Diễn đàn Paltalk TiengNoi TuDo Cua NguoiDan VietNam

July 27, 2008

Giết Người Để Diệt Khẩu? Chồng Và Anh Rể Của Dân Oan Mai Thị Nở Bị Giết Chết Tại Đồng Nai!!!

Dân oan Mai Thị Nở là người đội nón màu xanh bên tay trái

 

Ngày 20 tháng 07, 2008  vừa qua tại Đồng Nai, một vụ giết người đã xãy mà hai nạn nhân là anh Hùynh Văn Phong-  chồng của dân oan Mai Thị Nở; và người anh rễ của chị là anh Nguyễn Trung Lâm.

 

Trong thời qua quý bạn đọc cũng đã nhìn thấy hình của dân oan Mai Thị Nở cùng hai người con của chị – một trai và một gái ra Hà Nội khiếu kiện đất đai và tố cáo tham nhũng tại Đồng Nai. Vào ngày 11 tháng 06, 2008 chị đi cùng với một số dân oan khác đến biểu tình tại khu tập thể Hòan Cầu nơi cư ngụ của thanh tra Trần Văn Truyền; và chị đã bị bắt về đồn công an Ô Chơ Dừa. Do con trai của chị bị bệnh tim nên sau khi được thả ra, chị đã phải đưa con về lại Đồng Nai chữa bệnh. Về sự kiện này quý bạn đọc có thể tham khảo các bài cũ tại các đường link sau đây:

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=146

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=147

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=152

 

Đến ngày 20 tháng 07, 2008 thì chồng chị và anh rể của chị bị giết chết. Chúng tôi liên lạc được với chị Mai Thị Nở tại Đồng Nai để hỏi thêm về sự kiện này. Theo chị Nở thì cái chết của anh Hùynh Văn Phong chồng chị và anh rể chị – Nguyễn Trung Lâm – là hệ quả của việc chị đi khiếu kiện và tố cáo tham nhũng chứ không phải là việc thanh tóan giữa các nhóm xã hội đen như một vài tờ báo trong nước đưa tin. Sự kiện như thế nào, xin mời quý bạn đọc theo dõi

 

Lưu ý: có một số hình ảnh nạn nhân mà chị Mai Thị Nở đồng ý cho chúng tôi đăng tải ; và những hình này rất “nhạy cảm”; nếu như có quý bạn đọc nào “nhạy cảm” xin đừng vào trang trong.

Đọan 1

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đọan 2

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe


Dân Oan Mai Thị Nở – Sinh năm : 1979 đang ôm quan tài của chồng là
Huỳnh Văn Phong. Phong chết để lại một vợ và ba con thơ dại.

– Đứa con trai lớn nhất là : Huỳnh Mai Anh Dũng – Sinh năm : 1998

– Đứa con gái thứ hai là : Huỳnh Thị Ngọc – Sinh năm : 2003 vừa
qua vào ngày 11-6-2008 sáng sớm đến khu Hoàn Cầu đón ông Tổng Thanh
Tra Chính Phủ kêu oan bị công an Phường Ô Chợ Dừa bắt vào đồn

– Đứa con gái thứ ba là Huỳnh Thị Hồng Hạnh – Sinh năm : 2004
vừa qua cũng bị bắt vào ngày 11-6-2008 ở phường Ô Chợ Dừa – Quận Đống Đa – Hà Nội trong thời gian vừa qua mấy mẹ con chị Mai Thị Nở thường xuyên ở Hà Nội Tố Cáo bọn Tham Những của Huyện Trảng Bom chiếm đoạt 2415 ha đất


nạn nhân chết là Huỳnh Văn Phong – chồng chị Mai Thị Nở – Sinh năm : 1978 – Những dấu may trên người là sau khi khám nghiệm tử thi


đám tang của nạn nhân Nguyễn Trung Lâm,bỏ lại một vợ hai con.

– Vợ là Huỳnh Thị Bé – Sinh năm : 1973

– Con trai lớn là Nguyễn Hoàng Minh Hiếu – Sinh năm : 2002

– Con trai kế là Nguyễn Hoàng Phi Long – Sinh năm : 2004


Xác của nạn nhân Nguyễn Trung Lâm bị đâm chết ngay tại hiện trường vụ án,cảnh nhân dân quanh vùng đang đứng xem


Nạn nhân bị đâm chết tại chỗ là Nguyễn Trung Lâm – Sinh năm 1976. Bị đâm trong tình trạng ôm cổ một tay phải và một tay trái cầm ao đâm ngay tim. Tên Dũng quen với Trung Lâm và dùng thủ đoan đê hèn này.

Khi đâm nạn nhân còn bị ngoáy vào tim nên đường kính mở rộng

Audio phỏng vấn:
1-  Mai Thi No – PV: csvn giet nguoi diet khau
2- Download Mai Thi No – PV: csvn giet nguoi diet khau – 2
http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=440

July 13, 2008

Tin khẩn: Ms Chính bị công an Pleiku đánh đổ máu

HIỆP HỘI THÔNG CÔNG TIN LÀNH CÁC DÂN TỘC VIỆT NAM
Vietnamese People’s Evangelical Fellowship (VPEF)
Tổ 10 – Hoa lư – TP. Pleiku – Gia lai
Email: vpef. vn.2007@gmail. com
Mobifon: 0939726405

—————–o0o——————

THÔNG BÁO KHẨN
Việt nam, ngày 12/07/2008

Kính gửi:
– Các Hội Thánh Tin Lành Trong Và Ngoài Nước
– Các Cơ Quan Truyền Thông Báo Chí Ngôn Luận
– Các Cơ Quan Bảo Vệ Nhân Quyền Và Tự Do Tôn Giáo

VPEF xin thông báo

Vào lúc 19h tại cổng nhà Ms Nguyễn Công Chính, thuộc tổ 10, phường Hoa lư, thành phố Plei ku, tĩnh Gia lai, cháu Đinh Văn Bình 13 tuổi (Sắc tộc H’rê) là con nuôi Ms Chính, đang chơi với cháu Nguyễn Trần Công Hiệp, con trai Ms Chính ở tại cổng nhà. Bình và Huy đang chơi trước cổng nhà thì ông Rơ Chăm Thố, một công an an ninh thành phố Pleiku thường xuyên canh gác Ms Chính, kêu cháu lại đánh một bạt tai vào má bên phải, và chửi “Đồ nhóc con”. Hai cháu Bình và Huy chạy vào nhà báo cho Ms Chính biết.

Ms Chính liền ra gặp ông Thố và ông Hiền, một công an an ninh khác thuộc PA38 tỉnh Gia lai cũng đóng chốt canh gác Ms Chính mỗi ngày, hỏi: Tại sao các anh là công an lại đi đánh trẻ con? Ông Thố trả lời: Tôi đánh hồi nào? Cháu Bình nói: “Ông đánh mặt tôi sưng lên đây nè!” Ông Thố nói: “Mày láo!” Ms Chính bảo vợ là bà Trần Thị Hồng lên báo cho ông Bằng tổ trưởng tổ dân phố xuống làm chứng. Khi Ms Chính mới vừa nói dứt câu thì ông Thố đánh một cái vào bụng Ms Chính. Ms Chính quay lưng lại thì thấy ông Hiền quơ tay qua một cái, một vật gì giống như con dao đâm xẹt qua tay trái Ms Chính, vết đứt dài khoảng 10 phân chảy máu. Sau đó ông Hiền đấm hay cầm một cục đá đập một cái vào mắt phải của Ms Chính, máu trong mắt phun ra thành vòi, hiện nay mắt phải Ms Chính bị sưng húp và có nhiều vết xước xung quanh mắt.

Mục sư Nguyễn Công Chính, đang đảm trách Chủ tịch Hiệp hội Thông công Tin lành các dân tộc Việt nam (VPEF) đã trải qua 60 ngày bị công an thẩm vấn vì lý do đấu tranh cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt nam. Vào ngày 28/5/2008, chính quyền Gia lai tổ chức một lực lượng có hơn 70 người đến khám xét nhà và tịch thu ổ cứng CPU, các giấy tờ văn kiện sinh hoạt các Hội Thánh của VPEF đem đi.

Hiện nay Ms Chính bị công an quản thúc cấm không cho ra khỏi nhà bằng lệnh miệng từ ngày 8/7/2008 cho đến nay,

VPEF cũng xin nhắc lại: Ms Nguyễn Công Chính là người sống 20 năm qua tại đất nước Việt nam, không được chính quyền CSVN cấp Hộ khẩu, CMND, ngay cả con ông cũng không có giấy khai sinh?

Công an CSVN tìm mọi cách phân hóa, trấn áp, triệt hạ, xóa sổ Hiệp hội thông công Tin lành các dân tộc Việt nam.

Chúng tôi, thuộc hội VPEF (Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Các Dân Tộc Việt Nam) xin thông báo tin này đến quí Hội thánh và xin tiếp tục cầu nguyện cho Ms Nguyễn Công Chính và gia đình ông. Cũng xin chuyển thông báo này đến quí cơ quan truyền thông báo chí ngôn luận và xin phổ biến rộng rải cho mọi nơi được biết, về việc công an CSVN vi phạm nhân quyền đàn áp tôn giáo, đánh đập gây thương tích trầm trọng cho người dân. Mong quí vị lưu tâm tiếp tục theo dõi cách chính quyền CSVN giải quyết vụ này như thế nào, trong khi CSVN đang là chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.

Thành kính thông báo!

TM. VPEF
Ms Y-Bon-Niê
http://tiengnoitudodanchu.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=6155

May 12, 2008

Bắt hai nhà báo ‘vì đưa tin vụ PMU18’

Bắt hai nhà báo ‘vì đưa tin vụ PMU18’
 
Công an làm việc tại tòa soạn báo Thanh Niên (ảnh VietnamNet)
Vụ bắt giữ gây rúng động ở trong nước

Công an vừa bắt hai phóng viên để điều tra cáo buộc liên quan đến việc đưa tin vụ PMU18, gây xôn xao trong giới báo chí ở Việt Nam.

Tin từ Việt Nam cho hay phó Văn phòng báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội, nhà báo Nguyễn Văn Hải, và phóng viên Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên vừa bị bắt giam.

Cả hai ông đều là phóng viên ‘cứng’ trong mảng nội chính.

Giới nhà báo ở Hà Nội và TPHCM cho BBC hay đến khoảng 4 giờ chiều 12/05 ngoài hai người kể trên giới hữu trách còn bắt thêm một người thứ ba không thuộc giới nhà báo nhưng có liên quan.

Hồi tháng 8/2007, được biết rằng cơ quan điều tra đã khởi tố ‘vụ án làm lộ bí mật nhà nước và lợi dụng quyền tự do dân chủ’ liên quan tới các bài báo viết về vụ PMU18.

Một nhà bình luận ở Hà Nội cho BBC biết rằng đây là động thái được chờ đợi từ “phe của cựu Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến.”

Trong diễn biến gần đây nhất, ông Tiến đã được phục hồi tư cách Đảng viên hôm 07/05 kể từ khi bị đình chỉ ngày 4/04/2006.

Ông được thả sau 18 tháng tạm giam và Viện Kiểm sát đã đình chỉ vụ án và miễn trách nhiệm hình sự đối với ông và hai bị can khác.

Dư luận nhiều tuần qua cũng bàn về việc ông Tiến thông qua luật sư đòi lại các quyền lợi của mình và vai trò của báo chí khi đưa tin về ông và vụ PMU18.

Đã bị thẩm vấn nhiều

Các nguồn tin từ Việt Nam nói việc bắt giữ các nhà báo này dù gây bàn tán trong giới phóng viên nhưng không làm người ta ngạc nhiên.

Hồi tháng 8/2007, nhiều phóng viên có tiếng của các tờ báo có lượng phát hành lớn ở Việt Nam đã bị Bộ Công an gọi lên thẩm vấn.

Ngoài Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động, Tiền Phong, phóng viên báo ngành công an như Công an Nhân dân, An ninh Thủ đô và Công an TP HCM cũng bị triệu tập.

Cơ quan điều tra không nói là đã xin lệnh phê chuẩn việc gọi hỏi phóng viên của Viện Kiểm sát hay chưa.

Một số phóng viên thấy bìa hồ sơ thẩm vấn của an ninh điều tra có chữ “Chuyên án LM07” và đoán rằng đây là chữ viết tắt của “Chuyên án Lộ mật năm 2007”.

Họ nói họ được hỏi những câu như đã từng viết bao nhiêu bài liên quan tới vụ PU18, các nguồn tin lấy từ đâu và kiểm chứng thông tin như thế nào.

Từ 1994 đến 1998 ở cương vị tổng giám đốc PMU18, ông Tiến làm đại diện chủ đầu tư nhiều dự án xây dựng cầu đường.

Ngày 29/03/2006, Thủ tướng Phan Văn Khải ra quyết định tạm đình chỉ công tác của Thứ trưởng Tiến để “kiểm điểm làm rõ các dấu hiệu vi phạm trong vụ án tại PMU18.”

 http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/05/080512_vietpressarrests.shtml


Bắt nhà báo, thả quan tham

DCVOnline – Tin ngắn

Theo BBC, lấy các nguồn tin từ Việt Nam, phó Văn phòng báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội, nhà báo Nguyễn Văn Hải, và phóng viên Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên vừa bị bắt giam vì đưa tin về vụ PMU 8 không theo đúng lề phải của Đảng CSVN.

Khoảng 4 giờ chiều 12/05 ngoài hai người nói trên, giới hữu trách còn bắt thêm một người thứ ba không thuộc giới nhà báo nhưng có liên quan.

Như chúng ta đã biết, vụ PMU 18 đã từng làm xôn xao dư luận trong và ngoài nước. Các nhân vật tai to mặt lớn của Tổng Công ty Xây dựng Cầu đường PMU 18 thuộc Bộ giao thông vận tải đã “gây hậu quả nghiêm trọng”, làm thất thoát công quỹ và tham nhũng… Các khuôn mặt được “quan tâm” nhiều nhất trong vụ án này là: Bùi tiến Dũng với các cuộc cá cược bóng đá hàng triệu đô la; Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Bộ giao Thông thích các em gái chân dài và con rể của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh…

Ngày 29/03/2006, Thủ tướng Phan Văn Khải ra quyết định tạm đình chỉ công tác của Thứ trưởng Tiến để “kiểm điểm làm rõ các dấu hiệu vi phạm trong vụ án tại PMU18”.

Thay vì chĩa mũi nhọn điều tra vụ án nghiêm trọng này thì tháng 8/2007 Cơ quan điều tra lại giáng đòn vào các phóng viên báo chí đã cố gắng phanh phui trước dư luận các thông tin về vụ án này. Nhiều phóng viên có tiếng của các tờ báo có lượng phát hành lớn ở Việt Nam đã bị Bộ Công an gọi lên thẩm vấn. Cơ quan điều tra đã khởi tố “vụ án làm lộ bí mật nhà nước và lợi dụng quyền tự do dân chủ” liên quan tới các bài báo viết về vụ PMU18!

Theo BBC, đây là “động thái được chờ đợi từ phe của cựu Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến”, tất nhiên dư luận cũng phán đoán phần nào. “Phe” đó là ai, nếu không phải là những người ở vị thế chóp bu trong hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN có liên đới hoặc đã chót ăn tiền nên buộc phải ngậm miệng hoặc ra tay cứu đàn em?

Ông Tiến đã được phục hồi tư cách đảng viên cộng sản hôm 07/05 kể từ khi bị đình chỉ ngày 4/04/2006. Nguyễn Việt Tiến được thả sau 18 tháng tạm giam và Viện Kiểm sát đã đình chỉ vụ án và miễn trách nhiệm hình sự đối với ông và hai bị can khác. Dư luận nhiều tuần qua cũng bàn về việc ông Tiến dùng luật sư đòi lại các quyền lợi của mình và vai trò của báo chí khi đưa tin về ông và vụ PMU18.

Các nguồn tin từ Việt Nam nói việc bắt giữ các nhà báo này dù gây bàn tán trong giới phóng viên nhưng không làm người ta ngạc nhiên. Ngoài Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động, Tiền Phong, phóng viên báo ngành công an như Công an Nhân dân, An ninh Thủ đô và Công an TP HCM cũng bị triệu tập.

Cơ quan điều tra không nói là đã xin lệnh phê chuẩn việc gọi hỏi phóng viên của Viện Kiểm sát hay chưa.

Cũng theo BBC, một số phóng viên thấy bìa hồ sơ thẩm vấn của an ninh điều tra có chữ “Chuyên án LM07” và đoán rằng đây là chữ viết tắt của “Chuyên án Lộ mật năm 2007”.

Họ nói họ được hỏi những câu như đã từng viết bao nhiêu bài liên quan tới vụ PU18, các nguồn tin lấy từ đâu và kiểm chứng thông tin như thế nào.

© DCVOnline
——————————————————————————–
– Nguồn: BBC, 12/05/2008.

– Bạn đọc có thể tham khảo thêm bài: Cần xem lại vụ PMU 18 (BBC phỏng vấn luật sư Cù Huy Hà Vũ), 28/03/2008.

modules.php?name=News&file=article&sid=5021


Hai ký giả bị bắt vì những bài viết về vụ PMU18

Tin tức mới nhất mà chúng tôi vừa nhận được vào chiều hôm nay cho biết hai ký giả của báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên vừa bị công an bắt giữ vì những bài viết liên quan đến vụ án PMU 18.

Photo courtesy of VNExpress.

Giới phóng viên Việt Nam trong một cuộc họp báo về vụ tham nhũng PMU18 tại Tổng Cục cảnh sát, trong thời gian vụ án này bị phanh phui trước công luận.

Hai ký giả này là các ông Nguyễn Hải, Phó trưởng Văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ tại Hà Nội; và ký giả Nguyễn Việt Chiến phụ trách thông tin nội chính của tờ Thanh Niên.

Một số nguồn tin còn cho biết thêm, liên quan đến vụ án này. Hiện 1 ký giả khác đang bị cơ quan an ninh điều tra; và một tướng công an cũng có thể liên hệ đến vụ bắt giữ các nhà báo.

Theo báo điện tử VNExpress, cả hai bị khởi tố theo tội danh: “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Chiều nay, cơ quan an ninh đã khám nhà riêng và phòng làm việc của hai ông này tại văn phòng báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên ở Hà Nội.

Trước khi bị bắt, hai nhà báo này đều là tác giả của nhiều loạt bài điều tra chống tham nhũng trên Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Trong thời gian diễn ra vụ án tại PMU 18, họ là những cây viết chủ chốt của các báo này.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi vụ việc và sẽ gửi những thông tin mới nhất đến với quý vị khi có thể.

http://www.rfa.org/vietnamese/VietnameseNews/vietnamnews/Vietnamese_Police_arrested_two_Journalists-05122008112437.html

Thư tố cáo về việc công an nhà nước CSVN bắt giữ tôi trái pháp luật

 

Kính gửi :

Các cơ quan bảo vệ Nhân quyền trên toàn thế giới

                   Các hệ thống truyền thông, báo chí, mạng lưới internet, tất cả các đài phát thanh hải ngoại và quốc tế

                   Dư luận đồng bào trong và ngoài nước Việt Nam

 

Kính thưa tất cả các quý vị và toàn thể đồng bào

 

     Như các quý vị đã bíêt sáng ngày 13/04/2008, anh em chị hoạt động dân chủ, nhân quyền và bà con dân oan các tỉnh có tổ chức buổi họp mặt đầu năm 2008 thì công an Cộng sản TP Hà Nội được chỉ đạo của bộ công an Việt Nam trên trung ương đã tiến hành bắt và đánh đập tôi rất dã man. Chúng đã cho tên Nguyễn Tuấn Khiêm là sĩ quan công an đồn phường Tràng Tiền đấm đá tôi túi bụi như đòn trả thù, đặc biệt tên này đã dùng võ thuật đá thẳng vào bộ hạ tôi làm tôi chết ngất đi ít phút. Sau đấy một tên cao gầy đánh một cùi trỏ vào lưng tôi rồi tiếp theo chúng đạp, đá vào mạng sườn tôi liên tiếp gây cho tôi rất đau đớn. Khi đã về tới trụ sở công an TP Hà Nội tại số 87 phố Trần Hưng Đạo thì tên Tuấn Anh lớn <tên này có vết chàm tím trên mặt> đá bóp mạng  sườn tôi mà cho đến 20 ngày sau tôi mới có điều kiện chụp ảnh mà vẫn chưa hết vết thâm tím.

 

Tại trụ sở công an  TP Hà Nội họ đã khám xét người tịch thu 02 điện thoại di động và 01 USB của tôi. Đến 19h30′ ngày14/04/2008 họ mới đưa tôi về nhà bên phố Chợ thị trấn Sóc Sơn rồi đặt chốt canh gác đêm ngày tại nhà tôi 24/24 cho đến ngày 02/05 tôi mới vượt vòng vây của của công an TP H.N để ra ngoài chữa bệnh và các vết thương do công an Hà Nội đánh đập tôi tàn bạo ngày 13/4/2008.

      Sáng ngày 25/04/2008 nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội họ lừa tôi lên công an huyện Sóc Sơn để làm việc với công an TP Hà Nội, rồi họ giữ tôi đến 14 giờ 05  chiều đưa tôi về UBND xã Phù Lỗ để đấu tố tôi một cách dã man như thời đấu tố cải cách ruộng đất hồi những năm 1955-1956. Trong mấy ngày tôi vượt được khỏi vòng quản thúc tại gia rất nghiệt ngã để sang Hà Nội chữa bệnh từ sáng ngày 02/5/2008 thì đến 11 giờ 45 phút ngày 07/05/2008 công an Hà Nội qua theo dõi lại bắt tôi ở nơi tôi đang chữa bệnh tại một nhà cụ già y tá 75 tuổi tên là Trương Đức Thiện ở ngõ 383 phố Phúc Tân quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Cụ già tốt bụng này vốn là cán bộ đã về hưu khi tôi đến đây để tiêm thuốc và sau đó dự định đến nơi chữa bệnh bằng phương pháp vật lý trị liệu trên phố Bạch Đằng ven sông Hồng. Tại đây, hơn 10 công an HN bao vây bắt tôi tại căn nhà này họ đã đưa tôi về đồn công an phường  Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm, HN. Cũng chính tại đây họ thu giữ trái pháp luật tiếp 02 điện thoại di động và 01 USB của tôi mà không hề lập biên bản tịch thu. Họ bắt tôi viết bản tường trình nhưng tôi không viết. Sau đó công an TP Hà Nội họ lập biên bản xử phạt tôi 100.000 VND về tội không có giấy tờ tuỳ thân nhưng tôi kiên quyêt không ký bởi vì tôi không ngủ qua đêm tại nhà trọ nào bên Hà Nội cả, mà đây là tôi đi chữa bệnh và các vết thương do chính họ đánh, đạp vào thân thể tôi gây nên. Hơn thế nữa, trước đây nhà cầm quyền độc tài cộng sản Hà Nội đã thu giữ trái phép hộ chiếu và chứng minh nhân dân của tôi từ ngày 06/10/2007 cho tới nay vẫn chưa trả cho tôi. Bây tôi đi bất cứ nơi đâu họ muốn bắt là họ lại dở trò kiểm tra giấy tờ tuỳ thân để họ bắt tôi.

       Khi bắt tôi tại nhà cụ y tá tiêm thuốc chữa bệnh cho tôi, một đại uý công an tên là Trần Văn Thái quê tỉnh Nghệ An rất cực đoan đã túm cổ tôi và nói với mọi người xung quanh : “Đây là một tên tội phạm quan trọng chuyên chống đảng và nhà nước bà con giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ bắt giữ nó về đồn để chúng tôi trị tội  !”. Rồi sau đó công an phường Phúc Tân cũng bắt cụ già này lên để thẩm vấn nhiều giờ đến chiều tối mới được thả ra khỏi đồn công an vì tội đã chứa chấp để chữa bệnh cho tôi !

      Tại đồn công an này tôi đã làm việc sơ bộ với thượng tá an ninh Hà Mạnh Hoà của công an bảo vệ chính trị quận Hoàn Kiếm và đến hơn 19 giờ họ đã cho 4 nhân viên an ninh của công an huyện Sóc Sơn áp giải tôi về nhà.

      Như vậy họ đã cướp trắng của tôi tổng cộng 06 điện thoại di động + 2 USB + 01 Hộ chiếu + 01 chứng minh thư cá nhân mà không hề trả lại cho tôi sử dụng. Ngoài ra họ đã sử sụng rất nhiều công an để đặt chốt canh gác phi pháp biến nhà tôi thành nhà tù trá hình và đánh đập tôi gây tổn hại đến sức khoẻ chỉ vì tôi có những bài viết đòi tự do, dân chủ, nhân quyền và bất đồng chính kiến với ĐCSVN và nhà nước độc tài XHCN VN của họ.

     Trong thư tố cáo tội lỗi đàn áp của công an TP Hà Nội đối với tôi này gửi quý vị có kèm theo các tấm ảnh như để chứng minh như :

          Ảnh chụp vết thương bị thâm tím bên mạng sườn do công an CSVN đánh và bóp huyệt như nội dung trình bày trong thư tố cáo. ( trong tấm hình khuôn mặt tôi có râu để dài mà không có điều kiện cạo vì họ đã giam hãm tôi suốt 20 ngày trong chính căn nhà của tôi )

          Các giấy tờ triệu tập và “ mời ” đểu cá nhân tôi của công an Hà Nội đến đồn để thẩm vấn, hỏi cung và đưa ra đấu tố sỉ nhục.

       Qua các sự việc trên tôi cực lực lên án về những hành động chà đạp luật pháp, chà đạp quyền Con người, quyền công dân mang tính vô nhân đạo, vô hiến pháp, pháp luật và hết sức tuỳ tiện của nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội để gửi cộng đồng Việt nam ở hải ngoại cùng bạn bè quốc tế khắp năm châu biết  rõ thêm tội ác của công an TP Hà Nội đối với dân lành Việt Nam.

 

        Cuối cùng tôi xin chân thành cảm ơn tới tất cả những ai đã và đang quan tâm theo dõi, ủng hộ tới những hoạt động cho Phong trào dân chủ tại Việt Nam của tôi hiện nay tại quê nhà còn khổ đau.

 

                                                                                                      Hà Nội ngày 10/05/2008

 

                                                                                                 Công dân  Lê Thanh Tùng

Địa chỉ nhà ở khối 13, phố Chợ, thị trấn Sóc Sơn, ngoại thành Hà Nội

Email liên lạc : aiquocle@gmail.com

http://www.doi-thoai.com/baimoi0508_151.html



May 10, 2008

Đạo diễn Song Chi mất hợp đồng làm phim vì biểu tình chống Trung Quốc

Trà Mi, phóng viên đài RFA
2008-05-10


Nữ đạo diễn Song Chi vừa bị khước từ hợp đồng với hãng phim truyền hình TFS thuộc đài truyền hình HTV (TP.HCM) vì đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc lấn chiếm Hoàng Sa-Trường Sa, cũng như có các bài viết thẳng thắn thể hiện quan điểm trên trang blog cá nhân.

Phần âm thanh

Tải xuống âm thanh

Người dân Việt Nam biểu tình chống ngoại bang thì bị gây khó như trường hợp nữ đạo diễn Song Chi.

Đạo diễn Song Chi từng hợp tác với hãng TFS trong hai bộ phim ; “Nữ bác sĩ” đoạt giải vàng Liên Hoan Phim Truyền Hình Toàn Quốc Tháng 1-2008, và phim “Phố Hoài” được giải khuyến khích Hội Điện Ảnh Việt Nam 2002. Đạo diễn Song Chi bất ngờ bị yêu cầu ngưng công tác đạo diễn cho bộ phim truyền hình nhan đề “Ai?” sắp khởi quay vào tháng 7 tới đây sau nửa năm hợp tác chuẩn bị cho bộ phim bấm máy.

Nhà đạo diễn trao đổi với phóng viên đài RFA Trà Mi những chi tiết liên quan:

Nữ đạo diễn Song Chi : Ngày mùng 2 vừa qua thì tôi có lên gặp ông Nguyễn Việt Hùng – Giám Đốc hãng phim TFS, ông Nguyễn Việt Hùng có thông báo cho tôi biết rằng là bên an ninh họ đến làm việc với Tổng Giám Đốc Đài và Ban Giám Đốc của hãng phim, đề nghị là không mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa vì lý do như họ nói là “có vấn đề về chính trị, có viết bài gửi các trang web bên ngoài, trả lời báo đài và có những mối quan hệ với những phần tử phức tạp về chính trị.

Trà Mi : Quyết định của hãng phim như vậy thì phản ứng của chị ra sao?

Nữ đạo diễn Song Chi : Hôm đó tôi có trình bày là từ hồi nào tới giờ thực tế tất cả những việc mà tôi đã làm, cái chuyện có là cái chuyện tham gia cùng với một số người bạn trong buổi biểu tình phản đối Trung Quốc về vụ Trường Sa – Hoàng Sa ngày 19-1-2008 trước cửa Nhà Hát Thành Phố. Ngay hôm đó tất cả chúng tôi đều được mời về công an, người bị giữ nhanh nhất là một ngày, người bị giữ lâu nhất là 30 tiếng.

Biểu tình để mà phản đối một quốc gia khác có hành động xâm lược đối với đất nước mình, thì chuyện đó là chuyện hoàn toàn hết sức bình thường ở bất cứ một quốc gia nào khác. Nhưng mà ở Việt Nam thì biểu tình là chuyện không được phép, dù biểu tình ôn hoà.
đạo diễn Song Chi

Chuyện thứ hai là tôi có viết một số bài trên blog bày tỏ quan điểm chính kiến của mình trước một số tình hình xã hội của đất nước. Thực tế là tôi không gửi các bài của tôi đi đâu cả. Còn cái chuyện trả lời báo đài thì cho tới lúc ngồi trước mặt Ban Giám Đốc TFS thì tôi chưa trả lời báo đài nước ngoài bao giờ cả. Nhưng mà sau hôm nay thì tôi cũng nói rằng chắc là tôi sẽ phải lên tiếng, phải đính chính rằng việc mình không được làm nghề nữa là vì lý do an ninh và lý do chính trị, chứ hoàn toàn không phải vì năng lực hay vì lý do nào khác.

Tôi cũng nói thẳng với Ban Giám Đốc rằng blog của tôi là công khai chứ không có ẩn danh và toàn bộ (những bài viết) đó là những bức xúc của người công dân thôi, đó là một thái độ chính trị chứ hoàn toàn đó chưa phải là một hành động chính trị. Một người công dân có những suy nghĩ, những cái bức xúc, những trăn trở trước cái tình hình chung của xã hội và lên tiếng với trách nhiệm của một công dân thôi. Đó là chuyện mà tôi thấy nó rất là bình thường trong bất cứ xã hội nào khác.

“Nỗi buồn mang tên Việt Nam”

đề mục blog của Song Chi

Vậy mà cái chuyện biểu tình ôn hoà, mà hơn nữa đây là biểu tình để mà phản đối một quốc gia khác có hành động xâm lược đối với đất nước mình, thì chuyện đó là chuyện hoàn toàn hết sức bình thường ở bất cứ một quốc gia nào khác. Nhưng mà ở Việt Nam thì biểu tình là chuyện không được phép, dù biểu tình ôn hoà. Và quý vị đã biết là trình bày những ý kiến như vậy cũng rất là mệt mỏi.

Trà Mi : Chị hiểu rõ những bất lợi đó, vì sao mà chị có thể vượt lên những nếp nghĩ cố hữu của số đông như vậy để bày tỏ chính kiến của mình và có những hành động gọi là thẳng thắng bày tỏ quan điểm của mình như vậy?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi nghĩ thế này, không lẽ mình lại không lên tiếng khi mà trong cái xã hội có quá nhiều những vấn đề như vậy, mặc dù rõ ràng là ở Việt Nam số lượng người im lặng nhiều hơn rất nhiều. Cái điều này tôi đã nói trong cái bài viết “Nỗi buồn mang tên Việt Nam”, đó là khi chúng tôi đứng chống Trung Quốc chứ chưa phải là chống phá nhà nước Việt Nam. Phản ứng từ phía chính quyền, cái điều đó thì ai cũng biết.

Đến một lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ phải dịch chuyển sang một chiều hướng tốt đẹp hơn. Chắc chắn là nó sẽ phải thay đổi thôi.
đạo diễn Song Chi

Nhưng mà cái điều đáng buồn hơn nhiều khi nó từ phản ứng của những người chung quanh. Con người ta có thể nhìn những người như mình mà cho là hơi điên rồ, đi làm những chuyện nó không có lợi, nhưng mà không lẽ không ai lên tiếng hay sao? Thì tôi nghĩ rằng vẫn còn có bạn bè, vẫn còn có nhiều người khác, và càng ngày thì cũng càng có nhiều người hơn nữa sẽ phải nói lên thôi.

Trà Mi : Trên báo chí Việt Nam thì đôi khi cũng xuất hiện những bài viết được gọi là lên tiếng để phê phán, chỉ trích nhà nuớc trong nhiều lãnh vực như là hành chánh, tham nhũng, v.v…, thì phải chăng những bài viết của chị nó quá thẳng khiến cho người ta cảm nhận là một sự đả kích?

Nữ đạo diễn Song Chi : Những bài bêu xấu trên tờ báo chính thống của nhà nước thì thực tế là cũng chỉ nói trong một phạm vi, mức độ nào đó thôi, chứ còn không bao giờ dám nói đến chuyện là vẫn còn chưa có được tự do dân chủ, hay là mình vẫn còn vi phạm nhân quyền. Những cái đó là những cấm kỵ.

Trà Mi : Làm thế nào để có thể vượt qua “Nỗi buồn mang tên Việt Nam” như tựa đề báo chí của chị? Chị có gì muốn chia sẻ với những người đã cũng như là chưa đồng cảm với chị?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi nghĩ là thời gian vừa qua, do tình hình diễn ra cuộc rước đuốc thì cũng rất nhiều những người văn nghệ sĩ cũng bị phiền nhiễu. Bản thân tôi thì lúc này công việc như bạn thấy chắc chắn không phải chỉ một bộ phim đâu mà có lẽ là trong một thời gian hay có thể là nhiều khi mà không được làm nữa luôn, thì điều đó tôi không thể biết được.

Trà Mi : Quả thực là một nỗi buồn mang tên Việt Nam, phải không chị ?!

Nữ đạo diễn Song Chi : Nhưng mà không. Chị không làm chuyện này thì chị làm chuyện khác, miễn là nó lương thiện. Tôi tin rằng dần dần thì mọi người cũng sẽ phải bày tỏ những cái suy nghĩ của mình. Đến một lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ phải dịch chuyển sang một chiều hướng tốt đẹp hơn. Chắc chắn là nó sẽ phải thay đổi thôi.

Trà Mi : Trước khi chị có những bài viết thể hiện quan điểm như vậy, chị có lường trước đựơc những sự việc sẽ xảy ra như thế này hay không ạ?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi không nghĩ về phía chính quyền là phức tạp như vậy, nhưng mà vì đã lớn lên, sống ở Việt Nam bao nhiêu năm, thì thành ra cũng không có gì là ngạc nhiên cả.

Trà Mi : Thế sau khi mọi việc đã xảy ra như thế thì chị có cảm thấy hối hận về những việc làm của mình vừa qua hay không?

Nữ đạo diễn Song Chi : Không đâu. Và nếu như quay trở lại thì chắc chắn là tôi cũng sẽ phản ứng như mọi người trong ngày 19 tháng 1 ấy, bởi vì điều đó là điều hoàn toàn tôi thấy không có gì là sai trái cả.

Trà Mi : Sau những gì đã xảy ra với chị thì một người có thể rút ra một kết luận riêng cho bản thân mình như thế này, có nghiã là khi mà vượt qua cái nỗi buồn chung thì để chỉ nhận lấy cho mình một nỗi sầu riêng thôi, cũng là một hạt cát ở sa mạc thôi, thì ý kiến của chị như thế nào?

Nữ đạo diễn Song Chi : Có lẽ là nhu vậy. Trong một số đông im lặng thì rõ ràng là chỉ có một thiểu số thì chắc chắn là rất mệt mỏi. Nhưng mà tối thiểu những điều mình làm có nhỏ xíu đi chăng nữa thì cũng vẫn phải làm. Nếu không thì mọi chuyện nó sẽ lại càng chậm hơn nữa.

Vừa rồi là cuộc trao đổi với nữ đạo diễn Song Chi về việc bà bị khước từ hợp đồng với hãng phim truyền hình TFS vì những bài viết thẳng thắn bày tỏ quan điểm trên blog cá nhân, cũng như là tham gia biểu tình phản đối hành động bành trướng của Trung Quốc tại Trường Sa – Hoàng Sa. Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn với Ban Việt Ngữ BBC, ông Nguyễn Việt Hùng, giám đốc hãng TFS lại không nêu rõ lý do đó. Trả lời thắc mắc của đạo diễn Song Chi về lý do tại sao không nói đúng nguyên nhân khiến bà bị ngưng việc , ông Hùng nói rằng trả lời thế nào là quyền của ông, và ông nhấn mạnh:

“Đó là những vấn đề mà nhà nước này và người ta có đặt yêu cầu với trách nhiệm của Đài. Trong tiêu chí đó có rất nhiều, tiêu chí đó rất nhiều chuyện, thì trong đó đó là một ý kiến của người ta. Người ta không muốn thì người ta yêu cầu mình ngưng cộng tác thôi.”

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/director_Song_Chi_denied_film_contract_for_anti-China_protest_TMi-05092008182648.html

LUẬT SƯ BÙI KIM THÀNH, VIETNAM SOS

Không điên bị chụp mũ là điên để bỏ vô bịnh viện tâm thần, trước ngày rước đuốc Olympics tại Saigon !

Nữ Luật sư Bùi Kim Thành, 49 tuổi, nhà ở gần cầu Sàigon, một người chuyên dựa vào pháp luật và đạo đức để bênh vực dân oan Vietnam. Vì vậy, quý bà Luật sư từng bị đánh gãy răng, đổ máu bởi tay người cộng sản Vietnam. Hiện nay Ls. Kim Thành đang bị chính phủ Vietnam giam cầm tại khoa B4 Pháp y Tâm thần, Bệnh viện tâm thần trung ương 2 ở thành phố Biên hòa, tỉnh Đồng nai. Đây là lần thứ hai, luật sư Kim Thành bị giam cầm, tra tấn cách cực kỳ dã man tại nhà tù trá hình này. Tổ chức Văn bút quốc tế từ Thụy sĩ  gửi thư đến Thủ tướng, Chủ tịch nước Vietnam, yêu cầu trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho Luật sư Bùi Kim Thành.

Là một mục sư từng bị giam cầm ở nơi này, tức khoa B4 Pháp y Tâm thần, từ 30/9/2004 – 17/9/2005, tôi vô cùng cảm động và cám ơn việc làm thích đáng của Văn bút quốc tế, nhằm giải cứu Ls. Kim Thành ra khỏi tình trạng cực kỳ nguy hiểm.

Cựu tù Hồ Chí Minh nói rất đúng rằng: Một ngày tù nghìn thu ở ngoài. Hơn thế nữa, nơi Ls. Kim Thành đang ở là nhà tù trá hình, B4 còn kinh khủng khiếp hơn hỏa lò nhiều! Tôi đã ở nhà tù B5 một năm, ở B4 một năm, nên từng trải thực tế B4 kinh khủng khiếp hơn B5. Công an mượn tay người điên đánh tôi, bằng cách giam tôi với người điên nặng nhất B4, họ ăn phân của họ như ăn cơm. Đổ máu ở B4 là chuyện thường.Tôi bị tiêm, uống thuốc độc đến độ ngủ quên ăn và quên tổ quốc luôn. Ai thắc mắc bị ăn chặn thăm nuôi thì bị tra tấn bằng “ choáng điện”. Mọi ý kiến của tôi đều bị cho là điên, vì vậy tôi mất hết nhân quyền. Ở tù B5 tôi không bị tra tấn bằng cách tiêm thuốc độc, không bị người điên đánh…như ở B4. Tôi đòi được xử án, nhưng người tiến hành tố tụng thông đồng với bác sĩ giam tôi ở B4 Tâm thần, bất chấp điều 316 Luật tố tụng hình sự, tại khoản 1:

“Khi quyết định của Viện Kiểm sát về áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh bị khiếu nại, THÌ VỤ ÁN PHẢI ĐƯA RA XÉT XỬ SƠ THẨM Ở TÒA CÙNG CẤP”.


 

Khẩu hiệu Vietnam là: Sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật, nhưng đó chỉ là khẩu hiệu chết. Thực tế, các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp Việt nam, đặc biệt là những người tiến hành tố tụng chỉ làm theo lệnh của Đảng cộng sản. Thậm chí bác sĩ, chủ tịch hội đồng giám định pháp y tâm thần trung ương cũng làm tay sai cho công an, hung khí cụ của Đảng. Bằng chứng là, nếu người ta làm viêc theo luật thì tôi và một số người vô tội, vô bệnh khác không bị giam cầm, tra tấn ở B4. Nhà tù mới là nơi nhốt tù nhân, nhưng họ không dám cầm tù chúng tôi ở đó lâu vì sợ bị lên án.

Bs Hoàng Trọng Tâm(đt. 0913641127), một người có tâm và có tài, biết chắc chắn tôi không bệnh, trong ba tháng đầu tôi ở B4, đã ba lần ông đề nghị giám định cho tôi về, nhưng đều bị Bs Đường Khắc Tám, trưởng khoa gạt đi, và nói vì vụ án tôn giáo, cấp trên chỉ đạo giam giữ. Sau khi trả lời phỏng vấn đài RFA, rằng Ms Trường không có bệnh tâm thần, Bs. Trọng Tâm bị bao vây, cô lập quyết liệt, ông gầy sút thảm thương. Một ngày sau phỏng vấn, Bs Trọng Tâm tâm sự: Chắc tôi mất viêc về vụ của anh, và rồi không lâu sau, Bs Trọng Tâm ra đi khỏi bệnh viện tâm thần. Các mục sư tới thăm tôi, rồi ông Robert, viên chức ngoại giao Mỹ tới thăm tôi, đều thấy tôi không điên, đúng như lời Bs.Trọng Tâm nói và họ đồng lên tiếng. Có khoảng 5000 lá thư từ nhiều nước gửi cho tôi ở địa chỉ B4, làm cho những người hãm hại tôi giận hoảng, họ chỉ dám trả tôi 20 thư. Khi được về rồi, gặp ông Benjamin, Bí thư thứ nhất đại sứ Mỹ tại Hà nội, ông nói ông cũng gặp thủ tướng Phan Văn Khải 4 lần để can thiệp cho tôi về nhà. Khi giám định tâm thần, Bs  Khắc Tám hỏi tôi: tại sao anh nằm ở B4 mà nhiều người ở các nước biết?

Trước khi tôi được thả một ngày, buổi sáng ấy16/9/2005, trời mưa rất to, Bs Thọ, Giám đốc Bệnh viện tâm thần trung ương 2, mặc áo mưa đích thân đến gặp tay đôi với tôi, tức là chỉ có Bs.Thọ và tôi mà không có bất cứ ai khác. Bác sĩ Thọ lộ nguyên hình Giám đốc công an mật vụ cộng sản. Ông kì kèo đổi trác cùng tôi:

         Ngày mai chúng tôi sẽ cho anh về với gia đình, nhưng anh nên rút lại ý kiến trước đây của anh: LOẠI MÔN HỌC THUYẾT MÁC LENIN RA KHỎI CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC VIETNAM. Anh rút lại ý kiến đó, chúng tôi sẽ cho anh về nhà sớm với vợ, con…

 

Tôi trả lời Bs.Thọ rằng cái gì tôi viết thì tôi đã viết rồi, tôi không rút được. Và rồi trước áp lực của chân lý, chính phủ Phan Văn Khải vẫn phải thả tôi, như đã hứa với phía Mỹ, dù chậm trễ. Qua các lần làm việc với Bs.Thọ và Hội đồng giám định pháp y tâm thần trung ương 2, tôi giám định Bs.Thọ và cộng sự của ông không chỉ làm bác sĩ, nhưng họ còn kiêm công an chìm. Bs.Thọ và hội đồng của ông không chỉ chữa bệnh mà còn dùng bằng cấp chuyên khoa tâm thần để hãm hại, tiêu diệt người công bình. Họ là những bác sĩ gian ác, chứ không phải lương y như từ mẫu. Bởi vậy, tình trạng của Ls. Kim Thành hiện nay, trong tay bác sĩ cộng sản là cực kỳ nguy hiểm. Cực Kỳ Nguy Hiểm, SOS! Chị Đào từng được Ls. Kim Thành bênh vực, cũng làm tù nhân B4 cùng thời với tôi, kiên quyết không nhận làm bệnh nhân tâm thần đã thoát chết trở về từ B4. Còn nhiều người vô tội khác từng bị ép làm bệnh nhân tâm thần rất khốn khổ. Tôi kính mong chính phủ Việt nam vâng phục chân lý, theo yêu cầu của Văn bút quốc tế, trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho nữ luật sư Bùi Kim Thành, một chiến sĩ yêu tự do, dân chủ. Tôi ước mong Luật sư Kim Thành là nạn nhân sau cùng của chủ nghĩa cộng sản bị tù, tra tấn cách man rợ ở nhà thương điên. Một người tỉnh ở với hơn 100 người điên riết cũng thành điên, chưa kể còn bị tiêm thuốc điên! Nếu chưa tin, hãy nhốt Tổng Bí thư Đảng cộng sản với người điên một tháng thôi, sẽ ra vấn đề.

Sau cùng, tôi kính gửi những người cộng sản nguyên văn Thánh thi số 1 rằng:

Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ,

Chẳng đứng trong đường tội nhân,

Không ngồi vào chỗ của kẻ nhạo báng;

Song lấy làm vui vẻ về luật pháp của Đức Giê hô va,

Và suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm.

Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước,

Sanh bông trái theo thì tiết;

Lá nó cũng chẳng tàn héo,

Mọi sự người làm đều sẽ thịnh vượng.

Kẻ ác chẳng như vậy đâu;

Nhưng chúng nó như rơm rác gió thổi bay đi.

Bởi cớ ấy kẻ ác chẳng đứng nổi trong ngày đoán xét,

Tội nhân không được vào hội người công bình,

Vì Đức Giê hô va biết đường người công bình,

Song đường kẻ ác rồi bị diệt vong %

 

Suối tre, mùa xuân 2008

Mục sư Thân Văn Trường

Đt. 0613725152; 0937143406_

Nơi gửi: Thủ tướng, Chủ tịch nước, các báo, đài trong nước, quốc tế và BVTTTU 2, để giúp Ls. Bùi Kim Thành trở về với gia đình, và nhân dân được sống trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật.


(ĐT)

May 9, 2008

Một chế độ “ưu việt”, nhưng hèn hạ, lưu manh : Mọi chuyện đều không có gì là ngạc nhiên!

Mọi chuyện đều không có gì là ngạc nhiên!

Vừa về lại SG sau những ngày đi… “nghỉ ngơi”. Đến hãng phim TFS và được BGĐ hãng chính thức thông báo rằng bên an ninh đã đến làm việc với Tổng Giám Đốc Đài và Ban GĐ hãng phim để đề nghị không tiếp tục mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa, với lý do… “có vấn đề về chính trị, phức tạp về mặt tư tưởng v.v và v.v ”. Vậy là toàn bộ công việc chuẩn bị hơn nửa năm nay của tôi cho bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập dự tính có thể bấm máy vào khoảng tháng 7 tới đã bị ngừng lại và bộ phim sẽ được chuyển giao cho một đạo diễn khác!

Từ trái qua: Nhà báo Điếu Cầy, nữ đạo diễn Song Chi

Hồng Anh và chị Lê Thị Kim Thu. Ảnh chụp trong buổi gặp gỡ

thân mật nhân dịp Tết 2008 tại khách sạn New World Hotel -Saigon

(hình của chị Lê Thị Kim Thu)

Quý bạn đọc thể xem thêm hình ảnh bằng cách bấm vào này:

http://entertainment.webshots.com/album/562461666jcFpME

Sài Gòn-Thành phố của tôi, tình yêu và nỗi buồn của tôi.

Không những thế, có lẽ từ bây giờ trở đi, một khi các anh an ninh đã nói như thế thì chắc chắn TFS hay các đài khác cũng không dám mời một đạo diễn “có vấn đề về chính trị” làm phim nữa. Và nếu các hãng phim tư nhân có mời tôi thì cũng sẽ có một cú điện thoại nào đó can thiệp ngay. Không bao giờ có văn bản chính thức, chỉ có những lệnh miệng nhưng chỉ cần một cái lệnh miệng như thế là đủ để cho mọi thứ “đâu vào đó”ngay.

Được biết, bên an ninh đã mang theo một sấp hồ sơ bài viết của tôi và nói rằng tôi đã viết bài cho các trang web phản động, trả lời báo đài nước ngoài, có mối liên hệ với các phần tử phản động…gì đó. Tôi nói với Giám Đốc hãng phim rằng thật ra từ trước tới giờ, toàn bộ những việc mà tôi đã làm chỉ là có mặt trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vụ Trường Sa Hoàng Sa vào ngày 19.1.2008 trước cửa Nhà hát Thành phố và viết một số bài bày tỏ những suy nghĩ trước tình hình chính trị-xã hội của đất nước trên blog của mình. Blog của tôi để tên thật, công khai, không ẩn danh, không dấu diếm gì cả, ai cũng có thể vào đó đọc và ai cũng có thể copy bài mang đi đâu đó là điều mà tôi không thể kiểm soát được, chứ cá nhân tôi thì không gửi bài đi đâu cả. Cũng chả ai xin phép tôi khi họ đăng lại bài của tôi ở nơi khác, chỉ trừ duy nhất một lần với trường hợp tạp chí da màu là có liên hệ với tôi để xin đăng lại bài tôi viết kể lại việc bị công an giữ một ngày khi đi biểu tình vào ngày 19.1 đó, thế thôi. Mà xưa nay blog là vậy, thậm chí trên các trang báo mạng, chuyện đăng lại bài ở các trang khác hoặc dẫn đường link bài vở từ các nguồn khác là chuyện hết sức bình thường, hiếm khi nào có xin phép tác giả lắm. Về chuyện tôi trả lời trên báo đài nước ngoài, thì từ trước cho đến giờ phút này cũng không hề có, còn từ đây về sau thì tôi không biết! Và cuối cùng, chuyện liên hệ với các phần tử phức tạp là những ai, là những người bạn trong giới văn nghệ, một số blogger… chăng? Như vậy chắc lần sau Nhà Nước phải cho chúng tôi biết ai là những phần tử phức tạp để chúng tôi tránh, mà nếu ai cũng vì một số bài viết bày tỏ quan điểm của mình trên các blog hoặc trên đâu đó hoặc có tham gia biểu tình chống Trung Quốc đều trở thành bọn xấu, phần tử phản động…thì nguy quá.

Ở đây lại nhắc đến khái niệm “bình thường” và “bất bình thường” mà tôi đã nói đến trong entry trước. Có những điều là hết sức bình thường và được phép trong những quốc gia khác nhưng lại trở thành chuyện lớn và không được phép ở nước mình, từ chuyện biểu tình ôn hòa (thậm chí ngay khi để phản đối một quốc gia khác có những hành động xâm chiếm đất nước chứ chưa dám nói đến biểu tình phản đối chính phủ VN về một chính sách nào đó!) cho đến việc bày tỏ những suy nghĩ, bày tỏ một thái độ chính trị (cần phải phân biệt thái độhành động chính trị) trước những vấn đề của đất nước. Tất cả đều sẽ được nâng lên và quy kết thành chuyện lớn cả.

Và suy cho cùng thì cũng chẳng có gì là ngạc nhiên-vì chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra. Không kể đến thời Nhân văn Giai phẩm khi mà một số văn nghệ sĩ như Trần Dần; Lê Đạt, Hoàng Cầm, Hữu Loan, Phùng Quán…đã phải trả giá cho sự dám lên tiếng của họ bằng cả một đời người và đời văn phải “ở bên lề”, “chìm trong bóng tối”…hay thời của nhà văn Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương…cũng phải trả giá cả một đời; ngay trong thập niên 80 thôi, nhà thơ Hoàng Hưng chỉ vì có giữ cuốn thơ Hoàng Cầm vào thời điểm đó và có làm một số bài thơ không được “đúng đường lối” đã phải bị 3 năm tù giam từ 82-85 chẳng hạn…

Trong những ngày vừa qua, nhất là trong tháng 4, để bảo đảm an toàn cho lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 ngang qua Sài Gòn, cả một mạng lưới công an, an ninh VN đã được huy động tối đa, trong đó có việc kiểm soát, khống chế, trấn áp tất cả những sinh viên, văn nghệ sĩ, blogger… nào đã từng có thái độ phản ứng về vụ Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa hoặc phản đối lễ rước đuốc Olympic qua Sài Gòn hoặc có những quan điểm không “vừa tai” chính quyền. Nhẹ nhất là “mời” lên cơ quan công an ngồi từ 12 tiếng, 24 tiếng, 30 tiếng trước ngày rước đuốc cho đến khi xong lễ thì ra, nặng hơn thì đi tới đi lui “làm việc” vài lần, giữ lâu ngày hơn, hoặc làm cho mất việc…Một số nhóm blogger bị xách nhiễu, trấn áp khá nặng như nhóm x-café ở SG, nhóm CLBNBTD ở Sài Gòn, nhóm Thanh Niên Lạc Việt…Và trong số đó phải kể đến blogger Điếu Cày (tức Hoàng Hải) của nhóm CLBNBTD vừa bị bắt là lập tức đã có mấy bài báo buộc tội, bêu riếu đủ điều về nhân cách, đời tư…mặc dù theo pháp luật, người nào chưa bị tòa xét xử thì vẫn chưa được coi là phạm tội và ngay cả nếu có phạm tội “trốn thuế” như báo đưa ra thì cũng chả có lý do gì để lôi đời tư người đó ra mà bêu riếu, chưa kể là có đúng như vậy hay không nữa.

Nhưng…suy cho cùng thì cũng chả có gì để ngạc nhiên vì chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Song Chi

 


Bình thường và bất bình thường!

Cho đến nay, ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 đã đi qua hơn nửa chặng đường với nhiều vất vả, nhọc nhằn khi thường xuyên phải đối diện với làn sóng biểu tình mạnh mẽ của người dân tại các quốc gia khác nhau, người Tây Tạng lưu vong, cộng đồng người Hoa và người Việt ở hải ngoại, cũng như các nhóm Pháp Luân Công, tổ chức Nhà báo không biên giới…nhằm phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc với những lý do khác nhau. Hình ảnh ngọn đuốc Olympic-một biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần thể thao thượng võ, của hòa bình, hữu nghị và niểm mong nước về một thế giới tốt đẹp hơn, nhấn bản hơn… bây giờ “được chào đón” bởi những lá cờ Tây Tạng là nhiều nhất và những biểu ngữ phản đối; đuốc phải rước đi giữa hàng an ninh Trung Quốc dày đặc bao quanh, rồi cảnh sát sở tại, mô tô đi trước đón sau, đuốc có lúc bị giựt khỏi tay vận động viên, bị xịt nước. bị dập tắt, có lúc phải leo lên xe bus lánh nạn; hành trình của đuốc nhiều nơi phải bị thay đổi, cắt ngắn, phần lễ lạc chào đón cũng như kết thúc đều phải bị giản lược hoặc cắt bỏ …Chính quyền của các quốc gia nơi ngọn đuốc đi qua được một phen tất bật ngược xuôi huy động lực lượng cảnh sát, an ninh để giữ trật tự. Còn chính quyền Bắc Kinh thì ra sức huy động lực lượng sinh viên du học, người Hoa ở nước ngoài để biểu tình ủng hộ! Thật là một đám rước “vất vả”! Đó là điều không bình thường cho một cuộc hành trình rước đuốc Olympic lẽ ra phải là một sự kiện thể thao lớn, mang tính chất phi chính trị này. Nhưng mặt khác, nó cũng lại là bình thường bởi vì lễ hội Olympic năm nay sắp diễn ra ở Trung Quốc-một quốc gia đang đựơc điều hành bởi một thể độc tài toàn trị về đối nội thì nổi tiếng là cứng rắn, về đối ngoại thì không hề che dấu những tham vọng bành trướng bá quyền- do vậy đây là thái độ, là phản ứng của nhân dân thế giới đối với những đường lối , chính sách đối nội, đối ngoại trong bao lâu nay đó của Trung Quốc.

Nhìn những hình ảnh người dân biểu tình phản đối Trung Quốc ở các nước để thấy sống ở một đất nước có tự do dân chủ là như thế nào. Một trong những cái quyền cơ bản nhất của nhân dân là quyền đựơc phép biểu tình ôn hòa để bày tỏ những thái độ, nguyện vọng phong phú khác nhau với Nhà Nước và với toàn thế giới. Người Trung Quốc ủng hộ Olympic Bắc Kinh 2008 cầm cờ Trung Quốc đứng bên cạnh người biểu tình phản đối Trung Quốc cầm cờ Tây Tạng hoặc cờ nước họ, đôi bên cứ việc bày tỏ thái độ, chính kiến…tất cả là chuyện hết sức bình thường, chỉ có điều đừng dẫn đến xô xát, bạo động, lúc đó cảnh sát sẽ can thiệp ngay.

Trong khi đó thì ở Việt Nam-mọi hành vi của người dân dù là nhỏ nhất, để bày tỏ thái độ phản đối, tẩy chay Olympic Bắc Kinh của một chính quyền đã từng xua quân sang tấn công Việt Nam trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 cũng như đã và đang ngang nhiên xâm lược hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam-mọi hành vi đó nếu có chắc chắn sẽ bị dập tắt ngay. Trong những ngày này ngành an ninh, công an Việt Nam đang phải họat động hết sức tích cực để bảo vệ cho cái ngày rước đuốc Olympic đi ngang qua thành phố Sài Gòn vào 29.4 này. Không chỉ có quân đội, công an và an ninh Việt Nam mà cả an ninh Trung Quốc cũng vào cuộc. Tất cả những văn nghệ sĩ, trí thức, các blogger, sinh viên… đã từng biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa Trường Sa tháng 12.07 và tháng 1.08 vừa rồi hoặc đã từng bày tỏ thái độ, lên tiếng về tình hình chính trị-xã hội ở Việt Nam… đều bị sách nhiễu, đe dọa, đàn áp ở các mức độ khác nhau.

Tự do ngôn luận, tự do biểu tình bất bạo động…những điều được coi là bình thường ở các nước sẽ là bất bình thường, không được phép ở Việt Nam! Và ngược lại, sự im lặng không hề có một động thái mạnh mẽ nào từ trước đến nay của chính quyền để phản đối Trung Quốc trong hàng loạt hành động từ xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải, giết hại ngư dân người Việt cho đến một việc làm dù nhỏ nhưng đầy thâm ý: vẽ bản đồ rước đuốc với hai quẩn đào Trường Sa-Hoàng Sa như thể thuộc về Trung Quốc… lại là chuyện bình thường!

Tags: vechinhtri-xahoi

Blog at WordPress.com.