Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 5, 2008

Thủ đoạn chia rẻ, khống chế, tiêu diệt tôn giáo: Tay sai của Phạm Thế Duyệt

Công cụ đánh bóng chế độ của đảng Việt cộng

Cần vạch mặt TỘI ÁC của tên Việt gian, giáo gian này

 

Ngày 10 tháng 11 năm 2007, trong nước cư sĩ Lê Mạnh Thát tức tu xuất Thích Trí Siêu, đã được báo chí Việt cộng đăng hàng tít lớn: Thượng Tọa Giáo Sư Tiến Sĩ Lê Mạnh Thát, chủ tịch Ủy Ban Tổ Chức Quốc Tế Đại Lễ Phật Đản Liên Hiệp Quốc ……….. sẽ tổ chức Đại lễ Phật đản và Đại hội Phật giáo quốc tế lần thứ 5 từ ngày 13 đến 17 tháng 5 năm 2008 tại Hà Nội….

Ngày 10 tháng 11 năm 2007 vừa qua tại Sài Gòn, một tước vị khá dài của thầy Lê Mạnh Thát, tức Thượng Tọa Thích Trí Siêu đã được báo chí Việt cộng giới thiệu như sau: Thượng tọa Giáo sư Tiến sĩ Lê Mạnh Thát, chủ tịch Ủy ban tổ chức quốc tế Đại Lễ Phật đản Liên Hiệp Quốc (IOC) họp báo cho biết là Việt Nam sẽ tổ chức Đại lễ Phật đản và Đại hội Phật giáo quốc tế lần thứ 5 từ ngày 13 đến 17 tháng 5 năm 2008 tại Hà Nội. Cùng ngày nói trên, từ Sài Gòn, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo đã trình bày qua điện thoại viễn liên, trong Đại Hội Bất Thường của Giáo hội Phật giáo Thống nhất tại Hoa Kỳ, về lý do và nhu cầu cần có của Giáo Chỉ số 9, do Đức Đệ Tứ Tăng Thống, Hòa Thượng Thích Huyền Quang ban hành vào ngày 8 tháng 9, về tình hình khẩn trương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hiện nay.

Có thể nói là hai sự kiện đã diễn ra hoàn toàn trái ngược trong cùng một ngày, ngay trên đất nước Việt Nam .

Một đàng thì “hân hoan” về việc sắp tổ chức Đại Lễ Phật Đản do Liên Hiệp Quốc bỏ tiền để mời hơn 4 ngàn người, đại diện của 70 quốc gia đến Việt Nam tham dự lần đầu.

Đàng khác thì nói về pháp nạn đang diễn ra đối với Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất, vì “bị trong đánh ra ngoài đánh vào”.

Đối với một dân tộc có truyền thống Phật Giáo lâu đời như Việt Nam, việc Liên Hiệp Quốc chọn để tổ chức Ngày Đản Sinh của Đức Phật là một vinh dự to lớn. Nó không chỉ là ngày vui riêng của một dân tộc mà còn là ngày vui chung của những dân tộc có cùng một nền văn hóa “từ bi hỷ xả”. Việt Nam đáng được nhận vinh dự này. Nhưng vinh dự này lại xảy ra trong một bối cảnh bất thường như hiện nay làm cho người ta phải suy nghĩ: Tổ chức đại lễ Phật đản Liên Hiệp Quốc để làm gì?

Trước hết, việc báo chí Hà Nội giới thiệu danh hiệu của Thầy Lê Mạnh Thát vừa là Thượng Tọa, vừa là Tiến sĩ, vừa là Giáo sư mà trong nhà Phật khó chấp nhận. Đây là lối xưng tụng của “xã hội chủ nghĩa”, biểu hiện sự coi thường của một chế độ đối với văn hóa Phật giáo.

Người ta không thể phủ nhận kiến thức uyên bác của Thầy Lê Mạnh Thát, nhưng đặt ông ở vị trí đại diện để lo việc tổ chức Đại lễ Phật Đản trong khi ông không còn ở vị trí đúng nghĩa của một tu sĩ Phật Giáo như trước đây, cho thấy là Hà Nội đã xem thường các nguyên tắc sinh hoạt chính thống của Phật Giáo. Đây là điều bất thường thứ nhất.

Kế đến, nếu Hà Nội muốn tránh né việc đề cử một cao tăng nào đó bên Giáo hội Phật giáo quốc doanh hay bên Giáo hội Phật giáo thống nhất, bằng cách chọn Thượng Tọa, Tiến sĩ, Giáo sư Lê Mạnh Thát làm đại diện ban tổ chức là một đòn thâm độc đánh thẳng vào Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Bởi vì chính sự chọn lựa này đã làm phân hóa ngay trong hàng ngũ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất khi có người ủng hộ và không ủng hộ việc tổ chức này.

Đó cũng là một yếu tố tạo ra tình trạng nguy cấp của Giáo hội mà Hoà Thượng Thích Huyền Quang gọi là pháp nạn. Ai cũng biết Thầy Lê Mạnh Thát từng là một cao tăng bên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và là người sát cánh với Thượng Tọa Thích Tuệ Sĩ, một thời là Đệ Nhất phó Viện trưởng Viện Hóa Đạo. Thầy Lê Mạnh Thác hiện đang bôn ba vận động xây dựng Viện đại học Khuôn Việt tại Sài Gòn trị giá 40 triệu Mỹ kim dưới sự “cho phép” của Hà Nội. Những yếu tố này lồng trong khung cảnh Giáo hội Phật giáo thống nhất, đặc biệt là đối với Hoà Thượng Thích Quảng Độ đang bị Hà Nội cho báo chí tấn công liên tục trong thời gian qua, người ta bắt buộc phải đặt nghi vấn về thiện chí này của Thầy Lê Mạnh Thát. Đây là điều bất thường thứ hai.

Sau cùng, ngày đại lễ mừng Đức Phật đản sinh không thể là một biến cố chính trị mà phải là một sinh hoạt tôn giáo thuần tuý. Đây phải là ngày mà mọi tín đồ Phật Giáo được tự do bày tỏ niềm hân hoan của mình đối với các bậc cao tăng đã lãnh đạo Giáo hội. Tiếc thay, Việt Nam chưa có khung cảnh hân hoan này. Mọi thứ còn diễn ra trong tình trạng “xin và cho” từ những công an tôn giáo và nhất là những cao tăng được tín đồ kính trọng lại bị quản thúc, bị tù tội. Cộng sản Việt Nam muốn tổ chức thật linh đình ngày Phật đản năm 2008 không chỉ nhằm phô bày với thế giới rằng Việt Nam có tự do tôn giáo mà còn gian manh hơn, mượn tay chính những người từng một thời ở bên phía hàng ngũ “phản động” đối với nhà nước, nay hợp tác và làm việc hài hòa với chế độ. Do đó mà trong kỳ Phật Đản năm 2008, Cộng sản Việt Nam sẽ trải thảm đỏ mời gọi nhiều “tăng ni” hải ngoại về nước tham dự. Chỉ cần suy nghiệm điều này, ta càng thấy thấm thía và hiểu được lý do vì sao Hòa Thượng Thích Huyền Quang đã phải công bố khẩn cấp Giáo chỉ số 9. Đây là điều bất thường thứ ba.

Ngoài những điều bất thường nói trên, Việt cộng đang bị dư luận thế giới lên án là vi phạm tự do tôn giáo, đặc biệt là Quốc Hội Hoa Kỳ đang xúc tiến thông qua Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam mang số HR 3096. Mới đây, sau hơn 10 ngày điều tra về tình hình đàn áp tôn giáo tại bốn nơi ở Việt Nam, Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo Hoa Kỳ đã cho biết là sẽ đề nghị Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đưa Cộng sản Việt Nam vào danh sách những quốc gia đáng quan tâm (CPC). Rõ ràng là trong khi dư luận thế giới kết án Cộng sản Viêt Nam đàn áp tôn giáo, lại có một số vị từng ở cương vi lãnh đạo Giáo hội, đứng ra giúp chế độ tổ chức sinh hoạt Đại Lễ Phật Đản năm 2008 và có một số vị hăm hở chuẩn bị về Việt Nam tham dự, đúng là thời Pháp Nạn.

November 15 2007
Trung Điền


Âm Mưu của Việt cộng Để Tiêu Diệt Tôn Giáo

(Oct 02/2007)

– * Không riêng gì cá nhân linh mục Nguyễn Văn Lý mà tất cả những nhà tu hành chân chính đều bị CSVN bịt miệng bằng nhiều hình thức!!! 

Theo như Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã viết rất rõ trong Nhận Định về những sai lầm tai hại của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với Phật giáo Việt Nam, thì cộng sản là những người vô thần duy vật, chủ trương tiêu diệt các tôn giáo, vì Marx cho tôn giáo là thuốc phiện của loài người mà “bọn” tư bản dùng làm công cụ ru ngủ nhân dân lao động bằng cách khuyên họ cố gắng chịu những khổ cực ở đời này rồi sẽ được đền bù một thiên đường ở kiếp sau để dễ bề bóc lột, trong khi chủ nghĩa cộng sản chủ trương xây dựng thiên đường cộng sản ngay trên mặt đất này. Bởi vậy, cộng sản cho tôn giáo là một trở lực cần phải tiêu diệt.

Tại Việt Nam có hai tôn giáo chính là Thiên chúa giáo và Phật giáo. Cộng sản gọi Thiên chúa giáo là Công giáo mà tiếng lóng của họ là “cứt gà“, còn Phật giáo thì tiếng lóng của họ là “phân gà“.

Tại sao họ lại gọi là cứt gà và phân gà? Tức họ cho Công giáo khó tiêu diệt hơn Phật giáo. Họ phân tích rất kỹ và vì nhiều lý do, nhưng quá dài không thể kể hết ra ở đây, tôi chỉ tóm tắt sự phân tích của họ như sau:

– Cộng sản đánh giá Công giáo tuy là số ít, nhưng là những con sư tử, khó tiêu diệt, cũng như cứt gà sáp (cứt gà ướt sền sệt) đã dính vào quần áo thì chỉ còn cách cắt bỏ chỗ ấy đi thôi, chứ giặt khó sạch lắm; còn Phật giáo tuy là số nhiều, nhưng chỉ là những con cừu, dễ tiêu diệt, cũng như phân gà khô, chỉ cần gạt một cái là sạch! Nhưng dù khó hay dễ thì cuối cùng cũng phải tiêu diệt. Nhưng cách thức tiêu diệt thì tùy từng giai đoạn, tùy từng nơi chỗ.

Người cộng sản có đường lối gọi là “biện chứng“, nghĩa là mục tiêu họ đã đặt ra là phải đạt cho bằng được; nhưng trên đường đi đến mục tiêu ấy mà êm xuôi thì đi đến ngay, còn nếu gặp trở ngại thì tạm thời dừng lại, nếu cần phải lùi thì lùi, cần phải rẽ ngang cũng rẽ ngang, nhưng cuối cùng vẫn phải đạt mục tiêu, châm ngôn của họ là “lùi một bước tiến ba bước“.

Đối với việc tiêu diệt các tôn giáo nói chung, Phật giáo nói riêng, cũng vậy, nếu nơi nào xóa bỏ được ngay mà không gặp chống đối hoặc phản ứng bất lợi, thì họ làm ngay, nếu thấy trở ngại thì họ ngưng lại. Không những ngưng lại, mà nếu xét thấy tôn giáo trong giai đoạn ấy có lợi cho cộng sản thì họ lại lợi dụng tôn giáo tối đa.

Trong chủ trương tiêu diệt Phật giáo Việt Nam cũng không ngoài đường lối ấy.

Chẳng hạn, trong thời gian kháng chiến chống Pháp, cộng sản Việt Nam cần phải đoàn kết toàn dân, hơn nữa, cũng chưa rảnh tay để nghĩ đến việc tiêu diệt Phật giáo, cho nên họ lại lợi dụng Phật giáo bằng cách lập ra cái gọi là Phật Giáo Cứu Quốc nằm trong mặt trận Liên Việt. Lúc đó “sư cụ” Phạm Thế Long trụ trì chùa Cổ Lễ tại phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định, đưa ra lời kêu gọi thanh niên tăng “Tạm xếp cà sa khoác chiến bào“, nghĩa là hãy tạm thời cởi bỏ áo nhà tu để đi cầm súng giết Tây. Thế là hàng loạt sư trẻ bỏ chùa bỏ Phật để đi “yêu nước”. Đây là chính sách dùng một mũi tên bắn hai con chim một lúc: trước mắt có thêm người cầm súng, đồng thời, lại được cái lợi (mà cái lợi này mới là chủ yếu) là tiêu diệt mầm non của Phật giáo trong tương lai! Mà lại dùng chính sư ra lời kêu gọi để tiêu diệt mầm non Phật giáo mới hợp thức, ai trách được cộng sản bắt sư đi lính! Điều đó cũng dễ hiểu thôi: “nếu muốn bắt cò thì phải dùng con cò làm chim mồi, muốn bắt cu thì phải dùng con cu làm chim mồi, chứ nếu muốn bắt cò mà dùng cu làm chim mồi thì bắt sao được”.

Chúa đảng Vietcong

Đó là tình hình của nhiều thập niên về trước, nhưng xét lại trong hoàn cảnh hiện tại, thì chúng ta thấy rõ bản chất của CSVN vẫn không có gì thay đổi, mà lại càng siêu vi hơn trong vấn đề tiêu diệt tôn giáo, mà trong đó Phật giáo cũng là đích nhắm.

Đặt phương án để tiêu diệt
CHXHCNVN đánh phá tôn giáo có muôn ngàn cách, có ba loại hình tiêu biểu rõ nét cần biết đó là:
Trường lớp đào tạo giáo gian: A 25;
– Phương thức biến chất con người trở nên giáo gian;
– Và những loại hình giáo gian để phục vụ cho guồng máy đảng trị nhằm thống trị con người.

* Trường Lớp đào tạo Giáo Gian XHCN
Ngân sách quốc phòng dành chi cho ngành công an thật là khủng khiếp! Điều đáng nói là guồng máy công an trị kia lập ra là để phục vụ cho Đảng chứ không phải để lo cho Dân. Có cả cơ quan A 25 là Cục Bảo vệ An ninh – Văn hóa – Tư tưởng mà cũng là trường đào tạo Sư giả (đọc thêm Dương Thu Hương, Tôi là Phật tử theo cách của riêng tôi).

* Những Loại Hình Giáo Gian XHCNVN
Thời-Thế-Lực cộng sản nay đã hết. Cho nên họ không dại gì trực diện đánh phá tôn giáo như cái thuở kiêu binh sau 1975 nữa, chiến lược “dùng con đại bàng nầy khống chế con đại bàng khác” được Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (XHCNVN) áp dụng triệt để trong đánh phá tôn giáo. Rằng có bao nhiêu cột đèn đường trên khắp phố thị là cũng có bấy nhiêu loại hình công an, “ăn teng” công an, để áp chế người dân; cũng như có bao nhiêu loại hình đói nghèo, bệnh hoạn trong sinh hoạt XHCN đều được cộng sản tận dụng để làm công cụ, đặc tình tôn giáo vận đánh phá tôn giáo. Từ xe ôm đến em bé bán vé số đến quán nước lề đường đến bán dạo, đến xin xâm, bói quẻ, đến ông từ dâng hương đình chùa, đền miếu, đến cán bộ về hưu thậm chí cho đến thành phần “đầu trộm, đuôi cướp” cũng đều là “ăng ten”: chỉ điểm công an. Công an cùng với chỉ điểm công an được rãi dầy đặc khắp quán trọ, nhà ga, sân bay, bến tàu, trường học, bệnh viện. Nói chung mạng lưới công an trị của XHCNVN thì có đến 1001 loại hình giáo gian đánh phá tôn giáo.

* Những Phương thức biến chất con người trở nên giáo gian
Có mấy Phương thức biến chất con người trở nên giáo gian, đơn cử một vài phương thức tiêu biểu:

1. Dùng người tù trị người tù (Dĩ tù trị tù).
2. Dùng người tù giết người tù (Dĩ tù diệt tù).
3. Dùng tuổi tù giảm án tù.
4. “Mưa dầm thấm đất”
5. “Sa bẫy-vào tròng”…

Việc cài cắm nhân sự: Trong hàng lãnh đạo GHPGVNTN tại Hoa Kỳ 1988, trong số 14 thành viên buổi đầu thì đã có mặt Thượng toạ Thích Tín Nghĩa (1988 ) trong chức danh Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh Niên và GĐPT, Thích Pháp Châu (1988 ) trong chức danh Tổng Thư ký, Bùi Ngọc Đường – (1992); Trần Quang Thuận (1992), họ vốn là đặc tình tôn giáo vận Hà Nội nay đã lộ rõ ra rồi. Để khi đủ mạnh, phát triển thành tổ chức rộng rãi như Hội Thân Hữu Già Lam, Tổ chức Tăng Ni hải ngoại; Tổ chức Tăng Ni Việt Nam hải ngoại, họ đứng lên Xoá Sổ GHPGVNTN theo ba bước: ly khai, tiếm danh, xoá sổ GHPGVNTN theo hướng phục vụ đảng cộng sản.
Chiến lược

* Chiến Lược Cộng Sản Âm Mưu Mượn Tay Giáo Gian Xoá Tên GHPGVNTN
Vận dụng cả guồng máy nhà nước với nhân sự, tiền của không giới hạn vào việc đánh phá GHPGVNTN, diễn biến nầy thật muôn vẻ, muôn màu mà trong số đó, chiến lược: mượn tay Giáo gian Thân Hữu Già Lam tổng tấn công GHPGVNTN theo chiến lược ba bước Ly Khai GHPGVNTN; Tiếm Danh GHPGVNTN; Xoá Tên GHPGVNTN, đây là chiến lược mới trong sách lược đánh phá GHPGVNTN của cộng sản trong giai kỳ mới 2007, việc Thiếu Tướng Vc Trần Tư cùng với phái đoàn Bộ công an ra Tu Viện Nguyên Thiều gặp Đức Tăng thống Thích Huyền Quang hôm 28-08-2007 vừa qua cũng là năm trong ÂM MƯU như thế.

* Ly Khai Giáo Hội Thống Nhất, con đường Phục vụ cộng sản.
Hiện tượng ly khai GHPGVNTN đã nhen nhúm từ những năm 2001 do những cá nhân chủ nghĩa, bè phái, địa phương; nhất là những cái đầu địa phương Hoàng triều cương thổ. Cho đến những năm 2003 nhận thấy đủ mạnh, nắm chắc Thế: trong ngoài, Lực: nhân sự áp đảo đối với hai Thầy Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ, họ bèn chủ quan tiến hành ly khai GHPGVNTN do Thích Tuệ Sĩ làm chủ soái.

* Tiếm Danh Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất
Chánh nghĩa Phật giáo Thống Nhất luôn sáng ngời cùng đạo pháp-dân tộc trong suốt hơn 30 năm qua, được cả thế giới, kiều bào, tín đồ trong ngoài nước ủng hộ. Ngay đến những kẻ đánh phá GHPGVNTN cũng phải giả xưng Giáo hội Phật giáo Thống Nhất, tiếm danh Giáo hội Phật giáo Thống Nhất để lừa người. Từ nhiều năm qua cho đến nay, có không ít người tiếm danh Thống Nhất qua nhiều loại hình phi pháp mà điển hình gần đây là tiếm danh GHPGVNTN để quyên góp tiền bạc từ các cá nhân, tổ chức để xây dựng Viện Đại học Khuông Việt tại Saigon cũng như lạm xưng thành viên GHPGVNTN tham gia Ban tổ chức Đại lễ Phật Đản 2008 tại Hà Nội. Từ tiếm danh Thống Nhất họ tạo nên một thế và lực khác với tên gọi Thân Hữu Già Lam. Để khi con chim sẻ Thân Hữu Già Lam đủ lông cánh khả dĩ lướt gió tung mây thì bước tiếp theo là Xoá tên GHPGVNTN để thỏa hiệp và đầu thú cộng sản.

* Âm mưu Xoá tên GHPGVNTN của cộng sản
Chiến dịch xoá tên GHPGVNTN do CHXHCNVN phát động từ nhiều năm nay qua chiêu bài, nào là:

a. Thống Nhất mà không Thống Nhất,
b. theo mô hình Thống Nhất không Huyền Quang không Quảng Độ;
c. Rồi nào là xóa bỏ danh xưng Thống Nhất, v.v…

Rồi từ “Hội thảo Phật giáo trong thời đại mới, cơ hội và thử thách” năm 2006 của Lê Mạnh Thát-Tuệ Sỹ đến Phật giáo Nhà nước sang dự tổ chức quốc tế Phật đản 2007 tại Thái Lan đến dự kiến Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam…, những diễn trạng điển hình trên đây đều là nằm trong mô hình dùng con chim sẻ Giáo hội Phật giáo nhà nước khống chế con đại bàng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) của cộng sản. Nói cho cùng, đây cũng là sách lược mượn danh hoà hợp XHCN để xoá tên Thống Nhất mà thôi.

5 phương thức CS đã tận dụng tối đa, hiện nay họ đang thực hiện phương thức thứ 4 và thứ 5 một cách nhuần nhuyễn, đó là dùng tiền viện trợ và hỗ trợ cho việc phát triển đất nước vào việc thực hiện việc “mưa dầm thấm đất” và “Sa bẫy vào tròng” để hòng lung lạc những vị chân tu và có thực tài cũng như hủ hoá, sử hư cho bị sa đoạ đối với những vị có tiếng tăm và nhiều đệ tử, để thành nô sư mà bảo vệ cho Đảng và Nhà nước được lâu bền. Dùng danh lợi hoặc những vọng tưởng cao xa, để hòng lừa những vị có học vị và bằng cấp vào tròng.

Người Cộng Sản đã, đang và sẽ dùng mọi thủ đoạn, ngay cả gian ác và khủng bố, đến khi nào còn một mình để trọn hưởng và xây dựng thành công Thiên đường Cộng sản tại trần gian nầy mới thôi.
Nhìn cảnh Phật giáo ở miền Bắc VN trước năm 1975 và tại Trung Quốc theo như cuốn sách “Đường mây qua cõi mộng”, Nguyên Phong dịch thì sẽ hiểu rõ, chùa không còn Thầy trẻ mà chỉ còn lại một vài “Bà vãi già”, vào chùa với toàn là những hình thức mê tín dị đoan. Cảnh mua quan bán chức, rồi mua Thần, bán Thánh, buôn Phật , như các tượng Phật lớn nhất, cao nhất,…tại TQ cũng do Nhà nước chủ trương để thu hút khách du lịch hòng thu lợi, và che mắt thế giới gạt gẩm mọi người, chứ đâu phải thật tình gì đối với Phật giáo, bây giờ đến CSVN đang dùng Nô sư để chia rẽ lên án rồi tranh chấp xâu xé, hảm hại lẫn nhau mà lấy việc mừng Lễ Tam hợp Phật Đản 2551 để gọi là đánh bóng cho chế độ, khiến cho bất đồng quan điểm, sinh ra đối đầu, nghi kỵ, triệt hạ… trong nội bộ, huynh đệ, tông phái lẫn nhau rồi. Đúng vào tội ác ngũ nghịch “phá hoà hợp tăng” và làm mất niền tin nơi Tam bảo, CS đã thành công phần nào rồi, ngày đền trả chắc cũng không còn bao lâu, xin cảnh tỉnh cho những vị có trình độ hãy cảnh giác kẻo sẽ sụp hố, mắc bẫy của CSVN mà tiêu tan sự nghiệp.

Miếng mồi Quốc sư, Hợp nhất Phật giáo để phát triển, và GĐPT Trên Thế Giới để tiến đến thành một “Tổ chức phi chính phủ”… đang treo lơ lửng, và sẽ thành chiếc thòng lọng, siết cổ những ai đưa đầu vào. Hãy lo tỉnh tâm mà Tu niệm cho miên mật, rồi sự nhiệm mầu của Phật Pháp sẽ vận chuyển cho được tốt, chứ đừng vì muốn tỏ ra ta tài giỏi hay có uy tín mà trổ tài, thì không tránh khỏi cái bẫy của các thế lực vô minh đang giăng sẵn, hay là theo Đạo là sẽ bị tám ngọn gió thổi bay mất, uổng lắm thay, tiếc lắm thay!

Nay kính
Hạnh Siêu
(HLTL, CV)

Advertisements

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: