Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 8, 2008

Tình hình chính trị, quân sự miền Bắc 1960-1962

Filed under: Chiến tranh, tranh chấp, Tài liệu, Việt Nam — tudo @ 9:34 am
Ngay từ đầu sau khi quyết định chinh phục miền Nam, chính quyền Hà Nội đã tích cực can thiệp vào tình hình bên Lào, ủng hộ cho lực lượng Pathet Lào chống lại chính quyền Hoàng gia Lào.

 Cuộc đảo chính hụt của đại úy Khong Le và sau đó sự phản công của các lực lượng cánh hữu thân Mỹ do hoàng thân Boun Oum và tướng Phoumi Nosavan lãnh đạo đã tạo ra cơ hội cho Hà Nội can thiệp nhiều hơn vào nội tình của Lào. Cố vấn quân sự của Bắc Việt được thả dù xuống cùng với vũ khí và đạn dược của Liên Sô để giúp cho lực lượng của Khong Le chống lại quân đội cánh hữu. Trong khi đó các toán quân của Hà Nội được gởi sang Lào để bảo vệ cho con đường xâm nhập vào nam dọc theo triền phía tây của dẫy Trường Sơn trên đất Lào.

Các tài liệu được chính miền bắc tiết lộ sau 1975 cho thấy vào đầu năm 1961 Hà Nội đã gởi một số đơn vị bộ binh, pháo binh và công binh sang Lào. Các đơn vị này thuộc vào các lữ đoàn 316 và 335 (Quân Khu Tây Bắc), sư đoàn 325 và trung đoàn 271 (Quân khu 4). Nói chung vào đầu năm 1961 có tất cả 12,000 quân Bắc Việt hiện diện tại Lào cả với tư cách là cố vấn quân sự cho các lực lượng Pathet Lào và Khong Le cũng như hoạt động độc lập.

Ngày 31 tháng giêng 1961, bộ chính trị đảng Lao Động họp tại Hà Nội và đưa ra một chỉ thị mới về chiến lược chinh phục miền nam. Trong phần nhận định tình hình, bộ chính trị đảng Lao Động khẳng định miền Bắc đang từ từ có khả năng để tự bảo vệ cũng như là đóng vai trò căn cứ địa cho cuộc cách mạng giải phóng miền nam. Đồng thời cách mạng tại miền Nam đang biến chuyển theo chiều hướng dẫn tới một cuộc tổng nổi dậy khiến cho khả năng tiến hành cuộc cách mạng một cách hòa bình không bạo động không còn nữa.

Chiến lược hành động như vậy là gia tăng đấu tranh cả quân sự lẫn chính trị cho đến khi hai bên đạt tầm quan trọng ngang nhau. Căn cứ vào những khác biệt trong tương quan lực lượng tại các vùng khác nhau, chỉ thị này của bộ chính trị đảng Lao Động ra lệnh rằng tại những vùng rừng núi đấu tranh bằng quân sự được đặt nặng; tại những vùng đồng bằng đấu tranh chính trị và quân sự phải đi song song với nhau; trong khi tại các thành thị, trọng tâm phải đặt vào đấu tranh chính trị.

Chiến lược đấu tranh đối với miền Nam này được Lê Duẩn nhấn mạnh thêm trong một lá thư gởi các lãnh đạo Cộng Sản tại miền Nam ngày 7 tháng 2, 1961. Theo Lê Duẩn, cuộc đấu tranh tại miền Nam trong thời điểm đó không thể đi theo đường lối đấu tranh của Trung Quốc, lấy nông thôn bao vây thành thị để kết thúc bằng một chiến dịch quân sự giải phóng toàn quốc mà là những cuộc nổi dậy riêng rẽ nhưng có phối hợp với mục tiêu thiết lập những căn cứ địa, nhấn mạnh đến du kích chiến và xây dựng cơ sở chuẩn bị cho một cuộc tổng nổi dậy trong giai đoạn chót. Yếu tố quan trọng nhất, theo Lê Duẩn là sử dụng đấu tranh chính trị được trợ giúp bởi đấu tranh quân sự tạo ra uy thế đối với quần chúng.

Về kế hoạch quân sự, trong bức thư, Lê Duẩn nhấn mạnh đến tầm quan trọng chiến lược của vùng Tây Nguyên. Chính từ vùng này mà phát xuất mọi cuộc tấn công vào kẻ địch. Đây cũng là một vùng quan trọng với tư cách là một căn cứ địa để xây dựng và bảo vệ các lực lượng cách mạng. Các vùng quê và châu thổ ở gần vùng Tây Nguyên này là mục tiêu chiến lược chính, trong khi các thành thị có thể để đến sau chót. Sau cùng Lê Duẩn tiết lộ rằng trong năm 1961, trung ương đảng Lao Động sẽ giúp đỡ Liên Khu 5 và Nam Bộ thành  lập 12 tiểu đoàn chủ lực và cung cấp đủ cán bộ cho Nam Bộ để thành lập thêm 7 tiểu đoàn nữa. Một tuần sau lá thư của Lê Duẩn, các lực lượng du kích Việt Cộng tại miền Nam được thống nhất dưới một bộ chỉ huy chung lấy tên là “Lực Lượng Vũ Trang Giải phóng miền Nam” hay “Giải phóng quân.”

Ngày 25 tháng 2, 1961, bộ chính trị đảng Lao Động Hà Nội thông qua kế hoạch cải tổ quân sự do Quân Ủy Trung Ương và Bộ Quốc phòng đưa ra. Kế hoạch này đưa ra bốn công tác chính. Thứ nhất, tăng cường sức mạnh quân sự bảo vệ miền Bắc, thành lập binh chủng phòng không, xây dựng cơ sở để thành lập hai quân chủng không quân và hải quân và hoàn tất việc chính quy hóa và hiện đại hóa quân đội nhân dân Việt Nam. Thứ hai xây dựng lực lượng vũ trang tại miền Nam. Du kích tại các huyện được tổ chức thành từng trung đội, tại các tỉnh đưọc tổ chức thành đại đội và tiểu đoàn. Khoảng từ 10 đến 15 trung đoàn chủ lực cũng được thành lập có cả pháo binh và phòng không để chống lại thiết giáp và máy bay của địch. Công tác thứ ba là giúp Pathet Lào huấn luyện và tổ chức lực lượng quân sự cũng như thành lập những vùng giải phóng. Các lực lượng Bắc Việt được lệnh sẵn sàng sang Lào mỗi khi có nhu cầu. Công tác thứ tư là tổ chức một hệ thống thông tin liên lạc và chỉ huy quân sự tại miền Nam Việt Nam giúp cải thiện liên lạc từ Ban Chấp hành Trung Ương đến các tỉnh, huyện và đến tận các tổ đảng trong các làng xa xôi nhất.

Tháng 3, 1961 Bộ Tổng Tham mưu quân đội miền Bắc ra quyết định cải tổ cơ cấu hoạt động của các đơn vị để bảo đảm có sẵn các đơn vị có thể tiến ngay vào chiến trường “B” (miền Nam) và “C” (Lào) ngay sau khi nhận được lệnh hành quân. Một sư đoàn mới, sư đoàn 338 cũng được thành lập như là một sư đoàn đặc biệt để huấn luyện cho tất cả các cán bộ và binh sỹ được gởi vào xâm nhập miền Nam. Hầu hết những người này là những cán bộ binh sỹ gốc miền nam hoặc Liên Khu 5 ra tập kết tại miền Bắc sau hiệp định Genève.

Tháng 4, 1961 Quân ủy hội trung ương, với sự đồng ý của trung ương đảng Lao Động và đảng Nhân Dân Cách Mạng Lào ra lệnh mở một chiến dịch quân sự vào khu vực chung quanh đường số 9 và vùng Nam Lào để yểm trợ cho hoạt động của đoàn 559 cũng như các lực lượng Pathet Lào tại vùng Nam Lào. Tham gia vào chiến dịch này có sư đoàn 325, tiểu đoàn biên phòng 19 của quân khu 4, tiểu đoàn 927 thuộc tỉnh Hà Tĩnh và các lực lượng Pathet Lào.

Tuy nhiên, dưới áp lực của Liên Sô, Hà Nội không dám mở một cuộc chiến toàn diện tại miền Nam và Lào. Ngày 20 tháng 4, 1961, Lê Duẩn lại viết một lá thư khác gởi các đồng chí tại miền Nam trong đó Lê Duẩn một lần nữa nhấn mạnh đến vai trò ưu tiên của việc đấu tranh chính trị và vai trò yểm trợ của đấu tranh quân sự trong tình hình tại miền Nam. Tuy nhiên Duẩn cũng nhắc nhở đến nhu cầu phải xây dựng lực lượng vũ trang. Người ta có thể thấy rõ qua lá thư của Lê Duẩn rằng giới lãnh đạo miền bắc không hy vọng vào một chiến thắng mau chóng và dễ dàng. Lê Duẩn nhấn mạnh rằng các cán bộ cần phải hiểu đây là một cuộc chiến đấu khó khăn và lâu dài, và tất cả mọi người đều phải chuẩn bị tâm lý cho những hy sinh và đói khổ cần thiết trong tiến trình “giải phóng miền Nam”.

Lê mạnh Hùng

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: