Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

April 25, 2008

” Trái Tim Việt Nam ”

Trước cảnh nhân dân đi biểu tình chống quân xâm lược bị đàn áp , nhạc sỹ nhà thơ bị quản thúc , nhà báo bị khủng bố và nhà văn bị bị họ xúc phạm nhân phẩm một cách quá thô thiển , tôi thực sự đã hết kiên nhẫn và vô cùng phẫn nộ khi phần đông bà con ta không biết gì , thậm chí trong đó có rất nhiều bạn bè của tôi ở ở Việt Nam ngay trên mảnh đất quận 1 Sài Gòn cũng không hề biết chuyện gì đang xãy ra xung quanh cái giường họ đang ngủ .

Vì thế nên hôm nay trước cái đau của toàn dân tộc, mặc dù y khoa không phải là chuyên nghành của tôi nhưng tôi vẫn mạnh dạn cầm dao bước vào phòng mổ .

Độc Đảng và Đa Đảng mặt nào có lợi và mặt nào gây hại cho Quốc gia ?

Đã có rất nhiều người bàn luận và tốn rất nhiều tài nguyên mạng cho vấn đề này, nay tôi xin được nói thêm về cái hại của chế độ độc đảng mà một đất nước như Việt Nam phải gánh chịu.

Trước hết xin lấy một số dẫn chứng cụ thể, khách quan để chứng minh cho nhận định của mình:

1. Phàm là cái gì tốt thì sẽ nhiều người làm, cái gì xấu, dở thì sẽ ít người theo (tôi nói trong tổng thế, khái quát, vì nếu không sẽ có người trách tôi ăn nói hồ đồ, vơ đũa cả nắm). Như vậy có thể thấy, trên thế giới hơn 200 quốc gia này, ngoại trừ một thiểu số rất nhỏ các quốc gia theo thể chế chính trị độc tài đảng trị (bao gồm đảng cộng sản, và một số đảng phái khác tại Việt Nam, Trung Quốc, Myanmar v..v…), các quốc gia khác đều thiết lập một nhà nước dân chủ đa đảng, đặc biệt có thể thấy rõ tại Mỹ, Nhật, tây âu và các quốc văn minh khác.

Và hệ quả của nó là gì? Các bạn có thể thấy là tại các quốc gia văn minh, dân chủ này (tất nhiên không thể nói là văn minh, dân chủ 100% được, vì chả có cái gì là tuyệt đối) thì có thể thấy đa số đời sống nhân dân sung túc, khá giả, có thể tóm gọn các thành tựu trong xã hội của họ bằng cụm từ: Nhà nước pháp quyền, dân chủ tự do và nhân quyền hạnh phúc.

Như vậy có thể thấy, trào lưu phát triển của xã hội loài người là xu hướng tôn trọng xã hội dân chủ, đa nguyên đa đảng, cho dù đó là xã hội phương tây hay phương đông; châu Á, châu Âu hay các châu khác thì giá trị muôn đời hay cái đích của con người hướng đến là một nhà nước đa đảng, đa nguyên, như vậy quyền con người mới được tôn trọng đảm bảo.

Đó là thực tế thứ nhất không thể phủ nhận.

2. Nói Xã hội chủ nghĩa là tốt đẹp, xin trả lời là hoàn toàn đúng ( nhưng các bạn phải học lại thế nào là xã hội chủ nghĩa và so sánh xem nó có giống với những gì đang diễn ra ở Việt Nam không ? ),

Vậy vẫn biết XHCN là tốt, là đẹp đấy nhưng trong tình hình hiện tại có làm được hay không là chuyện khác. Bởi vậy Đảng cộng sản Việt Nam trong các kỳ Đại hội đảng luôn có câu nói thế này:chúng ta đang trong thời kỳ quá độ đi lên CNXH, còn khi nào lên được chắc cả tôi, bạn và những người khác đều đã đi gặp Bác Hồ rồi. Họ nói uyển chuyển, khéo léo quá phải không bạn, vô thưởng, vô phạt, ai muốn tin thì tin, không tin thì thôi, chẳng mất xu thuế đánh vào lời phát biểu đó. Giỏi thật !!!!

Còn nếu ai nói Xã hội Tư bản là xấu xa thì có lẽ cũng nên học lại thế nào Xã Hội tư Bản . Thực tiễn đã chỉ ra rằng, không có con đường nào là ngắn nhất mà nhân loại có thể đi tắt đón đầu, bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN để tiến thẳng lên CNXH như ở Việt Nam vẫn hay thường nói. Đó chỉ là cách nói của nhóm giai cấp lãnh đạo lên cầm quyền, phục vụ cho mục đích thống trị của họ mà thôi,

Rồi nếu cứ theo cái gọi là CNXH của Mark- Lênin như họ nói trước đây thì làm gì có chuyện bóc lột nhỉ, ấy là tôi nói đến cái chuyện tạo ra giá trị thặng dư. Họ coi nếu để cho tư nhân được mở nhà máy, làm ông chủ thì sẽ thuê lao động để sản xuất và tạo ra giá trị thặng dư, và cái giá trị này sẽ rơi vào túi ông chủ, điều này tạo nên phân hóa giàu nghèo trong xã hội, dẫn tới đấu tranh giai cấp. Do vậy để triệt tiêu điều này, Đảng cộng sản chỉ cho phép các cơ sở kinh doanh của nhà nước được tồn tại thôi, rồi vì cái quan niệm này mà Việt Nam suýt nữa gặp tai họa như Liên Xô trước đây, và để Đảng cộng sản tiếp tục tồn tại thì họ buộc phải tiến hành công cuộc “Đổi mới”, cho phép doanh nghiệp tư nhân thành lập, cho phép đầu tư nước ngoài, cho phép ông chủ tư bản vào bóc lột giai cấp công nhân, nông dân (những thành phần ưu tú nhất của Đảng cộng sản Việt Nam), đến khi giai cấp này không chịu nổi nữa đứng lên biểu tình đòi hỏi quyền lợi chính đáng thì Đảng cộng sản quay ngoắt 180 độ, quay lưng lại với họ mà hùa với ông chủ tư bản ngăn cản họ biểu tình. Vậy đấy, giữa nói và làm là hai chuyện khác nhau. Như vậy có những cái rất tốt được nhiều người cho là đúng (giống như XHCN vậy đó) nhưng rất khó làm, bởi vì nó không khả thi, và không có tính thực tiễn. Mong muốn của con người phải phù hợp với quy luật vận động xã hội và tự nhiên nữa,

“ mặt trời đứng bóng thì xế ,

mặt trăng khi tròn thì khuyết ,

vật gì thịnh lắm thì suy .”

Có người đã từng bao biện rằng: Đường lối của Đảng ta là hoàn toàn đúng đắn tuy nhiên việc thi hành các đường lối đó của các cán bộ cấp dưới lại không hoàn toàn đúng đắn thì đó là lỗi của cá nhân chứ không phải lỗi của Đảng” thì tôi không hiểu người đó có phải là người nắm được vấn đề hay không, Mà ở đây người đó lại bảo là lỗi của cá nhân chứ không phải lỗi của Đảng, có ngụy biện một cách thô thiển quá không, hay người đó là một Đảng viên cộng sản nên muốn nói gì thì nói ? Cái quan trọng là biết nhìn nhận lỗi về mình chứ? Đảng cầm quyền là lực lượng chính lãnh đạo một quốc gia, một nhà nước, bây giờ nếu bảo ở trên làm đúng, lỗi tại cấp dưới thì hóa ra ở trên chẳng có lỗi gì sao. Một đảng cầm quyền là phải vạch ra được đường lối phát triển đất nước và giám sát được các khuyết tật của bộ máy mình tạo dựng ra, chứ cứ đổ lỗi lẫn nhau như vậy thì bao giờ đi lên được. Như vậy đây cũng chính là câu trả lời cho cái hại của một quốc gia chỉ có một đảng .

Có người bảo tôi là thằng phản động và nói với tôi rằng :

Đảng ta bao giờ cũng lấy ý kiến của nhân dân để giải quyết các vấn đề của quốc gia.
Còn Đa đảng gây mất ổn định về chính trị trong nước do tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau. Không có lợi cho sự phát triển của đât nước!

Chúng ta cứ sợ đa đảng rối mù lên thì đến bao giờ mới tốt đẹp được. Nếu ai đó lo sợ nó xảy ra thì cứ nhìn vào mấy quốc gia như Mỹ, Nhật, Tây Âu xem có loạn không? Hay đó là thiên đường mà ai cũng mơ tới, con cái lãnh đạo nào của Việt Nam cũng đều đang du học ở đó, để mong tiếp thu được nhiều tri thức bổ ích hơn là đi học ở mấy nước XHCN trước đây?

Đó là thực tế thứ hai không thể phủ nhận.

3. Nói tới thành tựu của Đảng cộng sản Việt Nam, chúng ta không phủ nhận tất cả mọi điều (cả xấu lẫn tốt) mà Đảng này đã làm trong quá khứ và đang cố gắng thể hiện trong hiện tại. Nhưng chúng ta cũng cần phải là những con người duy lý và thực tiễn một chút, không nên có thái độ quá tôn sùng một điều gì đó (thường thì dân châu Á, trong đó có dân Việt Nam hay có tâm lý này). Chúng ta cần nhìn nhận vấn đề dưới góc độ khách quan để đánh giá sự vật, hiện tượng đúng bản chất của mình. Xin cho phép tôi được trình bày như sau:

– Trong chiến tranh Đảng cộng sản có vai trò lãnh đạo quần chúng nhân dân đứng lên đấu tranh giành độc lập (đó là công lao?), nhưng nếu không có quần chúng nhân dân thì Đảng này có thành công hay không?. Tôi lại đặt một câu hỏi như thế này (có thể các bạn sẽ cho là tôi bị điên) rằng: nếu không có Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản thì Việt Nam liệu có giành được độc lập không? Tôi xin đưa ra các tình huống sau, bao gồm các yếu tố nội tại của dân tộc và yếu tố khách quan của tình hình thế giới để trả lời:

– Nếu không có Hồ Chí Minh thì lại sẽ có một nhân vật xuất chúng khác của Việt Nam lãnh đạo dân tộc đứng lên giành chính quyền, trong trường hợp không có được một cá nhân xuất chúng đó thì sẽ có nhiều nhân vật không xuất chúng bằng tập hợp nhau lại để cùng lãnh đạo nhân dân Việt Nam .

– Nếu không có Đảng cộng sản Việt Nam thì sẽ có các đảng phái khác biết kêu gọi, đoàn kết nhân dân Việt Nam hợp thành một sức mạnh chung, ví dụ Đảng Dân chủ, Đảng Lao động v…vv đã từng tồn tại trong lịch sử.

Trong trường hợp không xuất hiện hai tình huống trên, tức là không có Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản thì liệu dân tộc Việt Nam có thoát được ách nô lệ hay không. Điều này thật khó trả lời cụ thể, nhưng có thể căn cứ vào thực tiễn hiện nay trên thế giới: không còn nước nào trên thế giới là thuộc địa đô hộ của các nước khác nữa, điều này có được hoặc là do dân tộc đó tự đứng lên đấu tranh, hoặc là do các nước đế quốc buộc phải trao trả thuộc địa (nếu không trao trả cũng không được). Như vậy là đã có câu trả lời cho vấn đề này.

Vậy thì sau khi giành được độc lập, hòa bình thống nhất thì Đảng cộng sản cũng không nên ưỡn ngực khoe khoang mình có công lao nhất, tự cho mình là ưu việt nhất rồi quay ra coi thường nhân dân, mọi việc đều tự cho mình quyết mà không thèm hỏi ý kiến nhân dân (cụ thể Việt Nam chưa có Luật trưng cầu dân ý, mà tôi biết rằng, Quốc hội Việt Nam đang trong quá trình xây dựng luật này, tuy nhiên mọi vấn đề liên quan tới việc trưng cầu dân ý về thể chế chính trị, vai trò cầm quyền của Đảng cộng sản tuyệt nhiên sẽ bị loại bỏ, mà đây mới chính là những vấn đề quan trọng cần phải trưng cầu). Như vậy một Đảng không trung thực, sòng phẳng liệu có dám đổi mới bản thân hy sinh vì quyền lợi dân tộc hay không? (rất khó).

Điều đơn giản mà chúng ta có thể thấy sự cao ngạo của Đảng cộng sản Việt Nam, đó là khi mỗi ai trong chúng ta bước chân vào bất kỳ phòng họp hay hội trường nào của cơ quan nhà nước, hay trụ sở làm việc của chính quyền thì đều thấy cờ Đảng và cờ Tổ quốc được treo cao ngang nhau, đây chẳng phải là sự cao ngạo đặt mình ngang hàng với Tổ quốc sao?

Có một nhận định như thế này trong đầu óc các bạn trẻ học tập dưới mái trường XHCN ( trong đó có cả tôi ):”

Đảng cộng sản Việt nam đã phạm phải tội ác không thể nào dung thứ , đó là biết bao nhiêu thế hệ học sinh từ khi họ như 1 tờ giấy trắng thì đã bị Đảng Cộng Sản đem 2 khái niệm Yêu Nước và yêu Đảng vốn chẳng liên quan gì đến nhau lại được khéo léo chắp vá lại thành 1 .

Tôi cũng xin được giải thích lại cho chính xác, vì các bạn đó không hiểu vấn đề, hoặc bị ngộ nhận bởi các phát biểu của Đảng cộng sản hoặc cố tình lái vấn đề theo hướng tuyên truyền lâu nay của Đảng này.

Trước hết, chúng ta cần phải thống nhất với nhau một điểm rằng: Nhà nước được xây dựng bởi một giai cấp thống trị, hay theo như Ông Mark đã định nghĩa Nhà nước như một công cụ thống trị giai cấp. Nhà nước sinh ra để thực hiện nhiệm vụ quản lý xã hội đại diện cho lợi ích và nguyện vọng của giai cấp ấy. Như vậy, ở Việt Nam rõ ràng Nhà nước này là đại diện cho giai cấp thống trị của Đảng cộng sản (bởi như đã nói Đảng cầm quyền chính là cha đẻ của Nhà nước). Để có thể hiểu vấn đề rõ ràng hơn thì chúng ta tham khảo lại Hiến pháp 1992 của Việt Nam để rõ hơn về hệ thống chính trị của nhà nước này (cả những đặc thù mà những nước dân chủ trên thế giới không hề có).

Tại điều 4 của Hiến pháp 1992 qui định: Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”, do vậy Đảng này từ trước đến nay có quyền bố trí nhân sự của mình vào bộ máy Nhà nước, bao gồm Chính phủ, Quốc hội, Viện Kiểm sát và Tòa án Nhân dân. Cái đặc trưng nhất trong thể chế chính trị nước ta hiện nay là không có tam quyền phân lập, quan hệ giữa 3 cơ quan Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp chỉ là cơ chế điều hòa, phối hợp. Do vậy, chúng ta có thể nhận thấy dễ dàng là trong Quốc hội (cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân- theo Hiến pháp) có thể tìm thấy hơn 90% đại biểu Quốc hội là các đảng viên cộng sản, tiếp đến trong số này phần lớn lại là hoạt động bên hành pháp (tức Chính phủ), bên Tư pháp (Viện kiểm sát, Tòa án) và cũng là người của bên Đảng (các Bí thư tỉnh ủy). Như vậy thử hỏi, đại biểu dân cử ngoài đảng còn chưa đến 9% của tổng số 493 đại biểu , vậy thì hoạt động ra sao, chưa kể nói đến họ hoàn toàn là những người không hề có một chút quyền lực gì trong Bộ máy chính quyền ở Trung ương và địa phương. Do đó khi họ phát biểu tại các kỳ họp Quốc hội thì không hề được tiếp thu ý kiến. Còn các vị khác thì không bao giờ phát biểu ý kiến, hoặc có phát biểu thì cũng chỉ là chung chung vô thưởng, vô phạt, không đụng chạm đến ai, và cũng chẳng thể hiện được gì cho quyền lợi của nhân dân (tức là những cử tri buộc phải bỏ phiếu bầu cho họ).

Vì sao tôi lại lấy Quốc hội ra để dẫn chứng, vì Quốc hội theo Hiến pháp VN qui định là cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân. Nhưng có thực là cơ quan quyền lực cao nhất không thì tôi e không phải, đó chỉ là cách nói giả hiệu nghe có vẻ mỹ miều như vậy thôi. Vì phải nhìn vào bản chất của vấn đề là Việt Nam chỉ có một đảng (mà tai họa lại là đảng cộng sản) bởi vậy Bộ chính trị của Ban chấp hành Đảng cộng sản khóa X gồm 14 vị mới thật sự là những người có quyền sinh quyền sát ở cái đất nước này. Quốc hội chỉ là nghị gật mà thôi, người ta quả không sai khi nói rằng Quốc hội là cơ quan thể chế hóa các nghị quyết của Đảng. Quốc hội với tư cách là cơ quan bầu ra Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ (sau khi có sự giới thiệu của Chủ tịch nước) và nội các Chính phủ (theo giới thiệu của Thủ tướng) quan trọng như vậy mà cũng chỉ là nghị gật thôi, thì thử hỏi quyền lực làm sao về tay nhân dân được. Chẳng phải mỗi kỳ họp Quốc hội ở Việt Nam người ta thường có câu Đảng cử – Dân bầu hay sao? Mọi thứ đều được sắp xếp hết từ trước rồi, không có tự do dân chủ gì đâu.

Đó là thực tế thứ 3 không thể phủ nhận. Đừng ảo tưởng !

Tôi nghĩ rằng nếu cứ tranh luận thì sẽ còn rất nhiều vấn đề ai đúng, ai sai. Nhưng ở đây tôi chỉ muốn nêu lên một điều, tất cả những điều trên chúng ta nói ra chỉ nhằm mục đích thấy được bản chất của một Đảng cầm quyền là như thế nào. Liệu Đảng đó có thực sự xứng đáng với sự cầm quyền của mình trong tình hình mới hay không? Cách thức tổ chức của một nhà nước như thế nào để có thể mang lại đời sống ấm no thật sự cho người dân mình, hạn chế sự lạm quyền của đảng, tạo thế cạnh tranh quyền lực công khai minh bạch có lợi cho quốc dân đồng bào, và điều này càng cấp thiết hơn nữa khi mà Đảng cộng sản Việt Nam đã quá hèn và nhu nhược trước quân xâm lược Trung quốc đến nỗi phải đàn áp người dân yêu nước .

Tôi chỉ xin nếu mấy ý kiến nhỏ sau:

– Không có gì là tồn tại mãi mãi cả. Đảng phái nào ra đời thì cũng phải phục vụ cho đông đảo nhân dân, ngày hôm qua Đảng có thể tốt, nhưng hôm nay có thể lụi tàn vì không đáp ứng được yêu cầu thời đại. Đất nước Liên Xô hùng mạnh là thế nhưng vẫn phải xụp đổ vì đảng cộng sản cầm quyền đã không đủ sức lèo lái đất nước.

– Mọi vật trong tự nhiên đều phải trải qua quá trình đấu tranh mới tồn tại được, Đảng cầm quyền cũng vậy, nếu không có đảng phái khác cạnh tranh, thì sao có thể hoàn thiện mình. Nếu đảng cứ cho mình quyền độc tôn mãi mãi thì có thể một ngày nào đó chính đảng đó sẽ mục ruỗng từ bên trong và kết thúc một đế chế lụi tàn. Bạn hãy tưởng tượng tới một rừng cây, trong đó cây nào cũng vươn lên hướng về ánh sáng mặt trời, cây nào khỏe sẽ vươn lên mạnh mẽ để che bớt cây kia đi, đó chính là qui luật sinh tồn và phát triển của tự nhiên. Con người cùng với cách thức tổ chức xã hội của mình cũng phải tuân theo qui luật tự nhiên mới sống sót được. Tự mình đứng tách ra, thiếu sự cạnh tranh tất sẽ tự hủy diệt. Bạn thấy chăng vào cuối đông người ta đều phải cưa thân cây táo sát gốc để sang mùa xuân tạo một sức sống mới cho cây phát triển. Nếu cứ như ĐCS Việt Nam hiện nay không chấp nhận có lực lượng chính trị khác cạnh tranh, một mình một cõi, đàn áp các nhà đấu tranh cho dân chủ, đi ngược lại xu thế phát triển nhân loại thì phải chăng đó chính tự mình hủy diệt mình?

Một so sánh đơn giản mà người viết muốn nêu ra trước khi kết thúc bài viết ở đây đó là:

Bạn là người thanh niên việt nam , bạn tự hào vì đang được sống trong giai đoạn phát triển của dân tộc vậy có khi nào bạn đặt câu hỏi :

Một nước Nhật điêu tàn thảm bại sau khi kết thúc chiến tranh 30 năm, đã vươn mình trở thành cường quốc số 2 trên thế giới về sức mạnh kinh tế. Một Đài Loan thua kém Việt Nam về tài nguyên thiên nhiên và cả nguồn nhân lực vậy mà bây giờ GDP của họ là 16.000 USD (2006) tôi viết là 16 ngàn chứ ko phải là 1 ngàn 6 , các bạn đừng nghĩ tôi đánh máy sai . Trong khi đó các bạn hãy nghe Đảng ta tuyên bố rất chi là tự hào nhé : Trong bản báo cáo mới công bố, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) nhận định triển vọng kinh tế Việt Nam từ nay đến hết năm 2006 rất khả quan. Đầu tư công sẽ hồi phục, môi trường bên ngoài thuận lợi, GDP tăng 7,8% và thu nhập bình quân đầu người đạt 715 USD, tăng 80 USD so với năm ngoái.

Hãy nhìn Việt Nam 30 năm sau khi giành chiến thắng Mỹ vẫn nằm trong số 10 nước đói nghèo nhất thế giới. Hãy nhìn vào thành tựu mà Đảng cộng sản tự nhận mình giành được nhé:

– Hàng triệu người Việt Nam vượt biên tìm cuộc sống hạnh phúc ở xứ người

– Hàng chục ngàn cô gái Việt Nam bị bán sang nước ngoài để bán thân

– Hàng trăm ngàn lao động chạy ra ngước ngoài bán sức

– Bao cảnh đời khó khăn khổ sở đói nghèo trong nước phải làm những nghề mạt hạng ăn xin, bán thân, trộm cắp…( nói đến đây tôi nhớ lại khi được 1 nhà báo Mỹ hỏi rằng : theo ông cuộc cách mạng của VN có thành công không ? .Phạm Xuân Ẩn nhìn ra người ăn xin trên vĩa hè ví von rằng : chừng nào còn những mảnh đời như thế thì cuộc cách mạng chưa thành công . )

– Tham nhũng tràn lan, quan sống phè phỡn, đạo đức xã hội suy đồi, giao thông cơ sở hạ tầng , giáo dục xuống cấp, tụt hậu thê thảm so với thế giới .

– Tình trạng dân oan khiếu kiện kéo dài, oán hận không được giải quyết

Công An nhân dân thì mãi lộ , múa kiếm , bóp cổ, nhũng nhiễu nhân dân …

– Nghiêm trọng đến nỗi người dân yêu nước biểu tình chống quân xâm lược cũng bị đàn áp .

– Đâu là bản sắc văn hóa dân tộc của Việt Nam anh hùng nữa

Hỡi ơi, lỗi này thuộc về nhân dân ư? Lỗi tại thanh niên việt nam bất tài ư ? Lỗi tại thiên tai ư? Lỗi tại chiến tranh ư?

Không !

Lỗi chính là tại cái kìm đảng cộng sản đã thắt chặt cổ chai làm sức mạnh Việt nam không tài nào cuộn chãy .

Nếu càng tìm lỗi ngụy biện cho vai trò cầm quyền của Đảng thì e rằng Việt Nam ta vẫn cứ đói nghèo 100 năm tới.

Mỗi đêm tôi vẫn thường mơ thấy một nước Việt đại hùng mạnh, khi đi đến đâu nói tôi là người Việt Nam thì đều nhận được những cái nhìn trọng thị của những người Mỹ , người Nhật … tôi đã khóc thật hồn nhiên khi cầu thủ số 10 ấn định chiến thắng 5-0 trước Brazil để đưa Việt Nam đoạt chức vô địch World Cup …. và học sinh các nước Châu Âu Châu Mỹ …thì đua nhau đến Việt Nam du học .

Nếu bạn đến mơ cũng không mơ được như tôi thì có lẽ vận mệnh của nước Việt đã đến hồi kết thúc, chúng ta đang sống trong màn đêm của nhân loại và đảng cộng sản đã ru ngủ bạn rằng :

” Đảng đã cho ta một mùa xuân và ước vọng ,

Bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang
Và rồi từ đây ánh dương soi đời mới
Tiến theo cờ Đảng đã thấy tương lai sáng tươi

Đảng đã cho ta cả mùa xuân của cuộc đời
Đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai”

(1 bằng chứng nho nhỏ là sự kiện Trường Sa Hoàng Sa vừa qua mấy trăm cơ quan truyền thông phát thanh từ đài tiếng nói cộng sản đã mở những bản nhạc slow dịu dàng ru ngủ luôn tri thức – ý chí tiến thủ của cả 1 dân tộc )

Bịt mắt -bịt tai -bịt miệng người khác là 1 hành động không thể tha thứ .

Huống hồ chi dám bịt luôn đường sống tự do của cả toàn dân tộc- 1 tội ác không khém Thiên An Môn 1989 là bao .

 

Hãy tỉnh dậy đi hỡi những con người còn một “Trái tim ViệtNam” xin đừng thờ ơ và do dự khi vận mệnh để xây dựng 1 nước Việt đại hùng mạnh đã đến rất gần . Cơ hội nằm trong nhận thức của mỗi người dân chúng ta , và hôm nay tôi đã thấy trước mắt là thiên thời địa lợi nhân hòa .

Đêm nay là 1 đêm noel đặc biệt , mặc dù không theo đạo nhưng tôi sẽ ở nhà cầu chúa cho một điều kỳ diệu sẽ xảy ra .

Còn nhiều khối u nữa trong ca đại phẩu nàysức tôi không thể trình bày hết, mấy lời tâm huyết, xin cảm ơn bạn đọc quan tâm, theo dõi.

 

Taiwan_2007-12-24 Blacky Prison Break.

(cảm ơn anh MB-CP đã giúp em hoàn thành bài viết )

)

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: