Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 16, 2008

33 năm nhìn lại

Nguyễn Khoa Thái Anh

Trong khi những vụ đàn áp tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa – Trường Sa còn ghi trong ký ức, hôm nay 12/05/08 nhà nước khởi tố, bắt giam hai nhà báo Nguyễn văn Hải và Nguyễn Việt Chiến theo điều 281 bộ luật hình sự, chính là điều khoản trong mục A, chương XXI nói về “tội phạm tham nhũng” mà người ta hiểu là án lệnh tố tụng vụ cá độ 7 triệu Mỹ kim trong vụ PMU 18 hai năm trước đây! Vào thời nay, không kể nạn lạm phát hoành hành, dân oan khiếu kiện ruộng đất bị tước đoạt, đảng lại noi gương Lê chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mã tổ, đàn áp, đánh đập dã man các phần tử yêu nước chỉ vì họ muốn bày tỏ nỗi bất bình về tham vọng bành trướng của Bắc triều.

Tin Tức:

Có một tin trong nước chưa được kiểm chứng: ở Me Điền, xã Hoàng Ninh, huyện Việt Yên tỉnh Bắc Giang, nơi có 800 hộ dân và 3000 nhân khẩu, dân chúng đang đứng lên đấu tranh giữ đất bị chính quyền lấy cho tư nhân Đài Loan thuê làm sân golf. Người dân ở đây đã nhiều đời làm nông nghiệp. Lấy đất của họ là đẩy họ vào con đường chết. Ngày 24/04/2008, nhân dân Me Điền từ già cho tới trẻ đã kéo đến trung tâm thị xã Bắc Giang hô vang những khẩu hiệu đả đảo bọn tham nhũng, đả đảo chính quyền thối nát, làm rung động cả thị xã.

Từ ngày 25/04/2008 nhân dân Me Điền đào đường làm hào, rào mọi con đường vào làng, lập bốt canh, khi có kẻng báo động là cả làng đổ ra quyết bảo vệ đất. Không khí trong làng như thời có chiến tranh.

Để thực hiện vụ cướp đất của nông dân, chính quyền đã huy động Đội đặc nhiệm 113 và hàng ngàn mặc áo giáp chống đạn, trang bị dùi cui, hơi cay và tiểu liên đã ập vào làng. Chúng đánh đập dã man những người dân tay không chạy ra ngăn lại, lăn ra đường để cản xe, làm nhiều người bị thương nặng phải đưa đi cấp cứu, trong đó có hai phụ nữ bị đánh đến truỵ thai. Chúng bắt trên 30 người đưa đi, cho đến nay chưa có tin tức!
Nhân dân Me Điền kêu gọi đồng bào cả nước, đồng bào Việt ở nước ngoài, cùng các tổ chức nhân quyền và chính phủ các nước có quan hệ ngoại giao với Việt Nam lên tiếng ủng hộ và bảo vệ cuộc đấu tranh chính nghĩa của nhân dân Me Điền!

Sau ba mươi ba năm ngự trị trên toàn quốc Việt Nam (30/04/75, không kể gần một thế kỷ trước đó, kể từ năm 1911 khi Hồ chí Minh xuống tàu thủy La Touche Tréville, bắt đầu con đường dẫn Việt Nam đến với chủ nghĩa Cộng sản) lý tưởng và chủ nghĩa Cộng sản hầu như không còn một lý do gì để biện minh cho sự tồn tại hay cứu vớt nó khỏi tử lộ. Không những phải đương đầu với sự tự hủy và phá sản của mình, đảng Cộng sản còn đèo theo hiểm họa đánh mất chủ quyền Việt Nam cho Thiên triều, chuốc một cái nhục quốc thể vì những chuyện đàn áp dân chủ vô ý thức của mình.

Đối với Hà Nội, sự củng cố và duy trì vai trò độc tôn của đảng là điều kiện tiên quyết, bất kể nguy cơ biến đất nước trở thành một chư hầu mới, lệ thuộc Bắc triều, cộng thêm chuyện đánh mất hậu thuẩn và lòng dân vì những vụ vi phạm nhân quyền trắng trợn. Thay vì nhận thức được chuyện cải tổ đường lối lãnh đạo cho trong sáng, thích hợp với đà tiến hóa dân chủ của đa phần các nước tiên tiến trên thế giới, nhà nước Việt Nam ngày càng tụt hậu, cố đi vào tăm tối. Một mặt lãnh đạo hô hào chống lạm quyền và tham nhũng, một mặt họ cố tình phủ bức màn sắt (ai dè lơ thơ tơ liễu buông mành, ‘màn tre’ bị hở!) chung quanh những vụ quan liêu biển thủ công quỹ, bao che cho những quan chính cao cấp phạm pháp, bắt bớ dân tình vô tội.

Ngày nay ý tưởng dân chủ đa nguyên là một giá trị phổ cập toàn cầu, nơi nơi con người đang cố vươn lên cho những lý tưởng nhân vị cao đẹp.

Việt Nam: Dân chủ từ khi lập quốc

Từ thời Hùng vương lập quốc, Việt Nam đã có những tinh thần dân chủ cổ đại. Khác với các bộ lạc du mục man di phương Bắc mà chuyện đánh chiếm tìm miếng ăn và đất sống là chủ trương, dòng giống Bách Việt đã tạo lập thành nhiều bộ tộc khai khẩn và trồng trọt lúa nước ở các vùng phía Nam (sông Dương Tử đến châu thổ sông Hồng chạy dài hết bán đảo Đông Dương – Malay Peninsula). Riêng tổ tiên của dòng giống Lạc Việt, mỗi nhóm bầu lên một Lạc Vương (hay là Rạc Vương, từ chữ ruộng rạc) được sự yêu quý và nể trọng của số đông trong bộ tộc. Tất cả các bộ tộc hợp quần bầu lên một Hùng Vương, một lãnh tụ anh minh dẫn dắt dân tình xây dựng bờ cõi, tạo dựng một đất nước Văn Lang sau này (18 đời vua Hùng là 18 triều đại, mỗi triều đại gồm nhiều vị vua trị vì, như một nền cộng hòa gồm nhiều tổng thống)

Khoa học đã chứng minh một nền văn minh Hoà Bình (Hoabinhian xưa hơn cả Đồng Sơn) của Việt tộc, tồn tại ít nhất 20 nghìn năm trước Công nguyên (New Light On A Forgotten Past/Soi Sáng Một Quá Khứ Bị Quên Lãng (Wilhelm G. Solheim II), không thể nào biện minh cho những hành động man rợ của an ninh Việt Nam hiện nay.

Do đó tất cả những lập luận bào chữa cho sự bất cập hay thua kém của Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản – do bất cứ một lòng thành tín hay hậu ý nào – đều thiếu sự thật và óc sáng suốt. “Yêu chủ nghĩa Cộng sản là yêu nước,” “đảng cộng sản là tiền đồ duy nhất chống ngoại xâm” đều là những khẩu hiệu giả dối, không lúc nào trở thành thiết thực như hôm nay khi chính con dân Việt Nam bị bắt bớ vì muốn bày tỏ sự phẩn uất trước sự mất vẹn toàn lãnh thổ với Bắc triều.

Một blogger Sài Gòn:

“Buổi chiều 14 h, 29/4/2008,

Lượn một vòng khi tranh thủ đi điều tra thị trường thép. Bọn Trung quốc từ đâu trung niên, nhỡ nhỡ, thanh niên đang đứng tràn góc khách sạn Rex- cỡ 150-200 người. Bọn chúng giương vài chục lá cờ Trung cộng to phè hàng đàn hát hò nhún nhảy. Tất cả bọn chúng mặc áo đồng phục Olympic của chúng nó màu trắng in chữ đỏ màu máu.

Chúng nó đang nhe nanh múa vuốt giương oai với người Việt nam chúng ta, cơn giận như lửa đốt, tính lao nguyên cái xe vào cái lũ man di mọi rợ ấy, rồi gì thì gì…. Nhưng cái sợ cố hữu nó kéo ta lại, gọi điện thoại, và năm phút sau, lực lượng công an tràn ra xua chúng nó đi khỏi Rex, chúng kéo nguyên đoàn đi bộ dọc Lê lợi phất cờ hò hét, công an đi phía sau lùa bọn nó đi tiếp.

Chúng nó kéo đến công viên 23/9 kế bên chợ Bến thành và tụ lại đó tiếp tục múa may, dàn công an lại tiếp tục xua chúng nó đi tiếp về hướng Trần Hưng Đạo. Và ta phải đi tiếp không thể lòng vòng mãi đó được!!!!!””

Suốt thời gian qua, đặc biệt là trong tháng 4.2008, nhà cầm quyền Việt Nam đã làm tất cả những gì có thể làm để bảo đảm cho cuộc rước đuốc Olympic Bắc kinh 2008 sẽ diễn ra vào ngày 29.4 được thành công rực rỡ. Chẳng cần đến cam kết của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với Thiên triều “huy động toàn thể hệ thống chính trị của chúng ta để bảo vệ ngọn đuốc”, các nhân viên công quyền ở thành phố mang tên Bác kết hợp với các bạn đồng nghiệp đến từ Trung Quốc, đã thực hiện “vượt mức yêu cầu” những gì cần làm để nước bạn Trung Hoa không bị mất mặt như việc đã xảy ra tại London, Paris, San Francisco, Nagano, Seoul. (Một blogger khác)

Từ vô sản đến kinh tế thị trường

Trước khi nền kinh tế thị trường thâm nhập VN, đảng Cộng sản còn núp bóng chiêu bài vô sản, tranh đấu cho những người nghèo, những kẻ bị tư bản bóc lột, che đậy thực chất nội hàm phe đảng đặc quyền, đặc lợi của mình. Ngày nay chính những vụ chiếm đoạt ruộng đất của dân lành, khống chế tài chánh, kinh tế quốc doanh, không kể chuyện thao túng cơ cấu pháp chế, lũng đoạn quyền hành (vốn dĩ đã xảy ra từ trước ngày đổi mới) đã nói lên tính chất phi pháp của chế độ độc đảng.

Cùng với những ảo vọng đại đồng, tranh đấu cho giới thợ thuyền nông dân là hai cuộc chiến đánh Tây đánh Mỹ thần thánh, khiến nhiều người nhiệt huyết bị huyễn hoặc, chịu hy sinh cam khổ tranh đấu giúp thực hiện và tạo dựng chỗ đứng cho chủ nghĩa Cộng sản ở Việt Nam. Ngày nay, vỡ kịch lớn đã hạ màn – ngay cả những chiến sĩ lão thành của cuộc cách mạng vô sản cũng đã thức tỉnh, kề cả bộ chính trị cũng phải dị ứng, xấu hổ với danh xưng Đảng Cộng sản Việt Nam, bàn tính cách thay tên đổi họ.

Không hiểu làm cách nào để những người cùng một huyết thống, mang những con tim và khối óc rung động cùng một giai điệu âu lo quản ngại cho Việt tộc, cho sự vẹn toàn quê hương lại có thể thừa hành pháp luật một cách chai lì bạo ngược, sai trái như vậy! Hay là bản chất của bộ máy đào luyện công an đòi hỏi người ta phải từ bỏ hết lẽ phải, đạo lý và tình người để họ có thể đối mặt với gia đình con cái, hàng xóm láng giềng, ăn ngon ngủ yên, chẳng màng lương tâm cắn rứt khi phải đàn áp chính đồng loại, bợ đỡ cho ngoại lai không? Cớ sao chỉ vì một chút bổng lộc hay một miếng đỉnh chung lại thẳng tay bắt bớ, đày đọa đồng bào mình không biết xấu hổ?

Trong nước và ngoài nước

Ngược lại, sau cuộc nồi da xáo thịt, một điều trớ trêu mà người ta có thể xem là một phần thưởng bất ngờ cho đất nước chính là con số ba (3) triệu sinh linh Việt có cơ may được bác và đảng giải thoát, đang sinh sống tại các nước hải ngoại. Bất chấp một quá khứ đau buồn, họ và con cháu đã thu thập những tinh hoa của thế giới có thể nguồn lực đóng góp lớn cho sứ xở. Vắng bóng một sự cải tiến thật sự, phần lớn họ đang chờ sự ứng xử dân chủ của Việt Nam, cụ thể và hay hơn là nghị quyết 36 chiêu dụ của nhà nước.

Trong khi đó, tàn tích của cuộc chiến Bắc – Nam đã tạo nên những điều nan giải trong cộng đồng hải ngoại. Hình như mang thân phận con Rồng cháu Tiên trong thế kỷ 21này, con dân Việt lại phải chìm đắm trong một vũng lầy do thời cuộc và chính con người họ tạo ra, không thể nào bay cao, vượt thoát khỏi cái vòng kim cô mà đảng Cộng sản đang tròng lên đầu cổ họ. Người ta có thể nguyền rủa bóng tối, oán hận đảng Cộng sản hoặc tự xét mình – rau nào sâu nấy – a) người trong nước phải tự hỏi họ đã làm gì để thoát khỏi nỗi sợ, thay đổi cục diện và phần số của mình cho xứng đáng với truyền thống của dân tộc – b) một phần tử nhỏ con sâu làm rầu nồi canh ở hải ngoại do óc độc đoán, đố kỵ, chia rẽ, giành lấy lẽ phải và chính nghĩa về mình đã làm trì hoãn thế lực liên minh trong và ngoài nước, nhìn đâu cũng thấy Cộng sản vô tình làm tay sai cho địch thủ.

Của đáng tội, hơn 30 năm lưu vong những thành phần (trẻ) này nghiễm nhiên trở thành công dân thành đạt trong các quốc gia hải ngoại, không biết, không còn và không cần gắn bó với quê cha đắt tổ; có phải họ đã quên ơn của bác và đảng đã gỉải phóng họ hoặc cha ông họ khỏi mãnh đất tù tội không? Chẳng nhẽ đánh đồng chuyện yêu nước với nặng nợ (mang nghiệp chướng) quê hương, nhà nước lại khuyến dụ họ chuốc vào thân một nỗi ám ảnh trầm trọng vì chuyện oan trái của đất nước, không thể hưởng trọn vẹn một cuộc sống thanh bình, an cư lạc nghiệp tại xứ người?

Sau ngày ba mươi tháng Tư thay vì một nước Việt Nam thật sự thống nhất, triệu tập được cả người dân trong và ngoài nước chung vai góp sức để xây dựng một tương lai sáng sủa hơn, thi đua với thế giới trên những lãnh vực văn minh văn học và công nghệ, bảo vệ tài nguyên và môi trường, đảng Cộng sản Việt Nam lại gây thêm oán thù, đào sâu hố chia rẽ giữa người dân, thiết lập một hệ thống tù cải tạo quy mô và to lớn nhất trong lịch sử Việt Nam từ cổ chí kim, khiến cho những ai có thể thoát khỏi chế độ hà khắc này vẫn tiếp tục bỏ nước ra đi. Oan khiên và nghiệp chướng cứ tiếp tục chồng chất, gia tăng theo tỉ lệ đàn áp và bắt bớ của cầm quyền.

Chống cộng cực đoan = Nối giáo cho giặc?

Không nên phân biệt nguồn gốc và quá khứ chia cắt của mình
Nguồn: teachvietnam.net

Cho đến ngày 30 tháng Tư 2008 của thế kỷ 21 này, lãnh đạo Hà Nội vẫn không thực sự từ bỏ sự độc tài và tham vọng bất chính của mình, loại bỏ sự đóng góp của các thành phần cấp tiến, có đầu óc xây dựng trong lĩnh vực chính trị, vẫn kiên trì chính sách ‘hồng hơn chuyên’ tạo nên những bất cập trong phạm trù hành chánh, hủy hoại môi sinh, thiếu vắng trầm trọng sự quán xuyến chuyên môn của người dân trong vai trò lèo lái đất nước. Trong khi những chính sách bạo ngược của bộ máy an ninh khổng lồ của nhà nước lại cứ tiếp tục bổ xuống đầu cổ những người có tinh thần cải tiến, tạo nên một hiệu chứng chống Cộng tác hại và quái ác ở hải ngoại làm trì trệ bước tiến của dân chủ. Đảng tiếp tục chủ trương chia rẽ dân tộc, gây ra một sự phân liệt, nghi kỵ trầm trọng trong hàng ngũ những tổ chức dân chủ hải ngoại.

Người ta có thể nhận thấy một cánh tay nối dài của nhà nước Cộng sản trong vụ biểu tình chống tòa báo Người Việt. Từ chuyện cô Trần Ngọc Thủy và hình ảnh một chậu nước làm móng chân được thiết kế với màu vàng ba sọc đỏ để nói lên sự làm lụng kham khổ của mẹ chồng nuôi mình ăn học cho đến hai tấm hình ông Đổ Ngọc Yến (sáng lập viên báo Người Việt đã quá cố) chụp chung với các viên chức Cộng sản như Nguyễn tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phong vào năm 1998. Ai đã cung cấp hai tấm ảnh này cho những người chủ chốt (Ngô Kỷ, Trần Thế Cung và Đoàn Trọng) trong vụ biểu tình? Cho đến nay họ chưa cho biết nguồn hoặc có một câu trả lời thỏa đáng.

Đúng như Lenin đã nói sự cuồng tín cộng với sự ngu xuẩn sẽ trở thành sự phá hoại, Cộng sản đã lợi dụng một số người chống Cộng cực đoan để đánh phá những thành trì kiên cố và uy tín nhất của cộng đồng hải ngoại như nhật báo Người Việt. Đây là một nguy cơ nếu cộng đồng hải ngoại để cho một thiểu số lợi dụng lá cờ vàng để nhằm đạt được một tham vọng thầm kín gì của mình. Lá cờ vàng phải giữ đúng vị trí và vai trò thích đáng của nó, không thể dùng cờ vàng làm công cụ riêng tư cho một cá nhân hay phe đảng nào đánh mất đi chính nghĩa của công cuộc đấu tranh cho dân chủ.

Hôm nay, đối với mấy triệu người Việt ở hải ngoại, ý nghĩa của sự ra đi (raison d’être) của ngày 30 tháng Tư là gì? Ba mươi ba (33) năm về trước (1975) và cả 21 năm trước đó (1954) câu trả lời của ông bà, của cha mẹ, chúng ta đã rõ ràng: “Chúng tôi không chấp nhận chế độ bạo tàn của Cộng sản”. Ngày nay, sau hơn một phần ba thế kỷ, bất chấp sự bưng bít và cố tình chia rẽ dân tộc của lãnh đạo Cộng sản, nhiều người ta đã hiểu rõ rằng cả hai miền Nam Bắc đều là nạn nhân của một chế độ không tưởng này, người Việt Nam cần có những đóng góp có tính chấp hợp quần, không nên phân biệt nguồn gốc và quá khứ chia cắt của mình.

© DCVOnline
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5040

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: