Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 15, 2008

Chiến Tranh Không Xa Chúng Ta Và Là Bà Mụ Của Thế Kỷ Người Tàu

(trích bài viết cách đây khoảng 2 năm)

Nguyễn Bách Việt

***

* Sau đây là một bản dịch của bài diễn văn được tin là của Trì Hạo Ðiền, Bộ trưởng Quốc phòng và Phó chủ tịch Ủy ban Quân Ủy Trung Ương. Ta không thể phối kiểm cách độc lập xem ai thiệt sự là tác giả của bài diễn văn này. Bài này đáng để đọc vì người ta tin rằng nó trình bày chiến lược của đảng Cộng sản Tàu trong việc phát triển nước Tàu. Bài này biện minh những lý lẽ cần thiết cho Tàu dùng cuộc chiến tranh sinh học để tiêu diệt dân Hoa Kỳ và chuẩn bị cho Tàu chiếm nhiều thuộc điạ rộng lớn trong tương lai. “ Chiến Tranh Không Xa Chúng Ta Và Là Bà Mụ Của Thế Kỷ Người Tàu “được đăng vào ngày 15 tháng 2 năm 2005 trên mạng điện tử http://www.peacehall.com và được đăng trên mạng điện tử http://www.boxun.com ngày 23 tháng 4 năm 2005. Bài diễn văn này và một bài diễn văn liên hệ, ” Cuộc Chiến Ðang Gần Chúng Ta ” đã được phân tích trong tờ Epoch Times với bài nguyên bản ” Trò Chơi Ðến Cùng Của Ðảng Cộng Sản Tàu: Chiến Tranh Nguyên Tử Và Sinh Hóa “.

***

Chiến Tranh Không Xa Chúng Ta Và Là Bà Mụ Của Thế Kỷ Người Tàu

Cán bộ lãnh đạo Cộng sản Tàu biện minh những lý lẽ cần thiết để hủy diệt dân Mỹ

* Trì Hạo Ðiền

Các đồng chí,

Ngày hôm nay tôi rất là phấn khởi, bởi vì cuộc thăm dò ý kiến rộng lớn trên mạng điện tử Sina.com đã được thực hiện, cho thấy là thế hệ kế tiếp của chúng ta đầy hứa hẹn và chính nghĩa của đảng chúng ta sẽ được tiếp tục tiến hành. Trong việc trả lời cho câu hỏi ” Chúng ta sẽ bắn vào những phụ nữ, trẻ em và tù nhân chiến tranh “, hơn 80% người trả lời rất tích cực, vượt quá những sự kỳ vọng của chúng ta (1).

Hôm nay tôi muốn tập trung vào lý do tại sao chúng ta yêu cầu Sina.com mở cuộc thăm dò ý kiến trên mạng điện tử này trong dân chúng ta. Bài nói chuyện hôm nay của tôi là phần tiếp nối của bài phát biểu kỳ trước của tôi (2), lúc đó tôi bắt đầu bằng một sự thảo luận về vấn đề ” ba hòn đảo ” (3), nhắc lại rằng 20 năm của khúc nhạc bình dị ” hoà bình và phát triển ” đã tới hồi chấm dứt, và kết luận rằng hiện đại hóa dưới sự yểm trợ của quân sự là chọn lựa duy nhất của nước Tàu trong bước kế tiếp. Tôi cũng nhắc nhở rằng chúng ta có quyền lợi sinh tử tại hải ngọai. Hôm nay, tôi sẽ nói chi tiết hơn vào hai vấn đề này.

Vấn đề trọng tâm của cuộc thăm dò ý kiến này là xem coi một người nào đó có nên bắn vào những phụ nữ, trẻ em và tù nhân chiến tranh, nhưng ý nghĩa thực sự của nó vượt qua cả nội dung của câu hỏi. Bề ngoài, chủ đích của chúng ta chính là đóan thử xem người Tàu có thái độ gì đối với chiến tranh: Nếu các người lính tương lai này không ngần ngại bắn giết ngay cả những người thường dân, thì theo lẽ tự nhiên, họ sẽ sẵn sàng gấp đôi và tàn ác gấp đôi khi giết những binh sĩ địch. Vì vậy, sự trả lời cho câu hỏi thăm dò ý kiến có thể phản ánh thái độ tổng quát của dân chúng về chiến tranh.

Tuy vậy, thực ra đây không phải là ý định chân thực của chúng ta. Mục đích của bộ Chính Trị Trung Ương Ðảng trong việc thực hiện cuộc thăm dò ý kiến này là để tìm hiểu những suy nghĩ của dân chúng. Chúng ta đã muốn biết: Nếu công cuộc phát triển toàn cầu của nước Tàu sẽ cần thiết tạo ra những cái chết hàng lọat trong những nước thù địch thì dân chúng ta có yểm trợ tình huống này hay không ? Dân chúng sẽ ủng hộ hay chống đối lại việc này ?

Như mọi người đều biết, tư tưởng chính yếu của đồng chí Ðặng Tiểu Bình (4) là ” Phát triển là sự thật hiển nhiên “. Và đồng chí Hồ Cẩm Ðào (5) cũng đã chỉ ra bằng cách lập đi lập lại và đồng tình rằng ” sự phát triển là ưu tiên hàng đầu của chúng ta ” mà không được lãng quên ngay trong một lúc. Nhưng có nhiều đồng chí có khuynh hướng hiểu chữ ” phát triển ” trong nghĩa hạn hẹp của nó, cho là nó chỉ giới hạn trong vấn đề phát triển nội địa. Quả thực là ” việc phát triển ” của chúng ta nói tới sự phục hưng mạnh mẽ của nước Tàu, mà dĩ nhiên không giới hạn trong vùng đất chúng ta đang có nhưng còn bao gồm cả toàn thế giới nữa.

Tại sao chúng ta lại làm như vậy ?

Cả hai đồng chí Lưu Hứa Quỳnh (6), một người là lãnh đạo của thế hệ già trong đảng chúng ta và đồng chí Hà Tân (7), một nhà chiến lược gia trẻ tuổi trong đảng, đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lý thuyết về sự dịch chuyển của trung tâm văn minh thế giới. Khẩu hiệu của chúng ta ” phục sinh nước Tàu ” dựa trên cách suy nghĩ căn bản của ý tưởng này. Các bạn có thể nhìn vào các báo chí và tạp chí xuất bản trong những năm vừa qua hay vô mạng điện tử để nghiên cứu hầu tìm ra ai là người đầu tiên đưa ra khẩu hiệu phục sinh đất nước. Ðó chính là đồng chí Hà Tân. Các bạn có biết ai là Hà Tân không ? Ông ta có thể trông hung hăng và thô lỗ khi ông ta nói chuyện trước công chúng, với hai tay áo và ống quấn xắn lên, nhưng viễn kiến lịch sử của ông ta là cả một kho tàng mà đảng chúng ta nên nuôi nấng, ấp ủ.

Trong việc thảo luận đề tài này, chúng ta hãy đi từ khởi đầu.

Như mọi người đều biết, theo những quan điểm được tuyên truyền bởi những học giả phương Tây, thì toàn thể nhân loại bắt nguồn từ một bà mẹ ở Phi Châu. Vì vậy, không có chủng tộc nào có thể tự nhận là chủng tộc thượng đẳng. Tuy nhiên, theo sự nghiên cứu thực hiện bởi hầu hết các học giả Tàu, thì người Tàu khác những chủng tộc khác trên trái đất. Chúng ta không bắt nguồn ở Phi Châu. Thay vào đó, chúng ta bắt nguồn cách độc lập ở nước Tàu . Người Bắc Kinh tại Chu Khẩu Ðiếm mà chúng ta thân thuộc, tiêu biểu cho một gia đoạn tiến hóa của tổ tiên chúng ta. ” Chương trình tìm kiếm những nguồn gốc của nền văn minh Tàu ” hiện đang thực hiện trong nước chúng ta nhắm vào cuộc nghiên cứu bao hàm toàn diện và có hệ thống hơn, về nguồn gốc, tiến trình và sự phát triển của nền văn minh cổ đại Tàu. Chúng ta thường nói, ” nền văn minh Tàu đã có một lịch sử năm ngàn năm “. Nhưng bây giờ, nhiều nhà chuyên môn tham dự trong cuộc nghiên cứu trong nhiều lãnh vực bao gồm khảo cổ học, văn hóa các dân tộc, và văn hóa khu vực đã đi tới sự đồng thuận là những khám phá mới như di chỉ văn hóa Hồng Sơn ở Ðông Bắc, văn hóa Liangzhu ở tỉnh Triết Giang, những tàn tích Kim Sa Giang ở tỉnh Tứ Xuyên, và điạ điểm văn hóa của hoàng đế Yongzhou Shun ở tỉnh Hồ Nam tất cả là bằng chứng đầy thuyết phục của sự tồn tại nền văn minh ban đầu của nước Tàu, và họ chứng minh rằng riêng chỉ lịch sử nông nghiệp trồng lúa của nước Tàu có thể truy nguồn xa từ 8000 tới 10000 năm. Cái này phản bác lại ý tưởng của ” năm ngàn năm văn minh của người Tàu ” Vì vậy, chúng ta có thể quả quyết rằng chúng ta là sản phẩm của những cội rễ có văn hóa hơn một triệu năm, văn minh và tiến bộ hơn mười ngàn năm, một quốc gia cổ đại gồm năm ngàn năm, và là một thực thể người Tàu riêng biệt gồm hai ngàn năm. Ðây là nước Tàu mà tự gọi mình ” con cháu của Yan và Huang “, nước Tàu mà chúng ta hãnh diện. Hitler của nước Ðức đã từng có lần khoác lác rằng chủng tộc Ðức là chủng tộc siêu đẳng trên trái đất, nhưng sự thực đất nước của chúng ta còn siêu đẳng hơn Ðức.

Trong suốt chiều dài lịch sử của chúng ta, dân chúng ta đã dàn trải qua suốt tới Châu Mỹ và những vùng dọc theo vành đai Thái Bình Dương, và họ trở thành người Da Ðỏ tại Mỹ Châu và những nhóm chủng tộc Ðông Á ở Nam Thái Bình Dương.

Tất cả chúng ta biết điều đó dựa vào những bằng chứng về sự siêu việt của nước chúng ta, trong thời thịnh đạt, lớn mạnh của nhà Ðường nền văn minh của chúng ta nhất thế giới. Chúng ta đã là trung tâm văn minh của thế giới, và không có nền văn minh khác trên thế giới có thể so sánh với nền văn minh của chúng ta. Sau này, bởi vì sự tự mãn của chúng ta, vì đầu óc hạn hẹp, và tự đóng cửa của nước ta, chúng ta đã bị vượt qua bởi nền văn minh Tây Phương, và trung tâm của thế giới đã bị dịch chuyển sang phía Tây.

Trong việc xem xét lại lịch sử, có thể có người hỏi: Trung tâm văn minh của thế giới sẽ dịch chuyển trở lại nước Tàu chăng ?

Ðồng chí Hà Tân đưa câu hỏi này vào trong bản báo cáo của ông ta gửi tới Ủy Ban Trung Ương năm 1988: Nếu sự kiện là trung tâm lãnh đạo của thế giới đã nằm ở Âu Châu vào thế kỷ thứ 18, và sau này dịch chuyển tới Hoà Kỳ trong giữa thế kỷ 20, rồi thì trong thế kỷ 21 này, trung tâm lãnh đạo của thế giới sẽ dịch chuyển tới phía Ðông của hành tinh chúng ta. Và, ” phiá Ðông ” dĩ nhiên chính là ám chỉ tới nước Tàu.

Quả thực, đồng chí Lưu Hứa Quỳnh đã đưa ra những quan điểm tương tự trong đầu thập niên 1980. Dựa trên một sự phân tích lịch sử, ông ta đã chỉ ra là trung tâm của văn minh thế giới đang dịch chuyển. Nó đã dịch chuyển từ Phương Ðông tới Tây Âu và sau này là tới Hoa Kỳ; bây giờ nó đang dịch chuyển trở lại tới Phương Ðông. Vì vậy, nếu chúng ta nói tới thế kỷ 19 là thế kỷ của nước Anh, và thế kỷ 20 là thế kỷ của Hoa Kỳ, thì thế kỷ 21 sẽ là thế kỷ của nước Tàu.

Thông hiểu tận tình định luật lịch sử này và để chuẩn bị chào đón sự xuất hiện của thế kỷ của nước Tàu chính là sứ mạng lịch sự của đảng chúng ta. Như mọi người chúng ta biết, vào cuối thế kỷ vừa qua, chúng ta đã xây dựng bàn thờ cho thế kỷ của nước Tàu ở Bắc Kinh. Vào ngay lúc tân thiên niên kỷ đang đến, bộ phận lãnh đạo tập thể của Ủy Ban Trung Ương Ðảng đã tập hợp ở đó để có một cuộc hội họp lớn, giương cao những ngọn đuốc của Chu Khẩu Ðiếm, để tự mình tuyên thệ chuẩn bị chào đón sự khởi đầu của thế kỷ nước Tàu. Chúng ta đang làm việc này để tuân theo định luật của lịch sử và khơi mào cho sự thực thi thế kỷ của nước Tàu như là mục đích của những nỗ lực của đảng ta.

Sau đó, trong báo cáo chính trị của Quốc Hội Toàn Quốc lần thứ 16 của đảng, chúng ta đã xác minh rằng sự phục sinh đất nước là đối tượng lớn lao của chúng ta và chỉ ra rõ ràng trong hiến pháp mới của đảng ta rằng đảng chúng ta là người tiền phong của nhân dân Tàu. Tất cả những bước này đã đánh dấu một sự phát triển chính yếu trong chủ nghĩa Mác-Xít. phản ánh sự can đảm và khôn ngoan của đảng ta. Như tất cả chúng ta biết, Mác và những người theo Mác đã không bao giờ giao cho bất cứ đảng cộng sản nào làm một người tiền phong của một lớp người nào đó; Mác cũng không nói rằng sự phục sinh đất nước có thể dùng như là một khẩu hiệu của một đảng cộng sản. Ngay đến đồng chí Mao Trạch Ðông, một người anh hùng quốc gia đầy can đảm, cũng chỉ giơ cao ngọn cờ ” cuộc cách mạng vô sản toàn cầu “, ngay cả đồng chí ấy đã không có can đảm để cho quảng bá công khai mạnh mẽ nhất khẩu hiệu phục sinh đất nước.

Chúng ta phải chào đón sự xuất hiện của thế kỷ nước Tàu bằng cách giơ cao ngọn cờ phục sinh đất nước. Chúng ta phải chiến đấu cho việc phục sinh của thế kỷ nước Tàu ra sao ? Chúng ta phải mượn những kinh nghiệm quý báu trong lịch sử nhân loại bằng cách lợi dụng những thành qủa nổi bật của văn minh nhân loại và rút ra những bài học từ những cái đã xảy ra cho những nhóm dân tộc khác.

Những bài học này bao gồm sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở cựu Liên Xô và Ðông Âu, cũng như sự thất trận của Ðức và Nhật Bản trong quá khứ. Mới đây đã có nhiều sự thảo luận về những bài học của sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở cựu Liên Xô và các nước Ðông Âu, vì vậy, tôi sẽ không nhắc chúng ở đây. Hôm nay, tôi muốn nói về những bài học của Ðức và Nhật Bản.

Như tất cả chúng ta biết, Ðức Quốc Xã cũng đã đặt nhiều quan tâm tới chuyện giáo dục dân chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ. Ðảng Quốc Xã và chính quyền đã tổ chức và thiết lập nhiều cơ quan giáo dục và tuyên truyền như ” Nha Hướng Dẫn Tuyên Truyền Quốc Gia “, ” Bộ Tuyên Truyền và Giáo Dục Quốc Gia “, ” Nha Giám Sát về Giáo Dục và Nghiên Cứu Quan Ðiểm Thế Giới “, và ” Văn Phòng Thông Tin “, tất cả nhắm vào việc thẩm thấu vô đầu óc dân chúng, từ tiểu học tới đại học ý tưởng rằng dân tộc Ðức là những người siêu đẳng, và thuyết phục dân chúng rằng sứ mạng lịch sử của dòng giống Arian là sẽ trở thành ” những chúa tể của trái đất “, rằng ” cai trị khắp thế giới “. Lúc đó, người Ðức đã đoàn kết nhiều hơn chúng ta ngày nay.

Tuy nhiên, người Ðức đã bị đánh bại cách vô cùng nhục nhã, cùng với đồng minh của nó là Nhật Bản. Tại sao ? Chúng ta đã đi tới vài kết luận tại những buổi hội thảo của Bộ Chính Trị, trong đó chúng ta đã tìm kiếm những định luật điều khiển những sự thăng trầm của những nước hùng cường, và cố gắng phân tích sự phát triển nhanh lẹ của Ðức và Nhật Bản. Khi chúng ta đã quyết định phục sinh nước Tàu đặt trên khuôn mẫu của nước Ðức, chúng ta không được lập lại những lỗi lầm họ đã mắc phải.

Ðặc biệt, sau đây là những nguyên nhân cơ bản khiến họ bị thất trận: Trước hết, họ đã có quá nhiều kẻ thù cùng một lúc, trong khi đó họ đã lại không tuân thủ nguyên tắc loại bỏ những kẻ thù cùng một lúc; kế đến, họ đã quá hăng tiết, thiếu kiên nhẫn và sự kiên trì cần thiết để đạt những thành qủa lớn lao; thứ ba, khi tới lúc cần tàn ác thì họ lại trở thành quá mềm yếu, Vì vậy tạo ra những khó khăn rắc rối mà sau này tái xuất hiện cho họ.

Chúng ta hãy giả thiết là vào lúc đó Ðức và Nhật đã có thể giữ cho Hoa Kỳ trung lập và đã đánh một cuộc chiến kéo dài từng bước một trên mặt trận ở Liên Xô. Nếu họ đã thi hành kế sách này, đã kéo dài được thời gian để tiến triển việc nghiên cứu, ngay cả thành công trong việc đạt được kỹ thuật vũ khí nguyên tử và hỏa tiễn, và rồi dùng chúng để bất ngờ phóng ra những cuộc tấn công chống lại Hoa Kỳ và Liên Xô, thì Hoa Kỳ và Liên Xô sẽ không thể tự bảo vệ mình được và sẽ phải đầu hàng. Ðặc biệt Nước Nhật nhỏ bé, đã mắc một sai lầm quá cỡ khi phóng ra cuộc tấn công vụng trộm vào Trân Châu Cảng. Cuộc tấn công này đã không đánh được những phần quan trọng của Hoa Kỳ. Thay vì vậy, nó kéo Hoa Kỳ vào cuộc chiến, vào hàng ngũ những kẻ đào mồ chôn Ðức Quốc Xã và Nhật.

Dĩ nhiên, nếu họ đã không tự gây ra ba lỗi lầm này và chiến thắng cuộc chiến, lịch sử đã được viết theo một cách khác. Nếu là như vậy, nước Tàu sẽ không ở trong tay chúng ta. Nhật Bản có lẽ đã di chuyển thủ đô của họ tới nước Tàu và cai trị khắp nước Tàu. Sau đó, nước Tàu và khắp Á Châu dưới sự cai trị của của Nhật sẽ thực thi đầy đủ sự khôn ngoan của Phương Ðông, sẽ chiếm Phương Tây đang cai trị bởi Ðức và sẽ thống nhất toàn thế giới. Dĩ nhiên, giả thiết này không có thực. Thôi không lạc đề thêm nữa.

Như thế, lý do cơ bản cho những sự thất trận của Ðức và Nhật là do lịch sử đã không đặt để họ là những ” chúa tể của trái đất “, xét cho cùng ra, vì họ là như vậy, họ không phải là chủng tộc siêu đẳng nhất.

Bề ngoài, khi so sánh, nước Tàu ngày nay có sự tương đồng đáng kinh sợ như là Ðức xưa kia. Cả hai đều coi mình là những chủng tộc siêu đẳng nhất; cả hai có một lịch sử bị bóc lột bởi những thế lực ngoại quốc, vì vậy muốn báo thù; cả hai có truyền thống tôn thờ giới lãnh đạo của mình; cả hai cảm thấy là họ thiếu trầm trọng không gian sinh sống; cả hai giơ cao hai ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc và xã hội và tự nhận mình như là ” xã hội chủ nghĩa có tinh thần dân tộc “; cả hai tôn thờ ” một nước, một đảng, một lãnh tụ, và một học thuyết “

Tuy nhiên, nếu chúng ta thực sự làm một sự so sánh giữa Ðức và Tàu, thì như đồng chí Giang Trạch Dân nhận xét, Ðức chỉ là ” những đứa trẻ con ” – quá tầm thường để được so sánh. Dân số của Ðức lớn bao nhiêu ? Lãnh thổ Ðức to lớn ra sao ? Và lịch sử của Ðức dài được bao lâu ? Chúng ta đã loại bỏ tám triệu quân Quốc Dân Ðảng chỉ trong vòng 3 năm. Bao nhiêu quân thù mà người Ðức đã giết ? Họ nắm quyền lực chỉ trong một thời gian ngắn ngủi nhiều hơn 12 năm một chút trước khi họ tan biến, trong khi chúng ta vẫn tràn đầy năng lực sau khi cai trị hơn 80 năm. Dĩ nhiên lý thuyết của chúng ta về sự chuyển dịch trung tâm văn minh thế giới thâm sâu hơn lý thuyết ” các chúa tể trái đất ” của Hitler. Nền văn minh của chúng ta thâm sâu và rộng lớn đã xác định rõ ràng chúng ta khôn ngoan hơn họ nhiều.

Người Tàu của chúng ta khôn ngoan hơn người Ðức bởi vì, một cách cơ bản, chủng tộc chúng ta siêu việt hơn chủng tộc của họ

. Thành ra, chúng ta có một lịch sử lâu dài hơn, nhiều người hơn, diện tích đất đai lớn hơn. Trên nền tảng này, tổ tiên chúng ta đã để lại cho chúng ta hai di sản chính yếu, đó là thuyết vô thần và sự thống nhất lớn lao.

Chính Khổng Tử, người khai sáng văn hóa nước Tàu chúng ta, người cho chúng ta những di sản kế thừa này.

Hai di sản này xác định rằng chúng ta có một khả năng mạnh mẽ hơn để sinh tồn so với Phương Tây. Ðó là lý do tại sao chủng tộc Tàu đã có thể thịnh vượng lâu dài. Cho dù thiên tai khốc liệt do thiên nhiên, do nhân tạo và những tai ương của đất nước ra sao, số mạng của chúng ta là ” không bị đè bởi trời, chôn bởi đất “. Ðây là lợi thế của chúng ta.

Hãy lấy việc ứng phó với chiến tranh là một thí dụ. Lý do mà Hoa Kỳ tồn tại tới ngày hôm nay là do Hoa Kỳ chưa bao giờ nhìn thấy chiến tranh trên nội địa nước mình. Một khi các kẻ thù của Hoa Kỳ nhắm vào nội địa Hoa Kỳ, trước khi quốc hội Hoa Kỳ làm xong cuộc tranh luận và giao quyền cho tổng thống khai chiến, thì kẻ thù của Hoa Kỳ đã tiến tới thủ đô Washington rồi. Nhưng đối với chúng ta, chúng ta không phí phạm thời gian vào những trò trẻ con này. Ðồng chí Ðặng Tiểu Bình đã từng nói ” bộ phận lãnh đạo của đảng lập tức ra những quyết định. Một khi quyết định đã được đưa ra, nó lập tức được thi hành. Không có phí phạm thời gian vào những việc vụn vặt như tại các nước tư bản. Ðây là lợi thế của chúng ta “. Chế độ trung ương tập quyền dân chủ được xây dựng trên truyền thống thống nhất vĩ đại. Mặc dù Ðức Quốc Xã cũng đã nhấn mạnh vào chế độ trung ương tập quyền ở tầng cao cấp, họ chỉ tập trung vào quyền lực của những người điều hành đất nước, nhưng bỏ quên sự lãnh đạo tập thể của nhóm trung ương. Ðó là lý do tại sao Hitler bị phản bội bởi nhiều người vào lúc cuối đời của ông ta, tạo ra sự suy yếu cơ bản khiến Ðức Quốc Xã mất khả năng chiến đấu.

Cái làm chúng ta khác với Ðức là chúng ta hoàn toàn vô thần. trong khi Ðức chính yếu là một nước Công Giáo và Tin Lành. Hitler chỉ là nửa vô thần. Mặc dù Hitler cũng tin tưởng rằng những công dân bình thường có sự thông minh thấp, vì vậy những nhà lãnh đạo phải làm những quyết định, và mặc dầu dân Ðức tôn thờ Hitler lúc đó, nhưng dân Ðức đã không có truyền thống tôn thờ những nhà hiền nhân trên một căn bản rộng rãi. Xã hội Tàu chúng ta luôn luôn tôn thờ các nhà hiền triết là bởi vì chúng ta không tôn thờ bất cứ thần linh nào. Một khi tôn thờ một thần linh, bạn không thể đồng thời tôn thờ một cá nhân, trừ khi bạn công nhận cá nhân đó như là người đại diện cho vị thần kia, giống như những nước ở Trung Ðông đang làm. Mặt khác, một khi bạn công nhận một cá nhân như là hiền nhân, dĩ nhiên bạn sẽ muốn ông ta là lãnh tụ của bạn, thay vì bạn giám sát và chọn lựa ông ta làm lãnh tụ. Ðây là nền tảng của thể chế trung ương tập quyền dân chủ của chúng ta.

Tóm lại, chỉ có nước Tàu, chứ không phải nước Ðức là lực lượng đáng tin tưởng trong công cuộc chống lại hệ thống dân chủ đặt nền tảng trên sinh họat nghị trường. Sự độc tài của Hitler ở Ðức có lẽ không gì ngoài sai lầm thoáng qua của lịch sử.

Có lẽ bây giờ bạn đã hiểu tại sao chúng ta đã vừa quyết định quảng bá thêm cho chủ nghĩa vô thần. Nếu chúng ta để cho thần học Phương Tây vào nước Tàu và làm tâm hồn chúng ta trống vắng, nếu chúng ta để tất cả người Tàu lắng nghe lời Chúa và theo Chúa thì ai sẽ vâng phục, lắng nghe chúng ta và theo chúng ta ? Nếu những dân bình thường không tin đồng chí Hồ Cẩm Ðào là một người lãnh đạo có khả năng, rồi thách thức quyền lực của đồng chí ấy và muốn giám sát đồng chí, nếu các tín đồ tôn giáo trong xã hội chúng ta đặt câu hỏi tại sao chúng ta là Thượng Ðế lãnh đạo trong các nhà thờ, thì thử hỏi đảng chúng ta có thể tiếp tục lãnh đạo nước Tàu được không ?

Giấc mộng của nước Ðức là trở thành ” chúa tể của trái đất “đã bị thất bại, bởi vì trên hết, lịch sử đã không trao tặng sứ mạng vĩ đại này cho họ. Nhưng ba bài học kinh nghiệm của nước Ðức là những thứ chúng ta phải ghi nhớ trong khi chúng ta hoàn tất sứ mạng lịch sử của chúng ta và phục sinh nòi giống chúng ta. Ba bài học đó là: Giữ chặt khoảng không gian sinh sống của đất nước, giữ chặt sự kiểm sóat của đảng trên toàn đất nước, và giữ chặt đường lối tổng quát nhắm vào việc trở thành ” người chúa tể của trái đất “.

Kế, tôi muốn trình bày ba vấn đề này.

Vấn đề thứ nhất là khoảng không gian sinh sống. Ðây là sự tập trung to lớn nhất của công cuộc phục sinh nòi giống Tàu. Trong bài diễn văn mới đây của tôi, tôi đã nói rằng cuộc chiến đấu về những tài nguyên sinh sống cơ bản (bao gồm cả đất đai và đại dương) là nguyên nhân chính yếu lớn lao gây ra các cuộc chiến tranh trong lịch sử. Ðiều này có thể thay đổi trong thời đại tin học, nhưng không thay đổi một cách cơ bản. Nguồn tài nguyên tính theo mỗi đầu người của chúng ta kém hơn nhiều so với nước Ðức thời Quốc Xã. Thêm nữa, sự phát triển kinh tế trong hơn 20 năm vừa qua đã có một tác động tiêu cực, và khí hậu đang thay đổi mau chóng theo hướng tệ hại. Nguồn tài nguyên của chúng ta chỉ cung cấp được trong ngắn hạn. Môi sinh bị ô nhiễm tệ hại, đặc biệt là đất đai, nước và không khí. Chúng ta không chỉ có khả năng chống đỡ mà còn có thể phát triển giống nòi, nhưng cho dù giống nòi ta vẫn sinh tồn thì nó vẫn bị đe dọa nghiêm trọng, tới một mức độ còn lớn lao hơn dân Ðức hồi đó.

Bất cứ ai đã từng ở các nước Tây Phương đều biết là khoảng không gian sinh sống của họ tốt đẹp hơn của chúng ta. Họ có những cánh rừng dọc theo các xa lộ, trong khi chúng ta hầu như không có bất cứ cây cối nào dọc các con đường. Bầu trời của họ thường xanh với những đám mây trắng, trong khi bầu trời chúng ta bị bao phủ với một lớp bụi đen mù mịt.

Nước uống từ vòi của họ sạch sẽ đủ để uống, trong khi ngay cả nước dưới lòng đất của chúng ta cũng bị ô nhiễm đến độ ta không dùng chúng được nếu không được lọc sạch. Họ có ít người hơn trên đường phố, và hai hay ba người có thể cư ngụ một căn dân cư nhỏ; trái lại, đường xá chúng ta luôn luôn lúc nhúc người, và dăm bảy người chia nhau một căn phòng.

Cách đây nhiều năm, có một quyển sách mang tựa đề Hoạ Da Vàng, trong đó tác giả nói rằng vì chúng ta chạy theo lối tiêu thụ của người Hoa Kỳ, nguồn tài nguyên có giới hạn của chúng ta không còn có thể chống đỡ được dân số và xã hội ta bị sụp đổ, một khi chúng ta đạt tới dân số 1 tỷ 300 triệu. Bây giờ dân số chúng ta đã vượt qua con số giới hạn này, và chúng ta đang lệ thuộc vào nhập cảng để chống đỡ cho sự tiêu thụ của đất nước. Không phải chúng ta không quan tâm tới vấn đề này. Bộ Tài nguyên Ðất đai đã chú trọng tới chuyện này.

Nhưng danh từ ” khoảng không gian sinh sống ” quá liên hệ gần gũi với Ðức Quốc Xã. Lý do chúng ta không muốn thảo luận chuyện này quá công khai vì chúng ta muốn tránh không bị Tây Phương xem chúng ta giống như Ðức Quốc Xã, vì điều này có thể củng cố thêm quan điểm xem nước Tàu như là một sự đe dọa.

Vì vậy, khi nhấn mạnh lý thuyết mới của đồng chí Hà Tân ” Nhân quyền chính là những quyền sinh sống “, chúng ta chỉ nói về ” sinh sống “, nhưng không nói về ” khoảng không gian ” để tránh dùng từ ” khoảng không gian sinh sống “. Từ cái nhìn bao quát của lịch sử, lý do mà nước Tàu bị đối diện với vấn đề của không gian sinh sống là vì các nước Tây Phương đã phát triển vượt hơn các nước Ðông Phương. Các nước Tây Phương đã thiết lập các thuộc địa khắp thế giới, thành ra họ một lợi thế về vấn đề không gian sinh sống.

Ðể giải quyết chuyện khó khăn này, chúng ta phải dẫn dắt người Tàu chúng ta khỏi nước Tàu để họ có thể phát triển bên ngoài nước Tàu.

Vấn đề thứ hai là sự tập trung của chúng ta vào khả năng lãnh đạo của đảng. Chúng ta thực hiện chuyện này tốt hơn đảng Ðức Quốc Xã. Mặc dù Ðức Quốc Xã trải dài quyền lực tới mọi ngõ ngách của chính quyền nước Ðức, họ đã không chú trọng vào vai trò lãnh đạo tuyệt đối của họ như chúng ta chú trọng. Họ không coi vấn đề điều hành quyền lực của đảng là ưu tiên số một, trong khi chúng ta lại có. Khi đồng chí Mao Trạch Ðông tóm tắt ” ba bửu bối ” thắng lợi của đảng ta trong việc chinh phục đất nước, đồng chí ấy đã coi ” bửu bối ” quan trọng nhất là việc phát triển đảng Cộng sản Tàu và làm vững mạnh vai trò lãnh đạo của đảng.

Chúng ta phải tập trung vào hai điểm để củng cố vai trò lãnh đạo và cải tiến khả năng lãnh đạo của chúng ta.

Thứ nhất là quảng bá lý thuyết ” Ba Ðại Biểu ” (8), nhấn mạnh là đảng của chúng ta là đảng tiền phong của nòi giống Tàu, thêm nữa, là người tiền phong của giai cấp vô sản. Trong chốn riêng tư, nhiều người nói ” Chúng tôi không bao giờ bầu cho quý vị, cho đảng Cộng sản để đại diện cho chúng tôi. Làm sao quý vị lại tự nhận là đại diện cho chúng tôi ? “. Không cần phải lo âu về chuyện này. Ðồng chí Mao Trạch Ðông đã nói là nếu chúng ta có thể dẫn đưa những đồng minh của chúng ta tới chiến thắng đem lại tư lợi cho họ, họ sẽ yểm trợ chúng ta. Vì vậy, bao lâu chúng ta có thể dẫn dắt người Tàu ra khỏi nước Tàu, giải quyết sự thiếu thốn khoảng không gian sinh sống, thì dân Tàu sẽ yểm trợ chúng ta. Lúc này đây, chúng ta không phải lo âu về nhãn hiệu ” chế độ chuyên chế ” hay ” chế độ độc tài “. Việc chúng ta có thể đại diện cho dân Tàu mãi mãi hay không lệ thuộc vào chuyện chúng ta có thể thành công trong việc dẫn dắt người Tàu ra khỏi nước Tàu hay không.

Ðiểm thứ hai, việc chúng ta có thể dẫn dắt người Tàu ra khỏi nước Tàu hay không, nó mới là yếu tố quyết định quan trọng nhất về vị trí lãnh đạo của đảng Cộng sản Tàu.

Tại sao tôi lại nói như vậy ?

Mọi người đều biết là nếu không có sự lãnh đạo của đảng ta, nước Tàu sẽ không tồn tại tới ngày nay. Vì vậy, nguyên tắc cao nhất của chúng ta là bảo vệ vai trò lãnh đạo của đảng mãi mãi. Trước ngày mùng 4 tháng 6 (lời người dịch: Ðây là ngày xảy ra biến cố Thiên An Môn năm1989) chúng ta đã nhận thấy lờ mờ là bao lâu nền kinh tế của nước Tàu được phát triển, dân chúng sẽ ủng hộ và yêu mến đảng Cộng sản. Vì vậy, chúng ta đã phải dùng nhiều thập niên của thời hoà bình để phát triển kinh tế đất nước. Cho dù chủ nghĩa gì đi nữa, cho dù là một con mèo trắng hay mèo đen, nó là con mèo tốt khi nó có thể phát triển được kinh tế nước Tàu. Nhưng lúc đó, chúng ta không có những tư tưởng rõ ràng là nước Tàu sẽ đối phó ra sao với những tranh chấp quốc tế sau khi kinh tế Tàu được phát triển.

Ðồng chí Ðặng Tiểu Bình đã nói rằng những chủ đề chính trên thế giới là hoà bình và phát triển. Nhưng cuộc bạo loạn ngày mùng 4 tháng 6 đã cho đảng ta một cảnh báo và cho chúng ta một bài học vẫn còn tươi mới. Áp lực của cuộc cách mạng hoà bình của nước Tàu khiến chúng ta tái nhận xét chủ đề chính của thời đại chúng ta. Chúng ta thấy rằng, hai vấn đề này, hoà bình và phát triển không thể giải quyết được cùng một lúc. Các lực lượng chống đối Phương Tây luôn luôn thay đổi thế giới theo các viễn kiến của họ, họ muốn thay đổi nước Tàu và xử dụng cuộc cách mạng hoà bình để lật đổ sự lãnh đạo của đảng Cộng sản chúng ta. Vì vậy, nếu chúng ta chỉ phát triển kinh tế, chúng ta vẫn đối đầu với khả năng mất quyền lãnh đạo.

Cuộc bạo loạn mùng 4 tháng 6 đó gần như đã thành công trong việc chuyển tiếp ôn hoà, nếu không nhờ một số lớn các đồng chí kỳ cựu vẫn còn sống và vào giờ phút sinh tử họ đã loại bỏ Triệu Tử Dương và những người theo ông ta, rồi thì tất cả chúng ta đã bị bắt vào tù. Sau khi chết, chúng ta có lẽ sẽ quá xấu hổ để đi trình diện Mác. Mặc dù chúng ta đã vượt qua sự thử thách ngày mùng 4 tháng 6, nhưng sau khi nhóm các đồng chí lãnh đạo niên trưởng của chúng ta đã qua đời, nếu không có sự kiểm sóat của chúng ta, cuộc cách mạng hoà bình có thể vẫn xảy ra cho nước Tàu như nó đã xảy ra tại cựu Liên Xô. Trong năm 1956, Liên Xô đã đè bẹp cuộc nổi dậy của dân Hung Gia Lợi và đánh bại các cuộc tấn công của những kẻ theo chủ nghĩa xét lại là Tito và người của ông ta tại Nam Tư, nhưng Liên Xô đã không chống lại được Gorbachev chừng ba mươi năm sau. Khi các đồng chí niên trưởng tiền phong qua đời, thì quyền lực của đảng Cộng sản Liên Xô đã bị lấy đi bởi cuộc cách mạng hoà bình.

Sau khi cuộc bạo loạn ngày mùng 4 tháng 6 bị dẹp tan, chúng ta đã suy nghĩ làm sao để ngăn ngừa nước Tàu không bị cuộc cách mạng hoà bình và làm sao duy trì vai trò lãnh đạo của đảng Cộng sản. Chúng ta đã nghĩ đi nghĩ lại nhưng đã không đưa ra được bất cứ ý kiến hay ho nào, nếu chúng ta không có bất cứ ý kiến hay ho nào, nước Tàu chắc chắn sẽ thay đổi cách hoà bình, và chúng ta sẽ trở thành những tội đồ trong lịch sử. Sau vài suy nghĩ sâu xa, cuối cùng chúng ta đi tới kết luận này: Chỉ bằng cách biến sức mạnh của công cuộc phát triển đất nước của chúng ta thành sức mạnh của một cú đấm hướng ra bên ngoài – chỉ bằng cách dẫn dắt đồng bào chúng ta ra bên ngoài – thì chúng ta mới có thể chiếm được sự ủng hộ và yêu thương của dân Tàu với đảng Cộng sản chúng ta mãi mãi. Ðảng ta sẽ đứng trên vị trí vô địch và dân Tàu sẽ phải lệ thuộc vào đảng Cộng sản ta. Họ mãi mãi sẽ đi theo đảng Cộng sản với con tim, khối óc, như đã được viết trong hai vần thơ mà thường được nhìn thấy ở vùng quê cách đây vài năm: ” Hãy nghe lời Mao chủ tịch, hãy đi theo đảng Cộng sản !” Vì thế, cuộc bạo loạn ngày mùng 4 tháng 6 đã khiến chúng ta nhận ra rằng chúng ta phải phối hợp việc phát triển kinh tế với việc chuẩn bị chiến tranh và dẫn dắt đồng bào đi ra ngoài thế giới. Vì vậy, kể từ đó, chính sách quốc phòng đã quay 180 độ và từ đó chúng ta tập trung thêm và thêm nữa ” phối hợp hoà bình và chiến tranh “. Tất cả sự phát triển kinh tế của chúng ta là để sửa soạn cho nhu cầu của chiến tranh. Bên ngoài, chúng ta vẫn nhấn mạnh rằng phát triển kinh tế là trọng tâm của chúng ta, nhưng trong thực tế, căn bản của phát triển kinh tế chính là chiến tranh!, để dẫn dắt đồng bào ta ra bên ngoài và bảo đảm vai trò lãnh đạo của đảng ta. Trong bất cứ tình huống nào, chúng ta, ban Trung Ương Ðảng sẽ không bao giờ rút lui khỏi sân khấu lịch sử! Chúng ta chả thà buộc cả thế giới, hay ngay cả toàn thể địa cầu, chia sẻ cái sống, chết với chúng ta hơn là lùi bước khỏi sân khấu lịch sử!!! Bộ không có một lý thuyết ” tù nhân của bom nguyên tử ” sao ? Nghĩa là vì vũ khí nguyên tử đã dính chặt vào sự anh ninh của toàn thế giới, tất cả sẽ cùng nhau chết nếu cái chết không thể tránh được. Theo quan điểm của tôi, có loại ” tù tội ” khác và số mạng của đảng ta bị cột chặt với số mạng của toàn thế giới. Nếu chúng ta, đảng Cộng sản Tàu bị tiêu diệt, thì nước Tàu cũng sẽ bị tiêu diệt và toàn thế giới cũng sẽ bị tiêu diệt.

Sứ mạng lịch sử của đảng chúng ta là dẫn dắt đồng bào ra ngoài, nếu chúng ta có viễn kiến, chúng ta sẽ thấy rằng lịch sử đã đưa chúng ta vào con đường này. Trước tiên, lich sử lâu dài của nước Tàu đã tạo ra dân số lớn nhất trên thế giới, bao gồm cả người Tàu ở tại nước Tàu lẫn ở hải ngọai. Thứ hai, một khi chúng ta mở các cửa, những tay tư bản tìm kiếm lợi nhuận Tây Phương sẽ đầu tư tiền bạc và kỹ thuật vào nước Tàu để giúp chúng ta phát triển để họ có thể thống lãnh thị trường lớn lao nhất thế giới này. Thứ ba, số lượng to lớn người Tàu hải ngọai của chúng ta giúp chúng ta tạo dựng môi trường thuận lợi cho việc giới thiệu vốn, kỹ thuật và những kinh nghiệm tiên tiến ngoại quốc để đưa vào nước Tàu. Như vậy, nó bảo đảm rằng chính sách cải cách và mở cửa sẽ đạt những thành qủa to lớn. Thứ tư, sự bành trướng kinh tế to lớn của Tàu sẽ chắn chắn dẫn đến sự suy giảm khoảng không gian sinh sống tính theo đầu người của dân Tàu, điều này sẽ khuyến khích nước Tàu ngó ra bên ngoài để tìm kiếm khoảng không gian sinh sống mới. Thứ năm, sự bành trướng kinh tế vĩ đại của nước Tàu sẽ chắn chắn dẫn tới sự phát triển đầy ý nghĩa về sức mạnh quân sự của chúng ta, tạo ra những điều kiện cho chúng ta bành trướng ra hải ngọai. Ngay trong thời đại của Napoleon, Tây Phương đã được cảnh báo về khả năng có thể thức giấc của con sư tử đang ngủ là nước Tàu. Bây giờ, con sư tử ngủ đang đứng dậy và tiến vào thế giới, và không ai có thể ngăn chặn nó.

Vấn đề thứ ba là cái gì, mà chúng ta phải chú tâm mạnh mẽ để hoàn thành sứ mạng lịch sử phục hưng đất nước ? Ðó là tập trung mạnh mẽ vào vấn đề ” Hoa Kỳ “.

Ðồng chí Mao Trạch Ðông đã dạy chúng ta là chúng ta phải có một sự cương quyết và có chiều hướng chính trị đúng đắn. Chiều hướng chính trị đúng đắn và chính yếu của chúng ta là gì ? Ðó là giải quyết vấn đề Hoa Kỳ.

Cái này có vẻ gây chấn động, nhưng lô-gic của nó thì qủa thiệt rất đơn giản.

Ðồng chí Hà Tân đã đưa thẳng một sự xét đoán rất cơ bản và rất hợp lý. Ông ta viết trong bản báo cáo gửi tới Ủy Ban Trung Ương là: Sự phục hưng nước Tàu có những sự xung khắc cơ bản với quyền lợi chiến lược của Phương Tây, vì thế chắc chắn Tây Phương sẽ làm mọi thứ có thể để cản trở sự phục hưng này. Vì vậy, chỉ còn cách là đập tan sự ngăn cản này của Tây Phương mà đứng đầu là Mỹ thì nước Tàu mới có thể phát triển và di chuyển ra ngoài thế giới được!

Hoa Kỳ sẽ cho phép chúng ta tiến ra bên ngoài để lấy khoảng không gian sinh sống mới chăng ? Trước tiên, nếu Hoa Kỳ nhất định chặn chúng ta, sẽ khó lòng cho chúng ta làm được bất cứ cái gì có ý nghĩa với Ðài Loan và vài nước chung quanh ta! Kế đến, ngay cả nếu chúng ta có thể chiếm lấy một ít đất của Ðài Loan, Việt Nam. Ấn Ðộ, hay cả Nhật Bản, chúng ta có thể có thêm bao nhiêu khoảng không gian sinh sống ? Rất là không đáng kể! Chỉ có các nước như Hoa Kỳ, Canada và Úc là có đất đai rộng lớn đủ để thoả mãn cho nhu cầu thuộc địa lớn lao của chúng ta.

Vì vậy, giải quyết vấn đề ” Hoa Kỳ ” là chuyện căn bản để giải quyết tất cả những vấn đề khác

. Trước tiên, chuyện này làm chúng ta có thể có điều kiện đưa nhiều người di cư sang Mỹ và ngay cả thiết lập một nước Tàu khác dưới cùng sự lãnh đạo của đảng Cộng sản Tàu. Nước Mỹ nguyên thủy được khám phá bởi tổ tiên của giống da vàng, nhưng Kha Luân Bố đã dành công trạng cho giống da trắng. Chúng ta là con cháu của nước Tàu được quyền làm chủ mảnh đất Hoa Kỳ này! Người ta nói rằng những cư dân da vàng có điạ vị xã hội thấp ở Hoa Kỳ. Chúng ta cần giải phóng họ. Thứ hai, sau khi giải quyết ” vấn đề Hoa Kỳ “, các nước Tây Phương ở Âu Châu sẽ cúi đầu trước chúng ta, không kể Ðài Loan, Nhật Bản và những nước nhỏ khác. Vì vậy, giải quyết ” vấn đề Hoa Kỳ ” là sứ mạng được lịch sử chỉ định cho các đảng viên Cộng sản Tàu.

Tôi đôi khi nghĩ thiệt nghiệt ngã làm sao khi để cho nước Tàu và Hoa Kỳ là những kẻ thù của nhau mà lại đụng nhau trên một con đường hẹp! Quý vị có nhớ một cuốn phim về quân đội giải phóng lãnh đạo bởi Lưu Bố Thành và Ðặng Tiểu Bình ? Tựa đề dường như là ” Trận chiến quyết định ở Trung Nguyên “. Có một lời bình luận nổi tiếng trong phim mang đầy sức mạnh và vẻ hùng tráng: ” Những kẻ thù đụng nhau trên con đường hẹp, chỉ những kẻ can đảm mới chiến thắng!” Chính cuộc tranh đấu mang tinh thần chiến thắng hay là chết khiến chúng ta đã có thể chiếm được quyền lực ở nội địa nước Tàu. Ðó là định mệnh của lịch sử để cho nước Tàu và Hoa Kỳ sẽ đi tới sự đối đầu không thể tránh được trên con đường hẹp và đánh lẫn nhau! Hoa Kỳ không như Nga và Nhật Bản, đã chưa bao giờ chiếm cứ và làm hại nước Tàu, và cũng đã yểm trợ nước Tàu trong cuộc chiến chống lại Nhật Bản. Nhưng nhất định Hoa Kỳ sẽ là một sự cản trở, cản trở to lớn nhất! Trong đường dài, sự liên hệ giữ nước Tàu và Hoa Kỳ là một cuộc tranh đấu sống chết.

Có lần, vài người Hoa Kỳ tới thăm viếng và cố gắng để thuyết phục chúng ta rằng quan hệ giữa nước Tàu và Hoa Kỳ là một quan hệ phụ thuộc lẫn nhau. Ðồng chí Ðặng Tiểu Bình trả lời theo một cách lịch sự là: ” Hãy về nói với chính phủ của quý vị, nước Tàu và Hoa Kỳ không có một quan hệ phụ thuộc và hổ tương liên đới như vậy. ” Quả thiệt, đồng chí Ðặng Tiểu Bình đã quá lịch sự, đồng chí ấy có thể nói thẳng rằng ” Quan hệ giữ nước Tàu và Hoa Kỳ là quan hệ tranh đấu sống chết “. Dĩ nhiên, ngay bây giờ chưa phải là lúc để gây hấn với Hoa Kỳ cách công khai. Công cuộc cải cách và mở ra với thế giới bên ngoài của chúng ta vẫn còn nhờ cậy vào tiền bạc và kỹ thuật của họ, chúng ta vẫn còn cần Hoa Kỳ. Vì thế, chúng ta phải làm mọi chuyện có thể để tăng tiến sự liên hệ với Hoa Kỳ, học hỏi từ Hoa Kỳ về mọi khía cạnh và dùng Hoa Kỳ như là một ví dụ cho việc tái kiến trúc đất nước chúng ta.

Chúng ta hành xử chuyện đối ngọai ra sao trong các năm này ? Mặc dù chúng ta đã ngụy trang một khuôn mặt tươi cười để làm vừa lòng họ, mặc dù chúng ta đã đưa má phải ra sau khi họ đã đánh má trái của chúng ta, chúng ta vẫn phải tiếp tục chịu đựng để đẩy mạnh thêm quan hệ với Hoa Kỳ. Quý vi, có nhớ nhân vật Wuxun trong phim ” Câu chuyện của Wuxun ?” Ðể hoàn thành nhiệm vụ, anh ta đã chịu đựng bao nhiêu là đau đớn, khổ đau, biết bao là đánh đập, đấm đá! Hoa Kỳ là nước thành công nhất trên thế giới ngày nay. Chỉ sau khi chúng ta đã học hỏi tất cả những kinh nghiệm hữu ích của họ, chúng ta mới có thể thay thế họ trong tương lai. Mặc dù hiện nay chúng ta đang bắt chước giọng điệu của Hoa Kỳ ” Nước Tàu và Hoa Kỳ lệ thuộc vào nhau và cùng chia sẻ những ” vinh- nhục “, chúng ta không được quên rằng lịch sử của chúng ta đã dạy đi dạy lại chúng ta rằng một ngọn núi không thể có hai con cọp sống chung.

Chúng ta cũng không bao giờ được quên rằng đồng chí Ðặng Tiểu Bình đã nhấn mạnh ” Hãy tự chế để khỏi tiết lộ các tham vọng và làm cho kẻ khác không canh phòng ta “. Lời nhắn nhủ có ẩn ý này nghĩa là: Chúng ta phải kiên nhẫn nhịn nhục Mỹ; chúng ta phải che dấu những mục đích tối hậu của chúng ta, hãy che dấu các khả năng và chờ đợi thời cơ. Có như vậy, đầu óc chúng ta mới sáng tỏ. Tại sao chúng ta không sửa đổi quốc ca của chúng ta cho có vẻ đầy tính hiếu hoà ? Tại sao chúng ta không thay đổi những vần điệu chiến tranh trong bài quốc ca ? Thay vì vậy, khi tu sửa Hiến Pháp lần này, lần đầu tiên chúng ta đã dứt khóat ghi rõ bài ” Hành khúc những người xung phong ” là quốc ca của chúng ta. Như vậy chúng ta sẽ hiểu rằng tại sao chúng ta liên tục to tiếng về ” vấn đề Ðài Loan ” mà không phải là ” vấn đề Hoa Kỳ “. Tất cả chúng ta đều biết nguyên tắc “ nói một đàng, làm một nẻo “. Nếu người bình thường chỉ có thể nhìn thấy hòn đảo nhỏ Ðài Loan trong mắt họ, thì quý vị, như là những tinh hoa của đất nước, quý vi phải nhìn thấy nguyên bức tranh của mục tiêu chúng ta. Trong những năm đó, theo sự sắp xếp của đồng chí Ðặng Tiểu Bình, một phần lớn đất của chúng ta ở phía Bắc đã được tặng cho Nga; quý vị có thực sự nghĩ là Ủy Ban Trung Ương Ðảng chúng ta là một kẻ khờ dại ?

Ðể giải quyết vấn đề Hoa Kỳ, chúng ta phải có thể vượt quá những ước lệ và những giới hạn thường tình. Trong lịch sử, khi một nước đánh bại một nước khác hay chiếm cứ một nước khác, nó không có thể giết tất cả mọi người trong nước bị chinh phục, bởi vì hồi đó quý vị không thể giết người đạt hiệu qủa bằng kiếm hay bằng giáo mác dài, ngay cả bằng súng ống hay súng máy. Vì vậy, không thể chiếm cứ một giải đất mà không giữ dân chúng của vùng đất đó. Tuy nhiên, nếu chúng ta chinh phục Hoa Kỳ bằng cách này, chúng ta không thể đưa nhiều người của chúng ta di dân tới Hoa Kỳ được.

Chỉ bằng cách dùng những phương tiện đặc biệt để ” quét sạch ” Hoa Kỳ, điều này mới làm chúng ta có thể dẫn dắt người Tàu tới đó sống được. Ðây là chọn lựa duy nhất còn lại cho chúng ta. Ðây không phải là vấn đề xem chúng ta có sẵn lòng làm hay không. Lọai phương tiện đặc biệt nào có sẵn trong tay để chúng ta ” quét sạch ” Hoa Kỳ ? Các loại vũ khí quy ước như máy bay, ca-nông, hỏa tiễn và chiến hạm sẽ không làm được; những vũ khí có sức hủy diệt cao như vũ khí nguyên tử cũng sẽ không làm được. Chúng ta không ngu để cùng biến mất với Hoa Kỳ bằng cách xử dụng vũ khí nguyên tử, mặc dù sự kiện là chúng ta đã liên tục la lên rằng chúng ta sẽ giải quyết vấn đề Ðài Loan bằng mọi gía. Chỉ bằng cách xử dụng những vũ khí không hủy diệt mà có thể giết càng nhiều người càng tốt, chúng ta mới có thể lưu giữ lại được đất nước Hoa Kỳ cho chúng ta xử dụng. Ðã có những phát triển mau lẹ về kỹ thuật vũ khí sinh học hiện đại, và những vũ khí sinh học loại mới được tiếp tục phát minh, cái này sau cái kia. Dĩ nhiên chúng ta đã không ngồi yên; trong những năm qua, chúng ta đã nắm bắt những cơ hội để quán triệt những loại vũ khí sinh hóa này. Chúng ta có khả năng đạt được mục đích của chúng ta trong việc ” quét sạch ” cả Hoa Kỳ bất thình lình. Khi đồng chí Ðặng Tiểu Bình vẫn còn sống với chúng ta, Trung Ương Ðảng đã sáng suốt làm ngay quyết định đúng đắn là không phát triển các hàng không mẫu hạm, thay vậy, tập trung vào việc phát triển các vũ khí giết người mà có thể hủy diệt dân số lớn lao của nước thù địch.

Từ một cái nhìn bao quát về nhân đạo, chúng ta nên đưa ra lời cảnh cáo cho dân chúng Hoa Kỳ và thuyết phục họ rời Hoa Kỳ và dời đất đai mà họ đang sống để cho người Tàu. Hay ít ra họ nên dành nửa phần đất Hoa Kỳ để làm thuộc địa của Tàu, bởi vì Mỹ Châu được khám phá ra đầu tiên bởi người Tàu. Nhưng chuyện này làm được không ? Nếu chiến lược này không thực hiện được, thì chỉ có một chọn lựa duy nhất cho chúng ta, đó là dùng những phương tiện có tính cách quyết định để ” quét sạch ” Hoa Kỳ và dành nước Mỹ cho chúng ta sử dụng tức thời. Kinh nghiệm lịch sử của chúng ta đã chứng tỏ rằng một khi chúng ta làm cho việc đó xảy ra, không có ai trong thế giới này có thể làm bất cứ cái gì với chúng ta. Thêm nữa, nếu Hoa Kỳ như là người lãnh đạo thế giới đã bị tiêu diệt, thì những kẻ thù khác phải đầu hàng chúng ta thôi.

Các vũ khí sinh học chưa hề được xử dụng cho nên chưa ai thấy sự tàn độc của chúng. Nhưng nếu Hoa Kỳ không chết thì người Tàu phải chết. Nếu người Tàu bị mắc kẹt trong vùng đất Tàu hiện nay, thì một sự sụp đổ xã hội toàn diện đang gần kề. Theo sự tính toán của tác giả cuốn sách ” Họa Da Vàng “, hơn nửa dân Tàu sẽ chết và rằng con số này sẽ là hơn 800 triệu người! Chỉ sau khi giải phóng nước Tàu, vùng đất màu vàng của chúng ta chỉ nuôi được gần 500 triệu người, hôm nay con số chính thức của dân số là hơn 1 tỉ 300 triệu.Vùng đất màu vàng đã đạt tới sự giới hạn khả năng của nó. Một ngày nào đó, ai biết được nó sẽ tới nhanh thế nào, sự sụp đổ ghê ghớm nhất sẽ xảy ra bất cứ lúc nào và hơn nửa dân số Tàu sẽ chết đi.

Chúng ta phải tự chuẩn bị cho hai tình huống. Nếu các vũ khí sinh học thành công trong việc tấn công bất ngờ Hoa Kỳ, người Tàu sẽ có thể giữ sự tổn thất thấp nhất khi chống lại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, nếu cuộc tấn công thất bại và khơi mào một sự trả đũa bằng nguyên tử từ Hoa Kỳ, nước Tàu có lẽ sẽ chịu đựng một tai ương trong đó hơn nửa dân số Tàu sẽ bị tiêu diệt. Ðó là lý do tại sao chúng ta cần chuẩn bị các hệ thống phòng không cho những thành phố cỡ trung bình và lớn của chúng ta. Cho dù bất cứ trường hợp nào, chúng ta chỉ có thể đi tới không sợ hãi vì đảng và vì đất nước và tương lai của nước chúng ta, bất kể những khó khăn mà chúng ta phải đối diện và những hy sinh mà chúng ta phải chấp nhận. Ngay cả nếu hơn nửa dân số phải bị tiêu diệt, thì dân ta vẫn có thể sinh sôi nảy nở tiếp. Nhưng nếu đảng sụp đổ, mọi thứ đều tan biến và tan biến mãi mãi.

Trong lịch sử nước Tàu, trong khi thay đổi các vương triều, kẻ tàn ác luôn luôn chiến thắng và những kẻ nhân từ luôn luôn thất bại. Ví dụ điển hình nhất là việc Hạng Võ, vua nước Sở sau khi đánh bại Lưu Bang đã không tiếp tục truy đuổi Lưu Bang và tiêu diệt lực lượng của Lưu Bang. Tính khoan dung này của Hạng Võ làm ông ta chết và khiến Lưu Bang chiến thắng (trong thời kỳ chiến tranh giữa nhà Sở và nhà Hán sau khi triều đại Tần {221-206 BC} bị lật đổ). Vì vậy, chúng ta phải nhấn mạnh tính chất quan trọng của việc chấp nhận những giải pháp cứng rắn, cương quyết. Trong tương lai, hai đối thủ Tàu và Hoa Kỳ cuối cùng sẽ đụng nhau trên một con đường hẹp, và sự khoan dung của chúng ta với Hoa Kỳ sẽ có nghĩa là gây khổ đau, tàn ác cho dân Tàu. Ở đây, có vài người sẽ hỏi tôi: Còn dăm bảy triệu đồng bào Tàu của chúng ta tại Hoa Kỳ thì sao ? Họ cũng có thể hỏi: Chúng ta không phải là không chống lại việc người Tàu tiêu diệt người Tàu sao ?

Những đồng chí này quá là đạo đức rởm; họ không đủ thực dụng. Nếu chúng ta đã cứ khăng khăng tuân thủ nguyên tắc là người Tàu không giết người Tàu, liệu chúng ta đã giải phóng được nước Tàu không ? Ðối với dăm bảy triệu người Tàu đang sống tại Hoa Kỳ thì đây là một vấn đề lớn. Vì thế, trong những năm vừa qua, chúng ta đã tiến hành cuộc nghiên cứu về những vũ khí di truyền, tức là những thứ vũ khí mà không giết người da vàng. Nhưng để đạt được kết qủa nghiên cứu về các loại vũ khí này rất là khó khăn. Trong cuộc nghiên cứu về các loại vũ khí di truyền này, Do Thái dẫn đầu thế giới. Các vũ khí di truyền của họ chế ra để nhắm vào người Ả Rập và để bảo vệ người Do Thái. Dù vậy, Do Thái chưa đạt được giai đọan mang loại vũ khí này ra ứng dụng. Chúng ta đã hợp tác với Do Thái trong một số nghiên cứu về loại vũ khí này. Có lẽ chúng ta có thể học hỏi vài kỹ thuật được người Do Thái dùng để bảo vệ người Do Thái và sửa đổi những kỹ thuật này để bảo vệ giống da vàng. Nhưng các kỹ thuật của Do Thái chưa tiến bộ đủ và khó lòng cho chúng ta vượt qua họ trong vài năm tới. Nếu phải cần năm tới mười năm nữa trước khi có các tiến bộ đột phá về loại vũ khí di truyền này, chúng ta không có đủ khả năng để chờ đợi lâu hơn nữa.

Những đồng chí cao niên cũng như chúng ta, không thể chờ đợi lâu như vậy, vì chúng ta không có nhiều thời gian để sống. Những chiến binh cao niên vào tuổi tôi có lẽ có thể chờ đợi năm hay mười năm, nhưng những người trong thời kỳ chiến tranh chống Nhật hay vài chiến binh Hồng Quân lớn tuổi không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Thành ra chúng ta phải từ bỏ những hy vọng về các lọai vũ khí di truyền này. Dĩ nhiên, từ hướng nhìn khác, đại đa số những người Tàu đang sinh sống ở Hoa Kỳ trở thành gánh gặng cho chúng ta bởi vì họ đã bị làm cho đồi bại quá lâu bởi những giá trị tự do trưởng giả, như vậy sẽ khó cho họ chấp nhận sự lãnh đạo của đảng ta. Nếu họ sống sót sau cuộc chiến tranh này, trong tương lai, chúng ta cũng phải đưa ra những chiến dịch để đối phó với họ để cải tạo họ. Quý vị, vẫn còn nhớ là khi chúng ta vừa đánh bại bọn Quốc Dân Ðảng và giải phóng lục địa Tàu, có rất nhiều người thuộc thành phần trưởng giả và trí thức chào đón chúng ta rất nồng nàn, nhưng sau này chúng ta đã đưa ra những chiến dịch như ” Tiêu diệt bọn phản động ” và ” Phong trào chống bọn Hữu khuynh “để quét sạch họ và cải tạo họ ? Vài người trong họ đã ẩn náu khá lâu và không bị lộ ra cho tới khi có cuộc cách mạng Văn Hóa. Lịch sử đã chứng minh là bất cứ sự hỗn loạn xã hội nào, hầu như đều có nhiều người bị chết. Chúng ta có thể nói như vầy: Chết chóc là cỗ máy đẩy lịch sử đi tới. Trong thời kỳ Tam Quốc (9), có bao nhiêu người chết ? Khi Thành Cát Tư Hãn chinh phục Trung Á, bao nhiêu người chết ? Khi nhà Thanh xâm lăng nước Tàu, bao nhiêu người chết ? Không có nhiều người chết trong thời kỳ cách mạng 1911, nhưng khi chúng ta lật đổ bọn Ðế quốc, Quan lại và Tư bản thư lại (10) và trong các chiến dịch chính trị như ” Diệt bọn phản động ” , ” Ba chống “, ” Năm chống ” thì có ít nhất là 20 triệu người chết. Chúng ta e rằng một số giới trẻ ngày nay khi nghe về những cuộc chiến và sự chết chóc như vậy, sẽ sợ run lên. Trong thời chiến, chúng ta thường nhìn thấy người ta chết. Máu thịt bay khắp nơi, xác chết chất đống khắp các cánh đồng và máu chảy như suối. Chúng ta đã thấy tất cả. Trên các mặt trận, mắt mọi người đỏ ké vì say máu bởi vì đó là cuộc chiến đấu sống chết và chỉ có những người gan dạ mới sống sót.

Quả thiệt là tàn nhẫn khi giết một hai trăm triệu người Mỹ. Nhưng đó là con đường duy nhất mà sẽ bảo đảm chúng ta làm ra được thế kỷ của người Tàu, một thế kỷ trong đó đảng Cộng sản Tàu lãnh đạo thế giới. Chúng ta, những người theo chủ nghĩa nhân đạo cách mạng, nên chúng ta không muốn chết chóc. Nhưng nếu lịch sử buộc chúng ta phải chọn lựa giữa cái chết của người Tàu và người Mỹ, chúng ta sẽ chọn lựa cái chết cho người Mỹ, vì đối với chúng ta, bảo vệ mạng sống của người Tàu và của đảng ta thì quan trọng hơn. Bởi vì sau hết, chúng ta là người Tàu và là đảng viên đảng Cộng sản Tàu. Kể từ ngày chúng ta gia nhập đảng, sinh mạng của đảng luôn luôn được đặt trên hết tất cả các thứ khác! Lịch sử sẽ chứng minh rằng chúng ta đã chọn lựa đúng.

Bây giờ, khi tôi sắp nói xong, quý vị có thể hiểu tại sao chúng ta tiến hành cuộc thăm dò trên mạng điện tử này. Ðơn giản thôi, qua cuộc thăm dò này, chúng ta muốn biết xem dân chúng sẽ đứng lên chống chúng ta không nếu một ngày nào đó chúng ta bí mật thi hành phương pháp tàn độc để ” quét sạch ” người Mỹ. Sẽ có thêm người ủng hộ chúng ta hay chống chúng ta. Ðây là sự phán đóan cơ bản của chúng ta: Nếu dân chúng ta đồng ý bắn vào những tù nhân chiến tranh, vào đàn bà, con nít, rồi thì họ cũng sẽ đồng ý việc ” quét sạch ” người Mỹ của chúng ta. Trong hơn hai mươi năm qua, nước Tàu đã an hưởng hoà bình, và cả một thế hệ đã không được chiến tranh thử thách. Ðặc biệt kể từ sau Ðệ Nhị Thế Chiến, đã có biết bao sự thay đổi về hình thái chiến tranh, lý thuyết về chiến tranh và về các mặt đạo đức của chiến tranh. Ðặc biệt kể từ khi cựu Liên Xô và các nước Cộng sản Ðông Âu bị sụp đổ, hệ tư tưởng của Phương Tây đã thống trị toàn thế giới, và học thuyết nhân bản cũng như nhân quyền của Tây Phương đã gia tăng lan tỏa trong những người trẻ ở nước Tàu. Cho nên, chúng ta không chắc lắm về thái độ của người dân. Cơ bản, nếu dân ta chống lại việc ” quét sạch ” người Mỹ thì chúng ta phải chọn những phương cách tương ứng khác.

Thay vì qua mạng điện tử, tại sao chúng ta đã không thực hành cuộc thăm dò ý kiến qua những phương tiện hành chánh ? Chúng ta đã làm điều này vì một lý do chính đáng.

Trước hết, chúng ta làm chuyện này để giảm bớt sự suy luận không khách quan và để chắc chắn rằng chúng ta đọc được suy nghĩ thiệt sự của người dân. Vả lại, đây là chuyện khá bảo mật và nó sẽ không lộ ra mục đích thiệt sự của cuộc thăm dò ý kiến này. Nhưng điều quan trọng nhất là, đa số những người mà có thể trả lời các câu hỏi trên mạng điện tử, đều từ các nhóm xã hội mà tương đối là những người có trình độ giáo dục khá và xuất sắc. Họ chính là những nhóm lãnh đạo và lực lượng nòng cốt trung kiên giữ một vai trò quyết định trong dân chúng ta. Nếu họ ủng hộ chúng ta, thì toàn thể dân chúng cũng sẽ nghe theo chúng ta; nếu họ chống đối chúng ta, họ sẽ giữ vai trò nguy hiểm trong việc xúi dục dân chúng và tạo ra những bất ổn xã hội.

Chúng ta an tâm là những người tham dự thăm dò đã không gởi lại bản thăm do trống trơn. Quả thiệt, họ đã trả lại bản thăm dò với điểm trên 80. Ðây là những thành qủa tuyệt vời do công sức tuyên truyền, giáo dục trong hơn mấy thập niên qua của đảng ta.

Dĩ nhiên, có vài người dưới ảnh hưởng của Phương Tây đã chống lại việc bắn vào những tù nhân chiến tranh, vào đàn bà, con nít. Vài người trong họ đã nói: Thiệt là chấn động và kinh sợ khi chứng kiến quá nhiều người đồng ý bắn vào đàn bà, trẻ em. Mọi người điên khùng à ? Vài người khác lại nói ” Dân Tàu thích gán cho mình là những người yêu hoà bình, nhưng thiệt ra họ là những người tàn ác nhất. Những ý tưởng này âm vang sự chết giết chóc, thảm sát, làm tâm hồn tôi rùng mình ớn lạnh “.

Mặc dù không có nhiều người có quan điểm này và họ sẽ không ảnh hưởng tới tình trạng chung chút nào, nhưng chúng ta vẫn cần củng cố mạnh sự tuyên truyền để hoá giải những lối suy nghĩ như vầy.

Ðó là tuyên truyền mạnh mẽ bài viết mới nhất của đồng chí Hà Tân mà đã được tường trình cho chính quyền trung ương. Quý vị có thể xem bài này trên mạng điện tử toàn cầu.

Nếu quý vị vào mạng điện tử toàn cầu này, dùng những chữ chính yếu để tìm kiếm, quý vị sẽ thấy là mới cách đây, trong buổi phỏng vấn của tờ Tin Tức Thương Mại Hong Kong , đồng chí Hà Tân đã chỉ ra là: ” Hoa Kỳ có một âm mưu gây chấn động “. Theo điều đồng chí ấy có trong tay, từ ngày 27 tháng 9 tới mùng 1 tháng 10 năm 1995, Tổ chức có tên Mikhai Sergeevich Gorbachev, được tài trợ bởi Hoa Kỳ, đã tập hợp ở khách sạn Fairmont tại San Francisco với 500 người quan trọng nhất của thế giới gồm các vị lãnh đạo các nước, các kinh tế gia và khoa học gia, kể cả George W. Bush (ông ta lúc đó chưa là tổng thống nước Mỹ), Baroness Thatcher, Tony Blair, Zbigniew Brzezinski, cũng như George Soros, Bill Gates, nhà tương lai học John Naisbitt, v.v.v., cùng tất cả những nhân vật nổi tiếng nhất trên thế giới khác tham dự một cuộc hội nghị cao cấp bàn tròn để thảo luận về những vấn đề về toàn cầu hóa và làm sao để hướng dẫn nhân loại bước vào thế kỷ 21. Theo điều đồng chí Hà Tân có trong tay, những tham dự viên xuất sắc của nhân loại đó nghĩ là vào thế kỷ 21, chỉ cần 20% dân số nhân loại cũng sẽ đủ để duy trì sự thịnh vượng và kinh tế của thế giới, còn 80% còn lại hay 4/5 của dân số địa cầu sẽ chỉ là thứ người cặn bã không thể tạo ra những thứ năng xuất mới. Những người tham dự hội nghị này nghĩ rằng 80% thặng dư dân số này sẽ là dân số phế thải và những phương tiện ” kỹ thuật cao ” nên được xử dụng để loại bỏ họ từ từ.

Vì những kẻ thù này bí mật hoạch định việc tiêu diệt dân tộc chúng ta, nhất định chúng ta không thể khoan dung, thương xót họ vô bờ bến được. Bài viết của đồng chí Hà Tân xuất hiện vào đúng thời điểm, nó chứng minh sự đúng đắn của phương pháp chiến đấu ăn miếng trả miếng, chứng minh cái viễn kiến vĩ đại của đồng chí Ðặng Tiểu Bình khi dàn trận địa chống lại chiến lược quân sự của Mỹ.

Nhất định, khi tuyên truyền quan điểm của đồng chí Hà Tân, chúng ta không thể in tài liệu này trong những tờ báo của đảng để tránh làm cho kẻ thù đề cao cảnh giác

. Buổi nói chuyện của đồng chí Hà Tân có thể nhắc nhở kẻ thù là chúng ta đã có được kỹ thuật và khoa học tối tân, kể cả kỹ thuật nguyên tử ” sạch “, kỹ thuật về vũ khí di truyền cũng như vũ khí sinh học,

và chúng ta có thể dùng những phương pháp mạnh mẽ để tiêu diệt dân Mỹ trên một quy mô lớn.

Vấn đề cuối cùng tôi muốn nói là nắm vững kỹ lưỡng các chuẩn bị về mặt trận quân sự.

Hiện thời, chúng ta đang ở con đường tiến tới hay lùi lại. Vài đồng chí đã nhìn thấy những khó khăn tràn ngập mọi nơi trên đất nước chúng ta – vấn đề tham nhũng, vấn đề về công ty quốc doanh, vấn đề về các tài khoản xấu của ngân hàng, các vấn đề môi sinh, các vấn đề an ninh xã hội, các vấn đề giáo dục, vấn đề bệnh AIDS và nhiều vấn đề nguy ngập khác. Các đồng chí này bị chao đảo trong sự quyết tâm chuẩn bị cho trận chiến này. Họ đã nghĩ; trước hết họ phải giải quyết vấn đề cải tổ chính trị, tức là cuộc cải tổ chính trị của chúng ta phải được làm trước. Sau khi giải quyết những vấn đề đối nội, chúng ta mới có thể đối phó với vấn đề mặt trận quân sự nước ngoài.

Ðiều này nhắc tôi về thời kỳ sinh tử trong năm 1948 trong cuộc cách mạng Tàu. Lúc đó, quân Giải Phóng Nhân Dân như là ” những con ngựa đang uống nước ” trên sông Dương Tử. Nhưng họ phải đối đầu với những tình trạng cực kỳ phức tạp và những vấn đề khó khăn ở mọi nơi trong những vùng được giải phóng, và lãnh đạo trung ương đã nhận được những báo cáo khẩn cấp hàng ngày. Làm gì đây ? Chúng ta có nên ngưng để giải quyết trước tiên chuyện hậu phương và những vấn đề nội bộ đã, trước khi tiến tới, hay xúm lại để vượt qua sông Dương Tử bằng những cố gắng cao độ ? Chủ tịch Mao, với sự khôn ngoan và can đảm cực độ đã ra lệnh hành quân ” Tiến hành cuộc cách mạng tới tận cùng, ” và đã giải phóng cả nước Tàu. Những vấn đề trước đó được cho là xung khắc nghiêm trọng, tất cả đã được giải quyết trong một khí thế cách mạng vĩ đại đang chuyển mình về phía trước

Giờ đây, dường như chúng ta đã lại ở thời điểm sinh tử như ” những con ngựa đang uống nước ” trong những ngày trên sông Dương Tử trong thời kỳ cách mạng, bao lâu chúng ta còn nắm chặt nguyên tắc cơ bản nhất trong sự chuẩn bị cho mặt trận quân sự, Ủy ban Trung Ương tin tưởng rằng bao lâu chúng ta giải quyết vấn đề Hoa Kỳ bằng một cú đấm thì những vấn đề đối nội của chúng ta, tất cả sẽ giải quyết dễ dàng. Cho nên, sự chuẩn bị mặt trận quân sự của chúng ta bề mặt nhắm vào Ðài Loan, nhưng thiệt sự là nhắm vào Hoa Kỳ, và sự chuẩn bị này vượt xa mức độ của cuộc tấn công các hạm đội hay vệ tinh.

Mác đã từng nói là bạo động là bà mụ khai sinh một xã hội mới. Vì thế, chiến tranh là bà mụ khai sinh thế kỷ cho người Tàu. Trong khi chiến tranh đang đến gần, tôi tràn đầy hy vọng vào thế hệ kế tiếp của chúng ta.

* Ghi Chú:

Câu hỏi đó là: ” Nếu bạn là một người lính, và nếu dưới những mệnh lệnh của các cấp chỉ huy, bạn sẽ bắn vào các đàn bà, trẻ em và tù nhân chiến tranh hay không ?”, 34% người trả lời là họ sẽ bắn dưới bất cứ hoàn cảnh nào cho dù không có phép của cấp trên, 48,6% trả lời là họ sẽ bắn khi mạng sống của họ hay đồng đội, bạn bè của họ bị đe dọa. Chỉ 3.8% trả lời là sẽ không bắn dưới bất cứ hoàn cảnh nào. Những người mà đồng ý bắn đa số là dưới 25 tuổi.

” Chiến tranh đang đến gần chúng ta “

” Ba hòn đảo ” nói về Ðài Loan, Ðiếu Ngư (Diaoyu Islands) và Trường Sa (Spratly Islands)

Ðặng Tiểu Bình (1904-1997). Chính thức, Ðặng Tiểu Bình đã là lãnh đạo của đảng Cộng sản Tàu và nước Tàu từ năm 1978-1989. Quả thiệt, sau khi Mao chết năm 1976, Ðặng thành lãnh đạo trên thực tế của nước Tàu cho tới khi Ðặng chết năm 1997.

Hồ Cẩm Ðào (1942-), người lãnh đạo thuộc thế hệ thứ bốn của những đảng viên Cộng sản Tàu. Năm 2003, Hồ thành chủ tịch của nước Cộng Hoà Nhân Dân Tàu

Lưu Hứa Quỳnh (1916-). Chỉ huy của Hải quân Quân đội Nhân dân Tàu từ năm 1982 tới 1988, phó chủ tịch của Ủy ban Quân Ủy Trung Ương Tàu (cho tới 1997). Lưu được coi như là người chịu trách nhiệm cho những nỗ lực hiện đại hóa Quân đội Giải phóng Nhân dân Tàu.

Hà Tân (1949-) Giảng viên cao cấp của Học viện Khoa Học Xã hội Tàu

Thuyết ” Ba Ðại Biểu ” tuyên bố rằng đảng Cộng sản Tàu đại diện cho sự cần thiết để phát triển những lực lượng sản xuất tiến bộ, một định hướng về văn hóa tiến bộ, và những quyền lợi cơ bản của tuyệt đại đa số dân Tàu. Nó được đẩy mạnh bởi Giang Trạch Dân, cựu chủ tịch nước Tàu.

Tam Quốc là nhắc tới nhà Ngụy, Thụy và Ngô, ba nước mà đất đai bao trùm nước Tàu trong thời kỳ 220-80 AD

(10)” Ba ngọn núi vĩ đại ” (theo diễn tả của đảng Cộng sản Tàu) mà đã đè lên lưng dân Tàu là – đế quốc, giới quan lại (phong kiến), tư sản thư lại.

http://english.epochtimes.com/news/5-8-5/30974.html

Sina.com là một trong những tổ hợp thông in điện tử lớn nhất ở Tàu. Cuộc thăm dò ý kiến điện tử được thực hiện bởi chi nhánh Sina thuộc Quân đội (jczs.sina.com.cn) của sina.com. Nó bắt đầu vào ngày mùng 2 tháng 2 và kết thúc ngày mùng 1 tháng 3 năm 2004 và có 31872 người trả lời cuộc thăm dò ý kiến này. Trang mạng điện tử (web page) của cuộc thăm dò ý kiến này ở tại ” http://jczs.sina .com.cn/2004-02-02/1644180066.html “nhưng trang này đã bị gỡ bỏ và không thể xem được nữa.

 

 

http://en.epochtimes.com/news/5-8-5/30931.html

———————————————————————————————————————————————————

War Is Not Far from Us and Is the Midwife of the Chinese Century

 

Leading CCP official argues for exterminating U.S. population

By Chi Haotian

Aug 08, 2005

 

The following is a transcript of a speech believed to have been given by Mr. Chi Haotian, Minster of Defense and vice-chairman of China’s Central Military Commission. Independently verifying the authorship of the speech is not possible. It is worth reading because it is believed to set out the CCP’s strategy for the development of China. The speech argues for the necessity of China using biological warfare to depopulate the United States and prepare it for a future massive Chinese colonization. “The War Is Not Far from Us and Is the Midwife of the Chinese Century” was published on February 15, 2005 on http://www.peacehall.com and was published on http://www.boxun.com on April 23, 2005. This speech and a related speech, ”

The War Is Approaching Us” are analyzed in The Epoch Times original article “The CCP’s Last-ditch Gamble: Biological and Nuclear War.”

http://english.epochtimes.com/news/5-8-5/30974.html

http://en.epochtimes.com/news/5-8-5/30931.html

 

Text of the speech:

Comrades,

I’m very excited today, because the large-scale online survey sina.com that was done for us showed that our next generation is quite promising and our Party’s cause will be carried on. In answering the question, “Will you shoot at women, children and prisoners of war,” more than 80 percent of the respondents answered in the affirmative, exceeding by far our expectations [1].

Today I’d like to focus on why we asked sina.com to conduct this online survey among our people. My speech today is a sequel to my speech last time [2], during which I started with a discussion of the issue of the three islands [3], mentioned that 20 years of the idyllic theme of “peace and development” had come to an end, and concluded that modernization under the saber is the only option for China’s next phase. I also mentioned we have a vital stake overseas. Today, I’ll speak more specifically on these two issues.

The central issue of this survey appears to be whether one should shoot at women, children and prisoners of war, but its real significance goes far beyond that. Ostensibly, our intention is mainly to figure out what the Chinese people’s attitude towards war is: If these future soldiers do not hesitate to kill even non-combatants, they’ll naturally be doubly ready and ruthless in killing combatants. Therefore, the responses to the survey questions may reflect the general attitude people have towards war.

Actually, however, this is not our genuine intention. The purpose of the CCP Central Committee in conducting this survey is to probe people’s minds. We wanted to know: If China’s global development will necessitate massive deaths in enemy countries, will our people endorse that scenario? Will they be for or against it?

As everybody knows, the essence of Comrade Xiaoping’s [4] thinking is “development is the hard truth.” And Comrade Jintao [5] has also pointed out repeatedly and empathetically that “development is our top priority,” which should not be neglected for even a moment. But many comrades tend to understand “development” in its narrow sense, assuming it to be limited to domestic development. The fact is, our “development” refers to the great revitalization of the Chinese nation, which, of course, is not limited to the land we have now but also includes the whole world.

Why do we put it this way?

  Defense Minster Chi Haotian (Jonathan Utz/AFP/Getty Images)  
     

Both Comrade Liu Huaqing [6], one of the leaders of the old generation in our Party, and Comrade He Xin [7], a young strategist for our Party, have repeatedly stressed the theory regarding the shift of the center of world civilization. Our slogan of “revitalizing China” has this way of thinking as its basis. You may look into the newspapers and magazines published in recent years or go online to do some research to find out who raised the slogan of national revitalization first. It was Comrade He Xin. Do you know who He Xin is? He may look aggressive and despicable when he speaks in public, with his sleeves and pants all rolled up, but his historical vision is a treasure our Party should cherish.

In discussing this issue, let us start from the beginning.

As everybody knows, according to the views propagated by the Western scholars, humanity as a whole originated from one single mother in Africa. Therefore, no race can claim racial superiority. However, according to the research conducted by most Chinese scholars, the Chinese are different from other races on earth. We did not originate in Africa. Instead, we originated independently in the land of China. The Peking Man at Zhoukoudian that we are all familiar with represents a phase of our ancestors’ evolution. “The Project of Searching for the Origins of the Chinese Civilization” currently undertaken in our country is aimed at a more comprehensive and systematic research on the origin, process and development of the ancient Chinese civilization. We used to say, “Chinese civilization has had a history of five thousand years.” But now, many experts engaged in research in varied fields including archeology, ethnic cultures, and regional cultures have reached consensus that the new discoveries such as the Hongshan Culture in the Northeast, the Liangzhu Culture in Zhejiang province, the Jinsha Ruins in Sichuan province, and the Yongzhou Shun Emperor Cultural Site in Human province are all compelling evidence of the existence of China’s early civilizations, and they prove that China’s rice-growing agricultural history alone can be traced back as far as 8,000 to 10,000 years. This refutes the concept of “five thousand years of Chinese civilization.” Therefore, we can assert that we are the product of cultural roots of more than a million years, civilization and progress of more than ten thousand years, an ancient nation of five thousand years, and a single Chinese entity of two thousand years. This is the Chinese nation that calls itself, “descendents of Yan and Huang,” the Chinese nation that we are so proud of. Hitler’s Germany had once bragged that the German race was the most superior race on Earth, but the fact is, our nation is far superior to the Germans.

During our long history, our people have disseminated throughout the Americas and the regions along the Pacific Rim, and they became Indians in the Americas and the East Asian ethnic groups in the South Pacific.

We all know that on account of our national superiority, during the thriving and prosperous Tang Dynasty our civilization was at the peak of the world. We were the center of the world civilization, and no other civilization in the world was comparable to ours. Later on, because of our complacency, narrow-mindedness, and the self-enclosure of our own country, we were surpassed by Western civilization, and the center of the world shifted to the West.

In reviewing history, one may ask: Will the center of the world civilization shift back to China?

Comrade He Xin put it in his report to the Central Committee in 1988: If the fact is that the center of leadership of the world was located in Europe as of the 18th Century, and later shifted to the United States in the mid 20th Century, then in the 21st Century the center of leadership of the world will shift to the East of our planet. And, “the East” of course mainly refers to China.

Actually, Comrade Liu Huaqing made similar points in early 1980s. Based on an historical analysis, he pointed out that the center of world civilization is shifting. It shifted from the East to Western Europe and later to the United States; now it is shifting back to the East. Therefore, if we refer to the 19th Century as the British Century, and the 20th century as the American Century, then the 21st Century will be the Chinese Century.

To understand conscientiously this historical law and to be prepared to greet the advent of the Chinese Century is the historical mission of our Party. As we all know, at the end of the last century, we built the Altar to the Chinese Century in Beijing. At the very moment of the arrival of the new millennium, the collective leadership of the Party Central Committee gathered there for a rally, upholding the torches of Zhoukoudian, to pledge themselves to get ready to greet the arrival of the Chinese Century. We were doing this to follow the historical law and setting the realization of the Chinese Century as the goal of our Party’s endeavors.

Later, in the political report of our Party’s Sixteenth National Congress, we established that the national revitalization be our great objective and explicitly specified in our new Party Constitution that our Party is the pioneer of the Chinese people. All these steps marked a major development in Marxism, reflecting our Party‘s courage and wisdom. As we all know, Marx and his followers have never referred to any communist party as a pioneer of a certain people; neither did they say that national revitalization could be used as a slogan of a communist party. Even Comrade Mao Zedong, a courageous national hero, only raised high the banner of “the global proletarian revolution,” but even he did not have the courage to give the loudest publicity to the slogan of national revitalization.

We must greet the arrival of the Chinese Century by raising high the banner of national revitalization. How should we fight for the realization of the Chinese Century? We must borrow the precious experiences in human history by taking advantage of the outstanding fruition of human civilization and drawing lessons from what happened to other ethnic groups.

The lessons include the collapse of communism in the former Soviet Union and Eastern Europe, as well as the defeats of Germany and Japan in the past. Recently there has been much discussion on the lessons of the collapse of communism in the former Soviet Union and Eastern European countries, so I will not dwell on them here. Today I’d like to talk about the lessons of Germany and Japan.

As we all know, Nazi Germany also placed much emphasis on the education of the people, especially the younger generation. The Nazi party and government organized and established various propaganda and educational institutions such as the “Guiding Bureau of National Propaganda,” “Department of National Education and Propaganda,” “Supervising Bureau of Worldview Study and Education,” and “Information Office,” all aimed at instilling into the people’s minds, from elementary schools to colleges, the idea that German people are superior, and convincing people that the historical mission of the Arian people is to become the “lords of earth” that “rule over the world.” Back then the German people were much more united than we are today.

Nonetheless, Germany was defeated in utter shame, along with its ally, Japan. Why? We reached some conclusions at the study meetings of the Politburo, in which we were searching for the laws that governed the vicissitudes of the big powers, and trying to analyze Germany and Japan’s rapid growth. When we decide to revitalize China based on the German model, we must not repeat the mistakes they made.

Specifically, the following are the fundamental causes for their defeat: First, they had too many enemies all at once, as they did not adhere to the principle of eliminating enemies one at a time; second, they were too impetuous, lacking the patience and perseverance required for great accomplishments; third, when the time came for them to be ruthless, they turned out to be too soft, therefore leaving troubles that resurfaced later on.

Let’s presume that back then Germany and Japan had been able to keep the United States neutral and had fought a protracted war step by step on the Soviet front. If they had adopted this approach, gained some time to advance their research, eventually succeeded in obtaining the technology of nuclear weapons and missiles, and launched surprise attacks against the United States and the Soviet Union using them, then the United States and the Soviet Union would not have been able to defend themselves and would have had to surrender. Little Japan, in particular, made an egregious mistake in launching the sneak strike at Pearl Harbor. This attack did not hit the vital parts of the United States. Instead it dragged the United States into the war, into the ranks of the gravediggers that eventually buried the German and Japanese fascists.

Of course, if they had not made these three mistakes and won the war, history would have been written in a different fashion. If that had been the case, China would not be in our hands. Japan might have relocated their capital to China and ruled over China. Afterwards, China and the whole of Asia under Japan’s command would have brought into full play the oriental wisdom, conquered the West ruled by Germany and unified the whole world. This is irrelevant, of course. No more digressions.

So, the fundamental reason for the defeats of Germany and Japan is that history did not arrange them to be the “lords of the earth,” for they are, after all, not the most superior race.

Ostensibly, in comparison, today’s China is alarmingly similar to Germany back then. Both of them regard themselves as the most superior races; both of them have a history of being exploited by foreign powers and are therefore vindictive; both of them have the tradition of worshipping their own authorities; both of them feel that they have seriously insufficient living space; both of them raise high the two banners of nationalism and socialism and label themselves as “national socialism”; both of them worship “one state, one party, one leader, and one doctrine.”

And yet, if we really are to make a comparison between Germany and China, then, as Comrade Jiang Zemin put it, Germany belongs to “pediatrics”—too trivial to be compared. How large is Germany’s population? How big is its territory? And how long is its history? We eliminated eight million Nationalist troops in only three years. How many enemies did Germany kill? They were in power for a transient period of little more than a dozen years before they perished, while we are still energetic after being around for more than eighty years. Our theory of the shifting center of civilization is of course more profound than the Hitler’s theory of “the lords of the earth.” Our civilization is profound and broad, which has determined that we are so much wiser than they were.

Our Chinese people are wiser than the Germans because, fundamentally, our race is superior to theirs. As a result, we have a longer history, more people, and larger land area. On this basis, our ancestors left us with the two most essential heritages, which are atheism and great unity. It was Confucius, the founder of our Chinese culture, who gave us these heritages.

These two heritages determined that we have a stronger ability to survive than the West. That is why the Chinese race has been able to prosper for so long. We are destined “not to be buried by either heaven or earth” no matter how severe the natural, man-made, and national disasters. This is our advantage.

Take response to war as an example. The reason that the United States remains today is that it has never seen war on its mainland. Once its enemies aim at the mainland, they enemies would have already reached Washington before its congress finishes debating and authorizes the president to declare war. But for us, we don’t waste time on these trivial things. Comrade Deng Xiaoping once said, “The Party’s leadership is prompt in making decisions. Once a decision is made, it is immediately implemented. There’s no wasting time on trivial things like in capitalist countries. This is our advantage.” Our Party’s democratic centralism is built on the tradition of great unity. Although fascist Germany also stressed high-level centralism, they only focused on the power of the country’s executive, but ignored the collective leadership of the central group. That’s why Hitler was betrayed by many later in his life, which fundamentally depleted the Nazis of their war capacity.

What makes us different from Germany is that we are complete atheists, while Germany was primarily a Catholic and Protestant country. Hitler was only half atheist. Although Hitler also believed that ordinary citizens had low intelligence, and that leaders should therefore make decisions, and although German people worshipped Hitler back then, Germany did not have the tradition of worshipping sages on a broad basis. Our Chinese society has always worshipped sages, and that is because we don’t worship any god. Once you worship a god, you can’t worship a person at the same time, unless you recognize the person as the god’s representative like they do in Middle Eastern countries. On the other hand, once you recognize a person as a sage, of course you will want him to be your leader, instead of monitoring and choosing him. This is the foundation of our democratic centralism.

The bottom line is, only China, not Germany, is a reliable force in resisting the Western parliament-based democratic system. Hitler’s dictatorship in Germany was perhaps but a momentary mistake in history.

Maybe you have now come to understand why we recently decided to further promulgate atheism. If we let theology from the West into China and empty us from the inside, if we let all Chinese people listen to God and follow God, who will obediently listen to us and follow us? If the common people don’t believe Comrade Hu Jintao is a qualified leader, question his authority, and want to monitor him, if the religious followers in our society question why we are leading God in churches, can our Party continue to rule China?

Germany’s dream to be the “lord of the earth” failed, because ultimately, history did not bestow this great mission upon them. But the three lessons Germany learned from experience are what we ought to remember as we complete our historic mission and revitalize our race. The three lessons are: Firmly grasp the country’s living space, firmly grasp the Party’s control over the nation, and firmly grasp the general direction toward becoming the “lord of the earth.”

Next, I’d like to address these three issues.

The first issue is living space. This is the biggest focus of the revitalization of the Chinese race. In my last speech, I said that the fight over basic living resources (including land and ocean) is the source of the vast majority of wars in history. This may change in the information age, but not fundamentally. Our per capita resources are much less than those of Germany’s back then. In addition, economic development in the last twenty-plus years had a negative impact, and climates are rapidly changing for the worse. Our resources are in very short supply. The environment is severely polluted, especially that of soil, water, and air. Not only our ability to sustain and develop our race, but even its survival is gravely threatened, to a degree much greater than faced Germany back then.

Anybody who has been to Western countries knows that their living space is much better than ours. They have forests alongside the highways, while we hardly have any trees by our streets. Their sky is often blue with white clouds, while our sky is covered with a layer of dark haze. Their tap water is clean enough for drinking, while even our ground water is so polluted that it can’t be drunk without filtering. They have few people in the streets, and two or three people can occupy a small residential building; in contrast, our streets are always crawling with people, and several people have to share one room.

Many years ago, there was a book titled Yellow Catastrophes. It said that, due to our following the American style of consumption, our limited resources would no longer support the population and society would collapse, once our population reaches 1.3 billion. Now our population has already exceeded this limit, and we are now relying on imports to sustain our nation. It’s not that we haven’t paid attention to this issue. The Ministry of Land Resources is specialized in this issue.

But the term “living space” (lebensraum) is too closely related to Nazi Germany. The reason we don’t want to discuss this too openly is to avoid the West’s association of us with Nazi Germany, which could in turn reinforce the view that China is a threat. Therefore, in our emphasis on He Xin’s new theory, “Human rights are just living rights,” we only talk about “living,” but not “space,” so as to avoid using the term “living space.” From the perspective of history, the reason that China is faced with the issue of living space is because Western countries have developed ahead of Eastern countries. Western countries established colonies all around the world, therefore giving themselves an advantage on the issue of living space. To solve this problem, we must lead the Chinese people outside of China, so that they could develop outside of China.

The second issue is our focus on the leadership capacity of the ruling party. We’ve done better on this than their party. Although the Nazis spread their power to every aspect of the German national government, they did not stress their absolute leadership position like we have. They did not take the issue of managing the power of the party as first priority, which we have. When Comrade Mao Zedong summarized the “three treasures” of our party’s victory in conquering the country, he considered the most important “treasure” to be developing the Chinese Communist Party (CCP) and strengthening its leadership position.

We have to focus on two points to fortify our leadership position and improve our leadership capacity.

The first is to promote the “Three Represents” theory [8], stressing that our Party is the pioneer of the Chinese race, in addition to being the pioneer of the proletariat. Many citizens say in private, “We never voted for you, the Communist Party, to represent us. How can you claim to be our representatives?”

There’s no need to worry about this issue. Comrade Mao Zedong said that if we could lead our allies to victory and make them benefit, they would support us. Therefore, as long as we can lead the Chinese people outside of China, resolving the lack of living space in China, the Chinese people will support us. At that time, we don’t have to worry about the labels of “totalitarianism” or “dictatorship.” Whether we can forever represent the Chinese people depends on whether we can succeed in leading the Chinese people out of China.

The second point, whether we can lead the Chinese people out of China, is the most important determinant of the CCP’s leadership position.

Why do I say this?

Everyone knows that without the leadership of our Party, China would not exist today. Therefore, our highest principle is to forever protect our Party’s leadership position. Before June 4, we realized vaguely that as long as China’s economy is developed, people would support and love the Communist Party. Therefore we had to use several decades of peacetime to develop China’s economy. No matter what -isms, whether it is a white cat or a black cat, it is a good cat if it can develop China’s economy. But at that time, we did not have mature ideas about how China would deal with international disputes after its economy is developed.

Comrade Xiaoping said then that the main themes in the world were peace and development. But the June 4 riot gave our Party a warning and gave us a lesson that is still fresh. The pressure of China’s peaceful evolution makes us reconsider the main themes of our time. We see that neither of these two issues, peace and development, have been resolved. The western oppositional forces always change the world according to their own visions; they want to change China and use peaceful evolution to overturn the leadership of our Communist Party. Therefore, if we only develop the economy, we still face the possibility of losing control.

That June 4 riot almost succeeded in bringing a peaceful transition; if it were not for the fact that a large number of veteran comrades were still alive and at a crucial moment they removed Zhao Ziyang and his followers, then we all would have been put in prison. After death we would have been too ashamed to report to Marx. Although we have passed the test of June 4, after our group of senior comrades pass away, without our control, peaceful evolution may still come to China like it did to the former Soviet Union. In 1956, they suppressed the Hungarian Incident and defeated the attacks by Tito’s revisionists of Yugoslavia, but they could not withstand Gorbachev thirty some years later. Once those pioneering senior comrades died, the power of the Communist Party was taken away by peaceful evolution.

After the June 4 riot was suppressed, we have been thinking about how to prevent China from peaceful evolution and how to maintain the Communist Party’s leadership. We thought it over and over but did not come up with any good ideas. If we do not have good ideas, China will inevitably change peacefully, and we will all become criminals in history. After some deep pondering, we finally come to this conclusion: Only by turning our developed national strength into the force of a fist striking outward—only by leading people to go out —can we win forever the Chinese people’s support and love for the Communist Party. Our Party will then stand on invincible ground, and the Chinese people will have to depend on the Communist Party. They will forever follow the Communist Party with their hearts and minds, as was written in a couplet frequently seen in the countryside some years ago: “Listen to Chairman Mao, Follow the Communist Party!” Therefore, the June 4 riot made us realize that we must combine economic development with preparation for war and leading the people to go out! Therefore, since then, our national defense policy has taken a 180 degree turn and we have since emphasized more and more “combining peace and war.” Our economic development is all about preparing for the need of war! Publicly we still emphasize economic development as our center, but in reality, economic development has war as its center! We have made a tremendous effort to construct “The Great Wall Project” to build up, along our coastal and land frontiers as well as around large and medium-sized cities, a solid underground “Great Wall” that can withstand a nuclear war. We are also storing all necessary war materials. Therefore, we will not hesitate to fight a Third World War, so as to lead the people to go out and to ensure the Party’s leadership position. In any event, we, the CCP, will never step down from the stage of history! We’d rather have the whole world, or even the entire globe, share life and death with us than step down from the stage of history!!! Isn’t there a ‘nuclear bondage’ theory? It means that since nuclear weapons have bound the security of the entire world, all will die together if death is inevitable. In my view, there is another kind of bondage, and that is, the fate our Party is tied up with that of the whole world. If we, the CCP, are finished, China will be finished, and the world will be finished.

Our Party’s historical mission is to lead the Chinese people to go out. If we take the long view, we will see that history led us on this path. First, China’s long history has resulted in the world’s largest population, including Chinese in China as well as overseas. Second, once we open our doors, the profit-seeking western capitalists will invest capital and technology in China to assist our development, so that they can occupy the biggest market in the world. Third, our numerous overseas Chinese help us create the most favorable environment for the introduction of foreign capital, foreign technology and advanced experience into China. Thus, it is guaranteed that our reform and open-door policy will achieve tremendous success. Fourth, China’s great economic expansion will inevitably lead to the shrinkage of per-capita living space for the Chinese people, and this will encourage China to turn outward in search for new living space. Fifth, China’s great economic expansion will inevitably come with a significant development in our military forces, creating conditions for our expansion overseas. Even since Napoleon’s time, the West has been has been alert for the possible awakening of the sleeping lion that is China. Now, the sleeping lion is standing up and advancing into the world, and has become unstoppable!

What is the third issue we should clinch firmly in order to accomplish our historical mission of national renaissance? It is to hold firmly onto the big “issue of America.”

Comrade Mao Zedong taught us that we must have a resolute and correct political orientation. What is our key, correct orientation? It is to solve the issue of America.

This appears to be shocking, but the logic is actually very simple.

Comrade He Xin put forward a very fundamental judgment that is very reasonable. He asserted in his report to the Party Central Committee: The renaissance of China is in fundamental conflict with the western strategic interest, and therefore will inevitably be obstructed by the western countries doing everything they can. So, only by breaking the blockade formed by the western countries headed by the United States can China grow and move towards the world!

Would the United States allow us to go out to gain new living space? First, if the United States is firm in blocking us, it is hard for us to do anything significant to Taiwan and some other countries! Second, even if we could snatch some land from Taiwan, Vietnam, India, or even Japan, how much more living space can we get? Very trivial! Only countries like the United States, Canada and Australia have the vast land to serve our need for mass colonization.

Therefore, solving the “issue of America” is the key to solving all other issues. First, this makes it possible for us to have many people migrate there and even establish another China under the same leadership of the CCP. America was originally discovered by the ancestors of the yellow race, but Columbus gave credit to the white race. We the descendents of the Chinese nation are entitled to the possession of the land! It is said that the residents of the yellow race have a very low social status in United States. We need to liberate them. Second, after solving the “issue of America,” the western countries in Europe would bow to us, not to mention to Taiwan, Japan and other small countries. Therefore, solving the “issue of America” is the mission assigned to CCP members by history.

I sometimes think how cruel it is for China and the United States to be enemies that are bound to meet on a narrow road! Do you remember a movie about Liberation Army troops led by Liu Bocheng and Deng Xiaoping? The title is something like “Decisive Battle on the Central Plains.” There is a famous remark in the movie that is full of power and grandeur: “The enemies are bound to meet on a narrow road, only the brave will win!” It is this kind of fighting to win or die spirit that enabled us to seize power in Mainland China. It is historical destiny that China and United States will come into unavoidable confrontation on a narrow path and fight each other! The United States, unlike Russia and Japan, has never occupied and hurt China, and also assisted China in its battle against the Japanese. But, it will certainly be an obstruction, and the biggest obstruction! In the long run, the relationship of China and the United States is one of a life-and-death struggle.

One time, some Americans came to visit and tried to convince us that the relationship between China and United States is one of interdependence. Comrade Xiaoping replied in a polite manner: “Go tell your government, China and the United States do not have such a relationship that is interdependent and mutually reliant.” Actually, Comrade Xiaoping was being too polite, he could have been more frank, “The relationship between China and United States is one of a life-and-death struggle.” Of course, right now it is not the time to openly break up with them yet. Our reform and opening to the outside world still rely on their capital and technology, we still need America. Therefore, we must do everything we can to promote our relationship with America, learn from America in all aspects and use America as an example to reconstruct our country.

How have we managed our foreign affairs in these years? Even if we had to put on a smiling face in order to please them, even if we had to give them the right cheek after they had hit our left cheek, we still must endure in order to further our relationship with the United States. Do you remember the character of Wuxun in the movie the “Story of Wuxun”? In order to accomplish his mission, he endured so much pain and suffered so much beating and kicking! The United States is the most successful country in the world today. Only after we have learned all of its useful experiences can we replace it in the future. Even though we are presently imitating the American tone “China and United States rely on each other and share honor and disgrace,” we must not forget that the history of our civilization repeatedly has taught us that one mountain does not allow two tigers to live together.

We also must never forget what Comrade Xiaoping emphasized “refrain from revealing the ambitions and put others off the track.” The hidden message is: we must put up with America; we must conceal our ultimate goals, hide our capabilities and await the opportunity. In this way, our mind is clear. Why have we not updated our national anthem with something peaceful? Why did we not change the anthem’s theme of war? Instead, when revising the Constitution this time, for the first time we clearly specified “March of the Volunteers” is our national anthem. Thus we will understand why we constantly talk loudly about the “Taiwan issue” but not the “American issue.” We all know the principle of “doing one thing under the cover of another.” If ordinary people can only see the small island of Taiwan in their eyes, then you as the elite of our country should be able to see the whole picture of our cause. Over these years, according to Comrade Xiaoping’s arrangement, a large piece of our territory in the North has been given up to Russia; do you really think our Party Central Committee is a fool?

To resolve the issue of America we must be able to transcend conventions and restrictions. In history, when a country defeated another country or occupied another country, it could not kill all the people in the conquered land, because back then you could not kill people effectively with sabers or long spears, or even with rifles or machine guns. Therefore, it was impossible to gain a stretch of land without keeping the people on that land. However, if we conquered America in this fashion, we would not be able to make many people migrate there.

Only by using special means to “clean up” America will we be able to lead the Chinese people there. This is the only choice left for us. This is not a matter of whether we are willing to do it or not. What kind of special means is there available for us to “clean up” America? Conventional weapons such as fighters, canons, missiles and battleships won’t do; neither will highly destructive weapons such as nuclear weapons. We are not as foolish as to want to perish together with America by using nuclear weapons, despite the fact that we have been exclaiming that we will have the Taiwan issue resolved at whatever cost. Only by using non-destructive weapons that can kill many people will we be able to reserve America for ourselves. There has been rapid development of modern biological technology, and new bio weapons have been invented one after another. Of course we have not been idle; in the past years we have seized the opportunity to master weapons of this kind. We are capable of achieving our purpose of “cleaning up” America all of a sudden. When Comrade Xiaoping was still with us, the Party Central Committee had the perspicacity to make the right decision not to develop aircraft carrier groups and focus instead on developing lethal weapons that can eliminate mass populations of the enemy country.

From a humanitarian perspective, we should issue a warning to the American people and persuade them to leave America and leave the land they have lived in to the Chinese people. Or at least they should leave half of the United States to be China’s colony, because America was first discovered by the Chinese. But would this work? If this strategy does not work, then there is only one choice left to us. That is, use decisive means to “clean up” America, and reserve America for our use in a moment. Our historical experience has proven that as long as we make it happen, nobody in the world can do anything about us. Furthermore, if the United States as the leader is gone, then other enemies have to surrender to us.

Biological weapons are unprecedented in their ruthlessness, but if the Americans do not die then the Chinese have to die. If the Chinese people are strapped to the present land, a total societal collapse is bound to take place. According to the computation of the author of Yellow Peril, more than half of the Chinese will die, and that figure would be more than 800 million people! Just after the liberation, our yellow land supported nearly 500 million people, while today the official figure of the population is more than 1.3 billion. This yellow land has reached the limit of its capacity. One day, who knows how soon it will come, the great collapse will occur any time and more than half of the population will have to go.

We must prepare ourselves for two scenarios. If our biological weapons succeed in the surprise attack [on the United States], the Chinese people will be able to keep their losses at a minimum in the fight against the United States. If, however, the attack fails and triggers a nuclear retaliation from the United States, China would perhaps suffer a catastrophe in which more than half of its population would perish. That is why we need to be ready with air defense systems for our big and medium-sized cities. Whatever the case may be, we can only move forward fearlessly for the sake of our Party and state and our nation’s future, regardless of the hardships we have to face and the sacrifices we have to make. The population, even if more than half dies, can be reproduced. But if the Party falls, everything is gone, and forever gone!

In Chinese history, in the replacement of dynasties, the ruthless have always won and the benevolent have always failed. The most typical example involved Xiang Yu the King of Chu, who, after defeating Liu Bang, failed to continue to chase after him and eliminate his forces, and this leniency resulted in Xiang Yu’s death and Liu’s victory (during the war between Chu and Han, just after the Qin Dynasty (221-206BC) was overthrown). Therefore, we must emphasize the importance of adopting resolute measures. In the future, the two rivals, China and the United States, will eventually meet each other in a narrow road, and our leniency to the Americans will mean cruelty toward the Chinese people. Here some people may want to ask me: what about the several millions of our compatriots in the United States? They may ask: aren’t we against Chinese killing other Chinese?

These comrades are too pedantic; they are not pragmatic enough. If we had insisted on the principle that the Chinese should not kill other Chinese, would we have liberated China? As for the several million Chinese living in the United States, this is of course a big issue. Therefore in recent years, we have been conducting research on genetic weapons, i.e. those weapons that do not kill yellow people. But producing a result with this kind of research is extremely difficult. Of the research done on genetic weapons throughout the world, the Israeli’s is the most advanced. Their genetic weapons are designed to target Arabs and protect the Israelis. But even they have not reached the stage of actual deployment. We have cooperated with Israel on some research. Perhaps we can introduce some of the technologies used to protect Israelis and remold these technologies to protect the yellow people. But their technologies are not mature yet, and it is difficult for us to surpass them in a few years. If it has to be five or ten years before some breakthroughs can be achieved in genetic weapons, we cannot afford to wait any longer.

Old comrades like us cannot afford to wait that long, for we don’t have that much time to live. Old soldiers of my age may be able to wait for five or ten more years, but those from the period of the Anti-Japanese War or the few old Red Army soldiers cannot wait any longer. Therefore we have to give up our expectations about genetic weapons. Of course, from another perspective, the majority of those Chinese living in the United States have become our burden, because they have been corrupted by the bourgeois liberal values for a long time and it would be difficult for them to accept our Party’s leadership. If they survived the war, we would have to launch campaigns in the future to deal with them, to reform them. Do you still remember that when we had just defeated the Koumintang (KMT) and liberated Mainland China, so many people from the bourgeois class and intellectuals welcomed us so very warmly, but later we had to launch campaigns such as the “suppression of the reactionaries” and “Anti-Rightist Movement” to clean them up and reform them? Some of them were in hiding for a long time and were not exposed until the Cultural Revolution. History has proved that any social turmoil is likely to involve many deaths. Maybe we can put it this way: death is the engine that moves history forward. During the period of Three Kingdoms [9], how many people died? When Genghis Khan conquered Eurasia, how many people died? When Manchu invaded the interior of China, how many people died? Not many people died during the 1911 Revolution, but when we overthrew the Three Great Mountains [10], and during the political campaigns such as “Suppression of reactionaries,” “Three-Anti Campaign,” and “Five-Anti Campaign” at least 20 million people died. We were apprehensive that some young people today would be trembling with fear when they hear about wars or people dying. During wartime, we were used to seeing dead people. Blood and flesh were flying everywhere, corpses were lying in heaps on the fields, and blood ran like rivers. We saw it all. On the battlefields, everybody’s eyes turned red with killing because it was a life-and-death struggle and only the brave would survive.

It is indeed brutal to kill one or two hundred million Americans. But that is the only path that will secure a Chinese century, a century in which the CCP leads the world. We, as revolutionary humanitarians, do not want deaths. But if history confronts us with a choice between deaths of Chinese and those of Americans, we’d have to pick the latter, as, for us, it is more important to safeguard the lives of the Chinese people and the life of our Party. That is because, after all, we are Chinese and members of the CCP. Since the day we joined the CCP, the Party’s life has always been above all else! History will prove that we made the right choice.

Now, when I am about to finish my speech, you probably understand why we conducted this online survey. Simply put, through conducting this online survey we wanted to know whether the people would rise against us if one day we secretly adopt resolute means to “clean up” America. Would more people support us or oppose us? This is our basic judgment: if our people approve of shooting at prisoners of war, women and children, then they would approve our “cleaning up” America. For over twenty years, China has been enjoying peace, and a whole generation has not been tested by war. In particular, since the end of World War II, there have been many changes in the formats of war, the concept of war and the ethics of war. Especially since the collapse of the former Soviet Union and Eastern European Communist states, the ideology of the West has come to dominate the world as a whole, and the Western theory of human nature and Western view of human rights have increasingly disseminated among the young people in China. Therefore, we were not very sure about the people’s attitude. If our people are fundamentally opposed to “cleaning up” America, we will, of course, have to adopt corresponding measures.

Why didn’t we conduct the survey through administrative means instead of through the web? We did what we did for a good reason.

First of all, we did it to reduce artificial inference and to make sure that we got the true thoughts of the people. In addition, it is more confidential and won’t reveal the true purpose of our survey. But what is most important is the fact that most of the people who are able to respond to the questions online are from social groups that are relatively well-educated and intelligent. They are the hard-core and leading groups that play a decisive role among our people. If they support us, then the people as a whole will follow us; if they oppose us, they will play the dangerous role of inciting people and creating social disturbance.

What turned out to be very comforting is they did not turn in a blank test paper. In fact, they turned in a test paper with a score of over 80. This is the excellent fruition of our Party’s work in propaganda and education over the past few decades.

Of course, a few people under the Western influence have objected to shooting at prisoners of war and women and children. Some of them said, “It is shocking and scary to witness so many people approving of shooting at women and children. Is everybody crazy?” Some others said, “The Chinese love to label themselves as a peace-loving people, but actually they are the most ruthless people. The comments are resonant of killing and murdering, sending chills to my heart.”

Although there are not too many people holding this kind of viewpoint and they will not affect the overall situation in any significant way, but we still need to strengthen the propaganda to respond to this kind of argument.

That is to vigorously propagate Comrade He Xin’s latest article, which has already been reported to the central government. You may look it up on the website.

If you get on the website using key words to search, you will find out that a while ago, comrade He Xin pointed out to the Hong Kong Business News during an interview that: “The US has a shocking conspiracy.” According to what he had in hand, from September 27 to October 1, 1995, the Mikhail Sergeevich Gorbachëv Foundation, funded by the United States, gathered 500 of the world’s most important statesmen, economic leaders and scientists, including George W. Bush (he was not the US president at the time), the Baroness Thatcher, Tony Blair, Zbigniew Brzezinski, as well as George Soros, Bill Gates, futurist John Naisbitt, etc., all of the world’s most popular characters, in the San Francisco Fairmont hotel for a high-level round table conference, discussing problems about globalization and how to guide humanity to move forward into the 21st century. According to what He Xin had in hand, the outstanding people of the world in attendance thought that in the 21st century a mere 20% of the world’s population will be sufficient to maintain the world’s economy and prosperity, the other 80% or 4/5 of the world’s population will be human garbage unable to produce new values. The people in attendance thought that this excess 80% population would be a trash population and “high-tech” means should be used to eliminate them gradually.

Since the enemies are secretly planning to eliminate our population, we certainly cannot be infinitely merciful and compassionate to them. Comrade He Xin’s article came out at the right time, it has proven the correctness of our tit for tat battle approach, has proven Comrade Deng Xiaoping’s great foresight to deploy against the United States military strategy.

Certainly, in spreading Comrade He Xin’s views, we cannot publish the article in the party newspapers, in order to avoid raising the enemy’s vigilance. He Xin’s conversation may remind the enemy that we have grasped the modern science and technology, including “clean” nuclear technology, gene weapons technology as well as biological weapons technology, and we can use powerful measures to eliminate their population on a large-scale.

The last problem I want to talk about is of firmly seizing the preparations for military battle.

Currently, we are at the cross road of moving forward or backward. Some comrades saw problems flooding everywhere in our country—the corruption problem, the state-owned enterprise problem, the bank’s bad accounts problem, environmental problems, society security problems, education problems, the AIDS problem, various appeals problem, even the riots problem. These comrades vacillated in the determination to prepare for the military battle. They thought; they should first grab the political reform problem, that is, our own political reform comes first. After resolving the domestic problems, we can then deal with the foreign military battle problem.

This reminds me of the crucial period in 1948 in the Chinese revolution. At that time, the People’s Liberation Army’s “horses were drinking water” in Yangtze River, but they faced extremely complex situations and difficult problems everywhere in the liberated areas, and the central authority received emergency reports daily. What to do? Should we stop to manage rear areas and internal matters first before moving forward, or press on to pass the Yangtze River with one vigorous effort? Chairman Mao, with his extraordinary wisdom and mettle, gave the marching order “Carry on the revolution to the end,” and liberated all of China. The previously thought “serious” conflicting problems were all resolved in this great forward moving revolutionary wave.

Now, it seems like we are in the same critical period as the “horses were drinking water” in the Yangtze River days in the revolutionary era, as long as we firmly seize the most basic principle of preparing for the military battle. The central committee believes, as long as we resolve the United States problem at one blow, our domestic problems will all be readily solved. Therefore, our military battle preparation appears to aim at Taiwan, but in fact is aimed at the United States, and the preparation is far beyond the scope of attacking aircraft carriers or satellites.

Marxism pointed out that violence is the midwife for the birth of the new society. Therefore war is the midwife for the birth of China’s century. As war approaches, I am full of hope for our next generation.

***

Notes: [1] Sina.com is one of the largest on-line media corporations in China. The on-line survey was launched by sina.com’s branch Sina Military (jczs.sina.com.cn). It started on February 2 and ended on March 1, 2004 and there were 31,872 persons who filled out the survey. The web page for this on-line survey is at “http://jczs.sina.com.cn/2004-02-02/1644180066.html” but this page has been removed and cannot be viewed.

The question was “If you are a solider, and if are under the orders of your commanding officers, will you shoot at women, children and prisoners of war?” 34% of the visitors answered they would shoot under any circumstances even without permission from their commanding officer. 48.6% of the visitors replied that they would shoot when the lives of themselves or their companies are threatened. Only 3.8% of the participants held they would not shoot under any circumstances. Those who agreed to shoot were mostly under the age of 25.

[2] “War Is Approaching Us”

[3] “Three islands” refer to Taiwan, Diaoyu Islands, and Spratly Islands.

[4] Deng Xiaoping (1904-1997). Officially, Deng was the leader of the CCP and China from 1978-89. Actually, after Mao’s death in 1976 Deng became the de facto leader of China until Deng finally died in 1997.

[5] Hu Jintao (1942-). Leader of the “fourth generation” of CCP officials. In 2003, Hu became President of the People’s Republic of China.

[6] Liu Huaqing (1916-). Commander of the Chinese People’s Liberation Army Navy from 1982 through 1988, vice-chairman of China’s Central Military Commission (until 1997). Liu is considered to be responsible for the PLA’s modernization efforts.

[7] He Xin (1949-). Senior Fellow of the Chinese Academy of Social Sciences.

[8] “Three Represents” states that the CCP represents the requirement to develop advanced productive forces, an orientation towards advanced culture, and the fundamental interests of the overwhelming majority of the people in China. It was put forward by Jiang Zemin, former Chinese president.

[9] Three Kingdoms refer to Wei, Shu, and Wu, three countries that overlapped the land of China during the period A.D. 220-80.

[10] “Three great mountains” were said according to the CCP to have weighed on the backs of the Chinese people—imperialism, feudalism and bureaucratic-capitalism.

Chúng ta đã thực hiện một nỗ lực kinh khủng để xây dựng ” kế hoạch Vạn Lý Trường Thành “để xây dựng dọc bờ biển, những vùng biên giới cũng như chung quanh các thành phố cỡ lớn và trung bình một bức Vạn Lý Trường Thành vĩ đại, vững chắc dưới mặt đất mà có thể chịu đựng một cuộc chiến tranh nguyên tử. Chúng ta cũng tích trữ tất cả những vật liệu cần thiết cho chiến tranh.Vì vậy, chúng ta không ngần ngại tham gia Ðệ Tam Thế Chiến

Advertisements

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: