Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

June 5, 2008

Nông thôn Việt nam: Từ thở dài đến tiếng thét !

Nông thôn Việt nam, nông dân Việt nam đang kêu cứu.

 

Sản xuất nông nghiệp phát triển, sản lượng lúa, hoa màu tăng khá, hàng năm xuất khẩu 5 triệu tấn gạo, thu về hàng tỷ đôla, thủy sản, càphê, hạt điều đều tăng khá mạnh, thế nhưng nông dân vẫn kêu khổ, khổ lắm.

Hằng ngày, hàng vạn, hằng vạn nông dân đổ vào thành thị kiếm việc, từ làm thuê gánh mướn, đi ở, làm ôxin, hoặc rủ nhau lên biên giới làm cửu vạn, gùi hàng cho bọn buôn lậu, cho bọn cường hào địa phương. Hàng vạn, hàng vạn con gái nông thôn vùng sông Cửu long thất học nhà nghèo là nạn nhân của bọn buôn người, bị đưa sang Cambốt, Mãlai, Trung hoa, Đài loan, Nam Hàn làm người ở, làm nhân công rẻ mạt, làm gái điếm, vợ hờ, nạn nhân của vô vàn công ty tuyển mộ lao động được các quan chức quyền cao chức trọng bảo kê để chia lãi trên muôn vàn thống khổ, máu và nước mắt của bà con nông dân. 

*  Thở dài và hú hồn…

Bi kịch của nông dân thời đổi mới kể ra không xiết. Các bạn hãy đọc báo trong nước, có thể nghe vọng đến từ hang cùng ngỏ hẻm nông thôn những tiếng khóc nức nở, những tiếng thở dài não nề của bà con nông dân ta. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều gắn bó với vùng Mỹ Đức sông Đáy mới được nhập vào thủ đô Hànội viết trên báo Tuổi trẻ báo động khẩn cấp về chất lượng sống của nông thôn, nơi xuất hiện một số làng ung thư, nhiều vùng phải dùng ”nguồn nước của Thần Chết”, nhiều nơi kiếm không ra một kỹ sư nông nghiệp, buộc già trẻ lớn bé nô nức bỏ quê đi tha hương kiếm sống lay lắt.

Nhà báo Lãng Quân trên Viêttimes đau lòng tả cảnh nông thôn trở thành ”thùng rác khổng lồ” cho các đô thị, vùng công nghiệp mới, nơi người lớn đến trẻ thơ vô tư tiêu thụ những thực phẩm, bánh kẹo, mứt rượu, que kem cực kỳ độc hại vì pha hóa chất rẻ hơn bèo để chuốc lấy cái chết tập thể, từ từ, chắc chắn, sau khi làm giàu cho bọn con buôn mất hết tính người từ thành thị và từ nước bạn vĩ đại đổ hàng về như nước lũ. Nhà báo Xuân Nam sâu sắc hơn thốt lên lời than về nền văn hóa làng xưa kia đậm đà thơm tho là thế, với hoa bưởi, vườn dâu, giếng nước, sân đình, tình làng nghĩa xóm, tối lửa tắt đèn có nhau, nay tan biến, nhường chỗ cho xì ke, đĩ điếm, xiđa, bia ôm, nhà chứa từ phố phường tràn về cùng xe gắn máy, quạt điện, tivi, nhà gạch tường cao có gắn mảnh chai…Bài báo kết luận bằng tiếng hú van gọi ”hồn vía quê hương xưa hãy trở về với làng quê thanh bình”, cứu vớt gấp bà con nông dân chìm đắm trong cảnh đổi mới oái oăm mù quáng đang tàn phá nông thôn đến tận gốc gác văn hóa sâu thẳm nhất.

 

 

 

Giáo sư Tương Lai trưởng thành từ đất kinh kỳ Huế Đẹp và Thơ cũng góp tiếng thở dài về hiện tình Nông nghiệp, Nông thôn và Nông dân; ông kéo chuông cảnh báo về nạn thất nghiệp giáng xuống hơn 10 triệu lao đông nông thôn chưa có lối thoát, về thảm trạng lao đông nông nghiệp sang thế kỷ 21 cơ bản vẫn là con trâu kéo cầy, người nông dân vẫn chân lấm tay bùn, mỗi năm nông thôn bị thiến hơn 70 ngàn héc-ta màu mỡ cho các khu công nghiệp và cả hàng chục bãi chơi gôn cho các nhà giàu và quan chức chơi sang, nông dân còn phải è cổ ra đóng góp từ 28 đến 30 khoản thuế, phụ phí, quyên góp… về an ninh, quốc phòng, giao thông, trường học, y tế, thủy lợi, bảo vệ thực vật, đê điều, môi trường, vệ sinh, tương trợ, khuyến học, văn hóa, kỷ niệm, cúng lễ . 

 

* Đền ơn trả nghĩa, bỏ rơi hay bạc đãi?

 

Đảng cộng sản luôn đề cao mối quan hệ ”máu thịt” giữa đảng với nông dân, nhấn mạnh mối ”liên minh công nông”, còn hứa hẹn xây dựng nông nghiệp hiện đại, nông thôn thịnh vượng. Vậy vì sao có những tiếng thở dài bi đát, tiếng hú gọi hồn vía nông thôn xưa hãy trở về, lời trách móc nặng nề trên đây? Đảng từng đề cao nông thôn là hậu phương vững chắc của chiến tranh, ca ngợi nông dân đóng góp biết bao người và của cho cuộc chiến, từng hứa hẹn đền đáp xứng đáng với những đóng góp ấy. Vậy mà sao đảng CS lại để nông thôn tàn lụi, nông dân đói khổ, nông nghiệp điêu tàn như hiện nay.

Mấy chục năm nay, kể từ khi đổi mới năm 1986, đảng từng ra nghị quyết về văn hóa, về đội ngũ trí thức, về giai cấp công nhân, về kinh tế biển, nhưng chưa một lần bàn bạc cho kỹ về Nông nghiệp, Nông thôn, Nông dân. Rõ ràng Nông dân đã và đang bị bỏ rơi, còn bị bạc đãi, người dân ở làng quê ngày càng đói khổ, còn bị cường hào mới bóc lột thậm tệ, nông thôn bị thành thị bỏ xa về mọi mặt, tỷ lệ đói khổ ở nông thôn tăng nhanh, tệ nạn xã hội và rác rưởi công nghiệp đang làm ruỗng nát cuộc sống ngột ngạt ở nông thôn đang ở trong vòng tử địa. Nghịch cảnh nhà thơ Bùi Minh Quốc mô tả bà mẹ từng đào hầm nuôi dưỡng và che chở cán bộ nay đội đơn khiếu kiện hàng trăm lần vẫn bị đứa con xưa làm ngơ, hình ảnh trớ trêu ấy đang lắp đi lắp lại ngàn vạn lần, tiêu biểu cho chính sách bất nhân thất đức của đảng cộng sản vô ơn bạc nghĩa đối với vô vàn ân nhân của chính mình. Giữa Quốc hội đang họp, đã có ai là đại biểu nông dân ? nói lên tiếng nói của 75% số dân, nguyện vọng, cảnh lầm than và vô vàn bức xúc của họ ? không, không có ai cả. Nông dân là công dân loại 2, không có đại diện, không có tiếng nói, hàng vạn ”dân oan ” đến kêu cứu trước Quốc hội đã bị công an [ là bạn dân (!) ] xua đuổi xuống tận Cầu Giấy rồi! 

 

* Việc chuẩn bị sửa đổi luật đất đai năm 2008Ban bí thư và bộ chính trị trung ương đảng CS đang chuẩn bị sửa đổi Luật Đất Đai vào năm nay. Hai cuộc họp vừa được tiến hành ở Hànội và Sàigòn, do Bộ Tài nguyên và môi trường và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chủ trì. Các nhà luật học và các chuyên gia nông nghiệp đều biết ở Việt nam, suốt mấy chục năm nay, không có gì phức tạp, rối rắm, kỳ quặc đến phi lý như những bộ Luật về Đất Đai (LĐĐ). Nào là LĐĐ 1987, LĐĐ 1993, rồi LĐĐ 1998, rồi lại LĐĐ 2003. Bên cạnh 4 bộ luật vốn đã rắc rối lại thêm không biết bao nhiêu Nghị định bổ sung, sửa chữa từ Nghị định 64/CP tháng 9-1993, NĐ 88/CP tháng 8-1994, NĐ 11/CP tháng 1-1995, NĐ 09/CP tháng 2-1996 cho đến những NĐ 69/CP tháng 11-2000, NĐ 68/CP tháng 10-2001 … Sinh viên trường luật nghiên cứu luật ĐĐ cứ như chui vào đường hầm bát quái mịt mùng, sinh viên nước ngoài càng chịu chết cứng vì nó không giống với luật ĐĐ bất cứ nước nào khác. Năm nay bộ phận trù bị lại đề nghị sửa 8 nội dung luật ĐĐ về : quy hoạch và kế hoạch sử dụng đất; giao đất, cho thuê, chuyển mục đích sử dụng đất; giá đất; cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu tài sản gắn liền đất; thời hạn sử dụng đất; cổ phần hóa lên sàn giao dịch chứng khoán; thủ tục hành chính quản lý sử dụng đất; quản lý, phát triển thị trường bất động sản.

 

 

 

Từ trong nước, nhiều ý kiến vang lên nhân dịp này, mạnh dạn yêu cầu : thôi, không cải lương nữa, không sửa chữa bổ sung gì nữa, bỏ hẳn Luật ĐĐ phi lý đi vì nó hỏng từ gốc. Cả 4 bộ luật ĐĐ 1987, 1993, 1998, 2003 đều hỏng, đều sai từ gốc. Nỗi khổ nhục của nông dân, sự tàn phá vật chất và tinh thần ở nông thôn, sự lạc hậu liên miên của nông nghiệp suốt mấy chục năm nay đều bắt nguồn từ những bộ Luật phi lý ấy.

Nó bắt nguồn từ năm 1987 đảng CS ngang nhiên tuyên bố xóa bỏ quyền sở hữu ruộng đất của nông dân, quyền sở hữu được thiết lập từ xa xưa, được luật pháp thời phong kiến và cả thời thực dân tiếp nối bảo hộ nghiêm chỉnh, được chính bản Hiến pháp năm 1946 long trọng công nhận và bảo vệ.

Từ xa xưa, thời cổ đại, ở Trung quốc, Nhật bản hay ở La mã, Hy lạp, các nhà làm luật đầu tiên đều cho rằng con người nguyên thủy đã khai phá thiên nhiên hoang dã, từ rừng rú đầy rắn rết, thuồng luồng cá sấu, trăn voi hùm beo hung dữ, chuyển dần nền kinh tế săn bắt thành nền kinh tế nông nghiệp, và công nhận quyền sở hữu ruộng đất chính đáng cho những người đã có công khai phá.

Cái mưu mẹo, cái mánh khóe, cái gian xảo của đảng CS là đã bịa ra ” quyền sở hữu của toàn dân ” nhằm tước đoạt quyền tư hữu chính đáng của nông dân, rồi họ đứng ra vỗ ngực tự xưng là đại diện cho toàn dân, nắm chính quyền của nhân dân, thế là ”a-lê hấp ” từ hai bàn tay trắng họ nắm trọn ruộng đất trong cả nước, không phải tốn đến một giọt mồ hôi.  

* Những em sinh viên ”hậu sinh khả úy”:

Tháng 7 năm 2007, khi hàng ngàn nông dân vùng đồng bằng sông Cửu Long kéo đến trước Văn phòng Quốc hội ở Sàigòn để khiếu kiện dài ngày, nhóm sinh viên Hà Đông Xuân-Trần Hiền Thảo gửi bài báo đăng trên mạng Đối Thoại có đầu đề: ”Về chính sách Đât đai của đảng CSVN”.

Bài báo có đoạn viết: ” Một vị thuộc thế hệ ông bà chúng tôi nói mỉa mai: đảng CS xuất xứ vô sản làm gì có đất đai phân phát cho dân khi nào mà nay mỗi khi lấy đất của dân lại dám dùng từ ”thu hồi”? luật Đất Đai mang tính phản động vì nó tước đoạt quyền tư hũu đất đai của người dân, do vậy nó chống lại giai cấp nông dân đông đảo”. Các em sinh viên trẻ có suy nghĩ rất hay :” Cuộc Đổi Mới 1986 không phải do đảng đề xướng mà đúng ra là đảng đành thoát hiểm bằng cách theo đuôi những sáng kiến ”xé rào” của dân; nội dung Đổi Mới chẳng phải cái gì khác, mà chính là Sửa Sai, nghĩa là từ bỏ những nguyên lý thép về Chủ nghĩa Xã hội do các bạo chúa Stalin và Mao dày công dạy dỗ. Trong đảng luôn có giằng co miễn cưỡng khi từng bước phải từ bỏ các nguyên lý giáo điều. Những gì thuộc CNXH bị đảng từ bỏ thì đã rõ; đó là mảng cực lớn, lớn như cả cái áo so với cái nút áo. Trước tình hình này, giới bảo thủ trong đảng teo tóp lại, nhưng quyền uy vẫn còn rất lớn nên càng đi vào con đường phản động, cố thủ trong 2 cái lô cốt cuối cùng là cái đuôi XHCN trong kinh tế thị trường và coi Đất đai là sở hữu toàn dân do đảng thống nhất quản lý. Tuy nhiên 2 cái lô cốt này đã rệu rã trước cơn phong ba dân chủ hóa và toàn cầu hóa ! ”. Những nhận định sâu sắc, xác đáng, rất thực tế, của các em sinh viên trẻ thông minh .

Còn đây nữa, bài viết của em sinh viên ngành luật Đỗ Thúy Hường có đầu đề ”Tôi tìm hiểu Luật Đất Đai ” đăng trên mạng Lên Đường của Tập họp Thanh niên Dân chủ, tôi muốn mời các nhà luật học, các vị đại biểu quốc hội, các quan chức bộ Nông nghiệp và Xây dựng nông thôn, bộ Tài nguyên và Môi trường đọc kỹ để biết hôm nay tuổi trẻ, hậu sinh nước ta khả úy – và khả ái – đến mức nào!

Cô sinh viên mở đầu bài đã tỏ rõ thái độ : ” Tôi xin chia sẻ những gì tự tìm hiểu về cái bộ luật mất lòng dân này ”. Một thái độ ngay thật thẳng thắn đáng quý. Điều rất lạ, lại rất vui là em Hường có ông nội từng tham gia soạn thảo bộ Luật ĐĐ 1993. Và có vẻ như ông nội nay cũng cùng lập trường với cháu, càng thêm thú vị. Hường nhận xét : ” Đồng bào khiếu kiện triền miên, nhiều bạn nghĩ là do tổ chức đảng ở địa phương lộng hành. Nghĩ vậy không sai, nhưng chưa đủ. Cái gốc là do Luật ĐĐ đã truất quyền sở hũu đất của dân, từ đó cán bộ mới có thể hà hiếp dân”. Em Hường khẳng định : ”LĐĐ ở Việt nam đã gây đau khổ, oan khiên cho hàng chục triệu người, nhất là nông dân, kể từ khi nó ra đời (1987). Chính nó giúp tham nhũng tăng lên gấp 4 lần và mỗi năm rót 10% GDP vào túi bọn tham nhũng hoặc lãng phí. Hoàn toàn có cơ sở để đạo luật này bị gọi là sản phẩm của tư duy phản động ”.

Em sinh viên trẻ Đỗ Thúy Hường bẻ gãy hoàn toàn lập luận của đảng CS khi dựng lên Luật ĐĐ năm 1987, với đoạn luận văn chặt chẽ như sau :

     ” Đảng ta (xin châm chước và thông cảm cho em khi em còn dùng từ ”ta” này) giải thích sự tước bỏ quyền sở hũu đất đai của dân bằng lý sự như sau : đất đai là kết quả của một quá trình chế ngự thiên nhiên, chống giặc ngoại xâm của cả dân tộc chứ không của riêng ai. Tách khỏi những điều kiện của Nhà nước, của cộng đồng, thì không một cá nhân nào có thể khai phá và giữ gìn bất cứ mảnh đất nào để rồi sau đó nói nó hoàn toàn là của mình. Có chăng, ở đây họ chỉ có công khai phá và xử dụng nó.

Ai có công chống ngoại xâm? Đương nhiên, chúng ta phải học lịch sử đảng để hiểu rằng đảng có công chống Pháp và Mỹ. Nhưng đảng cấm chúng ta nghĩ rằng sự nghiệp chống ngoại xâm là của toàn dân và có từ thời Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Quang Trung… và sau khi đuổi giặc thì người dân thời xưa vẫn có quyền sở hữu đất. Quyền này vẫn được thừa nhận trong 80 năm thực dân Pháp chiếm nước ta. Ấy vậy mà sau khi đuổi được thực dân Pháp thì đảng lại lý sự rằng không cá nhân nào có quyền sở hữu đất đai. Đang là chủ sở hữu, người dân trong nháy mắt chỉ còn có ”quyền sử dụng”, trong khi đó, đảng vô sản vốn chẳng có tý đất nào ban phát cho dân bỗng nhiên trở thành người có quyền ra lệnh ”thu hồi” (!). Dùng từ ”thu hồi” trong LĐĐ chẳng lẽ không nói lên điều gì về não trạng của đảng CS ? 

* Lẽ ra… lẽ ra …

Có 2 chuyện ”lẽ ra” đựơc nhiều nhà luật học và sinh viên ngành luật trong nước nêu lên một cách xác đáng. Lẽ ra ngay từ năm 1986 khi bắt đầu Đổi Mới, đảng CS đã phải sòng phẳng trả lại quyền sở hữu ruộng đất cho nông dân và giải thể các hợp tác xã, sau khi thừa nhận công cuộc hợp tác hóa do đảng CS ép buộc đã tàn phá nền sản xuất nông nghiệp đến mức nào, khi người nông dân sống lay lắt chỉ nhờ vào 5% mảnh đất riêng tư còn lại, còn nếu trông vào 95% ruộng hợp tác hóa thì chỉ có ăn cám, theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Vậy mà đảng CS vẫn ngang ngược tiếp tục chính sách tàn phá nông thôn bằng chính sách còn độc địa tệ hại hơn nữa là truất bỏ quyền sở hữu vốn có từ ngàn xưa của nông dân ta, dựng lên cái quyền sở hữu mơ hồ gọi là ”của toàn thể nhân dân”, nghĩa là không của ai cả, để đảng CS tự nhận là thay mặt nhân dân nắm hết. Không phải ngẫu nhiên mà mấy năm nay các dòng họ lớn ở đồng bằng sông Hồng và Trung bộ viết lại đầy đủ gia phả hằng 18, 19 cho đến 25, 26 đời của họ mình, kể lại trước đây mỗi  dòng họ đều có từ vài mẫu đến vài chục mẫu ”Tự điền” luôn được coi là thiêng liêng vì hoa lợi được chuyên dùng vào việc cúng bái, tế lễ, thừa tự, sửa sang mồ mả của tổ tiên và ông cha; nhiều cuộc họp dòng họ gần đây đặt vấn đề yêu cầu đảng CS trả lại những ”Tự điền” cho các dòng họ, cùng với những ”Học điền” mà các dòng họ lớn để dành cho việc khuyến khích con cháu học giỏi đậu cao thành nhân tài cho đất nước. Xưa kia, những Nguyễn Bỉnh Khiêm, Chu Văn An, Mạc Đĩnh Chi, Dương Lâm và Dương Khuê  đều được nuôi dưỡng và thành tài nhờ những thửa ruộng ”Học điền” quý báu như thế.

Đảng CS đến nay còn khẳng định việc tiêu diệt ”Tự điền””Học điền” như thế là chính nghĩa và hợp lẽ phải hay không?

Lẽ ra, năm 2006 khi Việt nam được nhận vào Tổ chức Thương mại thế giới WTO, đảng CS phải trả lại cho nông dân quyền sở hữu ruộng đất, khi Việt nam cam kết sửa đổi các điều luật không thích hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế. Theo luật pháp quốc tế phổ biến, làm gì có cái ”quyền sở hữu của toàn thể nhân dân”! làm gì có những chuyện rối rắm kỳ quặc về ”quyền sử dụng đơn thuần”, về ”quyền thu hồi ”, ” về đền bù ”, ” bồi thường và giải tỏa ”, chuyện thu hồi như cướp giật, giá đền bù bèo bọt, giá bán sau đó gấp 1 trăm đến 200, có khi 500 lần giá đền bù, để cho dân gọi quan chức đảng là bọn cướp đất, địa tặc, bọn cộng đớp và cộng mút của cải của nhân dân.

Điều phi lý khổng lồ đang nổi lên là công bằng xã hội, là bình đẳng xã hội giữa các tầng lớp và giai cấp. Vì sao đảng đã trả lại cho thương nhân, cho tư sản thương nghiệp và tư sản công nghiệp quyền sở hữu tư nhân về hàng hóa, cửa hàng, công ty, xưởng máy, xí nghiệp, cơ sở dịch vụ, kho hàng, mà riêng đối với nông dân vẫn một mực truất bỏ quyền sở hũu tư nhân, đày đọa nông dân phải chịu mãi mãi cuộc đời vô sản làm thuê cho đến mãn kiếp. Ruộng đất do ông cha nông dân khai phá, là đối tượng lao động bức thiết của nông dân mà không trả lại cho nông dân hiện thời quyền sở hữu, đảng CS không còn có một lý do nào có thể đứng vững .

* Năm 2008: năm đòi lại quyền sở hữu chính đáng

Tình hình đã chín cho cuộc đấu tranh dành lại quyền sở hữu chính đáng về ruộng đất của bà con nông dân ta. Mong rằng nông dân cả nước tận dụng thời cơ đảng CS đề ra việc bổ sung Luật Đất Đai năm 2008 này để nói lên yêu cầu khẩn thiết chính đáng của mình. Hàng vạn, hàng vạn dân oan trong Nam, ngoài Bắc, dọc Trường Sơn, trên Việt Bắc, xuyên Trung bộ mấy năm qua là những cuộc đấu tranh dạo đầu cho cao trào năm 2008 này. Hãy từ chối dứt khóat mọi ý kiến bổ sung mang tính chất vá víu cải lương lừa mị. Hãy tập trung vào đòi hỏi cơ bản là xóa bỏ hẳn các Luật ĐĐ hiện hành phi lý và phi pháp, trái với luật pháp quốc tế, trái đạo lý, phi nhân tính, nguồn gốc của nghèo đói, của quốc nạn tham nhũng; hãy đòi một cuộc trưng cầu dân ý toàn quốc về quyền sở hữu ruộng đất ở nước ta; hãy đòi một cuộc thảo luận rộng rãi tại quốc hội về vấn đề hệ trọng này, tại đó phải có tiếng nói của đại diện nông dân mọi miền của đất nước. Hội nông dân VN hiện chỉ là cái bóng mờ nhạt kiểu tay sai của đảng.

Các anh chị em trí thức, các bạn trẻ sinh viên, học sinh xuất thân từ nông thôn hãy ủng hộ mạnh mẽ nông dân nước ta, giúp nông dân những công việc thiết thực, ra báo và phát hành báo viết, ra báo mạng về nông thôn, cho bà con nông dân đọc, truyền tay ở nông thôn, tổ chức thật nhiều hội nông dân đòi quyền sống, đòi quyền làm chủ ruộng đồng, tố cáo bọn cường hào mới, bọn cướp đất, cướp ruộng, cướp rừng, tổ chức hội thảo về hiện tình nông thôn, về mối quan hệ giữa đảng CS và nông dân, về người nông dân mới. Trong các hội thảo, xin hãy nói thật nói thẳng, không quanh co, rằng đảng CS đã tàn phá nông nghiệp 3 lần cực nặng nề : trong Cải cách ruộng đất (1954-1956) đã khủng bố giết hại 20 ngàn nông dân yêu nước có bản lĩnh nông nghiệp bị gán cho là cường hào ác bá theo lệnh của ”cố vấn” Tàu; trong Hợp tác hóa cưỡng bức (miền Bắc 1961 – 1986; cả nước 1975-1986) đã bần cùng hóa nông thôn đến mức tận cùng; và từ 1987 đã độc đoán truất bỏ quyền sở hữu ruộng đất vốn có từ ngàn xưa, làm cho nông dân phần lớn trắng tay biến thành vô sản, nông thôn mất linh hồn, suy đồi về văn hóa, biến thành thùng rác khổng lồ của thành thị và khu kinh tế, nhiều nơi thành vương quốc của Thần Chết. Thế là quá đủ.

Nông thôn ta không thở dài, than vãn nữa. Hãy thét vang như sấm động đòi lại quyền sống của ta, đòi lại ruộng đồng của ta.

Người Việt hải ngoại hãy nhiệt liệt, tận tình ủng hộ bà con ta giành lại quyền sở hữu ruộng đất; đặc biệt là các vị về thăm quê hương, hãy nêu ở mọi nơi vấn đề cần kíp nóng bỏng này, góp thêm ý kiến, đồng thời vận động các giới quốc tế ủng hộ bền bỉ cuộc đấu tranh của nhân dân ta đòi quyền sở hữu, các quyền tự do, đòi chấm dứt chế độ độc đoán độc đảng, xây dựng chế độ đa nguyên đa đảng như ở mọi nước dân chủ văn minh. 

Người viết xin phép được đề nghị người Việt nam yêu nước thật lòng, thương dân thật lòng hãy nhân dịp này tỏ tình quý mến các bạn sinh viên trẻ Hà Đông Xuân, Trần Hiền Thảo và Đỗ Thúy Hường đã suy nghĩ già dặn đến vận nước và lòng dân, để sát cánh cùng các em mạnh bước trong cuộc hành trình lịch sử của dân tộc giành lại cuộc sống tự do và hạnh phúc.

Bùi Tín.

Paris  5-6-2008

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: