Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 7, 2008

So sánh cố TT Ngô Đình Diệm với cố CT H.C. Minh

Filed under: Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm, Tài liệu, VNCH, VNCS — tudo @ 10:02 am

Cái giống nhau duy nhất là hai người cùng là cấp lãnh đạo tối cao của Miền Nam và Miền Bắc Việt nam.

Cả hai ông đều khai sáng ra hai thể chế chính trị ảnh hưởng sâu rộng đến mọi tầng lớp dân chúng Việt nam.
Chúng ta không nên lấy gia phả, học vấn hay bới móc đời tư để luận bàn công và tội của 2 nhân vật nầy.

Chúng ta chỉ nhìn vào thực tại của những thành quả của họ đã đem lại cho quốc gia dân tộc mà thôi.

1. QUỐC GIA

Tổng thống Diệm đã chết vì ông muốn bảo vệ quốc thể, ông chống lại sự khống chế của ngoại bang bất cứ từ đâu đến. Điều nầy không ai chối cãi được. Người đui mù cũng nhận thức rõ ràng là chỉ cần cụ Diệm gật đầu một cái, là Cam ranh thành ra đảo Guam hay là Hạ uy di mà người Việt nam không được lai vãng.

Tại Hồng kông, trong thời người Anh bảo hộ, đã có công viên với tấm bảng ghi rõ “cấm người Tàu và chó”. Các bạn có muốn như thế không ? Dân tộc Việt nam có muốn thế không ? Hỏi tức là trả lời.

Thế tại sao TT Diệm bị giết chết ? Xin thưa Tổng Thốngï chết vì Do thái mưu giết ông vì Tổng Thốngï chỉ biết chủ quyền của dân tộc ta trên đất nước ta.
Ngược lại, chủ tịch Hồ chí Minh đã áp đặt lên nước Việt nam một thể chế vong bản, sắt máu. Đó là niềm bất hạnh to lớn nhất của dân tộc ta.

Ông Hồ chủ trương hủy diệt quốc gia, vì chủ thuyết cộng sản luôn luôn cổ súy thế giới đại đồng, thế giới nầy lúc bấy giờ do Nga sô cầm đầu. Từ tư tưởng đến hành động đều rập khuôn theo tất cả những nước trong Liên bang Xô viết.
Chủ quyền Quốc gia không bao giờ được đặt ra. Nga sô sát nhập nhiều nước nhỏ thuộc ảnh hưởng của họ vào nước Nga. Những nước đó trở thành những tỉnh của Nga. Cho đến ngày nay, họ phải trải xương máu ngút ngàn trên con đường giành độc lập.

2. DÂN TỘC

Làm người dân Việt nam dưới thời Tổng Thốngï Diệm là một niềm kiêu hãnh. Tôi xin kính hỏi quí vị như vậy có gì bằng?

Ngượïc lại,dưới chế độ cộng sản, con người là cỏ rác.
Ai ai cũng phải nuốt hận, ngoài trừ Trung ương Đảng bộ.
Người dân bị thảm sát, không phải vì họ có tội, nhưng vì Đảng đã ấn định phải giết bao nhiêu người trong một xã ấp do chương trình đấu tố qui định túc số, chỉ tiêu.
Cương lĩnh, chủ trương, hành động của cộng sản Việt nam cùng rập khuôn theo tất cả những nước cộng sản khác. Cho nên họ không thể đổ lỗi, hay chối cãi là những vụ tàn sát nhân dân vì do sai lầm của một hai người lãnh đạo.
Ở Nga sô cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người;
Ở Trung quốc cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người,
Ở Kam Pu Chia cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người,…v.v.,
Ở Việt nam có khác gì đâu, cũng giết, cũng bỏ tù triệu triệu người.
Vô nhân dạo là bản năng của cộng sản chứ không phải sai lầm nhất thời, đơn lẻ.

Tố Hữu, phó thủ tướng đặc trách Văn hóa, là phát ngôn nhân, là tiêu biểu cho cái tư tưởng, lập trường, chủ trương, đảng cương của cộng sản Việt nam: Ông ta đã diễn đạt hành động căn bản của người cộng sản Việt nam cai trị dân như sau:
Hiệu lệnh của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc:

a Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
b Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong.

Tôi xin trình để quí vị rõ 3 yếu tố:

1 Giết ai ?
2 Giết để làm gì ?
3 Giết như thế nào ?

Tôi nghiên cứu thấy khi tìm câu trả lời cho câu hỏi “Giết để làm gì?”, thì cũng trả lời luôn cho câu hỏi “Giết ai?”

Giết là hành động cuối cùng của những hình phạt, nó gây kinh hoàng cho gia đình nạn nhân, cho toàn thể dân chúng, họ phải lấy đó làm gương, vì nếu vi phạm luật pháp hay vi phạm chỉ thị cấp trên thì cũng bị giết như vậy.

Có thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Khờ Me nào trồng lúa hay đóng thuế cho chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của ông Hồ đâu? Thế mà phải giết, giết để khủng bố tinh thần, giết để cho lúa tốt, thâu thuế được nhiều.

Lúa tốt là do sức lao động nông dân Việt nam tận lực cày cấy, thuế do toàn dân đóng góp. Như vậy đối tượng của những chủ mưu giết người nầy là toàn thể dân chúng Việt nam, nhất là nông dân, chứ không có thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Lèo nào cả.
Quí vị có thấy cái lương tri cộng sản Việt nam khủng khiếp ra sao chưa?

Giết như thế nào?
Xin trả lời: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,”

Giết bằng dao găm, bằng mã tấu, bằng súng. bằng búa, bằng gậy, bằng chôn sống, mà bàn tay không phút nghỉ. Tức là từ sáng đến tối và từ tối đến sáng, không có lúc nghỉ ngơi. Tức là máu người Việt sẽ chảy thành sông, từ bắc chí nam, từ đỉnh núi đến cửa biển.

Người dân bị khủng bố, bị bóc lột đến xương tủy, khi đóng thuế xong thì phải ăn củ chuối sống qua ngày.

Kính thưa quí vị, đó là cộng sản Việt nam đã thể hiện chính sách rùng rợn của bộ máy đàn áp bao trùm cả không gian và thời gian lên đầu nhân dân ta. “Thề phanh thây uống máu quân thù !” là chủ trương của Đảng, quân thù đây là “trí phú địa hào” mà tiêu chuẩn do chúng qui định.Như Pol Pot qui định thành phần trí thức là những người biết đọc biết viết!

Do tội ác tầy trời của Giặc Cờ Đỏ, chúng không còn là người Việt nam nữa, tôi không coi chúng là con người.

3. ĐỘC LẬP

Miền Nam thực sự độc lập dưới thời cụ Ngô, không ai chối cãi được điều đó. Nếu nước ta không độc lập thì Do thái không tìm giết cụ Ngô làm gì.
Còn Miền Bắc, tất cả đều vay mượn ngoại bang, nhận chỉ thị từ Mạc tư khoa, từ Bắc kinh thì độc lập chỉ là một chiêu bài, mà chúng to họng rêu rao để lường gạt! chúng vay nợ để mua súng đạn vào Nam bắn giết dân lành, cho nên chúng phải cắt đất, cắt biển để trả nợ cho Tàu.
Hai câu sau của Tố Hữu là câu kết của chủ nghĩa cộng sản Việt nam:

c Cho đảng bền lâu, cùng rập bước, chung lòng
d Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít Ta Lin bất diệt.

Tôn thờ ngoại bang một cách tuyệt đối. Lãnh tụ ngoại bang thành những đấng thần linh, mà người cộng sản Việt nam phải thờ phượng, phải cúi đầu quì gối thì cái tư cách con người Việt nam đâu còn gì nữa. Từ tư tưởng đến hành động phải tuân theo chỉ thị của Đấng Tối cao là chóp bu Nga Tàu. Đó là tinh thần nô lệ, dơ dáy, ghê tởm tận cùng. Cho nên chúng ta không cần luận bàn đến chữ ĐỘC LẬP ở cộng sản Việt nam nữa.
Chữ THỜ ở đây nghe nó đau xót cho những người đã hy sinh kháng thực dân Pháp giành độc lập, bây giờ bọn cướp chính quyền lại bắt dân tộc phải thờ tân thực dân Liên xô còn ác độc, sắt máu trăm lần hơn bọn Pháp.
Dưới thời thực dân cai trị, dân chúng có tức mình chửi bới “thằng Tây, con mụ Đầm” thì có sao đâu, miễn là không phá rối trị an là được. Nhưng ở thể chế Việt cộng, bất cứ câu nào hơi xúc phạm tới “đồng chí ” Liên xô hay Trung quốc vĩ đại là đi tù rục xương. Cái nô lệ tư tưởng đó khủng khiếp gấp ngàn lần cái nô lệ tàn bạo của thực dân. Một thể chế Việt cộng ngu dốt như thế nầy mà cai trị dân tộc ta thật là một cái nhục ngàn đời.

4. TỰ DO

Miền Nam hoàn toàn tự do, từ báo chí thông tin đến cả những chuyện nhảm nhí cũng được in bán. Tôn giáo, đảng phái không cộng sản thì không bị cấm đoán.
Ngược lại tại Miền Bắc thể chế cộng sản của Việt nam lúc bấy giờ còn kinh khủng, tệ hại hơn thời Pháp thuộc.

Dưới sự cai trị của Việt cộng từ miếng ăn, thức uống, đến di chuyển qua làng bên cũng bị kiểm soát. Khi ăn khi ngủ, khi làm, cây chanh, cây dừa cũng bị kiểm soát. Toàn thể dân đen bị cưỡng bức lao động, phải đạt chỉ tiêu, phải đi họp, phải học tập chủ nghĩa ngu đần của Đảng, không tuân theo thì tù rục xương. Sản phẩm thành tựu do Đảng quản lý, mánh mung dành cho cán bộ hưởng trọn.

5. HẠNH PHÚC

Lịch sử đã chứng minh rõ:
➀ Chính thể Quốc gia với ông Ngô đình Diệmcó trọng tội
chà đạp nhân cách và quyền lợi hiến định của vài ba chục người dân ở Miền Nam,
cũng có thể đã giết bậy bạ vài ba chục người,
Nhưng chính thể nầy đã đem lại thật sự tự do và hạnh phúc cho toàn dân, hơn nữa chủ quyền quốc gia được trọn vẹn, người dân kiêu hảnh vì không còn bị ngoại bang chà đạp lên đầu lên cổ như xưa.Tuyệt đại đa số dân chúng sung túc, an bình, thuận thảo.

Ngược lại
➁ Việt cộng với ông Hồ chí Minhcó trọng tội
chà đạp nhân cách, quyền lợi, tự do của toàn dân,
đã giết và tù đày cả triệu triệu người vô tội,
Nhưng chỉ để đem lại hạnh phúc, phú quí cho vài ba chục người của Chính trị bộ, và nước Việt nam trở thành tên nô dịch đắc lực nhất của âm mưu bá quyền Xô viết.toàn thể dân chúng phập phồng lo sợ, luôn luôn bị cưỡng bức lao động như trâu ngựa.và nhờ vậy mà Do thái gian tà mới cấu kết được với chúng. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã thế thôi.

6. NHÂN DÂN

Dưới thời Tổng thống Ngô ngoại trừ một số ít thành phần bất mãn vì bị loại khỏi chính trường, còn tuyệt đại đa số dân chúng đã được sống an lành nên chúng ta không nghe thấy câu vè câu ca nào miệt thị Tổng thống cả, ngược lại Chủ tịch Hồ thì dân chúng khi nói đến “râu Cụ Hồ” thì ai cũng hiểu là lông của bộ phận sinh dục. Người dân Miền Bắc phải làm đầu tắt mặt tối cũng không đủ ăn, mua nhu yếu phẩm phải sắp hàng dài dài, mà chỉ được mua theo tiêu chuẩn, như câu Một năm ba thước vải thô
Làm sao che kín Bác Hồ em ơi!

Tiêu chuẩn 3 thước vải thô cho một gia đình gồm hai vợ chồng và hai đứa con quả là quá ít. Ví Bác Hồ với bộ phận sinh dục thì chúng ta đã hiểu lòng dân như thế nào, cũng như tư cách và tài năng cấp lãnh đạo Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Miền Bắc nó ra sao.

7. NHÂN VIÊN HÀNH CHÁNH và CÁN BỘ

Trong Nam ở trong cái thế kẹt về cán bộ và viên chức chính phủ vì hầu hết tại các cấp là những thành phần lưu lại từ thời Pháp thuộc, tức một bọn tay sai thực dân bán nước. Dưới thời Tổng thống Diệm họ cũng phải lo thủ thân, sợ bị quở phạt vì họ thấy là sự thông tin rất bén nhạy của tổ chức mới, nhiều khi các báo cáo mật đã trực tiếp đến tay Tổng thống, cho nên guồng máy hành chánh sinh hoạt bình thường, dân chúng không kêu ca, không có vụ “Ông Già Bến Tranh”. Tổng thống Diệm đã cho thiết lập trường Thiếu Sinh Quân để đòa tạo cán bộ nòng cốt phục vụ chế độ hữu hiệu, ngoài ra trường “Quốc Gia Nghĩa Tử” cũng là môi trường đãi ngộ các hậu duệ những người đã hy sinh cho tổ quốc. Chương trình đào tạo đặt nặng về chuyên môn cũng như đạo đức, đó là kế hoạch “trăm năm trồng người” theo gương tiền nhân. Thời gian đã không thuận lợi cho công việc đào tạo lâu dài, cho nên gia đình Tổng thống đã bị hại vì tàn dư tay sai thực dân Pháp khát máu và lươn lẹo như Trần văn Đôn, Đổ Mậu, Dương văn Minh, Mai Hữu Xuân v.v…còn dược nắm giữ những chức vụ then chốt.

Ngoài Bắc thì ngược lại, chủ nghĩa cộng sản “đỉnh cao trí tuệ loài người” đã có phướng thức đào tạo cán bộ và nhân viên hành chánh một cách nhanh chóng mà hiệu năng vô song.Theo lệnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại thì những cán bộ nòng cốt của chính phủ cách mạng phải thuộc thành phần chuyên chính vô sản, mà sự huấn luyện chỉ cần vài giờ mà thôi (thay vì kế hoạch cả mấy chục năm như trong Nam). Thành phần nhân dân chuyên chính vô sản có môn bài, không ai chối cãi được là bọn du đãng, tù hình sự và ăn mày, Xuất thân từ nhân dân, cho nên chỉ sau vài giờ chỉ vẻ về đấu tố là những vị chuyên chính vô sản nầy đã trở thành chánh án, chủ tịch ủy ban nhân dân, chư vị chủ tọa các buổi đấu tố rất sôi động và thành công vượt chỉ tiêu, tất cả các bản án được thu gọn vì đã được qui định sẵn, nhưng các cuộc hành hình thì được kéo dài nhục mạ và hành quyết rùng rợn để tỏ rõ vai trò lãnh đạo sáng suốt của Đảng của Bác Hồ vô vàn kính yêu. Tài sản nạn nhân bị tịch thu chia gọn cho các vị chuyên chính vô sản có công lao với cách mệnh. Những vị chánh án và chủ tịch ủy ban theo thời gian và thành tích cách mệnh đương nhiên là rường cột của chế độ, được nâng cấp, được đề bạt thành ủy viên huyện, tỉnh, rồi trung ương, tổng bộ trưởng, ít ra cũng giám đốc cơ quan, cho nên từ trên xuống dưới đều nhất trí tung hoành lập thành bộ máy đàn áp kiên trì lập trường chuyên chính vô sản xôi thịt. Hậu quả tất nhiên phải là vậy, dân chúng ngày nay đã thấy rõ cái bộ mặt của chế độ, vì toàn bộ thành phần chỉ huy nòng cốt từ tên chóp bu xuống dưới đến an ninh khu vực đều do tiêu chuẩn tuyển lựa từ thành phần chuyên chính vô sản đã nói. Tất cả chương trình hành động và thành tích đều sáng tỏ: bắt bớ, giam cầm, cơm tù, gả bán đàn bà con gái dã man hơn thời tiền sử cho ngoại kiều tật nguyền, đó là hậu quả đương nhiên của chính sách trồng người và xây dựng Đảng.

Ngay năm 1959 tôi có văn thư bằng Pháp văn gởi từ Paris đến ông Bí thư đảng Cộng sản Liên bang Xô viết là ông Krutchev để bày tỏ cái lủng củng của danh xưng: ĐẢNG CỘNG SẢN. (văn thư nầy không được trả lời, và không thể trả lời được)

1. Cộng sản là cái gì cũng phải chung: nhân lực, tiền của, quản trị, hành chánh gom lại trong một tập thể. Nói gọn, Cộng sản là chung.

CÒN

2. Đảng là tổ chức của một số người cùng lý tưởng, cùng chính kiến. Có phân biệt đảng viên và không đảng viên. Có Đảng tất phải có phân ranh, có trong và ngoài. Đảng là chia rẽ. Còn đảng là còn phân ranh, là còn chia rẽ.

NHƯ VẬY

Đảng Cộng sản là cái gì kỳ lạ vậy? vừa chung (cộng sản) vừa riêng (đảng).Cái lọng cọng trẹo họng là ở chỗ đó. Ngay từ danh xưng, mục đích đến cấu trúc, tổ chức đều thật sự lủng củng sai lầm, khật khùng.

Khi mọi người cùng bình quyền, bình đẳng thì cùng bầu ra chính phủ, quốc hội, những người thi hành kỷ cương xã hội chủ nghĩa, hà cớ gì phải lập đảng. Như vậy cần phải dẹp cái nguồn gốc của mọi tai họa đó là ĐẢNG.

Người Cộng sản cũng đáng thương, họ làm những việc ô trọc, cướp của giết người mà cứ tưởng là đi giải phóng những nước không cộng sản. Giáo điều của cộng sản là rập khuôn theo Do thái giáo, cũng sắt máu, cũng gian ác, cũng đàn áp, cũng bóc lột, cũng ăn gian nói dối, điêu ngoa đểu cán.

Cũng có nhiều người cộng sản như ông tướng Trần Độ, v.v…, đã phản tỉnh sau năm ba chục năm theo đảng, sau khi bàn tay đã nhúng máu đồng bào vô tội được “giải phóng” về bên kia thế giới. Những loại người nầyï phải thực sự ý thức họ là những kẻ sát nhân vô liêm sỉ đã đem tai họa khủng khiếp đến dân tộc Việt nam. Họ phải thực sự phản tỉnh và cầu xin chúng ta ân xá cho họ. Khi đó người Quốc gia sẽ rộng mở bàn tay thâu nạp họ, tạo cho họ có cơ hội đái công chuộc tội. Người Quốc gia chúng ta chỉ chấp nhận họ khi họ thành tâm phục thiện, cải tà qui chánh, tâm phục khẩu phục, và họ phải đứng lên đạp đổ cái thể chế man rợ mà họ đã dựng nên, đã tàn hại quê hương, đất nước, dân tộc. Họ phải ý thức được những điều mà họ đã làm là hại dân hại nước.

Người Cộng sản, với thành tích gian ác dã man lươn lẹo, dùng để cướp chính quyền, nếu thành tâm cải tà qui chánh, thì phải tự nguyện dập đầu tạ tội trước quốc dân, phải gắng sức hủy diệt cái chính quyền gian ác mà họ đã dựng lên, lúc đó người Quốc gia nên tha thứ cho họ, mà như vậy dân tộc mới thực sự thoát ách Cộng sản, mới có đoàn kết và mới có được an toàn hạnh phúc, tự do, công bình, nhân ái.

Tôi chủ trương không oán thù người cộng sản nếu họ biết cải tà qui chánh, nhưng nếu họ tiếp tục ngang ngược mà phía Quốc gia lấy lại được chính quyền thì phải đem lũ ngoan cố nầy ra trừng trị theo pháp luật.

Vì không chấp nhận linh hồn, không chấp nhận đầu thai, cho nên cộng sản cũng như Do thái giáo không biết tiền oan nghiệp chướng. Chúng hành động hại người bất kể hậu quả, vì không biết có linh hồn, không biết có nghiệp quả.Chúng lập luận rằng cách đây 2 thế kỷ chỉ có 1 tỷ người, bây giờ là 6 tỷ, như vậy linh hồn ở đâu mà ra?. Cho nên những người theo chúng đều đồng ý xử dụng tất cả những thủ đoạn bất nhân bất nghĩa để giết người lành, người vô tội mà không lo sợ gì cả. Thực ra chúng không hiểu rằng trái đất của chúng ta rất “trẻ” chỉ bốn tỷ năm, trong lúc vũ trụ đã có từ 14 tỷ năm. Và ngoài ra còn những vụ trụ khác hằng tỷ tỷ năm. Khoa học ngày nay chỉ là những bước đi chập chững non nớt mà thôi.

Cái nguy hại khủng khiếp nhất là thời kỳ “hậu Cộng sản”. Nếu chúng ta không kíp lo toan thì dân tộc ta sẽ bị một cổ hai tròng như Nga sô ngày nay: Mafia và tàn dư cộng sản.

Theo tin tình báo chúng tôi được biết từ năm 1986 CIA và Do thái đã giúp Việt cộng đào tạo xong một số chuyên viên kỹ thuật mọi ngành ngõ hầu sau nầy sẽ tiếp tục cỡi đầu cỡi cổ dân chúng Việt nam.

Tình hình đất nước hiện nay cho thấy dân chúng cơ cực lầm than, màn trời chiếu đất, trong lúc bọn lãnh tụ xa hoa có cả tỉ đô la để ở ngoại quốc, chúng ta không ngạc nhiên về sự vô liêm sỉ của thú rừng, xuất thân “chuyên chính vô sản”.
Các em bé, thanh niên, thiếu nữ bị đem bán như những súc vật để làm nô lệ cho Kờ me đỏ, Tàu cộng, Đài loan…để hầu hạ bọn tật nguyền suốt đời. Chủ đích của bọn Giặc Cờ Đỏ là đạt thành tích nầy khi chúng quyết tâm giải phóng Miền Nam, và đây chính là chủ trương của bọn Cộng con, hậu duệ của thành phần chuyên chính vô sản thời ông Hồ tức là bọn du đãng và ăn mày.

Cái thể chế Mafia hậu cộng sản do CIA đang tạo lập nó vô cùng thảm khốc không thua gì cộng sản sắt máu Lénine-Staline-Mao-Pol Pốt. Chúng muốn cướp đoạt tài sản của ai thì cứ bắt nhốt khổ chủ, khảo tra đến chết, buộc phải nhận tội. Chúng vu cáo và bắt bớ để làm tiền. Những người bị đưa ra tòa án xét xử đã được chúng ghim một cây kim vào cổ họng thì không thể nào tranh cải hay biện bạch nổi. Không biết bao nhiêu người ở hải ngoại đem nhiều triệu đô la về nước đầu tư, rồi cũng phải mang đầu máu chạy trối chết về Úc hay Mỹ, chưa bị giết là may phước lắm rồi. Còn toàn thể dân tộc ta khốn khổ không chạy đi đâu được thì sao đây ?

8. LÃNH ĐẠO

Tất cả những vấn đề nên trên đây đều nằm trong căn bản Cái thùng rỗng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc lúc nào cũng bô bô ré lên ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG, trên thực tế chúng làm gì có ĐẠO ĐỨC. Cái lũ cách mạng từ cha ông, từ khởi thủy đến ngày nay và về sau do nguồn gốc cách mạng chuyên chính vô sản luôn luôn mang theo hành trang tiềm tàng trong huyết quản di truyền ăn bám ăn hại du đãng ăn mày phút chốc trở thành quan tòa, cấp chỉ huy, cấp lãnh tụ hiếu sát do bàn tay Mac-xít Lê- nin- nít đào tạo nên. Cái thể chế hiện nay là do đổi mới từ rắn hổ man thành con mãng xà tinh độc hại.

gs Bùi Như Hùng


Đối thoại về TT N Đ Diệm … với Bùi Tín
Bùi Tín

Kết thúc cuộc đối thoại vô bổ

Tôi thất vọng về bài trả lời của Đông La trên talawas ngày 28-12 vừa qua. Vẫn là kiểu nói lấy được, bất chấp sự thật và lẽ phải, đầy rẫy từ đầu đến cuối. Như:

“ta đã sửa sai nghiêm chỉnh vượt quá các nước văn minh”: trong khi “kỷ luật” dành cho những người phải chịu trách nhiệm cho các sai lầm trong CCRĐ là: ông Trường Chinh thôi Tổng Bí thư để làm Chủ tịch Quốc hội, ông Hoàng Quốc Việt làm Chủ tịch Tổng Liên đoàn rồi Chủ tịch Viện Kiểm sát tối cao, ông Lê Văn Lương về làm Bí thư Thành ủy Hà Nội; nói như thế nền văn minh họ cười cho đấy!

“sau 30-4-1975 không có tắm máu”: vậy 30 vạn người vào tù, phân biệt đối xử, gây nên làn sóng vượt biên của hàng triệu thuyền nhân với hàng vạn người chết trên biển cả… thì sao? Và hàng triệu nông dân trai tráng chết trên các chiến trường A,B,C… vẫn là theo kiểu biển người, mà đất nước vẫn không có tự do, độc lập hình thức nhưng vẫn không tự chủ, vẫn lệ thuộc vào Tàu, để mất đảo, mất đất, mất biển, để nông dân vẫn bị nạn địa tặc hoành hành, nạn cường hào mới, nông thôn bị thành thị bỏ xa… thì Đông La “quên” nhắc đến, dù đó là những ý chính của bài báo mở đầu cho cuộc đối thoại này. Cái lập luận của Đông La cho rằng người Trung Quốc còn đề cao Mao và việc ghi tư tưởng Mao vào điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam làm nền tảng chính trị và tư tưởng là có ích một thời cho đất nước ta, rằng ta đã vận dụng được những cái hay của tư tưởng Mao Trach Đông… sao mà gượng gạo đến tội nghiệp. Đông La chỉ trích tôi là đã “đổi trắng thay đen”, “múa bút” khen ông Ngô Đình Diệm để hạ ông Hồ Chí Minh. Lại một kiểu trích dẫn tùy tiện để xuyên tạc ý tôi. Người trí thức tự trọng không làm vậy. Ở cuộc hội nghị quốc tế Lubbock, ý kiến của tôi rất rõ: tôi cho rằng ông Hồ và ông Diệm đều là người yêu nước, mỗi người theo một cách khác nhau.

Nhưng nếu xét riêng về 2 điểm: đạo đức trong sinh hoạt gia đình và tinh thần dân tộc để có thể so sánh, thì công bằng mà xét, nay tôi cho rằng ông Diệm khá hơn, vượt ông Hồ (về 2 điểm ấy). Tôi đã tìm hiểu và suy nghĩ rất kỹ khi so sánh. Không có chuyện ông Diệm tằng tịu với bà Lệ Xuân, ông Diệm không có vợ thật sự, cũng không có con riêng, con hoang, trong khi ông Hồ nói dối là không hề có vợ con, nhưng lại từng cưới cô Tăng Tuyết Minh, từng sống như vợ chồng với bà Minh Khai, từng có ít nhất một con riêng là Nguyễn Tất Trung với cô Nông Thị Xuân… chưa kể nhiều cuộc phiêu lưu tình ái khác. Về tinh thần dân tộc thì ông Hồ chọn một học thuyết rất xa lạ với dân tộc, trong “Di chúc” lại muốn đi theo cụ Mác và cụ Lênin khi chết, ông còn đồng ý cho Trung Quốc chiếm đảo của ta (qua tuyên bố của thủ tướng Phạm Văn Đồng); còn ông Diệm đã chết vì ngăn chặn không chịu để quân Mỹ ồ ạt vào miền Nam nước ta. Tôi đã công nhận những sự thật khách quan ấy và đính chính những định kiến cũ, sao lại bảo tôi đổi trắng thay đen! Việc Đông La dẫn lại bài viết cũ của tôi – mà tôi đã hổ thẹn và sám hối, là thái độ không lương thiện. Tôi cũng không mảy may tự ái về những lời có tính chất chụp mũ, thóa mạ, vì đó chỉ là kiểu rất thiếu văn hóa của bộ máy an ninh trong chế độ độc đảng mà tôi đã quá quen rồi. Những vu cáo kiểu ấy chỉ có lợi cho tôi, vì công luận luôn tỉnh táo. Nay tôi xin lên tiếng cải chính lời vu cáo quá rẻ tiền của Đông La là Bùi Tín ở lại Pháp sau khi được tin Hồng Vinh (từng dưới quyền tôi ở báo Nhân dân) được vào Trung ương Đảng. Thật ra tôi sang Pháp và ở lại từ tháng 9-1990, mà Hồng Vinh đến giữa năm 1996 mới vào Trung ương tại Đại hội VIII. Đông La cố bịa ra để chụp mũ là tôi kèn cựa với Hồng Vinh, tôi bất mãn không được lên Tổng biên tập, không được vào Trung ương. Vài bạn làm báo trẻ trong nước khuyên tôi nên sớm chấm dứt cuộc đối thoại vô bổ này. Các bạn cho rằng trong nước còn không ít người gọi là trí thức, có văn hóa, nhưng vẫn sùng bái những thần tượng cũ, những ảo tưởng rất cũ và gửi trọn ở đó chìa khóa của cái túi khôn. Mà trí khôn – kho văn hóa và kiến thức của loài người – là luôn tìm ra những sự thật và hiểu biết mới trên cơ sở dám hoài nghi và phủ định những ngộ nhận cũ, những sai lầm cũ để làm giàu lên mãi cái túi khôn vô tận của mỗi người, của loài người, nhất là trong kỷ nguyên trí tuệ hiện nay. Cám ơn talawas đã giúp cho tôi có dịp để khôn lên đôi chút.

Paris 30-12-2006 © 2007 talawas

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=8910&rb=0401


So sánh ông Diệm và ông Hồ
Minh Đức

Nhân dịp đài BBC đặt câu hỏi so sánh giữa ông Diệm và ông Hồ thì xin có vài lời.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2003/10/031024_ngodinhdiem.shtml
Nếu muốn so sánh ông Diệm và ông Hồ thì đưa ra những điểm giống nhau những điểm khác nhau .

Ông Diệm và ông Hồ giống nhau ở điểm là cùng dựa vào một nước khác để tìm cách đuổi người Pháp ra khỏi Việt Nam . Ông Hồ Chí Minh thì đi trước . Từ năm 1922 đã đi theo đường lối dựa vào thế lực của Liên Xô để đánh đuổi người Pháp . Ông Ngô Đình Diệm thì mãi đến vài năm sau Thế Chiến Hai mới dựa vào người Mỹ để đuổi người Pháp đi . Nếu vào sau Thế Chiến Hai người Mỹ muốn hất cẳng các nước thực dân Anh, Pháp để đưa ảnh hưởng của mìn h vào thì Liên Xô đã có ý định đó từ hồi Lê Nin lên cầm quyền vào đầu thập niên 20 . Mặc dù khối Cộng Sản nhân danh chủ nghĩa Cộng Sản và “giải phóng các dân tộc thuộc địa” để giúp đỡ các đảng cộng sản tại các nước thuộc địa đánh đuổi thực dân như ý đồ của các nhà lãnh đạo đảng CS Nga cũng chả khác gì ý đồ của các nhà lãnh đạo nước Mỹ: đó là bành trướng thế lực của nước mình .

Điều cũng nên nói thêm ở đây là vào sau Thế Chiến Hai, cả Nga lẫn Mỹ đều không dùng cách bành trướng của các nước thực dân cũ như Anh, Pháp, Đức, Ý là đi chiếm thuộc địa mà khôn ngoan hơn, chỉ giữ cho các nước khác nằm trong vùng ảnh hưởng của mình để mình có thể buôn bán, đầu tư vào mà thôi . Cái cách mới này của Nga và Mỹ được người ta gọi là chủ nghĩa thực dân kiểu mới, khác với chủ nghĩa thực dân kiểu cũ là dùng quân đội đi chiếm đất rồi sáp nhập nước bị chiếm vào nước mình .
Điểm giống nhau nữa giữa ông Diệm và ông Hồ là cả hai đều thiết lập một chế độ độc tài . Nếu tại miền Bắc sùng bái ông Hồ Chí Minh thì tại miền Nam cũng suy tôn ông Ngô Đình Diệm . Nếu ở miền Bắc có tiền in hình ông Hồ Chí Minh thì ở miền Nam có tiền in hình ông Ngô Đình Diệm . Nếu ở miền Bắc phải treo ảnh ông Hồ thì tại miền Nam phải treo ảnh ông Diệm . Tại miền Bắc, đảng lãnh đạo đặt ra các tổ chức như Hội Phụ Nữ, Đoàn Thanh Niên CS, Mặt Trận Tổ Quốc … để đoàn ngũ hóa toàn dân thì tại miền Nam cũng có Đoàn Thanh Niên Cộng Hòa, Đoàn Thanh Nữ Cộng Hòa, Hội Phụ Nữ Liên Đới …. để đoàn ngũ hóa toàn dân .

Điểm khác nhau giữa hai chế độ là chế độ tại miền Bắc là chế độ độc tài, độc đảng phát xuất từ thuyết Mác Lê, vốn cho rằng tất cả các lý thuyết, đường lối nào khác hơn là chủ nghĩa Mác Lê đều là phản động cả và phải bị tiêu diệt . Trong khi đó chế độ độc tài tại miền Nam phát xuất từ phản ứng muốn có một chính quyền mạnh để chống với sự bành trướng của Cộng Sản . Miền Nam lúc đó coi như là một xứ đang bị chiến tranh, bị phe cộng sản miền Bắc được sự hỗ trợ của hai nước lớn là Liên Xô, Trung Quốc tấn công, do đó nếu một số quyền tự do bị hạn chế thì đó cũng là điều cần thiết .

Sự khác nhau trên đưa đến kết quả là tại miền Bắc chỉ có tư tưởng Mác Lê là được lưu hành mà thôi, còn ngoài ra các tư tưởng khác, vốn vẫn lưu truyền trong văn hóa Việt Nam như Phật, Lão, Khổng …, hay các tư tưởng tôn giáo đều bị coi là phản động phải loại bỏ . Tại miền Bắc những sách về Nho, Lão, Phật bị cấm lưu truyền, chỉ có những người làm công tác nghiên cứu mới được đọc . Còn về tôn giáo thì trong nhất thời chế độ miền Bắc không tiêu diệt hết nổi thì đảng CSVN áp dụng chính sách làm suy yếu dần dần để đi đến chỗ bị tiêu diệt . Trong khi đó, tại miền Nam, mặc dù thuyết Nhân Vị được chính quyền đề cao coi như là lý thuyết chủ đạo của đảng cầm quyền, tức là đảng Cần Lao, thì sách vở về các tư tưởng truyền thống của Việt Nam như Nho, Lão, Phật vẫn được tự do lưu hành . Không những chính quyền còn đặt ra giải thưởng khuyến khích những người viết sách về tư tưởng truyền thống Việt Nam để tạo nên một tư tưởng và tinh thần độc lập cho Việt Nam . Các cuốn sách của giáo sư Nguyễn Đăng Thục về văn hóa Việt Nam được viết trong thời gian này, trong đó có bộ Lịch Sử Tư Tưởng Việt Nam . Như vậy, tại miền Nam lúc đó tuy đảng Cần Lao muốn độc quyền nắm về chính trị nhưng xã hội cũng vẫn là xã hội đa nguyên và tương đối có tự do tư tưởng hơn, vì có nhiều luồng tư tưởng khác nhau . Trong khi đó tại miền Bắc thì chỉ có một tư tưởng duy nhất được phép lưu hành mà thôi . Đó là tư tưởng Mác Lê, còn các tư tưởng khác đều bị đảng CSVN cho là phản động cả .

Một kết quả của sự khác nhau giữa hai chế độ chính trị là vì chế độ độc tài miền Nam, cũng như tại Nam Hàn, Đài Loan, Indonesia là phản ứng của người cầm quyền khi phải đối phó với cuộc chiến tranh xâm nhập, lật đổ của khối Cộng Sản cho nên khi mối đe dọa của Cộng Sản không còn nặng nề nữa thì các chế độ này dễ dàng chuyển qua chế độ đa đảng, dân chủ . Còn chế độ CS vì phát xuất từ tư tưởng Mác Lê cho tất cả các đảng khác đều là phản động nên chế độ CS không chấp nhận có đảng nào khác được hoạt động, do đó khó chuyển qua chế độ đa đảng, dân chủ hơn . Bây giờ thì niềm tin và thuyết Mác Lê đã phai nhạt thì lý do duy trì chế độ độc đảng là vì quyền lợi, địa vị hơn là vì lý tưởng .

Về mặt kinh tế thì chế độ ông Diệm theo nền kinh tế thị trường còn chế độ ông Hồ theo nền kinh tế tập trung bao cấp giống như các nước XHCN ở Đông Âu . Trong khi tại miền Nam, chế độ ông Diệm đưa ra biện pháp cấm người Hoa làm một số nghề để cho người Việt được dễ dàng vươn lên về kinh tế sao nhiều năm sống dưới chế độ thực dân thì chế độ ông Hồ theo đúng như thuyết Mác Lê nên đã tịch thu ruộng đất của nông dân, tịch thu hết các cơ sở sản xuất của tư nhân . Xét ra thì biện pháp kinh tế của ông Diệm ôn hòa hơn, có hiệu quả hơn . Đến năm 1986 thì chế độ CSVN phải gỡ bỏ đường lối kinh tế tập trung bao cấp, chia ruộng đất lại cho nông dân sau khi đã tịch thâu dưới thời ông Hồ, cho tư nhân được kinh doanh thì chúng ta thấy nếu như chế độ ông Diệm còn đến ngày nay đường lối kinh tế của ông Diệm cũng không cần phải thay đổi bao nhiêu mà trong thời gian nửa thế kỷ theo nền kinh tế thị trường thì miền Nam hiện nay đã có thể có một tầng lớp tư sản vững vàng về kinh tế có khả năng cạnh tranh với các tư bản Đài Loan, Hong Kong, Nam Hàn …
Nếu tại miền Bắc lập những vùng Kinh Tế Mới thì tại miền Nam lập ra những Khu Trù Mật . Tại miền Nam, sau khi chế độ ông Diệm đổ thì người ta lưu truyền câu chuyện về một số công chức đã dàn cảnh mỗi khi ông Diệm đi thăm khu trù mật . Có nơi người ta đem cắm cây ở nơi ông Diệm đi đến để làm cho ra vẻ có cây cối xum xuê . Nhưng nói chung cũng có một số khu trù mật đã thành công rực rỡ . Huyện Chợ Lách, nơi sản xuất trái cây ngon, đã sinh ra từ khu trù mật . Nếu đem so sánh với các thiết lập khu kinh tế mới của chế độ CS thì khu trù mật có lẽ thành công hơn vì cách chọn lựa địa điểm và cách thực hiện tương đối có nghiên cứu và có phương pháp hơn . Tại miền Nam thời ông Diệm không có hiện tượng người dân đi vùng kinh tế sống không nổi vì đất không trồng trọt được phải bỏ về sống ở lề đường lan tràn .

Điều khác nhau giữa ông Diệm và ông Hồ là ông Diệm đi về miền quê thăm dân thì mặc đồ vét, đi giày tây, trong khi đó ông Hồ thì mặc bộ đồ kaki, đi dép râu . Nếu đem so sánh thì hình ảnh của ông Hồ trông bình dân hơn, dễ chiếm được cảm tình của người dân lao động hơn . Do đó cũng có thể nói thì ông Hồ tương đối được cảm tình của người dân hơn so với ông Diệm, mặc dù vào thời gian đầu, ông Diệm cũng được nhiều người dân miền Nam kính mến (dĩ nhiên là trừ những người Cộng sản) . Nhưng đấy là hình ảnh nhìn trên báo . Còn về thực chất chính sách nông nghiệp thì chính sách nông nghiệp tập thể hóa của ông Hồ đưa đến năng suất kém vì nông dân không làm cho mình nên mất hăng hái . Trong khi đó tại miền Nam chính sách nông nghiệp vẫn không thay đổi, nghĩa là quyền sở hữu ruộng vẫn được tôn trọng . Có thể là chế độ ông Diệm cần phải cải cách ruộng đất để sửa lại tình trạng người có nhiều đất quá, kẻ lại không có . Nhưng điều này đã không xảy ra dưới thời ông Diệm mà đến thời ông Thiệu cầm quyền mới được thực hiện . Vì thế mặc dù ông Diệm đi thăm dân không ăn mặc bình dân như ông Hồ, nhưng chính sách nông nghiệp của ông Diệm là chính sách có hiệu quả hơn . Còn chế độ tập thể hóa nông nghiệp do ông Hồ học được từ Liên Xô đem về thì đưa đến tình trạng lãng phí, lười biếng, sản xuất kém trong các hợp tác xã và nông trường tập thể . Mặc dù ông Hồ biết đóng kịch ăn mặc xuề xòa cũng không làm cho một đường lối sai trở thành có hiệu quả được .

Điểm giống nhau nữa giữa ông Diệm và ông Hồ là cách cai trị của cả hai đều mang ảnh hưởng của chế độ quân chủ và tư tưởng Nho giáo . Trong khi tại miền Nam, dưới chế độ ông Diệm người dân không được phép phê phán, chỉ trích người lãnh đạo một cách sỗ sàng, cũng giống như chế độ tại Singapore, thì tại miền Bắc, ông Hồ cũng được đề cao . Tại miền Nam tuy có báo chí tư nhân như dưới chế độ ông Diệm thì báo chí cũng bị kiểm soát gắt gao, không cho nói ra ngoài những điều nhà nước cho nói . Trong khi đó thì tại miền Bắc báo chí tư nhân coi như là bị cấm tuyệt và tuyệt đối do đảng và nhà nước nắm .

Điểm giống nhau nữa giữa chế độ ông Diệm và ông Hồ là cả hai chế độ đều có một đám người nịnh hót chế độ để đổi lấy danh vọng, địa vị . Đó là vì chế độ độc tài thì bao giờ cũng đẻ ra một đám nịnh hót . Các chế độ quân chủ ngày xưa cũng đẻ ra một đám quan lại nịnh hót . Có kẻ nắm quyền lực thì có kẻ xu phụ . Tuy nhiên cũng phải công nhận là chế độ nào cũng có những con người công chính, tận tụy với chức vụ của mình .

Điều khác nhau giữa chế độ ông Diệm và chế độ ông Hồ là chế độ độc tài của ông Diệm vắn số hơn trong khi chế độ độc tài của ông Hồ thiết lập còn mãi đến ngày nay .
Một trong những lý do khiến cho chế độ độc tài của ông Diệm không vững vàng bằng là vì những người chống cộng tại miền Nam lúc đó muốn có một chế độ dân chủ, đa đảng hơn là một chế độ độc tài, độc đảng . Những người nào thích chế độ độc tài, độc đảng thì họ đã đi theo phe cộng sản rồi . Vì thế trong số những người làm chính trị ở miền Nam thì con số người không thích chế độ độc tài chắc là phải chiếm phần cao hơn so với ở miền Bắc .

Một yếu tố khách quan khiến cho chế độ độc tài của ông Diệm lâm vào cảnh khó khăn là dù cho miền Nam có một chính quyền muốn có một chế độ tự do, dân chủ với hoạt động nằm vùng, xâm nhập, khủng bố để mưu toan lật đổ chính quyền của Cộng Sản thì chính quyền đó cũng phải giảm bớt các quyền tự do để hạn chế sức xâm nhập và phá hoại của Cộng Sản . Nhưng miền Nam lại ở vào khu vực có các nước Tây phương theo chế độ dân chủ . Vì thế chính sách hạn chế các quyền tự do tại miền Nam bị dư luận các nước Tây phương lên án . Trong khi đó tại miền Bắc, chế độ độc tài, độc đảng là điều tất nhiên phải theo trong khối các nước XHCN .

So sánh giữa cá nhân ông Diệm và ông Hồ thì ông Diệm tánh tình thẳng thắn hơn, bảo thủ hơn . Trong khi đó thì ông Hồ uyển chuyển hơn, mưu mẹo hơn . Ông Hồ có tài tổ chức, lôi cuốn quần chúng hơn hẳn ông Diệm . Ông Hồ là một nhà chính trị biết cứng biết mềm đúng lúc, và biết quyền biến để vượt qua các tình thế khó khăn . Vì thế mà ông Hồ sống sót trong chính trường lâu hơn ông Diệm và thành công trong việc áp dụng đường lối của ông vào đất nước .

Nhưng so sánh về đường lối phát triển đất nước thì đường lối của ông Diệm đúng đắn hơn và có thể đưa đến một đất nước giàu mạnh . Cho đến ngày nay, đảng CSVN đang xóa bỏ dần đi những chính sách, đường lối mà ông Hồ đã học được ở Liên Xô và đem về nước áp dụng như chính sách kinh tế tập trung bao cấp, chính sách tập thể hóa nông nghiệp . Về mặt văn hóa thì ngày nay đảng CSVN cũng áp dụng chính sách văn hóa, văn nghệ cởi mở hơn thời ông Hồ, nghĩa là từ bỏ chính sách văn hóa, văn nghệ chặt chẽ do ông Hồ đề ra . Cuối cùng thì chế độ ngày nay tại Việt Nam đang tiến lại khá gần chế độ mà ông Diệm đã từng thiết lập tại miền Nam, nghĩa là có nền kinh tế thị trường với một số quyền tự do, dân chủ bị hạn chế .

Cuối cùng về mặt tư tưởng thì cả thuyết Mác Lê lẫn thuyết Nhân Vị đều chẳng bám rễ được vào văn hóa Việt Nam . Lúc đầu thuyết Mác Lê đã được một số người Việt Nam tin tưởng một cách mãnh liệt trong khi đó, ngay từ đầu, thuyết Nhân Vị không được bao nhiêu người Việt hưởng ứng . Nhưng mặc dầu với cả hệ thống chính quyền với quyền lực tuyệt đối và đầy đủ phương tiện truyền thông trong tay, những người CSVN đã thất bại trong việc làm cho thuyết Mác Lê bám rễ vào tư tưởng và văn hóa Việt Nam .

Minh Đức


Liên quan:
Bài Thơ Nỗi Lòng – Chí Sĩ Ngô Ðình Diệm
Vấn Ðề NÐD được cử làm Thủ Tướng
TT Ngô Ðình Diệm: Thử thách đầu tiên
TT Ngô Ðình Diệm: Giai đoạn cực kỳ gây cấn
TT Ngô Ðình Diệm: Tái thiết miền Nam
Vòng Hoa Tưởng Nhớ
Cái Chết của TT Ngô Ðình Diệm
Cuộc đảo chánh ám sát TT Ngô Ðình Diệm
Phỏng vấn hai cựu tướng Khiêm và Xuân
Bài học từ một sự tuẫn tiết
Bốn mươi năm ngậm ngùi
Cầu nguyện với Cố TT Ngô Ðình Diệm
Về những đàn anh lớn,
Bọn ác ôn côn đồ
Những bí mật được tiết lộ sau 40 năm
Những Giờ Ðịnh Mệnh
Nghĩa Biển Tình Sông
Bốn mươi năm sau tỉnh hay mê
CS nghĩ sao về Cố TT Ngô Ðình Diệm?
——

Cần thẩm định lại giá trị của ông Ngô Đình Diệm và chế độ VNCH I (TL 203)
Cần thẩm định lại giá trị của TT Ngô Đình Diệm và chế độ VNCH
e-ThongLuan – Ông Ngô Đình Diệm lên cầm quyền như thế nào ? (TL 191)
Trong Thông Luận số tháng 11-2004, tôi có viết bài “Kinh nghiệm Ngô Đình Diệm”. Sau đó vài ngày tôi nhận được thư của ông Trần Minh Châm, một người đàn anh …
“Yêu nước” là yêu gì ? – Thế nào là yêu nước ? (Tôn Thất Thiện) (TL 210)
Phe Cong San Nghi Gi Ve Co Tong Thong Ngo Dinh Diem, Ton That Thien
Ngô Đình Diệm là một người có tinh thần quốc gia, không khi nào ông chịu để … “Và đài phát thanh Hà Nội nói: “Do sự lật đổ Ngô Đình Diệm và em ông là Ngô …
TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VÀ LÝ TƯỞNG DÂN CHỦ HÓA ĐẤT NƯỚC
SaigonUSA Newspaper
Tổng Thống Ngô Đình Diệm đọc tuyên ngôn khai sinh nền đệ nhất Cộng Hòa Việt … Trong lúc Tổng Thống Ngô Đình Diệm và chính phủ của ông đang dồn hết nỗ lực …
Biên khảo
Nhân Lễ Giỗ Huý Nhật thứ 32 của Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu (năm 1995), tôi đã bắt đầu nêu lên những sự kiện lịch sử còn bị bỏ sót: Một …
Biên khảo
“Trong số trước, Thông Luận đã đăng bài nhận định của ông Bùi Tín về cuộc đảo chính lật đổ ông Ngô Đình Diệm như là một cái nhìn từ Hà-nội; ông Bùi Tín LÚC …www.geocities.com/lamsonuk/HV_Tanman3.htm
dat viet 111
Ngô Đình Diệm là một người có tinh thần quốc gia, không khi nào ông chịu để cho người Mỹ dành quyền … Nhân Lễ Tưởng Niệm Tổng Thống Ngô Đình Diệm, năm 2002.
Calitoday.com
Hồ Chí Minh đến Ngô Đình Diệm. Chuyện Pháp đi rồi Mỹ đến. … Viết về những ngày đầu của thủ tướng Ngô Đình Diệm, tác giả đã gặp Nhị Lang tức Thái Lân. Ông …
Thuy Nguyen
Năm 1934, ông Ngô Đình Diệm có thành tích từ chối không nhận làm chức vụ trong … Cho đến khoảng tháng 7 năm 1954, ông Ngô Đình Diệm nhận lời của Quốc …www.ninh-hoa.com/bk-ThuyNguyen_GiaoDucvaThiCu-8.htm
Vietnam News Network
Bây giờ, nếu có hỏi hai vị đó: “Ai ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm thì … có ra lệnh, tổ chức, điểu khiển cuộc đảo chánh lật đổ Ông Ngô Đình Diệm không ? …

Calitoday.com
Tôi đã cùng bạn bè đứng dọc theo lề đường Công Lý để phất cờ đón mừng ngày “chí sĩ” Ngô Đình Diệm về nước chấp chánh theo sự hướng dẫn của các thầy cô trong …
ngodinhdiem
Trong hồi ký “Ngô Đình Diệm, Nổ lực hoà bình dang dở”, (nxb Xuân Thu Californie … Trong một buổi lễ long troïng truy điệu cố TT Ngô Đình Diệm taị thủ phủ …
PHONG TRÀO DÂN CHU CHO VIÊT NAM :: Dân Chu Tu Do là con duong Duy …
Theo như chúng tôi tìm hiểu, năm 1961 khi Ngô Đình Diệm ký Hiệp ước quân sự với Mỹ, thì miền Nam lúc ấy chỉ có các cố vấn Mỹ và một ít quân mang tính yểm …
1955 Ð?U T?
Thân tình bị thất lạc quân Ngô (Đình Diệm) giữ thành”. nghĩa là quân dân TT Ngô Đình Diệm phải thủ thành, giữ nhà giữ cửa trước sự tấn công của VC, …
Hồ Chí Minh Bán Đứng Phan Bội Châu Cho Thực Dân Pháp, Trên Đất …
Về huyền thoại xuất dương cứu nước, cận sử VN trong thế kỷ XX có nhắc tới bốn nhân vật: Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Tất Thành và Ngô Đình Diệm. …
Stalin – Ho, 50 nam: Lich su tai dien (Minh Vo)
Cũng chính NK là người đề nghị cho cả hai nước Việt Nam (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Hồ Chí Minh, và Cộng Hòa Việt Nam của Ngô Đình Diệm) cùng vào Liên …
ai âm mưu giết tổng thổng nd diệm
Chỉ có giết tổng thống Ngô Đình Diệm mới thao túng được nội bộ Miền Nam. … Lúc ấy ông Ngô đình Diệm, một tổng thống dân cử chính thức đầu tiên của xứ sở, …
Biet Dong Quan tai Chien Khu D
Ngày 15 tháng 11, 1962 tổng thống Ngô đình Diệm ban hành sắc luật để thành lập biệt khu Phước Bình Thành, mục đích tập trung mọi nỗ lực trong vấn đề tiêu …
Vài bí m?t chua du?c ti?t l? v? MTGPMN
Năm 1956, Tổng thống Ngô Đình Diệm thông báo cho Chủ tịch Ủy hội Quốc tế Kiểm … Ít lâu sau, chính phủ Ngô Đình Diệm nhất định đưa 3 ông : Bác sĩ Phạm Văn …www.danchu.net/ArticlesChinhLuan/Collection4/HuaHoanh4002.htm
Chân dung Người Lính VNCH
Thời gian đầu năm 1955, Chính phủ Ngô Đình Diệm đã gặp khó khăn liên tiếp do … Và, ngày 26 tháng 10, tân Tổng Thống Ngô Đình Diệm tuyên bố Quốc Hiệu của …
Vietnam News Network
Người Mỹ nhìn lại cuộc chiến Việt Nam: Tại sao có cuộc Đảo Chánh lật đổ Ông Ngô Đình Diệm ? Từ việc Trung Cộng sát hại ngư dân VN tháng 1-2005 -Nhìn lại …
Hành Trình Việt Nam
Nhờ Mỹ nhưng dứt khoát không lụy Mỹ, dù có vì thế mà bị Mỹ sát hại, như một chí sĩ Ngô Đình Diệm bất khuất thời đệ nhất cộng hòa. Trong thành phần chính phủ …
.: Hướng Dương – VẤN ĐỀ LIÊN HỆ VỚI ĐỒNG MINH :.
… phải dùng Pháp duy trì tạm thời tình hình ổn định tại Đông Dương. Chí sĩ Ngô Đình Diệm, một chính khách thân Cường Để, cũng không được Nhật xử dụng. …www.huongduong.com.au/article_1599.html?PHPSESSID=4d5
BBC Vietnamese
Vì Mỹ muốn đổ quân vào, nên để thương thuyết, cụ Hồ đã thông qua Đại tá Phạm Ngọc Thảo liên hệ với cố Tổng thống Ngô Đình Diệm cho Đặc phái viên đặc biệt, …

( http://www.google.fr/search?q=%22ng%C3%B4+%C4%91%C3%ACnh+Di%E1%BB%87m%22&hl=fr&start=130&sa=N
)

Chiến tranh VN và âm vang từ trái tim! N T H Sương
Dân chủ có nhất thiết cần đa đảng không? N T H Sương

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: