Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

May 17, 2008

Nhân Dân Việt Nam bị ngộ độc vì cái nhãn hiệu (UNESCO)!

 

TRẦN NHU

Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới thật hay giả?

Ðã nhiều thập niên qua cho đến ngày nay, giới lãnh đạo đảng CSVN cố tình lợi dụng danh nghĩa cơ quan Unesco để dối gạt lòe bịp nhân dân Việt Nam, rằng chủ tịch Hồ chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới do nghị Quyết của Tổ Chức Giáo Dục, Khoa Học và Văn Hóa Liên Hiệp Quốc thực hiện.

Họ làm hàng “Giả” mà như hàng “Thật” một trăm phần trăm.

Tập đoàn lãnh đạo đảng CSVN đã làm trò ảo thuật và bài bản như thế nào? Ðể nhân dân có thể tin là Hồ chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới?

Tác giả sẽ lật tẩy với những bằng chứng cụ thể cho mọi người thấy rõ trò ma giáo của họ:

Thứ nhất là trên phương tiện tuyên truyền giáo dục sách vở, báo chí đều đồng loạt viết Hồ chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới. Ở đây tôi chỉ dẫn những bộ sách chính như (Bộ Thông Sử Thế Giới Vạn năm) do nhà Xuất Bản Văn hóa Thông Tin Hà Nội phát hành năm 2004, có bài (Hồ chí Minh năm 1890-1969) của giáo sư Ðinh Xuân Lâm (tập 2 B nơi trang 1548-1500, nội dung bài viết khẳng định Hồ chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới, sách (Hồ chí Minh Toàn Tập, tập 7 NXB Sự Thật Hà Nội 1987 tr 260, Hồ chí Minh – Toàn Tập) tập 8, tr 598, tr 595, sách (Nền Văn Minh Thế Giới) do nhà Xuất Bản Thông Tin Văn Hóa Hà Nội phát hành năm 1999, cũng bài của giáo sư Ðinh Xuân Lâm, nơi trang 1825.

Trong bài (Chủ tịch Hồ chí Minh Danh nhân văn hóa của nhân loại. Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Duy Niên, nguyên chủ tịch ủy ban UNESCO của Việt Nam. Viết vào tháng 5 năm 2000 đăng trong các báo nhân dân, quân đội (tác giả không nhớ số) HCM là danh nhân văn hóa thế giới (xem Website: www.cpv.org.vn/hochiminh/cuocdoisunghiep/docs/nguyenduynien danhnhanvanhoa.htm).

Bài diễn văn của Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu tại lễ kỷ niệm lần thứ 109 ngày sinh của Chủ Tịch Hồ chí Minh và 30 năm thực hiện di chúc của người.

Mở đầu ông viết : (Với niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn, hôm nay chúng ta tổ chức trọng thể Lễ Kỷ Niệm lần thứ 109 ngày sinh của Chủ Tịch Hồ chí Minh, lãnh tụ thiên tài của dân tộc Việt Nam, người thầy vĩ đại của đảng, người cha thân yêu của các lực lượng võ trang nhân dân ta, chiến sĩ lỗi lạc của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế , phong trào giải phóng dân tộc danh nhân văn hóa của thế giới. Người làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta).

Ðến lần kỷ niệm 110 với đề : “Tư tưởng Hồ chí Minh soi sáng con đường đảng và nhân dân ta tiến vào thế kỷ thứ 21. Có đoạn viết: Chủ tịch Hồ chí Minh là hiện thân của tinh hoa văn hóa Việt Nam, danh nhân văn hóa thế giới… đỉnh cao của tư tưởng nhân văn nhân loại) Tổng Bí thư Lê khả Phiêu tiếp tục khẳng định như vậy bài diễn văn này in trong bộ Thông Sử Thế Giới Vạn Năm tập 2b tr 1551, 1556.

Sách Giáo Dục Công Dân lớp 7 do nhà xuất bản giáo dục năm 1997 tr 53 có bài “Tinh hoa của dân tộc Việt Nam góp phần vào tinh hoa thế giới.” Cũng có nội dung khẳng định như các sách trên là khẳng định một sự kiện vĩ đại là vào năm 1990, nhân dịp kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Hồ Chủ Tịch, tổ chức giáo dục, khoa học và văn hóa của Liên Hiệp Quốc (tức Unesco), đã ra một nghị quyết công nhận HCM là danh nhân văn hóa thế giới. Trong đó có đoạn viết “Chủ tịch Hồ chí Minh là một hiện tượng kiệt xuất về quyết tâm của cả dân tộc, đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng của nhân dân Việt Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ” (Trích nghị quyết UNESCO sách đã dẫn)

Tôi lấy làm lạ! Ðọc lại bài của GS Ðinh Xuân Lâm trong (bộ Thông Sử thế giới vạn năm) tập 2b nơi trang 1550 có đoạn viết: PhLeng SiSulat (Thứ Trưởng Bộ giáo dục và thể thao Lào) khẳng định:

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do!”

Một câu nói giản dị, ngắn gọn đã trở thành một câu danh ngôn mang những âm vang cộng hưởng không chỉ bó hẹp trong đất nước con người Việt Nam, mà còn là lý tưởng đấu tranh của nhân dân các nước bị áp bức, bóc lột và nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới”, dẫn Nghị quyết của tổ chức giáo dục, khoa học và văn hóa Liên Hiệp quốc (UNESCO).

Có lẽ nào cái anh chàng thứ trưởng Bộ giáo dục và thể thao cái xứ Lào cộng này lại ra nghị quyết trên? Tôi đã đọc khá kỹ các bài viết trong các sách, nhưng tất cả không có bài nào ghi cụ thể là nghị quyết số mấy, ký ngày nào và do ai ký. Tại sao một nghị quyết lịch sử quan trọng như thế lại không có một văn bản chính thức? Không có ngày, tháng, không ai ký! Vậy nó có giá trị gì?

Tuy nhiên, do hệ quả của việc tuyên truyền giáo dục nếp lang quy mô cứ từ trên xuống dưới như thế nhiều năm, nên người dân Việt Nam và 100% học sinh tiểu học, trung học, đại học ở trong nước đều tin tưởng HCM là danh nhân văn hóa của thế giới thật.

Trong khi đó tất cả người Việt sinh sống ở nước ngoài đều biết rõ đây là trò gian lận. Gần đây Ðài Á Châu Tự Do trong phần hội luận với sinh viên trong và ngoài nước, sáng thứ tư hàng tuần, do cô Trà Mi phụ trách, có nêu vấn đề này. Do có những nghi ngờ sinh viên Nguyễn Thanh ở Sài Gòn đã viết thư cho UNESCO hỏi xem HCM có phải là danh nhân văn hóa thế giới do nghị quyết của UNESCO thực hiện hay không? Anh đã nhận được thư hồi âm của UNESCO trả lời rõ là việc đó rất tiếc chưa hề xảy ra. Nghĩa là họ phủ định.

Theo tôi việc UNESCO trả lời sinh viên Nguyễn Thanh hay cá nhân nào khác chưa đủ, mà họ phải có một văn bản chính thức gửi cho chính phủ CHXHCNVN. Nói rõ cho họ biết là tổ chức UNESCO không hề có một nghị quyết nào như thế cả, và đề nghị chính phủ CHXHCNVN phải rà soát lại toàn bộ những điểm liên quan đến vấn đề này, như các sách sử và những biên soạn sách giáo khoa ở Việt Nam, một cách nghiêm chỉnh đúng với sự thực.

Về phương diện tinh thần nó vô cùng nguy hiểm và độc hại hơn cả bom đạn, nhất là đối với các thế hệ học sinh, sinh viên cũng như nhân dân Việt Nam.

Dùng danh nghĩa UNESCO để lừa dối cả một dân tộc làm cho hàng trăm triệu con người tin tưởng một cách sai lạc, nhất là về mặt lịch sử, văn hóa, giáo dục, đạo đức là một việc không thể làm ngơ. Chính vì vậy mà cơ quan văn hóa, khoa học, giáo dục Liên Hiệp quốc phải có bổn phận và trách nhiệm giải độc cho dân tộc chúng tôi.

Về phương diện pháp lý quốc tế, chính phủ CHXHCNVN và cả cơ quan UNESCO phải có trách nhiệm.

Xét rằng không ai có thể làm thay được UNESCO. Cơ quan có liên hệ đến các quốc gia trên toàn thế giới. Riêng về sự việc trên nó có liên quan trực tiếp đến cả dân tộc Việt Nam, lịch sử Việt Nam.

Nhìn ở góc độ pháp lý khác UNESCO có quyền lợi, họ có danh dự, họ phải tự bảo vệ mình. Khi có cá nhân hoặc quốc gia nào lợi dụng uy tín của mình (nhãn hiệu) (mác) (bản quyền, phát minh) để làm giả thì phải có biện pháp. Vả lại các sáng chế phát minh, đến các bảng hiệu quảng cáo người ta còn giữ bản quyền huống hồ là một tổ chức lớn nhất thế giới như UNESCO.

Chúng tôi mong rằng họ sớm phải có một văn bản chính thức gởi cho Hà Nội, và những biện pháp pháp lý hữu hiệu. Chúng tôi cũng hy vọng các tổ chức của người Việt ở trong nước cũng như ngòai cần có một văn thư gửi cho UNESCO. Ðây cũng là trách nhiệm của các đoàn thể, của mọi người trong vấn đề vô cùng quan trọng này đối với chính con em chúng ta, với lịch sử.

Một kẻ thất học, không có văn hóa và chuyên nghề phá hoại văn hóa dân tộc lại có thể trở thành một danh nhân văn hóa lớn của nhân loại thì quả là tài bịp bợm quá (siêu)!

Chương 11

Lễ truy điệu trùm bịp bợm vĩ đại

Ngày 9-9 năm 1969 tại quảng trường Ba Đình, gần 50 vạn người đã dự lễ truy điệu HCM.

Từ ngày hôm trước đám tang Hồ chí Minh. Các khu phố nội ngoại thành Hà Nội: Công an hộ khẩu, tổ trưởng, tổ phó dân phố, những kẻ trực tiếp nắm vận mệnh của dân chúng đến từng nhà phát khăn tang và dặn mọi người già trẻ đàn ông đàn bà phải có mặt đầy đủ và đeo khăn tang.

Sau bao nhiêu năm cai trị miền Bắc. Tuy khát máu tàn bạo, bất nhân, bất nghĩa, bất tín. Nhưng đại thành công, vì không có đối thủ cạnh tranh một mình một chợ, không ai cản trở ông, nói cách khác chính phủ mafia gây tội ác trong bóng tối không gặp trở ngại nào, đã hoàn thành nhiệm vụ của quốc tế cs giao cho một cách xuất sắc: bắn giết đồng bào, phát động đấu tranh giai cấp, trấn lột, phá các di tích lịch sử văn hóa, gây chiến tranh, nhiều vụ tàn sát do ông điều khiển, tất cả đều nhân danh vì độc lập tự do. Khi chết lại được đcs mô tả như một vị cứu tinh của dân tộc Việt Nam, yêu nước, thương dân, quên mình cho nên tang lễ được tổ chức hết sức trọng thể, hơn 40 đoàn đại biểu của các quốc gia đến Hà Nội dự tang lễ tên trùm lưu manh, hơn 230.000 bức điện và thư của các vị nguyên thủ quốc gia, các nhân sĩ trí thức của 120 nước gửi điện thư đến chia sẻ nỗi đau buồn, và sự thương tiếc kính trọng của họ. Dân chúng thương tiếc vô hạn hàng mấy chục vạn người đến viếng, mặc dù trước đó thân nhân của họ bị sắc luật CCRĐ của HCM xử bắn, bỏ tù, tước đoạt tài sản và ngay bản thân họ bị đối xử như súc vật thế mà trong tang lễ hàng ngàn người vật vã than khóc thảm thiết như cha chết. Tôi không được trực tiếp chứng kiến cảnh này, vì lúc đó còn ở trong kiên giam ở Hà Giang. Sau khi đi tù về tôi có hỏi cô em gái ở Hà Nội: đám tang ông Hồ em có khóc không? “Có, anh à!”. Tại sao em khóc, em thương tiếc ông ấy à? “Không”, vì chung quanh em ai cũng vật vã khóc lóc thảm thiết. Nên em cũng phải khóc thôi. Nếu không cán bộ khu phố cho là mình có vấn đề… đến khi sắp vượt biên tôi có dịp hỏi một anh bạn ở Hà Nội về chuyện này, anh ta cười có vẻ bí ẩn và bảo: “Cố đạo với thầy chùa còn khóc huống hồ là…”  À ra thế! Từ dạo đó năm tháng cứ một mực qua đi… gần đây tôi lại được đọc bài thơ của Ngài Hòa Thượng Quảng Độ đã phác họa lại cảnh đám tang Chủ Tịch Tôn Đức Thắng trong bài:

Sư Cụ và Đức Cha

 

Sướng thân sư cụ và đức cha

Bẩy ngày hiếu phục cái thây ma (1)

Quả thực hoạt cảnh này gây “Sốc”, mà nhà thơ không bày đặt gì, chỉ truyền đạt: bằng hoạt cảnh rút ngắn từ hiện thực. Một câu chuyện lớn. Đám ma “vua vô thần.”

Thõng thượt đức cha đeo thập giá

Thùng thình sư cụ khoác cà sa

Khúm núm đứng hầu người trong quách

Cha-Sư! Hài hước bất ngờ đến xót xa! Nó cũng lại giống như một câu chuyện tiếu lâm, kỳ cục mà có thật trăm phần trăm. Tác giả đã từng được đọc, được nghe biết, nhiều chuyện quái đản, cả những truyện trên trời dưới âm phủ… Tất nhiên những chuyện ấy có ảnh hưởng giúp cho việc sáng tác. Những chuyện ở mức người ta tưởng tượng ra cho thế giới của loài người như ở An Độ. Ở Tầu, truyện Nghìn Lẻ Một Đêm, tác phẩm vĩ đại nhất của nền văn học Ả Rập là phép nhiệm mầu của những ảo giác và của trí tưởng tượng, tưởng đâu đã tới mức thượng thừa, nhưng so với loại truyện tân kỳ quái đản kiểu “đám ma vua vô thần” thì truyện Ấn Độ, Ả Rập dù là tưởng tượng cũng còn thua xa!

 

Xum xoe lạy tạ kẻ vào ra

Danh lợi đã lừa hai cặp mắt

Lù lù đống mối tưởng mồ cha!

Thật là quá kinh khủng đến phát rét! Họ tự làm nhục mình, làm nhơ lây cả đạo. Nó hạ thấp phẩm giá con người xuống thấp một cách đáng khinh bỉ! Việc này không phải chỉ một vài cá nhân vô ý thức, mà có cả một bè… Họ bỏ cả cha mẹ, bỏ tất cả quyền lợi thế gian phát nguyện quy y Phật, quy y Pháp… không quy y tà đạo, ác đảng. Nương tựa Phật, nương tựa Pháp. Bây giờ họ nương tựa vào bác đảng, họ quy y tà đạo ác đảng, đem cả tượng HCM vào chùa thờ trong khi vẫn ăn cơm, mặc áo của đàn Việt, đầu nhẵn nhụi đi giữa nhân gian như người ta thường gặp. Rồi trong quốc hội cs lố nhố sáu bẩy cha-sư. Loại này đóng nhiệm sở ở chùa mà làm việc cho ác đảng phá chùa, diệt đạo… Thôi tạm gác lại đây để trở lại đám tang HCM ở Bắc Kỳ năm 1969 thì có nhiều chuyện bi hài quái đản rồi!

Nhưng lạ làm sao ở bên kia vĩ tuyến 17 cũng có hàng triệu kẻ sắp là nạn nhân của bạo chúa tỏ ra luyến tiếc! Hàng trăm chiếc xe hoa, hàng ngàn biểu ngữ, ca tụng cũng như tiếc thương…

Các ủy viên BCT ưu tú của đảng (những kẻ sát nhân đứng quanh quan tài, cả nước im phắc dưới ngọn cờ rũ, nghe TBT Lê Duẩn đọc diễn văn hết sức lâm ly… Và thứ tự ra sao? Đây là vấn đề phân hạng bậc, ai đứng góc phải linh cữu, ai đứng góc trái, ai đứng trước ai đứng sau, ai đứng vòng trong, ai đứng vòng ngoài quan tài, mỗi kẻ có chỗ đứng tương đương với địa vị của họ, trong cùng với vị trí được ban tổ chức Trung Ương Đảng xếp đặt cho mình, chứ không phải ai muốn đứng ở trước, ở sau thế nào cũng được.

HCM đã trở thành huyền thoại, ngay sau khi ông ta chết BCT TUĐCSVN quyết định tổ chức một đám tang lớn nhất, biến tên sát nhân thành thánh nhân. Biến một tên tay sai của cs quốc tế thành người chiến sĩ tự do, biến kẻ cướp thành người bảo vệ… Bộ máy tuyên truyền của đảng thi nhau tô son chát phấn cho ông, đồng thời tiếp tục xóa dấu tích tội ác của HCM, họ có quá nhiều kinh nghiệm trong nghề, mô tả HCM như một bậc hiền nhân, một người cực kỳ giản dị, để làm gương sáng cho kẻ khác noi theo. Sau khi ông chết, họ mang mấy bộ quần áo nâu sờn cũ, đôi dép cao su Bình Trị Thiên ra trưng bày ở viện bảo tàng HCM, để chứng minh cuộc đời bình dị, cần kiệm, khiêm tốn của ông cho nhân dân thấy (những thứ này ngày trước ông thường dùng để trình diễn, mà không ai biết) các thức ăn đồ uống hảo hạng… được đưa tới Dinh Chủ Tịch phần lớn là nhập ngoại… Có cả gái tươi đẹp mua vui cho vua vô sản.

HCM người sáng lập ra ĐcsVN được tổ chức từ năm 1930 và đi vào lịch sử tội ác với cái tên ban đầu là Đảng Lao Động VN. Tác giả tạm khép lại phần này để trở lại bàn về phong thủy lăng Hồ chí Minh.

TRẦN NHU

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: