Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

June 12, 2008

VIỆT NAM: THI ĐUA YÊU NƯỚC VÀ NGHỊCH CẢNH VÕ VĂN KIỆT

Filed under: Chính trị, xã hội — tudo @ 4:22 am

Mỗi Lần Thi Đua Là Dân Lại Bị Rút Ruột

Phạm Trần

Hoa Thịnh Đốn.- Chưa thấy nơi nào trên thế giới lại  bầy ra  cái trò “thi đua là yêu nước và yêu nước thì phải thi đua” như ở Việt Nam dưới thời Cộng sản. Trò chơi này lâu lâu  diễn ra một lần, nhưng lần nào dân cũng phải “ăn cơm nhà vác ngà voi” để  “làm ngày không đủ” thì phải “tranh thủ làm đêm” phục vụ đảng.

Mỗi lần  thi đua như  thế thì người dân được gì ? Giỏi thì đoạt cờ đảng, được  trao danh hiệu “đơn vị xuất sắc”, “cá nhân tiên tiến”,  công lao điểm cao  thì  được gắn cho ngôi Sao vàng !

Nhưng mỗi khi có phong trào thi đua là y như đảng có âm mưu giấu  đi những khuyết điểm để dân quên đi  những khó khăn trong cuộc sống hàng ngày.

Năm nay, khi đảng và nhà nước CSVN ồn áo, rình rang  kỷ niệm 60 năm ngày Hồ Chí Minh đưa ra Lời kêu gọi  thi đua ái quốc ( 11/6/1948-11/6/2008 ) thì người dân phải vật lộn với nạn vật gía  lên cao, thiếu  việc làm, lạm phát  tăng cấp  gần 30 phần trăm; nông dân mất dần ruộng cầy cho các công trình mở mang, công nghiệp hóa vô tổ chức và thiếu nghiên cứu; công nhân đình công, mất việc; học sinh con nhà nghèo phải bỏ học; môi sinh, sức khỏe dân nghèo không được bảo vệ; đô thị ngột ngạt, chen chúc, thiếu nhà ở, mất vệ sinh; tình trạng giầu – nghèo cách biệt trong xã hội cứ dãn ra và sâu thẳm mãi. Bất công xã hội chồng chất, kẻ ăn không hết, người lần không ra, tình trạng  vô số người dân chưa đủ ăn bữa sáng đã lo tìm gạo bữa chiều không còn là chuyện bất thường ở Việt Nam.

Và con số “không nhỏ”  cán bộ, đảng viên  quan liêu, tham nhũng, suy đồi đạo đức, mất phẩm chất lan tràn từ thượng tầng lãnh đạo xuống tận làng, thôn không còn thu hẹp ở một đơn vị, một cơ quan mà chỗ nào cũng có, không ngăn chặn nổi.

CHA ĐẺ ĐỔI MỚI CŨNG THAN TRỜI

Nghịch cảnh này đã được Võ Văn Kiệt, cựu Thủ tướng ( 1991-1997) vừa qua đời tại Tân Gia Ba (Singapore) ngày 11-06 (2008 ),  phản ảnh trong Bài viết cuối đờI “Không để người nghèo chịu thiệt thòi mãi.” 

Võ Văn Kiệt, 85 tuổi, là người đã cùng với Tổng Bí thư đảng Nguyễn Văn Linh cổ võ “Đổi mới”, mở cửa hội nhập với thế giới  từ năm 1986,  gửi  bài viết cho một số báo trong nước, nhưng tờ Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Trung ương đảng không đăng.

Bài của Kiệt, đăng trên  Báo Điện tử  ViệtNamNet  ngày 12/04 (2008 ) , viết rằng : “  Kinh tế mấy năm qua vẫn tăng trưởng khá, nhưng, sau những bão, lụt- thiên tai, cuộc sống của người dân lại đang phải trải qua những đợt giá cả thiết yếu bất ổn liên tục.

Người nghèo – những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng; trong khi, chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra.

Muốn cho đất nước có được sự phát triển bền vững, tôi cho rằng, chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo….”

“Chăm lo cho người nghèo hiện nay, không đơn giản chỉ là thực hiện một cam kết có tính lịch sử, mà còn là bảo vệ tôn chỉ mục đích của một Đảng cách mạng luôn nhận mình đứng về phía nhân dân.

Thực hiện cam kết đó, không chỉ căn cứ vào những chính sách trực tiếp, mà trước khi ban hành những chính sách lớn, cần phải phân tích, đánh giá sâu sắc những tác động của chúng lên các tầng lớp dân nghèo…”

Chúng ta chưa có những đánh giá đầy đủ về tiến trình công nghiệp hóa xảy ra ở các vùng nông thôn và đặc biệt là nông thôn miền núi. Tiến trình này đúng là đã góp phần làm tăng trưởng kinh tế, đưa được một số nông dân vào lao động trong các công xưởng sử dụng lao động đơn giản.

Nhưng, mức tiền công quá thấp mà những nông dân này được trả không đủ tạo lập vị trí kinh tế cho họ, nói chi đến địa vị chính trị vinh dự mà chúng ta thường đề cập của “giai cấp công nhân”.

Người nông dân còn chịu thiệt một cách trực tiếp trong quá trình “công nghiệp hóa”. Mỗi khi có những nhà máy, những khu công nghiệp, đô thị mọc lên, những phúc lợi xã hội mà sự phát triển mang lại cho nông dân chỉ chiếm một giá trị rất nhỏ so với lợi nhuận mà đất đai của nông dân đem lại cho những tầng lớp khác.

Công nghiệp hóa” theo kiểu tiếp nhận những đầu tư, chủ yếu khai thác lao động giá rẻ, tuy có giải quyết được công ăn việc làm có tính nhất thời cho một số lao động thiếu việc làm, về lâu dài, không thể nào thay đổi địa vị nghèo khó của nông dân…”

Kiệt viết tiếp : “Trong khi đó, sự trả giá về mặt tinh thần là rất lớn vì đa số những nông dân này đang phải “ly hương, ly gia” để có việc làm.

Công nghiệp hóa, đô thị hóa của chế độ ta mà không nhất quán quan điểm, không xuất phát từ người nghèo (số đông người nghèo) thì chúng ta không tránh khỏi càng làm sâu sắc thêm khoảng cách giữa hai tầng lớp giàu, nghèo. Công nghiệp hóa, đô thị hóa là một hướng đi cần thiết nhưng phải cân nhắc lợi ích lâu dài…”

 “Chúng ta nghiên cứu và giảng dạy khá đầy đủ về sự dã man của tư bản trong giai đoạn “tích lũy tư bản hoang dã”. Nhưng chúng ta đã chưa cập nhật để thấy khả năng tự điều chỉnh ở các quốc gia này.

Phúc lợi cho người lao động, người nghèo ở nhiều nước tư bản hiện cao đến mức mà tôi nghĩ là các nhà lý luận rất cần tham khảo.

Kinh nghiệm sau hơn hai thập kỷ đổi mới cho thấy, không thể có “công bằng” đúng nghĩa trong một xã hội mà tất cả đều nghèo (như chúng ta thời bao cấp). Cũng không thể “cào bằng” bằng cách “điều tiết” hết lợi ích của người giàu để chia cho người nghèo….”

 “Có lẽ, chưa có một quốc gia nào bày tỏ sự quan tâm đến người nghèo một cách thường xuyên như ta. Thậm chí, với nhiều người, nó đã dần trở thành một thứ khẩu hiệu.

Sự quan tâm đến người nghèo bằng các phương tiện truyền thông, qua các bài phát biểu, cuộc nói chuyện hay bài viết, tôi nghĩ, là đã quá đủ.

Nhưng, chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra sau đây của UNDP ( United Nations Development Program, Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc) để thấy, chúng ta đã thực sự làm được những gì: Nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt Nam hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; Trong khi, nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này….”

 “Tạo điều kiện cho người có năng lực, có khát vọng có thể làm giàu tối đa nhưng cũng không bỏ mặc những người không có khả năng tự bươn chải.

Chấp nhận một khoảng cách không thể tránh khỏi giữa tầng lớp những người giàu và nghèo. Nhưng, phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên, để họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, về y tế, giáo dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học chỉ bởi họ nghèo.”

Như vậy, cuộc Thi đua yêu nước của đảng CSVN năm 2008 có phản ảnh được những lo âu não nuột của Võ Văn Kiệt không, hay cứ  tiếp tục hô cho to những khẩu hiệu rỗng tuếch tiếp tục “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”  để quá độ lên Xã hội chủ nghĩa  của  nước  Việt Nam tương lai có “ Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh” ?

Nhưng đảng CSVN đã  bắt dân “qúa độ”  hơn 20 năm rồi mà chưa biết ‘mỏi gối chồn chân” hay sao mà phải tiếp tục đến bao giờ nữa mới thấy được Thiên đàng Xã hội chủ nghĩa ?

THI ĐUA ĂN GÌ ?

Trong thời kỳ chiến tranh, đảng Cộng sản Việt Nam vẽ ra các phong trào “Hũ gạo kháng chiến” , “ Người người thi đua, ngành ngành thi đua, ngày ngày thi đua! Ta nhất định thắng, địch nhất định thua” cho đến “Cờ ba nhất, Sóng Duyên Hải, Gió Đại Phong” , “Thanh niên Ba sẵn sàng”, “Phụ nữ  Ba đảm đang” ,“Xe chưa qua, nhà không tiếc!”,  “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Thậm chí  có cả  các phong trào “Tiếng hát át tiếng bom; Tất cả vì miền Nam ruột thịt!”,”Mỗi người làm việc bằng hai vì miền nam ruột thịt” , “Tất cả để chiến thắng! “ cốt để đánh lừa nhân dân miền Bắc trong cuộc xâm lăng miền Nam Việt Nam. 

Hàng trăm ngàn thanh niên-thiếu nữ tuấn tú của miền Bắc đã  chết  oan cho cuộc nội chiến 30 năm không cần thiết  này !
Ngày nay, sau hơn 20 năm  phải “Đổi mới” để sống theo  Tư bản, được  ngụy trang bằng lớp  sơn hào nhoáng  “theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa”, đảng lại tung ra các phong trào nghe nổ bom bóp như ngô rang : “Nông dân sản xuất, kinh doanh giỏi”; “Xây dựng nông thôn mới”, “Phụ nữ tích cực học tập, lao động sáng tạo”;  “Tuổi trẻ sáng tạo”; “Thanh niên lập nghiệp”; “Tuổi trẻ giữ nước”; “Mùa hè xanh”, “Lao động giỏi, lao động sáng tạo”; “Liên kết phục vụ nông nghiệp và xây dựng nông thôn mới” ,  “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư” , “Ngày vì người nghèo” v.v…

Nhưng dân càng thi đua càng nghèo hơn. Nước  vẫn đì đẹt trong danh sách 40 quốc gia nghèo nàn, chậm tiến, tụt hậu nhất thế giới. Bất công  Xã hội chồng chất lên cao mỗi ngày. Và người dân,  ông chủ của đất nước lại  phải làm tôi cho Đảng là  kẻ “đầy tớ “ của  nhân dân !

Thế mà trong ngày phát động phong trào thi đua yêu nước, Mặt trận Tổ quốc, tổ chức chính trị – xã hội ngoại vi của đảng vẫn có thể huênh hoang hô hào thi đua để “Phát huy dân chủ, thực hiện quyền làm chủ, tham gia xây dựng Đảng, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa trong sạch, vững mạnh.”

Tại Hà Nội ngày 11/6, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng cũng cứ xúi dân : “Phát huy sức mạnh của cả hệ thống chính trị, tạo sự đồng tâm, hiệp lực của toàn xã  hội, người người thi đua, ngành ngành thi đua, phấn đấu thực hiện thắng lợi  nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội 5 năm (2006-2010) theo Nghị quyết Đại hội X của Đảng. Trước mắt tập trung thực hiện thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội năm 2008, mà trọng tâm là kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội, tăng trưởng kinh tế bền vững. “

Dũng còn hứa chính phủ sẽ “Chăm lo cải thiện đời sống nhân dân, giúp đỡ thiết thực cho người nghèo, giải quyết có hiệu quả những vấn đề bức xúc của xã hội, như giảm tai nạn giao thông, ô nhiễm môi trường, vệ sinh an toàn thực phẩm, phòng chống dịch bệnh, phòng chống và khắc phục hậu quả thiên tai…”

Trước mặt Nông Đức Mạnh và các viên chức đảng dự lể kỷ niệm ngày Thi đua, Dũng còn kêu gọi cán bộ : “Không ngừng nâng cao phẩm chất đạo đức cách mạng, cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư, góp phần đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; thực hiện tốt Luật Phòng chống tham nhũng và Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí.”

Rất tiếc là những gì Dũng nói vào dịp này cũng “xưa như trái đất” và đã từng bị cán bộ, đảng viên bỏ ngoài tai trong nhiều năm. Có khác chăng là chúng được nhắc lại vào dịp phát động phong trào Thi đua để đánh dấu một cuộc lùi lại vĩ đại  khác của đảng CSVN. -/-

 

Phạm Trần

(06/08 )

 

 

 

Advertisements

Leave a Comment »

No comments yet.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: