giống như kẻ làm cha mẹ trong một gia đình. Họ KHÔNG thể dối trá với con cái mãi mãi, đồng thời cũng KHÔNG thể cấm đoán hay hạn chế con cái nói ra những điều chúng khám phá và hiểu từ những ngoại cảnh tiếp xúc bên ngoài, để học hỏi TIÊN BỘ. Vì nếu như thế, gia đình đó sẽ BẤT HẠNH vô cùng! Và cũng theo thiển ý chúng tôi, đó cũng chính là nguyên nhân cội nguồn trì trệ và lạc hậu của đất nước ta hiện nay.

Nam Phan

Advertisements

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: