Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

July 27, 2008

Thư gửi Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc của những nạn nhân bị CSVN khủng bố

Bản tiếng Việt:

Ngày 26 tháng 7 năm 2008

Kính gửi:

– Ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon

– Quí vị đại diện các quốc gia thành viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc

Kính thưa quý vị,

Chúng tôi, những người Việt Nam cư trú tại nhiều địa phương trên đất nước Việt Nam, viết thư này khẩn thiết yêu cầu quí vị để tâm đến những vi phạm nhân quyền và khủng bố nghiêm trọng, có tính toán và có kế hoạch, cuả chính phủ Việt Nam đối với những công dân hoặc gia đình họ trong sự bày tỏ một cách ôn hoà những đòi hỏi về quyền con người và các quyền tự do dân chủ.

Chúng tôi xin liệt kê những bằng chứng cụ thể về những sự việc mới xẩy ra trong vòng vài tháng qua, mà trong đó chính chúng tôi là các nạn nhân:

Ngày 29/4/2008, một số người đã bị công an bắt giữ và đánh đập, thẩm vấn liên tục nhiều giờ đồng hồ chỉ vì họ biểu tình ôn hòa, chống hành động xâm lược của chính quyền Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Trong thời gian bị bắt giữ, những người này đã bị tước đoạt tài sản cá nhân, chủ yếu là các phương tiện liên lạc.

Cụ thể những người bị bắt hôm 29/04/2008 gồm:

1. Ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Hải Phòng

2. Ông Vi Đức Hồi, Lạng Sơn

3. Ông Vũ Hùng, Hà Tây

4. Anh Ngô Quỳnh, Bắc Giang

5. Anh Nguyễn Văn Nhất, Bắc Giang

6. Chị Lê thị Kim Thu, Đồng Nai

7. Anh Nguyễn Tiến Nam, Yên Bái

8. Anh Vũ Anh Sơn, Hải Phòng.

Ngày 28/06/2008, hai người đấu tranh dân chủ là Phạm Văn Trội và Ngô Quỳnh đã bị công an đến gây khó dễ và giả trang xã hội đen hành hung trọng thương tại Lạng Sơn khi đi thăm mẹ của một người đấu tranh Dân chủ.

Ngày 02/07/2008, ông Phạm Đức Chính cũng bị công an giả danh côn đồ hàng hung, gây thương tích tại Lạng Sơn.

Ngày 04/07/2008, cô Phạm Thanh Nghiên, một người đấu tranh Dân chủ ở Thành phố Hải Phòng cũng bị công an giả danh côn đồ hành hung giữa đường phố, sau đó cô bị quản thúc tại gia nhièu ngày bằng lệnh miệng của công an, không có một văn bản pháp luật nào.

Cùng với cô Phạm Thanh Nghiên, các công Vũ Cao Quận, Nguyễn Xuân Nghĩa cũng bị quản thúc tại gia bằng lệnh miệng, sau khi họ viết đơn xin biểu tình và bị nhà cầm quyền từ chối.

Ngày 12 tháng 2, 2009, Công an canh giữ nhà Mục su Nguyễn Công Chính thuộc tổ 10, phường Hoa lư, thành phố Plei ku, tĩnh Gia lai, đã hành hung, gây thương tích Mục sư Chính (ảnh đính kèm).

Đặc biệt, trong tháng 7, 2008, chúng tôi ghi nhận một loạt các hành vi xách nhiễu của nhà cầm quyền đối với những người bất đồng chính kiến như triệu tập hoặc mời đến các trụ sở công an để thẩm vấn và bị công an ngăn cản trái phép quyền tự do di lại.

Những sự việc liệt kê trên chỉ là những vụ vi phạm mới xảy ra. Trong lịch sử Việt Nam từ năm 1954 tại miền Bắc và từ năm 1975 trên toàn đất nước đến nay, còn có vô vàn những trường hợp khủng bố và nhân quyền bị chà đạp bằng nhiều mức độ và hình thức khác nhau .

Tình trạng vi phạm nhân quyên và khủng bố có hệ thống vừa kề là hậu qủa tất yếu của đảng CSVN tự coi mình là chủ nhân ông duy nhất, sở hữu tất cả mọi quyền hành tại Việt Nam. Độc quyền cai trị này được hiến định hoá bằng điều 4 trong Hiến Pháp nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam: “Đảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội”. Dựa vào từ ngữ mơ hồ gọi là “lãnh đạo”, đảng này đã đứng ngoài và trên luật pháp, dùng bộ máy cai trị làm tay sai với nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ quyền lực và quyền lợi cho các đảng và những người lãnh đạo đảng, không ngần ngại thi hành bất cứ thủ đoạn nào để đàn áp thô bạo những người không cùng chính kiến.

Chúng tôi nhận thấy cần phải lưu ý quý vị về tình trạng nghịch lý sau: Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện là nước thành viên cuả Liên Hiệp Quốc, là thành viên không thường trực cuả Hội Đòng Bảo An, theo thứ tự luân phiên hiện đang giữ vai trò chủ tịch Hội Đồng này, lại là một quốc gia trong đó nhà cầm quyền ngang nhiên xâm phạm nhân quyền và khủng bố một cách có hệ thống và thường trực, dày xéo lên Hiến chương Liên Hiệp Quốc và luật quốc tế về nhân quyền.

Hội Đồng Bảo An được ra đời sau đệ nhị thế chiến nhằm duy trì những quan hệ hòa bình giữa các quốc gia, bảo vệ an ninh cho thế giới. Muốn làm tròn sứ mạng này Hội Đồng Bảo An không thể dung dưỡng những hành vi xâm phạm nhân quyền, nhất là của một thành viên của mình như đã và đang xảy ra hàng ngày qua những sự việc: đàn áp tôn giáo, đàn áp những người bất đồng chính kiến, đàn áp dân oan đòi công bằng.

Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, một cuộc khủng hoảng chính trị rất có thể nổ ra tại Việt Nam bất cứ lúc nào và sẽ có hậu quả nặng nề, đe doạ hoà bình và ổn định trong vùng.

Với những sự kiện trên, chúng tôi, những công dân Việt Nam yêu chuộng dân chủ và khát khao nhân quyền nhưng lại là nạn nhân cô đơn và khốn cùng của chính sách đàn áp và khủng bố của nhà cầm quyền Hà Nội, khẩn thiết kêu gọi:

– Ngài Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc,

– Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc,

– Các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc,

– Các tổ chức quốc tế,

hãy dùng ảnh hưởng của mình cấp thời can thiệp hầu chấm dứt ngay tình trạng mất nhân quyền, phản dân chủ, hiện đang diễn ra tại Việt Nam, chấm dứt tức khắc chính sách khủng bố có kế hoạch đối với đối với những người ôn hoà đấu tranh đòi các quyền dân chủ như chúng tôi.

Chúng tôi xin trân trọng cám ơn sự quan tâm của quý vị và sẵn sàng cung cấp thêm những chi tiết vi phạm nhân quyền tại Việt Nam nếu quý vị cần.

Trân trọng,

Danh sách ký tên:

1. Vũ Cao Quận: Cầu Tre, Ngô Quyền, Hải Phòng

2. Nguyễn Xuân Nghĩa: 828 Trường Chinh, Hải phòng

3. Phạm Thanh Nghiên: 17 Phương Lưu 2, Đông Hải, Hải An, Hải Phòng

4. Vi Đức Hồi: khu An Thịnh, Hữu Lũng, Lạng Sơn

5. Vũ Hùng: khu tập thể chi cục thú y, Hà Đông, Hà Tây

6. Phạm Văn Trội: Chương Dương, Thường Tín, Hà Tây

7. Lê Thị Kim Thu: tổ 3. khu phố 6. Vĩnh An, Đồng Nai

8. Nguyễn Tiến Nam: tổ 24, Yên Thịnh, Yên Bái.

9. Ngô Quỳnh, Xuân Cẩm, Hiệp Hòa, Bắc Giang

10. Mục sư Nguyễn Công Chính, tổ 10, phường Hoa Lư, Pleiku,Gia lai

Đồng thông báo:

– Các tổ chức nhân quyền quốc tế.


Mục sư Nguyễn Công Chính ngụ tại tổ 10, phường Hoa lư, thành phố Plei ku, tỉnh Gia lai bị Công an hành hung ngày 12 thang 7,2008.

Bản tiếng Anh:

July 26, 2008

To: Mr. Ban Ki-moon, Secretary-General of the United Nations

Representative Members of the Security Council of the United Nations

Dear Sirs/Mesdames,

We, Vietnamese residing in various regions of Vietnam, write this letter to draw your attention to the serious violations of human rights and calculated terrorism by the Vietnamese government vis a vis citizens or their families in their peaceful quest for human rights and democratic freedoms.

We respectfully list below the events within the last few months, in which we have been the victims:

On 29 April 2008, a number of people were arrested and brutalized, interrogated by the security police, because they participated in peaceful demonstrations against the invasion of the Vietnamese Paracel and Spratly Archipelagos by China. During their incarceration, their private properties, mainly means of communication, were confiscated.

The people arrested on 29 April 2008 were:

1. Mr. Nguyen Xuan Nghia, Hai Phong

2. Mr. Vi Duc Hoi, Lang Son

3. Mr. Vu Hung, Ha Tay

4. Mr. Ngo Quynh, Bac Giang

5. Mr. Nguyen Van Nhat, Bac Giang

6. Ms. Le Thi Kim Thu, Dong Nai

7. Mr. Nguyen Tien Nam, Yen Bai

8. Mr. Vu Anh Son, Hai Phong.

On 26 June 2008, two democracy activists — Pham Van Troi and Ngo Quynh — were harassed by police. The police, disguised as members of the underworld, assaulted them, causing bodily harm, while Mr. Troi and Mr. Quynh were in Lang Son to visit the mother of another democracy activist.

On 2 July 2008, Mr. Pham Duc Chinh was also assaulted with bodily harm by police disguised as members of the underworld in Lang Son.

On 4 July 2008 Ms Pham Thanh Nghien, a democracy activist in Hai Phong, was similarly assaulted. Afterwards, she was confined to house arrest, upon oral orders from police, without any written documentation.

Together with her were Mr. Vu Cao Quan and Mr. Nguyen Xuan Nghia. They were similarly put under house arrest, without any written orders, after they had submitted an application to organize a demonstration which was refused.

On 12 July 2008, police guarded the residence of Pastor Nguyen Cong Chinh, section 10, Hoa Lu sub-district, Pleiku City, Gia Lai province, and assaulted him, causing bodily harm (photograph attached).

Especially in July 2008, we noticed a series of official harassments vis a vis people with dissenting political views, such as requesting them to report to police stations for questioning and police restricting their freedom of movement.

The facts in the list are only recent violations. In our history from 1954 in the North and 1975 in the whole country, there are innumerable cases of state terrorism and violations of human rights under different forms.

Such violations of human rights are the result of the fact that the Communist Party of Vietnam regards itself as the sole owner of political power in Vietnam. This dictatorship has been enshrined through article 4 of the constitution:

“The Communist Party of Vietnam, the vanguard of the Vietnamese working class, loyal deputy of the interests of the working class, laboring people and the whole nation, followers of Marxism-Leninism and the thoughts of Ho Chi Minh, is the force leading the state and society.”

On the basis of this vague “leading force”, the party stands outside and above the law. It uses the mechanism of government as means to protect the power and interests of the party and its leaders, repressing all political dissent without quarters.

We draw you attention to the following contradiction:

The Socialist Republic of Vietnam is a member state of the United Nations, member of the Security Council, and is rostered to preside over this council. However, it is a nation whose political leaders are engaged in flagrant violations of human rights, systemic and sustained state terrorism, in violation of the content of the United Nations’ Charter and international conventions on human rights.

The Security Council was founded after the Second World War with a view to secure peace between nations and international security. It cannot tolerate among its membership those who violate human rights, especially one who does it on a daily basis such as: religious oppression, oppression of political dissent and of aggrieved citizens who demand justice.

If this trend is allowed to continue, there will be a political crisis in Vietnam with serious consequences threatening peace and stability in the region.

In these circumstances, we, Vietnamese citizens who are the victims of such repression and terrorism by the Hanoi regime earnestly call upon:

-The Secretary General of the UN

-The Security Council of the UN

-Member nations of the UN

-International organizations,

to exercise your influence and intervene to put a stop to the violations of human rights, absence of democracy, systematic and premeditated state terrorism against peaceful democracy activists.

We hereby express our deep gratitude and are ready to provide further details on such violations of human rights in Vietnam if you so request.

Yours respectfully,

Copy to: – International Human Rights Organizations

List of signatories:

1. Vũ Cao Quận: Cầu Tre, Ngô Quyền, Hải Phòng

2.. Pastor Nguyen Cong Chinh, to 10, phuong Hoa Lu,Pleiku, Gialai

3. Nguyễn Xuân Nghĩa: 828 Trường Chinh, Hải phòng

4. Phạm Thanh Nghiên: 17 Phương Lưu 2, Đông Hải, Hải An, Hải Phòng

5. Vi Đức Hồi: khu An Thịnh, Hữu Lũng, Lạng Sơn

6. Vũ Hùng: khu tập thể chi cục thú y, Hà Đông, Hà Tây

7. Phạm Văn Trội: Chương Dương, Thường Tín, Hà Tây

8. Lê Thị Kim Thu: tổ 3. khu phố 6. Vĩnh An, Đồng Nai

9. Nguyễn Tiến Nam: tổ 24, Yên Thịnh, Yên Bái.

10. Ngô Quỳnh, Xuân Cẩm, Hiệp Hòa, Bắc Giang

———————————————————————–

Giết Người Để Diệt Khẩu? Chồng Và Anh Rể Của Dân Oan Mai Thị Nở Bị Giết Chết Tại Đồng Nai!!!

Advertisements

May 12, 2008

TỔ QUỐC VIỆT NAM – Tuyên Ngôn Dân Chủ và Nhân Quyền

TỔ QUỐC VIỆT NAM

__________________

 

Tuyên Ngôn

Dân Chủ và Nhân Quyền

Kính gửi đồng bào Việt Nam,

Chúng tôi nhân danh người Việt, nạn nhân của chế độ Cộng Sản Việt Nam vì sự khát vọng Tự Do trên nền tảng Dân Chủ và Nhân Quyền. Nay long trọng công bố bản Tuyên Ngôn Dân Chủ và Nhân Quyền đến quốc dân Việt Nam và các quốc gia trên thế giới.

I. NIỀM TỰ HÀO VÀ KHÁT VỌNG TỰ DO, NHÂN QUYỀN CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

Kể từ khi dựng nước, dân tộc Việt đã trải qua nhiều thế hệ cứu quốc và kiến quốc. Nước ta nhiều lần bị giặc ngoại bang xâm chiếm và đô hộ. Họ âm mưu đồng hoá người Việt về ngôn ngữ, phong tục tập quán và muốn xoá vĩnh viễn nền văn hoá ngàn xưa của dân tộc Việt. Với tinh thần bất khuất, người Việt đã đánh đuổi giặc ngoại xâm dành lại độc lập, bảo vệ giang sơn, giữ vững nền văn hoá cùng với truyền thống dân tộc và thực thi quyền dân tộc tự quyết mà lịch sử đã vinh danh tinh thần Hội Nghị Diên Hồng. Từ đó khẳng định rằng: dân tộc Việt Nam cũng như các dân tộc khác trên thế giới đều tôn trọng nhân quyền, có khát vọng giống nhau về quyền sống bình đẳng, quyền mưu cầu nguồn sống ấm no hạnh phúc và quyền được hưởng đầy đủ các quyền tự do căn bản của con người. Luôn đề cao giá trị tự do-dân chủ và sự độc lập vẹn toàn lãnh thổ.

– Bản Tuyên Ngôn Độc Lập  nǎm 1776 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đã minh định: “mọi dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

– Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của cách mạng Pháp Quốc nǎm 1791, khẳng định rằng: “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi ; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”.

– Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời bảo vệ giá trị và nhân phẩm con người sống trên toàn thế giới là bất khả xâm phạm được gọi là Nhân Quyền, đã được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948.

– Ngay trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Chính Phủ Lâm Thời Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, cũng đã nhấn mạnh thêm một lần nữa: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được ; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Thế nhưng, đảng Cộng Sản Việt Nam đã bội tín và chà đạp nhân quyền, tước đoạt quyền sống và các quyền tự do căn bản của con người, đồng thời đàn áp khốc liệt bắt người dân Việt phải làm nô lệ cho chủ nghĩa cộng sản. Đây là một sự thật tang thương của dân tộc đã ghi vào lịch sử. Không ai có thể thay đổi sự thật của lịch sử, nhưng người cộng sản đã gian manh uốn nắn và bẻ cong lịch sử để che dấu sự thật nhằm lừa bịp toàn dân Việt Nam. 

II. CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN TRÊN THẾ GIỚI CÁO CHUNG.

Vào thập niên cuối thế kỷ 20, Chủ Nghĩa Cộng Sản đã cáo chung. Cái nôi của Chủ Nghĩa Cộng Sản là Liên Xô sụp đổ. Các nước thuộc khối Cộng Sản Đông Âu tan rã. Các quốc gia này nhận thức rõ ràng là chủ nghĩa Cộng Sản đã đi ngược lại khát vọng của nhân loại sống trên quả địa cầu, đã tước đoạt quyền sống bình đẳng và các quyền tự do của con người. Hành trang cách mạng của họ không có một tấc sắt trong tay, mà chỉ có khát vọng Tự Do và lòng mong muốn quyền sống của con người, cùng với sự dũng cảm quyết tâm đoạn tuyệt chủ nghĩa cộng sản phi nhân bản để thoát khỏi sự sợ hãi trước cường quyền có đầy đủ khí giới và phương tiện đàn áp. Cuộc cách mạng đã thành công, chính nghĩa, chân lý và ý dân đã thắng chủ nghĩa cộng sản phi nhân tàn bạo. Họ ý thức được chủ nghĩa Cộng Sản đã tàn phá đất nước, nên cùng quay trở về với cội nguồn dân tộc, xây dựng lại quốc gia tự do-dân chủ, nhân bản và phú cường. Đây chính là một lộ trình tự do-dân chủ thuận theo thiên ý và lòng dân, đã đánh dấu trang sử mới của nhân loại và báo hiệu chủ nghĩa cộng sản trên thế giới cáo chung.

III. THỰC TRẠNG VIỆT NAM KHÔNG CÓ TỰ DO, DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN

Kể từ năm 1945, đảng Cộng Sản Việt Nam đã áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản ngoại lai lên miền Bắc nước Việt Nam. Nỗi khốn khổ một cổ bị tròng 2 gông, vừa làm nô lệ cho Quốc Tế Cộng Sản, vừa làm nô lệ cho đảng Cộng Sản Việt Nam, người dân miền Bắc sống trong sự áp bức, bóc lột, đàn áp, nghèo đói, bất công xã hội và hoàn toàn không còn quyền tự do. Một bức tường sắt vô hình cách ly miền Bắc với thế giới bên ngoài, như một nhà tù khổng lồ để che chắn cho đảng Cộng Sản Việt Nam lộng hành, cai trị tàn ác và giết người dã man, mà lịch sử đã lên án mạnh mẽ cuộc cách mạng cải cách ruộng đất ở miền Bắc.

Chính đảng Cộng Sản Việt Nam là thủ phạm gây ra cuộc chiến tranh Bắc Nam tương tàn, nhất quyết xé nát Hiệp Định Geneve 1954 và Hiệp Định Paris 1973, đưa quân cưỡng chiếm miền Nam nước Việt Nam, gây ra biết bao nhiêu cảnh sinh ly tử biệt, nhà cửa hoang tàn đổ nát, dân chúng điêu linh lầm than trong chiến tranh, trong đó lịch sử đã nghiêm khắc lên án cộng quân bất nhân đã thảm sát hàng ngàn đồng bào vào năm 1968 tại Huế đó là biến cố tết Mậu Thân. Kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, đảng Cộng Sản cai trị toàn nước Việt Nam bằng chủ nghĩa Cộng Sản phi nhân bản. Đã giam cầm tra tấn các thành phần dân, quân, cán, chính của Việt Nam Cộng Hoà. Chiếm đoạt tài sản của ngưòi dân miền Nam qua chính sách cải tạo tư sản. Thực hiện chính sách quản lý hộ khẩu, bắt đi kinh tế mới, ngăn sông cấm chợ … Người dân miền Nam sống trong cảnh lầm than, đói khổ, mọi quyền tự do căn bản đều bị tước đoạt. Từ đó đã dẫn đến những cuộc vượt biên chạy trốn chủ nghĩa Cộng Sản bằng đường bộ hay đường biển để tìm đến thế giới Tự Do. Đã có những cuộc hành trình vượt biên tìm tự do trở thành nạn nhân trong các thảm cảnh kinh hoàng làm chấn động lương tâm nhân loại toàn thế giới. Giá tr Tự Do và khát vọng Tự Do đã được người Việt Nam dùng sinh mạng khắc lên trang sử oai hùng đ khẳng định vi thế giới rằng: “Tự Do hay là chết”.

Năm 1977, đảng Cộng Sản Việt Nam tiến quân đánh Khmer Đỏ, gọi là “thi hành nghĩa vụ quốc tế”. Bắt thanh niên đi nghĩa vụ quân sự, tập trung tất cả tiềm năng, tiềm lực quốc gia vào chiến tranh, đã làm cho đảng Cộng Sản Việt Nam khủng hoảng chính trị, bị thế giới lên án nên mất uy tín về ngoại giao, kiệt quệ về kinh tế và sa lầy về quân sự. Đến năm 1979, Trung Cộng đem quân tấn công các tỉnh phía bắc Việt Nam gọi là “dạy cho Cộng Sản Việt Nam một bài học”, vì dựa vào Liên Xô xua quân đánh chiếm Cambodia và chống lại Trung Cộng.Vừa bị tiêu hao binh lực ở chiến trường  Campuchia, vừa phải dồn binh lực chống Trung Cộng ở phía bắc, nên đảng Cộng Sản Việt Nam đã bị sa lầy và  kiệt quệ hoàn toàn. Người dân Việt Nam điêu linh đói khổ và hy sinh xương máu chỉ vì sự tham vọng điên cuồng của đảng Cộng Sản. Sau khi Liên Xô sụp đổ nên bị mất điểm tựa, đảng Cộng Sản Việt Nam tự quay lại van xin thần phục Trung Cộng, để được chấp nhận tiếp tục làm thân nô bộc trung thành với chủ nghĩa Cộng Sản. Còn nỗi nhục nào hơn nỗi nhục làm tay sai, ươn hèn khiếp nhược, cúi đầu nghe sự chỉ dạy của quan thầy Trung Cộng, rồi quay về đè đầu cởi cổ, đàn áp dân ta. Đảng Cộng Sản Việt Nam chính là tập đoàn vong bản, phản dân hại nước, mãi quốc cầu vinh.

IV. CSVN ĐÀN ÁP NHÂN DÂN ĐỂ GIỮ ĐỘC QUYỀN LÃNH ĐẠO

Sau hơn 60 năm cai trị miền Bắc và hơn 30 năm cai trị miền Nam. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã tước đoạt hết tất cả quyền tự do căn bản của con người, chiếm đoạt quyền tự quyết của dân tộc, áp đặt bằng bạo lực bắt buộc toàn dân Việt Nam phải đi theo con đường  chủ nghĩa Cộng Sản phi nhân tính, làm cho đất nước đói nghèo, lạc hậu, tạo nên nhiều oan nghiệt chất chồng cho người dân. Thanh trừng các đảng viên cộng sản chủ trương xét lại. Bắt giam và trù dập những thành phần cấp tiến hay đảng viên cộng sản phản tỉnh. Đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ, có khuynh hướng và chủ trương dân chủ hoá đất nước. Đảng Cộng Sản Việt Nam đã âm mưu áp đặt và kiên quyết duy trì điều 4 Hiến Pháp để giữ vị thế độc quyền và độc tài lãnh đạo đất nước, khinh thường pháp luật, thực thi chính sách phi dân chủ và chà đạp nhân quyền. Nạn tham nhũng lan tràn bất trị từ trung ương đến địa phương, đã làm băng hoại  toàn diện  tinh thần dân tộc Việt Nam trên tất cả mọi lãnh vực từ: chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá, y tế, giáo dục … Đảng Cộng Sản Việt Nam đã trở thành một tập đoàn độc tài phát xít (fascist) hay có thể nói đúng hơn là một đảng cướp. Bằng một lý luận kỳ dị là: “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Chính cái lý luận này đã giúp cho tập toàn độc tài này trở nên những nhà tư bản đỏ, vơ vét tài nguyên và bòn rút tiềm năng kinh tế quốc gia để làm giàu bất chính. Nhà nước Cộng Sản đã tạo ra những món nợ khổng lồ mà toàn dân Việt nghèo khổ phải gánh chịu để trả cho các chủ nợ quốc tế. Cho dù đảng Cộng Sản Việt Nam có sụp đổ trong tương lai thì chính quyền hậu cộng sản cũng phải gánh chịu món nợ khổng lồ này.

V. QUỐC NẠN CỘNG SẢN TÀN PHÁ ĐẤT NƯỚC.

Ngày nay, đảng Cộng Sản Việt Nam đã phạm tội mãi quốc cầu vinh, dâng đất, biển và hải đảo cho Trung Cộng, để mưu cầu được nhận sự bảo hộ nhằm bám víu quyền lực, gây thêm nhiều quốc nạn tang thương cho dân tộc Việt Nam:

  1. Quốc nạn Cộng Sản là một đại hoạ của dân tộc Việt Nam. Đã làm suy yếu tiềm năng, tiềm lực quốc gia, xã hội băng hoại, điều hành đất nước bằng luật pháp bất minh. Gây cảnh quốc phá gia vong, nghèo nàn lạc hậu. Người dân sống trong oan nghiệt lầm than. Nhân phẩm người Việt Nam bị chà đạp một cách tàn nhẫn và thô bạo.

     Chính đại nạn Cộng Sản đã sinh ra các quốc nạn khác tàn phá quốc gia.

  1. Quốc nạn tham nhũng đã làm cho luân thường đạo lý bị lộn nhào tan nát, tàn phá kinh tế quốc gia đến lụng bại. Đảng Cộng Sản dùng cường quyền đàn áp người dân từ tinh thần đến thể xác để vơ vét cho đầy túi tham làm giàu bất chính. Tạo ra nhiều cảnh oan ức, ngang trái và tuyệt vọng trong lòng dân tộc.
  2. Quốc nạn lạm phát đã làm cho người dân đói nghèo thêm tuyệt vọng, đời sống lầm than cơ cực nay lại chồng chất thêm khó khăn khốn khổ.
  3. Quốc nạn băng hoại xã hội, tệ nạn xã hội lan tràn khắp mọi miền đất nước, đã hủy diệt sinh lực và luân thường đạo lý của dân tộc Việt Nam.
  4. Quốc nạn cũng là Pháp nạn. Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương tiêu diệt tôn giáo, tịch thu và quốc hữu hoá tài sản của các tôn giáo, cưỡng đoạt quyền hạn sắc phong các chức sắc tôn giáo. Mọi hoạt động tôn giáo đều bị khống chế, giám sát và theo dõi của Mặt Trận Tổ Quốc, Ban Tôn Giáo và cơ quan An Ninh.
  5. Quốc nạn ô nhiễm môi trường, môi sinh đã tàn phá thiên nhiên, đất nước và con người qua nhiều thế hệ, làm tổn hại đến sức khoẻ và đời sống, trực tiếp ảnh hưởng đến sự tồn vong của giống nòi Việt Nam.
  6. Quốc nạn dân trí lụng bại. Chính sự nghèo đói và tham nhũng đã đẩy trình độ dân trí ngày càng yếu kém, đẩy các thế hệ trẻ xa rời trường học. Cộng Sản thực thi chính sách ngu dân để trị, kìm hãm sự tiếp cận và học hỏi nền văn minh của thế giới. Dân trí lụng bại ảnh hưởng sâu sắc đến vận mạng tương lai dân tộc.
  7. Quốc nạn đạo đức suy đồi. Đây chính là tình nhân loại nghĩa đồng bào. Tình thương nhân loại đã không còn tồn tại từ lãnh vực y tế đến lãnh vực xã hội, văn hoá, giáo    dục … Luân thường đạo lý dạy nhân cách làm người từ ngàn xưa của dân tộc Việt Nam đã bị hủy diệt.
  8. Quốc nạn buôn người. Nhân phẩm của người Việt Nam bị chà đạp. Phụ nữ mang thân đi làm dâu, làm lao nô bị hành hạ ở xứ người, bị rao bán như súc vật, bị bán vào con đường mãi dâm. Ngay cả trẻ em Việt Nam cũng bị bán vào chốn phong trần đầy đau thương ngang trái. Nam giới thì đi làm lao nô khắp thế giới bị chủ bóc bột, đày đoạ và đánh đập. Đây là niềm đau thương tột cùng của dân tộc Việt Nam.

VI.  MỤC TIÊU VÀ GIẢI PHÁP ĐẤU TRANH

Làm sao diệt trừ quốc nạn để thay đổi vận mệnh của dân tộc Việt Nam?

Quyền con người không có thì làm sao có quyền công dân?

Quyền tự do không có , thì làm sao có quyền dân tộc tự quyết?

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”. Chỉ có người Việt cứu lấy đất nước và dân tộc Việt. Không có dân tộc nào có thể giúp, khi người Việt không đoàn kết một lòng quyết tâm đứng lên cứu lấy quốc gia suy vong bởi quốc nạn Cộng Sản. Thể chế chính trị cộng sản chỉ có thay thế bằng thể chế chính trị tự do-dân chủ chứ không thể thay đổi.

Chính vì lẽ đó, khẩn thiết kêu gọi đồng bào trong nước và các cộng đồng người Việt ở hải ngoại thống nhất ý chí và đoàn kết đấu tranh cứu quốc, để đáp ứng sự khát vọng Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền của dân tộc Việt Nam, chủ trương đấu tranh hoà bình, bất bạo động, lấy chính nghĩa quốc gia và ý dân làm nền tảng.

Thiết tha kêu gọi toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đồng tâm đoàn kết tạo thành lực lượng đấu tranh đòi đảng Cộng Sản Việt Nam phải trao trả lại quyền dân tộc tự quyết và các quyền tự do căn bản của con người. Bằng giải pháp đối thoại, kêu gọi đảng Cộng Sản Việt Nam đồng thuận một lộ trình chuyển giao quyền dân tộc tự quyết trong hoà bình. Phải công nhận và trao trả vô điều kiện các quyền tự do căn bản cho người dân Việt Nam như:

  • Quyền tự do tư tưởng.
  • Quyền tự do ngôn luận.
  • Quyền tự do tôn giáo.
  • Quyền tự do lập hội.
  • Quyền tự do hội họp.
  • Quyền tự do cư trú….

Đồng thời khẩn thiết kêu gọi các cộng đồng người Việt ở hải ngoại bằng khả năng và vận dụng mọi phương tiện thuận lợi ngõ hầu tích cực vận động Liên Hiệp Quốc, các cường quốc tự do-dân chủ, các tổ chức nhân quyền quốc tế và các cơ quan tài chính thế giới … tác động mạnh trên các lĩnh vực: chính trị, kinh tế và ngoại giao …để đảng Cộng Sản Việt Nam chấp nhận một cuộc tổng tuyển cử công bằng và các bên phải tôn trọng kết quả của cuộc trưng cầu dân ý. Khi người dân đã có quyền dân tộc tự quyết thì họ có đủ quyền hạn của một công dân Việt Nam dùng lá phiếu để quyết định vận mạng chính trị cho đất nước thông qua phương thức phổ thông đầu phiếu.

Chủ trương và mục tiêu đấu tranh:

  1. Đấu tranh ôn hoà, bất bạo động dành lại quyền dân tộc tự quyết, để thay thế thể chế chính trị cộng sản bằng thể chế chính trị tự do dân chủ.
  2. Xây dựng một nước Việt Nam Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Bản và phú cường trên nền tảng một xã hội dân sự, thượng tôn pháp luật, với cơ chế chính trị đa nguyên, đa đảng và tam quyền phân lập là hành pháp, lập pháp và tư pháp.
Cầu nguyện hồn thiêng sông núi cùng anh linh tiền nhân phù trợ cho toàn dân Việt đoàn kết một lòng để cứu nước và kiến tạo tổ quốc Việt Nam phú cường.

Việt Nam, ngày   2  tháng   5    năm 2008.                                    

                  Đồng ký tên        

http://www.gopetition.com/online/19199.html.

Kính mời đồng bào trong và ngoài nước đồng ký tên

vào bản Tuyên Ngôn để bài tỏ lòng khát vọng

Tư Do Dân Chủ của dân tộc Việt Nam.

* Riêng đồng bào trong nước, vì điều kiện an ninh

nên có thể dùng bí danh để ký tên.

Kính mời đồng bào bấm vào cái Link này để ký tên:

http://www.gopetition.com/online/19199.html.

 

Kính mong các cộng đồng người Việt hải ngoại

đồng thuận và ủng hộ tinh thần bằng cách tiếp tay

phổ biến bản Tuyên Ngôn này khắp nơi trên thế giới.

tuyenngondanchunhanquyen@gmail.com Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó

 

Bản Tuyên Ngôn Dân Chủ và Nhân Quyền do Kỹ Sư Nguyễn Thanh Nam viết ngày 2/5/2008

May 10, 2008

Đơn thư tố cáo về việc vi phạm nhân quyền nghiêm trọng !

                Hội đồng nhân quyền của Liên hiệp quốc

                Liên hiệp Âu châu – EU

                Nghị Viện Âu châu – EP

                Quốc Hội Úc Châu thủ đô Canbera

                Uỷ ban nhân quyền Việt nam

                Tổ chức theo dõi và bảo vệ Nhân quyền Quốc tế – HRW

                Tổ chức ân xá Quốc tế

                Mạng lưới bảo vệ Nhân quyền Việt Nam của đồng bào hải ngoại

                Tổ chức phóng viên không biên giới – RSF

                Các tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền trên toàn thế giới

                Các cơ quan thông tấn báo chí trong, ngoài nước và Quốc tế

             

      Tôi tên là Nguyễn Tiến Nam hiện thường trú tại tổ 24, phường Yên Thịnh thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái- Việt Nam, tôi viết bản tố cáo này để tố cáo công an nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã vi phạm nhân quyền và luật pháp của chính nhà nước việt nam này đã đặt ra

 

Ảnh 2 :  Hình công dân Nguyễn Tiến Nam đang bị tên Minh đầu húi cua là công an bảo vệ chính trị cho ĐCSVN – thuộc đơn vị công an quận Hoàn Kiếm, TP Hà Nội xông vào bóp cổ lôi đi để tiếp tục đánh đập.

     Ảnh do phóng viên hãng tin AFP chụp sáng ngày 29/4/2008 trước của chợ Đồng Xuân Hà Nội.

      Ngày 29 – 4 – 2008 theo kế hoạch ngọn đuốc Olympics Bắc Kinh 2008 ô nhục sẽ đi qua đất nước Việt Nam. Vì vậy tôi hưởng ứng lời kêu gọi trên các trang mạng internet tham gia biểu tình ôn hòa chống lại việc chính trị hóa ngọn đuốc Olympics 2008 này trước cửa chợ Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm thủ đô Hà Nội để từ đó chúng tôi sẽ diễu hành qua 1 số tuyến phố trên thủ đô Hà Nội hô vang các khẩu hiệu có nội dung :

         ” Trường Sa –  Hoàng Sa là của Việt Nam” !

          “ Phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh cho tầu chiến Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt Nam ” !

          “ Hãy tẩy chay Thế vận hội Olempic Bắc Kinh 2008 !”….

Kính gửi:

Ảnh 2 : Sinh viên Nguyễn Tiến Nam đang bị các tên công an xúm vào khiêng vô ban quản lý chợ Đồng Xuân để tiếp tục hành hung dã man. Người mặc áo hoa cộc tay trái có đeo đồng hồ, đầu bạc hoa râm chính là thượng tá Hà Mạnh Hoà an ninh quận công an Hoàn Kiếm, Hà Nội. Trong ảnh có các tên mặc áo dân sự đầu đội nhựa bảo hiểm để đi xe máy đều là mật vụ CSVN.

Hình do hãng tin AFP chụp sáng 29/4/2008 trước cửa chợ Đồng Xuân.

Vào hồi 9 giờ sáng ngày 29-4-2008 tôi đến trước cửa chợ Đồng Xuân Hà Nội tay cầm biểu ngữ tẩy chay rước đuốc Olympics cùng 1 số người dân bao gồm hơn 50 đồng bào dân oan các tỉnh đang khiếu kiện ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, cộng với 14 thân nhân của số ngư dân tỉnh Thanh Hoá đã bị chết dưới họng súng của những kẻ bành trướng Trung Cộng, cùng các nhà tranh đấu dân chủ như nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, ông Vi Đức Hồi, nhà thơ Trần Đức Thạch, các nhà giáo Dương Thị Xuân, anh Vũ Hùng, các bạn sinh viên Ngô Quỳnh, Phạm Văn Toản, Nguyễn Nhất….thì bất ngờ tôi bị công an Việt Nam xông đến bóp cổ tôi làm tôi ngạt thở và thâm tím khu vực yết hầu. Tiếp theo sau đó họ đánh tôi rất dã man, bị đàn áp đánh đập cùng với tôi có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng và nhiều người khác……. Sau đó họ bắt chúng tôi vào văn phòng ban của quản lý chợ Đồng Xuân tiếp tục đánh đập chúng tôi rất tàn ác, rồi họ lôi tôi vào phòng kín để đấm đá liên tục vào bụng tôi làm cho tôi nôn ra hết thức ăn ra và có lẫn máu tươi. Tiếp đến sau đó họ đưa chúng tôi về công an phường Đồng Xuân, quận Hoàn kiếm – Hà nội để thẩm vấn suốt từ 10 giờ sáng ngày 29-4-2008 đến 22 giờ tối cùng ngày.

Cuối cùng chúng cho xe công an các tỉnh đưa chúng tôi về trụ sở công an các tỉnh, thành phố để tiếp tục đe doạ và khủng bố tinh thần, rồi sau rốt mới tạm thời thả chúng tôi ra để tiếp tục bị thẩm vấn đe doạ vào các ngày liên tiếp sau đó tại các cơ quan công an tỉnh và thành phố nơi gia đình chúng tôi đang sinh sống.


Ảnh 6 và 7 trên đây là các vết móng tay của tên công an Minh đã bóp huyệt họng, yết hầu Nguyễn Tiến Nam để lại trên cổ nạn nhân. Việc cổ họng em Nam bị cấu xé đến rớm maú, da bị chày xước và rách trên cổ của sinh viên Nguyễn Tiến Nam sau khi bị công an Hà Nội bóp nghẹt thở và bị đánh đập tàn ác sáng ngày 29/4/2008 trước cửa chợ Đồng Xuân Hà Nội là bằng chứng hành hung dân lành vô tội của lực lượng công an nhà nước CSVN không thể chối cãi được nữa.

Ảnh này do thợ nhiếp ảnh thị xã Yên Bái thực hiện sáng ngày 30/4/2008 tại nhà Nguyễn Tiến Nam.

Chúng tôi là những người Việt Nam yêu nước tiến hành biểu tình một cách hòa bình trong ôn hòa, bất bạo lực không gây rối, không bạo loạn, không có vũ lực, vậy mà công an của nhà nước Cộng sản Việt Nam đã vu khống cho chúng tôi tội danh “gây rối trật tự nơi công cộng ” để lấy cớ đàn áp đánh đập tàn bạo chúng tôi. Kể cả cho dù khi đã bị bắt vào ban quản lý chợ Đồng Xuân, chúng tôi tuy không thể chống lại lệnh bắt giữ bằng miệng do lực lượng an ninh mật vụ công an quá đông đúc áp đảo hơn 60 chục dân thường đi tham gia biểu tình sáng hôm đó. Thế nhưng phía công an, an ninh chính trị, họ vẫn bóp cổ đánh đập chúng tôi rất dã man như là trấn áp tội phạm hình sự nguy hiểm vậy. Qua việc này chúng tôi thấy rõ ràng là chính họ – nhà cầm quyền CSVN và công an của họ đã vi phạm chính pháp luật do họ đã đề ra rất thô bạo và phi pháp. Những hành động, lời nói và việc làm của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã gây ra cho chúng tôi đã vi phạm nhân quyền 1 cách trắng trợn mà họ đã long trọng cam kết trước cộng đồng quốc tế và với chính tổ chức Liên Hợp Quốc khi họ xin gia nhập tổ chức này.

Vì vậy tôi làm đơn thư này mong tất cả các tổ chức, các hội đoàn, các cá nhân bênh vực cho Nhân quyền, Dân chủ và Tự do hãy lên tiếng để đòi nhà cầm quyền của ĐCSVN phải dừng ngay mọi hành động vi phạm quyền con người mà họ đã ký kết với thế giới.

Tôi cực lực lên án và mạnh mẽ tố cáo tội ác vi phạm nhân quyền của công an Hà Nội đã gây ra đối với nhân dân trong nước trước dư luận rộng rãi trên khắp toàn cầu. Tôi cũng tha thiết mong quý đồng bào Việt Nam ở hải ngoại hãy chuyển dịch bức thư này của tôi sang các ngoại ngữ quan trọng và chính yếu để gửi tới các Chính phủ yêu chuộng tự do, dân chủ cùng các tổ chức Nhân quyền Quốc tế để họ hiểu được sự thật về tình trạng vi phạm các quyền Con Nguời tại Việt Nam đang diễn ra thường xuyên, liên tục và nghiêm trọng như thế nào.

Cuối cùng tôi xin trân trọng cám ơn tất cả các quý vị và quý đồng bào.

Thị xã Yên Bái, tỉnh Yên Bái
Ngày 01/5/2008
Công dân Nguyễn Tiến Nam
Email liên hệ : daibangxanhyb@gmail.com
Số điện thoại công khai : 0943 – 816 – 416

May 1, 2008

Tưởng Niệm Quốc Hận tại Paris ngày 30.04.2008

Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30.4 tại Paris nhằm ngày thứ Năm 30.4.2008 trong tuần và quy tụ khoảng 100 người Việt tỵ nạn Cộng Sản , đại diện các Hội Đoàn, Chính Đảng và gìới truyền thông đến tham dự dù dự báo thời tiết là trời sẽ mưa : điều nầy đã nói lên quyết tâm của ” người Quốc Gia” không bao giờ quên đươc mối ” hận mất nước” đối với bè lũ xâm lược đỏ CSVN , tôi tớ của quan thầy Trung Cộng.

Cảnh Sát Pháp vẫn túc trực trước Sứ Quán CSVN bên kia đường đề phòng mọi bất trắc như thường lệ.

Đúng 18g00, đối diện với Sứ Quán CS tại góc đường Boileau, bên kia đại lộ Exelmans, Lễ Tưởng Niệm bắt đầu bằng nghi thức Chào Quốc Kỳ với Quốc Ca vang dội cả phố phường, sau đó là phút mặc niệm.

Kế tiếp ,Ông Nguyễn Phúc Tửng Tổng Thư Ký Văn Phòng Liên Lạc các Hội Đoàn tố cáo tội ác của tập đoàn CSVN : giam tù, sát hại các quân dân, cán chính của Việt Nam Cộng Hòa, cướp của dân lành, đàn áp tôn giáo, chà đạp nhân quyền, tham nhũng, xuất cảng phụ nữ đi bán dâm, v.v..
Điểm cao nhất là lúc đốt 2 lá Cờ chủ tớ Trung Cộng và Việt Cộng như các bức hình dưới đây cho thấy.



Cảnh Sát Pháp túc trực trước sứ quán CSVN

Cháo Quốc kỳ

Hai lá cờ Trung Cộng ( trái) và Cộng Sản Việt Nam ( phải) bị dẫm lên

Bắt đầu đốt cờ

April 30, 2008

Khủng bố Phật tử tại Lâm Đồng, đàn áp chùa chiền tại Huế và Quảng Trị

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 29.4.2008

Khủng bố Phật tử tại Lâm Đồng, đàn áp chùa chiền tại Huế và Quảng Trị, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh và Đại đức Thích Từ Giáo
viết Thư Phản Kháng gửi nhà cầm quyền Hà Nội

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống kiêm Chánh Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) tỉnh Thừa Thiên – Huế vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến Thư Phản Kháng gửi Chủ tịch Nước CHXHCNVN, Thủ tướng và Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng ban Tôn giáo, Trưởng ban Điều phối Đại lễ Vesak 2008 tại Việt Nam.

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh cho biết sự chuẩn bị Đại lễ Phật Đản của Nhà nước đẩy Giáo hội Phật giáo của Nhà nước tổ chức “Hội nghị Tăng Ni mở rộng” o ép chư Tăng thuộc GHPGVNTN lập “sơ yếu lý lịch để làm thẻ Tăng tịch” nhằm bơm phồng số lượng chư Tăng theo Đảng. Đồng thời hăm dọa “trừng trị những Tăng sĩ đứng ngoài” Giáo hội Nhà nước.

Thư Phản Kháng nêu rõ các cuộc khủng bố giới Huynh trưởng Gia Đình Phật tử tại Huế, cướp đất, phá chùa Phước Huệ ở Quảng Trị, đàn áp Thượng tọa Thích Chí Thắng và chư Tăng chùa Phước Thành tại Huế để bó buộc không được đặt Văn phòng Ban Đại diện GHPGVNTN Thừa thiên – Huế tại đây, cũng như khủng bố những Phật tử ký tên hậu thuẫn Thượng tọa Thích Trí Khải ở chùa Giác Hải, tỉnh Lâm Đồng.

Kết luận Hòa thượng Thích Thiện Hạnh yêu sách Nhà cầm quyền Hà Nội 5 điểm :

1.“chấm dứt ngay các hành động mang tính « cường hào ác bá » đàn áp, khủng bố, vu khống, chà đạp phẩm giá con người… nhằm triệt phá Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh” Thừa thiên Huế, Quảng Trị và Lâm Đồng ;

2. “trả lại tài sản gồm tiền bạc, máy móc, điện thoại di động và chùa chiền đất đai mà chính quyền và công an đã thực hiện một chiến dịch cướp đoạt vừa qua tại các tỉnh thành nêu trên” ;
3. “bồi thường danh dự cho các vị Tăng sĩ vì tham gia GHPGVNTN mà bị chính quyền và công an nhục mạ, chà đạp nhân phẩm” ;
4. “chấm dứt trò hề xúi người có tôn giáo, đánh lại người cùng tôn giáo, xúi người có tôn giáo, đánh lại người không cùng tôn giáo, để « ngư ông đắc lợi » ; và
5. “cử phái đoàn đến để điều tra công bằng để giải quyết các việc bức xúc của dân”.

Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải dưới đây Thư Phản Kháng của Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, và Thư Tố Cáo của Đại đức Thích Từ Giáo, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Trị về việc Chính quyền và Công an tỉnh Quảng Trị, trấn áp, cướp đoạt tài sản ở chùa Phước Huệ. Cả hai thư đều đề gửi các nhà lãnh đạo Cộng sản ở Hà Nội :

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

BAN ĐẠI DIỆN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO THỪA THIÊN HUỀ

VP Chùa Phước Thành, 30 Phan Chu Trinh Thành phố Huế, ĐT : 054 821 122

Phật lịch 2552 Số 005 BĐD/TTH/CĐD

THƯ PHẢN KHÁNG

Kính gởi :
– Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch Nước CHXHCNVN
– Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ Nước CHXHCNVN
– Ông Nguyễn Thế Doanh – Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, Trưởng ban

Điều phối Đại lễ Vesak 2008 tại Việt Nam

Trích yếu : PHẢN ĐỐI CHÍNH SÁCH ĐÀN ÁP TÔN GIÁO THÂM HIỂM CỦA CHÍNH QUYỀN NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIÊT NAM.

Kính thưa quý Ông,

Trong khi Chính phủ Nước CHXHCNVN và nhóm thừa sai do các ông dựng lên năm 1981 đang ra tay rầm sộ cổ súy cho Lễ Phật Đản của Liên Hiệp Quốc năm 2008 mà quý ông đăng cai tổ chức với cờ quạt, chiêng trống từ nhiều tháng nay. Mặt ngoài để trình diễn, phô trương như vậy. Nhưng mặt trong là mưu đồ thâm hiểm nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) để Nhà nước các Ông dễ bề lợi dụng, thao túng Phật giáo Việt Nam cho mục đích chính trị, thế tục hóa các Tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng, để Đảng Cộng sản dễ dàng thống trị.

Cũng trong nhiều tháng qua tại nhiều địa phương, nhất là các tỉnh thành có Ban Đại Diện GHPGVNTN đang sinh hoạt thì bị truy quét, vu khống, đe dọa, chụp mũ, bôi nhọ, cướp phá đủ cách đủ kiểu, không chừa bất cứ một thủ đoạn độc ác nham hiểm nào. Chúng tôi đã nhiều lần gửi thư đến Quý Ông để phản đối những hành vi chà đạp pháp luật của Công an và Chính quyền địa phương. Thay vì giải quyết nghiêm túc quý Ông lại giao cho Công an và Chính quyền địa phương toàn quyền giải quyết. Như vậy vừa là thủ phạm, vừa là quan tòa, họ tha hồ khủng bố, đàn áp, bất chấp pháp luật, bất chấp phải trái.

1. Trong vòng 3 tháng qua, Huynh trưởng Gia Đình Phật tử trực thuộc GHPGVNTN đang sinh hoạt trong các Ban Hướng Dẫn, các Ban Đại Diện quận huyện tại 3 tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, Quảng Trị và Thừa thiên – Huế đều bị mời làm việc. Công an đã dùng thủ đoạn đe dọa tính mạng người thân, công ăn việc làm của gia đình. học hành tương lai của con cái để trấn áp tinh thần Huynh trưởng, bắt họ phải từ bỏ GHPGVNTN đi theo Giáo hội Nhà nước, đang là thừa sai của các ông.

Gần đây nhất là vào ngày 18/3/2008 , hai Huynh trưởng trong Ban Hướng Dẫn Thừa Thiên là anh Ngô Đức Tiến và Nguyễn Đức Thủy đã bị mời làm việc. Tại trụ sở chính quyền, với lập luận như cũ, hơn 10 công an đã thay nhau thóa mạ GHPGVNTN là bất hợp pháp, ai theo GHPGVNTN là vi phạm pháp luật. Sau đó, lập biên bản bắt buộc Huynh trưởng phải cam kết từ bỏ GHPGVNTN nếu không sẽ bị trừng trị. Các Huynh trưởng đã phản đối việc làm phi pháp, vu cáo ngang ngược này.

2. Ngày 1.4.2008 , tại Quảng Trị một vụ trấn áp cướp đất, cướp của đã diễn ra tại chùa Phước Huệ. Lực lượng Công an cùng một nhóm côn đồ hơn 200 người đã bao vây chùa : Đại đức Trú trì Thích Từ Giáo, Chánh Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Trị, đã bị 3 công an dùng sức mạnh đè xuống sân giữ chặt, bóp miệng không cho la. Một tốp công an khác đã lùa các chú Tiểu vào một góc phòng, dùng tay bóp cổ và dùng dao uy hiếp không cho mở miệng. Bà mẹ Thầy Từ Giáo khóc la khi bị trùm chăn bóp miệng quăng lên xe chở về đồn. Một tốp công an khác leo tường vào phòng ở, lục soát và cướp đi 83 triệu đồng, 1300 Mỹ kim và tiền ăn của Tăng chúng cùng với máy vi tính, máy chụp ảnh, điện thoại di động. Sau đó họ ngang nhiên đập phá hai trụ cổng chùa, triệt hạ bảng hiệu chùa Phước Huệ, hạ hai lá cờ Phật giáo và tượng Đức Phật Đản sanh đem đi đâu không ai biết. Song song với việc đập phá, cướp bóc, họ đã lập tức cho xây bức tường ngăn cách chùa và mảnh đất chùa vừa bị chiếm đoạt, thi hành xong thủ đoạn cướp đất, phá nhà, cướp của, họ kéo nhau ra về.

3.Cũng thời gian trên, tại chùa Giác Hải ở huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng, 13 đạo hữu của chùa đã bị Chính quyền buộc phải làm đơn tố cáo Thượng tọa Trú trì Thích Trí Khải. Căn cứ vào đơn tố cáo vu vơ này, Chính quyền phối hợp với Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo của Nhà nước huyện Đơn Dương mở chiến dịch đấu tố, vu khống, chụp mũ, hăm dọa và cuối cùng là đọc lệnh trục xuất Thượng tọa Trí Khải ra khỏi chùa, vì Thượng tọa theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

4. Tại Thừa thiên Huế, trong thời gian tiến hành Lễ Phật Đản LHQ năm 2008 mà Việt Nam đăng cai tổ chức tại Hà Nội. Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa thiên Huế đã thi hành hai sự kiện mà chúng tôi lấy làm lạ : Sự kiện một, vào ngày 10 tháng 3 Mậu Tý (15/4/2008 ) Ban Trị sự Giáo hội đã triệu tập một phiên họp, gọi là “Hội nghị Tăng Ni mở rộng”, một số Tăng Ni xưa nay chưa từng sinh hoạt hành chánh với Giáo hội này, nay có được giấy mời; Sự kiện hai, cũng trong thời gian này, một số Tăng sĩ xưa nay, cũng không sinh họat với Giáo hội này nay lại khuyến dụ lập sơ yếu lý lịch để làm thẻ Tăng tịch.

Qua sự hiện hiếm thấy trong thời gian trước đây, chúng tôi không hề mảy may sợ hãi, sẽ bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, nhưng chúng tôi thấy rằng, đây là sách lược của Nhà nước Cộng sản Việt Nam xúi giục Ban Trị sự Thừa thiên Huế thực hiện hai sự kiện này để thanh lọc đội ngũ Tăng sĩ Phật giáo, nhắm trừng trị những Tăng sĩ đứng ngoài cái Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Nhà nước dựng lên năm 1981. Vâng, thưa quý Ông nếu thật sự như vậy, GHPGVNTN chúng tôi sẵn sàng chờ đợi, như đã chờ đợi từ hơn ba mươi năm nay, thưa quý Ông và Ban Trị sự các tỉnh.

– Đặc biệt là chùa Phước Thành do Thượng tọa Thích Chí Thắng trú trì. Đây là Văn phòng Ban Đại Diện và cũng là Phật học đường Sơ đẳng, Trung đẳng và Cao đẳng của GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế sau khi trụ sở chính của GHPGVNTN – Thừa thiên Huế là chùa Từ Đàm bị chiếm đoạt năm 1981. Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế, muốn triệt hạ bằng được Văn phòng Ban Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế nhưng đã không có kết quả.

Do đó, Thượng tọa Thích Chí Thắng và Tăng chúng chùa Phước Thành thường xuyên hứng chịu những đợt khủng bố của Chính quyền và Công an địa phương như chúng tôi đã nêu trong những thư phản kháng trước đây, nhưng không được điều tra cải thiện.

Thời gian gần đây, Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế, lại muốn triệt phá GHPGVNTN tại Thừa thiên Huế cho bằng được, trước khi diễn ra Đại lễ Phật Đản Vesak của LHQ năm 2008 tại Hà Nội. Cho nên, vào ngày 20/3/2008 , lúc 19 giờ đêm Chính quyền và Công an Thừa thiên Huế đã quy tụ một số đông, mà phần đông là cán bộ công nhân viên chức đang làm việc hoặc đã nghỉ hưu, có bí thư bồi dưỡng, tại tư gia của ông Hoàng Trọng Quang, số 308 Phan Chu Trinh – Huế, để cho cán bộ đấu tố Thượng tọa Thích Chí Thắng, mà không có mặt đương sự.

Nhóm cán bộ này cho đọc các văn thư nặc danh, có nội dung bôi nhọ, xuyên tạc, mạ lỵ, xúc phạm nhân phẩm Thượng tọa Thích Chí Thắng và cáo buộc Thượng tọa là tên phản động, chống phá Nhà nước, tham gia GHPGVNTN bất hợp pháp, cho ông Thiện Hạnh mượn chùa Phước Thành làm Văn phòng GHPGVNTN là bất hợp pháp (Văn phòng của GHPGVNTN tại chùa Từ Đàm đã bị Nhà nước Cộng sản tiếm đoạt từ năm 1981 thì không bất hợp pháp ?) mở lớp dạy (giáo lý) cho các chú Tiểu mà không xin phép chính quyền là bất hợp pháp… Họ cùng nhau ghi lại biên bản của cuộc đấu tố này, và kết luận : “Do đó, đề nghị Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thừa thiên Huế trục xuất ông Nguyễn Văn Hải, tức Thích Chí Thắng, ra khỏi chùa Phước Thành. Và nghiêm cấm các tín đồ Phật giáo không được đến chùa Phước Thành tu học hay tụng kinh”. Thật là trớ trêu ! Không biết đây có được gọi là một hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, nhân quyền không qúy ông ?!

Thế rồi, vào ngày 16/4/2008, lúc 14 giờ, ông Chủ tịch phường An Cựu, Nguyễn Văn Thành dẫn khoảng 10 cán bộ và công an đến chùa Phước Thành đọc các văn bản nhóm nô dịch nói trên, sau đó đưa ra một biên bản đã được chính quyền làm sẵn buộc Thượng tọa Chí Thắng ký và thi hành.

Trước hành động cường hào ác bá như thế Thượng tọa Chí Thắng và Tăng chúng phản đối thì bị ông Chủ tịch và công an rược đuổi lên tới cầu thang, la lối om sòm như một đám người không được học hành, thiếu văn hóa.

Thưa quý Ông,

Để triệt phá GHPGVNTN cho bằng được, các ông đã sử dụng những đòn phép hết sức thâm hiểm và rất đê hèn. Đối với hàng Cư sĩ vì không khuất phục được họ, các ông đã đánh vào cha mẹ, vợ chồng, đánh vào công ăn việc làm, đánh vào tương lai con cái. Đối với hàng Tu sĩ, vì không khuất phục được họ, các ông tìm cách dở trò cướp của, cướp chùa, cướp đất làm cho các Tăng sĩ và nhân dân quanh chùa cảm thấy cán bộ nhà nước Cộng sản là một đám tham những, hối lộ, cướp của, hà hiếp dân lành, còn hơn bọn cường hào ác bá của thời thuộc địa.

Nhưng thưa quý Ông,

Quý Ông đã lầm, việc làm của qúy Ông chỉ làm lộ thêm bản chất dã man của chế độ độc tài toàn trị giữa thế kỷ XXI này mà thôi. Những tấm gương của 12 Tăng Ni tự thiêu tại Thiền viện Dược sư ở Cần Thơ, sự hy sinh của Huynh trưởng Hạnh Minh Hồ Tấn Anh ở Quảng Nam đã nói với quý ông rằng : Thân mạng chúng tôi còn không tiếc huống hồ là vật chất, là của cải. Xin đừng xô đẩy Tăng Ni Phật tử chúng tôi vào thế chân tường !

Chúng tôi mong rằng đây là hồi chuông cảnh tỉnh đối với Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính quyền nuớc CHXHCNVN trước Đại lễ Phật Đản LHQ năm 2008, mà quý Ông đăng cai tổ chức.

Từ những sự kiện trên, chúng tôi đề nghị :

1. Hãy chỉ thị các cấp chính quyền địa phương, chấm dứt ngay các hành động mang tính « cường hào ác bá » đàn áp, khủng bố, vu khống, chà đạp phẩm giá con người… nhằm triệt phá Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh nêu trên.

2. Trả lại tài sản gồm tiền bạc, máy móc, điện thoại di động và chùa chiền đất đai mà chính quyền và công an đã thực hiện một chiến dịch cướp đoạt vừa qua tại các tỉnh thành nêu trên.

3. Và bồi thường danh dự cho các vị Tăng sĩ vì tham gia GHPGVNTN mà bị chính quyền và công an nhục mạ, chà đạp nhân phẩm.

3. Chấm dứt trò hề xúi người có tôn giáo, đánh lại người cùng tôn giáo, xúi người có tôn giáo, đánh lại người không cùng tôn giáo, để « ngư ông đắc lợi ». Cái lợi đó chúng tôi thấy là phi nghĩa, vì không phải do sức lao động do chính mình làm ra. Cho nên, người xúi, kẻ bị xúi lẫn ngư ông, không những đã không làm mình lên cao, mà càng thêm xuống thấp đến tận địa ngục A Tỳ ; và quả báo đến con cháu nhiều đời.

5. Phải cử phái đoàn đến để điều tra công bằng để giải quyết các việc bức xúc của dân. Không tránh né, không ô dù, không nên có thái độ làm thinh « chịu đấm ăn xôi ».

Chúng tôi sẵn sàng đối thoại, cung cấp, trình bày cụ thể các sự kiện trên.

Trân trọng kính chào quý Ông.

Huế, ngày 24 tháng 4 năm 2008

Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên – Huế

(ấn ký)
Tỳ kheo Thích Thiện Hạnh

Nơi nhận :

-Như trên
-HT Viện trưởng VHĐ «kính trình»
-Ủy ban Tổ chức Quốc tế (IOC) «để biết»
-Thượng tọa TTK VHĐ «kính tường và cho phổ biến»
-UBND, Sở CA các tỉnh Thừa thiên – Huế, Quảng Trị, Lâm Đồng «để điều tra giải quyết»
-BTS các tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Lâm Đồng «để biết»
-VP II VHĐ GHPGVNTNHN «kính tường»
-PTTPGQT để cho phổ biến»
-Lưu.

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
BAN ĐẠI DIỆN GHPGVNTN TỈNH QUẢNG TRỊ

VĂN PHÒNG CHÙA PHƯỚC HUỆ, 331 HÙNG VƯƠNG, T,X. ĐÔNG HÀ, TỈNH QUẢNG TRỊ

Phật lịch 2552

ĐƠN TỐ CÁO
V/v Chính quyền và Công an tỉnh Quảng Trị, trấn áp, cướp đoạt tài sản
ở chùa Phước Huệ

Kính gởi :
– Ông Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam
– Ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội Nước CHXHCNVN
– Ông Nguyễn Minh Triết – Chủ tịch Nước CHXHCNVN
– Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Chính phủ Nước CHXHCNVN

Kính thưa Quý Ông !

Việc quy hoạch đô thị người dân đen nghèo chúng tôi, ước tưởng có một hình ảnh cuộc sống tốt đẹp hẳn lên nhưng túi tay quan tham của quân cướp ngày đã vò nát đi tất cả, chỉ để lại bao điều tồi tệ không thể bỏ quên, khi nghĩ đến hai từ “cưỡng chế” mà chính quyền đem đến áp đặt cho Tôn giáo nói chung, rồi chùa chúng tôi đã tận mắt phải gánh lấy nổi tủi nhục cho Quê hương và Dân tộc dưới thời Cộng sản Độc tài Đảng trị.

Kính thưa Quý Ông !

Vào ngày 01 tháng 04, tại chùa Phước Huệ, thuộc khu phố 10, phường 5, thị xã Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, chính quyền cùng công an thể hiện đậm nét của Cộng sản độc tài này, luôn mang một tính chất nội xâm thừa cặn của 70 năm qua mà đi đàn áp dân lành :

– Đúng 7 giờ 30 phút với ngày nói trên, những bộ mặt quá quen thuộc của công an chuyên dùng cho những công cuộc hành hung nhiều lần hà hiếp ngay chùa chúng tôi, cái quen thói xông vào bằng những động tác côn đồ đè người, bẻ tay, bịt miệng dưới sự rêu rao của loa phóng thanh từ lời ông Hoài, Chủ tịch phường 5, “yêu cầu những đồng chí thi hành nhiệm vụ hãy khóa mồm ông Lê Quang Vui lại”.

– Cảnh thương tâm nơi người mẹ già thấy được, đã lao đến cứu lấy. Nhưng bị những thanh niên và phụ nữ khỏe mạnh vất ngã lôi chà ra xe để đem đi…

– Một sự hỗn loạn làm cho những chú Tiểu như bầy đàn mất mẹ, phải láo nháo dưới sự lùa đạp của công an cùng dân phòng vào góc tường nhà, dùng dao với tay bóp cổ uy hiếp tinh thần con trẻ, để lấy máy ảnh và điện thoại di động (sau gần 2 tiếng đồng hồ thoát hiểm, các chú Tiểu đã kể lại hành động man rợ đó cho chúng tôi nghe dưới sự chứng kiến của Trung tá Phó công an thị xã Đông Hà là ông Đào Trọng Tiến, ông đã lên tiếng bào chữa cho sự dối trá nhưng không thành, nên đành lặng thinh).

Qua những thực trạng ngắn gọn chúng tôi nêu lên của một ngày khắc nghiệt từ biển người trá hình lột xác thành một bầy lang sói dưới sự chỉ huy của những con cáo già : Quyền, Tú…. (công an tỉnh), Việt, Tiến, Hạnh, Thiên… (công an thị xã), Hoàng, Khâm, Niên, Thể, Bình… (công an phường 5) bằng mọi hình thức lăng mạ, hạ nhục giáo hạnh của một con người tu sĩ Phật giáo, nhằm mục đích để cướp lấy đi một chiếc máy vi tính cùng một số tiền 83.000.000 (tám mươi ba triệu đồng) và 1300 USD (một ngàn ba trăm đô la).

Kính thưa Quý Ông !

Việc cưỡng chế lấy đất., đập phá mọi vật kiến trúc đang có một ranh giới của pháp luật định hình hẳn hoi, nó rõ ràng, phải khác nhau của hai mệnh để rõ rệt không thể mù mờ lẫn lộn vấp phải, nên đã đem đến dụng lợi “đục nước béo cò” rồi lục soát một cách tùy tiện trong mọi ngõ ngách của chùa chiền.

Kính thưa Quý Ông !

Chính quyền và công an tỉnh Quảng Trị đã xâm hại vào nơi thờ phượng thiêng liêng của truyền thống dân tộc, coi thường luân lý Tổ tiên. Xâm phạm đến quyền trẻ em, quyền sống của con người, đã gạt phăng đi luật pháp quốc tế qua một bên lề.

Chúng tôi yêu cầu các ông ra lệnh cho những hạ cấp của mình hãy chấm dứt những hành động đen tối đó, phải trả ngay tài sản của chùa bị mất, để tránh tiếng cho lớp sơn đạo đức giả đang phủ mỏng lên trên Mùa Phật Đản Tam hợp này !

Kính chào Qúy Ông.

Quảng Trị, ngày 21 tháng 04 năm 2008

Thay mặt Ban Đại Diện & Tăng chúng

(ấn ký)
Tỷ kheo THÍCH TỪ GIÁO

April 27, 2008

60 ĐOÀN THỂ, TỔ CHỨC LÊN TIẾNG ỦNG HỘ PHONG TRÀO HOÀNG SA-TRƯỜNG SA CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM

Bản Tin Báo Chí

60 ĐOÀN THỂ, TỔ CHỨC LÊN TIẾNG

 ỦNG HỘ PHONG TRÀO HOÀNG SA-TRƯỜNG SA

 CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM

Ngày 26 tháng 4, 2008“Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ việc làm của tuổi trẻ Việt Nam nhằm phơi bầy những ý đồ xấu xa của bá quyền Trung Cộng, nhất là đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam“, đó là thông điệp của 60 đoàn thể, tổ chức cùng ký tên chung trong Bản Lên Tiếng ỦNG HỘ PHONG TRÀO HOÀNG SA-TRƯỜNG SA CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM”, đề ngày 24 tháng 4 năm 2008, vừa được công bố. 

Nêu ra sự kiện “Bằng chứng mới nhất của sự đàn áp này là sự trấn áp (vào ngày 20 tháng 4) của Công an nhắm vào các bloggers và nhóm 7 người đã căng biểu ngữ trước Toà Nhà Quốc Hội VNCH cũ kêu gọi tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh nhằm phản đối hành động của Trung Cộng đối với Hoàng Sa và Trường Sa của ta“, các đoàn thể ký tên, bao gồm các chính đảng, các đoàn thể chuyên biệt và các tổ chức công đồng, ở khắp nơi trên thé giới, đã “cực lực lên án mọi nỗ lực trù dập của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam nhằm cản trở người dân bày tỏ thái độ yêu nước của mình qua việc kêu gọi tẩy chay rước đuốc Thế Vận Hội 2008 tại Sài Gòn,” và xác định “Những nỗ lực cấm cản này cho thấy Cộng Sản Việt Nam không đứng về phía nhân dân mà đứng về phía Trung Cộng xâm lược.”

Công bố chỉ vài ngày trước cuộc rước đuốc Thế Vận ở Sài Gòn, Bản Lên Tiếng kêu gọi tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008, cụ thể là cuộc rước đuốc thế vận tại Sài Gòn ngày 29 tháng 4“.

Đưới đây là nguyên văn Bản Lên Tiếng và danh sách các tổ chức, đoàn thể  ký tên, cùng với người đại diện, được sắp xếp theo mẫu tự danh xưng của đoàn thể./.


 

BẢN LÊN TIẾNG

 ỦNG HỘ PHONG TRÀO HOÀNG SA-TRƯỜNG SA

 CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM

Ngày 24 tháng Tư 2008

            Từ đầu tháng 12 năm 2007, quyết định của Quốc vụ viện Trung Cộng thành lập huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (Tây Sa và Nam Sa theo cách gọi của Bắc Kinh) nhằm vĩnh viễn hoá việc cưỡng chiếm hai quần đảo đó của Việt Nam đã gây một làn sóng phẫn nộ mãnh liệt ở trong và ngoài nước, thể hiện đặc biệt qua các cuộc biểu tình ở Hà Nội, Sài Gòn, và một số thành phố lớn trên thế giới do tuổi trẻ Việt Nam chủ động tổ chức, hoặc tích cực tham gia.

            Khiếp nhược trước áp lực của nước khổng lồ phương Bắc, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam không những đã tỏ ra bất lực trong trọng trách giữ nước mà còn quay ra đàn áp các tiếng nói trong sáng của lòng yêu nước thiết tha, một truyền thống đã bảo đảm sự sống còn của dân tộc qua hàng ngàn năm. Bằng chứng mới nhất của sự đàn áp này là sự trấn áp (vào ngày 20 tháng 4) của Công an nhắm vào các bloggers và nhóm 7 người đã căng biểu ngữ trước Toà Nhà Quốc Hội VNCH cũ kêu gọi tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh nhằm phản đối hành động của Trung Cộng đối với Hoàng Sa và Trường Sa của ta.

            Không lùi bước khi bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ và hải đảo Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam đã và đang kêu gọi phản đối việc rước đuốc Thế Vận Hội 2008 qua Sài Gòn vào ngày 29 tháng 4 tới đây.

            Nhận lãnh trách nhiệm của mình trước lịch sử, các chính đảng, các đoàn thể và tổ chức cộng đồng ở hải ngoại có tên dưới đây long trọng tuyên bố:

            1/  Chúng tôi cực lực phản đối âm mưu của Bắc Kinh biến lãnh hải và hải đảo của Việt Nam thành tài sản vĩnh viễn của Trung Cộng.

            2/  Chúng tôi cực lực lên án mọi nỗ lực trù dập của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam nhằm cản trở người dân bày tỏ thái độ yêu nước của mình qua việc kêu gọi tẩy chay rước đuốc Thế Vận Hội 2008 tại Sài Gòn. Những nỗ lực cấm cản này cho thấy Cộng Sản Việt Nam không đứng về phía nhân dân mà đứng về phía Trung Cộng xâm lược.

3/  Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ việc làm của tuổi trẻ Việt Nam nhằm phơi bầy những ý đồ xấu xa của bá quyền Trung Cộng, nhất là đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

4/  Chúng tôi long trọng kêu gọi quốc tế, từ Liên Hiệp Quốc đến chính quyền các quốc gia có lợi ích trong vùng biển Đông, hãy tiếp tay ngăn chặn những hành động của Bắc Kinh nhằm cướp đất, cướp biển và hải đảo của Việt Nam ở trong vùng.

5/  Chúng tôi, đồng tình, đồng cảm với nhân dân Tây Tạng và đại bộ phận dư luận tiến bộ trên thế giới, kêu gọi việc tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008, cụ thể là cuộc rước đuốc thế vận tại Sài Gòn ngày 29 tháng 4.

Làm tại hải ngoại ngày 24 tháng 4 năm 2008.

Đồng ký tên


 

Chính Đảng:

1.      Đại Việt Cách Mạng Đảng (Bùi Diễm, Chủ Tịch)

2.      Đảng Dân Chủ Nhân Dân (Đỗ Thành Công, Phát Ngôn Nhân)

3.      Đảng Tân Đại Việt (Nguyễn Ngọc Sẳng, Chủ Tịch)

4.      Đảng Thăng Tiến Việt Nam (Nguyễn Ngọc Hùng, Đại diện)

5.      Đảng Vì Dân (Nguyễn Công Bằng, Tổng Thư Ký)

6.      Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam (Âu Dương Thệ, Chủ Tịch)

7.      Hiệp Hội Dân Chủ Pháp Trị Hiến Định Đa Nguyên (Đào Tăng Dực, Chủ Tịch)

8.      Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Nguyễn Quốc Nam, Chủ Tịch)

9.      Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Tại Hoa Kỳ (Nguyễn Ngọc Bích, Chủ Tịch)

10. Tổ Chức Dân Chủ Việt Nam (Phạm Hoàng, Chủ Tịch)

11. Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam (Trần Quốc Bảo, Chủ Tịch)

12. Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (Đỗ Hoàng Điềm, Chủ Tịch)

13. Việt Nam Quốc Dân Đảng (Trần Phúc Yên, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hợp Các Cơ Sở VNQDĐ tại Hải Ngoại)

   

Chuyên Biệt:

1.      Ban Vận Động Lời Kêu Gọi Dân Chủ (Phạm Đông Các, Đại diện)

2.      Đoàn Thanh Niên Hồn Việt (Nguyễn Đình Nhu, Đoàn Trưởng, Ban Chấp Hành Trung Ương)

3.      Gia Đình Quân Cán Chánh Việt Nam Cộng Hoà tại Hoà Lan (Lê Quang Kế, Đại diện) 

4.      Hội Ái Hữu Sĩ Quan Trừ Bị Colorado (Hồ Thanh Danh, Hội Trưởng)

5.      Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam (Phạm Trần Anh, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Hải Ngoại)

6.      Hội Đồng Hương Phú Quốc (Trần Tuấn Quốc, Hội Trưởng)

7.      Hội Chiến Sĩ QLVNCH tại Austin và Vùng Phụ Cận (Đỗ Văn Phúc, Hội Trưởng)

8.      Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH Ontario, Canada (Nguyễn Văn Tấn, Chủ Tịch)

9.      Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/Vương Quốc Bỉ (Nguyễn Đức Hồ, Chủ Tịch)

10. Hội Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức, Ontario, Canada (Trần Quốc Thiện, Chủ Tịch)

11. Hội Phụ Nữ Vì Nhân Quyền Việt Nam (Jane Đỗ Bùi, Đại diện)

12. Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Pennsylvania và Phụ Cận (Đỗ Đức Chiến, Hội Trưởng)

13. Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị – DFW, TX (Trần Văn Chính, Chủ Tịch Khu Hội)

14. Liên Hội Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Âu Châu (Phạm Thìn, Liên Hội Trưởng)

15. Liên Hội Cựu Chiến Sĩ QLVNCH Vùng Thủ Đô HTĐ và Phụ Cận (Đoàn Hữu Định, Chủ tịch)

16. Liên Hội Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa – DFW, TX (Phạm V. Chất, Liên Hội Trưởng)

17. Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Nguyễn Thanh Trang, Trưởng Ban Phối Hợp)

18. Nhóm Liên Hướng – Texas (Lê Lương, Nhóm Trưởng)

19. Nhóm Thanh Niên Thiện Chí – Hoà Lan (Lưu Phát Tấn, Đại diện)

20. Nhóm Vinh Danh Cờ Vàng – Hòa Lan (Nguyễn Trung Cang, Đại diện)

21. Phong Trào Hưng Ca Việt Nam (Huỳnh Lương Thiện, Phong Trào Trưởng)

22. Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại (Đỗ Như Điện, Điều Hợp Viên)

23. Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn (LM Nguyễn Hữu Lễ, Đại diện)

24. Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang Boston, MA (Lâm Thành Hiếu, Trung Tâm Trưởng)

25. Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang Oakland, CA (Nguyễn Khắc Chương, Trung Tâm Trưởng)

26. Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang San Jose, CA (Lê Phước Tuấn, Trung Tâm Trưởng)

27. Tổng Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH tại Úc Châu (Nguyễn Hưng Đạo, Chủ Tịch)

28. Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (Trần Ngọc Thành, Chủ Tịch)

29. Văn Phòng Liên Lạc các Hội Đoàn và Người Việt Tự Do tại Pháp (Nguyễn Phúc Tửng, Tổng Thư Ký)

Cộng Đồng:

1.      Cộng Đồng Việt Nam Hoa Kỳ (Nguyễn Văn Tần, CT/HĐĐB; Nguyễn Bác Ái, CT/HĐCH; Trương Ngọc Tích, CT/HĐGS)

2.      Liên Hội Người Việt Canada (Ngô Văn Út, Tổng Thư Ký)

3.      Cộng Đồng Việt Nam tại Bỉ (Lê Hữu Đào, Điều-Hợp viên)

4.      Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hoà Lan (Đào Công Long, Chủ Tịch)

5.      Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland và Virginia (Lý Văn Phước, Chủ Tịch)

6.      Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Dallas, TX (Thái Hóa Tố, Chủ Tịch)

7.      Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Đông Bắc Pennsylvania, PA (Đỗ Đức Chiến, Phát Ngôn Nhân)

8.      Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Fort Worth, TX (Nguyễn Xuân Hùng, Chủ Tịch)

9.      Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston, TX (Hoàng Duy Hùng, Chủ Tịch)

10. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Michigan, MI (Phạm V. Thanh, Chủ Tịch)

11. Cộng Đồng Việt Nam Bắc California, CA (Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ Tịch)

12. Cộng Đồng Việt Nam New Hampshire, NH (Cao Xuân Khải, Chủ Tịch)

13. Cộng Đồng Việt Nam Iowa (Phạm Cang, Chủ Tịch)

14. Cộng Đồng Việt Nam Oregon (Nguyễn Bác Ái, Chủ Tịch)

15. Cộng Đồng Việt Nam Tampa Bay, FL (Vũ Đình Vượng, Chủ Tịch)

16. Cộng Đồng Việt Nam Thống Hợp Georgia (Ngô Thanh Lâm, Chủ Tịch)

17. Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Florida (Bà Đồng Thanh, Chủ Tịch Ủy Ban Chấp Hành – Chu Bá Yến, Chủ Tịch Hội Đồng Đại Biểu)

18. Cộng Đồng Việt Nam tại Liège, Bỉ (Lê Hữu Đào, Chủ tịch)

April 22, 2008

Kháng thư số 20 Phản đối cuộc rước đuốc Thế vận qua Sài Gòn và Tẩy chay Thế vận hội Bắc Kinh 2008

 

 

 

         Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam và Quý Thân hữu quốc tế

 

 Nhận định:

            1- Xét rằng từ bao năm nay, nhân loại khắp hành tinh đều đã và đang thấy rằng nhà cầm quyền Trung Hoa Cộng sản, ngoài việc đàn áp khốc liệt dân tộc Tây tạng và Uighur vốn đã bị họ sáp nhập, còn tước đoạt mọi tự do của chính người dân Trung Quốc dưới một chính thể độc tài đảng trị, tàn sát dã man giáo phái Pháp luân công, giam giữ khoảng 7 triệu người trong các trại cải tạo, mỗi năm xử tử hình vài ngàn người và vẫn còn cầm tù 60 công dân Trung Quốc hoạt động dân chủ đã bị bắt trong biến cố Thiên An Môn 1989 cho tới nay. Nhà cầm quyền Trung cộng cũng đang hỗ trợ chính quyền Quân phiệt Rangoon đàn áp nhân dân Miến, hỗ trợ chính quyền Soudan tàn sát người dân tại Darfur, đang tàm thực tại Lào và Cambodia, đang đe dọa thôn tính Đài Loan bằng vũ lực. Giấc mộng bá quyền, chủ nghĩa Đại Hán của Trung cộng ngoài ra còn nhắm bao phủ toàn cầu, qua nhiều lời tuyên bố hiếu chiến và ngạo mạn của các bộ trưởng quốc phòng, qua kế hoạch xây dựng một quân đội hùng mạnh nhất thế giới nhằm chiếm thế thượng phong trên đất liền lẫn biển cả, cũng như qua kế hoạch đào tạo một đội ngũ chuyên viên tin học thành thạo nhằm khống chế toàn bộ mạng lưới điện toán an ninh quốc phòng của mọi quốc gia, nhất là Hoa Kỳ !!! Giấc mộng bá quyền, chủ nghĩa Đại Hán đó không chỉ là hiểm họa đối với các quốc gia lân bang Trung Quốc mà còn là hiểm họa của toàn nhân loại trong tương lai không xa. Vì vậy Thế vận hội 2008, khai diễn tại Bắc kinh sẽ làm lu mờ ý nghĩa là một ngày hội thể thao của toàn nhân loại vì hòa bình, hữu nghị và đoàn kết giữa các quốc gia, các lãnh thổ và các dân tộc. Kinh nghiệm lịch sử cũng cho thấy cứ mỗi lần đạt được một thắng lợi nào đó về chính trị, quân sự, kinh tế hay ngoại giao, Trung cộng lại tăng cường tham vọng bành trướng, tìm cách thôn tính những nước yếu thế chung quanh. Do đó, giúp cho Trung Quốc thành công trong Thế vận hội 2008 chính là gián tiếp giúp Trung Quốc thực hiện thêm kế hoạch bành trướng của họ. Thành thử kể từ ngày bắt đầu rước đuốc Thế vận Bắc Kinh, nhiều sắc dân, chính phủ và quần chúng trên thế giới đã mạnh mẽ tẩy chay cuộc rước đuốc này hay từ chối tham dự Thế vận hội.

            2- Xét rằng đối với Việt Nam, qua giòng lịch sử, Trung Quốc luôn là kẻ thù xâm lược, đã bao lần tìm cách thôn tính đất nước chúng ta. May nhờ các vị anh hùng dân tộc và nhân dân đã giữ yên bờ cõi suốt mấy ngàn năm. Tiếc thay, đến thời đảng Cộng sản lên nắm chính quyền ở miền Bắc rồi tòan cõi đất nước, nhờ sự đồng lõa của tập đoàn lãnh đạo Cộng sản VN vốn nô lệ đàn anh và có tư tưởng vong bản, vô tổ quốc, Trung Quốc đã tiến những bước dài trên con đường xâm chiếm Việt Nam về lãnh thổ, chính trị, chủng tộc, kinh tế, văn hóa. Qua công hàm bán nước ngày 14-09-1958, đến Hiệp định biên giới Việt-Trung ngày 30-12-1999 rồi Hiệp định lãnh hải Việt-Trung ngày 25-12-2000, đất đai tiên tổ bị mất dần dần vào tay kẻ thù truyền kiếp, khiến toàn thể dân Việt đều căm hờn lũ cướp nước và lũ bán nước. Giọt nước làm đầy ly phẫn nộ của đồng bào, đồng thời là ngọn giáo đâm vào tâm can của dân tộc chính là việc Trung Quốc công bố quyết định sáp nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam vào huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Quốc hôm 02-12-2007. Ý đồ này đang được thể hiện rất rõ nét qua bản đồ rước đuốc Thế vận do nước này trình bày hầu lừa gạt thế giới. Trung Quốc quả là một hiểm họa ngày càng lớn lao đối với dân tộc. Thế mà tập đoàn lãnh đạo CSVN hiện nay phản ứng hết sức yếu ớt, nếu không muốn nói là đồng lõa với ngoại thù của Tổ quốc

            3- Xét rằng trước nguy cơ mất nước và mối nhục quốc thể như thế, nhà cầm quyền CSVN lẽ ra phải mạnh mẽ lên tiếng phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa; phải noi gương Đài Loan từ chối rước đuốc Thế vận qua lãnh thổ mình và từ chối tham gia Thế vận hội Bắc Kinh, và phải noi gương Anh, Pháp, Mỹ, Úc, Nhật…. để cho nhân dân nước mình tự do bày tỏ thái độ phản đối một cường quốc đang có những lối hành xử nước lớn hung bạo, đang nuôi những cuồng vọng bành trướng nguy hiểm. Thế nhưng, vẫn thói khiếp nhược Bắc triều và tâm địa đặt quyền lợi đảng trên quyền lợi tổ quốc, nhà cầm quyền CSVN đã và đang tìm mọi cách dập tắt các tiếng nói báo động và phản kháng về vấn đề Trung Quốc, như:

– đàn áp các cuộc biểu tình của sinh viên học sinh đã biểu lộ lòng yêu nước phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa,

– không cho báo chí loan tải các cuộc biểu tình trên khắp thế giới phản đối cuộc rước đuốc Thế vận,

– truy tìm, thẩm vấn và hăm dọa các thành viên những trang mạng dân chủ quốc nội hay những ai đang chuẩn bị để biểu tình phản kháng cuộc rước đuốc qua Sài Gòn ngày 29-04 tới.

            Tệ hơn nữa, nhà cầm quyền CSVN đang để cho công an Trung Quốc xâm nhập lãnh thổ với lý do bảo vệ cuộc rước đuốc, còn ra lệnh cho công an và cả quân đội Việt Nam phối hợp với lực lượng ngoại bang này để đàn áp cuộc biểu tình phản kháng rất chính đáng của nhân dân vốn căm hận vì mối nguy và mối nhục mất đất mất biển.

          Tuyên bố:

            Khối 8406 chúng tôi, trong tinh thần sát cánh cùng nhân dân và chia sẻ nỗi đau của đồng bào, long trọng tuyên bố:

            1Cực lực phản đối cuộc rước đuốc Thế vận qua Sài Gòn ngày 29-04-2008. Đây là một sự ô nhục cho toàn thể tổ quốc và nhân dân Việt Nam. Vì cuộc rước đuốc đó tạo dịp cho kẻ thù truyền kiếp phô trương thanh thế, bày tỏ bá quyền, ra tay thị uy trên cả đất nước chúng ta.

            2- Mạnh mẽ tẩy chay Thế vận hội Bắc Kinh, vì đó là Thế vận hội quảng cáo cho một chế độ đang đạt những thành tích kinh tế và sự «ổn định chính trị» bằng cách đàn áp nhân dân, bóc lột quần chúng, tàn phá môi sinh, hỗ trợ khủng bố, hăm doạ và thôn tính các nước láng giềng, nuôi ý đồ thống trị cả hoàn vũ…

            3- Tha thiết kêu mời các vận động viên được chỉ định tham gia cuộc rước đuốc qua Sài Gòn và được tuyển chọn tham gia tranh tài Thế vận hội tại Bắc Kinh hãy vì lòng yêu nước, nỗi quốc nhục và mối nguy dân tộc, mà từ chối cái «vinh dự» này vốn chỉ là một vết nhơ cho chính đất nước nói chung và cho bản thân Quý vị nói riêng. Chúng tôi cũng tha thiết kêu mời mọi người dân trong nước đừng đi du lịch qua Trung Quốc để tham dự Thế vận hội.

            4- Nhiệt liệt kêu gọi toàn dân Việt Nam trong nước hãy can đảm và mưu trí tham gia cuộc biểu tình ngày 29-04. Chúng ta không thể để cho một tập đoàn lãnh đạo thần phục ngoại bang và coi thường sinh mệnh lẫn danh dự dân tộc tiếp tục làm mưa làm gió, chà đạp lên ý nguyện của nhân dân và ngang nhiên phục vụ quyền lợi của quân xâm lược. Chúng tôi cũng kêu gọi đồng bào Việt Nam ngoài nước hãy tìm mọi cách hỗ trợ cho đồng bào trong nước nhân cuộc biểu tình rửa nhục này.

            5- Chân thành biểu dương tất cả những công dân yêu nước tại quốc nội, đặc biệt các bạn trẻ sinh viên học sinh, đã và đang nghĩ ra nhiều sáng kiến, vượt qua nhiều trở ngại, chấp nhận nhiều gian khổ để bày tỏ lòng yêu nước trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa trước đây, và đang chuẩn bị biểu tình phản đối việc rước đuốc thế vận hội qua lãnh thổ Việt Nam những ngày tới. Chúng tôi cũng chân thành biểu dương tất cả các cộng đồng người Việt hải ngoại đã và sẽ tham gia các cuộc biểu tình trên toàn thế giới chống cuộc rước đuốc Thế vận và qua đó chống Trung cộng cướp đảo, chống Việt cộng dâng đảo !

            Làm tại Việt Nam ngày 21-04-2008

            Ban Đại diện lâm thời Khối 8406

1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Sài Gòn

2- Giáo sư Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn (đang vận động tại hải ngoại)

3- Cựu Sĩ quan Trần Anh Kim, Thái Bình

4- Linh mục Phan Văn Lợi, Huế

5- Văn sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa, Hải Phòng.

Liên quan:
Trên đây là một tài liệu của nhà xuất bản Sự Thật về quan hệ Việt Trung trong 30 năm qua. Mời bạn tham khảo tại đây.

March 27, 2008

Khối 8406 : Kháng thư số 19, thành tích phản nhân quyền của nhà cầm quyền CS

Khối 8406 Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006

Bloc 8406-Supporters of Manifesto on Freedom & Democracy for Viet Nam 2006

vanphong8406@gmail.com

 

Kháng thư số 19

Tố cáo những thành tích phản nhân quyền của nhà cầm quyền CS Việt Nam 3 tháng đầu năm 2008

Việt Nam, ngày 12 tháng 03 năm 2008

            Kính thưa toàn thể Đồng bào VN trong và ngoài nước cùng các Thân hữu quốc tế,

            Trong chuyến công du đầu tháng 3 tại các nước Anh, Ai-len và Đức, ông Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh miệng tuyên bố với chính giới và báo giới Âu châu rằng tại Việt Nam, nhân quyền ngày càng được cải thiện, không có tù nhân chính trị mà chỉ chỉ có tù nhân hình sự, và nhà nước đang xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh… Thế nhưng, nhiều sự kiện trong quý I năm 2008 đã cho thấy đó là những lời lường gạt, dối trá. Nhà cầm quyền CSVN tiếp tục đàn áp toàn xã hội, không ngừng lập những “thành tích phản nhân quyền”. Sau đây là những vụ việc tiêu biểu:

            1- Đối với dân tộc.

            – Dịp kỷ niệm 40 năm cuộc thảm sát Mậu Thân (1968-2008 ) lẽ ra là cơ hội cho đảng CSVN sám hối trước nhân dân, đặc biệt nhân dân miền Nam, vì đã tàn sát dã man cả vạn thường dân vô tội trong những ngày tết thiêng liêng của dân tộc. Thế nhưng, CSVN vẫn cứ lòng chai dạ đá, xuyên tạc lịch sử, đầu độc dư luận, ngang nhiên trình bày biến cố Tết Mậu Thân như “cuộc tổng tấn công và nổi dậy của nhân dân miền Nam”, như một “chiến thắng lẫy lừng và đầy sáng tạo của Cách mạng” qua những chương trình phát thanh truyền hình, những cuộc “hội thảo khoa học”, những buổi gặp mặt ăn mừng, và nhất là qua cuộc diễu hành tại Dinh Thống Nhất sáng ngày 1-2-2008.

            – Dịp Trung Cộng hợp thức hóa việc xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngày 2-12-2007 lẽ ra là cơ hội cho đảng CSVN tạ tội với dân tộc (vì đã bán đất dâng biển cho ngoại bang kể từ năm 1958 ) bằng cách vận động đoàn kết đồng bào mọi nơi và mọi giới giành lại gia sản của tiên tổ. Thế nhưng, với tâm hồn nô lệ Bắc triều, CSVN lại đàn áp các cuộc biểu tình chống Trung Cộng của học sinh, sinh viên, nhà báo, dân oan, chiến sĩ dân chủ… vốn đã liên tục xảy ra cho đến hôm 19-1 (kỷ niệm 34 năm hải chiến Hoàng Sa). Mới đây, bất chấp niềm đau mất đảo vào tay Trung Cộng, CSVN lại điềm nhiên tham gia vào thế vận hội Bắc Kinh bằng cách tổ chức cuộc rước đuốc ô nhục qua Sài Gòn ngày 29/30-4 trước khi ngọn đuốc này rước qua Hoàng Sa. Đây là hành vi mặc nhiên công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên 2 quần đảo của đất nước.

            – Với đường lối quản lý xã hội, điều hành kinh tế ngu dốt, đầy cưỡng bức, kiểu bóc lột, CSVN đang đẩy toàn bộ đất nước vào cơn khủng hoảng lạm phát trầm trọng (tháng 1 tăng 14% và tháng 2 tăng 16%), khiến điện, nước, xăng dầu tăng 17 % và giá thực phẩm nhảy vọt tới 24 % (theo Roger Mitton). Ngoài ra, việc đề ra những chính sách thất nhân tâm như cấm bán hàng rong, dẹp xe ba gác, gia tăng học phí đã đẩy hàng chục triệu người nghèo vào bước đường cùng, khiến cho hơn 114.000 học sinh bỏ học tính đến tháng 12-2007 (theo số liệu của Bộ GD-ĐT, Tuoitre online ngày 10-03) và nay đã lên tới 150.000. Việc ấy còn khiến cho nông dân và sinh viên trở thành những con nợ của nhà nước, từ đó bị khống chế về mặt tư tưởng và quan điểm chính trị.

            – Việc khống chế tư tưởng và quan điểm này còn được CS áp đặt lên toàn xã hội qua cái gọi là “cuộc vận động học tập tư tưởng và đạo đức của Hồ chủ tịch” vốn phổ biến sâu rộng từ 3-2-2007, sơ kết mỗi 19-5 hàng năm, tổng kết ngày 3-2-2011, trên các phương tiện truyền thông, trong các học đường từ nhỏ tới lớn, trong các cơ quan nhà nước từ địa phương tới trung ương, trong các đoàn thể nhân dân thuộc Mặt trận Tổ quốc VN, trong công an, quân đội, báo giới và tôn giáo quốc doanh… Đây là một sự đầu độc tinh thần đối với nhân dân, vì Hồ Chí Minh chẳng có tư tưởng nào ngoài việc mù quáng chạy theo học thuyết sai lầm tai hại và áp dụng chế độ gian dối bạo tàn của Lênin, Stalin và Mao Trạch Đông, chẳng hề có đạo đức trong cuộc sống riêng tư (giết vợ, bỏ con, phản bội bạn bè) lẫn trong cuộc sống xã hội (gây ra bao lụn bại suy tàn, oan khiên khốn khổ, thảm sát tru diệt cho dân tộc kể từ Cải cách ruộng đất đến hôm nay).

            2- Đối với dân oan.

            – Sau cuộc đàn áp tàn khốc đêm 18-07-2007 đối với dân oan 19 tỉnh thành miền Nam vốn đã biểu tình khiếu kiện kể từ ngày 22-06-2007 trước Văn phòng 2 Quốc hội tại Sài Gòn, CSVN đã tuyên bố sẽ giải quyết rốt ráo mọi oan khuất tại địa phương. Thế nhưng, đó vẫn chỉ là hứa hẹn hão, lường gạt thật. Dân oan, đặc biệt tại Tiền Giang, vẫn tiếp tục cơm đùm gạo bới lên Sài Gòn, ra Hà Nội để rồi trở về tay không sau khi đã chịu cảnh màn trời chiếu đất, dầm mưa dãi nắng, cửa quan im lìm và bị công an đầu gấu hành hạ. Riêng cụ Ngô Lướt, 72t, dân oan Bình Thuận, bị kết án 9 tháng tù giam vào ngày 27-12-2007.

            – Gần đây, nhà cầm quyền CSVN tiếp tục đàn áp người dân để cướp đất của họ hòng xây dựng các khu công nghiệp hay bán cho các công ty ngoại quốc. Trường hợp cụ thể xảy ra tại Khu Công nghệ cao quận 9, thành phố Sài Gòn. Vào khuya ngày 02-03-2008, hàng trăm công an đã đột nhập gia cư, bắt giam mười người dân đã dám lên tiếng phản đối chính quyền địa phương tham nhũng hôm 22-11-2007. Đó là các dân oan Nguyễn Thị Dung, Nguyễn Nam Điền, Kiều Văn Hòa, Lưu Minh Luân, Đỗ Thị Mai, Nguyễn Văn Năng, Nguyễn Thị Thơ, Dương Thị Trúc Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Thị Mỹ Vân. Họ đã bị vây bắt như những tội phạm nguy hiểm và đang bị giam giữ, chờ ngày ra tòa vì tội “gây rối trật tự”. (Theo Blog Tiếng Dân Rên).

            3- Đối với công nhân.

            – Để đương đầu với những cuộc đình công ngày càng sâu rộng và đông đảo của công nhân nhằm phản đối chủ nhân bóc lột, công đoàn cấu kết và nhà cầm quyền đồng lõa, ngày 30-1-08, Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã ký hai Nghị định số 11 và 12/2008 bắt công nhân phải “bồi thường thiệt hại” cho chủ nhân trong các cuộc đình công mà NTD gọi là “bất hợp pháp” và phải bị đem ra tòa án xét xử như những tội phạm. Với hai nghị định bất công và vô luật này, mặt nạ “đại biểu trung thành của giai cấp công nhân” của tập đoàn lãnh đạo Cộng sản lại rơi xuống và nhóm cầm đầu chế độ toàn trị một lần nữa tỏ ra là những kẻ đang ra sức bảo vệ chủ nhân, đặc biệt các chủ nhân tư bản ngước ngoài, tiếp tay cho họ bóc lột và đày ải hàng triệu công nhân đồng bào ruột thịt.

            – Đang khi đó, theo báo chí trong nước (tờ Pháp Luật ngày 27-2), từ năm 2002 đến nay, có tất cả 315 lao động Việt Nam xuất khẩu sang Malaysia bị chết, riêng năm qua có 107 người đột tử. Bản tin ngày 18-02 của Ủy ban Cứu người Vượt biển lại cho biết: “Năm 2007, công ty Esquel đã tuyển 1.300 người Việt đưa sang Malaysia làm việc với lời hứa mỗi tháng sẽ nhận được khoảng 245 Mỹ kim. Tuy nhiên, sau đó họ chỉ nhận được khoảng 60 Mỹ kim một tháng, do đấy không thể nào sống nổi”. UBCNVB cũng cho biết: cách đây nửa năm, trên 200 công nhân đã được đưa qua Jordan để làm việc cho công ty may mặc W&D Apparel Jordan Corp. Chủ nhân cam kết trả 220 Mỹ kim một tháng, nhưng trên thực tế họ chỉ nhận được từ 80 đến 120 Mỹ kim. Hôm 20-02-08, vì đồng loạt đình công, họ đã bị nhân viên và cảnh sát đánh đập, khiến 5 công nhân phải nhập viện. Tất cả các thảm trạng trên xảy ra là do thái độ vô trách nhiệm của nhà cầm quyền CSVN và đại diện sở tại, vốn quen thói đem con bỏ chợ, sống chết mặc bây, phủi tay sau khi thu tiền!

            4- Đối với các nhà dân chủ.

            – CSVN tiếp tục giam cầm không xét xử nhiều nhà dân chủ quốc nội lẫn hải ngoại, chẳng hạn 4 thành viên của đảng Việt Tân là Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, ông Somsak Khunmi, các anh Nguyễn Thế Vũ, Nguyễn Viết Trung (bị bắt ngày 17-11-2007, thậm chí không cho gia đình thăm gặp), 3 thành viên Khối 8406 là chị Hồ Thị Bích Khương (bị bắt ngày 25-4-2007), Ký giả Trương Minh Đức (cũng là thành viên Đảng Vì Dân, bị bắt ngày 05-05-2007), anh Lương Văn Sinh (bị bắt ngày 10-01-2008 ) và nhiều người khác nữa. Tất cả họ chỉ có mỗi tội là tranh đấu bất bạo động để đòi hỏi nhân quyền cho đồng bào hay đòi lại tài sản cho dân oan. Riêng anh Lê Trí Tuệ, một thành viên Khối 8406 khác, đã trốn sang lánh nạn tại Cambodia giữa tháng 4-2007, nhưng đến tháng 5 thì bị mất tích cách bí hiểm, có thể do công an CSVN bắt cóc.

            – Nhiều nhà dân chủ khác tiếp tục bị đem ra xét xử trong những phiên tòa vô luật để lãnh những bản án bất công, như hai thành viên Khối 8406 là anh Trương Quốc Huy và anh Hàng Tấn Phát bị tuyên án mỗi người 6 năm tù giam về tội “chống phá nhà nước” ngày 29-1-2008; như 5 thành viên Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam cũng là đảng viên Đảng Dân chủ Nhân dân đã bị xử y án trong phiên tòa phúc thẩm ngày 25-02-2008: ông Đoàn Văn Diên (4 năm 6 tháng), chị Trần Thị Lệ Hồng (3 năm), anh Đoàn Huy Chương (1 năm 6 tháng), chị Nguyễn Thị Tuyết (1 năm 6 tháng), ông Phùng Quang Quyền (1 năm 6 tháng). Phiên tòa này đã diễn ra một cách lén lút, chẳng thông báo cho thân nhân. Ký giả Trương Minh Đức cũng sẽ  bị đưa ra toà án tỉnh Kiên Giang ngày 18-3-2008 sắp tới với cáo buộc vi phạm Điều 258 Bộ luật Hình sự.

            – Dịp nhà dân chủ lão thành, sáng lập viên Khối 8406, cựu đảng viên CS Hoàng Minh Chính ra đi, CSVN đã tìm mọi cách để phá đám tang lễ của nhà đấu tranh chân chính và đáng ngưỡng mộ này, với những hành động lỗ mãng và tàn bạo. Trước hết họ tìm cách thao túng lèo lái việc tổ chức tang lễ nhưng không thành, sau đó ngăn cản những ai có tinh thần dân chủ đến phúng điếu, kể từ Hòa thượng Thích Không Tánh là chủ lễ cầu siêu (song thất bại), đến các nhà đối kháng khác như kỹ sư Đỗ Nam Hải, ông Nguyễn Bá Đăng, cựu đảng viên Vi Đức Hối, giáo viên Vũ Hùng, giáo sư Nguyễn Thượng Long, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, ký giả Nguyễn Khắc Toàn, kỹ sư Phạm Văn Trội… Tất cả đều bị phong tỏa tại gia. Công an còn ngang nhiên giật các vòng hoa phúng điếu của các tập thể hay cá nhân dân chủ từ trong lẫn ngoài nước.

            – Nhiều nhà dân chủ khác tiếp tục bị sách nhiễu quản chế như Thượng tọa Thích Thiện Minh, Kỹ sư Đỗ Nam Hải (3 lần bị cấm ra Hà Nội), cựu chiến binh Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (bị hăm dọa giết chết), nhà văn Hoàng Tiến, ký giả Nguyễn Khắc Toàn, các nữ chiến sĩ dân chủ như Dương Thị Xuân, Vũ Thanh Phương, Lê Thị Kim Thu, Lư Thị Thu Duyên, Phạm Thanh Nghiên… Thành viên Câu lạc bộ Nhà báo tự do như anh Hoàng Hải (Điếu Cày) và Luật gia Phan Thanh Hải thì bị gây rối đủ cách trong công ăn việc làm. Đặc biệt có Luật sư Bùi Kim Thành, nhà tranh đấu nhiệt tình cho dân oan, đã bị công an dùng vũ lực đưa vào bệnh viện tâm thần Biên Hòa sáng ngày 6-3-2008 vừa qua, dù bà chẳng hề điên loạn. Sau đó bà bị tiêm thuốc cho mê man và bị phong tỏa không cho gặp thân nhân bằng hữu. Đây là lần thứ hai vị luật sư riêng của Tập thể dân oan này bị CSVN đối xử một cách man rợ như thời bạo chúa Staline bên Liên xô. Lần thứ nhất là từ ngày 2-11-2006 đến ngày 16-7-2007, cũng tại nhà thương điên Biên Hòa.

            5- Đối với các tôn giáo.

            – Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tiếp tục là nạn nhân của nhà cầm quyền CS. Hàng lãnh đạo của Giáo hội như các Hòa thượng Huyền Quang, Quảng Độ, Thiện Hạnh, Không Tánh… vẫn mãi bị quản chế hay sách nhiễu. Nhiều tịnh thất bị phân biệt đối xử như tịnh thất Hồng Liên ở An Giang. Nhưng nổi bật nhất là sự kiện nhà cầm quyền Cộng sản vừa trao khu đất Việt Nam Quốc tự của Viện Hoá Đạo ở quận 10 Sài Gòn cho Công ty Berjaya Land Bhd (B-Land) thuộc Tập đoàn Berjaya (Malaysia) hôm 23-2-2008, để công ty này xây dựng Trung tâm Tài chính Việt Nam, từ đó kéo theo việc phá sập ngọn tháp Việt Nam Quốc tự cao bảy tầng tại đó (Phòng Thông tin PGQT, Thông cáo báo chí ngày 5-3-2008 ). Sự kiện thứ hai là nhà cầm quyền CS, qua tay chân của mình là Giáo Hội Phật giáo VN, sẽ tổ chức Đại lễ Phật Đản Tam hợp quốc tế (hay Đại lễ Vesak Liên Hiệp Quốc 2008) vào trung tuần tháng 5 năm tới tại Hà Nội, với âm mưu biến Đại lễ này thành một màn kịch nhằm đạt tới những mục tiêu chính trị của họ, những mục tiêu hoàn toàn xa lạ với ý nghĩa văn hoá và tôn giáo của Đại lễ. Nhưng làm sao tôn vinh Đức Phật và Phật giáo khi Nhà nước Cộng sản không ngừng đàn áp Giáo hội lịch sử và dân lập là GHPGVNTN và tiếp tục quản chế khắt khe hàng lãnh đạo cao cấp của GH này?

            – Giáo hội Công giáo cũng tiếp tục được nhà cầm quyền “chiếu cố” qua việc cướp thêm hay không hoàn trả đất đai của Giáo hội, như tại Sài gòn (đại chủng viện thánh Giuse, giáo xứ Thánh Cẩm), tại Huế (đan viện Thiên An, trung tâm Thánh mẫu La Vang Quảng Trị), tại Hà Nội (các giáo xứ Thái Hà, Hà Đông). Nhưng nổi bật nhất là vụ Tòa Khâm Sứ vốn đã nổi lên từ cuối năm rồi qua việc giáo dân Hà Nội tụ tập cầu nguyện tại nơi tranh chấp và suýt bị đàn áp. Sau khi Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra văn thư ngày 01-02-2008, kêu gọi giáo dân ngưng cầu nguyện tại nơi này để tỏ thiện chí, người ta tưởng sau tết Nguyên đán nhà cầm quyền sẽ đáp lễ mà giải quyết vụ việc đúng luật. Thế nhưng, CSVN vẫn ngoan cố bày mưu chước khác để đối phó. Đó là nhờ tay chân trong Giáo hội Phật giáo VN và trong nhóm Giao điểm ở hải ngoại ra văn thư, viết bài vở tuyên bố khu đất Tòa Khâm sứ nguyên là tài sản của Phật giáo vì trên đó từng có một ngôi chùa và một bảo tháp mang tên Báo Thiên nhưng rồi đã bị Công giáo, được chính quyền Thực dân Pháp hỗ trợ, đã cướp lấy, đập phá để xây cơ sở của mình. Dẫu lập trường này sai lầm về lịch sử lẫn pháp lý, CS vẫn dùng nó để mong chia rẽ các tôn giáo, xúi đôi bên đánh nhau để mình ở giữa trục lợi, trước mắt là khỏi trả Tòa Khâm sứ rồi hàng ngàn cơ sở đất đai tôn giáo khác nữa.

            – Giáo hội Tin Lành tiếp tục chịu nhiều thống khổ. Như Hội thánh Tin Lành Việt Nam, chi hội Trà Vinh, ở xã Ngũ Lạc, huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh, vừa bị hành hung vừa bị cấm nhóm họp thờ phượng (đài RFA, ngày 07-03-2008). Như một tín đồ người Thượng ở Tây Nguyên tên Kpa Kloh, 41 tuổi, đã qua đời trong một trại tù ở Phú Yên ngày 20-02 vì bị công an CSVN tra tấn đến chết (Hãng thông tấn Tin Lành Bos News Life). Như một tín đồ người Thượng khác cũng ở Tây Nguyên, buôn De Ar là bà Haner đã bị bắt và bị thẩm vấn trong nhiều giờ. Sau đó, ngôi nhà của bà đã bị công an đốt cháy trụi, khiến bà và 3 con nhỏ không còn chỗ nương náu (Tổ chức Montagnard Foundation tại Hoa Kỳ). Mới đây, chuyến viếng thăm các tù nhân lương tâm tại Hà Nam và Thanh Hóa của đoàn mục sư và tu sĩ Tin lành Mennonite gồm 23 người từ ngày 26-01 đến ngày 04-02 đã gặp không ít trở ngại từ phía nhà cầm quyền CSVN (xem Bản tường trình ngày 25-02-2008 của mục sư Nguyễn Hồng Quang).

            Từ những vụ việc đàn áp kể trên, vốn là phản chứng của bao lời tuyên bố láo lường của nhà cầm quyền CSVN, toàn thể Khối 8406 chúng tôi, gồm hàng chục ngàn thành viên trong lẫn ngoài nước, nay đồng thanh lên tiếng:

            1- Đòi hỏi đảng và nhà cầm quyền CSVN phải biết sám hối lỗi lầm, thành tâm phục thiện, công nhận sự thật về tội giết người đã gây ra cho nhân dân, đặc biệt trong biến cố Tết Mậu Thân 1968, về tội bán nước đã gây ra cho dân tộc, đặc biệt trong vụ dâng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc kể từ năm 1958. Đòi hỏi đảng và nhà cầm quyền CSVN phải từ bỏ chế độ độc tài độc đảng, thần tượng giả trá Hồ Chí Minh, trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân, quyền làm người cho mỗi cá thể, quyền sinh hoạt độc lập cho mỗi tôn giáo, quyền tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm và các nhà dân chủ đối lập (trong đó có linh mục Nguyễn Văn Lý cùng các thành viên lãnh đạo đảng Thăng Tiến VN), để cùng tất cả đồng bào trong lẫn ngoài nước giải quyết những cơn khủng hoảng đủ loại của quốc gia, đương đầu với hiểm họa Bắc phương xâm lược.

            2- Kêu gọi sự đoàn kết giữa các tôn giáo, giữa mọi thành phần xã hội tại VN để đối phó với âm mưu chia rẽ của CS, để gỡ bỏ ách thống trị lâu dài của thiểu số cầm quyền hung hiểm và tàn bạo, để áp lực lên tập đoàn lãnh đạo CS hầu buộc họ trả lại mọi tài sản vật chất (đất đai, cơ sở) và mọi tài sản tinh thần (các nhân quyền và dân quyền), để thúc đẩy nhà cầm quyền CS phải cấp tốc giải quyết vấn đề biên giới lãnh thổ quốc gia đang tranh chấp với Trung Cộng theo Công pháp quốc tế. Trước mắt, chúng tôi kêu gọi toàn thể đồng bào quốc nội liên tục biểu tình chống Trung Cộng cướp nước và Việt Cộng bán nước, tẩy chay cuộc rước đuốc thế vận hội qua Sài Gòn ngày 29/30-4 sắp tới, kêu gọi các lực sĩ và các du khách Việt Nam không tham dự thế vận hội Bắc Kinh là một thế vận hội ô nhục vì được tổ chức bởi một nhà cầm quyền đàn áp mà nay vừa bị tái bêu danh trong  Báo cáo thường niên về Nhân quyền của bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

            3- Kêu gọi đồng bào hải ngoại và thân hữu quốc tế tiếp tục ủng hộ phong trào dân chủ tại quốc nội, bằng cách thông báo đầy đủ tin tức về nhân quyền tại VN ra khắp năm châu, bằng cách thực hiện liên tục những hoạt động đấu tranh dưới mọi hình thái để nhắc nhở ý thức của đồng hương và đánh động lương tâm của thế giới về bao thảm trạng tại quốc nội, bằng cách vận động các chính phủ, các tổ chức, các cơ quan quốc tế ủng hộ đại cuộc đòi tự do cho dân tộc, bằng cách chuẩn bị nhân lực, tài lực và vật lực cho ngày trở về xây dựng lại quê hương một khi chế độ độc tài CS bị xóa sổ.

            4- Ủng hộ Lời Kêu gọi 8 điểm cho dân chủ Việt Nam của Hòa thượng Thích Quảng Độ, Lộ trình 9 điểm dân chủ hóa Việt Nam của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, vì hai sáng kiến này phù hợp với Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam và Tiến trình dân chủ hóa Việt Nam gồm 4 giai đoạn 8 bước của Khối chúng tôi (xin xem phụ lục đính kèm). Chúng tôi cũng ủng hộ những Dự tính đưa ra ngày 15-03-2008 của Ủy ban Vận động Liên kết Đấu tranh Tự do cho Việt Nam, ủng hộ chiến dịch “Hủy bỏ điều 4 Hiến Pháp” và “Khiếu kiện điều 4 Hiến pháp trước LHQ” do Phong trào Hiến chương 2000 (tiến sĩ Nguyễn Bá Long điều hợp) và Đảng Thăng Tiến Việt Nam (tiến sĩ Nguyễn Ngọc Hùng làm văn phòng trưởng) phát động. Chúng tôi chào mừng sự trở về giữa phong trào dân chủ của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, một thành viên nổi bật của Khối 8406.

            Cuối cùng, Khối 8406 tại quốc nội lẫn hải ngoại chân thành cảm ơn mọi hỗ trợ của Đồng bào khắp nơi và của Thân hữu quốc tế, đồng thời tha thiết và long trọng kính mời toàn thể Quý vị hướng về kỷ niệm 2 năm ngày thành lập Khối chúng tôi (08-04-2006) bằng những hoạt động tùy sáng kiến với áo trắng tự do dân chủ.

            Chúng tôi chân thành cảm ơn toàn thể Quý vị.

            Làm tại Việt Nam ngày 12-03-2008

            Ban Đại diện lâm thời Khối 8406 :

1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Sài Gòn

2- Giáo sư Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn (đang vận động tại hải ngoại)

3- Cựu Sĩ quan Trần Anh Kim, Thái Bình

4- Linh mục Phan Văn Lợi, Huế

5- Văn sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa, Hải Phòng.

            (*) Hôm nay cũng là ngày bộ Ngoại giao Hoa kỳ công bố Phúc trình thường niên về Nhân quyền trên thế giới năm 2008

TÀI LIỆU ĐÍNH KÈM

Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006

của 118 Nhà Đấu tranh Dân chủ quốc nội Việt Nam

           

            Việt Nam, 8-4-2006

            Kính gửi Đồng bào Việt Nam ở trong và ngoài Nước,

            Chúng tôi, ký tên dưới đây, đại diện cho hàng trăm nhà đấu tranh Dân chủ ở quốc nội và tất cả mọi người Dân nào đang khao khát một nền Dân chủ chân chính cho Quê hương Việt Nam hôm nay, đồng thanh lên tiếng :

            I. Thực trạng của Việt Nam

            1- Trong cuộc Cách mạng tháng 8-1945, sự lựa chọn của toàn Dân tộc ta là Độc lập Dân tộc, chứ không phải là chủ nghĩa xã hội. Bản Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 2-9-1945 chẳng nhắc đến một từ nào về chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản cả. Hai nguyên nhân chính làm nên thắng lợi của cuộc Cách mạng ấy là Khát vọng Độc lập Dân tộcKhoảng trống quyền lực lúc bấy giờ ở Việt Nam (thực dân Pháp đã bị quân Nhật đảo chính cướp quyền từ ngày 9-3-1945 và quân Nhật đã đầu hàng phe Đồng minh ngày 15-8-1945).

            Rõ ràng mục tiêu của cuộc cách mạng ấy đã bị đảng Cộng sản Việt Nam đánh tráo. Và dĩ nhiên, Quyền Dân tộc tự quyết cũng hoàn toàn bị thủ tiêu. Đã có ít nhất 2 cơ hội lịch sử rất thuận lợi là năm 1954 ở miền Bắc và năm 1975 trên cả nước, để Dân tộc khẳng định Quyền tự quyết của mình. Nhưng tất cả đều đã bị đảng Cộng sản Việt Nam tráo trở không thực hiện. Vì một khi nền chuyên chính vô sản đã được thiết lập, thì theo Lênin, chức năng đầu tiên của nó chính là : bạo lực và khủng bố trấn áp !

            2- Tiếp đến, ngày 2-9-1945 tại Hà Nội, ông Hồ Chí Minh, Chủ tịch Chính phủ lâm thời Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã trịnh trọng tuyên bố với Dân tộc và với Thế giới rằng : “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được ; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Lời nói bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập  nǎm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là : mọi Dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do. Bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của Cách mạng Pháp nǎm 1791 cũng nói : “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi ; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…”. (trích Tuyên Ngôn Độc Lập 2-9-1945).

            Thế nhưng, tất cả những quyền thiêng liêng ấy của dân tộc đều bị chà đạp thô bạo ngay sau đó, khi mà chính quyền cộng sản được dựng lên.

            3- Đến tháng 2-1951 Tuyên ngôn của đảng Lao động Việt Nam (nay là đảng Cộng sản Việt Nam) kỳ đại hội lần thứ 2, đã viết: “Chủ nghĩa của Đảng là chủ nghĩa Mác–Lênin”. Và trong Điều Lệ, phần Mục Đích và Tôn Chỉ còn khẳng định rõ ràng hơn : “Đảng Lao động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác – Ǎngghen – Lênin – Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông, kết hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng…”.

            Kể từ đó, nhất là ở miền Bắc sau năm 1954, rồi cả nước sau ngày 30-4-1975 thì bóng ma của chủ nghĩa cộng sản đã luôn đè ám lên đầu, lên cổ toàn Dân Việt Nam. Chính cái bóng ma ấy chứ không phải là cái gì khác đã triệt tiêu hầu hết những quyền con người của Nhân dân Việt Nam. Và hôm nay, nó vẫn đang tạm đô hộ, chiếm đóng lên cả 2 mặt tinh thần và thể chất của toàn Dân tộc Việt Nam.

            II. Qui luật phổ biến toàn cầu

            1- Lịch sử đã minh định rằng mọi quyền tự do, dân chủ ở bất cứ một chế độ độc đảng toàn trị nào, dù cộng sản hay không cộng sản, cũng đều bị chà đạp không thương tiếc, chỉ khác nhau ở mức độ mà thôi. Bất hạnh thay là cho đến nay, Dân tộc Việt Nam vẫn thuộc về một trong số ít các Quốc gia trên thế giới còn bị cai trị bởi chế độ độc đảng toàn trị cộng sản. Điều này thể hiện cụ thể tại Điều 4 của Hiến pháp Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hiện hành, rằng : “Đảng cộng sản Việt Nam… theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội.” Chính vì điều này mà các quyền tự do, dân chủ của Nhân dân đã hoàn toàn bị triệt tiêu, may ra chỉ còn vài mẩu vụn mà thôi !

            2- Chính hệ thống quyền lực không hề chấp nhận cạnh tranh và không hề chấp nhận bị thay thế này đã thúc đẩy mạnh mẽ đà thoái hoá, biến chất của toàn bộ hệ thống ấy. Vì chẳng có qui luật và nguyên tắc cạnh tranh công bằng nào trên chính trường, nên sau những kỳ bầu cử thì toàn Dân không thể chọn được những con người và những lực lượng chính trị xứng đáng nhất. Bộ máy lãnh đạo, quản lý và điều hành do vậy ngày càng hư hỏng, rệu rã từ trung ương xuống cơ sở địa phương. Hậu quả là Việt Nam hôm nay trở thành Quốc gia bị tụt hậu quá xa so với các Nước trong khu vực và thế giới. Quốc nhục này và các quốc nạn khác khó bề tẩy xóa. Vấn đề của mọi vấn đề, nguyên nhân của mọi nguyên nhân chính vì đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo Đất nước ! Thực tiễn đã xác minh rằng bất kỳ Nước nào đã bị rơi vào quỹ đạo của chủ nghĩa cộng sản thì đều điêu tàn thê thảm cả. Liên Xô, cái nôi cộng sản, cùng với các Nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu khác, đã dũng cảm vượt qua chính mình để quay lại tìm đường đi đúng cho Dân tộc họ.

            3- Chúng ta đều hiểu rằng : không ai có thể sửa được lịch sử, nhưng có thể bẻ chiều lịch sử. Và điều quan trọng hơn là qua những bài học của lịch sử, định hướng tốt cho tương lai. Con đường hôm qua của Dân tộc ta đã bị những người Cộng sản Việt Nam chọn một cách vội vàng, thiếu chín chắn và áp đặt cho cả Dân tộc một cách khiên cưỡng. Con đường ấy thực tế đã chứng minh là hoàn toàn sai lạc. Vì vậy Dân tộc ta hôm nay phải chọn lại con đường cho mình. Và chắc chắn cả Dân tộc cùng chọn sẽ tốt hơn một người hay một nhóm người nào đó. Đảng cộng sản Việt Nam cũng chỉ là một bộ phận của Dân tộc, nên không thể mạo danh Dân tộc để chọn thay ! Trước Dân tộc và lịch sử suốt hơn nửa thế kỷ qua (1954–2006), Đảng cầm quyền ấy đã tiếm danh chứ không chính danh chút nào! Bởi lẽ các cuộc bầu cử thực sự tự do hoàn toàn vắng bóng ở Việt Nam.

            Từ thực trạng và qui luật trên đây, với ý thức trách nhiệm của Công dân trước vận mệnh Đất nước, chúng tôi xin được phép giãi bày cùng toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước :

            III. Mục tiêu, phương pháp và ý nghĩa cuộc đấu tranh

            1- Mục tiêu cao nhất trong cuộc đấu tranh giành tự do, dân chủ cho Dân tộc hôm nay là làm cho thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay phải bị thay thế triệt để, chứ không phải được “đổi mới” từng phần hay điều chỉnh vặt vãnh như đang xảy ra. Cụ thể là phải chuyển từ thể chế chính trị nhất nguyên, độc đảng, không có cạnh tranh trên chính trường hiện nay, sang thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng, có cạnh tranh lành mạnh, phù hợp với những đòi hỏi chính đáng của Đất nước, trong đó hệ thống tam quyền Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp phải được phân lập rõ ràng, phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế và trải nghiệm của Nhân loại qua những nền dân chủ đắt giá và đầy thành tựu.

            Mục tiêu cụ thể là thiết lập lại các quyền cơ bản của toàn Dân sau đây :

            – Quyền Tự do Thông tin Ngôn luận theo Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị của Liên Hiệp Quốc được biểu quyết ngày 16.12.1966, Việt Nam xin tham gia ngày 24-9-1982, điều 19,2 : “Mọi người có quyền tự do ngôn luận, quyền nầy bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức truyền miệng, bằng bản viết, bản in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác tuỳ theo sự lựa chọn của mình”. Nghĩa là các đảng phái, tổ chức, cá nhân có quyền thông tin ngôn luận qua báo chí, phát thanh, truyền hình và các phương tiện truyền thông đại chúng khác mà không cần đợi phép của nhà cầm quyền.

            – Quyền Tự do hội họp, lập hội, lập đảng, bầu cử và ứng cử theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 21 : “Mọi Công dân… đều có quyền và cơ hội để (a) tham gia vào việc điều hành các công việc xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua những đại diện được họ tự do lựa chọn“; (b) bầu cử và ứng cử trong các cuộc bầu cử định kỳ chân thực, bằng phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín nhằm đảm bảo cho cử tri tự do bày tỏ ý nguyện của mình”. Nghĩa là các đảng phái thuộc mọi khuynh hướng cùng nhau cạnh tranh lành mạnh trong một nền dân chủ đa nguyên, đa đảng chân chính.

            Quyền Tự do hoạt động Công đoàn độc lậpQuyền Đình công chính đáng theo Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, được Liên Hiệp Quốc biểu quyết ngày 16-12-1966, điều 7 và 8 : “Các Quốc gia thành viên của Công ước công nhận quyền của mọi người được hưởng những điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi…, quyền của mọi người được thành lập và gia nhập Công đoàn mà mình lựa chọn, chỉ phải tuân theo quy chế của Tổ chức đó để thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích kinh tế và xã hội của mình… (với) quyền đình công…”. Các công đoàn này phải là những tổ chức duy nhất hoạt động độc lập, không có những loại Công đoàn tay sai của nhà cầm quyền.

            – Quyền Tự do Tôn giáo theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 18 : “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng và tôn giáo. Quyền tự do này bao gồm tự do có hoặc theo một Tôn giáo hoặc Tín ngưỡng do mình lựa chọn, tự do bày tỏ Tín ngưỡng hoặc Tôn giáo một mình hoặc trong tập thể với nhiều người khác, một cách công khai hoặc thầm kín dưới hình thức thờ cúng, cầu nguyện, thực hành và truyền đạo”. Các Tôn giáo này phải hoạt động độc lập, chứ không thể bị biến thành công cụ cho nhà cầm quyền.

            2- Phương pháp của cuộc đấu tranh này là hòa bình, bất bạo động. Và chính Dân tộc Việt Nam chủ động thực hiện cuộc đấu tranh này. Tuy nhiên, chúng ta rất cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình và ngày càng hiệu quả của tất cả những bạn bè trên thế giới. Thông qua những phương tiện thông tin hiện đại và qua sự giao lưu quốc tế ngày càng rộng mở, chúng ta sẽ tìm mọi cách giúp Đồng bào kiện toàn nhận thức. Và một khi Nhân dân đã có nhận thức  đúng và rõ thì nhất định sẽ biết hành động thích hợp và hiệu quả.

            3- Ý nghĩa của cuộc đấu tranh này là làm cho chính nghĩa thắng phi nghĩa, tiến bộ thắng lạc hậu, các lực lượng dân tộc đang vận dụng đúng quy luật của cuộc sống và xu thế của thời đại thắng những tà lực đang tìm cách đi ngược lại những xu thế và quy luật ấy. Đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn đồng hành cùng Dân tộc hay không là tùy ở mức độ đảng ấy có khách quan, công bằng, sáng suốt và khiêm tốn chấp nhận các nguyên tắc bình đẳng của cuộc cạnh tranh lành mạnh hay không, chỉ có thể chế chính trị độc đảng ấy là dứt khoát phải bị chốn táng vĩnh viễn vào quá khứ. Từ đó, Dân tộc sẽ tìm được những con người tốt nhất, những lực lượng chính trị giỏi nhất sau mỗi kỳ bầu cử để lãnh đạo Đất nước. Nguyên tắc “lẽ phải toàn thắng” sẽ được thiết lập và cuộc sống cá nhân sẽ trở nên tốt hơn, xã hội sẽ trở nên nhân bản hơn và Đồng bào sẽ sống với nhau thân thiện hơn.

            Chúng tôi mong ước Tuyên ngôn này thúc đẩy được sự đóng góp tích cực của Đồng bào trong ngoài Nước và sự ủng hộ của Bạn bè Quốc tế. Chúng tôi chân thành cảm ơn và kêu gọi các Cơ quan Liên Hiệp Quốc, các Quốc hội, Chính phủ, Tổ chức Quốc tế và Bạn bè trên toàn thế giới tiếp tục ủng hộ cách nhiệt tình và hiệu quả cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa này, góp phần đưa Tổ quốc Việt Nam sớm sánh vai cùng các Nước văn minh, đạo đức, thịnh vượng, tự do trong cộng đồng Nhân loại hôm nay.

Đồng tuyên bố tại Việt Nam ngày 08 tháng 4 năm 2006

1. Bs Nguyễn Xuân An, Huế                                      2. Gv Đặng Hoài Anh, Huế

3. Gv Đặng Văn Anh, Huế                                         4. Bs. Lê Hoài Anh, Nha Trang

5. Gs Nguyễn Kim Anh, Huế                                     6. Gs Nguyễn Ngọc Anh, Đà Nẵng

7. Nv Trịnh Cảnh, Vũng Tàu                                      8. Lm F.X. Lê Văn Cao, Huế

9. Gv Lê Cẩn, Huế                                                    10. Lm Giuse Hoàng Cẩn, Huế

11. Gv Trần Thị  Minh Cầm, Huế                               12. Lm Giuse Nguyễn Văn Chánh, Huế

13.Gv Nguyễn Thị Linh Chi, Cần Thơ                        14. Gs Hoàng Minh Chính, Hà Nội

15.Gv Nguyễn Viết Cử, Quảng Ngãi                         16. Ths Đặng Quốc Cường, Huế

17. Nv Nguyễn Đắc Cường, Phan Thiết                     18. Dn Hồ Ngọc Diệp, Đà Nẵng

19. Gv Trần Doãn, Quảng Ngãi                                 20. Lê Thị Phú Dung, Sài Gòn

21. Gv Hồ Anh Dũng, Huế                                        22. Gs Trương Quang Dũng, Huế

23. Bs Hà Xuân Dương, Huế                                     24. Cựu Đại tá Phạm Quế Dương, Hà Nội

25. Ls Nguyễn Văn Đài, Hà Nội                                26. Ktv Trần Văn Đón, Phan Thiết

27. Bs Hồ Đông, Vĩnh Long                                      28. Lm Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Huế

29. Dn Trần Văn Ha, Đà Nẵng                                  30. Gv Lê Thị Bích Hà, Cần Thơ

31. Bs Lê Thị  Ngân Hà, Huế                                    32. Gv Lê Nguyễn Xuân Hà, Huế

33. Vũ Thuý Hà, Hà Nội                                           34. Ks Đỗ Nam Hải, Sài Gòn

35. Gv Trần Thạch Hải, Hải Phòng                            36. Ktv Trần Việt Hải, Vũng Tàu

37. Ks Đoàn Thị Diệu Hạnh, Vũng Tàu                      38. Dn Nguyễn Thị Hạnh, Đà Nẵng

39. Gv Phan Thị Minh Hạnh, Huế                              40. Gs Đặng Minh Hảo, Huế

41. Nv Trần Hảo, Vũng Tàu                                      42. Nv Trần Mạnh Hảo, Sài Gòn

43. Gv Lê Lệ Hằng, Huế                                           44. Lm Giuse Nguyễn Đức Hiểu, Bắc Ninh         

45. Yt Chế Minh Hoàng, Nha Trang                          46. Gv Văn Đình Hoàng, Huế

47. Gv Lê Thu Minh Hùng, Sài Gòn                           48. Gs Nguyễn Minh Hùng, Huế

49. Lm Gk Nguyễn Văn Hùng, Huế                           50. Gv Phan Ngọc Huy, Huế

51. Gv Lê Thị Thanh Huyền, Huế                               52. Gv Đỗ Thị Minh Hương, Huế

53. Ths Mai Thu Hương, Hải Phòng                           54. Yt Trần Thu Hương, Đà Nẵng

55. PTs Nguyễn Ngọc Kế, Huế                                 56. Gs Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn

57. Ths Nguyễn Quốc Khánh, Huế                            58. Gv Nguyễn Đăng Khoa, Huế

59. Gs Trần Khuê, Sài Gòn                                       60. Cựu Thiếu tá Vũ Kính, Hà Nội

61. Nv Bùi Lăng, Phan Thiết                                      62. Gv Tôn Thất Hoàng Lân, Sài Gòn

63. Hội trưởng PGHHTT Lê Quang Liêm, S.Gòn      64. Bs Vũ Thị Hoa Linh, Sài Gòn

65. Lm  G.B. Nguyễn Cao Lộc, Huế                         66. Lm Phêrô Phan Văn Lợi, Huế

67. Gv Ma Văn Lựu, Hải Phòng                                68. Gv Nguyễn Văn Lý, Hải Phòng

69. Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý, Huế                          70. Gv Cái Thị Mai, Hải Phòng

71. Gv Cao Thị Xuân Mai, Huế                                 72. Gv Nguyễn Văn Mai, Sài Gòn

73. Nv Hà Văn Mầu, Cần Thơ                                  74. Gv Phan Văn Mậu, Huế

75. Nv Lê Thị Thu Minh, Cần Thơ                             76. Gv Ma Văn Minh, Huế

77. Gv Nguyễn Anh Minh, Sài Gòn                            78. Bs Huyền Tôn Nữ Phương Nhiên, Đà Nẵng

79. Bùi Kim Ngân, Hà Nội                                        80. Ths Đặng Hoài Ngân, Huế

81. Lm G.B. Lê Văn Nghiêm, Huế                             82. Gv Lê Hồng Phúc, Hải Phòng           

83. Lm Đa Minh Phan Phước, Huế                            84. Ks Võ Lâm Phước, Sài Gòn

85. Lm Giuse Cái Hồng Phượng, Huế                        86. Ms Nguyễn Hồng Quang, Sài Gòn

87. Ks Tạ Minh Quân, Cần Thơ                                88. Lm Augustinô Hồ Văn Quý, Huế

89. Lm Giuse Trần Văn Quý, Huế                              90. Bs Võ Văn Quyền, Vĩnh Long

91. Bs. Trần Thị Sen, Nha Trang                               92. Cư sĩ PGHHTT Lê Văn Sóc, Vĩnh Long

93. Ks Hoàng Sơn, Hải Phòng                                   94. Lm Phaolô Ngô Thanh Sơn, Huế

95. Gs Nguyễn Anh Tài, Đà Nẵng                             96. Ks Đỗ Hồng Tâm, Hải Phòng           

97. Bs. Tạ Minh Tâm, Cần Thơ                                 98. Gs Nguyễn Thành Tâm, Huế

99. Ms Phạm Ngọc Thạch, Sài Gòn                           100. Gv Nguyễn Bình Thành, Huế

101. Gv Văn Bá Thành, Huế                                      102. Cư sĩ PGHH Nguyễn Văn Thơ, Đồng Tháp

103. Ths Trần Mạnh Thu, Hải Phòng                         104. Gs Ts Trần Hồng Thư, Sài Gòn

105. Nhà văn Hoàng Tiến, Hà Nội                             106. Cựu Sĩ quan Trần Dũng Tiến, Hà Nội

107. Lm Têphanô Chân Tín, Sài Gòn                         108. Gv Nguyễn Khắc Toàn, Hà Nội

109. Nv Tôn Nữ Minh Trang, Phan Thiết                   110. Gv Chế Thị Hồng Trinh, Huế

111. Bs Nguyễn Anh Tú, Đà Nẵng                            112. Bs Đoàn Minh Tuấn, Sài Gòn

113. Gv Lê Trí Tuệ, Hải Phòng                                  114. Yt Trần Thị Hoài Vân, Nha Trang

115. Gv Ngô Thị Tường Vi, Quảng Ngãi                   116. Gv Nguyễn Lê Xuân Vinh, Cần Thơ

117. Ths Hồ Ngọc Vĩnh, Đà Nẵng                             118. Ks Lâm Đình Vĩnh, Sài Gòn

TIẾN TRÌNH DÂN CHỦ HÓA VIỆT NAM

GỒM 4 GIAI ĐOẠN, 8 BƯỚC

CỦA KHỐI 8406

Việt Nam, ngày 22 tháng 8 năm 2006

GIAI ĐOẠN  I

THỰC HIỆN QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN, TỰ DO BÁO CHÍ.

            1- Bước 1 : Vài chục năm nay, từ nội bộ đảng Cộng sản đến những nhà hoạt động dân chủ, nhiều Công dân Việt Nam đã lên tiếng – bằng nhiều cách – mạnh mẽ đòi nhân quyền, dân chủ, tự do, tự do thông tin ngôn luận, tự do thành lập công đoàn, tự do thành lập đảng phái, tự do tôn giáo,…cho Đất nước. Ngày 20-2-2006, 4 Linh mục công bố Lời Kêu Gọi Cho Quyền Tự Do Thông Tin Ngôn Luận “Chúng  Ta  Không  Sợ  Hãi  Nữa. Chúng  Tôi  Phải  Biết  Sự  Thật”, thì đến ngày 23-2-2006 lần đầu tiên hàng trăm Công dân quốc nội Việt Nam đã đồng loạt ký tên vào bản Tuyên Bố về Quyền Tự do Thông tin Ngôn luận của người Dân Việt Nam.

            2- Bước 2 : Ngày 8-4-2006, Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006 được long trọng công bố trước Quốc dân Việt Nam và Cộng đồng Quốc tế. Trên cơ sở Tuyên ngôn ấy, Khối 8406 được hình thành, ngày càng phát triển nhanh chóng và được Đồng bào quốc nội, hải ngoại cũng như Cộng đồng Quốc tế ủng hộ mạnh mẽ.

Ngày 15-4-2006, Bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận ra số đầu tiên đồng loạt tại nhiều thành phố ở Việt Nam.

Ngày 15-8-2006, Đặc san Tự Do Dân Chủ quyết tâm ra số đầu tiên tại Hà Nội.

– Tăng cường đấu tranh để toàn Dân Việt Nam tự giành lại quyền Tự do Thông tin Ngôn luận đã bị mất hẳn dưới chế độ Cộng sản Việt Nam từ hơn 50 năm qua ; khuyến khích các Cá nhân, Tổ chức mạnh dạn công khai sử dụng báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng phổ cập khác ; nỗ lực để các tài liệu thông tin được bày bán công khai trong các sạp báo – tiệm sách.

GIAI ĐOẠN  II

PHỤC HOẠT, THÀNH LẬP & PHÁT TRIỂN

CÁC CHÍNH ĐẢNG DÂN CHỦ KHÔNG CỘNG SẢN.

            3- Bước 3 : Không kể các Chính đảng Dân chủ không Cộng sản từ lâu đã âm thầm hoạt động ngay tại Việt Nam, sự lớn mạnh của phong trào đấu tranh cho nhân quyền, dân quyền, dân chủ trong Nước và sự ra đời của Khối 8406 đã thúc đẩy Đảng Dân chủ Việt Nam XXI công bố phục hoạt ngày 1-6-2006 và các Đảng Dân chủ không Cộng sản khác lần lượt công khai xuất hiện với trụ sở, văn phòng, cơ quan ngôn luận và các phương tiện truyền thông đại chúng bình thường khác.

            4- Bước 4 : Các Chính đảng phục hoạt và các Chính đảng mới được thành lập đưa ra cương lĩnh, đường lối, mục tiêu của mình với Quốc dân, thu phục Quần chúng ủng hộ, kết nạp đảng viên, gây dựng cơ sở, phát triển và kiện toàn tổ chức. Khối 8406 sẽ chấm dứt vai trò của mình nhường bước cho các Chính đảng hoạt động.

GIAI ĐOẠN  III

SOẠN THẢO HIẾN PHÁP MỚI  & TRƯNG CẦU Ý DÂN.

            5- Bước 5 : Các Chính Đảng tập hợp thành một hoặc nhiều Liên minh đồng loạt cùng gây sức ép lên Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam để thành lập Hội đồng soạn thảo Hiến pháp Tạm Thời gồm Đại diện của tất cả các Chính đảng, các Tổ chức xã hội và các Tôn giáo nào muốn cử Đại diện tham gia.

            6- Bước 6 :  Đưa Dự thảo Hiến Pháp Mới ra trưng cầu ý Dân và công bố Hiến Pháp Mới Tạm Thời.

GIAI ĐOẠN  IV

HOÀN TẤT TIẾN TRÌNH DÂN CHỦ HÓA VIỆT NAM.

            7- Bước 7 : Thành lập Hội đồng thi hành Hiến Pháp Mới Tạm Thời đã được toàn Dân đồng thuận. Thành lập Hội đồng Tổ chức Bầu Cử Quốc Hội Dân Chủ Khoá I, gồm các Uỷ ban : Uỷ ban biên soạn Luật Bầu cử, Ủy ban Tổ chức các Chính đảng đăng ký ứng cử viên, Uỷ ban Tổ chức bầu cử, kiểm phiếu, Uỷ ban Quốc tế giám sát,…Tiến hành cuộc bầu cử Quốc hội công bằng, tự do, văn minh khoá I.

            8- Bước 8 : Quốc Hội đầu tiên họp để thông qua Hiến Pháp Chính Thức, chọn Quốc hiệu, Quốc huy, Quốc kỳ, Quốc ca,… ; đưa Hiến Pháp đi vào cuộc sống của toàn Dân.

            Đại diện lâm thời Khối 8406

            gồm 1.872 Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình

            & hàng vạn Công dân quốc nội :

            Đỗ Nam Hải, Kỹ sư, Sài Gòn.

            Trần Anh Kim, Cựu Sĩ quan, Thái Bình.

            Nguyễn Văn Lý, Linh mục Công giáo, Huế.

******************************************

March 6, 2008

Hỡi các anh công an, thế hệ thanh niên mới của dân tộc Việt Nam.

Hỡi các anh công an, thế hệ thanh niên mới của dân tộc Việt Nam.Thưa các anh,

Điều trước tiên mà chúng tôi muốn thưa với các anh là, chúng ta, tất cả đều là những người con dân nước Việt, các anh, chúng tôi đều là những người nói tiếng Việt, các anh hiện nay là những người đang ở nước nhà, đang làm việc trong một cơ chế, thay vì phục vụ cho đất nước Việt Nam thân yêu, thì các anh lại là những người phục vụ cho một tập đoàn thiểu số, bị cả dân tộc nguyền rủa, chán ghét, là bọn quỷ đỏ cộng sản, còn chúng tôi, chúng tôi là những người, lẽ ra, cũng có một nếp sống an bình nơi quê hương đất nước, nếu như không có cái gọi là đảng cộng sản bán nước hại dân do tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh góp nhặt từ những chủ nghĩa phi nhân bản, dùng bạo lực cưỡng chiếm cả đất nước khiến chúng tôi phải ra đi, thà chấp nhận bỏ mình trên biển cả hơn là sống dưới một chế độ do quỷ vương cai trị.

Chúng tôi may mắn vượt thoát được, và hiện nay, là những người sống ở nước ngoài, chúng tôi có đời sống ổn định, chúng tôi có thể sống trọn cuộc đời còn lại trên xứ người mà không cần phải lo lắng gì cả. Nhưng, được sống trên những đất nước thực sự có một nền dân chủ đúng nghiã, chúng tôi nhìn về quê nhà, đau lòng cho tổ quốc, cho dân tộc, cho đồng bào thân mến đã và đang sống dưới sự thống trị tàn bạo của loài quỷ đỏ, chúng tôi không thể ngồi yên hưởng thụ những gì mà các đất nước dân chủ đã mang đến cho chúng tôi một cách ích kỷ, chúng tôi thông cảm, thấu hiểu được những nỗi thống khổ cũng như những khát khao của đồng bào, của anh chị em tại quê nhà, cho nên, dù sức mọn tài hèn, chúng tôi cũng cố gắng làm được những gì có thể làm, hầu mong góp phần vào công cuộc xây dựng một đất nước Việt Nam Tự Do Dân Chủ đúng nghiã.

Các anh, đối với chúng tôi, vẫn là những người anh em, tuy rằng có thể gọi là ở hai đầu chiến tuyến, tuy nhiên, điều này chúng tôi cũng không hoàn toàn quy trách cho các anh một trăm phần trăm, chúng tôi đoan chắc rằng, trước khi các anh khoác vào người những chiếc áo màu xanh lúa mạ của cơ chế công an trong chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay, các anh cũng đều là những con người được sinh ra, lớn lên, được nuôi dưỡng bằng dòng sữa mẹ của đồng lúa Việt Nam, của cây lành trái ngọt quê hương, của đất nước 4000 năm văn hiến đáng tự hào của dân tộc Việt oai hùng bất khuất. Hình vóc các anh được tô bồi bằng tình yêu thương của cha mẹ, hàng xóm láng giềng, anh em bè bạn.v.v…Các anh trở thành những thanh niên ưu tú, những trí tuệ thông minh trong truyền thống dân tộc, các anh cũng là anh em đồng bào với hàng ngàn thanh niên ưu tú khác trong mọi ngành nghề của xã hội, lẽ ra, các anh cũng được đồng bào trong nước, được dân tộc Việt Nam kính ngưỡng, yêu mến, nể nang như mọi thành phần thanh niên ưu tú xuất sắc khác.

Nhưng than ôi! Kể từ khi các anh khoác vào người chiếc áo màu xanh lúa mạ đó, bỗng nhiên các anh trở thành biểu tượng của những hung thần ác sát, trở thành một biểu tượng đáng ghê sợ, đáng nhờn gớm của đồng bào yêu dân chủ, yêu đất nướcViệt Nam. Các anh bỗng trở thành kẻ thù, thành tội đồ của cả một dân tộc, của cả thế giới tự do, hình ảnh đưa tay bịt miệng một vị lãnh đạo tinh thần tôn giáo trước tòa án đã được cả thế giới trông thấy rồi, các anh có biết không?

Chúng tôi biết, xã hội Việt Nam trong thời đại kể từ khi các anh được sinh ra có nhiều bất ổn, các anh cũng có thể là do hoàn cảnh đẩy đưa, phải gia nhập vào cái cơ chế gọi là công an, để tìm đường sống còn, để có cơ hội nâng cao mức thu nhập kinh tế cho gia đình, các anh cũng là nạn nhân của xã hội, của chế độ, của thời đại, hơn thế nữa, các anh sẽ còn là những con dê tế thần cho cái gọi là đảng cộng sản Việt Nam trong một thời điểm nào đó.Các anh đã bị nguyền rủa nhiều rồi, các anh sẽ tiếp tục bị nguyền rủa, bị đem ra xét xử, bị coi là tội đồ dân tộc, là tội phạm chiến tranh v.v… và v.v…

Các anh đừng vội tự hào là các anh có quyền lực trong tay, các anh mãi mãi có thể đàn áp, đánh đập, bức bách đồng bào, dân chúng cũng là anh em bạn bè bà con cô bác của các anh, cuộc đời không có gì là mãi mãi cả, nhất là bạo quyền, bạo lực, và nhất là trong thời đại thông tin siêu xa lộ trên toàn cầu hiện nay. Chế độ cộng sản mà các anh đang phục vụ đó sẽ không còn tồn tại bao lâu nữa đâu, 3 triệu đảng viên cộng sản mà các anh đang theo làm tay sai đó đã bị lung lay tận gốc rễ rồi, bề ngoài thì họ có vẻ như là đang củng cố sức mạnh mà họ cho là vững bền, nhưng thật ra là họ đang run sợ, họ đang tìm cách bám víu được ngày nào hay ngày đó chiếc ghế quyền lực mà họ đang ngồi, để mà vơ vét, để mà rút tỉa tận ương tận tủy con dân Việt Nam cú chót trước khi ôm mớ tài sản kếch sù cao bay xa chạy, bỏ lại đám tay sai như các anh làm con vật tế thần để cho đồng bào đem ra xét xử.

Mà cũng chưa cần đợi đến lúc chúng cao bay xa chạy, các anh hiện nay cũng đã là những con vật tế thần cho chúng rồi, tiền bạc kiếm chát được hằng tỷ tỷ đô la thì chúng ẳm trọn, với tài sản này, chúng và con cháu ăn tiêu đời đời cũng không hết, nhưng nếu có chuyện sai phạm xảy ra bị phanh phui thì bọn chúng chối biến rằng không phải chủ trương của bọn chúng, mà là sai phạm của cấp dưới, của hạ tầng cơ sở, và như thế thì các anh là những người bị người dân sỉ vả, nguyền rủa, bị coi là hung thần ác sát. Bây giờ thì các anh hãy còn cây dù rách tươm cộng sản che chắn cho, nhưng tương lai, khi những cây dù đó bị cụp lại rồi, bị vất vào sọt rác rồi thì sẽ không còn gì để các anh núp bóng nữa, lúc đó chính các anh sẽ phải là những người đứng trước vành móng ngựa của tòa án dân tộc, để nghe dân chúng kết án, hài tội, không có nơi chốn nào cho các anh dung thân nữa. Tương lai các anh vô cùng mờ mịt, các anh có biết hay không?

Đảng cộng sản mà các anh phục vụ, ở trên một khía cạnh nào đó, họ chẳng phải là con người, mà là một loại ma vương, một loại quỷ sứ đội lốp người. Con người cộng sản vốn đã vô thần, bây giờ với cái tài liệu mật 600 trang chứa đựng kế họach nhằm tiêu diệt tôn giáo, mà họ đã chỉ thị cho các tầng lớp cán bộ tìm mọi cách thực hiện, mà Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Văn Phòng II Viện Hóa Đạo ở hải ngoại đã phanh phui, đã phân phát cho khán thính giả tham dự hai buổi hội thảo tại Houston, Texas và San Jose, California, đủ cho thấy đó là một hành động phi nhân bản, một tội ác tày trời. Đập phá, cưỡng chiếm chùa chiền, bắt bớ đàn áp tu sĩ nhằm mục đích tiêu diệt tôn giáo trên thế gian này là hành động, là lối cư xử của bọn ác quỷ, bọn hung thần chứ không phải là của con người, của nhân loại. Là con người thì không ai có thể phủ nhận vai trò của đức tin trong cuộc sống, chỉ có các loài ác ma, ác quỷ mới là mong đồng hóa cho con người trở thành xấu xa, đáng ghê đáng sợ giống như chúng. Cả thế giới bị kiếp nạn quỷ đỏ từ hơn thế kỷ nay, nhân loại đã thống khổ quá nhiều rồi, đã đến ngày tàn của loài quỷ đỏ, các quốc gia cộng sản trên thế giới đã lần lượt xóa bỏ, đã thoát khỏi ách nạn quỷ đỏ rồi, thế tất yếu, rồi cũng sẽ đến phiên đất nước Việt Nam của chúng ta thôi.

Con đường của các anh đang đi hiện nay, là một con đường không có lối thoát, một ngỏ cụt. Các anh chớ nghĩ rằng đảng cộng sản mà các anh phục vụ sẽ vững bền mãi mãi. Không đâu các anh, đảng cộng sản tội ác tày trời, buôn dân bán nước, lọc lừa xảo trá, lường gạt, chiếm đọat, rút tỉa máu xương của người dân đã đến lúc phải cáo chung rồi. Ngày hôm nay, khi các anh nghe được, đọc được những lời tha thiết kêu gọi này, thì chính là lúc tiếng chuông báo hiệu một trang sử mới, một ngày mới tươi sáng cuả dân tộc Việt Nam đã vang lên, tiếng chuông báo động, tiếng chuông thức tỉnh, tiếng chuông kêu gọi.

Chúng tôi kêu gọi các anh, những thanh niên thế hệ mới của dân tộc Việt Nam. Các anh hãy sống cách nào cho xứng đáng là là rường cột dân tộc, là hậu duệ của Bà Triệu, Bà Trưng, của Trần Quốc Toản, Lý Thường Kiệt, của Phạm Ngũ Lão, của Quang Trung v.v… Các anh hãy tìm cho mình một con đường dẫn tới tương lai sống vinh quang với tiền đồ tốt đẹp của đất nước dân tộc sau khi đã xóa bỏ màu cờ sắt máu của đảng cộng sản, các anh hãy nên quay về với dân tộc là khối 84 triệu dân chúng Việt Nam hơn là khối 3 triệu đảng viên cộng sản bán dân bán nước sắp cáo chung. Các anh hãy dừng lại mũi súng chĩa vào người dân vô tội bị đảng cộng sản bòn rút hút rỉa tận xương tủy phải đi đến con đường khiếu kiện, tiếng khóc than oán hận đã lên cao tận trời xanh rồi, tin rằng các anh cũng đã nghe đầy tai, đã thấy đầy mắt rồi, hãy đánh thức lương tâm của các anh ngay bây giờ, kẻo rồi không kịp nữa.

Các anh phải là những người che chở, giúp đỡ cho người dân vô tội này chứ, họ không ai khác hơn là bà con cô bác anh em bạn bè gần xa của anh thôi, họ bị cướp bóc, trấn lột một cách công khai, bị đẩy vào chỗ bất khả bất kháng. Các anh phải chính là những lực lượng cầm súng bắn vào các lực lượng Tàu Cộng đang chiếm đóng hai quần đảo Hoàng, Trường Sa của đất nước Việt Nam đã bị tập đoàn Cộng sản Việt Nam bán đứng cho Tàu Cộng từ năm 1958, có đâu lại quay mũi súng chĩa vào anh em sinh viên yêu nước biểu tình chống Tàu cộng trong vấn đề Hoàng, Trường Sa.

Các anh hãy là những người dập tắt ngọn lửa của cái gọi là “rước đuốc Thế Vận Hội” của bọn Tàu cộng được đảng cộng sản tay sai Việt Nam hí hố xum xoe tổ chức làm mất hết quốc thể, mất hết chủ quyền của dân tộc Việt Nam chứ, có đâu lại chịu khom lưng quỳ gối cho bọn Tàu cộng xí xô xí xào chúng đè đầu cưỡi cổ bằng cái hình thức rước đuốc Thế Vận Hội đó, nhục nhã lắm các anh ơi, đau đớn lắm các anh ơi!

Chúng tôi tha thiết kêu gọi các anh hãy suy nghĩ lại, hãy mở mắt ra, hãy chọn lựa con đường nào đúng đắn tốt đẹp cho tương lai của chính bản thân, của gia đình, con cháu của các anh. Các anh hãy âm thầm quay lại ngọn súng, hãy âm thầm nhóm lên ngọn lửa đấu tranh trong lòng của chính các anh, thanh niên thế hệ mới của dân tộc Việt Nam hào hùng, không hèn nhát khiếp sợ ngoại bang.

Các anh đã có lỗi rất nhiều với đồng bào, với dân tộc Việt Nam. Để chuộc lại những lỗi lầm này, ngay bây giờ các anh hãy làm cái gì đó có ích cho đồng bào, cho công cuộc dân chủ hóa đất nước. Bây giờ thì các anh chưa cần phải rời bỏ hàng ngũ đâu, các anh hãy lợi dụng nó, hãy làm một cái gì đó trong khả năng của các anh, một cách âm thầm.

Các anh hãy làm cái gì đó, một cách âm thầm, cho đồng bào dân tộc Việt Nam chúng ta, cho hàng xóm láng giềng của anh, những người sẽ xét xử các anh trong ngày tàn của chế độ, những người sẽ đưa bàn tay ra đùm bọc cho anh, hay là nhờn gớm xua đuổi các anh, một khi cái dù của đảng quỷ đỏ bị dẹp bỏ, là tùy vào thái độ hiện giờ của các anh đó.

Trước khi chính thức đứng lên, tự mình quay súng lại, bảo vệ cho đồng bào thân yêu, đánh đuổi cái đảng cộng sản quỷ quái, xóa bỏ cái chủ nghĩa phi nhân đã làm dân tộc Việt Nam nói riêng và cả thế giới nói chung, phải chịu thống khổ triền miên trong suốt thế kỷ qua, các anh hãy nhanh chóng nhìn lại, hãy mở mắt ra, hãy làm một cái gì đó để chuộc lại lỗi lầm bấy lâu, chúng tôi sẽ luôn ủng hộ các anh, ủng hộ những tấm lòng can cường bất khuất vì dân chủ tự do, vì nước nhà dân tộc Việt Nam không có bóng dáng của loài quỷ đỏ nơi các anh.

Hỡi các anh công an, thanh niên thế hệ mới của dân tộc Việt Nam.

Dân tộc Việt Nam đã thống khổ nhiều rồi, lâu rồi, sự thật về cái gọi là đảng cộng sản đã bị phơi bày trần trụi, chúng tôi biết trong hàng ngũ các anh vẫn còn có những tấm lòng trăn trở, những trái tim thao thức khi nghĩ đến tiền đồ dân tộc quê hương, nghĩ đến thực trạng xã hội trong tình trạng đạo đức bị băng hoại, bị tha hóa vì con người bị lây nhiễm độc trùng cộng sản, các anh công an sao còn chưa nhìn ra được những điều này, sao còn nỡ đang tay trù dập, hành hạ chính những đồng bào cật ruột của mình, nếu còn là một con người đầy đủ nhân tính, các anh hãy mở mắt ra và nhìn cho kỹ, xem ai là đối tượng mà các anh nên phục vụ, để cho hạnh phúc ấm no có thể trở lại trên quê hương vốn giàu, vốn đẹp nhưng đã bị bọn cầm quyền hung ác, chỉ biết rút rỉa tận xương tủy dân nghèo để cho cái túi riêng của họ luôn đầy tràn, bỏ mặc sự sống chết tồn vong của người dân thấp cổ bé miệng, bỏ mặc sự còn mất được thua của lãnh thổ sơn hà.

Các anh công an ơi, lực lượng của các anh chính là một trong những ngòi nổ hữu hiệu nhất góp phần vào ngọn lửa đấu tranh cho dân chủ đang ngấm ngầm nhen nhúm trong lòng của toàn bộ 80 triệu người dân Việt Nam. Các anh công an ơi, 3 triệu đảng viên cộng sản so với 80 triệu đồng bào, các anh hãy là một giọt nước tràn ly trong tiến trình dân chủ, hãy biến mình thành những chất keo sơn, gắn kết từng ngọn lửa đang nhen nhúm trong lòng dân tộc, hãy thổi lên một trận cuồng phong, đốt sạch thế lực của quỷ vương, các anh sẽ được tổ quốc ghi ơn, sẽ góp phần làm nên lịch sử, bằng ngược lại, bánh xe tiến hóa của thế giới, của nhân lọai rồi đây cũng sẽ nghiền nát, sẽ xóa sổ thế lực của ma giáo, của tà đạo, các anh rồi sẽ ra sao?.

Chính nghĩa tất thắng, lời xưa đã rành rành, các anh công an, còn chờ gì nữa mà không quay đầu lại???

Trần Việt Nữ
http://ungho8406.bravehost.com/index.html

March 2, 2008

Thư Tố Cáo Và Kêu Cứu Cho Công Dân Vô Tội Lương Văn Sinh – tỉnh Bình Thuận

Filed under: Dân oan, Kháng cáo/thư, tuyên cáo, thư ngỏ — tudo @ 10:42 pm
Lư Thị Thu Duyên thành viên Khối – 8406

Lương Văn Sinh

Thư Tố Cáo Và Kêu Cứu Cho Công Dân Vô Tội Lương Văn Sinh – tỉnh Bình Thuận

Về việc công dân Lương Văn Sinh thành viên của Khối 8406 – thuộc Phong trào tranh đấu cho Dân chủ, Tự do, Nhân quyền và Công bằng xã hội đang bị an ninh mật vụ CSVN tỉnh Bình Thuận bắt giam trái pháp luật đã hơn 50 ngày qua tại trại giam số 1 phường Phú Thuỷ, thị xã (thành phố) Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận.

Kính gửi:
– Ông chủ tịch Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.
– Ngài chủ tịch Ủy ban nhân quyền của Liên minh Châu Âu.
– Tổ chức theo dõi và giám sát Nhân quyền Quốc tế
– Tổ chức mạng lưới nhân quyền Việt Nam tại hải ngoại.
– Tất cả các hệ thống báo chí, đài phát thanh và truyền hình của đồng bào ở Hải Ngoại cùng các quí vị và toàn thể đồng bào trong và ngoài nước quan tâm.

Tôi tên là Lư Thị Thu Duyên, một dân oan đang cư trú tại miền Nam Việt Nam, đồng thời tôi cũng là thành viên của Khối – 8406 hiện đang góp phần đấu tranh chống chế độ độc tài đảng trị do ĐCSVN thống trị để đòi Dân chủ Tự do, Nhân quyền và Công lý cho Đất nước và dân tộc Việt Nam.

Như các quý cơ quan, cùng toàn thể dư luận trên toàn cầu đã biết, vào lúc 13 giờ ngày 10 – 01 – 2008 công dân Lương Văn Sinh đã bị an ninh mật vụ CS tỉnh Bình Thuận mai phục bắt giữ khi anh Sinh vừa từ nhà người cậu ruột tên là Ông Khảm vốn cũng là 1 dân oan tỉnh Bình Thuận để về nhà mẹ ruột cách đó khoảng 100m. Sau đó lũ công an mật vụ bảo vệ chính trị cho hệ thống độc tài CSVN đã khoá tay và đưa anh Lương Văn Sinh về trại giam tỉnh đặt trong thị xã Phan Thiết thuộc tỉnh Bình Thuận với tội danh vu vơ mà chúng gán ghép cho anh lúc đầu là : “ Lợi dụng quyền khiếu kiện để chống phá nhà nước VN XHCN và tuyên truyền chống nhà nước VN XHCN….theo bộ luật hình sự ”.

Vừa qua ngày 14 – 02 – 2008 tôi ra thăm trực tiếp gia đình anh Lương Văn Sinh, qua tiếp xúc với người thân, thì được biết vào khoảng 9 giờ sáng ngày 10 – 01- 2008 các chị ruột của anh Sinh còn nhìn thấy anh đang ăn sáng bên kia đường quốc lộ, vị trí đối diện nhà mẹ của anh khoảng cách chừng 10m. Sau đó anh vào thăm người cậu là Ông Khảm. Khi anh vừa rời nhà Ông Khảm để về lại nhà mẹ đẻ thì anh Lương Văn Sinh đã bị toán mật vụ CSVN có chức năng “bảo vệ an ninh chính trị” PA 38 thuộc cơ quan mật vụ tỉnh Bình Thuận phối hợp với mật vụ huyện Hàm Tân bắt giữ ngay lập tức mà không đưa ra lệnh bắt khẩn cấp hoặc công bố lí do chính đáng một cách công khai theo quy định của pháp luật hiện hành, dù là luật rừng rú, luật tuỳ tiện của chế độ độc tài đảng trị độc đoán của nhà nước CSVN.

Kể từ ngày vào Sài Gòn khiếu kiện hồi tháng 6-7/2007, anh Lương Văn Sinh đã liên tục bị lực lượng an ninh CSVN thành phố Sài Gòn và Bình Thuận bắt giữ và đánh đập dã man nhiều lần chỉ vì anh đã cùng bà con dân oan khắp các tỉnh thành phía Nam xuống đường biểu tình đòi lại tài sản đã bị chính quyền địa phương tước đọat phi pháp. Sau nhiều tháng sống tạm trú chui lủi ở Sài Gòn để tránh công an đàn áp bắt bớ thô bạo, thì anh cũng như tất cả những bà con dân oan khắp các tỉnh thành khác, công dân Lương Văn Sinh đã hiểu ra vấn đề cốt lõi nhất là chỉ khi nào đất nước Việt Nam có Tự do Dân chủ, tôn trọng các Quyền căn bản của Con người và quyền Công dân thì số tài sản là đất đai, nhà cửa, ruộng rẫy của đồng bào dân oan cả nước mới mong trở về tay các khổ chủ. Xuất phát từ nhận thức đúng đắn đó nên anh Lương Văn Sinh đã tình nguyện ký tên tham gia và ủng hộ Khối đấu tranh 8406 thuộc Phong trào Dân Chủ Việt Nam với mong ước cùng góp sức nhỏ bé của bản thân vào công cuộc đấu tranh đòi Tự do Dân chủ cho đất nước và cả dân tộc Việt Nam.

Mới đây vào ngày 24 – 02 – 2008 chị gái ruột và con trai anh Lương Văn Sinh đã được vào trại giam số 1 ở thị xã Phan Thiết để thăm gặp anh Sinh trong một khoảng thời gian rất ngắn. Được biết sau gần 2 tháng bị giam cầm, bị cách ly với xã hội và bị cai ngục khủng bố tinh thần, nên hiện nay sức khỏe anh Lương Văn Sinh rất sút kém. Cụ thể anh đã bị phát sinh nhiều bệnh như cao huyết áp, tim mạch và kiết lỵ cơ thể đã sụt hơn chục cân. Khi người thân anh Lương Văn Sinh chất vấn về lý do bắt giữ người thân của gia đình mình, thì chính tên sĩ quan an ninh CSVN tỉnh Bình Thuận đã trả lời nguyên văn rằng : “Sinh không phạm tội. Chỉ vì ngoan cố xuống đường biểu tình đòi tài sản nên chính quyền bắt giữ và sẽ đưa ra tòa xét xử, lúc ấy sẽ biết tội gì…”

Qua toàn bộ những sự việc nêu trên đây, tôi thấy rằng việc chính quyền CS tỉnh Bình Thuận giam giữ anh Lương Văn Sinh là trái luật pháp của chính nhà nước Việt Nam gọi là XHCN này. Chính nhà nước độc tài phản dân chủ này, họ đã vi phạm công ước quốc tế mà chính phủ nước CH XHCN Việt Nam đã ký và cam kết long trọng trước toàn thế giới. Vì anh Sinh là một người dân oan vô tội, đồng thời là thành viên của khối 8406 là người tích cực đấu tranh cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước bằng các phương thức ôn hoà, hợp hiến và bất bạo động phù hợp với các tiêu chuẩn Nhân quyền quốc tế.

Tôi thiết nghĩ tại sao nhân dân trong nước chỉ vì bị cướp đoạt đất đai, tài sản, hoa màu… khi bị bất công áp bức thì người dân đứng lên kêu đòi Công lý bằng hình thức gửi đơn từ khiếu nại theo đúng quy định của luật pháp và cho dù họ có xuống đường biểu tình ôn hoà trước nhà cầm quyền, thế mà bị gán ghép cho là tội lỗi, là xâm phạm an ninh quốc gia để sai bảo lũ công an mật vụ bắt nhốt giam cầm người dân hết sức tuỳ tiện ? Vậy tôi thử hỏi đất nước này Nhân quyền của công dân Việt Nam có được thực thi và tôn trọng ở chỗ nào ? ở chỗ nào ?

Nay tôi xin thay mặt cho nhiều đồng bào dân oan và những người có lương tâm quan tâm đến cảnh bất công ngang trái còn đầy rẫy trên đất nước Việt Nam để viết bản tố cáo và kêu cứu này gửi đến các quí vị những con người có lương tri trên toàn thế giới thường bênh vực và cổ vũ cho sự nghiệp phấn đấu vì nền Tự do Dân chủ, Nhân quyền cho dân tộc Việt Nam biết. Và tôi xin tha thiết quý vị hãy lên tiếng can thiệp để nhà cầm quyền độc tài Cộng Sản Việt Nam và lực lượng an ninh CS tỉnh Bình Thuận phải trả tự do ngay cho công dân Lương Văn Sinh trong thời gian gần nhất, đồng thời mọi hậu quả về sức khoẻ và tính mạng của anh Sinh thì nhà nước và công an CSVN phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Cuối cùng tôi xin chân thành biết ơn quí vị đã quan tâm theo dõi và giúp đỡ chuyển dịch bức thư này sang các ngoại ngữ cần thiết để phổ biến rộng rãi khắp thế giới cũng như lưu tâm đến nguyện vọng chính đáng trong thư này của tôi

Kính thư

Thành phố Sài Gòn ngày 28/02/2008
Công dân Lư Thị Thu Duyên thành viên Khối – 8406 thuộc Phong Trào Đấu Tranh Đòi Dân Chủ Tự Do, Nhân Quyền và Công Bằng Xã Hội cho Đất nước Việt Nam

Địa chỉ : 77/13B đường Trần Bình Trọng, quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn ( tức Hồ Chí Minh )
Số điện thoại di động công khai để liên hệ với cá nhân tôi là : 0974 554 217 ( Xin quý vị lưu ý đây là số điện thoại công an CSVN thường xuyên nghe trộm)

Older Posts »

Create a free website or blog at WordPress.com.